♋ 02

Ngày hôm sau, mới sáng sớm Phượng Cửu đã đến Tông học, muốn hỏi đồng môn phu tử rốt cuộc có tên húy là gì. Nàng quả thực không ngờ muốn xu nịnh người khác lại khó khăn như vậy, hơn nữa tên của vị phu tử này lại bị giấu kỹ hơn cả khuê danh của các tiểu thư.

Trong Tông học, nửa năm nay, ngoài Yến Trì Ngộ, Phượng Cửu chỉ giao hảo với Nhị Hoàng tử Tương Lý Manh, nhưng khi đến chỗ Manh thiếu gia hỏi thăm, ngay cả Manh thiếu gia cũng không thể nào biết được tôn húy của lão phu tử.

Giờ Mão (từ năm giờ đến bảy giờ sáng), trên trời một vầng trăng đơn độc tỏa ra ánh sáng trong trẻo, thông thường lúc này chỉ có học trò con nhà quan nghèo chuyên cần dùi mài kinh sử, nhưng hôm nay từ xa đã nghe thấy tiếng ồn ào trong Tông học, tiếng nói tuy không to, nhưng âm thanh như vậy không phải một, hai người có thể tạo ra được. Phượng Cửu lờ mờ cảm thấy có trò hay để xem, lập tức hết buồn ngủ, rảo bước đi đến lòng thầm nghĩ, chim dậy sớm có sâu ăn, hôm nay ngủ ít một canh giờ quả thiệt.

Không biết ai đã hiến mấy viên dạ minh châu, cả học đường rộng lớn sáng trưng, Phượng Cửu lặng lẽ lẻn vào từ cửa sau, ngước mắt thấy đa số đồng môn đều có mặt, hơn nữa còn tấp nập qua qua lại lại, hình như đang bố trí cạm bẫy ngầm gì đó quanh học đường.

Người tay chống eo cầm tờ sơ đồ rách chỉ huy mọi người lại chính là đường muội của Manh thiếu gia, Quận chúa Khiết Lục.

Phượng Cửu đứng bên cạnh một lúc, trong thời gian đó có hai, ba đồng môn đi vào, có mấy người giao hảo với Khiết Lục bước lên thăm dò, Phượng Cửu nghe được đại khái.

Thì ra hôm nay vốn là một tiên quân nào đó ở Cửu Trùng Thiên đến giảng về trà đạo cho họ, chiều qua khi tan học lại nghe phu tử nói tiên quân đó bận việc lần này không đến được, sai một vị tiên cô đến thay, hôm nay chính là ngày vị tiên cô đó đến giảng.

Kế hoạch của bọn Khiết Lục là dùng những cái bẫy này đuổi vị tiên cô kia đi, như thế môn trà đạo không có ai giảng, có thể vị tiên quân trên trời biết bọn họ tha thiết mong chờ người như vậy, sẽ đích thân đến giảng bù cho họ. Phượng Cửu cảm thấy họ nghĩ như vậy quả thực quá ư ấu trĩ, ngây thơ.

Phượng Cửu đến Tông học này chưa lâu, chỉ nghe nói vài lời đồn về vị tiên quân này. Trong những lời đồn ấy, mọi người do cung kính đều không nhắc tới danh hiệu của vị này, hình như là một bậc tiên giả vô cùng tôn quý. Vị tiên tôn quý đó nghe nói có địa vị rất cao ở Cửu Trùng Thiên, Phật duyên cũng rất dày, nhưng xưa nay chưa từng nạp đệ tử, nghe đâu năm xưa Thiên Quân có ý đem Thái Tử Dạ Hoa đến cầu vị đó nhận làm đệ tử cững bị từ chối.

Tóm lại, đó là một nhân vật lớn rất lợi hại, một nhân vật lợi hại như vậy lại coi trọng bộ tộc Tỷ Dực điểu bé nhỏ này, bằng lòng đến giảng dạy ở tộc của họ, mặc dù mười năm mới đến một lần, hơn nữa mỗi lần cũng chỉ lưu lại nửa tháng, một tháng, cũng khiến cả bộ tộc cảm thấy vinh hạnh.

Điều duy nhất đáng tiếc là bộ tộc này xưa nay không giao du với bộ tộc khác để đến nỗi vinh hạnh chói lọi đó bị bưng bít trong cốc, không có chỗ tỏa sáng, khiến người ta không khỏi thấy tiếc.

Khi Phượng Cửu mới nghe nói về vị tiên kia, trong đầu liền điểm qua một lượt những vị thần tiên nàng biết ở Cửu Trùng Thiên, chọn ra được hai người, một là Đông Hoa, hai là Thái Thanh Đạo Đức Thiên Tôn trong Tam Thanh Tứ Ngự[1] còn gọi là Thái Thượng Lão Quân.

Từ chối không nhận Dạ Hoa làm đệ tử quả thực là chuyện Đông Hoa có thể làm ra, nhưng lại nghĩ Đông Hoa không phải là người thích gây rắc rối cho bản thân, đến đây giảng bài trong khi nơi này có nhiều nữ tử phiền phức như vậy, trước đây chẳng phải chính hắn vì sợ bị các nữ tử của Ma tộc đeo bám mới từ bỏ Ma đạo sao?

Trái lại Thái Thượng Lão Quân của cung Đâu Suất có vẻ là một ông lão rất thú vị, nhưng Lão Quân lại có nhiều người ở Phạn Âm cốc ngưỡng mộ như vậy là điều Phượng Cửu không ngờ tới.

[1] Tam Thanh Tứ Ngự chỉ ba vị thiên thần có địa vị cao nhất trong Đạo giáo là Nguyên Thủy Thiên Tôn, Linh Bảo Thiên Tôn, Đạo Đức Thiên Tôn và bốn vị đại đế là Bắc Cực Đại Đế, Trường Sinh Đại Đế, Thiện Hoàng Đại Đế, Hậu Thổ Hoàng Địa Chi.

Trời rạng dần, có thể nhìn thấy ngoài cửa sổ những ngọn núi như được đẽo gọt mà thành, sương mù trên đỉnh núi tan đi, cây cối xanh ngắt, lộ ra chút sinh khí trong gió tuyết.

Các đồng môn đã bố trí xong cạm bẫy ngầm, đang giải lao đứng thở thì Manh thiếu gia lặng lẽ đi vào, nhìn thấy cảnh đó sững ra một lúc.

Phượng Cửu thấy bộ dạng hắn ta như định khuyên đường muội điều gì, liền nhích về phía họ hai bước dỏng tai nghe.

Manh thiếu gia quả nhiên thở dài nói với Quận chúa Khiết Lục:

“Bản thiếu gia hiểu muội có tình ý rất sâu với vị đó, nhưng người ta biết được bao nhiêu, có từng bận tâm đến muội không? Luận về tuổi tác vị đó xứng là lão tổ tông của lão tổ tông của lão tổ tông muội, muội như vậy có khi còn làm phiền người ta, từ đó người ta không đến tộc ta giảng bài nữa.”

Lại thở dài lần nữa:

“Thực ra chuyện đó với ta thì không sao, nhưng Mẫu quân sẽ trị tội muội rất nặng, lúc đó muội lại trách ta không nói đỡ cho muội. Vả lại, mấy ngày trước ta nghe nói ở Cửu Trùng Thiên vị đó đã tìm được hiền thê, mặc dù chưa bái thiên địa nhưng đã đối xử như với phu nhân của mình, nghe đồn người rất coi trọng rất cưng sủng nữ tử đó, thậm chí hai người còn tắm chung ngủ chung với nhau… Này này này, muội khóc cái gì, đừng khóc nữa….”

Quận chúa Khiết Lục nói khóc là khóc luôn, không chút nể mặt đường huynh của mình.

Tiếc là Manh thiếu gia có bộ dạng phong lưu nhưng lại không biết ứng phó với nước mắt của nữ nhân, ngây người không biết làm gì.

Phượng Cửu quay người đi, giơ tay khép lại cái quai hàm vừa rồi ngạc nhiên quá rớt xuống, chống tay vào bàn từ từ ngồi xuống rót cho mình cốc trà lạnh uống cho bớt kinh ngạc:

Ở Cửu Trùng Thiên người phong lưu nhất phải kể đến Tam Hoàng tử Liên Tống của Thiên Quân, nhưng ngay Thiên Tống cũng chưa thấy bị đồn đại chưa bái thiên địa đã tắm chung, mà cho dù có làm chuyện đó cũng nên bưng bít cho kín, vậy là mình đã xem thường Thái Thượng Lão Quân rồi.

Chà chà, thì ra Thái Thượng Lão Quân không hề ăn chay, người quá thẳng thắn, quá lợi hại, quá xuất chúng.

Phượng Cửu đang cắn ngón tay út thầm khâm phục cảm thán, lại nghe thấy Quận chúa Khiết Lục nức nở nói:

“Huynh cố tình, huynh thầm yêu Đế cơ Thanh Khâu mà không có được nàng, mới mong thiên hạ ai cũng cả đời cô quả như huynh, tôn thượng người thanh cao như vậy sao có thể dính dáng đến tin đồn thế tục. Những gì huynh nói về người, muội không tin một chữ nào.”

Nói xong giậm chân bỏ đi.

Phượng Cửu ngước nhìn thấy sắc mặt Manh thiếu gia như tái nhợt, bốn chữ “Đế cơ Thanh Khâu” mà Khiết Lục vừa nói nàng nghe rất rõ, đầu tiên là hơi ngạc nhiên, sau đó bàng hoàng. Lòng thầm nghĩ cô cô của mình mặc dù đã xuất giá vậy mà tiếng thơm vẫn không kém năm xưa, ở một nơi xa xôi thế này vẫn có nam tử bị cô cô làm cho hồn xiêu phách lạc, thật là làm cho nhà họ Bạch nở mày nở mặt.

Nhưng Manh thiếu gia quá non so với cô phụ cho dù hắn có cơ duyên đến trước mặt cô cô, cô cô chắc chắn cũng không để mắt đến hắn.

Phượng Cửu nhìn Manh thiếu gia đang đứng ngơ ngẩn phía xa, vô cùng thông cảm lắc đầu, đúng lúc hắn ta ngoái lại liếc về phía nàng, hai ánh mắt gặp nhau.

Hai người nhìn nhau một lát, Manh thiếu gia cầm bản sơ đồ rách Quận chúa Khiết Lục cầm lúc trước, vẫy nàng đến:

“Cửu Ca, lại đây, việc bố trí cạm bẫy Công chúa thạo nhất, ta thấy sơ đồ này của Khiết Lục có nhiều chỗ chưa ổn, nàng đã muốn làm cạm bẫy này, tốt nhất là để vị tiên cô đến giảng thay kia rơi vào bẫy hai, ba ngày cũng không ra được, không thể giảng bài thay thì tốt. Công chúa xem nên bố trí lại thế nào?”

Tiếng “Cửu Ca” này Phượng Cửu biết là đang gọi nàng, ở Phạn Âm cốc, nàng mượn thân phận Cửu Công chúa của bộ tộc Dạ Kiêu, khuê danh của Cửu Công chúa chính là Cửu Ca.

Manh thiếu gia đúng là một vị đường ca tốt, bị đường muội chế giễu như vậy mà vẫn nghĩ cho nàng, thật là rộng lượng.

Phượng Cửu bê cốc trà lạnh ghé lại nhìn sơ đồ trong tay hắn ta, chẳng qua chỉ là mấy trò đơn giản sơ sài, có thể hại vị tiên cô xúi quẩy đến giảng bài lần này bị dính ít nước, ngã mấy cái, ăn ít vôi mà thôi, theo kinh nghiệm đấu trí nhiều năm của nàng với các phu tử thì thật chẳng đáng kể.

Phượng Cửu giơ tay chỉ vào học đường:

“Những chỗ khác nên dỡ đi, chỗ này dùng pháp thuật làm một cái giếng sâu thông với sông Tư Hành ở ngoại thành rồi dùng phép che mắt, đảm bảo vị đó một khi dẫm lên là “rầm” một cái rơi xuống, chắc chắn mười ngày nửa tháng không thể xuất hiện trước mắt hai chúng ta.”

Manh thiếu gia nhíu mày suy nghĩ một lúc rồi trả lời:

“Như vậy có ác quá không? Nếu vị tiên cô đó quay lại trách tội….”

Phượng Cửu uống ngụm trà:

“Hoặc cũng có thể xem xét chỗ này đào một cái hố sâu ở chỗ này, bên dưới cắm đao nhọn truyền đầy thần lực, đợi lão rơi xuống “xử” lão luôn, thế là xong. Đương nhiên so với cách trước thì việc vứt cái xác hơi phiền phức một chút.”

Manh thiếu gia cầm bản sơ đồ hồi lâu:

“… Ta thấy cách ban đầu tốt hơn.”

Đỉnh núi Phù Vũ đá sừng sững, rừng rậm rạp, mặc dù đã vào đông, nhưng cây cối vẫn chưa nhuốm màu khô héo, cây lá vẫn rậm rạp tỏa bóng, chỉ loáng thoáng lộ ra mảnh trời xanh be bé. Thinh không vẳng qua tiếng hạc tiên lảnh lót cùng với tiếng vỗ cánh vun vút, vừa nhìn đã biết là một ngọn tiên sơn không bình thường.

Trọng Lâm, vị tiên trông coi sổ sách của Thái Thần cung đứng ở trước vách đá của Phạn Âm cốc, vô cùng lo lắng thở dài.

Bắt đầu từ hơn hai trăm năm trước khi Diệu Nghĩa Tuệ Minh cảnh hỗn loạn không yên, cứ mười năm Đế Quân lại mượn danh nghĩa dạy học vào Phạn Âm cốc một lần, khử sạch khí đục tam độc từ Tuệ Minh cảnh tràn ra.

Đế Quân bí mật đến đây, lần nào cũng do ông đi theo, lần này không có ông, không biết Đế Quân người sống ở đó liệu có quen.

Sự tồn tại của Diệu Nghĩa Tuệ Minh cảnh ngoài thần sáng thế từ thời thượng cổ, không có mấy người biết, mặc dù mang một cái tên của nhà Phật, thực ra nó không phải là nơi đất lành.

Ngay từ thuở hồng hoang, sau khi thiên địa như quả trứng gà vỡ vỏ hóa ra mới có tứ hải lục hợp bát hoang để chúng tiên, ma sinh sống, và rất, rất nhiều năm sau sinh ra hàng tỷ Đại Thiên Phàm thế. Phàm thế là nơi con người sinh sống, nhưng con người bản tính phàm tục đã gieo mầm nghiệp, chưa quá trăm năm, vô vàn Phàm thế đã tích tụ bao nhiêu khí đục do ba thứ độc tham, sân, si kết thành. Bị thứ khí độc nặng nề này quấy nhiễu khiến các Phàm thế lễ giáo băng hoại, chiến loạn triền miên, sinh linh lầm than, có cơ diệt vong.

Để bảo vệ Phàm thế, Đông Hoa đã bế quan bảy đêm tạo ra một thế giới khác trong thiên địa để thu hết khí đục từ tam tộc mà các giới không thể chịu đựng, đó chính là Diệu Nghĩa Tuệ Minh cảnh sau này.

Mấy chục vạn năm vụt trôi như bóng câu qua cửa, do Tuệ Minh cảnh như chiếc vại lớn chứa hết tam độc mà thế gian không thể chứa đựng, thiên địa mới trở nên thanh bình.

Nhưng đến một ngày nếu Diệu Nghĩa Tuệ Minh cảnh sụp đổ sẽ là đại nạn của cả con người và thần tiên.

Trọng Lâm trộm nghĩ, điều bất hạnh là cái ngày đó thực ra đã đến từ ba trăm năm trước, nhưng may thay, Đế Quân bỏ chút thời gian sửa chữa nó, khiến các vị thần tiền tránh được kiếp nạn mà không hề hay biết.

Bất hạnh hơn là sự cứu vãn của Đế Quân thực ra chỉ là kéo dài thêm thời hạn sụp đổ của nó, rốt cuộc có thể kéo dài được bao lâu không ai biết. Vả lại, hơn hai trăm năm nay, khí đục tam độc trong Tuệ Minh cảnh bắt đầu lan dần ra ngoài, may có Phạn Âm cốc vẫn là nơi đất sạch không bị vẩn đục bởi hồng trần đặc biệt thu hút khí đục phát tán, mới khiến Đế Quân không cần phí nhiều công sức gom chúng lại bèn có thể một lần tịnh hóa chúng, cũng may là bộ tộc Tỷ Dực điểu có thể chất đặc biệt, khí đục không gây tác hại cho họ như khí đục hồng trần.

Trọng Lâm chống vào tảng đá thở dài lần nữa.

Rất nhiều người lầm tưởng Đế Quân ở trong Thái Thần cung là ẩn dật hưởng phúc, đương nhiên, phần lớn thời gian người quả thực là đang thưởng phúc thanh nhàn, nhưng vào lúc quan trọng này, Đế Quân vẫn rất hữu dụng, rất đáng tin cậy.

Có điều, hôm nay Trọng Lâm đứng đây thở dài không chỉ vì những đại sự của thiên địa này, hôm nay Đế Quân có vẻ bất thường khiến ông hết sức băn khoăn.

Do tối qua Phật Đà ở Tây Thiên Phạn cảnh đại giá, bề ngoài là luận đàm kinh phật với Đế Quân thực chất là bàn về Tuệ Minh cảnh. Là một tiên bộc trung thành và tận tâm, Trọng Lâm cảm thấy đại sự can hệ đến sự tồn vong của thiên địa, hai vị tôn thần tất phải đàm luận cân nhắc rất lâu, vậy thì hôm nay chuyến đi đến Phạn Âm cốc giảng bài vốn đã định của Đế Quân có lẽ phải hoãn.

Trước đó cũng từng có chuyện vào ngày đã định Đế Quân lại có việc khác và đều cử một vị tiên cô khác đi thay, thế là ông vừa trung thành vừa tinh ý chuyển lời đến Phạn Âm cốc, tạm thời có một tiên cô thay Đế Quân đến giảng bài.

Hôm nay ông cùng với một tiên cô trong cung rất am hiểu trà đạo cưỡi mây đến đỉnh núi Phù Vũ, lại đã thấy Đế Quân dáng tiên như ngọc đứng trên đỉnh Phù Vũ, đang giơ tay vạch một đường huyền quang, theo đường huyền quang đó đi vào Phạn Âm cốc.

Trọng Lâm cảm thấy, mặc dù Phạn Âm cốc quả thật kỳ quái, chỉ có mỗi năm trong vòng hai tháng bắt đầu từ Đông Chí, một vị tiên pháp lực cao cường dùng ngoại lực mở cốc mới không khiến nó nhuốm khí đục hồng trần, mà hôm nay là ngày Đông Chí, là ngày đầu tiên an toàn mở cốc nhưng cũng không cần phải vội.

Hơn nữa, Đế Quân xưa nay không phải là người vội vàng, hai tháng liền sau ngày hôm nay người có thể tự do ra vào cốc. Nhưng người lại bỏ mặc Phật Tổ vẫn đang làm khách ở Thái Thần cung, bất chấp vạn dặm xa xôi bay đến núi Phù Vũ, lẽ nào chỉ vì có thể lập tức vào cốc giảng bài cho cho cái tổ Tỷ Dực điểu con đó hay sao.

Đế Quân người có tư tưởng tình cảm cao sang thuần khiết đến thế ư?

Trọng Lâm băn khoăn nghĩ mãi không hiểu căn nguyên, đành chặc lưỡi nghĩ bụng cứ cho là hai năm nay tư tưởng tình cảm của Đế Quân ngày càng cao sang thuần khiết đi, liền cùng vị tiên cô cùng đến cưỡi mây quay về Thái Thần cung.

Tông học của Tỷ Dực điểu cho đến nay đã có lịch sử rất lâu đời, nghe nói do một vị tiên cao minh kiến tạo, không chỉ địa thế tuyệt vời, cảnh trí trong trường cũng rất đặc sắc. Trong khuôn viên rộng thênh thang với mười thư trai bao bọc xung quanh này còn có một dòng suối trong trẻo rất thi vị. Nước suối chảy theo địa thế cao thấp không đều đục thành những bậc thang lát đá xanh, phía trên hoặc dưới bậc thang đều trồng hòe xanh và cây tùng già, mùa hè soi bóng nước, cảnh sắc phảng phất ý Thiền. Mùa đông như lúc này bị tuyết phủ kín, khoác trên mình bộ đồ màu bạc, trông chúng có vẻ thi vị thanh tịnh cô liêu mà khoáng đạt.

Phượng Cửu vốn rất thích cảnh sắc ở đây, thường đến đây dạo chơi, hôm nay lại không có hứng, chỉ mang theo mấy cuộn kinh thư chép tối qua, nàng cau mày men theo dòng suối đi xuống.

Một canh giờ trước, Phượng Cửu bỏ buổi học trà đạo, trốn ra ngoài tìm Tế Hàn phu tử, bởi nghe nói trước giờ học chiều, phu tử sẽ tuyên bố danh sách những người được vào vòng năm nay.

Nàng vốn định thực thi sách lược mưa dầm thấm lâu, từ từ gây thiện cảm với phu tử, nhưng thời gian quá gấp, đành dùng một liều thuốc mạnh, dứt khoát bỏ học đi lấy lòng phu tử, có thể phu tử thấy nàng lấy lòng một cách chân thành sẽ cảm động.

Thực ra nàng cũng rất muốn chứng kiến cảnh tượng vị tiên cô được Thái Thượng Lão Quân phái đến rơi xuống bẫy, cho nên trước lúc ra ngoài còn thầm thì với Yến Trì Ngộ dặn hắn ta lúc về kể mọi chi tiết hay ho cho nàng nghe.

Nàng cứ tưởng hai việc đó đều sắp xếp ổn thỏa, ai dè Tế Hàn phu tử thường ngày hành tung luôn ổn định, hôm nay lại tìm mãi không thấy bóng dáng. Bên ngoài gió tuyết lớn như vậy, Phượng Cửu chạy tứ phía tìm kiếm, đã càng ngày càng mất hứng.

Nhìn về phía học đường, không biết vị tiên cô kia đã bị sập bẫy chưa, nếu vị đó có đầu óc, không mắc bẫy, bây giờ mình quay lại học đường có thể tránh gió, nhưng cũng không tránh được tội trốn học, nhất định sẽ bị trách phạt.

Nghĩ trước nghĩ sau, cảm thấy vẫn nên ở bên ngoài, vừa đợi vừa nghĩ nếu không phải nịnh Tế Hàn phu tử, lúc này đốt mấy cuộn kinh thư trong tay áo mà sưởi thì tốt biết mấy. Nhưng mình chép những mười cuộn, đốt một cuộn chắc cũng không sao nhỉ?

Phượng Cửu đang ngồi xổm dưới một cây tùng già, tay nhấc ống tay áo đắn đo suy nghĩ thì bị ai đó vỗ vai, ngoái đầu lại thấy Tiểu Yến tráng sĩ tay cầm một con dao nhọn ướm vào gương mặt nõn nà của mình xoay ngang xoay dọc, sắc mặt thâm trầm nói với nàng:

“Muội xem, mỗ nên rạch một đường thế này, hay một đường thế này, hay là rạch đường thế này trước rồi mới rạch đường thế này sau? Theo ý nữ nhi các người, nên rạch như thế nào để khuôn mặt của mỗ trông anh tuấn hơn?”

Phượng Cửu tỏ vẻ cao thâm giơ tay vẽ một chữ vương (王)[2] lên trên trán hắn ta:

“Muội thấy vẽ thế này sẽ anh tuấn hơn.”

[2] Giống ba vạch trên trán hổ. Người Trung Quốc có tục lệ vẽ chữ “vương” lên trán trẻ con với mong muốn hài tử lớn lên khỏe mạnh, dũng mãnh như hổ.

Tiểu Yến sát khí đằng đằng nhìn nàng một hồi, ảo não quẳng dao đi, cũng ngồi xổm dưới gốc tùng cạnh nàng:

“Muội cũng cảm thấy vạch hai nhát dao trên mặt thực ra cũng không được coi là đặc biệt anh tú ư?”

Nói đoạn rầu rĩ thở dài:

“Vậy muội thấy mỗ để râu thì sao, râu quai nón hình như rất hợp với khuôn mặt của mỗ…”

Những lời tào lao của Yến Trì Ngộ lọt tai Phượng Cửu, vào tai trái ra tai phải, nàng mừng vì cuối cùng Tiểu Yến đã ngộ ra các thiếu nữ không thích hắn ta là bởi khuôn mặt hắn ta quá đẹp, nhưng đồng thời từ tận đáy lòng cũng cảm thấy nếu có ngày Tiểu Yến thực sự để râu quai nón, trên trán còn khắc chữ “vương” tạo hình như thế thực ra không hề được các thiếu nữ thích thú hơn bộ dạng hắn ta bây giờ.

Trên cây có hai đám tuyết đọng đè gẫy cành cây, Phượng Cửu hắt hơi, ngắt lời Tiểu Yến:

“Trên đường đến đây huynh không nhìn thấy phu tử à, không biết hôm nay ông ta rong ruổi nơi đâu, làm người ta tìm mãi không được.”

Tiểu Yến quay phắt lại kinh ngạc nhìn nàng:

“Muội không biết à?”

Phượng Cửu giật nảy mình, lùi lại một bước, lưng dán vào thân cây:

“Cái… cái gì, muội phải biết cái gì?”

Tiểu Yến bực bội gãi đầu:

“Mỗ thấy muội ở đây vừa buồn vừa chán, còn tưởng tan học được một tuần hương, Manh huynh đã đến báo với muội chuyện đó rồi.”

Gãi đầu nói tiếp:

“Cũng không phải chuyện gì lớn, đối với muội thực ra là buồn vui lẫn lộn, muội xem mỗ dùng thành ngữ có chuẩn không? Muội đừng sốt ruột, mỗ sẽ từ từ kể cho muội nghe, buồn là cái bẫy mà muội đặt ra, người cần sập thì không sập, nhưng vị phu tử muội đang cần tìm… đây là phần vui này, khi phu tử dẫn vị nào đó đi vào, không để ý giẫm lên, sa vào bẫy của muội….”

Tiểu Yến dừng lại đợi nàng phản ứng, nói tiếp:

“Manh huynh đoán có lẽ phu tử là người bản địa thông thạo thủy lộ ở đây, cũng không cho muội thời gian chạy trốn, nửa canh giờ đã từ dưới sông Tư Hành bò lên, còn tuyên bố sẽ lột da muội. Theo phân tích của Manh huynh về sắc mặt của phu tử lúc đó thì rất có thể ông ta sẽ làm như vậy thật.”

Nói đến đây lại hoảng hốt nhìn nàng:

“Mỗ còn thấy lạ là muội đã biết chuyện này sao không lập tức trốn đi, còn ngồi đây chờ gì nữa, một khắc trước mỗ đã thầm nhận định muội là một anh hùng hảo hán, hóa ra là do muội chưa biết tin.”

Phượng Cửu ngồi dựa vào thân cây, nghe Tiểu Yến nói rõ đầu đuôi mọi sự mà đầu óc choáng váng, nhìn ra xa thấy một điểm đen trông rất giống phu tử đang từ từ đi đến, mí mắt vừa máy một cái, theo phản xạ, nàng đã co cẳng chạy biến.

Vừa chạy, Phượng Cửu vừa tính toán khả năng có thể đứng lại nói rõ mọi chuyện giải thích hiểu lầm này với phu tử đang trong cơn thịnh nộ là bao nhiêu, kết quả tính toán là nàng quyết định chạy nhanh hơn.

Sự đời luôn khó lường như vậy, bây giờ đừng nói còn hy vọng lấy được lòng phu tử để được vào danh sách dự thi đoạt quả tần bà, cho dù nàng có bảy quỳ chín lạy hai tay dâng mười cuộn kinh thư trong tay áo, có lẽ cũng chỉ có thể khiến phu tử lột da nàng nhẹ tay một chút.

Yến Trì Ngộ đuổi theo nàng hét to nhắc:

“Mỗ còn chưa nói hết, vẫn còn một tin vui nữa muội chưa được nghe….”

Liếc thấy bóng phu tử đang nhanh chóng lại gần, sợ tiếng hét vừa rồi của mình làm bại lộ hành tung của nàng Yến Trì Ngộ vội vàng đứng lại quay về phía khác, lại làm như thật hét mấy tiếng nữa, lòng mãn nguyện tự cho rằng gần đây mình ngày càng thông hiểu nhân tình thế thái, tiến bộ quả là không nhỏ.

Phía thượng lưu con suối có một đám ma ha mạn thù sa[3] mọc ở bờ sông, trong băng tuyết lạnh giá lại nở rộ vô cùng diễm lệ. Tam giới có rất nhiều kỳ hoa, Phượng Cửu xưa nay không hứng thú với hoa cỏ, nên không biết hết, chỉ biết đám hoa này là ma ha mạn thù sa, chỉ do trước đây trong phòng Đông Hoa thường chuẩn bị sẵn hoa này để cúng.

Nàng vẫn nhớ vài giây trước lúc đi qua không hề nhìn thấy trong đám hoa có người, lúc này nhìn ra xa, giữa thảm ma ha mạn thù sa hình như có một bóng người cao lớn trong màu áo tím.

Lúc đầu Phượng Cửu tưởng mình hoa mắt, trên Cửu Trùng, dưới Hạ giới, trong tứ hải bát hoang trung thành với xiêm y màu tím, hơn nữa, lại có thể mặc đẹp tuyệt như thế này ngoài Đông Hoa Đế Quân không còn ai khác. Nhưng Đông Hoa sao có thể xuất hiện ở đây vào lúc này, nếu để cứu nàng, lẽ ra hắn phải đến từ nửa năm trước, nửa năm trước không đến kịp, nửa năm sau theo lý càng không thể đến. Lúc này hắn nên ở đâu đó trên Thiên giới đọc kinh Phật và câu cá có vẻ còn hợp lẽ hơn.

Trong lúc trong đầu Phượng Cửu đang thầm gạt đi giả định đó, không chú ý trượt chân một cái, loạng choạng chực ngã, may bám được vào thân cây hòe khô bên cạnh lảo đảo một lúc mới đứng vững, mắt lại quét một lượt, trong đám hoa phía sau mấy cây tùng già chếch bên kia suối quả nhiên không thấy bóng người áo tím nào nữa.

Phượng Cửu hà hơi vào hai bàn tay cóng lạnh thầm nghĩ, hôm nay mình gặp quỷ hay sao, định ngó xem phu tử có đuổi kịp không, vừa quay đầu đã bị tóm tại trận.

Phía sau, cách nàng mấy bước, phu tử khom người chống tay lên cái eo già cố đứng thẳng, nhìn thấy nàng lùi một bước có vẻ định chạy trốn, trong lúc luống cuống lại nhanh tay túm được ống tay áo nàng. Phượng Cửu quá đỗi kinh ngạc bởi phu tử thường ngày ốm yếu vậy hôm nay nhanh như khỉ, nàng còn chưa kịp phản ứng thì cả hai chân hai tay liền bị phu tử nhanh nhẹn dùng hai sợi dây thừng trói tiên xiết chặt.

Nàng nghe thấy phu tử nói:

“Xem đồ học trò ngỗ nghịch nhà ngươi chạy đằng nào nữa!”

Lại nghe thấy câu tiếp theo:

“Bài học quan trọng nhất mà Tông học dạy các ngươi là tôn sư trọng đạo, với việc làm hôm nay của ngươi, ta phạt ngươi quỳ trong thủy lao, ngươi không thấy oan chứ! Ta thấy ở đây đã có sẵn thủy lao.”

Lời chưa dứt liền định niệm chú quẳng nàng xuống suối.

Đã bị trói bằng thừng trói tiên thì không thể dùng tiên trạch để bảo vệ cơ thể, không có tiên trạch bảo vệ, bị ngâm trong nước giữa trời đông tuyết giá này mười phần chắc tám sẽ động đến tiên nguyên. Nhưng cá tính của Phượng Cửu từ nhỏ đã không bao giờ chịu xin tha, lúc bị tung lên không đáp trả bằng câu cửa miệng của tiểu thúc Bạch Chân:

“Hôm nay ông đây xui xẻo.”

Rồi nghiến răng chuẩn bị chịu cực hình.

Phu tử tức đến nỗi hai chòm râu dê vểnh lên, hai ngón trỏ ngoắc vào nhau, khi pháp quyết dìm nàng xuống sông sắp thành hình, thì hai sợi thừng trói tiên trói chân tay Phượng Cửu bỗng tuột ra, một giọng nói thong thả từ mé chếch phía sau vọng đến:

“Ngươi phạt giam cô nương này ở thủy lao, ai sẽ nấu ăn cho Bản quân?”

Tuyết lớn như nhưng chiếc lông ngỗng rơi liên tục từ sáng sớm đến bây giờ, trong màn tuyết trắng xóa, Đông Hoa Đế Quân toàn thân áo tím thong thả bước ra từ phía sau hai cây tùng già chắn trước thảm hoa ma ha mạn thù sa, những bông tuyết vừa chạm vào mái tóc trắng liền lập tức biến mất, quả nhiên là vị tiên có phong thái thần tiên nhất tứ hải bát hoang, làm thần tiên đã lâu, hắn đứng nơi nào nơi đó cũng biến thành tiên cảnh.

Hoa ma ha mạn thù sa dưới chân Đông Hoa từ từ vén ra một con đường tuyết rộng lớn, Phượng Cửu cúi đầu nhìn chuỗi dấu ủng mây hắn lưu lại đến khi dấu ủng đến ven suối. Nàng định thần ngẩng đầu trợn mắt nhìn Đông Hoa một cái rồi quay đầu bỏ đi.

Nửa năm nay, Phượng Cửu thậm chí đã từng mơ, mơ thấy biểu đệ Cục bột nhỏ của mình hai chân đạp hai bánh xe phong hỏa, cái eo mũm mĩm dắt cây thương đỏ vội vàng phóng xuống Hạ giới cứu nàng, nhưng có thể gặp lại Đông Hoa ở Phạn Âm cốc này thì nàng thật tình chưa từng nghĩ đến, đến nằm mơ cũng chưa từng mơ thấy.

Nửa khắc trước, nàng còn tưởng mình đã không còn để bụng chuyện Đông Hoa là trưởng bối nhưng thấy tiểu bối là nàng chết mà không cứu, lúc này thấy Đông Hoa bằng xương bằng thịt, vẻ mặt không hề có chút hổ thẹn trước mặt nàng, không hiểu sao lòng nàng bỗng bừng bừng lửa giận.

Hôm nay phu tử tập trung tất cả sức lực vào việc nhanh nhẹn tóm gọn và bắt trói Phượng Cửu, lúc này thấy biến cố đột ngột này, hai chân liền nhũn ra, hai đầu gối khuỵu xuống hành đại lễ với Đế Quân.

Nhưng Đế Quân người không nhìn thấy đại lễ đó của phu tử, Đế Quân người đuổi theo đứa học trò ngỗ ngược lúc nãy bị ông ta bắt trói định ném xuống nước rồi.

Phu tử vừa quỳ trên đất vừa ngẫm nghĩ ý nghĩa mấy lời vàng ngọc vừa rồi của đế quân, có phải Đế Quân nói hôm nay người gặp nha đầu Cửu Ca, cảm thấy nha đầu này rất hoạt bát có thể hầu hạ mình, nên thuận miệng bảo Cửu Ca làm nô tỳ mấy ngày, hay là Đế Quân đã quen Cửu Ca từ trước, hôm nay thấy nàng ta bị phạt nên mới ra mặt bênh vực?

Phu tử nghĩ đến đây trái tim già nua đã vọt lên cổ họng, liên lụy cả cơ thể chân tay mềm nhũn ra.

Trời ơi, gay to rồi.

Gió hiu tuyết nhẹ lướt qua đầu cành cây, Phượng Cửu biết Đông Hoa đi theo nhưng vẫn không dừng lại. Chỉ hai, ba bước chân, Đông Hoa đã trầm tư đứng chắn trước mặt nàng, Phượng Cửu thử đi tiếp mấy bước, thấy hắn vẫn mặt dày không tránh đường, nàng ngẩng đầu trừng mắt nhìn hắn lần nữa:

“Ngươi đến cứu ta sao? Nửa năm trước ngươi đi đâu?”

Nàng hứ một tiếng:

“Hứ, hôm nay cuối cùng cũng đã nhớ ra chuyện cứu ta rồi hả? Nói cho ngươi biết, ta không thèm!”

Nói xong quay đầu men theo bờ suối quay về, cúi đầu lại nhìn thấy đôi ủng mây của Đông Hoa, nàng vội đứng lại:

“Tránh ra, tránh ra, chớ cản đường ta!”

Đông Hoa đứng cách một thước[3], chăm chú nhìn nàng một lúc, đột nhiên lên tiếng:

“Thú vị thật, ngươi đang dỗi ư? Ta đến cứu ngươi nửa năm trước và cứu ngươi nửa năm sau có gì khác nhau sao?”

[3] Đơn vị đo độ dài của Trung Quốc, một thước xấp xỉ 0.33 mét.

Phượng Cửu nhảy lùi về phía sau ba trượng, lửa giận trong ngực càng bốc mạnh.

Đúng là một trưởng bối vô liêm sỉ, lại còn dám hỏi mình cứu sớm hay cứu muộn nửa năm có gì khác!

Phượng Cửu nắm chặt tay đến nỗi các khớp xương kêu răng rắc:

“Ngươi thử bị người ta biến thành cái khăn tay buộc vào chuôi kiếm đi quyết đấu trong sợ hãi xem, đấu xong còn bị ném xuống vực nửa năm, ngươi thử xem!”

Hét xong, Phượng Cửu đột nhiên nhận ra nửa năm trước sao mình lại cảm thấy đã tha thứ cho Đông Hoa được nhỉ, cảnh ngộ này ai gặp phải mà may mắn sống sót chắc ngày nào cũng phải châm kim vào hình nhân của Đông Hoa rồi, nghĩ thế liền hào khí ngút trời bồi thêm một câu:

“Ta chỉ giận dỗi một chút, không châm kim vào hình nộm của ngươi là vì ta có tu dưỡng tốt, vậy mà ngươi còn dám hỏi ta có gì khác!”

Nói đoạn, nàng bẻ một cành tùng khô, ướm trên tay mình rồi bẻ “rắc” một cái, vô cùng hào hùng, phẫn nộ nhìn Đông Hoa, kết luận:

“Nếu còn dám hỏi ta câu hỏi ngu ngốc đó nữa, ngươi sẽ có kết cục như cành tùng khô này!”

Phượng Cửu cảm thấy hôm nay thái độ của nàng đối với Đông Hoa cuối cùng đã trở nên bình thường, nửa năm trước, khi ở Cửu Trùng Thiên nàng vẫn còn đối xử với hắn e dè ý tứ, luôn bất giác để ý đến chuyện mình từng thích hắn suốt hai nghìn năm nên đối xử rất khách sáo, dịu dàng, nhỏ nhẹ với hắn, sau này nàng bị hắn trêu trọc như thế hoàn toàn là do chính nàng tự tìm đến.

Lúc nhỏ, khi bực bội nàng thậm chí từng trách mắng cả Phật Đà gia gia ở Tây Thiên Phạn cảnh ngay trước mặt người, đương nhiên chẳng được lợi lộc gì, về sau bị phụ thân dùng gậy đánh cho một trận, nhưng như thế mới thể hiện được bản sắc anh hùng nữ nhi không thua kém nam tử của nàng – Phượng Cửu hồng hồ ly Thanh Khâu.

Trên thế gian có mấy người dám cãi lại Phật Đà gia gia ngay trước mặt người, nhưng Thanh Khâu Phượng Cửu dám.

Thế gian có mấy người dám tuyên bố sẽ bẻ Đông Hoa như bẻ cành tùng khô ngay trước mặt hắn, nhưng Thanh Khâu Phượng Cửu dám.

Nàng lập tức muôn phần khâm phục bản thân, cảm thấy rất đã, rất hả dạ.

Nhưng cũng đoán Đông Hoa sẽ bực, những nhân vật lớn xưa nay hầu như đều không chịu được xúc phạm như thế, e là ngày hôm nay sẽ không kết thúc bình an. Có điều, hai người đánh một trận chấm dứt hết ân oán cũng thực sảng khoái, mặc dù nàng nhất định sẽ thua, chính Đông Hoa sẽ bẻ nàng như bẻ cành tùng khô, vậy thì có thể xử lý đối phương thế nào là dựa vào bản lĩnh của bản thân đi.

Phượng Cửu cảm thấy biểu hiện của mình lúc này nhất định rất đúng mực, bởi vì nàng nhìn thấy một nét ngạc nhiên thoáng qua trong đôi mắt tĩnh như đầm sâu của Đông Hoa.

Điều này nàng có thể lường được, ở Cửu Trùng Thiên nàng đã kiềm chế quá tốt, quá cung kính giữ lễ với Đông Hoa, cho nên hôm nay nàng không cung kính, không giữ lễ như thế nữa, hắn cần chút thời gian để thích ứng và tiêu hóa một chút.

Nét ngạc nhiên trong mắt Đông Hoa chỉ thoáng qua rất nhanh. Là thần tiên là phải có tâm tư tĩnh tại an nhiên trước mọi biến cố của vạn vật.

Đông Hoa lại yên lặng nhìn nàng một lúc, mãi sau mới nói:

“Ý ngươi là bây giờ ngươi đang rất tức giận, nếu ta bằng lòng biến thành chiếc khăn tùy ngươi muốn làm gì thì làm, có thể ngươi sẽ không tức giận như vậy nữa?”

Một nét cười thoáng qua gương mặt hắn:

“Điều đó có gì khó.”

Phượng Cửu còn chưa kịp phản ứng, quả thật Đông Hoa đã biến thành chiếc khăn lụa màu tím rơi lên đầu nàng.

Phượng Cửu sững người. Rất lâu sau, nàng khẽ thổi một hơi, một góc khăn hơi bay lên, nàng giật mình:

“Nội ơi, không phải là ảo giác chứ.”

Chiếc khăn lụa giống như khăn trùm của tân nương rủ xuống che mắt Phượng Cửu, nàng cụp mắt, chỉ nhìn thấy những bông tuyết nhỏ xíu rơi lả tả dưới chân, chần chừ một lát, nhớ lại hàm ý câu nói vừa rồi của mình, hình như nàng không hề có ý bảo Đông Hoa phải biến thành chiếc khăn nàng mới hài lòng.

Vừa rồi nàng mắng hắn một trận thực ra đã xả được năm phần giận, làm thế nào mới có thể xả hết giận trong lòng để không còn ấm ức nữa thì nàng không biết. Logic của Đông Hoa thế nào mà lại nghĩ ra như vậy, nàng thấy hơi thần kỳ.

Phượng Cửu giơ tay rút chiếc khăn trên đầu xuống, khăn lụa màu tím to gấp mấy lần chiếc khăn mà nàng biến thành lần trước, có thêu mấy khóm bồ đề vãng sinh sắc hoa thanh nhã, chất liệu cũng tốt hơn, ngửi còn thấy hương bạch đàn mà Đông Hoa quen dùng.

Tay nàng run lên, chiếc khăn sắp tuột khỏi tay, lại nhẹ nhàng tự bay trở lại tay nàng. Giọng Đông Hoa ôn tồn vang lên:

“Cầm cho chắc đừng để rơi xuống tuyết, ta sợ lạnh.”

Phượng Cửu trợn mắt hồi lâu, lập tức ngồi xuống bốc một nắm tuyết vê tròn, gói trong khăn, xong xuôi lại hớn hở đem chôn cái khăn xuống hố tuyết, nửa canh giờ sau, nàng chọc chọc vào chiếc khăn ướt sũng, hỏi:

“Này, người còn sợ gì nữa?”

“…”

Khi Yến Trì Ngộ trở về Tật Phong viện, thấy Phượng Cửu đang hong chiếc khăn tay trên đống lửa.

Nha đầu này thêu được chiếc khăn đẹp như vậy bao giờ, hắn ta rất tò mò, nhưng hiện đang có chút tâm sự, thế là hắn ta mất hứng hóng hớt.

Phượng Cửu đã cầm chơi chiếc khăn này gần một canh giờ, sau khi nàng bới hắn ra khỏi hố tuyết, Đông Hoa không hề mở miệng nói nữa, nhưng nàng cảm thấy nam tử hán nhất ngôn cửu đỉnh, biến thành khăn tay để nàng xả giận là ý kiến do Đông Hoa tự đưa ra, nàng vốn không nghĩ đến. Hắn đã đưa ra đề nghị này thì nàng không thể phụ tâm ý của hắn được.

Hơn nữa, bất luận xét từ góc độ nào, nàng cũng không hề phụ tâm ý của hắn. Sau khi chôn Đông Hoa trong hố tuyết nửa canh giờ, nàng lại ngâm hắn trong nước lạnh một hồi, nước lạnh làm chiếc khăn mềm hơn, sau đó nàng còn dùng hắn ép hai bát nước cam, rồi lại trải hắn trên một tảng đá, dùng bàn chải to cọ sạch nước cam bám trên mặt lụa, cuối cùng ngâm trong nước tròn một khắc mới lấy lên đốt lửa định hong khô.

Trong suốt quá trình đó, Đông Hoa vẫn lặng thinh không nói gì, Phượng Cửu cảm thấy hắn quả thật rất kiên cường.

Trước khi Yến Trì Ngộ đẩy cửa đi vào, Phượng Cửu nhìn chiếc khăn tay hong trên đống lửa đã bị giày vò đến nỗi ít nhất phai mất ba phần màu, lòng cũng hơi áy náy, cảm thấy đối xử với Đông Hoa như vậy có phải hơi quá đáng. Nhưng nghĩ đến lúc đầu còn định cho hắn vào chảo dầu rán một lúc, mặc dù là do trong nhà không có dầu nàng mới từ bỏ ý định, nhưng nếu nàng muốn hành hạ hắn như vậy thật, ra ngoài mua ít dầu về rán hắn đâu có khó gì, chứng tỏ nàng vẫn còn đối xử tốt với hắn.

Nàng tự thuyết phục mình xong bèn một lòng một dạ hong khô hắn, chuẩn bị đợi hắn khô rồi hai người sẽ hóa giải mọi hiềm khích, một nụ cười xóa mọi ân oán, họ tu tiên mà, rất coi trọng hai chữ “khoan dung” hai chữ “độ lượng” hai chữ “tha thứ” vẫn nên để hắn lĩnh hội những ưu điểm đó của nàng.

Củi nổ lép bép lóe ra một tia lửa nhỏ, Yến Trì Ngộ sắc mặt buồn buồn lấy chiếc ghế gấp cũng ngồi xuống cùng Phượng Cửu sưởi ấm, vừa ngồi xuống đã rút trong ống tay áo một gói giấy và mở ra, chia cho nàng nửa gói hạt dưa.

Ánh lửa in cái bóng nghiêng nghiêng lặng lẽ cắn hạt dưa, vừa cô đơn vừa sầu muộn của Yến Trì Ngộ.

Phượng Cửu nhìn hắn ta một lát, cảm thấy Tiểu Yến quả không hổ là đóa hoa đẹp, khi đóa hoa nhuốm buồn trông càng quyến rũ. Đời này hắn ta muốn trở nên anh tuấn trừ phi trở lại bụng mẹ đầu thai kiếp khác, nếu không với ngoại hình như vậy, cho dù để râu quai nón từ cằm đến quá tai, trên đỉnh đầu khắc chữ “vương” hắn ta vẫn sẽ là một bông hoa diễm sắc.

Đột nhiên thấy thông cảm với hắn, nàng ghé lại gần, quan tâm hỏi:

“Tiểu Yến tráng sĩ, huynh là một tráng sĩ, lúc này lại ảo não thở dài như vậy, đã xảy ra chuyện gì lớn vậy?”

Tiểu Yến xưa nay luôn thích được gọi là tráng sĩ, nàng cảm thấy mở đầu như thế, hắn ta sẽ vui hơn.

Vẻ sầu muộn của Tiểu Yến quả nhiên dịu đi rất nhiều, ngẩng đầu đang định nói, không may lại bị sặc vỏ hạt dưa, trong lúc cuống lên vớ luôn chiếc khăn đang hong trên lửa, bịt miệng ho một trận, khạc mảnh vỏ dưa vào khăn rồi gói lại, thở dài não ruột:

“Đông Hoa mặt lạnh đã đến cốc Phạn Âm rồi, muội biết chưa?”

Phượng Cửu im lặng nhìn chiếc khăn tím sau khi lau miệng hình như Tiểu Yến định dùng để xì mũi trong tay hắn ta, nàng rùng mình, cẩn thận lùi lại một bước, lặng lẽ gật đầu.

Tiểu Yến thở dài:

“Mỗ vốn tưởng với tu vi hiện nay của mình thực ra đã không kém mặt lạnh bao nhiêu. Không, mỗ cảm thấy có thể còn hơn hắn một bậc. Nhưng….”

Tiểu Yến dữ tợn nắm chặt chiếc khăn trong tay:

“Khi mỗ qua đầm Thủy Nguyệt, nhìn thấy mặt lạnh đang dùng điệp vũ trụ, đem vạn dặm không gian giữa Phạn Âm cốc và Cửu Trùng Thiên gấp ép lại…”

Thuật điệp trụ, Phượng Cửu có biết pháp thuật này, thường là một tiên thuật mà một vị tiên trước khi vũ hóa, trong lòng nếu còn vương vấn, có thể dùng tiên lực và tiên nguyên cuối cùng gấp ép không gian, khiến trong nháy mắt có thể nhìn thấy người hoặc vật mà mình vương vấn để viên tròn ước nguyện trong lòng, thuận lợi vũ hóa. Thoạt nghe hơi giống thuật di chuyển trong chớp mắt, nhưng thuật di chuyển trong chớp mắt là trong chớp mắt di chuyển tiên thân đến một nơi cách xa nghìn dặm trong cùng một thế giới, còn thuật điệp trụ có thể sử dụng ở hai thế giới cách nhau cả vạn dặm, nguyên lý là thu gọn không gian giữa hai nơi, ở giữa vẫn ngăn cách bởi thời không đã bị thu gọn giống như chiếc gương, hai bên chỉ có thể nhìn nhau mà không thể chạm vào nhau.

Tiểu Yến phản ứng mạnh như vậy, Phượng Cửu hơi bất ngờ, bởi vì đối với những bậc thần tiên cấp bậc cao, pháp thuật này thực ra không khó, không cần sắp vũ hóa mới có thể làm được, nhưng do dù là thần tiên cấp bậc cao sử dụng một lần cũng rất hao tổn tiên lực, cho nên không vạn bất đắc dĩ, không phải lúc tình thế khẩn cấp, mọi người hầu như không sử dụng nó.

Phượng Cửu lờ mờ cảm thấy có gì không ổn, vừa suy nghĩ vừa trả lời qua loa:

“Chắc Thái Thần cung xảy ra chuyện gì khẩn cấp, một pháp thuật lớn như vậy không phải lúc khẩn cấp thường không sử dụng. Huynh bất hòa với Đông Hoa, cung của người ấy xảy ra chuyện huynh nên mừng mới phải. Hơn nữa, pháp thuật như vậy muội nghe nói huynh cũng làm được, có thể duy trì trong thời gian nửa tuần nhang, muội còn nhớ hình như kỷ lục đó còn đứng đầu ở Ma giới của huynh, ngay ở Thiên giới cũng không có mấy ai vượt qua được, thứ lỗi cho muội không hiểu, huynh hà tất phải chấn động và buồn bã đến thế?”

Tiểu Yến nghiến răng trừng mắt nhìn nàng, nghiến răng xong bộ dạng càng thê lương, rất lâu sau mới từ từ nói:

“Chơi cờ.”

Phượng Cửu hỏi:

“Cái gì?”

Tiểu Yến đau khổ nghẹo đầu sang một bên.

“Mặt lạnh dùng pháp thuật này chẳng qua là để chơi cờ với bạn hữu trên Thiên giới. Mỗ vừa nhìn thấy hắn đang chơi cờ vây với gã công tử đào hoa tên Liên gì đó ở Thiên giới các người.”

Dừng lại một chút, chán nản nói tiếp:

“Mỗ cảm thấy mỗ đã thua.”

Phượng Cửu im lặng hồi lâu, thấy Tiểu Yến thẫn thờ như bị đả kích rất mạnh, không ngờ hắn ta xinh đẹp như vậy, tỏ ra vẻ mặt này cũng khiến người ta thương cảm.

Phượng Cửu bỗng lại lần nữa nổi lòng mẫu tử, định bất chấp hậu quả giơ tay xoa mái tóc dài đen nhánh của Tiểu Yến, may mà được nửa chừng thì lý trí còn sót lại trỗi dậy, khựng lại vỗ vai hắn ta, đắn đo hồi lâu, nàng an ủi:

“Mặc dù lần này người ấy thắng huynh, nhưng người ấy tất sẽ có chỗ kém huynh, hà tất phải dùng sở đoản của mình so với sở trường của người?”

Tưởng là nói được một lời hay ho hợp tình hợp cảnh. Không ngờ Tiểu Yến tính dò hỏi cặn kẽ, trong tình huống đó còn truy hỏi một câu:

“Ví dụ?”

Phượng Cửu đắn đo thầm ví dụ một hồi, lùi một bước, nói thử:

“Ví dụ huynh xinh đẹp kiều diễm hơn Đông Hoa?”

Tiểu Yến bi phẫn vò chiếc khăn trong tay ném vào đầu nàng.

Lúc này trong đống than củi đang cháy lại có tiếng “lép bép” và bắn ra đốm lửa, khi chiếc khăn màu tím đã bị chà bạc màu vẽ một đường vòng cung rơi vào tầm mắt, Phượng Cửu cuối cùng cũng hiểu ra điều bất ổn mà vừa rồi nàng cảm thấy.

Rất lâu sau, nàng rút chiếc khăn trên đầu xuống đặt trong tay, mắt sáng rực nhìn nó hồi lâu, nghiến răng nói với Tiểu Yến:

“Vừa rồi huynh nói nhìn thấy Đông Hoa chơi cờ với Liên Tống là vào lúc nào?”

Tiểu Yến ngơ ngác nhìn vào chiếc khăn trong tay nàng, lại ngơ ngác nhìn nàng:

“Vừa mới rồi, có lẽ bây giờ họ vẫn đang chơi. Khi mỗ bỏ đi còn thấy mặt lạnh dẫn trước một nước.”

♋ 03

Advertisements

2 comments on “♋ 02

  1. Pingback: ♋ 01 | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

  2. Pingback: Tam sinh tam thế – Chẩm Thượng Thư | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s