♉ 60 Đáp án của Hoàng Thượng

Editor: Mai Mai

Hoàng Phủ Nghi đứng ở cửa Vương phủ, cổ hướng ra phía ngoài nhìn xung quanh, trên mặt lộ vẻ lo lắng.

“Ai nha, Vương phi, người đừng đi qua đi lại nữa, thời gian Vương gia vào triều còn chưa đến một nén nhang, người cứ sốt ruột chờ Vương gia như vậy, sáng sớm sương lạnh xuống, vào nhà đi không lại cảm lạnh.”

Tiểu Lê giúp Hoàng Phủ Nghi phủ thêm một chiếc áo choàng.

Hoàng Phủ Nghi lôi kéo áo choàng, nói với Tiểu Lê:

“Tiểu Lê giống như bà quản gia, có cần ta giúp người tìm cái ông quản gia không?”

“Vương phi ~~”

Tiểu Lê gắt giọng.

Mấy ngày nay, tại sao Vương phi luôn lấy nàng ra để trêu chọc vậy.

“Ha ha.”

Hoàng Phủ Nghi liếc mắt cười nhìn Tiểu Lê.

Hài tử này, rất thanh thuần, không cứu.

Càng không ngừng dậm chân tại chỗ, trong lòng Hoàng Phủ Nghi thầm cầu nguyện:

“Thượng đế a, Jesus a, phù hộ phù hộ, hãy để cho Hoàng Thượng đáp ứng a.”

Hoàng Phủ Nghi đang lo lắng, ngửi thấy mùi phấn son nồng nặc, không cần nhìn cũng biết có người muốn kiếm chuyện.

Hoàng Phủ Nghi mặc kệ, cũng không xoay người, như trước nhìn hướng về phía Hoàng cung.

Đột nhiên trước mắt bị sắc phấn hồng che khuất, Hoàng Phủ Nghi không kiên nhẫn nhíu nhíu đầu mày, tức giận ngẩng đầu nói:

“Trắc phi thực nhàn nhã nhỉ, đừng ở chỗ này chướng mắt được không?”

“Hừ, Thanh Nghi, ta nói cho ngươi biết, cách xa sư huynh ra một chút, chàng sẽ không thích ngươi, tuyệt đối sẽ không.”

Mặt Thiên Thu vặn vẹo, nhìn Hoàng Phủ Nghi vẻ dị thường ghê tởm.

Nhưng mà Hoàng Phủ Nghi không hề để ý tới.

Thiên Thu nổi giận đùng đùng mang theo nha hoàn rời đi, nàng tuyệt đối muốn cướp Vương gia về.

“Vương phi, không sao chứ?”

Tiểu Lê vừa mang canh nóng đem đến, lo lắng nhìn về phía Hoàng Phủ Nghi.

“Ta có thể có chuyện gì chứ? Đừng quên, ta là Vương phi, nàng ta là Trắc phi.”

Hoàng Phủ Nghi ngẩng cao đầu lên.

“Phải không? Tuy rằng nàng là Vương phi nhưng không thể cam đoan nàng sẽ không nhiễm phong hàn đi.”

Thanh âm hơi tức giận từ phía sau Hoàng Phủ Nghi truyền đến.

“Mị.”

Hoàng Phủ Nghi chạy vào trong vòng tay Nam Cung Mị, rúc rúc đầu.

Thực hưởng thụ a.

“Nghi Nhi, tại sao lại chạy ra bên ngoài thế này.”

Nam Cung Mị đỡ lấy bát canh nóng, thổi thổi rồi đút vào miệng Hoàng Phủ Nghi.

“Mị, sao hôm nay lại trở về sớm như vậy a?”

“Ta không vào triều sớm, trực tiếp đi tìm Hoàng Thượng.”

Nam Cung Mị có chút bất đắc dĩ nói.

“Vậy Hoàng Thượng đáp ứng rồi sao?”

Hoàng Phủ Nghi vội vàng hỏi.

“Yêu cầu của nàng, Hoàng Thượng có thể không đáp ứng sao?”

Nam Cung Mị sủng nịnh véo mũi Hoàng Phủ Nghi.

“Cũng đúng, hắn dám không đáp ứng, ta nhất định phải vào cung tìm hắn.”

Hoàng Phủ Nghi vừa nói vừa giơ nắm đấm.

Nam Cung Mị vươn tay bọc lấy nắm đấm của Hoàng Phủ Nghi, nói:

“Cả ngày động chân động tay, về sau không được như thế nữa, biết chưa?”

Hoàng Phủ Nghi chớp chớp mắt:

“Chưa biết.”

“Nàng a.”

Nam Cung Mị ôm chầm lấy thắt lưng Hoàng Phủ Nghi, tay ôm lấy tay Hoàng Phủ Nghi, trách cứ nói:

“Sao lại lạnh như vậy?”

Hoàng Phủ Nghi le lưỡi. Cực kỳ xinh đẹp.

♉ 61

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s