♎ 081 Không rời không bỏ

Editor: Tiểu Dung, Thiên vũ

Đêm ngày hai mươi hai tháng bảy, Lâm Cẩn Du rửa mặt thật nhanh để lên giường nghỉ ngơi thì đã thấy Thính Vũ vội vàng chạy vù vào cửa:

“Tiểu thư, có người truyền một tờ giấy cho người, nói là có chuyện vô cùng khẩn cấp.”

Ngày mai chính là ngày Nam Cung Thi Ngữ xuất giá, toàn bộ người trong Vương phủ đều phải dậy sớm, lúc này đây, Lâm Cẩn Du rửa mặt từ rất sớm, Nam Cung Diệp cũng đã rửa mặt xong.

Lâm Cẩn Du cầm lấy tờ giấy trong tay Thính Vũ.

Mở tờ giấy ra, Lâm Cẩn Du chăm chú nhìn, phát hiện chữ viết trên tờ giấy kia xinh đẹp nho nhã, vừa thấy liền biết là bút tích của nữ tử, chỉ thấy phía trên viết một hàng chữ chữ nhỏ:

‘Tẩu tử, tẩu có thể thông báo cho Vân Tư Thần đến Hồi Đầu nhai giao giữa Đại Dục sơn và Dật Đô tìm ta hay không? Cám ơn tẩu tử!’

Lâm Cẩn Du nhìn tờ giấy kinh hãi đến biến sắc, vội vàng cầm tờ giấy gõ cửa phòng cách vách, sau khi nàng đi vào thì đưa cho Nam Cung Diệp nhìn tờ giấy:

“Nam Cung Diệp, huynh có biết bây giờ Vân Tư Thần ở nơi nào?”

Hồi Đầu nhai? Nha đầu Nam Cung Thi Ngữ kia đã trễ thế này chạy tới nơi đó làm cái gì?

Muội ấy muốn làm gì?

Nam Cung Diệp cầm tờ giấy nhìn thoáng qua sau, tức thì liền vò nát tờ giấy kia, hắn nhíu mày, hướng ra ngoài kêu:

“Lãnh Diễm!”

Lãnh Diễm vèo vào phòng, cúi đầu nói:

“Có thuộc hạ.”

“Vân Tư Thần lêu lổng ở nơi nào?”

Lời ra khỏi miệng Nam Cung Diệp vô cùng không êm tai.

Lâm Cẩn Du nhìn Nam Cung Diệp, ngày thường Nam Cung Diệp nói chuyện rất nho nhã lễ độ, lúc này hỏi như vậy, chắc là hết sức buồn bực.

Lãnh Diễm trả lời:

“Buổi trưa nghe Tề Tu nói, Vân thiếu trang chủ dường như đi Lan Quế phường.”

Lan Quế phường?

Lâm Cẩn Du hơi hơi cau mày lại. Nơi đó nhưng là chỗ văn nhân thư sĩ nghe cầm, nghe nói nữ tử nơi đó cầm kỹ trác tuyệt, phong nhã tài hoa có một không hai, chính là một nơi phong hoa tuyết nguyệt.

Hắn ở chỗ đó sao?

Nam Cung Diệp nghe vậy đối với Lâm Cẩn Du nói:

“Nương tử, nàng dẫn người đi đến Hồi Đầu nhai ổn định Ngữ Nhi trước, ta đi Lan Quế phường kéo Vân Tư Thần đi qua.”

Lâm Cẩn Du gật gật đầu, sau đó liền mang theo Thính Vũ cùng với thị vệ Vương phủ hướng Hồi Đầu nhai chạy đi, còn Nam Cung Diệp mang theo Lãnh Diễm đi Lan Quế phường.

Lan Quế phường nằm ở trên đường lớn Phù Diêu thuộc Dật Đô, con đường này là nơi nổi danh phồn hoa như gấm nhất Dật Đô, những người ra vào không giàu sang thì cũng cao quý, mà Lan Quế phường kia là nơi đáng chú ý nhất trong đó, mỗi ngày người đến ăn chơi trác táng nối liền không dứt.

Lúc này bên trong một phòng rộng rãi ở lầu hai, một bức họa oanh oanh yến yến.

Vân Tư Thần ngồi ở trong đó, chung quanh toàn mỹ nữ vây quanh hầu hạ, hương thơm bay quanh.

Lan Quế phường vốn là nơi nghe cầm, người bình thường chỉ có thể nghe cầm nhưng không thể cùng nữ tử đó ở chung, nhưng mà, Vân Tư Thần chính là đại gia tiếng tăm lừng lẫy của Lan Quế phường, một khi hắn giá lâm há có thể có đạo lý nghe xong cầm liền đuổi hắn đi?

Tự nhiên là đem đầu bài nổi tiếng nhất Lan Quế phường kêu lên để hầu hạ cho tốt.

“Vân gia, cái bài tú lơ khơ này người chơi như thế nào nha?”

Một nử tử mặc lụa mỏng hồng nhạt cầm quạt hương bồ suy nghĩ chỉ vào bài tú lơ khơ trong tay Vân Tư Thần hỏi.

Vân Tư Thần cầm bài tú lơ khơ trong tay, mắt đào hoa nhíu lại, nói:

“Trò này rất đơn giản, đến đến đến, gia dạy các ngươi……”

Dứt lời liền cầm bài tú lơ khơ trong tay rải ở trên bàn vuông lớn rộng rãi, sau đó bắt đầu chỉ dạy, hắn dạy là đấu địa chủ – cờ tỷ phú ở hiện đại, cách chơi rất đơn giản, đầu bài Lan Quế phường đều là nữ tử thông minh, chính là bởi vì gia cảnh không tốt mới bị bắt đến Lan Quế phường để kiếm sống. Các nàng sau khi được Vân Tư Thần dạy một lần đều học được.

Chỉ xong xuôi, Vân Tư Thần liền ồn ào muốn bắt đầu chơi, trước khi bắt đầu chơi thì có một nữ tử đề nghị:

“Vân gia, chơi bài tú lơ khơ này như vậy nhất định là không có gì hấp dẫn, chúng ta phải có thưởng có phạt mới được.”

Trong mắt hoa đào của Vân Tư Thần sáng lên, trêu đùa:

“Tiểu nương tử ngươi muốn chơi thế nào?”

“Thưởng mà nói tất nhiên chính là muốn thân thiết với Vân gia một chút, Vân gia người thấy thế nào?”

“Chuyện này đương nhiên là được! Tùy tiện các ngươi thân thiết……”

Đôi mắt Vân Tư Thần chớp chớp, trong ánh mắt kiều diễm hiện ra ánh sáng.

Một nữ tử khác chọc chọc lồng ngực Vân Tư Thần một chút, gắt giọng:

“Vân gia, ngươi thật là xấu……”

Vân Tư Thần lơ đễnh:

“Nam nhân không xấu, nữ nhân không thương thôi!”

“Ha ha……”

“Dung tỷ tỷ, lúc nãy ngươi mới vừa đề nghị chỉ có thưởng nhưng chưa có phạt, cái này không thể được a……”

Mấy người cười đùa sau lại nghe một nữ tử nói tiếp.

Nữ tử bị gọi là Dung tỷ tỷ nghe vậy, nhìn Vân Tư Thần cười cười, nói:

“Vân gia, người xem trừng phạt như thế nào mới tốt?”

Mắt hoa đào Vân Tư Thần nhìn lướt qua sáu nữ tử chung quanh, cười xấu xa nói:

“Thua phạt cởi áo, thế nào?”

“Vân gia…… Ngươi làm sao có thể hư hỏng như vậy?”

“Đúng vậy……”

Vân Tư Thần cười hỏi:

“Thế nào? Chơi hay là không chơi đây?”

“Vân gia đã nói như vậy rồi, tỷ muội chúng ta nào có đạo lý không tuân theo?”

“Đúng vậy, chơi đi……”

Ngón tay thon dài của Vân Tư Thần bắt đầu xào bài, nói lầm bầm:

“Hôm nay chính các ngươi muốn chơi đùa, đợi lát nữa nếu cởi sạch hết đừng trách gia đấy?”

“Vân gia, chúng ta cũng không nhất định sẽ thua a……”

“Vậy sao? Thật không?”

Vân Tư Thần nghe vậy cười yếu ớt, mím môi không nói.

Trong phòng mọi người bắt đầu chơi đấu địa chủ.

Bên ngoài Lan quế phường, Nam Cung Diệp mang theo Lãnh Diễm một mặt âm trầm xuất hiện ở cửa lớn.

Khi tiểu tư mời chào buôn bán nhìn thấy Nam Cung Diệp thì đôi mắt trợn lên, ấp úng hỏi:

“Nhị gia……Vì sao người đến đây?”

Ở Dật Đô, phàm là người có chút kiến thức đều biết tới danh tiếng Nam Cung Diệp, chỉ vì bộ dạng của hắn, khiến cho người ta không muốn nhớ kỹ hắn cũng khó.

Bất quá, nghe đồn Nhị gia cũng chỉ có tiếng tăm lớn mà thôi, người gặp qua hắn đã ít lại càng ít, nghe nói hắn hiếm khi ra cửa, lúc này làm sao lại dạo đến hoa lâu vậy? Hắn có thể giao hợp sao?

Nam Cung Diệp nghe vậy không có đáp lời, Lãnh Diễm đứng bên cạnh lạnh giọng hỏi:

“Vân gia đang ở sương phòng nào?”

Đến tìm Vân gia?

Đôi mắt tiểu tư trừng lớn, trong lòng thầm nói việc này khó làm, Vân gia kia sau khi tiến vào sương phòng thì dặn dò đêm nay ai tới tìm cũng không gặp, mà Nhị gia này, nhìn như cũng không dễ chọc, hắn nên làm cái gì bây giờ đây?

“Hỏi ngươi thì trả lời, ngươi câm rồi à?”

Lãnh Diễm thấy tiểu tư nửa ngày không có đáp lại, lên giọng quát lớn.

Tiểu tư sợ tới mức run lên, ăn ngay nói thật nói:

“Vân gia dặn dò buổi tối hôm nay không cho người khác quấy rầy, tiểu nhân không dám nói.”

Nam Cung Diệp nghe xong, ngón tay hướng phía trước vẫy một cái, ý bảo Lãnh Diễm sai người đi vào lục soát.

Lãnh Diễm tuân lệnh sau liền làm một cái ám hiệu, trước cửa Lan Quế phường lập tức xuất hiện vô số bóng đen, những bóng đen kia không để ý tới ánh mắt kinh ngạc của tiểu tư mà nhanh chóng vào Lan Quế phường đi tìm tung tích Vân Tư Thần.

Một lát sau đã thấy một gã hắc y nhân tiến đến đại môn nói:

“Bẩm báo Nhị gia, Vân thiếu trang chủ ở lầu hai Mẫu Đơn sương phòng.”

Nam Cung Diệp mím chặt môi, sau một lúc lâu mới phun ra hai chữ:

“Đi lên.”

“Vâng.”

Nhóm hắc y nhân tuân lệnh, thì một phải một trái đỡ xe lăn Nam Cung Diệp phi thân thẳng tiến vào đại môn Lan Quế phường, một màn này khiến mọi người trong đại sảnh kinh ngạc không thôi.

Khi tiểu tư nhìn thấy cảnh tượng này thì, nâng tay lau mồ hôi lạnh trên trán, trong lòng cảm thán nói.

Đầu năm nay, chuyện buôn bán thật sự là khó thực hiện nha.

Khi Nam Cung Diệp phi thân tới thì tú bà Lan Quế phường xuất hiện ở sương phòng lầu hai, lúc tú bà nhìn thấy Nam Cung Diệp thì kinh ngạc ra tiếng:

“Nhị…… Nhị gia?”

Mặt trời mọc từ phía tây sao? Người không thể giao hợp cũng tới uống hoa tửu sao?

Lãnh Diễm lạnh mặt hướng tú bà quát lớn:

“Cút!”

Tú bà sợ tới mức tựa vào phía trên tấm ván gỗ, thân thể vẫn không nhúc nhích.

Khi Nam Cung Diệp tới Mẫu Đơn sương phòng, thì Tề Tu tiến lên cúi đầu đối với hắn thỉnh an:

“Thỉnh an Nhị gia.”

“Ngươi tránh ra.”

Nam Cung Diệp chỉ nói với Tề Tu một câu như vậy, sau đó trực tiếp mặt không biểu cảm quay sang Lãnh Diễm nói:

“Đem cửa phòng đá văng ra.”

Tề Tu đứng ở bên cạnh Nam Cung Diệp, khi hắn nghe thấy mệnh lệnh này thì khóe mắt run rẩy, trong lòng loạn tung tùng phèo, có chút không an ổn.

Hôm nay Thiếu trang chủ rất là kỳ quái, vừa tới Lan Quế phường thì nghe người trong đại sảnh đang đàm luận hôn sự ngày mai của Quận chúa Minh Nguyệt, Thiếu trang chủ ngược lại rất tốt, khi nghe được những người đó đàm luận việc này, dĩ nhiên vô cớ tức giận, đem người kia đánh cho một trận, làm hại hắn không ngừng giải quyết hậu quả.

Lúc này ngược lại, Nhị gia sao lại tới nữa?

Hôm nay hai người bọn họ muốn dỡ nóc nhà Lan Quế phường xuống sao?

Lãnh Diễm nghe vậy khóe mắt run rẩy, trong lòng nghĩ.

Người trong đó là Vân thiếu trang chủ nha, nếu đá cửa ra mà trong phòng có hình ảnh gì không nên thấy thì Vân thiếu trang chủ có phải sẽ xé nát hắn hay không a?

Nhưng mà, lời chủ tử nói không thể không nghe a.

Cho nên, Lãnh Diễm một cái chim én quay về đá liền đá vào phía trên cửa phòng, đôi chân hắn mạnh mẽ hữu lực, một khi đá vào cửa kia thì cửa không chỉ có mở, hơn nữa ván cửa kia còn hoa lệ văng ra ngoài, quả thật có thể nói đất rung núi chuyển.

Bên trong sương phòng vốn là oanh ca yến hót, tiếng cười đùa không ngừng, khi nghe thấy một tiếng nổ này thì người trong phòng tức thì yên tĩnh xuống, trong lúc nhất thời câm như hến.

Nam Cung Diệp ngồi ở cạnh cửa nhìn vào phía trong, thấy trong phòng có sáu nữ tử, những nữ tử đó y phục có chút vẹn toàn, có vài người cũng đã thoát gần hết chỉ còn lại một cái yếm đơn bạc, quả thật có thể nói là vô cùng mát mẻ nha.

Những nữ tử này nghe được tiếng vang kịch liệt thì trong nháy mắt tất cả sững sờ tại chỗ, khi các nàng nhìn thấy một thân tức giận của Nam Cung Diệp thì kêu sợ hãi ra tiếng:

“Trời à! Là Nhị gia!”

Nữ tử này đã thoát đến vô cùng mát mẻ khi nghe thấy âm thanh kinh hô thì nhanh chóng cúi người xuống đất nhặt y phục của mình mặc vào, sắc mặt sợ đến trắng bệch.

Vân Tư Thần ngồi ở bên trong khóm hoa cũng không vì tiếng vang mà quay đầu lại, hắn quay về phía bọn nữ tử nói:

“Đến, chúng ta tiếp tục chơi bài……”

Khi nghe lời nói đó, bọn nữ tử đều ngồi bất động.

Các nàng ai dám động a, ở cửa xuất hiện một người khủng bố như vậy, các nàng muốn chết không được?

“Gia đang nói chuyện đấy, các ngươi đều điếc phải không?!”

Vân Tư Thần nhìn tất cả nữ tử đều không nhúc nhích, vì thế nóng nảy quát lên.

Cho tới nay, ở trước mặt nữ tử, Vân Tư Thần đều tiêu sái lỗi lạc ôn nhuận như ngọc, chưa bao giờ ở trước mắt nữ tử lộ ra tức giận lớn như vậy

Lúc này quát một tiếng, bọn nữ tử cũng bị dọa sợ, đúng là hai tay run run đi lấy bài đang tán loạn ở trên bàn.

Nam Cung Diệp thấy thế đối với Lãnh Diễm nói:

“Đi đem những người không có liên quan ở trong phòng mang đi cho ta!”

“Vâng.”

Sau đó Lãnh Diễm vẫy tay một cái, hắc y nhân xuất hiện, hoặc kẹp hoặc khiêng hoặc nâng hoặc kéo, trong nháy mắt đã đem nử tử trong phòng dọn dẹp sạch sẽ, tốc độ kia thật sự là làm cho người ta cảm thấy theo không kịp.

Sau khi dọn dẹp những nử tử đó xong, Lãnh Diễm đẩy Nam Cung Diệp tiến vào phòng, sau đó tìm được ván cửa bị hắn đá bay, xoay người đem cửa gắn lại, chính mình lại là hầu ở bên ngoài phòng.

Khi Tề Tu nhìn thấy một loạt động tác lưu loát sạch sẽ của Lãnh Diễm thì hướng hắn dựng lên một ngón tay cái tỏ vẻ tán thưởng. Thuộc hạ của Nhị gia chính là không tầm thường, mạnh mẽ mà vang dội.

Lãnh Diễm thấy thế bĩu môi, không nói gì.

Bên trong Mẫu Đơn sương phòng, Vân Tư Thần ngồi ở trước bàn vẫn không nhúc nhích, đôi mắt nhìn chằm chằm bài tú lơ khơ trên bàn, sắc mặt âm trầm đến cực hạn.

Nam Cung Diệp chậm rãi đi đến bên cạnh hắn, không có nói cái khác gì, mà nói thẳng rằng:

“Cùng ta đi đến Hồi Đầu nhai Đại Dật sơn.”

Vân Tư Thần nghe vậy, đôi mắt nhíu lại, không biết Nam Cung Diệp đang nói cái gì, hắn trả lời:

“Bây giờ muộn rồi, không đi, gia muốn ngủ ở trong này.”

Buổi tối khuya chạy tới Hồi Đầu nhai làm cái gì? Diệp bị điên rồi sao? Hôm nay hắn thật vất vả mới chơi tận hứng như vậy, Diệp liền muốn đến phá rối sao?

Nam Cung Diệp nhìn chằm chằm Vân Tư Thần, lạnh lùng nói:

“Ngữ Nhi đang ở Hồi Đầu nhai.”

Vân Tư Thần nghe xong, thân thể cứng đờ, có điều cũng chỉ là chuyện trong nháy mắt, hắn hơi hơi nở nụ cười:

“Nàng ở Hồi Đầu nhai huynh vì sao tới tìm ta? Người huynh cần tìm hẳn là Trần Tư Nguyên mới đúng.”

Ngày mai nàng sẽ gả cho Trần Tư Nguyên, vậy nàng chính là nữ nhân của Trần Tư Nguyên, vì sao còn muốn hắn đi tìm nàng?

“Huynh hôm nay muốn đi cũng phải đi, không đi cũng phải đi!”

Lời nói ra khỏi miệng từ từ rét lạnh.

Vân Tư Thần nghe vậy mạnh mẽ quay đầu, thấp giọng quát:

“Diệp! Huynh không khỏi quản quá nhiều chuyện rồi sao? Huynh cả ngày cùng Tiểu Ngư Nhi chia phòng mà ngủ, ngay cả thắt lưng muội ấy cũng chưa ôm, huynh không đi quản chuyện của mình, chạy tới tham gia việc này làm cái gì?”

Nam Cung Diệp nghe vậy, không có nói gì khác, chỉ hỏi:

“Huynh đến cùng có đi hay không?”

Vân Tư Thần nhướng mày, cự tuyệt nói:

“Không đi!”

“Huynh không đi, tình nghĩa huynh đệ mười mấy năm của chúng ta từ nay về sau một đao cắt đứt!”

Lúc Nam Cung Diệp nói chuyện, hai tay giữ chặt tay cầm, dùng lực đạo to lớn dường như trong phút chốc có thể đem xe lăn kia nắm thành bột phấn.

Vân Tư Thần không dám tin chuyển mắt nhìn về phía Nam Cung Diệp, ngực phập phồng bất định.

Hắn có nghe lầm hay không? Diệp lại dám nói như vậy? Diệp đây là đang ép hắn sao? Dùng tình nghĩa mười mấy năm của hai người bọn họ sao?

Vì sao?

Vì sao muốn ép buộc hắn như vậy?

“Rầm–”

Trong lòng Vân Tư Thần giận dữ, duỗi bàn tay ra vỗ vào trên bàn gỗ, phát ra tiếng vang đinh tai nhức óc. Bởi vì khí lực quá lớn, bàn gỗ kia bị vỡ thành khối, bên trong sương phòng vụn gỗ tung bay.

Nam Cung Diệp ngồi tại chỗ, ánh mắt lạnh lùng nhìn Vân Tư Thần, vụn gỗ sượt qua tai hắn nhưng hắn vẫn vững như Thái Sơn như cũ.

Sau khi Vân Tư Thần đập bể cái bàn, vén tà áo đứng dậy lướt qua Nam Cung Diệp trực tiếp ra cửa phòng.

Khi Tề Tu nhìn thấy Vân Tư Thần ra khỏi sương phòng, lập tức đuổi theo, Vân Tư Thần xoay người chỉ vào mũi hắn quát:

“Ngươi cút ra xa cho gia!”

Nói xong Vân Tư Thần vén bào rời đi.

Tề Tu sững sờ tại chỗ, tiến cũng không được lùi cũng không xong.

Lãnh Diễm nhìn thoáng qua Vân Tư Thần sau liền lắc mình vào sương phòng, tiếng vang lúc nãy hắn tất nhiên là nghe thấy, lúc này vừa vào phòng mới biết được Vân thiếu trang chủ đúng là ngay cả cái bàn cũng vỗ nát, có thể thấy được hắn không kìm được tức giận.

“Chủ tử, Vân thiếu trang chủ tới đó sao?”

Nam Cung Diệp chậm rãi chuyển mắt nhìn ngoài cửa sổ, tối nay trăng khuyết như lưỡi câu, bóng đêm u ám, im lặng một hồi lâu, hắn mới ẩn ẩn nói:

“Hắn sẽ đi……”

Tư Thần coi trọng tình nghĩa huynh đệ nhất, nếu không phải vì Ngữ Nhi, hắn tuyệt đối sẽ không bức bách hắn ta như vậy.

Lãnh Diễm gật gật đầu, sau đó nói:

“Chủ tử, xe ngựa đã chuẩn bị xong rồi”

“Ừ, nhanh đi Hồi Đầu nhai.”

……

Ở Hồi Đầu nhai, Lâm Cẩn Du cùng Thính Vũ, Linh Lung hùng hùng hổ hổ chạy tới đỉnh núi.

Vừa đến đỉnh núi, khi Lâm Cẩn Du nhìn thấy cảnh tượng như vậy, cảm thấy trong lòng bị nhéo chặt, mỗi bước đi đều thấy đau lòng:

“Ngữ Nhi, muội điên rồi, nhanh quay lại.”

Chỉ thấy Nam Cung Thi Ngữ mặc hồng y đỏ thẫm đứng ở trên cành cây tùng, sợi tóc đen theo gió bay về phía sau, bên trong sắc đẹp thê lương mang theo tuyệt vọng.

Cây tùng sinh trưởng ở trên vách đá cheo leo, toàn bộ thân cây đều ở ngoài vách núi, nếu Ngữ Nhi lắc lư thân một cái sẽ rơi xuống vách núi đen vạn trượng.

Nam Cung Thi Ngữ biết võ, nhưng mà khinh công lại không tốt cho lắm, ngã xuống như thế, nàng nhất định là mất mạng.

“Tẩu tử, hắn đâu?”

Khi Nam Cung Thi Ngữ nhìn thấy phía sau Lâm Cẩn Du không có thân ảnh quen thuộc thì nghiêng mắt hỏi.

Lâm Cẩn Du vội vàng trả lời:

“Hắn lập tức tới ngay, muội mau lại đây.”

Nam Cung Thi Ngữ lắc lắc đầu, nói:

“Tẩu tử, người đang gạt muội sao? Hắn căn bản không muốn đến, có phải hay không? Nếu như hắn muốn đến, còn phải đợi đến hôm nay sao?”

Chuyện này, nàng có phải thật sự tính sai rồi hay không, nàng cho rằng một khi Vân Tư Thần biết nàng sẽ gả cho Trần Tư Nguyên thì sẽ ngăn cản, khiến cho nàng không thể gả cho Trần Tư Nguyên, nhưng mà, nàng chờ lại chờ, chờ đến bao giờ đây?

Chờ đến khi nàng cuối cùng phải khoác giá y gả cho người khác sao?

Thính Vũ đứng ở bên cạnh Lâm Cẩn Du, nghe thấy những lời này của Nam Cung Thi Ngữ thì trong mắt ảm đạm.

Hay là mỗi một nữ tử yêu thương Vân Tư Thần cuối cùng đều nhận lấy bi kịch sao? Thân phận Quận chúa Minh Nguyệt đã cao quý như vậy, thế nhưng Quận chúa còn không chiếm được tình yêu của Vân Tư Thần? Bản thân mình hèn mọn thấp kém, Vân Tư Thần sao phải để ở trong mắt chứ?

Cũng còn tốt, mình chưa bao giờ nghĩ tới một phần tình yêu không thực tế này.

“Nói nhảm cái gì đấy, Nhị ca muội đã tìm được hắn, đang trên đường tới, lập tức tới ngay.”

Nam Cung Thi Ngữ nghe vậy, cười cười, nụ cười kia tái nhợt mà vô lực:

“Tẩu tử, Nhị ca chắc phải tới chỗ uống hoa tửu tìm hắn nhỉ?”

Chỗ đó đều là nơi hắn thường đi, vài ngày nay, nàng đã nữ phẫn nam trang đi qua chỗ này, nàng muốn biết hắn ngày ngày đêm đêm sống ở chỗ đó như thế nào.

“Ặc……”

Lâm Cẩn Du có chút nghẹn lời, nhất thời không biết nên nói cái gì.

Vân Tư Thần hoa tâm là chuyện rõ như ban ngày, nàng nói cái gì đều không hữu dụng.

Nam Cung Thi Ngữ ngóng nhìn Lâm Cẩn Du, bỗng nhiên lại hỏi:

“Tẩu tử, giá y trên người Ngữ Nhi, có đẹp mắt không? Có phải xem rất là phiêu dật hay không?”

Lâm Cẩn Du nhìn một bộ hồng y đỏ thẫm trên người Nam Cung Thi Ngữ. Giá y Hoàng Thượng ngự ban nàng đã gặp qua, căn bản là không phải cái này, y phục này chính là vân sa dệt mà thành, mặc ở một đêm thâm trầm như vậy, cũng là nói không nên lời khiến cho người ta thương tâm.

“Tẩu tử, giá y này là do muội làm, muội muốn vào ngày xuất giá mặc nó vào, tẩu nói xem giá y này đẹp mắt hơn hay là những bộ giá y khác đẹp mắt hơn?”

Lâm Cẩn Du chau mày lại kêu:

“Ngữ Nhi, muội nghe lời, lại đây đi!”

Nàng ấy phải yêu Vân Tư Thần bao nhiêu mới có thể điên cuồng đến vậy?

Lúc này Lâm Cẩn Du hoàn toàn không thể thể biết tâm tình Nam Cung Thi Ngữ.

Yêu một người thật sự phải sống chết mới được sao?

Nam Cung Thi Ngữ nghe vậy, cự tuyệt nói:

“Không! Muội không qua đâu! Trừ phi hắn đến, bằng không, muội tuyệt đối không qua!”

“Ta đến!”

Nam Cung Thi Ngữ vừa mới nói xong thì trong gió truyền đến một đạo thanh âm trầm thấp của nam tử, bên trong thanh âm kia mang theo đè nén tức giận.

Lâm Cẩn Du đột nhiên xoay người phát hiện, Vân Tư Thần đã đứng bên cạnh nàng từ khi nào.

Vân Tư Thần vẫn mặc bộ y phục màu lam, màu sắc này ở trong đêm đen hơi lộ ra thâm trầm, ngày thường luôn mang theo vẻ mặt tươi cười, hôm nay trên mặt phủ lên một tầng băng sương, nhìn có chút dọa người.

Trông bộ dáng Vân Tư Thần như vậy, có nghĩa là tới đây vô cùng không tình nguyện?

Nam Cung Diệp dùng cách gì mà làm cho hắn tới được?

Khi Nam Cung Thi Ngữ nhìn thấy Vân Tư Thần thì đôi mắt run rẩy, thở dài:

“Thần ca ca, cuối cùng chàng cũng đến rồi……”

Hắn thật sự quá tuyệt tình, nói như thế nào thì nàng cũng là hắn nhìn lớn lên, nhiều năm như vậy, hắn đối với nàng yêu thương có thừa, coi nàng như chí bảo, hắn sao có thể nói không để ý là sẽ không để ý cơ chứ?

Vân Tư Thần chuyển mắt nhìn Nam Cung Thi Ngữ, lúc hắn đang ngưng mắt để chừng nàng, khuôn mặt tuấn tú lại thâm trầm đến cực hạn:

“Ngữ Nhi, muội nhanh quay lại đây cho ta!”

Nàng lại dám đứng ở phía trên cây tùng? Ai cho nàng can đảm đó?

Nam Cung Thi Ngữ lắc đầu nói:

“Muội không qua đâu!”

“Ngữ Nhi, ngay cả lời của Thần ca ca nói muội cũng không nghe sao?”

Vân Tư Thần nhíu chặt lông mày, nói:

“Muội không nên ép huynh đi qua bắt muội!”

Nam Cung Thi Ngữ ngóng nhìn Vân Tư Thần, nhìn vẻ mặt đó nhiều năm như vậy, thế nào cũng cảm thấy nhìn không đủ nhỉ?

Hắn sao có thể có bộ dạng tuấn mỹ như vậy?

Nhưng mà…… nam tử tuấn mỹ như thế, lại cuối cùng không thích nàng a……

Như vậy, nàng nên có bao nhiêu tuyệt vọng?

“Thần ca ca, hôm nay gọi chàng tới cũng chỉ là muốn gặp mặt chàng lần cuối cùng mà thôi.”

Đôi mắt Vân Tư Thần trừng lên, quát:

“Muội nói mê sảng gì đó?!”

Nha đầu này quả thật không muốn sống chăng?

Người bên cạnh nắm chặt hai tay, Lâm Cẩn Du tựa hồ có thể nghe được tiếng động xương cốt rắc rắc rung động.

Vân Tư Thần…… Hắn rốt cục là có ý tưởng gì?

Nhìn bộ dạng này của hắn, sợ là đối với Nam Cung Thi Ngữ cũng có tình, nhưng mà hắn lại vì sao phải phủ nhận lần nữa?

Không lẽ hắn quả thật ngu xuẩn đến ngay cả trái tim chính mình cũng nhìn không thấy sao?

Lúc này Lâm Cẩn Du có chút chỉ tiếc rèn sắt không thành thép. Nàng có nên lấy một cái nanh sói hung hăng gõ lên đầu Vân Tư Thần? Đem hắn gõ tỉnh hay không?

“Thần ca ca, muội không có nói mê sảng, muội đã nói được thì tất nhiên cũng làm được!”

Nam Cung Thi Ngữ ngóng nhìn Vân Tư Thần, chậm rãi nói:

“Thần ca ca…… Vĩnh biệt! Nhớ đấy, cả đời này, trừ chàng ra muội sẽ không yêu những người khác……”

Noi xong Nam Cung Thi Ngữ mở hai cánh tay ra rồi ngửa người hướng vách núi đen rơi xuống như vậy.

“Ngữ Nhi!”

“Chết tiệt!”

Bên trong gió đêm truyền ra hai đạo thanh âm, Vân Tư Thần mắng xong sau đó nhanh chóng vọt tới phía dưới Hồi Đầu nhai.

Đời đời kiếp kiếp khó bị thay thế, phần ân tình trong lòng này sâu như biển.

Trái tim Lâm Cẩn Du đột ngột nhảy dựng, cũng đuổi theo đằng sau Vân Tư Thần, Nam Cung Diệp vừa mới tới đỉnh núi, thấy Lâm Cẩn Du chạy về phía vách núi đen lo lắng đi theo.

“Nương tử, cẩn thận!”

Cả người Lâm Cẩn Du ghé vào phía trên tảng đá hướng phía dưới nhìn xuống, dưới vách núi tối mờ mịt, cái gì nhìn cũng không rõ ràng, chỉ có thể nghe thấy tiếng gió ở bên tai vù vù rung động.

“Ai! Thế nào như vậy a!”

Lâm Cẩn Du dùng sức đấm lên tảng đá, hoàn toàn không nghĩ ra hai người này rõ ràng trong lòng có nhau vì sao phải tra tấn lẫn nhau như vậy.

“Nương tử……”

Nam Cung Diệp thấy Lâm Cẩn Du đấm lên tảng đá, ở sau lưng nàng hô một tiếng.

Lâm Cẩn Du quay đầu, chậm rãi rời khỏi vách đá, trong bóng đêm mênh mang, nàng nhìn về phía Nam Cung Diệp, chỉ hỏi một câu:

“Vì sao?”

Nam Cung Diệp cùng nàng nhìn nhau, giờ khắc này, hắn không biết nàng suy nghĩ cái gì, cái gì vì sao.

Lâm Cẩn Du tiếp tục thì thào mở miệng nói:

“Vì sao? Người yêu nhau không thể ở cùng nhau? Mà người không yêu nhau lại muốn ở cùng nhau chứ?”

Tay Nam Cung Diệp nắm thật chặt.

Đằng sau những lời này của nàng ý chỉ nàng cùng mình sao?

Không yêu nhau sao?

Cũng đúng thôi a, mình như vậy dựa vào cái gì để có tình yêu của nàng? Dựa vào cái gì?

Đôi mắt Nam Cung Diệp cụp xuống, không có đáp lời, mà là xoay người rời đi.

Trên đỉnh núi, thân ảnh hắn ngồi phía trên xe lăn nhìn phá lệ đơn độc bạc cùng hiu quạnh.

Đôi mắt Lâm Cẩn Du chớp chớp, nhìn Nam Cung Diệp ở trước mắt mình càng đi càng xa.

“Tiểu thư……”

Thính Vũ bỗng nhiên gọi Lâm Cẩn Du một tiếng.

Khi Lâm Cẩn Du nghe thấy thanh âm kêu gọi thì hốt hoảng như sấm đánh, nàng mạnh mẽ lắc đầu một chút.

Nàng mới vừa nói gì với Nam Cung Diệp nhỉ? Vì sao hắn bi thương như thế?

Hắn biểu hiện như vậy là vì hắn thích mình sao?

Từ khi Nam Cung Tẩm tứ hôn đến bây giờ, tuy rằng Nam Cung Diệp đối với nàng rất tốt, cũng dùng một trái tim hết sức chân thành đối với nàng, nhưng mà, nàng thế nhưng không có nghe hắn nói qua một từ thích gì đối nàng, ngay cả dùng loại ám chỉ cũng không có.

Ánh mắt hắn bị mặt nạ hoàng kim ngăn trở, khiến nàng không thể dò xét mảy may, đương nhiên, đây là bị chính nàng cự tuyệt, nàng không thể trách hắn.

Sở dĩ hắn đối với nàng rất tốt là vì nàng cứu hắn hai lần đi?

Nắm tay lại, móng tay đâm vào bên trong lòng bàn tay thật sâu.

Nàng mới vừa nói câu kia vốn là tức cảnh sinh tình biểu lộ cảm xúc thôi, nàng không có sai!

Lâm Cẩn Du thở một hơi thật dài sau liền cất bước rời khỏi Hồi Đầu nhai.

Nơi này, đã không còn chuyện của nàng, Nam Cung Thi Ngữ và Vân Tư Thần sẽ xảy ra cái gì, đó cũng là chuyện giữa hai người bọn họ thôi.

……

Vân Tư Thần phi thân lao xuống Hồi Đầu nhai, đuổi theo Nam Cung Thi Ngữ.

Nam Cung Thi Ngữ từ từ nhắm mắt, mặc cho gió thổi ngược lên, che khuất khuôn mặt xinh đẹp của nàng, hồng y của nàng tung bay, từ bóng dáng thì nhìn qua giống như một ngọn lửa đỏ thẫm.

“Chết tiệt!”

Cánh môi Vân Tư Thần nhếch lên, lần thứ hai tức giận mắng ra tiếng.

Nha đầu này là thật tâm muốn chết sao?

Nàng làm sao dám ở dưới mí mắt của hắn làm loại chuyện này chứ?

Không có sự cho phép của hắn, sao nàng dám đi tìm chết?

Vân Tư Thần dùng nội lực, nhanh chóng bay theo hướng Nam Cung Thi Ngữ, giây lát, cánh tay duỗi dài ra ôm eo Nam Cung Thi Ngữ.

Sau khi ôm xong, mạnh mẽ ngược gió mang theo nàng hướng vách đá đạp đá mà đi.

Nam Cung Thi Ngữ sau khi được Vân Tư Thần ôm vào lòng thì bỗng nhiên mở mắt, Vân Tư Thần chỉ lo tới gần vách đá cheo leo nên không có để ý tới đôi mắt Nam Cung Thi Ngữ lộ ra chùm tia sáng khác thường.

Khi Vân Tư Thần sắp tới vách đá thì bỗng nhiên Nam Cung Thi Ngữ ôm cổ của Vân Tư Thần, đôi môi đỏ mọng thơm ngào ngạt đặt ở trên cánh môi hắn.

Vân Tư Thần bị hôn quá mức đột ngột, lắc mình một cát mang theo Nam Cung Thi Ngữ ngã xuống phía dưới.

Trong lòng hắn sợ hãi, chỉ để ý cứu người, đã không đẩy Nam Cung Thi Ngữ ra, chỉ có thể tùy ý nàng ở trên cánh môi mình tàn sát bừa bãi.

Nam Cung Thi Ngữ gắt gao ôm cổ hắn, thâm tình hôn hắn, giống như muốn hôn đến vĩnh viễn, sánh cùng đất, cùng trời.

Vân Tư Thần ôm Nam Cung Thi Ngữ, thật vất vả mới ổn định bước chân, cánh tay còn bám vào nhánh cây phía trên vách đá, y phục cũng bị nát vụn.

Hắn bất chấp rất nhiều, chính là không muốn làm cho người trong lòng bị tổn thương gì.

Nữ hài tử này, thế nhưng là nử tử được hắn che chở từ nhỏ lớn lên nha!

Hắn sao lại cam lòng khiến cho nàng ở dưới mí mắt của hắn mà bị thương được?

Bởi vì liên quan đến sức nặng của hai người, Vân Tư Thần không thể nhanh chóng giảm tốc độ rơi xuống, chỉ có thể từ từ chậm lại.

Chân Vân Tư Thần mượn lực ở trên vách núi đen, lúc hắn nhìn thấy một sơn động ở phía trên vách núi đen thì ôm lấy Nam Cung Thi Ngữ tránh vào bên trong sơn động, khi rơi xuống đất, hắn liền nhíu mày chất vấn:

“Ngữ Nhi! Muội làm sao có thể tùy ý như vậy? Muội không cần đại ca, nhị ca, Phụ vương Mẫu phi của muội nữa sao?”

Nam Cung Thi Ngữ bị Vân Tư Thần ném xuống đất, thân hình mảnh mai va chạm ở trên mặt đất cứng rắn, khiến cho nàng có chút đau đớn, nàng nhìn Vân Tư Thần, cố ý nói:

“Nếu thế giới này không có chàng thì có ý nghĩa gì chứ?”

“Muội quả thực là làm loạn! Ta không phải nhắc nhở muội rồi sao? Chỉ cần muội không nhắc tới việc này, ta vĩnh viễn đều sẽ sủng muội bảo hộ muội! Muội vĩnh viễn đều là bảo bối trong lòng Thần ca ca.”

Nam Cung Thi Ngữ lắc đầu nói:

“Không! Điều này với ta mà nói vĩnh viễn không đủ! Người ta muốn chỉ là chàng! Là chàng! Ta mới không cần làm muội muội của chàng! Ta muốn làm nữ nhân của chàng!”

“Ăn nói điên khùng cái gì đó?”

Tay phải Nam Cung Thi Ngữ chống đỡ đứng thẳng dậy, chạy vào trong lòng Vân Tư Thần, bàn tay nàng ôm lấy thân hình kiên cố của Vân Tư Thần, kiên trì nói:

“Ta muốn làm nữ nhân của chàng……”

Vân Tư Thần lấy tay đẩy Nam Cung Thi Ngữ ra, Nam Cung Thi Ngữ cũng là thuận tay kéo mở đai lưng trên người mình, áo khoác tức thì rơi xuống, lộ ra cái yếm tinh xảo ở bên trong.

“Ngữ Nhi, mau đem y phục mặc vào……”

Ngữ Nhi không thể so với nữ tử bên ngoài được, nàng là chí bảo mà hắn che chở, nàng là một đóa hoa thuần khiết, nàng làm sao có thể ở trước mặt hắn cởi y phục được chứ?

“Không……”

Nam Cung Thi Ngữ cự tuyệt vô cùng rõ ràng:

“Tối nay…… Ta muốn trở thành nữ nhân của chàng!”

“Cái gì?!”

Vân Tư Thần nghe vậy, đôi mắt trừng lên, không dám tin nhìn chằm chằm Nam Cung Thi Ngữ:

“Muội có biết muội đang nói cái gì không?”

Nam Cung Thi Ngữ buồn bã cười, giống như gió xuân:

“Thần ca ca, ta biết rõ ràng ta đang nói cái gì, chàng…… Không có cảm giác thân thể của chàng có chút nóng lên sao?”

Lông mày Vân Tư Thần nhíu lại, kinh hoảng nghe nàng nói như vậy, lúc này mới cảm thấy thân thể của mình dường như thật sự đang nóng lên, hắn nhíu mày hỏi:

“Muội hạ dược gì với ta?”

“Thần ca ca, chàng là tà y, chàng không biết ta hạ dược gì với chàng sao?”

“Ngữ Nhi! Muội đang đùa với lửa đấy!”

Nha đầu này làm sao có thể bỏ thuốc cho hắn? Hơn nữa thuốc này…… Hình như là chính hắn nghiên cứu chế tạo ra, hắn quả nhiên là quá mức nuông chiều Ngữ Nhi, thế nhưng để cho nàng có cơ hội ám hại hắn như vậy.

Phải biết, dược hắn điều chế ra, thế gian không người nào có thể giải.

Nam Cung Thi Ngữ vươn mười ngón thon dài, vươn tay ở trên hai má anh tuấn của Vân Tư Thần chậm rãi di động, mỗi khi chạm đến chỗ nào thì ở chỗ đó như châm lên một ngọn lửa, nóng đến nỗi khiến Vân Tư Thần cảm thấy da thịt đều muốn bốc cháy.

Vân Tư Thần bắt lấy bàn tay nhỏ bé không an phận của nàng, ngưng mi nhìn về phía nàng, không biết là vì mị dược trong cơ thể hay là bởi vì sao, tại bên trong sơn động u ám, tại nơi chỉ có ánh trăng, hắn lại cảm thấy nử tử trước mặt giống như hồ ly, một hồ ly xinh đẹp, một hồ ly khiến hồn xiêu phách lạc.

Trong lòng bỗng nhiên nổi lên sợ hãi.

Hắn…… Điên rồi ư?

“Thần ca ca, Ngữ Nhi đẹp không?”

Khi Nam Cung Thi Ngữ thấy ánh mắt Vân Tư Thần đã có chút mơ mơ màng màng thì cong môi nhìn hắn nở nụ cười.

Mười đầu ngón tay của nàng chạy xuống, chạm tới sau lưng, đầu ngón tay mềm mại khều khiến cái yếm trên người rơi xuống.

Da thịt nữ tử trắng muốt như ngọc lộ rõ ở bên trong bóng đêm.

“Ư –”

Vân Tư Thần trúng mị dược làm sao chịu được loại kích thích này, thân thể kéo căng rất nhiều, sau đó mạnh mẽ hít một hơi.

“Thần ca ca, so với nữ tử của chàng, Ngữ Nhi kém hơn không?”

Vân Tư Thần kéo Nam Cung Thi Ngữ qua, ngón tay thon dài nắm cằm xinh đẹp tuyệt trần của nàng, lạnh giọng nói:

“Không cần lấy bản thân ra so sánh với nữ tử khác!”

Nam Cung Thi Ngữ thừa cơ đưa tay vào bên trong y phục Vân Tư Thần, đôi tay nhỏ bé châm lửa khắp nơi.

“Muội đang đùa với lửa đấy!”

Vân Tư Thần giữ chặt tay Nam Cung Thi Ngữ, hung hăng nói.

“Ta muốn cùng chàng đùa với lửa……”

Nam Cung Thi Ngữ kiễng mũi chân, cánh môi mềm mại lần thứ hai in lại trên cánh môi của Vân Tư Thần.

Lý trí của Vân Tư Thần, tại khoảnh khắc kia hoàn toàn tan vỡ, dục vọng trong lòng giống như đại dương vỡ đê, mãnh liệt mà đến.

“Đây là muội tự tìm! Một lát nữa không được kêu đau!”

Hắn chế trụ đầu của Nam Cung Thi Ngữ, hôn xuống.

Hắn hôn giống như sói hung ác vậy, tàn sát bừa bãi cánh môi đỏ mọng như cánh hoa của Nam Cung Thi Ngữ. Nam Cung Thi Ngữ cảm thấy đau quá, thế nhưng không có kêu ra một tiếng nào.

Tất cả những thứ này là nàng tự tìm, hắn muốn đối với nàng như thế nào, nàng đều sẽ không có một câu oán hận.

Đầu lưỡi Vân Tư Thần cạy mở hàm răng của Nam Cung Thi Ngữ, tiến quân thần tốc quấn lấy hương thơm của nàng, động tác có chút gấp gáp, có chút thô lỗ, không có một chút cảm giác thương hoa tiếc ngọc nào cả.

Cánh môi Nam Cung Thi Ngữ bị hắn quấy nhiễu đến đau đớn, dù vậy vẫn không sợ chết thoát y phục của hắn.

Vân Tư Thần chỉ lo hôn nàng, trong lúc lơ đãng bị Nam Cung Thi Ngữ cởi y phục ra.

Bộ ngực rắn chắc lộ ra ngoài, từ trước đến nay đây là lần đầu tiên Vân Tư Thần ở trước mặt nữ tử lộ ra thân hình chính mình. Bởi vì quanh năm tập võ, thân thể hắn rất rắn chắc, phần lưng rộng lớn phần eo hẹp, cơ bụng trơn nhẵn mà mạnh mẽ, da thịt màu mật ong thoạt nhìn rất gợi cảm mê người.

Cảm giác mát lạnh đánh úp lại, Vân Tư Thần mới chậm chạp phát hiện y phục đã bị Nam Cung Thi Ngữ lột sạch sẽ.

Nữ nhân của hắn tuy nhiều, nhưng mà không có nữ nhân nào có thể nhìn thấy thân thể hắn, lúc này bị Nam Cung Thi Ngữ thoát y phục, đôi mắt hắn nhắm lại, trong lòng quyết tâm, dùng lực mạnh đẩy Nam Cung Thi Ngữ lên trên vách đá. Đá trên thạch bích nhô ra lởm chởm va chạm đến lưng nàng, cắt ra mấy đạo vết máu.

Da thịt dán vào nhau, cảm giác mềm nhẵn làm cho người ta run rẩy, Vân Tư Thần nhịn không được hung hăng hít một hơi, cảm giác như vậy chưa có bao giờ, dục hỏa trong cơ thể như ngọn lửa hừng hực cháy lên.

Một tay hắn nắm tay nàng giơ lên trên đỉnh đầu, đột nhiên buông lỏng môi nàng ra, hắn thở hổn hển, nhìn chằm chằm nàng, lớn tiếng nói:

“Muội vẫn có cơ hội đổi ý!”

Thân thể Nam Cung Thi Ngữ dán sát vào thân hắn, hơi thở nàng dồn dập, phủ nhận quyết định tương đối nhanh chóng:

“Không!”

“Vậy đừng trách ta đối với muội không thương tiếc!”

Bàn tay to Vân Tư Thần vung lên, trong nháy mắt tiết khố của Nam Cung Thi Ngữ tan thành mây khói.

Thân thể nữ tử xinh đẹp hiện ra trước mắt Vân Tư Thần.

Cả đời này hắn chưa bao giờ nghĩ tới sẽ làm chuyện này với Nam Cung Thi Ngữ, chưa bao giờ nghĩ tới!

Vân Tư Thần để nàng ở giữa hắn và thạch bích, tàn nhẫn chiếm lấy nàng.

“A……”

Đau đớn tức thì kéo tới, Nam Cung Thi Ngữ đau quá hít một hơi.

Ma ma trong phủ từng nói cho nàng, lần đầu tiên của nữ nhân đều khá đau đớn.

Cho nên, trong lòng nàng đã có chuẩn bị.

Nhưng mà, nàng lại không biết, hoá ra, sẽ đau như vậy!

Thật sự…… Đau quá! Nỗi đau xé rách tim gan!

Vân Tư Thần đi vào sau đó không hề hành động tiếp, chỉ dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn nàng, hỏi:

“Như thế nào? Đau sao? Sợ đau như vậy còn dám tới khiêu khích ta?”

“Không đau!”

Nam Cung Thi Ngữ cắn chặt môi, cánh môi đỏ tươi bị nàng cắn đã trở nên trắng bệch, bên trong hốc mắt nước đã bắt đầu đảo quanh, nhưng mà, trong miệng vẫn quật cường khiến cho người ta sụp đổ.

“Không đau thì muội chịu cho ta!”

Nghe thấy nàng nói không đau, Vân Tư Thần cắn răng, ra sức chuyển động làm như trừng phạt.

Thân thể Nam Cung Thi Ngữ giống như bị xé rách vậy, nàng chưa từng trải qua việc đời làm sao chịu được loại đau đớn này, sau mấy động tác, sắc mặt của nàng đã tái nhợt như tờ giấy, thân mình cũng run nhè nhẹ lên.

Vân Tư Thần thấy thân mình nàng run run, đột nhiên cúi đầu xuống, chóp mũi chạm vào chóp mũi xinh đẹp của nàng, ép hỏi:

“Hối hận sao?”

Còn chưa đợi Nam Cung Thi Ngữ trả lời, Vân Tư Thần liền nói tiếp:

“Muội đã không còn đường hối hận rồi!”

Tên đã ở trên cung, không thể không bắn ra!

Nam Cung Thi Ngữ cố nhịn đau, nhìn về phía Vân Tư Thần trong mắt tràn ngập quyết tuyệt, sự quật cường của nàng đập vào mắt của Vân Tư Thần.

A! Quen biết nàng nhiều năm như vậy, không biết nàng lại quật cường như vậy, rõ ràng rất đau lại nói không đau, rõ ràng biết nhảy múa, nhưng xưa nay không thể hiện ở trước mặt hắn, rõ ràng cực kỳ nhanh mồm nhanh miệng, lại luôn ở trước mặt hắn làm bộ như cái gì đều không biết.

Nàng rốt cuộc ở trước mặt hắn ẩn giấu bao nhiêu rồi? A? Lúc này lại có lá gan đến hạ mị dược lên người hắn, còn dám cường bạo hắn?

Đã dám làm như vậy, thì phải chịu đựng hậu quả mang đến!

Trong lòng Vân Tư Thần tức giận, gia tăng cường độ, mỗi một lần làm như đều phải đem nàng đâm thủng.

“Ưm……”

Nam Cung Thi Ngữ lại hít vào, Vân Tư Thần vào lúc này cũng cúi đầu chiếm lấy môi đỏ mọng của nàng, lần thứ hai ngược đãi nàng.

Đêm dài như vậy, Vân Tư Thần giống như một con thú không biết thoả mãn, mang theo Nam Cung Thi Ngữ quay cuồng trong hoan lạc, mang theo cuồng mị tà tứ, biến đổi cách thức tra tấn nàng, đến chết mới thôi!

Trong sơn động hai người liều chết triền miên không biết thiêu đốt bao lâu mới dần dần ngừng lại.

Khi Vân Tư Thần một lần cuối thét lên ra tiếng thì cuối cùng mị dược cũng được giải trừ, giống như yêu giống như hận, tình cảm rối rắm giống như dây leo quấn quýt lấy nhau.

……

Trên Hồi Đầu nhai, Lâm Cẩn Du bước nhanh theo vách núi đen xuống dưới, nàng vốn cho rằng Nam Cung Diệp sẽ tức giận rời đi trước, nào ngờ, vừa ngước lên thì thấy Nam Cung Diệp đứng chờ ở bên cạnh xe ngựa.

Kỳ thật, những lời vừa nãy cũng không phải ám chỉ hắn và nàng, những lời đó thuần túy chỉ là biểu lộ cảm xúc, chỉ là khi nàng nhìn thấy bóng lưng cô đơn của Nam Cung Diệp thì cảm thấy mình hồi nãy không nên nói chuyện như vậy.

Dưới ánh trăng, thân ảnh thuần trắng của hắn có vẻ hơi tang thương.

Bước chân đang định tiến về phía trước liền dừng lại ở chỗ cũ.

Nam Cung Diệp ngưng mi nhìn Lâm Cẩn Du, hắn hỏi:

“Nương tử, có phải nàng cho rằng ta đã đi trước hay không?”

Lâm Cẩn Du nhìn Nam Cung Diệp, trong lòng có chút kinh sợ.

Ngay cả trong lòng nàng suy nghĩ cái gì hắn đều biết được?

Nàng trầm mặc không nói làm cho Nam Cung Diệp khẳng định suy nghĩ của mình, hắn nhìn về phía nàng, nói rõ ràng:

“Nương tử, ta biết nàng thích theo đuổi con đường của mình, ta sẽ không giam cầm tự do của nàng, nhưng mà, có một chuyện, ta muốn cho nàng biết, đó là bất luận nàng đi bao xa, chỉ cần nàng quay đầu lại, chắc chắn nàng sẽ phát hiện, ta luôn luôn ở phía sau đợi nàng, vĩnh viễn không rời không bỏ.”

Hắn sẽ để nàng mặc sức tung bay, hắn sẽ luôn luôn chờ luôn đợi, đến khi nàng hướng về phía hắn mở rộng tấm lòng.

Lời nói của Nam Cung Diệp lọt vào tai, chạm vào sâu trong nội tâm Lâm Cẩn Du.

Chỉ cần nàng quay đầu, hắn luôn luôn đợi ở phía sau nàng không rời không bỏ sao? Sẽ sao?

Nói những từ như vậy có phải so với một câu ta thích ngươi thì càng sâu nặng hơn hay không? Cái này xem như hứa hẹn vĩnh hằng sao?

Chỉ là, bắt đầu từ khi nào, Nam Cung Diệp có tình cảm sâu đậm với nàng như thế? Truớc khi gả cho hắn, nàng và hắn chỉ là gặp nhau hai lần mà thôi, hai lần gặp mặt đó giữa hai người mà nói là ít lại càng ít, tại sao hắn liền thích nàng chứ?

Điều này, thật sự là làm cho nàng có chút khó hiểu.

Vùng núi gió thổi phất qua, mái tóc dính lên tai Lâm Cẩn Du.

Nàng nhìn chăm chú nam tử phía trước.

Nam Cung Diệp, một nam tử làm cho người ta đau lòng như vậy, nàng có nên yên tâm bỏ qua khúc mắc mà tiếp nhận hắn hay không?

= = = = = = = = = = Lời beta = = = = = = = = =

– Chương này nói làm cho ta có một cảm giác hơi khó chịu với tình yêu của Thi Ngữ, cần gì phải làm như vậy nha … không đáng … Ý ta không phải bảo tình yêu của Thi Ngữ sai mà là cách thể hiện sai nha.

– Câu nói huyền thoại của bộ này nằm trong chương này nha nha nha, lúc đọc truyện có ai tìm kiếm câu này ở chương nào giống ta trước kia không ^^~

♎ 082

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s