♎ 080 lão bà nhiều hoa đào!

Editor: Tiểu Dung, Thiên Vũ

(Ụt: Khuyến cáo, không nên đọc chương này trong lúc ăn uống. Nếu tim bạn đủ mạnh hoặc liều quyết vừa ăn vừa xem thì nên đảm bảo bản thân lúc đọc truyện không tưởng tượng một số cảnh nếu không sẽ … Ta không chịu trách nhiệm nha :p ~)

Sau khi Lâm Cẩn Du và Nam Cung Huyên ra khỏi Hoàng cung thì hai người chia nhau lên xe ngựa hướng Hình bộ tiến đến.

Tới nha môn Hình bộ thì nơi đó đã có quan viên đứng chờ, Quách Thành Phong đã chết, chờ tại đây chính là Hình bộ Thị lang Thạch Khôn.

Khi Thạch Khôn nhìn thấy Nam Cung Huyên thì cúi đầu thỉnh an nói:

“Hạ quan thỉnh an Vương gia, Vương gia vạn phúc kim an.”

“Miễn lễ.”

Tay Nam Cung Huyên nâng lên.

Trên mặt Thạch Khôn vẫn giữ nụ cười, nhìn Nam Cung Huyên nói:

“Vương gia, người có cần dùng chút trà bánh trước rồi mới thẩm án hay không ?”

Tuy rằng Nam Cung Huyên không được Hoàng Thượng sủng ái, nhưng mà, tốt xấu gì người này cũng là Vương gia không phải sao? Cấp bậc lễ nghĩa tự nhiên cũng phải chu toàn.

 Nam Cung Huyên nghe vậy, theo thói quen xua tay nói:

“Không cần.”

“Ùng ục ùng ục –”

Nhưng mà, lúc giọng Nam Cung Huyên vừa mới hạ xuống, lại nghe trong gió truyền đến một trận thanh âm quái dị.

Khi Lâm Cẩn Du nghe thấy thanh âm này, chỉ muốn chui đầu xuống đất, chuyện này, có phải có chút rất xấu hổ hay không a.

Bụng nàng sao lại kêu đúng lúc này chứ?

 Còn kêu lớn như vậy?

Thật sự là rất không có mặt mũi a, mất mặt toàn gia luôn mà!

Nghe thấy thanh âm này, trong nháy mắt Thạch Khôn hóa đá, thân mình hắn không hề động, đầu cũng không có chuyển động, chỉ là mắt liếc Lâm Cẩn Du một chút, hắn nghe nói người này là Nhị thiếu phu nhân Tuyên Vương phủ, thân phận người cao quý như thế cũng sẽ đói thành như vậy hả?

Khi Nam Cung Huyên nghe được thanh âm này thì thân mình hơi hơi cứng lại một chút, hắn chuyển mắt nhìn về phía Lâm Cẩn Du, sững sờ một chút sau đó nhìn Thạch Khôn nói:

“Ngươi đi chuẩn bị chút đồ ăn đi.”

 Nghe thanh âm bụng đói cồn cào này, chẳng lẽ nàng chưa dùng ngọ thiện?

 Thạch Khôn cúi đầu mà đi, Nam Cung Huyên ngược lại nhìn về phía Lâm Cẩn Du, hỏi:

“Đệ muội thế nhưng chưa dùng ngọ thiện?”

“Ha ha……”

Lâm Cẩn Du hơi hơi gật gật đầu, chỉ cảm thấy cực kỳ lúng túng.

Nàng luôn luôn là người dùng cơm rất đúng giờ, một khi ăn cơm không đúng hạn, dạ dày nàng lập tức sẽ phát ra âm thanh kháng nghị nghiêm trọng, nhưng mà, hôm nay âm thanh kháng nghị này không khỏi có chút làm cho người ta không chịu nổi rồi?

Khi Nam Cung Huyên nhìn thấy bộ dáng Lâm Cẩn Du kia thì hơi hơi cúi đầu cười, tức thì cánh tay giơ lên, nói:

“Chúng ta vào đi thôi.”

Khoé mắt Lâm Cẩn Du run rẩy, sau đó đi theo phía sau Nam Cung Huyên, nàng một đường đi một đường cúi đầu mắng bụng của chính mình, tại sao liền không tốt như vậy chứ?

Bởi vì luôn luôn cúi đầu, lúc này đây, Lâm Cẩn Du không biết Nam Cung Huyên ở phía trước bỗng nhiên ngừng lại một cái.

“Oành –”

Cái mũi Lâm Cẩn Du đã đụng vào phía trên ngực cứng rắn của Nam Cung Huyên.

 Lâm Cẩn Du tức thì bưng kín cái mũi, hừ nhẹ nói:

“A……”

 Trời ạ, ngực hắn là tảng đá sao? Sao cứng như vậy?

Nam Cung Huyên tuyệt đối không ngờ khi hắn quay người thì lại có người ngã vào lòng, mùi nữa tử thơm ngát tinh khiết tức thì tràn vào chóp mũi, đôi mắt hắn hơi hơi nhíu một cái, cúi đầu hỏi:

“Đệ muội có sao hay không ?”

 Lâm Cẩn Du xoa cái mũi, sẵng giọng:

“Vì sao bỗng nhiên ngươi dừng lại rồi xoay người thế?”

Hắn dừng lại còn chưa tính, cùng lắm thì nàng đụng phải lưng hắn, nhưng mà, vì sao hắn đã dừng lại rồi còn xoay người làm chi? Làm hại một đầu của nàng chìm vào trong lòng hắn, thật là!

 Nam Cung Huyên nhíu lông mày lại, trả lời:

“Ta muốn hỏi muội có cần chuẩn bị đồ đạc gì không ?”

Cả quãng đường này hắn đều đang suy nghĩ về việc này, không thể tưởng được trên đời lại có người muốn mổ thi thể ra, lại còn là một nữ trí tuệ nhưng yếu ớt, điều này làm cho hắn khó mà tin được.

Nghĩ tới nghĩ lui đều không thông thấu, dứt khoát không nghĩ nữa, nhưng là, vừa nãy hắn bỗng nhiên nghĩ tới nàng có phải cần cái công cụ gì hay không, đem thi thể mổ ra phải cần thứ gì thật sắc bén nhỉ?

Lâm Cẩn Du buông tay đang xoa xoa cái mũi, cầm cái túi trong tay giơ lên cho Nam Cung Huyên nhìn nhìn, nói:

“Mọi công cụ đều ở bên trong này.”

Nam Cung Huyên nhìn chằm chằm cái túi chứa công cụ mà nàng cầm trên tay kia, thế nào liền cảm thấy gói đồ đó trông quái dị như vậy chứ? Đó là cái gói đồ hình dạng gì đây?

Tuy rằng trong lòng có nghi hoặc, thế nhưng Nam Cung Huyên cũng không có biểu hiện ra ngoài, chỉ là gật gật đầu sau đó xoay người cất bước đi về phía trước.

“Đau chết mất……”

Tay Lâm Cẩn Du lại lần nữa xoa xoa cái mũi, nhỏ giọng xuýt xoa một tiếng.

Nam Cung Huyên đi ở phía trước, giọng nói của Lâm Cẩn Du tuy nhỏ, hắn lại nghe được rõ ràng mười phần, một khi nghe rõ ràng, khóe môi hắn hơi hơi cong lên.

Vì sao hắn cảm thấy Lâm Cẩn Du có chút đáng yêu nhỉ?

Đến phòng, Thạch Khôn đã sai người chuẩn bị đồ ăn xong rồi, Nam Cung Huyên và Lâm Cẩn Du vào ngồi

Lâm Cẩn Du cúi đầu nhìn nhìn trên bàn vẻn vẹn chỉ xếp đặt một bộ bát đũa, liền hỏi Nam Cung Huyên:

“Ngươi không ăn một chút gì sao?”

Nam Cung Huyên lắc đầu nói:

“Không cần.”

“Vậy à.”

Lâm Cẩn Du gật gật đầu, trong lòng lại đang oán trách, không ăn ngươi còn ngồi quy củ như vậy làm cái gì? Không biết có một pho tượng thần ngồi ở bên cạnh, tỷ tỷ ăn cơm không ngon sao?

 Tuy rằng trong lòng nghĩ như thế, Lâm Cẩn Du vẫn cứ cầm lấy bát đũa mà ăn, mặc kệ thế nào, trước hết có thực mới vực được đạo mới là đạo lý cứng rắn a!

 Lâm Cẩn Du cầm lấy chiếc đũa hồn nhiên không để ý bắt đầu ăn, tốc độ của nàng xưa nay rất nhanh, ăn cơm cũng không ngoại lệ, nàng ăn thật sự rất mau, một lát liền ăn no, Nam Cung Huyên chắc là chưa có gặp qua nữ tử ăn cơm nhanh chóng như vậy, trong mắt hơi hơi loé lên một chút tia sáng khác thường, vốn dĩ cánh môi đang khép lại thế nhưng khi nhìn thấy nữ tử ăn cơm tốc độ như tia chớp thì hơi hơi mở ra một ít.

 Trong số nử tử hắn từng tiếp xúc qua, tốc độ các nàng ăn cơm đều thật chậm đều vô cùng văn nhã thanh tú, đều là nhai kĩ nuốt chậm, lúc này nữ tử này có thể ăn vội vàng như vậy sao? Nàng ăn vội vàng đều nhai nhỏ như vậy sao?

 Lâm Cẩn Du không để ý đến vẻ mặt hơi kinh ngạc của Nam Cung Huyên, ăn xong nhấc ba lô lên nói rằng:

“Chúng ta đi thôi!”

 Nói xong đúng là cất bước rời đi, Nam Cung Huyên chuyển mắt nhìn về phía bóng lưng của nàng, lần thứ hai thở dài, nữ nhân này quả thực không giống người thường.

 Hai người cùng nhau đi tới Thận Hành Đường, Thạch Khôn đã chờ ở tại nơi đó, ngoại trừ Thạch Khôn còn có người khám nghiệm tử thi mà buổi sáng đã nhìn thấy, Nam Cung Huyên đi tới trước mặt hai người liền nói:

“Phụ hoàng có lệnh, chỉ cho phép Bản vương, người khám nghiệm tử thi cùng Nhị thiếu phu nhân Tuyên Vương phủ tiến vào thi phòng kiểm tra thực hư, Thạch đại nhân liền chờ ở chỗ này đi.”

 Thạch Khôn cúi đầu nói:

“Hạ quan tuân mệnh.”

 Sau đó, ở dưới sự dẫn dắt của người khám nghiệm tử thi, ba người bước vào thi phòng, thi phòng là một gian phòng vô cùng kín mít,sau khi vào thi phòng, người khám nghiệm tử thi liền đối với Nam Cung Huyên nói:

“Vương gia, người thân phận tôn quý không tiện tiến vào nơi dơ bẩn này, nơi này có một cái cửa sổ nhỏ, ngài có thể đứng ở bên ngoài chờ ty chức khám nghiệm tử thi.”

 Nam Cung Huyên liếc mắt nhìn cửa sổ nhỏ kia một cái, đứng ở truớc cửa sổ nhỏ này có thể đem tất cả tình huống trong thi phòng thu vào trong mắt, chính là, Lâm Cẩn Du muốn mổ thi thể ra, hắn lại vẫn muốn quan sát càng gần càng tốt, dù sao, chuyện này làm cho người ta kinh ngạc, hắn muốn xem nàng mổ ra thế nào.

“Bảnvương cũng theo các ngươi vào đi thôi.”

Nghĩ như thế, Nam Cung Huyên liền từ chối khám nghiệm tử thi.

 Khám nghiệm tử thi nghe vậy rõ ràng sửng sốt, khi còn muốn nói cái gì đó thì, nghe Lâm Cẩn Du nói:

“Vương gia, chờ một lát nữa ta muốn mổ thi thể ra, trường hợp này chắc chắn làm cho người vô cùng không thoải mái, nếu không thì người vẫn nên ở bên ngoài chờ xem đi.”

“Cái gì…… Cái gì? Ngươi muốn phẫu…… mổ thi thể ra? Này…… Điều này sao có thể chứ?”

Người khám nghiệm tử thi nghe thấy lời nói của Lâm Cẩn Du thì giống như ngay cả một câu hoàn chỉnh cũng nói không ra.

 Nam Cung Huyên liếc mắt nhìn người khám nghiệm tử thi một cái, nói:

“Việc này là phụ hoàng tự mình hạ lệnh, trừ bỏ ba người bọn ta thì những người khác một mực không thể biết được việc này.”

Ánh mắt người khám nghiệm tử thi trừng lên vô cùng lớn, cứng họng:

“Nhưng…… Nhưng mà……”

 Trên đời này làm gì có ai đem thi thể mổ ra nha?

“Không có nhưng nhị gì hết!”

Nam Cung Huyên lớn tiếng quát bảo ngưng lại nói:

“Vào đi thôi.”

 Nam Cung Huyên uy nghiêm một khi rống lên khiến cho thân mình người khám nghiệm tử thi run lên một chút, thì liền cúi đầu nói:

“Vâng.”

Sau khi ba người vào phòng, Lâm Cẩn Du liền mở balô của mình ra, nàng từ trong lấy ra bao tay và y phục rồi mặc vào, Nam Cung Huyên quan sát động tác thuần thục của nàng, có chút không thể tưởng tượng được.

Khi người khám nghiệm tử thi nhìn thấy cái áo liền quần của nàng, thì càng kinh ngạc vô cùng, bởi vì những thứ kia của nàng dường như trông đơn giản hơn rất nhiều so với ông.

Sau khi mặc y phục và bao tay xong thì Lâm Cẩn Du lại lấy dao giải phẫu, cùng với mấy thứ như miếng bông, rượu, kim và chỉ ra.

Sau khi lấy ra liền đi đến thi thể của Quách Thành Phong muốn đem vải bọc trắng trên người ông xốc lên. Khi xốc lên rồi lại phát hiện trên người ông còn mặc trung y, tức thì đưa tay cởi y phục của ông ra.

Người khám nghiệm tử thi đi theo hỗ trợ, sau khi Lâm Cẩn Du cởi áo cho ông xong lại đi cởi quần của ông, động tác này làm cho người khám nghiệm tử thi và Nam Cung Huyên ở đây đều là ngẩn ra.

“Nhị thiếu phu nhân, Đó…… Đó là tiết khố nha……”

Nam Cung Huyên thấy thế không có hé răng. Người khám nghiệm tử thi cũng không nhịn được mở miệng lên tiếng nhắc nhở.

Lâm Cẩn Du nghe vậy chuyển mắt nhìn về phía người khám nghiệm tử thi, bình tĩnh trả lời:

“Ta biết đó là tiết khố.”

Những người này là đang làm gì? Coi nàng là người mù sao? Ngay cả y phục và tiết khố cũng không phân biệt được sao?

“Biết…… Sao?”

Người khám nghiệm tử thi có chút nghẹn họng nhìn trân trối.

Biết sao ngươi còn cởi?!

Lâm Cẩn Du giải thích nói:

“Ta muốn giải phẫu cho ông ấy, y phục trên người ông ấy phải cởi toàn bộ.”

Không cởi hết chẳng lẽ muốn nàng giải phẫu qua tiết khố sao?

“A?”

Người khám nghiệm tử thi nghe vậy, cằm đều nhanh muốn chạm đến trên đất rồi, chuyện này…… Nhị thiếu phu nhân Tuyên Vương phủ này cũng quá đáng sợ đi?

Mặc dù Quách Thành Phong đã chết, như thế nào đi nữa cũng là nam nữ có khác. Nàng sao có thể như vậy? Nàng cũng không mặt đỏ tim đập sao?

Lâm Cẩn Du liếc mắt nhìn người khám nghiệm tử thi một cái, trấn định nói:

“Ở trong mắt ta, ông ấy chỉ là một cái chứng cớ mà thôi, không có nam nữ khác biệt.”

Nói xong liền không hề để ý tới người khám nghiệm tử thi đang kinh ngạc nữa, nhanh chóng cởi bỏ tiết khố của Quách Thành Phong.

Khi Nam Cung Huyên nhìn thấy nữ tử trước mắt hết sức nhanh chóng cởi bỏ tiết khố của nam tử thì, nhịn không được vẫn là nhíu chặt lông mày, không nói gì, trong mắt cũng là sóng to gió lớn.

Lâm Cẩn Du dùng cái nhíp gắp một miếng bông để vào trong rượu, sau đó lau ở phía trên cái bụng của Quách Thành Phong tiến hành khử độc ở bề mặt bụng.

Khử độc xong, cầm lấy dao giải phẫu, một dao nhắm ngay cái bụng của ông vạch xuống một đường. Một dao đó có độ mạnh yếu vừa khéo không sâu không nông, một đường vừa phải chỉ tách lớp ngoài ra lại không trực tiếp làm nội tạng nát vụn.

Người khám nghiệm tử thi thấy thế bỗng nhiên khép chặt đôi mắt, sau đó hé mắt một chút để quan sát.

Khi Nam Cung Huyên nhìn thấy một dao đó của Lâm Cẩn Du cắt xuống thì đáy lòng giống như nổi lên một tia xao động biến hóa.

Nàng, làm sao có thể có thần sắc bình yên đi làm một chuyện như vậy?

Nữ tử này, phía sau nàng rốt cuộc cất dấu chuyện xưa gì? Mấy thứ này rốt cuộc là ai dạy cho nàng? Còn có dao pháp kia của nàng, tại sao tinh chuẩn như thế? Giống như chuyện này đã làm trăm ngàn lần rồi ấy.

Giờ khắc này, hắn bỗng nhiên có một loại xúc động muốn tìm hiểu về nàng.

Sau khi Lâm Cẩn Du mổ bụng Quách Thành Phong thì, lật tới nội tạng của ông.

Hai tay của nàng ở trong bụng Quách Thành Phong tìm tới tìm lui, lúc thì đẩy gan ra, lúc lại đẩy dạ dày và ruột ra, hình ảnh đó muốn bao nhiêu máu tanh thì có bấy nhiêu máu tanh.

Nam Cung Huyên ngửi mùi máu tanh tràn ngập mà đến kia, tuấn mi đông cứng vào nhau. Hoàn hảo hắn mới vừa rồi không có ăn cái gì, bằng không đảm bảo thật sự sẽ nôn. Nhưng mà, trái lại Lâm Cẩn Du vừa rồi ăn không biết trời đất, nàng đúng là một chút cảm giác muốn nôn mửa cũng không có sao?

Nàng không chỉ không có một chút cảm giác buồn nôn, lại còn có thể ở trong bụng người chết mà tìm tới tìm lui, vẻ mặt còn tự nhiên như vậy.

Nàng…… Có phải quá cường hãn hay không ? Nàng có phải nữ nhân hay không?

Bỗng nhiên lúc này, Nam Cung Huyên cảm thấy hắn có phải có chút hiểu biết nông cạn hay không, hiện tại nữ tử đều là bộ dáng như vậy sao?

Hay là nói, thế gian này chỉ có nàng là một nữ tử như vậy?

Cơ thiếp trên dưới phủ của hắn cũng không có một người như nàng.

Người khám nghiệm tử thi đứng ở bên cạnh Lâm Cẩn Du, mặt xanh xao. Lúc hắn thấy Lâm Cẩn Du vô cùng nghiêm túc lật khoay nội tạng người chết thì cuối cùng hắn nhịn không được hướng bên cạnh nôn một tiếng:

“Ọe……”

Nam Cung Huyên chếch mắt nhìn thoáng qua người khám nghiệm tử thi, đôi mắt xinh đẹp híp lại.

Còn Lâm Cẩn Du căn bản là không có để ý đến hành động của người khám nghiệm tử thi, nhìn chằm chằm vào nội tạng của Quách Thành Phong, không bỏ sót manh mối nào.

Người khám nghiệm tử thi luôn luôn dựa vào vách tường không ngừng nôn mửa, thật lâu sau, bỗng nhiên nghe được Lâm Cẩn Du kinh ngạc một tiếng:

“Khám nghiệm tử thi, ngươi tới nhìn xem đây là cái gì?”

“Ặc?!”

Người khám nghiệm tử thi gần như cả nước mật đắng cũng phun ra ngoài, mới vừa nghe nói còn chưa triệt để tỉnh táo, tựa vào cạnh tường, một khuôn mặt ngây ngốc thất thần, ánh mắt dại ra.

Nam Cung Huyên nghe vậy lập tức tiến lại gần, nghẹn một hơi không có hít vào.

Hắn nhìn thấy phía trên bao tay của Lâm Cẩn Du đã đầy máu tươi, ở phía trên bao tay máu tươi đó giống như có một con gì đó đen thui, thứ đó trông như là một con sâu.

“Đây là cái gì?”

Lâm Cẩn Du chỉ vào con đen thui gì đó hỏi Nam Cung Huyên.

Nam Cung Huyên nhìn chằm chằm thứ này nửa ngày, phỏng đoán nói:

“Hay là…… Là cổ trùng?”

“Cổ trùng?”

Lâm Cẩn Du cau mày.

Hóa ra cổ trùng có bộ dáng như vậy a, chuyện này ngược lại làm cho người hiện đại như nàng mở mang tầm mắt rồi.

Có điều, cổ trùng này thật đúng là rất xấu!

Khó trách xương cốt và làn da của Quách Thành Phong đều không có biểu hiện chút dấu hiệu của trúng độc, hóa ra là do con này a.

Người khám nghiệm tử thi lúc này hình như cũng tính táo lại, ông lau cái miệng, sau đó đi đến trước mặt Lâm Cẩn Du nhìn thoáng qua sau rồi gật đầu nói:

“Nhìn hình dạng này, dường như có chút giống cổ trùng.”

Lâm Cẩn Du nghiêng mắt liếc người khám nghiệm tử thi một cái, trong lòng nghĩ:

Trong cơ thể Nam Cung Diệp có thể cũng có một cổ trùng như vậy, cũng không biết ở nơi nào, cũng không có cách đưa nó dẫn ra ngoài.

Một khi nhớ tới đôi chân của Nam Cung Diệp do thứ này mà không thể đi lại được, nàng vẫn có chút phẫn hận.

Cái tên Nam Cung Diệp kia không biết bởi vì nguyên nhân gì mà phải ép buộc bản thân đứng thẳng, chỉ cần hắn mạnh mẽ đứng thẳng, thì thứ này sẽ gây sóng gió ở trong cơ thể hắn.

Nghĩ một tầng vậy, nàng hận không thể ngay lập tức đem con cổ trùng này tiêu hủy sạch sẽ.

Bất quá, nàng cũng chỉ là tưởng tượng mà thôi, thứ này có thể chứng minh sự trong sạch của nàng, nàng tất nhiên không thể phá huỷ nó như vậy.

“Chỗ nào sinh ra loại này?”

Lâm Cẩn Du chuyển mắt nhìn về phía Nam Cung Huyên. Hắn đã biết thứ này là cổ trùng, như vậy hẳn cũng biết nó sinh ra từ nơi nào.

Nam Cung Huyên trả lời:

“Bản vương từng nghe một vị cố nhân nói, chỉ có Bắc Cương Tây Nguyệt mới có người nuôi dưỡng cổ trùng.”

Lông mày Lâm Cẩn Du nhíu nhíu:

“Bắc Cương Tây Nguyệt?”

Nói như thế, việc này có khả năng liên quan tới Tây Nguyệt sao?

Tây Nguyệt, Đông Lâm, Bắc Mạc – ba nước không phải đã thiết lập quan hệ ngoại giao hai mươi mấy năm sao? Không phải luôn luôn thật thân cận sao? Sao lại xuất hiện chuyện như vậy?

Nam Cung Huyên chắc là nhìn ra sự nghi hoặc trong mắt Lâm Cẩn Du, liền trả lời:

“Tuy rằng cổ trùng này đến từ Bắc Cương Tây Nguyệt, thế nhưng không nhất định là người Tây Nguyệt làm, đã tìm ra nguyên nhân Quách Thành Phong chết, như vậy nên đem cổ trùng còn sống này dâng lên cho Phụ hoàng hồi bẩm việc này mới là tốt, như thế, cũng có thể rửa sạch oan khuất cho đệ muội muội rồi.”

Trực giác của hắn cho rằng người làm chuyện này hẳn là không có quan hệ với Tây Nguyệt, bởi vì người Tây Nguyệt ngay cả một chút động cơ đều không có.

Xem ra, tâm tư người bày ra chuyện này thật sự là kín đáo hết mức.

Lâm Cẩn Du gật gật đầu, sau đó đem cổ trùng giao cho người khám nghiệm tử thi, nói:

“Ngươi đến cầm lấy nó, để cho ta khâu miệng vết thương lại.”

Khám nghiệm tử thi tiếp nhận cổ trùng cầm đi cất giữ, còn Lâm Cẩn Du lại cầm lấy kim và chỉ khâu vết dao lại.

Nàng cầm kim, dưới đèn đuốc sáng ngời ở trong phòng may vá thành thạo, Nam Cung Huyên nhìn một bên mặt của Lâm Cẩn Du, cuối cùng nhịn không được thở dài:

“Hóa ra nữ tử may vá có thể dùng được ở phương diện này?”

Lời vừa nói ra, tay Lâm Cẩn Du cầm kim cứng ở tại chỗ cũ.

Chuyện này…… Nàng làm bác sĩ nhiều năm như vậy còn chưa từng có người đánh giá như vậy, cho dù lần trước Nạp Lan Duệ Tích thấy cũng không có nói ra những lời như thế.

Tĩnh Vương này, lại còn nói đây là may vá, hắn thật đúng là không giống người thường a……

“Ừm.”

Đối với cảm thán của Nam Cung Huyên, Lâm Cẩn Du chỉ là hơi hơi gật gật đầu, sau đó lại tiếp tục khâu, hai khắc chung sau liền đem vết dao khâu xong.

Nam Cung Huyên nhìn chằm chằm vào động tác trên tay nàng, trên đôi mắt xinh đẹp lóe ra một tia thần sắc khác thường.

Sau khi Lâm Cẩn Du khâu xong thì người khám nghiệm tử thi liền giúp Quách Thành Phong mặc y phục vào, sau đó đem vải trắng che vào trên người của hắn.

Sau khi xử lý tốt tất cả Lâm Cẩn Du cởi bao tay, đem tấc cả đồ dùng cùng công cụ gói cùng nhau chuẩn bị ném sang một bên để người khám nghiệm tử thi tới thu dọn, sau đó lại dùng rượu khử độc, sửa sang xong sau đó liền rời khỏi thi phòng.

Sau khi ba người ra khỏi thi phòng liền đến Thận Hành đường, Thạch Khôn đứng chờ ở đó như cũ, sau khi người khám nghiệm tử thi đi ra liền đem cổ trùng đã được đậy kín giao cho Thạch Khôn, nói:

“Thạch đại nhân, ty chức đã kiểm tra rõ ràng, Quách đại nhân chính là do trúng cổ độc mà chết, chuyện này không liên quan đến Nhị thiếu phu nhân.”

Thạch Khôn cầm bình lưu ly nhỏ trong tay, nhìn cổ trùng đen đen bên trong kia.

Hóa ra, Quách đại nhân chết là do vật nhỏ đen đen này a, thật sự là khó mà tin nổi.

Nhưng mà, thứ này được tìm ra như thế nào nhỉ?

Trong lòng ông tuy rằng khó hiểu thế nhưng cũng không dám hỏi ra tiếng, chỉ có thể chuyển mắt hỏi Nam Cung Huyên:

“Vương gia, người khi nào hồi cung phục mệnh?”

Nam Cung Huyên ngước mắt nhìn nhìn sắc trời, phát hiện lúc này đã gần đến giờ Tuất, lại nhìn thoáng qua Lâm Cẩn Du trả lời:

“Hôm nay muộn rồi, ngày mai rồi mới đi vào trong cung phục mệnh thôi.”

Thạch Khôn cúi đầu nói:

“Vâng.”

Nam Cung Huyên nói:

“Ngươi đem con cổ trùng kia thu giữ cẩn thận, ngày mai theo Bản vương tiến cung phục mệnh.”

“Vâng.”

Lâm Cẩn Du nhìn về phía Nam Cung Huyên, nói:

“Tĩnh Vương gia, nếu không có chuyện khác, ta muốn đi về trước.”

Mọi chuyện còn lại đã không liên quan gì tới nàng, nàng mệt mỏi nửa ngày cũng cần trở về nghỉ ngơi.

Nam Cung Huyên nói:

“Đã muộn rồi, Bản vương đưa đệ muội quay về Tuyên Vương phủ đi.”

“Không cần, ta tự mình trở về là được rồi.”

Dứt lời, Lâm Cẩn Du hướng Nam Cung Huyên hơi hơi cúi xuống liền xoay người rời đi.

Nam Cung Huyên nhìn bóng lưng của nàng rời đi, bỗng nhiên cảm thấy trong lòng giống như thiếu thứ gì đó, lại bước nhanh tiến lên đi tới bên cạnh của Lâm Cẩn Du, kiên trì nói:

“Bản vương đưa muội trở về đi.”

“Ta tự đi được.”

Lâm Cẩn Du một lần nữa từ chối.

Nam Cung Huyên cũng không hề để ý tới lời cự tuyệt của nàng, vẫn cất bước ở bên. Lâm Cẩn Du thấy Nam Cung Huyên nhất quyết không tha đi ở bên cạnh nàng, đôi mi thanh tú không khỏi chau vào nhau.

Người này nghe không hiểu tiếng người sao?

Hai người bước nhanh hướng cửa phủ mà đi, đi nửa đường, Nam Cung Huyên nghiêng mắt nhìn sang hỏi:

“Muội sao có thể nghĩ ra cách như thế?”

“Có vài thứ mặt ngoài là nhìn không thấy, chỉ có đem nó mở ra mới có thể biết bên trong rốt cuộc là cái gì, đây chỉ là một cách rất trực quan mà thôi.”

Lâm Cẩn Du đem kiến thức y học ở hiện đại nói vô cùng mơ hồ, làm cho người ta nghe cảm thấy chuyện là như vậy rồi lại không rõ ràng rốt cuộc nàng đang nói cái gì.

Khi Nam Cung Huyên nghe thấy nàng trả lời ba phải sao cũng được thì tuấn mi nhíu vào nhau, tiếp tục hỏi:

“Một nữ nhi trong gia tộc như muội, sao lại biết nhiều thứ thế này? Muội học ở nơi nào?”

“Dung hợp.”

Lâm Cẩn Du nhàn nhạt trả lời.

Đôi mắt Nam Cung Huyên chớp chớp, lặp lại nói:

“Dung hợp?”

Dung hợp là nơi nào gì? Vì sao cho tới bây giờ hắn vẫn không biết?

Lâm Cẩn Du không muốn cùng Nam Cung Huyên nói quá nhiều lời nữa, chỉ muốn nhanh một chút rời khỏi Hình bộ quay về Tuyên Vương phủ.

Nhưng mà, trong lòng càng vội thì càng dễ dàng gặp chuyện không may, khi nàng mới cất bước đến cửa phủ, thì một chân nâng hơi thấp, một cái lảo đảo, thân mình có xu hướng ngã về phía trước.

“Cẩn thận!”

Nam Cung Huyên thấy thế kinh ngạc một chút, cánh tay duỗi ra cực kỳ tự nhiên ôm lấy eo nhỏ của Lâm Cẩn Du.

Lực cánh tay Nam Cung Huyên mạnh mẽ, vừa kéo liền đem Lâm Cẩn Du lôi tới trước mắt, phía trước mềm mại của nàng liền va chạm lên lồng ngực kiên cố của hắn.

Xúc cảm trong nháy mắt làm cho Lâm Cẩn Du như nằm trong lửa, tay muốn đẩy Nam Cung Huyên ra, nhưng mà, Nam Cung Huyên cũng không chịu buông cánh tay ra, động tác của hai người cứ ngừng lại ở chỗ cũ như vậy.

Hắn cúi người chăm chú nhìn nử tử ở dưới thân, ánh mắt có chút thâm thúy.

Lâm Cẩn Du quay mặt, né tránh tầm mắt của hắn, mở miệng nói:

“Ngươi buông ta ra!”

Khuôn mặt tuấn tú của Nam Cung Huyên hơi đè xuống, thấy thế thân mình Lâm Cẩn Du thụt lùi về sau co rút lại, nhưng mà không thể lùi được nữa.

Hai người đang giằng co thì đột nhiên nghe một trận thanh âm quỷ mị vang lên ở bên cạnh:

“Nương tử……”

Khi Lâm Cẩn Du nghe thấy hai chữ này, tóc gáy trên người tức thì dựng thẳng, nhanh chóng lấy tay đẩy ngực của Nam Cung Huyên.

Nam Cung Huyên hơi lắc đầu, buông lỏng tay đang ôm thắt lưng của Lâm Cẩn Du ra, trong lòng chỉ nói.

Mình mới vừa rồi chắc không phải là điên rồi chứ, sao lại ôm rồi không chịu thả?

Phải biết, hiện tại nàng nhưng là đệ muội của mình.

Sau khi Lâm Cẩn Du đứng thẳng dậy thì đưa tay vuốt chút tóc của chính mình, vuốt xong sau đó mới kinh ngạc phát hiện động tác của chính mình thật sự rất quỷ dị.

Nàng làm cái gì vậy? Sao có cảm giác như là bị Nam Cung Diệp bắt gian tại giường thế này?

Thật sự là buồn cười a! Tại sao nàng có thể như vậy?

Nam Cung Huyên phất tay áo của mình một chút, chuyển mắt nhìn về phía Nam Cung Diệp, nói:

“Diệp, đệ tới đón đệ muội hồi phủ sao?”

Mới chạng vang tối, sắc trời sớm ảm đạm, nhưng mà, mặt nạ hoàng kim của Nam Cung Diệp cũng phát sáng kinh người, chiếu vào mắt khiến Nam Cung Huyên có chút không mở ra được.

Nam Cung Diệp nghe vậy, trả lời:

“Đúng vậy.”

Câu trả lời nghe không ra chút tức giận nào, nhưng cũng không có vui sướng gì.

Nam Cung Huyên gật đầu nói:

“Như thế, Bản vương hồi phủ trước.”

Sau khi nói xong, Nam Cung Huyên vừa vén tà bào vừa bước lên xe ngựa của mình, xe ngựa bắt đầu chạy, rất nhanh liền biến mất ở trước cửa Hình bộ.

Nam Cung Huyên đi rồi, Lâm Cẩn Du liền cất bước xuống cửa phủ, Nam Cung Diệp chuyển động xe lăn đi đến trước mặt nàng, nói:

“Nương tử, nàng vất vả rồi……”

Lâm Cẩn Du nhìn về phía Nam Cung Diệp, gật gật đầu, sau đó đưa tay đặt ở phía trên xe lăn của hắn, chậm rãi đẩy đi.

Hai người phân biệt lên trên xe ngựa hướng Tuyên Vương phủ xuất phát.

Hai khắc chung sau liền về tới trước cửa Tuyên Vương phủ, xuống xe ngựa, Lâm Cẩn Du chuẩn bị đẩy Nam Cung Diệp về Mạc Ngôn hiên, nhưng mà, khi đi ngang qua phòng nghị sự thì bị Nam Cung Triệt gọi lại:

“Diệp Nhi, Cẩn Du, các con đi theo Phụ vương một chuyến.”

Lâm Cẩn Du dừng bước, tất nhiên biết Nam Cung Triệt là vì chuyện ám sát hôm nay nên gọi hai người họ lại.

Lâm Cẩn Du và Nam Cung Diệp nhìn nhau một phen sau liền đi theo ở phía sau Nam Cung Triệt.

Tiến vào thư phòng của Nam Cung Triệt, Nam Cung Triệt đối với Lâm Cẩn Du nói:

“Con ngồi đi.”

Lâm Cẩn Du tìm cái ghế ngồi xuống, Nam Cung Diệp đi đến bên cạnh nàng, Nam Cung Triệt nhìn về phía Lâm Cẩn Du, nói:

“Con đem việc hôm nay nói cho Bản vương nghe.”

“Chuyện là như vậy……”

Sau đó Lâm Cẩn Du lại đem việc hôm nay nói một lần cho Nam Cung Triệt.

Nam Cung Triệt người này, khí tràng quá mạnh, khiến nàng có chút kính sợ, cho nên đối với ông, nàng vẫn rất tôn kính.

Lâm Cẩn Du nói xong, Nam Cung Triệt liền hỏi:

“Hoàng Thượng lệnh cho Tĩnh Vương thẩm tra xử lý việc này, mới vừa rồi con là từ Hình bộ trở về sao?”

Đối với việc này, suy đoán của ông và Nam Cung Tấm không giống nhau, ông không cho là việc này do Nam Cung Huyên làm, bởi vì người như Nam Cung Huyên rất thông minh, kiên quyết sẽ không làm việc ngốc này tại lúc này.

Việc này là ai làm, trong lúc nhất thời thật là có chút không đoán được.

Lâm Cẩn Du trả lời:

“Đúng vậy.”

Nam Cung Triệt lại hỏi:

“Việc này đã giải quyết xong rồi?”

Nhìn bộ dáng thả lỏng của Lâm Cẩn Du, việc này chắc là đã giải quyết xong, và nguyên nhân tra được rồi?

Lâm Cẩn Du gật đầu nói:

“Tức nhi đã xử lý tốt việc này, việc này không liên quan đến tức nhi, ngày mai Tĩnh Vương sẽ bẩm báo việc này lên Hoàng Thượng.”

Nam Cung Triệt nhìn chằm chằm Lâm Cẩn Du, con mắt tuy rằng trong suốt, nhưng mà bên trong cũng bao hàm thâm ý, giống như muốn đem Lâm Cẩn Du nhìn thấu vậy.

Lâm Cẩn Du này, có lẽ thật sự không phải một nữ tử bình thường, đối mặt chuyện như vậy lại có thể lý trí giải quyết.

Nghe nàng đáp lời như vậy, hiển nhiên là không muốn để cho ông biết nàng rốt cuộc đã dùng cách gì mới chứng minh chính mình trong sạch.

Nếu như nàng thật sự là mật thám của Lâm phủ, ông quả thật cần cố gắng mà chú ý nàng một chút mới được.

Bất quá, nhìn nàng mới gả tới có một đoạn thời gian, nàng cũng không có làm cái chuyện gì đó không hay. Trước tiên để cho ông quan sát nàng một chút đi.

Tóm lại, ông kiên quyết không thể để cho nàng làm tổn thương Diệp Nhi.

Trong lòng có ý tưởng rồi, Nam Cung Triệt đối với Nam Cung Diệp nói:

“Diệp Nhi, mấy ngày nữa chính là ngày Ngữ Nhi xuất giá, chờ sau khi Ngữ Nhi xuất giá thì con theo Phụ vương quay về Nam Lâm đi.”

Nam Cung Diệp cúi đầu nói:

“Vâng, Phụ vương.”

Lâm Cẩn Du nghe thấy phải về Nam Lâm thì trong lòng thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Rốt cục được đi về a.

Nam Cung Triệt gật gật đầu, sau đó lại nhìn thoáng qua Lâm Cẩn Du liền để cho hai người trở về Mạc Ngôn hiên.

Hai người mới ra khỏi phòng nghị sự thì đã thấy Bạch Tinh Hoa mang theo Ngọc Hà đi đến trước mặt, trên tay Ngọc Hà tựa hồ còn bưng khay.

Bạch Tinh Hoa vừa thấy Nam Cung Diệp liền tiến lên hỏi:

“Diệp Nhi, nghe Linh Lung nói đêm nay con còn chưa dùng bữa?”

Nam Cung Diệp gật gật đầu. Hắn luôn luôn chờ Lâm Cẩn Du, làm sao có thể ăn cơm?

Lâm Cẩn Du nghe vậy chuyển mắt nhìn về phía Nam Cung Diệp.

Đã trễ thế này hắn cũng chưa ăn cơm sao? Vì sao? Chờ nàng sao?

Bạch Tinh Hoa nghe xong mắt như đao lướt qua đâm vào trên người Lâm Cẩn Du, trách cứ:

“Ngươi hài tử này rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Cho ngươi đi Bạch phủ học tâp ngươi lại làm ra rất nhiều chuyện như vậy, không lý do làm cho Diệp Nhi lo lắng cho ngươi, thân mình hắn vốn đã không tốt, ngươi là muốn chó cắn áo rách sao?”

“Mẫu phi…… Làm sao người lại nói như vậy?”

Nam Cung Diệp nghe vậy hô một tiếng.

Lâm Cẩn Du rũ mắt không nói gì. Tình huống như vậy thì tốt nhất nàng không cần nói chuyện, nàng sợ chính mình vừa nói mùi thuốc súng sẽ càng đậm hơn.

Nhưng mà, nàng không nói sẽ càng chọc giận Bạch Tinh Hoa thêm, bà tiến lên một bước chất vấn nói:

“Trưởng bối đang nói với ngươi đấy, ngươi lại còn không trả lời? Đây là cái thái độ gì?”

“Mẫu phi!”

Nam Cung Diệp nghe vậy, lời nói ra miệng tăng thêm không ít.

Lâm Cẩn Du lườm Nam Cung Diệp một cái ngước mắt nghênh hướng Bạch Tinh Hoa, trả lời:

“Chuyện hôm nay cũng không phải do ta khơi mào, ta không có lỗi gì, ta vừa mới từ Hình bộ trở về, nếu như Mẫu phi không có chuyện gì khác quan trọng hơn mà nói thì ta cáo từ trước.”

Dứt lời hướng Bạch Tinh Hoa hơi hơi cúi xuống chuẩn bị nghiêng người mà đi.

Hôm nay có lẽ là hơi mệt, huống hồ, nàng còn chưa có ăn cơm chiều, đang bị đói đấy, làm sao còn có thời gian rảnh rỗi thoải mái ở trong này cùng bà thảo luận làm sao giúp chồng dạy con?

Bạch Tinh Hoa nhìn chằm chằm Lâm Cẩn Du, khó mà tin nổi nói:

“Trời! Ngươi hài tử này sao có thể nói chuyện với trưởng bối như vậy? Quả thực rất bất hiếu!”

Lâm Cẩn Du không để ý đến Bạch Tinh Hoa, chỉ là cất bước mà đi. Nam Cung Diệp muốn rời đi cùng với nàng lại bị Bạch Tinh Hoa chặn:

“Diệp Nhi, Mẫu phi nấu canh gà cho con, con uống xong rồi lại trở về Mạc Ngôn hiên.”

Nam Cung Diệp nhìn Bạch Tinh Hoa, nói:

“Mẫu phi, vì sao người cứ luôn nhằm vào nàng?”

Ở trong mắt hắn, Mẫu phi cho tới bây giờ đều là một người dịu dàng, hiếm khi trách móc người khác nặng nề như vậy, vì sao bà phải đối xử với Lâm Cẩn Du như thế?

“Diệp Nhi, nàng là người Lâm phủ Nam Lâm, Mẫu phi nhìn không thuận mắt!”

Bà không thích Nam Cung Tẩm, Nam Cung Tẩm tứ hôn người nào sang đây bà cũng không thích. Lại nói, vừa thấy Lâm Cẩn Du kia đã không thích Diệp Nhi của bà, như thế, bà vì cái gì vẫn phải thích nàng ta chứ?

“Tuy nàng là người Lâm phủ, nhưng mà từ khi nàng gả tới đây thì không làm chuyện gì không tốt, Mẫu phi chẳng lẽ không thấy sao?”

Thanh âm nói chuyện của Nam Cung Diệp lạnh đi một chút.

Khi Bạch Tinh Hoa nghe được thanh âm Nam Cung Diệp nói chuyện thì ngưng mắt nhìn về phía Nam Cung Diệp, trong mắt hơi hơi nổi lên hơi nước:

“Diệp Nhi…… Con đây là đang vì nàng mà chỉ trích Mẫu phi sao? Con đây là đang nói Mẫu phi không nói đạo lý sao?”

Diệp Nhi từ nhỏ luôn nghe lời của bà, cho tới bây giờ vẫn không ngỗ nghịch với ý kiến của bà, cũng sẽ không nói với bà một câu nói nặng lời đến thế, lúc này vì Lâm Cẩn Du, hắn lại nói như vậy với bà sao?

Hài tử này không có mắt sao? Hắn không nhìn thấy được trong lòng trong mắt Lâm Cẩn Du đều không có hắn sao?

Nam Cung Diệp nhìn Bạch Tinh Hoa, thở dài, nói:

“Mẫu phi, người cũng biết con không phải có ý đó…… Con đi về trước.”

Chuyện Mẫu phi chỉ có thể từ từ, hiện tại việc cấp bách nhất chính là xử lý tốt chuyện của hắn cùng với Lâm Cẩn Du.

Sau khi nói xong Nam Cung Diệp chuyển động xe lăn theo bên cạnh mà qua.

Thân mình Bạch Tinh Hoa triệt để cứng ngắc, ánh mắt bà thẳng sững sờ nhìn đằng trước, sau một lúc lâu cũng không có chuyển động.

Ngọc Hà bưng canh gà đứng ở phía sau bà, lông mày cũng nhíu lại.

Lâm Cẩn Du này vừa xuất hiện, bà nhất định phải mất đi Diệp Nhi sao? Thật không?

“Hoa Nhi, thái độ của nàng đối với nha đầu kia quả thật có chút không tốt.”

Khi Bạch Tinh Hoa còn cứng ngắc ở trong bóng đêm thì nghe thấy giọng nói Nam Cung Triệt từ từ truyền tới.

Bạch Tinh Hoa nghe vậy ngưng mắt nhìn Nam Cung Triệt, trong mắt của bà vẻ oan ức hết sức rõ ràng:

“Vương gia, nha đầu kia nàng không thích Diệp Nhi, người kêu thiếp làm sao mà chịu nổi?”

Nếu như Lâm Cẩn Du thích Diệp Nhi, bà kiên quyết sẽ không khó xử nàng như vậy, nhưng mà nàng không thích Diệp Nhi, là thật sự không thích…… Điều này làm cho mẫu thân như bà thấy khó chịu chẳng lẽ không đúng?

Nam Cung Triệt vỗ vỗ bờ vai bà mà an ủi nói:

“Đi một bước tính một bước đi, thời gian không phải còn dài sao?”

Bạch Tinh Hoa nghe xong, cuối cùng thu hồi tầm mắt không có nói nữa, nhưng mà đến cùng vẫn là khó chịu trong lòng.

……

Nam Cung Diệp ra khỏi phòng nghị sự tiền viện liền bước vào Mạc Ngôn hiên, khi tới cửa Mạc Ngôn hiên đã thấy Vân Tư Thần nghiêng người tựa vào trên cửa đá, dánh vẻ nhàn hạ thích ý.

Vân Tư Thần vừa thấy Nam Cung Diệp liền trêu ghẹo nói:

“Diệp, lão bà của huynh không có chuyện gì chứ?”

Hắn nghe nói việc hôm nay, liền đến Mạc Ngôn hiên thăm hỏi, không ngờ, còn chưa vào cửa đã thấy Tiểu Ngư Nhi có chút thở phì phò vọt vào bên trong Mạc Ngôn hiên.

Hỏi nàng như thế nào nàng cũng không đáp, chỉ cắm đầu đi vào phòng, còn đem cửa phòng đóng rầm một tiếng.

Nam Cung Diệp ngước mắt liếc về phía Vân Tư Thần, hỏi:

“Trong phủ Nam Cung Huyên có bao nhiêu thiếp thất?”

Nam Cung Huyên còn chưa cưới Chính phi, nhưng quý phủ cũng đã có thiếp thất, đã có nhiều nữ nhân như vậy còn trêu chọc nương tử của hắn sao? Hắn ta muốn chết sao?

Vân Tư Thần nghe xong lời này, mắt hoa đào sáng ngời, nháy mắt lấy ra quạt giấy phe phẩy. Hắn nhìn Nam Cung Diệp cười ái muội, nói:

“Như thế nào? Mị lực lão bà nhà huynh quá lớn lại bắt một nam tử làm tù binh rồi? Thật sự là hoa đào nở từng đóa từng đóa a!”

Nghe nói hôm nay người cùng Tiểu Ngư Nhi đi Hình bộ thẩm tra xử lý án kiện là Tĩnh Vương Nam Cung Huyên, cũng không biết hai người họ đến tột cùng ở trong thi phòng làm chuyện gì, tóm lại hắn nghe nói, sau khi hai người ra khỏi thi phòng, bộ dạng Nam Cung Huyên nhìn Tiểu Ngư Nhi đã không giống nhau, hai người lại còn ôm nhau.

Tiểu Ngư Nhi mị lực vô cùng nha!

Đây là lại có trò hay để nhìn sao?

Môi mỏng Nam Cung Diệp vểnh lên, nói:

“Hắn đừng có mơ!”

Nương tử của hắn há lại để cho người khác mơ ước?

“Ha ha……”

Vân Tư Thần cầm quạt giấy che môi cười lớn không ngừng.

Nam Cung Diệp nheo mắt liếc hắn một cái sau đó thành thạo cất bước hướng Mạc Ngôn hiên đi.

Lâm Cẩn Du trở lại Mạc Ngôn hiên rồi mới cảm thấy mệt, cả người ngồi phịch ở trên giường liền không muốn dậy.

Khi Nam Cung Diệp trở lại trong phòng thì thấy Lâm Cẩn Du mặc nguyên y phục nằm ở trên giường.

Một khắc Lâm Cẩn Du thấy Nam Cung Diệp vào nhà cũng còn chưa có ngủ, nhưng mà, nàng không muốn đứng lên, hôm nay nàng có chút không muốn đối mặt với Nam Cung Diệp, vô luận là chuỵên ám sát buổi sáng, hay là chuyện nàng bị Nam Cung Huyên ôm lấy, hay là chuyện bị Bạch Tinh Hoa trách cứ. Tóm lại, hôm nay xảy ra quá nhiều chuỵên, nàng không muốn đối mặt với hắn.

Nam Cung Diệp nhìn Lâm Cẩn Du, trong lòng suy nghĩ muốn hỏi nàng đến cùng dùng cái cách gì chứng minh chính mình trong sạch. Tuy rằng rất muốn biết, nhưng mà, hắn cũng không vội hỏi, việc này, hắn muốn chờ tới một ngày nào đó, tự nàng đến nói cho hắn.

Còn chuyện Mẫu phi, nương tử nàng thật sự là chịu oan ức rồi.

Trong lòng cân nhắc chuyện này làm cho hắn có chút lo lắng. Giây lát, trong phòng liền vang lên tiếng hít thở đều đều, Lâm Cẩn Du giống như đã nặng nề ngủ.

Nam Cung Diệp đi đến bên người nàng, cố sức kéo chăn qua, sau đó đắp ở trên người nàng, rồi bước vào cửa phòng nghỉ.

Đợi bóng người của hắn rời khỏi phòng của nàng thì đôi mắt Lâm Cẩn Du hơi hơi mở một ít. Nàng căn bản là không có ngủ, không biết xảy ra chuyện gì, lúc nãy rõ ràng nàng nhắm mắt, lại có thể cảm nhận được ánh mắt khắc sâu của Nam Cung Diệp đã đâm đến, nồng liệt lại nóng bỏng như vậy, làm người ta đứng ngồi không yên mà!

Còn có động tác kéo chắn của hắn vì nàng, tuy rằng nàng không nhìn thấy, nhưng mà cũng có thể tưởng tượng được, nghĩ đến cảnh hắn ngồi ở phía trên xe lăn vì kéo cái chăn cho nàng, mà tư thế kia có bao nhiêu khó khăn?

Vừa nãy Mẫu phi hắn mắng nàng, hắn cũng bắt đầu lớn tiếng với Mẫu phi hắn, nghĩ đến tình cảm của hắn và Bạch Tinh Hoa thâm hậu như vậy, hắn lại vì nàng rống lên với Mẫu phi hắn, trong lòng hắn cũng chắc là không thoải mái đi?

Chỉ là, Bạch Tinh Hoa kia quả thật cũng làm cho người ta có chút chán ghét.

Nàng yêu cầu phải gả đến Tuyên Vương phủ bà sao?

Có điều…… Nam Cung Diệp bị kẹp ở giữa cũng thật là có chút làm khó hắn.

Aizzz…… Chuyện như vậy, cảm giác thật sự là quá quỷ dị a……

Tâm tình phiền loạn a……

Nhẹ nhàng xoay người, Lâm Cẩn Du nghĩ đông nghĩ tây nghĩ một lát liền thật sự ngủ thiếp đi.

……

Tháng ngày trôi qua rất nhanh.

Ngày kế tiếp, Nam Cung Triệt hạ lệnh không cho Lâm Cẩn Du tiếp tục đi Bạch phủ nữa, lúc này đây, Lâm Cẩn Du ở trong Tuyên Vương phủ trải qua cuộc sống nhàn tản.

Bạch Tinh Hoa từ buổi chiều ngày ấy phát ra bão tố đối với Lâm Cẩn Du sau cũng không lại đến tìm nàng gây sự. Hôn lễ của Nam Cung Thi Ngữ đã gần đến, bà vội vàng gả nữ nhi thì làm sao còn có thời gian đến quản nàng người tức nhi không hiếu thuận này đây?

Trải qua mấy ngày nay, Nam Cung Diệp thường xuyên bị Bạch Tinh Hoa kêu đi, thời gian ở trong Mạc Ngôn hiên rất ít, kể từ đó, Lâm Cẩn Du cũng cảm thấy tâm tình thư sướng. Nếu không, muốn nàng cùng Nam Cung Diệp cúi đầu không gặp ngẩng đầu thấy, ngày qua ngày như vậy thật đúng là khiến nàng không thoải mái.

Hôn kỳ của Nam Cung Thi Ngữ định vào ngày hai mươi ba tháng bảy.

Mấy ngày trước hôn kỳ, Nam Cung Thi Ngữ thường xuyên đến Mạc Ngôn hiên chơi, trong khoảng thời gian này Lâm Cẩn Du cùng Nam Cung Thi Ngữ tán gẫu không phát hiện nàng ấy có gì khác thường, trong lòng nghĩ, nàng ấy có lẽ đã cố gắng đem Vân Tư Thần quên đi rồi cũng không chừng.

Nhưng mà, chuyện ở đời luôn không bình thường, vào ngày hai mươi hai tháng bảy, cũng chính là trước ngày Nam Cung Thi Ngữ xuất giá xuất giá một ngày, Tuyên Vương phủ đã xảy ra một đại sự.

♎ 081

Advertisements

One comment on “♎ 080 lão bà nhiều hoa đào!

  1. Pingback: Phúc hắc tướng công thứ nữ sủng thê | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s