Chương 50: Từ nay về sau, mãi là người lạ

Ngọn lửa xinh đẹp đang nhảy múa điên cuồng, rất nhanh đã bao phủ mọi nơi, ló ra từ cửa sổ, lôi kéo nhau kết bè kết đội, ôm chặt Sắc Điệp Cung vào trong ngực, ánh lửa cao tận trời chiếu sáng hơn nửa bầu trời đêm, đỏ rực đẹp đến loá mắt, đẹp không sao tả xiết!

Vân Hiểu Nguyệt lẳng lặng tựa vào cành cây, nhìn Sắc Điệp Cung đang chìm trong biển lửa, nụ cười tuyệt mỹ dần dần hiện lên: Điệp nhi, đây từng là nhà của muội, muội đi rồi, vậy hãy chôn nó theo cùng đi.

“Nhanh lên, nương nương còn bên trong, mau dập lửa!”

Rất nhanh, tiếng bước chân hỗn loạn truyền vào trong tai, một đám thị vệ, cung nữ cầm thùng, chậu, chạy đến cái hồ nhỏ bên cạnh Sắc Điệp Cung để múc nước, sau đó chạy vào hắt vào đám lửa.

Đáng tiếc, tơ lụa ướt sũng dầu, hơn nữa rượu là chất dẫn cháy mạnh, dùng nước bình thường sao có thể dập tắt?

Ngọn lửa càng bùng lên càng dữ dội, càng cháy càng to, một chậu nước vừa tiếp xúc với ngọn lửa đã mau chóng bị bốc hơi, nhìn bóng người hỗn loạn phía dưới, Vân Hiểu Nguyệt lẳng lặng nhắm hai mắt lại, chờ đợi…

Continue reading

Chương 49: Hỏa thiêu Sắc Điệp Cung

Màn trắng tung bay, tiếng khóc ai oán, càng tới gần Sắc Điệp Cung, trái tim Vân Hiểu Nguyệt càng đau dữ dội, nơi đã từng rất vui vẻ nay đã bị một nỗi đau thương vô bờ bao phủ, đã không còn Huyên nhi dịu dàng đáng yêu nữa rồi, trên thế giới này cuối cũng đã chẳng còn bất cứ điều gì có thể làm nàng vướng bận nữa.

Lại một lần nữa, cô độc. Không còn nề hà vướng mắc gì nữa, là lúc rời đi rồi!

“Nương nương, hu hu…”

Thấy Vân Hiểu Nguyệt đi vào, thị nữ quỳ trên mặt đất khóc đều hành lễ, Vân Hiểu Nguyệt phất tay, đi thẳng đến trước quan tài.

Huyên nhi đã được thay quần áo sạch sẽ, đeo đồ trang sức trang nhã bình an ngủ bên trong, gương mặt quen thuộc ấy khiến Vân Hiểu Nguyệt đau thương, nước mắt tuôn rơi.

“Huyên nhi, muội an tâm đi thôi, những ai hại muội, tỷ tỷ đã giết chúng chôn cùng muội, ngày mai tỷ sẽ đưa muội đến bên đại ca, ngủ yên nhé!”

Continue reading

Chương 48: Giết không tha ( hạ )

30 giây sau, Vân Hiểu Nguyệt bảo một thị vệ kéo dây thừng lên, sắc mặt cung nữ kia đã tái nhợt, miệng đầy mũi bùn đất, đã không còn khí lực mà nói chuyện, chỉ có thể dùng ánh mắt sợ hãi đến cực điểm cầu xin!

“Ngươi cũng biết sợ ư?

Vậy lúc ngươi khiến Huyên nhi của ta chết đuối, ngươi có nghĩ rằng cô ấy sẽ sợ hãi thế nào không?

Hôm nay, ta muốn ngươi nếm thử những thống khổ của Huyên nhi, cho nên ngươi chết chắc rồi!”

Lạnh lùng vỗ vỗ mặt cung nữ kia, Vân Hiểu Nguyệt vung tay lên, thị vệ dừng lại một chút, nhìn sắc mặt lãnh khốc của Vân Hiểu Nguyệt, nhẹ buông tay, cung nữ lại rơi xuống nước, dây thừng lại rung rung, lúc này, rõ ràng mỏng manh hơn trước rất nhiều.

Cứ lặp lại như thế, Vân Hiểu Nguyệt lạnh lùng quan sát, tất cả mọi người lại sợ tới mức lạnh run, không ai dám mở miệng nói chuyện, Tiếu Hoàng hậu choáng váng, mãi cho đến lúc cung nữ này không còn thở nữa mới bị lên cầu, Vân Hiểu Nguyệt mới quay đầu, nhìn về phía một cung nữ khác cùng Tiếu Hoàng hậu.

“Nương nương, người…

Người cho nô tỳ chết thoải mái đi, nô…

Nô tỳ không đẩy Huyên cô nương, cầu người, cầu người …”

Một cung nữ khác đột nhiên quỳ dập đầu trên mặt đất, thủ đoạn tra tấn của Vân Hiểu Nguyệt khiến ả sợ tới mức chỉ dám cầu xin cái chết thoải mái!

“Được, ta thành toàn cho ngươi!”

Continue reading

Chương 47: Giết không tha ( thượng )

Đứng bên cạnh ao, nhìn đáy ao rất sâu, dường như trước mắt nàng đang hiện ra khuôn mặt đau khổ đang giãy dụa của Huyên nhi, Vân Hiểu Nguyệt vô cùng đau lòng

Nước mắt không kìm nén được chảy xuống: Huyên nhi, nếu tỷ sớm cho muội biết tỷ sẽ dẫn muội đi, có phải muội sẽ tránh được kiếp nạn này không?

Đáng tiếc, thế giới này không cho phép hối hận, Huyên nhi, vậy hãy để tỷ tỷ tự tay báo thù cho muội!

Continue reading

Chương 46: Nỗi đau mất Huyên nhi

“Tiểu Thúy, tỷ đã nghe gì chưa, Hoàng thượng đã phế toàn bộ nương nương, chỉ chừa lại Điệp quý phi nương nương ở Sắc Điệp Cung đó, chậc chậc, đây chính là tin mới nhất, Điệp phi nương nương kia đúng là hồ ly tinh đầu thai ư?”

“Đồ ngốc, nào có hồ ly tinh, tỷ từng thấy Điệp quý phi nương nương ở đằng xa, đúng là đại mỹ nhân, xinh đẹp hơn cả tiên trên trời, trong cung không có nương nương nào sánh bằng mỹ mạo của người đâu, nếu tỷ là nam nhân chắc chắn cũng mê muội vì người mất!”

“Đúng rồi, muội còn nghe nói, thọ yến Thái Hậu lần trước, điệu múa của Điệp quý phi nương nương khiến tất cả đại thần mê mẩn, nữ tử tài mạo song toàn như vậy lại mang long thai.

Continue reading

Chương 45: Tình lạnh lòng đau

“Tư Đồ Viễn có công? Công gì?

Thần đệ không hiểu chuyện gì, không biết Hoàng huynh có thể giải thích cho đệ chút được không?”

“Nơi này không có người ngoài, hai huynh đệ ta có gì mà không thể nói chứ?”

Khóe miệng Tần Ngạo giật nhẹ, tiếp tục nói:

“Sau khi ám vệ của Trẫm tra ra thân phận thật của Tư Đồ Viễn, Trẫm từng muốn giết hắn, nhưng sau khi thử vài lần, Trẫm phát hiện người này tuy là cao thủ Vân gia bí mật nuôi trồng, nhưng hiểu rõ sai trái.

Continue reading

Chương 44: Nghe lén chân tướng

Những ngày tiếp theo, Vân Hiểu Nguyệt trở nên trầm mặc  hơn rất nhiều, im lặng hơn rất nhiều, nằm suốt trên giường.

Ngoại trừ uống thuốc, dùng bữa, thời gian còn lại đều dùng để tập nội công, khôi phục võ công!

Ngày nào Tần Vũ cũng đến Sắc Điệp Cung ngồi một lúc, chẳng qua, Vân Hiểu Nguyệt không quan tâm đến hắn, thái độ dần dần xa cách khiến Tần Vũ rất bất lực.

Continue reading

Chương 43: Tình yêu của ngươi, ta khinh!

Nhắm mắt cảm nhận luồng khí từ từ chạy trong gân mạch, những chỗ đau âm ỉ nay đã được thay thế bằng cảm giác sảng khoái.

Vân Hiểu Nguyệt mừng rỡ.

Nàng biết, chỉ cần mình luyện tập thêm, ngày bình phục hoàn toàn không còn lâu.

“Tham kiến Hoàng thượng!”

Continue reading

Chương 41: Ta thành cô nhi!

“Điệp nhi, ta… ta không thể nói, đừng hỏi nữa, quan tâm đến bản thân trước đã, được không?”

Tần Vũ nhẹ nhàng nỉ non, sự lo lắng tràn ngập trong mắt hắn.

“Tần Vũ, ta không phải người không chịu nổi sự đả kích, nỗi đau mất con ta cũng có thể thừa nhận, huống chi là những chuyện khác?

Ngươi nói đi, ta muốn xem, Vân Nhược Điệp ta rốt cuộc thảm đến mức nào!”

Yên lặng nhìn Tần Vũ, Vân Hiểu Nguyệt nói từng chữ một.

“Nàng… Thật sự là một nữ tử quật cường!”

Thở dài thật sâu, Tần Vũ nói nhỏ:

“Điệp nhi, Hoàng huynh vốn đã ban chỉ, trừ nàng ra, sẽ trảm tất cả người Vân gia.

Continue reading