♎ 084 Gặp lại nhau, dường như đã qua mấy đời.

Editor: Tiểu Dung, Thiên Vũ

Trong đầu Lâm Cẩn Du có thứ gì ầm ầm đập xuống vậy, da đầu run lên, nàng sững sờ nhìn Nam Cung Diệp đang bị nàng đè ở dưới, gò má đã cháy đến nóng bừng.

Tuy rằng trên mặt nàng có mặt nạ che, nhưng mà, tai nàng sẽ đỏ nha.

Lâm Cẩn Du nhìn chằm chằm Nam Cung Diệp, trong lòng thầm oán.

Trời ơi! Đây là cái tình huống gì? Đây là nàng đang đè lên người Nam Cung Diệp sao?

Mà Nam Cung Diệp mở to đôi mắt trong suốt, yên lặng quan sát nữ tử trên người, đúng là không có biểu cảm kinh hãi.

Ánh mặt trời xuyên qua song cửa sổ chiếu vào phòng. Lâu nay, đây là lần đầu Lâm Cẩn Du quan sát rõ ràng đôi mắt hắn, đôi mắt hắn thật sự rất sâu, tuy rằng bị mặt nạ ngăn trở, nhưng mà Lâm Cẩn Du dám khẳng định, hắn có một đôi mắt vô cùng đẹp.

Nam Cung Diệp thấy Lâm Cẩn Du chỉ ngây ngốc nhìn hắn, theo bản năng liền bắt đầu hôn môi nàng.

Nhưng mà, lúc trên môi hắn vừa có động tác thì Lâm Cẩn Du từ trong khiếp sợ tỉnh táo lại, khi tỉnh táo, hai tay nàng chống ở trên người Nam Cung Diệp thu hồi chân trái, sau đó cũng không để ý y phục của mình có chỉnh tề hay không liền chạy vội đạp cửa xông ra ngoài.

Nam Cung Diệp nhìn thấy Lâm Cẩn Du chạy trối chết thì môi mỏng hơi cong, lộ ra một độ cong vô cùng dễ nhìn, sau đó lại nhẹ nhàng lắc lắc đầu.

Sau khi Lâm Cẩn Du ra khỏi phòng, ở căn phòng cách vách Thính Vũ và Linh Lung cũng đúng lúc mở cửa, khi hai người họ nhìn thấy Lâm Cẩn Du chỉ mặc bộ trung y đứng ở ngoài cửa thì liền tiến lên hỏi:

“Tiểu thư, sao người lại mặc như vậy?”

“Nhị thiếu phu nhân, xảy ra chuyện gì sao?”

Khóe miệng Lâm Cẩn Du run rẩy, quay sang nói với Linh Lung:

“Ngươi đi vào đem y phục của ta lấy ra đây.”

Cảnh tượng vừa rồi thật sự là rất làm cho người ta xấu hổ, như vậy có đánh chết nàng, nàng cũng sẽ không muốn tiến vào gian phòng kia, còn có tối hôm nay, nói gì thì nàng cũng sẽ không ngủ cùng giường với Nam Cung Diệp nữa, thật sự là rất nguy hiểm.

Điểm chính của vấn đề là, người nhận được nguy hiểm không phải nàng, mà là Nam Cung Diệp a……

Tuy Linh Lung cảm thấy kỳ quái nhưng cũng không nói gì thêm, xoay người gõ cửa, sau khi được Nam Cung Diệp cho phép thì tiến vào phòng, một lát sau liền cầm y phục ra.

Lâm Cẩn Du cầm y phục liền vào phòng Linh Lung và Thính Vũ, rất nhanh đã mặc y phục xong.

Bởi vì xấu hổ, cả buổi sáng, Lâm Cẩn Du đều trốn tránh Nam Cung Diệp, có điều, dù nàng có trốn cuối cùng cũng phải ăn cơm.

Lúc dùng cơm, Nam Cung Triệt, Nam Cung Thi Tuyết, Nam Cung Diệp và Lâm Cẩn Du ngồi ở một bàn đang ăn cơm.

Dù sao cũng là cùng trưởng bối ăn cơm, lúc này đây, Nam Cung Thi Tuyết ra lệnh cho cung nữ kéo Tiểu Bạch ra xa.

Đồ ăn được dọn lên, Nam Cung Triệt liền nói:

“Dùng bữa đi.”

Mọi người nghe vậy gật gật đầu, Lâm Cẩn Du cầm đũa bạc, đôi mắt nhìn chằm chằm vào đồ ăn, làm như không nhìn thấy Nam Cung Diệp ở bên cạnh.

Nam Cung Triệt đang ăn cơm, tuy rằng mắt ông không đặt ở trên người Lâm Cẩn Du, thế nhưng, ông có thể cảm nhận được đôi phu thê trẻ này ngày hôm qua sợ là đã xảy ra chuyện gì đó đi.

Mặc kệ xảy ra chuyện gì, chỉ cần cảm tình bọn họ có thể càng ngày càng tốt là được, người làm Phụ vương như ông cũng đỡ lo rồi.

Thần kinh Nam Cung Thi Tuyết tương đối thô, tất nhiên không nhìn thấy sự kỳ quái giữa Lâm Cẩn Du và Nam Cung Diệp.

Lúc Lâm Cẩn Du ăn cơm, đầu vẫn đang ở trong cõi thần tiên, kết quả là, xảy ra chuyện giống chuyện ngày ấy ở bên trong lều trại cùng Nạp Lan Duệ Tích đồng thời nhắm ngay cánh ngỗng, chỉ là lần này, đối tượng thay đổi, thứ mà đũa bạc của bọn họ gắp trúng cũng thay đổi, chính là một miếng cánh gà.

Hai đôi đũa bạc cùng nhau nhắm cái cánh gà, phát ra tiếng vang thanh thúy, Nam Cung Diệp và Lâm Cẩn Du nhất thời dừng lại, khóe mắt Lâm Cẩn Du run rẩy, thật sự có chút khóc không ra nước mắt.

Sao lại xảy ra loại chuyện như này?

Nam Cung Diệp định mở miệng nói muốn gắp cánh gà cho Lâm Cẩn Du, thì nghe Nam Cung Thi Tuyết ở bên cạnh gào to:

“Đường huynh đường tẩu, hai người thật sự là thần giao cách cảm nha……”

Thần giao cách cảm?

Lâm Cẩn Du nghe những lời này thì, có cảm giác xấu hổ, nàng chỉ có thể ngước mắt nhìn Nam Cung Thi Tuyết cười cười, nói:

“Chê cười.”

Lúc này, Nam Cung Diệp đã rút đũa bạc về, Lâm Cẩn Du gắp cánh gà đặt vào trong bát Nam Cung Diệp, nói:

“Huynh ăn đi.”

Nam Cung Diệp cúi đầu nhìn cánh gà trong bát mình, gật đầu nói:

“Được.”

Sau đó dùng dáng vẻ tao nhã ăn cái cánh gà đó.

Nam Cung Thi Tuyết thấy thế lại nhìn Lâm Cẩn Du khen nức nở:

“Đường tẩu, tẩu đối với đường huynh thật tốt!”

“Ha ha……”

Lâm Cẩn Du nghe vậy, chỉ biết cười gượng hai tiếng.

Nha đầu này từ đâu mà nhìn thấy nàng đối tốt với Nam Cung Diệp chứ? Là vì nàng gắp một cái cánh gà cho Nam Cung Diệp sao?

Nam Cung Triệt cúi đầu nhìn vào bát mình, đôi mắt hơi chuyển, bờ môi hơi cong, lộ ra một chút tươi cười nhợt nhạt.

Sau lúc đó, Lâm Cẩn Du luôn nhìn chằm chằm đũa bạc của Nam Cung Diệp, nhắc nhở chính mình ngàn lần không thể để đụng đũa với hắn nữa. Kỳ thật, đối với chuyện đêm ngày hôm qua, nàng cũng không biết đối mặt hắn như thế nào, dù sao cũng là nàng giống như bạch tuộc bám ở trên người hắn.

Nam Cung Diệp vẫn cứ ăn cơm, thế nhưng ánh mắt nhìn thấy được động tác của Lâm Cẩn Du, khi hắn nhìn thấy phản ứng của Lâm Cẩn Du thì chỉ là hơi hơi mỉm cười.

Một hồi ăn cơm dường như ăn mất cả một thế kỷ vậy.

Khi ăn xong, Lâm Cẩn Du đi vào bên trong xe ngựa, loạng choạng đã chìm vào giấc ngủ.

Lúc ăn cơm, nàng tăng cao cảnh giác. Tóm lại, ngày hôm nay nàng đều bị vây trong trạng thái căng thẳng.

Đến buổi chiều, bởi vì có vết xe đổ, Lâm Cẩn Du đương nhiên sẽ không nhắc lại đề nghị hai người họ ngủ trên một cái giường.

Hai người ở bên trong phòng một đứng một ngồi, Lâm Cẩn Du nhìn Nam Cung Diệp nói:

“Đêm nay ta ngủ trên đất huynh ngủ giường đi.”

“Được.”

Lâm Cẩn Du vốn tưởng rằng Nam Cung Diệp sẽ tranh ngủ trên đất, nào ngờ, hắn lại đáp ứng nàng.

Trán Lâm Cẩn Du có chút màu đen, trong lòng cân nhắc đoán chừng Nam Cung Diệp bị tư thế ngủ kinh thế hãi tục của nàng dọa cho sợ, cho nên mới không tranh nữa.

Kết quả là, đêm hôm ấy, nàng liền ngủ trên mặt đất một giấc an ổn.

Kỳ thật, nàng không biết là, sau khi nàng ngủ say, nàng liền lên giường ngủ, chẳng qua, khi sáng hôm sau nàng tỉnh lại thì vẫn nằm trên mặt đất mà thôi.

Về việc làm sao nàng có thể từ dưới đất di chuyển lên trên giường thì nàng sẽ không được biết rồi.

Cứ như vậy, Lâm Cẩn Du liền sống yên ổn tự cho là đúng, ngủ trên mặt đất vài ngày thấy rất ngon.

Ngày tháng đi đường trôi qua rất nhanh, mỗi ngày ngoại trừ Lâm Cẩn Du nói chuyện với Thính Vũ thì thời gian nhiều nhất đó là đi đùa giỡn với Tiểu Bạch.

Trải qua vài ngày tiếp xúc Tiểu Bạch đã rất quen thuộc với nàng, mỗi lần vừa thấy nàng, sẽ xòe chân chạy tới bên người nàng, mà nàng luôn ngồi xổm trên đất nhẹ nhàng mà vuốt lông trên đầu Tiểu Bạch.

Nàng là thật sự rất thích Tuyết Ngao.

Lần thứ hai trở lại Nam Lâm là ngày hai mươi chín tháng tám, Nam Cung Triệt mang theo Nam Cung Diệp cùng Lâm Cẩn Du trở về Tuyên Vương phủ, mà Nam Cung Thi Tuyết ở Hoàng cung trong Cấm thành.

Lần đầu tiên Lâm Cẩn Du đến Tuyên Vương phủ ở ngoại ô Tử Nghiêu, khiến nàng ngạc nhiên là Tuyên Vương phủ này giống y Tuyên Vương phủ ở Đông Lâm Dật đô, tất cả sân viện đều giống nhau như đúc, mà nàng và Nam Cung Diệp vẫn ở trong Mạc Ngôn hiên như cũ.

Hơn nữa giống như Đông Lâm là, trong Mạc Ngôn hiên có hai gian phòng ngủ, kiến trúc có hai phòng sát nhau, bên trái là phòng nàng, bên phải là phòng Nam Cung Diệp.

Nói vậy thì Nam Cung Diệp sáng sớm đã sai người ở đây làm tốt tất cả. Đối với việc Nam Cung Diệp cẩn thận cùng tri kỷ, trái tim Lâm Cẩn Du chảy qua một dòng nước ấm.

Sáng sớm hôm sau, Nam Cung Diệp nói là có việc phải rời khỏi hai ngày, phải chờ tới mùng hai tháng chín mới hồi phủ, chờ hắn trở về sẽ lại cùng nàng lại mặt thăm hỏi.

Kỳ thật đối với chuyện lại mặt, nàng cảm thấy thực sự không quan trọng, hiện giờ Tướng phủ không có người nào là người nàng muốn gặp, như thế, còn không bằng không gặp thì hơn.

Về phần chuyện Nam Cung Diệp vừa muốn đi ra ngoài, Lâm Cẩn Du nhíu mày, trong lòng nghĩ.

Tại sao ba mươi hàng tháng hắn đều phải đi ra ngoài, vì sao mỗi lần đi ra ngoài đều phải đi hai ngày?

Tuy rằng trong lòng có nghi vấn, thế nhưng Lâm Cẩn Du không cũng hỏi, dù sao, nàng và hắn còn không thân đến nỗi phải điều tra hành tung của hắn, dù sao nàng đã nói rõ ràng cho hắn biết rồi, nàng chỉ là cùng hắn đi một đoạn đường mà thôi, đến lúc nên chia mỗi người một hướng, đối với ai cũng đều tốt cả.

Đợi khi Nam Cung Diệp ra ngoài, Lâm Cẩn Du mang theo Thính Vũ lén lút đi Yên Vũ sơn thăm mẫu thân.

Vừa đến sân, người mở cửa dĩ nhiên là Tử Quân, đứng bên cạnh hắn là Hân Nhi, Hân Nhi bị Tử Quân chắn trước người, khi Hân Nhi nhìn thấy Lâm Cẩn Du, nước mắt tràn ra:

“Tiểu thư……”

Lâm Cẩn Du nhìn nàng cười nói:

“Hân Nhi, ngoan, đừng khóc……”

Hân Nhi gật gật đầu, nhưng nước mắt vẫn thi nhau rơi, tràn đầy mong nhớ.

Khi Tử Quân nhìn thấy Lâm Cẩn Du thì, mắt phượng hơi cong, lộ ra một chút tươi cười:

“Nàng đã trở lại.”

Lâm Cẩn Du gật đầu nói:

“Tử Quân, cám ơn huynh mấy ngày qua đã chăm sóc mẫu thân ta, không có người nào đến quấy rầy bà chứ?”

Tử Quân lắc đầu nói:

“Không có.”

Lâm Cẩn Du nhìn Tử Quân với ánh mắt vô cùng biết ơn, còn nói vài câu cảm tạ, Tử Quân trả lời:

“Cẩn Du, nàng làm như vậy ta sẽ không vui, đã nói chúng ta là bằng hữu rồi, có chuyện gì cứ việc tới tìm ta là được.”

Dứt lời, dừng một chút, Tử Quân liền hướng về sau hô một tiếng:

“Yến Phong.”

Sau khi hô xong, không biết từ góc xó nào trên sân lại nhảy ra một gã nam tử hắc y, khi nam tử kia tới trước mặt Tử Quân thì cúi đầu nói:

“Có thuộc hạ.”

Tử Quân nói với hắn:

“Sau này ngươi ở lại chỗ này bảo vệ an toàn đi.”

“Vâng.”

Nam tử hắc y trả lời, vừa mới xuất hiện thì lại không thấy bóng dáng đâu.

Cảnh tượng như vậy khiến Lan Tịch Chi mở to hai mắt nhìn chăm chú nói:

“Tử Quân, người nọ là ai, tại sao lại vô tung vô ảnh như thế?”

Tử Quân cười cười, không đáp lời.

Lâm Cẩn Du uyển chuyển cự tuyệt nói:

“Tử Quân, không cần đâu.”

Quả thực nàng đoán không sai, thân phận Tử Quân hiển nhiên không hề thấp, bằng không, sao lại có ám vệ vô tung vô ảnh như vậy chứ?

Chỉ là, thiếu nợ ân tình của hắn như vậy, nàng thật sự có chút áy náy.

Tử Quân nói:

“Là bằng hữu thì không cần nói thêm gì nữa, ta chỉ hy vọng bá mẫu an toàn mà thôi.”

“Vậy được rồi.”

Như thế, Lâm Cẩn Du cũng không cự tuyệt nữa.

Hai người nói chuyện một lát, sau đó Tử Quân đứng dậy cáo từ.

Vì Nam Cung Diệp phải ra ngoài mấy ngày, Lâm Cẩn Du liền dự định ở trong núi Yên Vũ một buổi tối, ngày mai sẽ quay về Tuyên Vương phủ, trước khi ra ngoài nàng đã suy nghĩ ổn thoả rồi, cho nên, trước đó cũng báo cho Linh Lung biết.

Khi dùng cơm chiều xong, Lan Tịch Chi lôi kéo tay Lâm Cẩn Du, đột nhiên hỏi một vấn đề:

“Du Nhi, tại sao mẫu thân cảm thấy Tử Quân nhìn có chút quen thuộc đấy.”

Mấy ngày nay, bà hầu như ngày ngày đối mặt với Tử Quân, chung quy bà cảm thấy giống như ở chỗ nào đã từng gặp hắn rồi, thế nhưng, lục lại trí nhớ trong đầu mấy lần thì đều không có ấn tượng về hắn.

Lúc này nữ nhi trở về, bà cũng muốn đem chuyện này nói cho nàng nghe một chút.

Sau khi Lâm Cẩn Du nghe lời này xong thì đôi mắt mở to, khó tin nổi mà nhìn Lan Tịch Chi, chỉ nói một câu:

“Mẫu thân, người cũng có cảm giác như vậy sao?”

Vì sao mẫu thân cũng cảm thấy Tử Quân quen thuộc chứ? Đến cùng là xảy ra chuyện gì?

“Cái gì? Con cũng cảm thấy hắn quen thuộc?”

Lan Tịch Chi cau mày lại:

“Con cũng có cảm giác như vậy, hắn đến cùng là ai a?”

Lâm Cẩn Du lắc đầu nói:

“Thân phận của hắn hiện tại còn chưa rõ ràng lắm, con chỉ biết là thân phận của hắn nhất định sẽ không thấp, bởi vì hắn có chút giống với Thái Tử Tây Nguyệt.”

“Cái gì? Con là nói hắn lớn lên giống Thái Tử Tây Nguyệt? Nói như thế, chỉ sợ hắn là đệ đệ của Thái Tử rồi?”

Lâm Cẩn Du gật đầu nói:

“Con chỉ là đoán thế, nhưng cũng chỉ là đoán mà thôi.”

“Nếu hắn là Hoàng tử thật thì sao lại chạy đến Nam Lâm làm Đại ty nhạc chứ? Như thế không phải rất thiệt thòi cho hắn sao?”

“Về điểm này cũng là khiến cho con cảm thấy có chỗ không thể nghĩ được, thân phận của hắn sớm hay muộn có một ngày sẽ rõ, về phần vì sao có cảm giác quen thuộc, con vẫn luôn luôn bị quấy nhiễu đến nay.”

“Du Nhi a, việc này chúng ta từ từ cẩn thận ngẫm lại, nói không chừng ngày nào đó sẽ nghĩ ra nguyên do đấy.”

Lâm Cẩn Du nắm tay Lan Tịch Chi, nói:

“Mẫu thân, người nói cũng đúng, chúng ta cũng không cần thiết ép mình nghĩ đến nguyên do, không phải sao?”

“Đúng vậy a.”

Lan Tịch Chi nghe vậy, yên lặng gật đầu, sau đó lại suy nghĩ tiếp.

Một lúc sao Lan Tịch Chi lại hỏi:

“Du Nhi, Nam Cung Diệp đối xử con thế nào?”

Lâm Cẩn Du nhíu lông mày, trả lời:

“Hắn đối với con rất tốt.”

Lan Tịch Chi thở dài, nói:

“Như thế thì tốt, chỉ là, chân hắn có tàn tật, điều này đúng là làm cho người ta cảm thấy tiếc nuối.”

“Mẫu thân, chân hắn là bị người ta hạ cổ mới không thể đi được.”

“Cái gì? Cổ? Đó là cái gì vậy?”

“Mẫu thân, đó là một loại y thuật, một loại gì đó so với độc còn kinh khủng hơn.”

Lan Tịch Chi nghe vậy, nhíu chặt mày, tiếc hận nói:

“Nói như thế thì, hài tử kia đã chịu khổ không ít rồi?”

“Vâng.”

Lâm Cẩn Du tán thành gật gật đầu.

Nam Cung Diệp trúng cổ độc lại ép buộc bản thân đứng thẳng, điểm này thực sự làm cho nàng có chút lo lắng.

Có điều, thành thân với hắn nhiều ngày như vậy, hắn cũng không có ở trước mặt nàng cố gắng đứng thẳng, nói vậy, khi đứng thẳng sẽ vô cùng thống khổ vô cùng khó chịu rồi. Lúc này đây, không phải vạn bất đắc dĩ, hắn sẽ không đứng dậy.

“Cái cổ kia có thể giải không?”

Lâm Cẩn Du lắc đầu nói:

“Bây giờ con còn đang tìm kiếm, nhưng con tin tưởng sẽ có ngày có thể tìm được.”

Đây là nguyện vọng trong lòng nàng, nàng hi vọng có một ngày Nam Cung Diệp có thể chân chính đứng dậy được.

Đêm đó, Lâm Cẩn Du và Lan Tịch Chi nói chuyện tới rất muộn mới đi nghỉ ngơi.

Hôm sau, Lâm Cẩn Du ở lại trong núi Yên Vũ đợi cho tới chiều muộn mới trở lại Tuyên Vương phủ. Trở lại Tuyên Vương phủ liền nghe Linh Lung truyền tin nói Nam Cung Diệp sẽ về trễ một ngày, Lâm Cẩn Du gật đầu không có suy nghĩ khác.

Chắc là hôm nay hắn còn có chuyện khác phải làm đi.

Sáng sớm ngày mùng hai tháng chín, hiếm thấy Linh Lung một mình tiến vào phòng, Lâm Cẩn Du nâng mắt hỏi:

“Thính Vũ đâu?”

Linh Lung lắc đầu nói:

“Nô tì không rõ, cần nô tì đi gọi nàng không?”

Nàng cùng Thính Vũ cũng không ở cùng một gian phòng, cho nên, nàng cũng không biết Thính Vũ vì sao đến giờ vẫn còn chưa thức dậy đến hầu hạ.

Lâm Cẩn Du trả lời:

“Không cần.”

Nha đầu Thính Vũ kia xưa nay rất tuân thủ thời gian, giờ sắc trời đã không còn sớm, nếu nàng ấy chưa đến chắc là có chuyện gì đi.

Sau đó Lâm Cẩn Du phân phó Linh Lung đi múc nước rửa mặt, đợi đến khi ăn đồ ăn sáng thì cũng không thấy Thính Vũ đến, Lâm Cẩn Du cảm thấy việc này kỳ quái, dùng đồ ăn sáng xong cùng Linh Lung đi đến phòng nha hoàn ở Mạc Ngôn hiên.

Khi tới trước cửa phòng Thính Vũ, Lâm Cẩn Du thấy cài chốt, nâng tay gõ cửa:

“Thính Vũ, muội làm sao vậy? Không thoải mái sao?”

Lúc này Thính Vũ nằm ở trên giường, không biết thế nào, đêm qua như bị lạnh, vốn tưởng rằng không có gì, thế nào sáng nay tỉnh lại đúng là bắt đầu sốt cao, lúc này toàn thân nàng bủn rủn vô lực, căn bản là dậy không nổi.

Nghe thấy tiểu thư ở ngoài gõ cửa, nàng chỉ có thể dùng hết khí lực trả lời:

“Tiểu thư…… Muội ở trong phòng……”

Lỗ tai Lâm Cẩn Du giật giật, nàng nghe thấy giọng nói Thính Vũ rất mỏng manh, cảm thấy sốt ruột liền phá cửa mà vào.

Sau khi vào phòng liền bước nhanh về phía giường, khi nàng nhìn thấy Thính Vũ nằm trên giường thì, bàn tay chợt sờ lên trán của nàng ấy, cái trán nóng bỏng khiến Lâm Cẩn Du phát hoảng, vội quở trách nói:

“Nha đầu này, tại sao phát sốt?”

Đêm qua tá túc ở trong núi Yên Vũ, nàng sẽ không phải vì không khí ẩm ướt trong ngọn núi mà nhiễm phong hàn đi?

Thính Vũ nhẹ nhàng lắc đầu, nói:

“Muội cũng không biết, tối hôm qua có lẽ là bị cảm lạnh.”

Lâm Cẩn Du ngồi ở cạnh giường, cầm cổ tay Thính Vũ ra rồi đặt ba ngón tay lên trên mạch đập của nàng.

Sau khi đặt lên thì, trong lòng Lâm Cẩn Du tựa như sóng to gió lớn cuồn cuộn mãnh liệt vậy.

Nghe thanh âm mạch tượng của Thính Vũ lưu chuyển, như ngọc châu chạy quanh bàn tròn, theo ngón tay tròn trịa kia, mạch tượng lưu chuyển kia truyền lại cho nàng một cảm giác …

Mạch này chính là hỉ mạch nha.

Nhưng mà…. Nhưng mà Thính Vũ mang thai, điều này nói lên cái gì a?

Sắc mặt Lâm Cẩn Du khi thấy được mạch đập thì chợt nghiêm túc hẳn, Thính Vũ và Linh Lung đều cảm giác được nàng biến hóa.

Linh Lung hỏi:

“Nhị thiếu phu nhân, Thính Vũ ra sao?”

Lông mày Lâm Cẩn Du giương lên, nhìn Linh Lung nói:

“Linh Lung, ngươi đi ra ngoài một chút đi, ta có chút chuyện muốn nói với Thính Vũ.”

Linh Lung thấy sắc mặt Lâm Cẩn Du nghiêm túc, gật đầu liền xoay người đi ra ngoài cửa.

Thính Vũ nhìn tiểu thư nhà mình, có chút hơi sợ hỏi:

“Tiểu thư, sắc mặt của người trầm trọng như thế, muội sẽ không bị bệnh không trị được gì chứ?”

Nàng mới mười năm tuổi a, tuổi còn trẻ như vậy, nàng không muốn chết!

Lâm Cẩn Du chăm chú nhìn Thính Vũ, không trả lời câu hỏi của nàng, chỉ hỏi :

“Nam nhân đó là ai?”

“Cái gì?!”

Khi Thính Vũ nghe thấy câu hỏi thì cảm thấy trầm xuống, ngược lại muốn hỏi tiểu thư làm thế nào biết chuyện đêm đó chứ? Lập tức giả ngu hỏi:

“Tiểu thư người nói cái gì? Nô tì không rõ ràng lắm a.”

Lâm Cẩn Du nắm chặt tay, nói:

“Thính Vũ, ta là hỏi muội nam nhân kia là ai, nam nhân làm cho muội mang thai…… Rốt cuộc là ai?”

“Cái gì?!”

Thính Vũ hoàn toàn không thể tin được lời Lâm Cẩn Du nói.

Tiểu thư nhà nàng vừa mới nói cái gì? Nói nàng mang thai sao?

Nàng mang thai?

Chỉ một lần như vậy, liền… Mang thai sao?

Trời ạ…

“Tiểu thư…”

Thính Vũ nhút nhát kêu, nhưng không muốn nói cho tiểu thư nam tử kia là ai.

Lâm Cẩn Du chớp mắt, nói:

“Thính Vũ, muội không muốn nói với ta người đó là ai sao? Muội tuyệt đối đừng nói với ta là muội bị người ta vũ nhục, bởi vì theo như sự thông minh lanh lợi của muội, nhất định sẽ không bị người ta khinh bạc đi, muội nói với ta, người kia là ai.”

Thính Vũ đặc biệt thông minh, kiên quyết sẽ không xuất hiện chuyện như này, giờ nàng mang thai, việc này nhất định là do nàng tự nguyện rồi.

“Tiểu thư……”

Thính Vũ nghe vậy vẫn chỉ nói hai chữ này như cũ.

Lâm Cẩn Du ngước mắt nhìn kỹ Thính Vũ, nói từng câu từng chữ:

“Thính Vũ, muội cho là muội không nói ra thì ta sẽ không biết sao? Người đó có phải Vân Tư Thần hay không? Có phải hắn hay không?”

Khó trách ngày ấy Thính Vũ mất tích lâu không thấy, khó trách lúc Thính Vũ trở về thì nàng nhìn thấy cánh môi sưng đỏ của nàng ấy, đó không phải là dấu hôn sao?

Đúng là nàng đem mình dâng cho Vân Tư Thần sao? Thật không?

Thính Vũ thấy tiểu thư đã đoán ra được, thì lắc đầu nói:

“Tiểu thư, chuyện này không liên quan đến Vân công tử ….Thật sự!”

Lâm Cẩn Du tức giận đến nỗi đứng thẳng dậy, phẫn hận nói:

“Cái gì gọi là không liên quan? Hắn là một nam nhân, việc này sao lại không liên quan đến hắn? Hay là chính một mình muội tự có sao?”

Lúc này cũng đã mang thai, việc này nàng lại có thể ngồi yên không để ý đến sao?

Nước mắt rơi ra khỏi hốc mắt, hai tay Thính Vũ kéo vạt áo Lâm Cẩn Du, nói:

“Tiểu thư, thật sự không liên quan đến Vân công tử, tất cả đều là muội tự nguyện, lúc đó hắn uống được say như chết, không biết đó là muội.”

Tất cả đều là do nàng tự nguyện, Vân Tư Thần không ép bắt buộc nàng. Hơn nữa, hắn căn bản không biết người đêm đó chính là nàng.

“Thính Vũ a…… Tại sao muội lại hồ đồ như vậy a? Muội nói cho ta biết, muội đã thích hắn khi nào? Là lần trước ta đi Đông Lâm đưa thân sao?”

Nha đầu này, tại sao khiến cho người ta đau lòng như vậy? Nàng ngốc thành như vậy sao? Bị Vân Tư Thần cưỡng bức trong sạch nàng còn không muốn để cho Vân Tư Thần biết sao?

“Tiểu thư, Thính Vũ không có yêu cầu gì, Thính Vũ không để ý.”

Đôi tay Lâm Cẩn Du vuốt ve tay Thính Vũ, có chỉ tiếc rèn sắt không thành thép:

“Cái gì gọi là không cần? Muội là một nữ nhi gia giáo tại sao có thể không để ý những chuyện này chứ?”

Nàng là một người hiện đại, mấy thứ này đối với nàng mà nói sẽ không quá quan trọng, nhưng mà Thính Vũ, nàng chỉ là một nữ tử cổ đại nha, lúc này không hiểu tại sao đã có thai, như vậy, cuộc đời sau này của nàng ấy còn muốn trôi qua thế nào? Nàng ấy mới mười năm tuổi a!

“Thính Vũ thật sự không cần, tiểu thư……”

Thân phận nàng hèn mọn như bùn, sao nàng có thể hy vọng phần hạnh phúc xa vời không thuộc về mình chứ?

Lâm Cẩn Du cúi đầu nhìn Thính Vũ, hốc mắt có chút nóng, nàng không biết có phải là nước mắt rơi xuống hay không.

Nàng biết, sở dĩ Thính Vũ làm như vậy là vì muội ấy tự ti về bản thân. Chênh lệch giữa muội ấy và Vân Tư Thần thật sự quá lớn. Giữa họ có khoảng cách thật lớn, đến cuối đời cũng không thể nào thu hẹp lại được.

Nhưng mà… Nàng là chủ tử, thì nàng làm sao có thể khoanh tay đứng nhìn được?

Thính Vũ, tiểu cô nương này là nàng nuôi dưỡng, tiểu cô nương có thể nói liền nói này, tiểu cô nương cùng nàng đồng hội đồng thuyền này, nàng sao lại nhẫn tâm nhìn muội ấy không hạnh phúc chứ?

Trong lòng bỗng nhiên có ý tưởng, Lâm Cẩn Du chỉnh sắc mặt, sau đó nói với Thính Vũ:

“Thính Vũ, hiện tại muội đang sốt, mặc kệ hài tử này thế nào, trước mắt đều phải trị khỏi bệnh đã.”

“Tiểu thư, Thính Vũ muốn hài tử này……”

Nàng biết yêu cầu như vậy thật sự có chút quá đáng, nhưng mà, nàng không nỡ, thật sự không nỡ. Đặc biệt, hài tử này vẫn là con của Vân công tử.

Cả người Lâm Cẩn Du có chút run nhè nhẹ. Nàng chỉ biết, Thính Vũ đã thích Vân Tư Thần, từ lúc Thính Vũ lần đầu gặp Vân Tư Thần thì nàng đã có dự cảm rồi, là nàng không bảo vệ Thính Vũ tốt, tất vả đều là lỗi của nàng.

“Thính Vũ, cho dù muội muốn hài tử này thì trước tiên cũng phải hạ sốt, bằng không, hài tử này sẽ gặp nguy hiểm.”

Lâm Cẩn Du dừng một chút, nói tiếp:

“Trước tiên ta viết phương thuốc cho Linh Lung, để muội ấy đi ra ngoài bốc thuốc, Linh Lung có hỏi cái gì thì muội cũng không nên nói.”

“Vâng, tiểu thư.”

Lâm Cẩn Du gật đầu sau đó xoay người ra khỏi cửa phòng, nàng viết phương thuốc xong liền kêu Linh Lung đi lấy thuốc, đợi Thính Vũ uống xong thuốc rồi, yên tĩnh ngủ sau đó Lâm Cẩn Du mới phân phó Linh Lung:

“Linh Lung, giờ ta đi ra ngoài có một số việc cần phải làm, ngươi chăm sóc Thính Vũ cho tốt, muội ấy tỉnh lại mà có hỏi ta, ngươi hãy bảo ta đi Niêm Hoa Tiếu nha.”

Linh Lung gật đầu xác nhận.

Sau đó, Lâm Cẩn Du đứng dậy rời khỏi Tuyên Vương phủ, sau khi rời Tuyên Vương phủ nàng ở trên phố mua một thanh kiếm lá liễu, kiếm có độ mềm dẻo thật cường đại, có thể quấn ở bên hông.

Đem kiếm lá liễu quấn tốt rồi, Lâm Cẩn Du đi đến Vân phủ ở Đan Dương sơn.

Khi tới trước cửa Vân phủ thì cũng sắp đến trưa, nàng tiến lên phía trước bước nói với thủ vệ Vân phủ:

“Vị tiểu ca này, phiền ngươi vào báo cho Tề quản viện một chút, nói là Lâm Cẩn Du tới.”

Thị vệ mặt than kia nghe xong thì xoay người đi, một lát sau Tề Tu tự mình ra đón, sau khi hắn ra nghênh đón thì khom người cúi đầu nói với Lâm Cẩn Du:

“Nhị thiếu phu nhân, người tới Vân phủ sao không báo trước vậy? Để tiểu nhân sai người đi đón người a.”

Tề Tu này mỗi lần thấy nàng đều vô cùng khách khí, Lâm Cẩn Du thấy hắn nói chuyện như thế cũng hướng hắn hơi hơi cúi đầu nói:

“Tề quản viện, không biết Thiếu trang chủ của ngươi có ở trong phủ hay không?”

Tề Tu gật đầu nói:

“Thiếu trang chủ nhà ta đang ở trong phủ đấy ạ.”

“Phiền ngươi mang ta đi gặp hắn một chút, có thể không?”

Tề Tu vội nói:

“Đương nhiên có thể, Nhị thiếu phu nhân mời đi bên này.”

Dứt lời liền nghiêng người nhường đường để cho Lâm Cẩn Du đi trước, Lâm Cẩn Du nâng bước lên đi vào Vân phủ.

Tề Tu dẫn theo Lâm Cẩn Du đi thẳng một đường, đi được một lát thì tới trước một cái viện, Tề Tu lễ phép nói:

“Nhị thiếu phu nhân, xin cho tiểu nhân đi vào bẩm báo một chút.”

“Được.”

Tề Tu xoay người mà đi, giây lát liền đi quay lại dẫn Lâm Cẩn Du vào trong viện.

Lâm Cẩn Du tiến vào viện, Tề Tu ở phía trước dẫn đường, khi sắp tới nơi thì Tề Tu nói:

“Thiếu trang chủ ở trong đình hóng mát trong đầm hoa đào, Nhị thiếu phu nhân người tự mình đi thôi, tiểu nhân cũng không quấy rầy.”

“Làm phiền.”

Tề Tu xoay người bước đi, còn Lâm Cẩn Du bước tới nơi mà Tề Tu đã chỉ.

Khi nàng đi qua cầu nhỏ đầm hoa đào tới đình hóng mát thì mới kinh ngạc phát hiện, hóa ra, bên trong đình hóng mát kia đúng là có hai người ngồi ở đó, người mặc mặc hắc y tất nhiên là Vân Tư Thần, mà tên còn lại đã lâu chưa từng gặp mặt mặc một thân hồng y – Đông Phương Lưu Cảnh.

Lúc này, hai người họ ngồi đối diện trên bàn đá, hai người nói chuyện, mà trên bàn đá có bàn cờ vây, trên bàn cờ vẫn chưa có quân hạ xuống, thật hiển nhiên, hai người này đều không phải ở trong này đánh cờ mà là tán gẫu.

Đông Phương Lưu Cảnh ngồi trên băng đá, tay trái cầm quân cờ, tay phải chống lên cái trán, trong tư thế đầy sâu sắc mang theo một chút lười nhác, lại có một phần mị hoặc.

Trong nháy mắt Lâm Cẩn Du nhìn thấy Đông Phương Lưu Cảnh, bước chân có chút dừng lại, trái tim đập nhanh hơn bình thường.

Rất lâu không thấy hắn, vì sao mỗi lần gặp nhau, nàng có một loại cảm giác dường như đang mơ?

Còn có, không hiểu vì sao trái tim nàng đập nhanh hơn, vì sao lại thế này?

Nàng ổn định lại tâm tình, nghĩ làm sao Đông Phương Lưu Cảnh cũng ở đây, rồi lại nghĩ, Vân Tư Thần dường như có quan hệ rất tốt với Đông Phương Lưu Cảnh, như vậy thì hắn ở đây cũng không có gì lạ.

Khi Vân Tư Thần nhìn thấy Lâm Cẩn Du thì đem quân đen vốn đã cầm trong tay quăng vào bên trong hộp cờ, hắn đứng thẳng dậy đi về phía Lâm Cẩn Du tung ra ánh mắt đặc biệt quyến rũ cười nói:

“Tiểu Ngư Nhi, vì sao muội tới tìm ta? Muội nhớ ta sao?”

Nói xong mắt đào hoa cong cong như vô tình cố ý liếc Đông Phương Lưu Cảnh một cái.

Ngón tay thon dài của Đông Phương Lưu Cảnh thưởng thức cờ trắng trong suốt, đối với cái liếc mắt của Vân Tư Thần kia, làm như nhìn thấy, lại làm như không có nhìn thấy, chỉ lầm lũi duy trì tư thế lười nhác, nhưng cặp mắt yêu ma kia cũng nghiêng nghiêng nhìn chăm chú ở trên người Lâm Cẩn Du, không hề chớp mắt.

Trong lòng Lâm Cẩn Du vì chuyện Thính Vũ mang thai mà rối rắm, tự nhiên không có tâm tình cùng Vân Tư Thần vui đùa, nàng dùng một khuôn mặt bình tĩnh đứng đắn nói:

“Ta có mấy lời nói với huynh.”

Vừa dứt lời liếc mắt nhìn Đông Phương Lưu Cảnh một cái.

Vân Tư Thần nhìn thấy biểu cảm của Lâm Cẩn Du nghiêm túc như thế, mắt đào hoa híp híp, chuyển mắt nhìn Đông Phương Lưu Cảnh một cái, sau đó nói:

“Lưu Cảnh không phải người ngoài, Tiểu Ngư Nhi, muội có chuyện gì cứ nói đi.”

Lâm Cẩn Du nghe xong lời này, lại nhìn về phía Đông Phương Lưu Cảnh, ý của nàng rất rõ ràng, hi vọng Đông Phương Lưu Cảnh có thể tự giác biến mất một lát.

Nhưng mà, Đông Phương Lưu Cảnh kia làm như hoàn toàn không hiểu đạo lí đối nhân xử thế vậy, vẫn ngồi ở trên bàn đá vững như núi Thái Sơn, cũng không chính diện nhìn nàng, hoàn toàn không có một chút ý muốn tránh đi.

Người này…… Làm sao có thể như vậy?

Hắn không biết người ta muốn nói chuyện quan trọng hay sao? Hắn không biết những lời này không thể để hắn nghe thấy sao?

Bởi vì muốn để Đông Phương Lưu Cảnh đi, lại không thể không nể mặt mũi người ta, như thế nào nàng cũng là người lịch sự, cho nên, Lâm Cẩn Du chỉ có thể dùng ánh mắt trừng hắn, hi vọng hắn tự giác một chút.

Nhưng mà, Đông Phương Lưu Cảnh căn bản cũng không thèm nhìn nàng, thật sự cứ ngồi dương dương tự đắc như vậy.

Lâm Cẩn Du thật là có chút hết chỗ nói rồi.

Gặp qua nhiều người da mặt dày, nhưng chưa thấy qua người nào da mặt dày như vậy!

Vân Tư Thần nhíu mày, tiếp tục cười nói:

“Tiểu Ngư Nhi, chắc không phải muội muốn cùng ta nói lời yêu thương gì đó đi? Nên sợ người khác nghe thấy như vậy hả?”

Nàng rốt cuộc có bí mật gì cần phải nói riêng với hắn vậy nhỉ?

Nếu là hắn để Lưu Cảnh rời đi, chỉ còn lưu lại mình hắn và Tiểu Ngư Nhi ở trong này, thì xú tiểu tử Lưu Cảnh này không quay lại bổ hắn mới lạ.

“Lời yêu đương gì? Vân Tư Thần, hôm nay muội tới là cùng huynh nói chuyện thật nghiêm túc, huynh không nên cười nữa, bằng không muội thật sự không kiềm chế được kích động tặng huynh một cái tát đấy.”

Hôm nay tâm tình của nàng thật là không tốt, hai người kia đều không nên gây chuyện với nàng, bằng không chọc nàng nóng nảy, không chừng sẽ làm ra cái chuyện gì không tốt cũng nên.

Khi Vân Tư Thần nghe mấy lời này mới cảm thấy sự tình nghiêm trọng rồi, hắn hơi nheo đôi mắt lại, hỏi:

“Cuối cùng là chuyện gì?”

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, khiến mặt muội ấy âm trầm thành như vậy?

Không chỉ có như vậy, nói chuyện còn khó nghe nữa?

Quen biết nàng lâu như vậy, mặc dù nàng thường xuyên đùa giỡn, cũng thường xuyên đùa giỡn hắn, thế nhưng, không có lần nào giống hôm nay, bây giờ nàng thật sự là rất phẫn nộ.

Lâm Cẩn Du nhìn Vân Tư Thần, mồm miệng rõ ràng nói:

“Ta muốn huynh thành thân với Thính Vũ.”

Đông Phương Lưu Cảnh đã không chịu đi thì kệ đi, hắn nghe thấy được cũng không ngại.

“Cái gì?!”

Vân Tư Thần nghe xong lời này làm như nghe thấy một chuyện vô cùng buồn cười vậy, hắn nói:

“Tiểu Ngư Nhi, muội điên rồi à? Vì sao ta phải thành thân với Thính Vũ chứ?”

Khi Đông Phương Lưu Cảnh nghe thấy những lời này thì cũng hơi nâng mày kiếm lên, nhìn chằm chằm Vân Tư Thần, đôi mắt yêu ma dường như mang theo một chút khó hiểu.

“Vì sao? Vân Tư Thần, chính huynh làm chuyện tốt, huynh còn muốn hỏi ta vì sao?”

Người này làm sao có thể như vậy? Hay là uống rượu say quả nên cái gì cũng không nhớ được sao?

Hai tay Vân Tư Thần mở ra, sắc mặt khó khăn:

“Huynh đã làm cái chuyện tốt gì?”

Gần đây những người này đều làm sao vậy? Sao mỗi một người đều nhằm vào hắn?

Nam Cung Thi Ngữ hạ mị dược với hắn, cường bạo hắn, sau đó liền biến mất ở trong biển người mờ mịt. Lúc này thì tốt rồi, Tiểu Ngư Nhi lại còn chạy tới giúp đỡ nô tì của nàng mà bức hôn.

Các nàng đều điên rồi sao?

Lâm Cẩn Du tức giận nói:

“Thính Vũ mang thai, hài tử kia là của huynh, cho nên, huynh phải thành thân với nàng!”

“Cái gì?!”

Vân Tư Thần chỉ cảm thấy trên đỉnh đầu giống như bị sấm đánh, toàn bộ cơ thể đều cứng ngắc.

Hắn có nghe lầm hay không?

Tiểu Ngư Nhi vừa nói cái gì?

Nàng nói Thính Vũ mang thai, hài tử là của hắn?

Trên thế giới này sao có chuyện khôi hài như vậy?

Vì sao có nữ nhân mang thai hài tử của hắn, còn người trong cuộc như hắn lại không biết gì?

Còn có Thính Vũ, hắn khi nào thì cưỡng bức Thính Vũ?

Hắn thật sự là một chút ấn tượng cũng không có.

Lâm Cẩn Du nhìn Vân Tư Thần, châm chọc nói:

“Huynh thật sự là phong lưu khoái hoạt a, nữ nhân quá nhiều rồi? Nhiều đến nỗi ngay cả người dưới thân là ai đều không phân biệt rõ, huynh liền cướp đoạt trong sạch của người khác sao?”

“Trong trí nhớ của huynh không có Thính Vũ.”

Hắn làm sao có thể đi chạm vào Thính Vũ chứ? Lâu nay, hắn chỉ xem Thính Vũ là bằng hữu, người như hắn tuy hoa tâm, nhưng mà, hắn kiên quyết sẽ không đối đãi với bằng hữu như thế.

“Đương nhiên! Bởi vì ngày đó huynh uống say như chết!”

Bởi vì hắn uống say, nên hắn coi Thính Vũ như là Nam Cung Thi Ngữ? Hắn đáng sao? Thính Vũ bị hắn coi là người thế thân sao?

Một lời làm thức tỉnh, đầu óc Vân Tư Thần có chút hỗn độn, trí nhớ quay lại, hắn nhớ tới ngày trước hắn thật sự đã uống rất nhiều rượu, ngơ ngơ ngác ngác, hắn chỉ nhớ rõ gặp được Ngữ Nhi.

Bởi vì trong lòng phẫn hận, hắn đem mọi oán niệm đều phát tiết ở trên người Ngữ Nhi.

Khi nghĩ đến đây, Vân Tư Thần giật mình một cái, sấm chớp rền vang trong não lướt qua một cái ý tưởng.

Ngữ Nhi? Vũ Nhi?

Trời à! Đây là chuyện gì chứ.

Khó trách sáng ngày hôm ấy, khi tỉnh lại thì hắn còn ở trên cây, khó trách ngày ấy hắn cảm thấy trên ngón tay còn lưu lại mùi thơm của nữ tử.

Hóa ra, đó là mùi trên người Thính Vũ sao?

Hắn làm sao có thể coi Thính Vũ là Ngữ Nhi mà cưỡng bức nàng được?

Hắn đến cùng đã làm chuyện gì?

Đông Phương Lưu Cảnh ngồi ở một bên, quan sát Vân Tư Thần, trong lòng nghĩ.

Rượu ngon quả thực sẽ gặp phải rất nhiều chuyện, cũng may mà hắn bởi vì thân thể cho tới bây giờ không uống rượu.

Khi Lâm Cẩn Du nhìn thấy thần sắc biến hóa trên mặt Vân Tư Thần thì, cười lạnh nói:

“Huynh nhớ ra rồi? Cuối cùng nhớ lại huynh thật sự đã cưỡng bức một nữ tử sao? Muội nói cho huynh biết nữ tử kia chính là Thính Vũ!”

Tâm trạng Vân Tư Thần trầm xuống.

Tối hôm đó đến cùng là tình cảnh gì mà hắn đã hoàn toàn không nhớ rõ, bất quá, mặc kệ hắn nhớ hay không nhớ rõ, chỉ cần là hắn làm, như vậy, hắn sẽ phải gánh vác trách nhiệm đó.

Những năm gần đây, hắn luôn chơi đùa bên trong bụi hoa, hắn từng có rất nhiều nữ nhân, chính là, ở mỗi một lần chơi đùa hắn đều sẽ đem quy tắc trò chơi nói rõ ràng, đám nữ tử ở bên người hắn đều hiểu quy củ này, mà các nàng cũng tuyệt đối không có khả năng mang thai hài tử của hắn.

Lúc này, ở dưới tình huống hắn không biết chuyện mà cưỡng bức Thính Vũ, hơn nữa còn khiến nàng mang thai hài tử của mình, như vậy, hắn quả thật nên thành thân với nàng rồi.

Vân Tư Thần nhìn về phía Lâm Cẩn Du, nói:

“Việc này quả thực là huynh sai, huynh sẽ thú nàng ấy, nhưng chỉ có thể làm thiếp!”

Lâm Cẩn Du nghe vậy, lập tức lớn tiếng quát nói:

“Không được!”

Vân Tư Thần cho rằng những lời này của hắn qua tai Lâm Cẩn Du hẳn là không có dị nghị gì, dù sao, chuyện này đối với Thính Vũ mà nói đã là kết quả tốt lắm rồi.

Nào ngờ, Lâm Cẩn Du từ trong kích động ở bên hông rút ra một nhuyễn kiếm lá liễu, nhuyễn kiếm kia vốn là mềm mại như thân rắn, dưới nội lực nó đột nhiên thẳng ra, đâm thẳng mặt Vân Tư Thần, đồng thời quát ra hai chữ không được.

“Không được?!”

Khi Vân Tư Thần nhìn thấy Lâm Cẩn Du rút kiếm chỉ về mình thì thần sắc trên mặt vẫn chưa có nhiều biến hóa lắm. Hắn cũng không sợ Tiểu Ngư Nhi sẽ đâm hắn một kiếm, chỉ cần nàng muốn, đâm hắn bao nhiêu kiếm đều không thành vấn đề.

Chỉ là một câu không được của nàng là sao? Quả thực làm cho hắn không thể tưởng tượng!

Hay là, nàng không muốn hắn thú Thính Vũ làm thê tử?

Vậy làm sao có thể?

Để hắn cưới Thính Vũ, cái này không thành vấn đề, nhưng mà, chỉ có thể làm thiếp.

Khi Đông Phương Lưu Cảnh nhìn thấy Lâm Cẩn Du hướng mũi kiếm về Vân Tư Thần, hơi chuyển mắt, nhìn chăm chú ở trên người Lâm Cẩn Du, một đôi môi mỏng thành một đường cong.

♎ 085

Advertisements

2 comments on “♎ 084 Gặp lại nhau, dường như đã qua mấy đời.

  1. Pingback: Phúc hắc tướng công thứ nữ sủng thê | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

  2. Pingback: ♎ 083 Ngủ cùng giường | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s