♓ 12: Đầm Rồng Hang Hổ

Đường chân trời ngoài cửa sổ vừa tờ mờ sáng, Liễu Bình Lục chậm rãi mở mắt ra, nhận ra chính mình dường như có thể động, quay đầu, liền thấy khắp phòng đầy màu đỏ cùng bài trí một đống đồ cổ ngọc khí hiếm quý, muốn chống tay ngồi dậy, thế này mới nhận ra tay mềm của mình còn bị nắm trong bàn tay to của nam nhân kia.

Không chỉ là tay nàng, cả người của nàng cũng đang trong lòng hắn.

  Continue reading

Advertisements

♓ 11: Thành Thân

Ngọc Tương Nho dường như muốn tại hôm nay phát huy sự tùy hứng mà trước nay hắn chưa từng dùng đến, sau khi ở trong đại điện nói xong, hắn liền ôm Liễu Bình Lục trở lại tẩm cung của mình.

Dọc theo đường đi, từ cung nữ đến thị vệ đều muốn hỗ trợ hắn tiếp nhận Liễu Bình Lục, hắn đều lắc đầu, kiên trì muốn đích thân ôm nàng.

  Continue reading

♓ 10: Gặp Lại

Vốn nghĩ rằng chỉ cần nghe một chút rồi đối phó cho qua chuyện, ai ngờ vừa nghe thì hứng thú của nàng như được kích thích.

 

Những người này là cư dân thôn nhỏ ở sơn cốc phía trước, gieo trồng lương thực cũng có thể sống tạm quá ngày. Nào ngờ nửa năm trước nguồn nước mà thôn nhân luôn ỷ lại là tiểu hồ trong một đêm đột nhiên biến đỏ, nước dùng để gieo trồng, thu hoạch thì tất cả đều héo rũ không nói, chính là ngay cả uống cũng không uống được.

 

Thôn nhân dựa vào lương thực dự trữ miễn cưỡng chống đỡ được nửa năm, tình huống nhưng không chuyển tốt có chút. Hiện thời mọi người trong thôn sắp chết đói, vài nam nhân được xem như là tráng niên bọn họ thương lượng một hồi mới quyết định đi đánh cướp, ai ngờ lần đầu đi đánh cướp lại gặp phải thiết bản, lại còn là inox siêu cường.

 

Liễu Bình Lục dùng ngón trỏ nhẹ xoa cằm suy tư, lại hỏi mấy vấn đề, sau đó mới mở miệng phân phó:

 

“Hằng Tinh, trở lại trấn lúc nãy mua chút lương thực cho bọn họ, lại mua chút đồ dùng hàng ngày, ta đến chỗ bọn họ xem tình hình thực tế.”

 

Thú vị!

 

Hồ nước trong một đêm biến đỏ, là một đề bài vô cùng tốt để nghiên cứu. Sơn cốc mà bọn họ nói tới dường như lại là một nơi cục bí ẩn, vừa được đùa vùa có nơi dừng chân thích hợp, không đi là không được nha.

 

Thời gian cứ thế trong sự bận bịu mà trôi qua thật nhanh. Khi Ngọc Tương Nho là đang trong bận rộn mà thừa nhận chờ đợi thống khổ, thì Liễu Bình Lục lại đang trong bận bịu tìm kiếm bình tĩnh cùng lãng quên.

 

Ngay ở lúc Liễu Bình Lục tiến hành nghiên cứu cuối cùng để kết luận lý do nguồn nước thôn Tiểu An bị biến chất thì thư của Mộ Tình Đan cũng đưa tới. Bất quá bởi vì lúc ấy nàng đang bế quan ở trong phòng thí nghiệm, cho nên lúc đọc được thư đã là chuyện hai ngày sau.

 

“Bên Biên thành có phải xảy ra chuyện gì hay không?”

 

Nàng xem thư xong thì hỏi Hằng Tinh.

 

Trong thư nói là bệnh tình nguy kịch, nhưng nàng cũng không tin Mộ Tình Đan cường hãn khôn khéo sẽ ở lúc bệnh tình nguy kịch lại còn gửi thư như vậy đến, tám phần có quỷ.

 

Hằng Tinh đi theo Liễu Bình Lục đã lâu, tốc độ suy xét cũng có thể xem như là đuổi kịp, chính là nàng vẫn là ấp a ấp úng không dám nhiều lời.

 

“Nghe nói Thiên Kình Hoàng triều cử binh tiến công, có thể là vì nguyên nhân đó ……”

 

“Ừ, hẳn là còn có tin tức xấu khác đi? Nói rõ ràng, không cần ta hỏi mới nói.”

 

Hằng Tinh thế này mới đem chuyện Biên thành gặp kế điệu hổ ly sơn, tình thế trở nên hiểm ác như thế nào, còn có là chuyện quan trọng nhất chính là chuyện tình cảm của Mộ Tình Đan cùng Đại tướng quân.

 

Tóm lại chính là Mộ Tình Đan vì nam nhân của nàng ấy mà muốn mượn sức nàng cùng Trạm Sơ Bạch đi bảo vệ Biên thành. Đại khái là sợ các nàng cho rằng chuyện không liên quan chính mình không muốn đến, mới đưa “thư bệnh tình nguy kịch” kiểu này, làm cho các nàng vì tình bằng hữu mà chạy một chuyến.

 

Thủ thành sao…… Ừm, thú vị hơn so với đi làm thầy thuốc chữa bệnh, nàng vừa khéo cũng có chút nghiên cứu binh khí, đùa bỡn bom cùng hỏa dược đối với nàng mà nói liền thoải mái giống như phối dược.

 

Nàng lập tức quyết định:

 

“Mang theo cái rương nhỏ kia của ta, chúng ta xuất phát đến Biên thành.”

 

“Vâng, chủ tử.”

 

Hằng Tinh lại nghĩ tới một sự kiện, vội bẩm báo:

 

“Đô thành Kim Ngọc truyền đến một tin tức, hỏi có một mối làm ăn lớn, dường như có liên quan đến chủ tử, có muốn tiếp hay không?”

 

Có liên quan đến nàng? Không phải là muốn nàng tự đi thu thập tin tức hoặc làm gián điệp chứ?

 

Vẫy vẫy tay, nàng không quá để ý nói:

 

“Nói với bọn họ loại chuyện nhỏ thế này tự quyết định là được rồi, không cần cứ phải dùng những việc nhỏ như vậy đến chọc tức ta. À mà đúng rồi, không cần quên quy củ của Tam Sắc lâu, có tiền không kiếm là ngu ngốc. Hỏi bọn hắn xem có phải ngu ngốc hay không, ngay cả loại việc nhỏ này cũng phải ngươi hỏi ta.”

 

Nếu không phải trùng hợp gặp phải chuyện của Mộ Tình Đan, có lẽ Liễu Bình Lục còn có thể có hứng thú cẩn thận hỏi một chút, nhưng hiện tại vội vã muốn ra cửa, cũng liền âm kém dương sai như vậy, tự nàng đem hành tung của mình gửi đi.

 

Đứng ở trên tường thành Biên thành, nhìn cát vàng mênh mông vô bờ cuồn cuộn phương xa, trong lòng Liễu Bình Lục vô cùng phức tạp, trên mặt nhưng không có biểu cảm gì hiển lộ.

 

Còn chưa tới hạn một năm mà ba người đã tập trung lại cùng nhau, chỉ có thể nói là vì chuyện mà không thể khác.

 

Bên người Trạm Sơ Bạch đi theo một Bảo chủ đần độn, cá tính ngay thẳng, chính nàng ấy cũng đã có thai. Mà Mộ Tình Đan tuy rằng không nói, nhưng là chỉ nhìn nàng ấy cũng biết, thứ nữ nhân này tâm tâm niệm niệm đều là vị tướng quân đại nhân kia.

 

Cứ như vậy xem ra, chuyện ba người các nàng muốn trở về thế giới ban đầu, hẳn là sẽ có thay đổi rất lớn.

 

Trước mắt không cần nói các nàng có thể tìm được phương pháp trở về hay không, chỉ là việc có thể thoát khỏi đám nam nhân này hay không đã làn phiền toái rất lớn.

 

Ta chính là thích người không thèm để ý dáng vẻ bên ngoài của ta, người có thể không hề có chút e dè ở bên cạnh ta. Nàng hỏi ta thích nàng ở điểm nào? Ta cũng không biết ta thích nàng ở điểm nào, ta chỉ biết thời gian này, ta vừa mở mắt đã nhìn thấy nàng, mỗi ngày chỉ cần nhìn nàng đi qua đi lại trong phòng ta liền thấy vui vẻ, nghe được thanh âm của nàng ta liền thấy cao hứng.

 

Bất ngờ, thanh âm dịu dàng kia của Ngọc Tương Nho len lỏi vào trong đầu nàng, là vì nhìn thấy dáng vẻ Viêm võ lang che chở đau sủng Sơ Bạch, không nhịn được mà sinh ra hâm mộ sao?

 

Từng, nàng cũng từng hưởng thụ cảm giác chuyên chú nhiệt liệt như vậy, nhưng là nàng, cuối cùng lựa chọn buông tay……

 

Ánh mắt nàng mang theo nghi hoặc, không biết chính mình rốt cuộc là làm đúng hay là làm sai?

 

Bị nàng bỏ rơi như vậy, hắn sẽ khó chịu sao? Hoặc là dưới dòng chảy thời gian, hắn sẽ quên việc từng có người như nàng tồn tại? Giống như câu thơ của Trịnh Sầu Dư. “Ta không ngừng vó ngựa, là một sai lầm xinh đẹp, ta không thuộc về ai, chỉ là khách qua đường.”

 

Thẳng đến lúc này nhìn thấy hai hảo hữu vì tình yêu vui vẻ cùng khổ, nàng thế này mới phát giác, đối với chuyện cảm tình nàng dường như quá mức lý trí, lý trí đến mức tàn nhẫn. Nàng không hiểu mà cứ quyết đoán rời đi như vậy, không nên dùng lời nói dối lừa gạt hắn, không nên……

 

Hiểu được cảm tình của hắn là đơn thuần như thế trả giá như thế, nhưng nàng lại vẫn dùng phương pháp lõi đời như vậy mà cự tuyệt.

 

“Chủ tử, Tình Đan chủ tử mời ngươi trở về phủ Tướng quân, xác nhận chuẩn bị cuối cùng.”

 

Hằng Tinh xuất hiện, đánh gãy mạch suy nghĩ của Liễu Bình Lục.

 

Nàng gật gật đầu.

 

“Ừ, ta đã biết, liền trở về đi!”

 

Thứ gọi là chuẩn bị cuối cùng chính là xem xét đường dẫn bom có vấn đề hay không, đây chính là điểm quan trọng quyết định việc các nàng có thể thành công bảo vệ Biên thành hay không.

 

Nàng vén mái tóc dài lên, dùng một cái dây cột tóc đem phần tóc ngày xưa che khuất nửa mặt cột lên. Đây là thói quen Ngọc Tương Nho tạo thành cho nàng, nàng theo bản năng sẽ tự làm động tác này.

 

Xem ra, hắn đã mọc rễ ở trong lòng nàng, so với tưởng tượng của nàng còn muốn sâu nhiều lắm.

 

Biên thành gió lửa sắp nổi lên, ba người các nàng rồi sẽ lại đường ai nấy đi, nhưng Sơ Bạch cùng Tình Đan đều có nơi để quay về, chỉ có nàng…… Nàng thực tại không biết tâm của mình hướng về nơi nào ……

 

Nửa đêm, đại chiến Biên thành bùng nổ, Liễu Bình Lục đi theo Hằng Tinh chạy nhanh rời khỏi nơi thị phi, nằm ở toa xe nhắm mắt chợp mắt một chút. Mấy ngày nay bận rộn, làm cho nàng thật sự mệt muốn chết rồi.

 

Đột nhiên, xe ngựa xóc nảy một trận sau đó ngừng lại, khiến nàng bừng tỉnh, nàng không nhịn được nhăn mày, nhưng không có mở mắt ra.

 

Tám phần lại là cường đạo thổ phỉ có mắt không tròng nào đó đi, hiện tại nàng không có tâm tình đối phó, dự tính để cho Hằng Tinh xử lý là được rồi.

 

Nhưng đợi một lát, ngoài xe ngựa nhưng không có truyền đến tiếng vang gì, nàng cảm thấy kỳ quái nên mở mắt. Nhìn thấy có ánh đuốc tiếp cận, tiếp theo màn xe bị nhấc lên.

 

Trên mặt nàng bảo trì bình tĩnh, nội tâm đã là sóng lớn mãnh liệt.

 

Gương mặt quen thuộc lại xa lạ kia xuất hiện tại trước mắt.

 

Hằng Tinh lại là bị trói đứng ở phía sau hắn.

 

Đột nhiên trong lúc này, nàng nhàn nhạt nở nụ cười.

 

“Huynh đã đến rồi.”

 

Ngọc Tương Nho từng tưởng tượng đến cảnh tượng lúc nàng gặp lại hắn trên mặt sẽ xuất hiện biểu cảm như thế nào? Kinh hoảng? Áy náy? Hay là lạnh lùng mà chống đỡ?

 

Nhưng là, hắn hoàn toàn thật không ngờ, nàng sẽ cười tươi như vậy.

 

“Ta tới đón nàng.”

 

Hắn nói.

 

Sau đó khuôn mặt tuấn tú dưới ánh lửa đã khôngcòn nét dịu dàng ngày xưa. Phía sau hắn là hai hắc y nhân, hai đại đao trên tay lắc lắc, từ đó có thể nhận thấy được nó không chỉ đơn thuần là vật trang sức.

 

Nàng khẽ thở dài, cũng không nói câu nào chỉ đưa hai tay về phía hắn, hắn biết ý của nàng, kéo tay nàng qua, đôi tay run run gắt gao ôm lấy nàng.

 

Khẽ thở dài như thỏa mãn lại như bất đắc dĩ, nghe hương vị quen thuộc, nàng lại nhắm mắt lại, dựa vào ngực của hắn, nói nhỏ.

 

“Ta mệt mỏi…… Để cho ta ngủ một chút……”

 

Trong khoảng thời gian này hắn có đang lén luyện tập nha, ngực rốt cục không phải chỉ là mấy cái xương sườn tạo thành, làm cho người ta dựa vào sẽ có loại cảm giác muốn nghiện.

 

Dùng áo choàng bao bọc lấy nàng, Ngọc Tương Nho ôm nàng lên ngựa, cúi đầu nhìn nàng thế nhưng cứ thế mà nặng nề ngủ.

 

Hắn dịu dàng nở nụ cười, đối với thuộc hạ bên cạnh nhẹ giọng hạ lệnh, dường như sợ nhiễu nàng tỉnh giấc.

 

“Hồi đô thành.”

 

Hoàng cung Kim Ngọc lại tập trung đông đủ, lần này không chỉ là thành viên Hoàng thất, vài vị đại thần đều đến đây.

 

Huy động lực lượng như vậy là vì Ngọc Tương Nho phái người gửi lời nhắn về.

 

“Tiểu đệ chỉ nói hôm nay muốn trở về, muốn toàn bộ chúng ta đến đông đủ, chẳng qua hắn rốt cuộc muốn chúng ta làm cái gì?”

 

Ngọc Tương Luân thiếu kiên nhẫn, không nhịn được mở miệng hỏi.

 

Vấn đề này của hắn tất nhiên cũng là nghi vấn chung của mọi người, nhưng chỉ sợ đợi đến lúc nhân vật chính trở về mới có thể biết trong hồ lô hắn đang chứa cái gì.

 

Thật vất vả, đợi được tiếng binh lính ngoài cửa cung bắt đầu truyền tiếp thông báo Ngọc Tương Nho hồi cung, tất cả mọi người dùng ánh mắt chờ mong nhìn cửa đại điện.

 

“Ngọc Vương gia đến –”

 

Chỉ thấy Ngọc Tương Nho mang vẻ mặt phong trần mệt mỏi sải bước tới cửa, hắn giảm đi vài phần tuấn tú, lại phát ra một cỗ vị nam nhân, có loại khí độ tiêu sái không kềm chế được.

 

Trong tay hắn ôm Liễu Bình Lục cho nên cũng không có quỳ xuống thỉnh an, chỉ là hướng mọi người trên điện khẽ gật đầu.

 

Ngọc Thừa Phong nhíu mày.

 

“Nho Nhi, con đây là –”

 

“Con muốn thành thân, ngay tại hôm nay, hiện tại.”

 

Hai câu nói khiến toàn bộ mọi người đều như lọt vào trong mộng.

 

Vương gia được sủng ái nhất Kim Ngọc Hoàng triều thế nhưng nói thành thân liền thành thân, thật sự là tùy hứng làm bậy đến cực điểm.

 

Ngọc Thừa Phong không hổ là đứng đầu một quốc gia, kinh ngạc qua đi lập tức mở miệng hỏi:

 

“Thành thân với ai?”

 

Ngọc Tương Nho lộ ra một chút tươi cười dịu dàng, khẽ kéo áo choàng xuống, lộ ra dung mạo người trong lòng.

 

“Cùng nàng, nữ nhân đời này con yêu nhất.”

♓ 11

♓ 08: Trở về

Ngọc Tương Nho cảm thấy tâm tình của bản thân giống như là từ dưới địa ngục được lên thiên đường, cả ngày cười toe cười toét. Khuôn mặt hoa đào tuấn mỹ kia khiến cho hoa cũng muốn thất sắc, cũng theo đó mà thân thể của hắn cũng càng ngày càng tốt. Cả người lộ ra một loại phong tình trong sáng, điên đảo người nhìn.

Liễu Bình Lục ngồi ở bên cạnh nhìn nam nhân cười đến thực tai họa, không đành lòng đánh gãy tâm tình tốt đẹp của hắn, bất đắc dĩ nhin tay nàng bị tay hắn thủy chung nắm gắt gao.

  Continue reading

♌13 Âm Mưu

“Ai ~ để có tiền lại phải trả giá bằng việc cả ngày ở đây luyện chữ, vậy ta tình nguyện như trước là được rồi.”

Nhìn chữ viết tên của mình lại bị Trạm Sơ Bạch lắc đầu phủ quyết sau, hắn không nhịn được nặng nề thở dài.

“Tên ngốc!”

  Continue reading