♏010: Nam nhân đeo mặt nạ

Đã là đêm khuya, nhưng Tần Mộ Dao lại ngủ không được, nàng đơn giản choàng ngoại y, đi ra cửa, nhìn bầu trời đầy sao, nàng nghĩ tới thế kỷ hai mươi mốt. Nơi đó tuy rằng không người nàng cần lo lắng, nhưng là, tập đoàn Tần thị nàng vẫn có chút không bỏ xuống được như cũ.

Không biết ở thế kỷ hai mươi mốt sau khi nàng chết đi, tập đoàn Tần thị gặp phải dạng thế cục gì?

“Aizz…… Không biết bị đứa con riêng nào của ba ba đoạt vị trí kia đi!”

Tần Mộ Dao ai thán một tiếng.

Nếu chỉ có một người đoạt vị trí kia nàng coi như vui mừng, sợ nhất chính là rất nhiều người tranh đoạt, đem tập đoàn Tần thị biến thành chướng khí mù mịt, vậy tâm huyết cả đời của ba ba liền hủy hoại chỉ trong chốc lát.

“Tần Mộ Dao, muội có biết hay không, muội đem ta đưa tới nơi này xong sẽ khiến cho tập đoàn Tần thị mang theo biết bao tai vạ?”

Hai tay Tần Mộ Dao tạo thành chữ thập, nàng vốn không tin thần linh, nhưng là nếu thật sự có thần linh tồn tại mà nói, nàng nguyện ý vì tập đoàn Tần thị cầu nguyện.

Ánh trăng dần dần ngã về tây, ở trong sân đợi hồi lâu, một trận gió lạnh thổi qua, làm cho cả người nàng xẹt qua một chút ý lạnh. Đang muốn xoay người trở về phòng, một lực đạo thật lớn đánh úp về phía cổ tay nàng, hung hăng lôi kéo.

Giây tiếp theo, toàn bộ thân thể của nàng rơi vào trong một cái ngực cứng rắn. Một cỗ mùi xạ hương nam tính mười phần hướng mũi của nàng, làm cho nàng sinh ra một trận mơ màng.

Nương ánh trăng, nàng chống lại một đôi mắt sáng như ngọc, một mặt nạ màu bạc che khuất hơn phân nửa mặt hắn, duy hai mắt cùng chiếc mũi cằm nghị lộ đi ra. Bất quá chỉ chút ít như vậy, có thể đủ kết luận ra người này hẳn là soái ca.

“Ngươi……”

‘Là ai?’

Còn chưa có hỏi ra miệng, một bàn tay to liền che miệng của nàng, một thanh kiếm đặt trên cổ của nàng.

“Đừng lên tiếng!”

Thanh âm nam nhân trầm thấp mệnh lệnh nói, hình như mang theo một tia ẩn nhẫn đau đớn.

Hơi thở nguy hiểm nháy mắt đập vào mặt. Tần Mộ Dao cảnh báo trong lòng.

‘Đây là cái tình trạng gì, đây là bị người bắt cóc trong truyền thuyết? Nam nhân này là ai? Hắn muốn làm gì?’

Tiếp theo, nàng biết chính mình không thể bối rối, Tần Mộ Dao làm cho chính mình trấn định, hai mắt không chớp một cái khóa chặt trên mặt nạ của hắn, cả người đề phòng, chú ý nhất cử nhất động của hắn.

“Mang ta đi phòng của ngươi.”

Nam nhân đeo mặt nạ lại mệnh lệnh, kiếm đặt trên cổ nàng lại sát hơn vài phần.

Tần Mộ Dao híp mắt.

Trên thân nam nhân này có một cỗ sát khí. Huống hồ kiếm kia đặt trên cổ nàng càng làm cho nàng không thể vi phạm mệnh lệnh của hắn.

Tần Mộ Dao thật cẩn thận gật gật đầu, mang theo hắn vào phòng của nàng.

Vừa tiến phòng, chợt nghe bên ngoài truyền đến một trận xôn xao, vô số bóng người ở ngoài cửa sổ hiện lên, giống như đã xảy ra chuyện lớn gì.

“Dao Nhi, con đã ngủ chưa?”

Thanh âm Tần Tấn truyền đến, giống như có chút lo lắng.

“Chưa ngủ.”

Tần Mộ Dao đang muốn nhắc nhở Tần Tấn tình cảnh hiện tại của nàng, liền cảm giác được cổ truyền đến một trận đau, hung hăng trừng mắt nhìn nam nhân đeo mặt nạ một cái, trong mắt tức giận như muốn đánh hắn, trong miệng lại truyền ra lời nói mang theo một tia mỏi mệt.

“Con đang định ngủ đây, phụ thân có chuyện gì sao?”

Tần Mộ Dao ở trong lòng mắng nam nhân đeo mặt nạ uy hiếp nàng.

Mẹ nó, hắn không biết đao kiếm không có mắt sao? Vạn nhất thương đến nàng, nàng nhất định làm cho hắn đẹp mặt!

Ngoài cửa Tần Tấn trầm ngâm một lát, giống như đang cân nhắc cái gì.

“Không, không có việc gì, ta chỉ là hỏi một chút, con an tâm ngủ, không có việc gì đừng đi ra.”

Trong lòng Tần Mộ Dao buồn bực cực kỳ, nàng cái dạng này làm sao còn có thể đi ra ngoài?

Ngay tại lúc nàng nghĩ đến Tần Tấn phải rời khỏi, thanh âm Tần Tấn thuần hậu phân phó người bên ngoài.

“Gần nhất kinh thành có chút không yên ổn, các ngươi hảo hảo ở trong này bảo hộ tiểu thư cho ta, nếu tiểu thư xảy ra cái không hay, các ngươi cũng đều đừng sống.”

Trong lòng Tần Mộ Dao vui vẻ. May mắn phụ thân không có lưu lại nàng một mình. Kế tiếp liền sẽ dựa vào bản thân nàng. Bất quá trong đầu nàng lại suy nghĩ về lời Tần Tấn nói.

‘Kinh thành không yên ổn, hay chính là Tần phủ không yên ổn, là đã xảy ra chuyện gì sao?’

Trực giác nói cho nàng, không yên ổn trong miệng Tần Tấn cùng nam nhân sau lưng nàng thoát không được liên quan.

Đợi cho Tần Tấn rời đi, Tần Mộ Dao đang muốn để cho hắn buông nàng ra, lại đột nhiên cảm giác lực đạo được trên người càng ngày càng nặng, tên nam nhân đeo mặt nạ kia chính là hướng thân thể của nàng ngã xuống.

Ở lúc nàng còn chưa kịp phát hiện, thân thể hắn một phần cũng không sai dựa vào trên thân thể của nàng. Mặt nạ màu bạc kia vừa vặn giáp trên mặt nàng. Càng làm cho nàng tức giận là môi của nàng vừa vặn dán lên trên chiếc cằm cương nghị kia của hắn.

Chống lại hai mắt của hắn, Tần Mộ Dao trong nháy mắt ngốc lăng, phản ứng đầu tiên chính là may mắn nàng hôn đến không phải môi của hắn!

“Con mẹ nó! Ngươi đứng lên cho ta!”

Sức nặng trên người làm cho Tần Mộ Dao thấp rủa.

Còn kém một chút liền bị nam nhân không biết ở đâu ra này hại nàng mất đi nụ hôn đầu tiên! Nếu dưới mặt nạ màu bạc kia là gương mặt cực kỳ xấu xí, vậy nàng không phải thực mệt?

Trong mắt nam nhân đẹo mặt trên người nàng hiện lên tia sáng khác thường, rất nhanh liền bị che dấu.

Lúc này hắn căn bản không có cách nào đứng lên, bất quá bây giờ còn không phải lúc hoàn toàn thả lỏng.

“Giúp ta!”

Thanh âm sang sảng từ trong bạc môi dưới mặt nạ của nam nhân đeo mặt nạ truyền ra, mặc dù là suy yếu cũng có thể đủ để cảm nhận được khí thế mãnh liệt của hắn.

Tần Mộ Dao giật mình, nhận thấy được giờ phút này hắn lộ ra suy yếu, đẩy thân thể hắn ra, tay quyến rũ nâng đầu hắn lên, nhìn tư thế hắn nằm trên mặt đất, khóe miệng giương lên một chút ý cười.

“Giúp ngươi? Ta dựa vào cái gì giúp ngươi? Ngươi vừa rồi còn lấy đao đặt trên cổ của ta, ta vì sao phải giúp ngươi? Huống hồ chỉ cần ta vừa ra tiếng, người bên ngoài sẽ xông tới, ngươi cho rằng ngươi còn thoát được sao?”

Nếu còn muốn nhờ nàng giúp đỡ, như vậy tình huống hiện tại của hắn nhất định thực bất lợi! Như vậy hiện tại có thể nói lão đại là nàng!

Đang lúc Tần Mộ Dao an quyết tâm, bên tai sượt qua tiếng gió, làm cho cả người nàng xẹt qua một trận ý lạnh mãnh liệt. Thân thể nàng tránh ra, rõ ràng thấy mấy cây ngân châm mảnh khảnh cắm ở trên cửa, phát ra một trận ánh sáng lạnh.

“Ngươi có thể gọi bọn hắn tiến vào, bất quá ngươi phải cam đoan tốc độ của ngươi nhanh hơn ngân châm của ta.”

Nam nhân đeo mặt nạ cố nén đau nhức cùng suy yếu trên thân thể, nhưng là ánh mắt đã muốn tiết lộ lúc này hắn đã muốn tới cực hạn.

Tần Mộ Dao ngẩn ra, thật không ngờ hắn còn có chiêu ấy, nàng quả thật không thể cam đoan tốc độ nhanh hơn so với ngân châm của hắn.

“Được, ta giúp ngươi! Ngươi muốn ta giúp ngươi như thế nào?”

Sắc mặt âm trầm Tần Mộ Dao nói.

Hảo hán không ăn thiệt trước mắt, nàng luôn luôn cơ hội đòi lại.

“Trên lưng ta bị thương, ta cần ngươi giúp ta xử lý miệng vết thương.”

Thanh âm nam nhân đeo mặt nạ càng ngày càng cố hết sức, Tần Mộ Dao dường như có thể nghe thấy thanh âm hắn run run.

Tần Mộ Dao rất nhanh đứng dậy đi đến phía sau hắn. Lúc nhìn đến phía sau hắn một đống máu tươi, rõ ràng cả kinh. Trên lưng đang cắm một thanh chủy thủ, dường có một nửa đã muốn đâm vào da thịt, khó trách lúc vừa rồi hắn ngã xuống lại vội xoay người, hóa ra là phía sau lưng bị thương nghiêm trọng như vậy!

“Được, coi như hôm nay ta làm việc thiện, bất quá, ngươi nên vì hành động vô lễ với ta vừa rồi mà trả giá thật lớn!”

Tần Mộ Dao cười.

Giúp hắn có thể, nhưng là, hắn dù sao cũng là người đầu tiên ôm nàng, không trả giá lớn một chút sao được?

Nam nhân đeo mặt nạ lạnh lùng liếc nàng một cái, ánh mắt kia dường như lộ ra khinh thường.

Hắn không sợ trả giá thật lớn, chính là không tin nữ nhân này có cái năng lực làm cho hắn trả giá thật lớn!

Tần Mộ Dao như là thấy rõ thần sắc trong mắt hắn.

Không tin nàng có cái năng lực kia sao? Nàng ghét nhất chính là người không đem người khác đặt trong mắt, như vậy hôm nay khiến cho nàng tới giúp hắn bổ sung kiến thức, làm cho hắn hiểu được, nữ nhân không phải dùng để khinh thường!

Nam nhân đeo mặt nạ nhìn trên mặt nàng cười lạnh, cả người xẹt qua một chút ý lạnh, trong lòng hình như có dự cảm không tốt.

Cho đến thật lâu sau này, hắn cũng quên không được chuyện xảy ra tiếp theo!

Lần đầu tiên nhìn đến một nữ nhân có thể cường hãn như vậy, cường hãn đến ngay cả hắn cũng nhịn không được kính sợ ba phần!

♏011

Advertisements

2 comments on “♏010: Nam nhân đeo mặt nạ

  1. Pingback: ♏009: Kì nghệ tinh tuyệt | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

  2. Pingback: Cực Phẩm Đại Tiểu Thư | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s