♏005: Bị bắt gặp mặt

Ngồi ở trên cỗ kiệu, Tần Mộ Dao trấn định vén rèm lên quan sát mọi thứ ở thế giới này, giống nhau ngã tư đường cổ đại nhìn đến ở tivi. Các gian cửa hàng san sát, ngã tư đường người tấp nập, vô số dấu hiệu biểu hiện Tây Nhạc quốc phồn hoa.

 

Cỗ kiệu ở trước Thiên Hạ Đệ Nhất lâu dừng lại, Tần Mộ Dao từ bên trong kiệu xuống dưới, đầu tiên đập vào mi mắt là ba chữ “Đệ Nhất lâu” cứng cáp hữu lực, từ trong nét chữ nghiêm túc lại lộ ra tiêu sái kia, liền đủ để biết người viết tên công lực không chỉ dùng hai chữ thâm hậu là có thể hình dung.

Trong đầu nhanh chóng hiện lên tin tức về Thiên Hạ Đệ Nhất lâu.

 

Đệ Nhất lâu có quy củ độc đáo của nó, nó chỉ tiếp khách nhân giàu có nhất. Ở Tây Nhạc quốc, vô luận của cải của hắn giàu có bao nhiêu, nếu như không có ở trong danh sách khách của Đệ Nhất lâu, liền không tính là người thuộc xa hội thượng lưu. Số người Đệ Nhất lâu chuyên môn tiếp đãi mỗi ngày là cố định, dường như đều là chỗ ngồi dự định từ trước, giá cao làm cho người ta líu lưỡi.

 

Bất quá nâng cao giá chẳng những không có dọa khách nhân chạy, ngược lại có rất nhiều người chuyên môn bởi vì hắn giá cao mà đến.

 

Chính là không ai biết chủ nhân Đệ Nhất lâu là ai, chuyện này lại tăng thêm một tầng thần bí cho Đệ Nhất lâu.

 

“Thật sự là một cái đại gian thương!”

 

Tần Mộ Dao hừ lạnh một tiếng.

 

Không nghĩ tới tại Tây Nhạc quốc cũng có thương nhân khôn khéo như thế, hiểu được lợi dụng tâm lý tiêu phí của mọi người.

 

Cùng Tần phu nhân tiến vào Đệ Nhất lâu, liền có tiểu nhị ăn mặc không giống tiểu nhị đi lên tiếp đón, thái độ cung kính kia làm cho người ta có cảm giác như ở nhà. Tần phu nhân đối tiểu nhị nói tìm ai, tiểu nhị liền dẫn đường các nàng vào một nhã gian.

 

“Tần phu nhân, tỷ đã đến rồi.”

 

Nhã gian sớm đã đến một vị phu nhân ăn mặc hoa lệ lập tức đứng dậy đón chào, vô cùng thân thiết lôi kéo tay Tần phu nhân, nhìn nhìn Tần Mộ Dao đi theo phía sau, đánh giá từ trên xuống dưới một phen.

 

“Mạc phu nhân, đã để tỷ đợi lâu, nữ hài tử ra ngoài, luôn muốn chuẩn bị thật kỹ!”

 

Tần phu nhân vẻ mặt từ ái cười, kéo Tần Mộ Dao qua.

 

“Đây là nữ nhi bảo bối của ta. Dao Nhi, đến, thỉnh an Mạc phu nhân.”

 

Tần Mộ Dao ở trong con mắt đánh giá của Mạc phu nhân đi đến trước mặt của bà, nhắm mắt, học tư thế của nữ tử cổ đại.

 

“Mộ Dao thỉnh an Mạc phu nhân.”

 

“Ngoan, thật sự là một cái nha đầu nhu mì, quả thực không hổ là đệ nhất mỹ nhân, so với mẫu thân con lúc tuổi trẻ thật là có hơn chứ không có kém!”

 

Mạc phu nhân lộ ra nụ cười sáng lạn, nhưng là trong mắt bà hiện lên một tia khinh thường lại không có tránh được hai mắt sâu sắc của Tần Mộ Dao.

 

‘Ở trong mắt Mạc phu nhân cũng là khinh thường đối vị tiểu thư Tần phủ này đi!’

 

Dù sao, danh tiếng Đại tiểu thư Tần gia đối với toàn bộ Tây Nhạc quốc, trừ bỏ là đệ nhất mỹ nhân ra, còn lại đều là chê bai, cũng khó trách bà lại khinh thường!

 

Bất quá, làm cho Tần Mộ Dao buồn bực là, trong lòng Mạc phu nhân này là cực kỳ không thích nàng, vì sao còn muốn đồng ý nàng cùng con bà thân cận? Còn có nhã gian này, trừ bỏ ba nữ nhân các nàng, cũng không có nhìn đến nam nhân.

 

Vào chỗ ngồi, tiểu nhị đưa trà bánh lên, Tần phu nhân không có nhìn thấy nhi tử của Mạc phu nhân, trong mắt hiện lên một tia không vui.

 

“Sao lại không thấy lệnh công tử đâu?”

 

Trên mặt Mạc phu nhân kia hiện lên một chút mất tự nhiên.

 

“Lúc đi hài tử kia có việc đột xuất, chỉ sợ muốn trễ một chút mới có thể đến.”

 

“Không sao, chúng ta trò chuyện trước.”

 

Ngay tại phía sau, một tên tiểu tư tiến vào, ở bên tai Mạc phu nhân thì thầm vài câu. Giây tiếp theo, tươi cười trên mặt Mạc phu nhân liền biến mất.

 

“Xảy ra chuyện gì sao?”

 

Tần phu nhân uống một ngụm trà, quan tâm hỏi.

 

Mạc phu nhân rất nhanh đổi lại biểu tình ban đầu.

 

“Không, không có việc gì, chuyện ta nói lần đó……”

 

Tiểu tử, bây giờ thay đổi chủ ý, muốn bà làm như thế nào mới ổn đây?

 

“Mạc phu nhân yên tâm, chỉ cần chúng ta thành người một nhà, có chuyện gì cũng có thể hỗ trợ!”

 

Tần phu nhân cũng không phải kẻ dễ bắt nạt, tuy rằng Mạc phu nhân nói không có gì, nhưng là lòng của bà cũng là có điều cố kỵ.

 

Tần Mộ Dao quan sát đến thần sắc cùng hành động của hai người bọn họ, đem hết thảy đều xem ở trong mắt.

 

‘Nữ tử cổ đại xem ra cũng thực hiểu tính kế nha.’

 

Xem các nàng nói chuyện phiếm, Tần Mộ Dao nhàm chán đến cực điểm, nếu nàng đoán không sai, hôm nay nam nhân vật chính cùng nàng thân cận kia là sẽ không đến.

 

Thở dài nhẹ nhõm một hơi, tìm một cái lấy cớ, mang theo Hồng Anh ra nhã gian, âm thầm đánh giá vận mệnh Đệ Nhất lâu này. Chủ đề mỗi một nhã gian cũng không giống nhau, từ ngoài cửa là có thể nhìn ra điểm đặc sắc.

 

Nàng lại một lần nữa đối Lâu chủ thần bí sinh ra tò mò.

 

Đột nhiên, ánh mắt của nàng bị một cái bàn cờ thật lớn hấp dẫn, không tự chủ được tiêu sái tiến lên, tại trước ván cờ kia dừng lại.

 

Trên ván cờ kia, quân đen vừa mới đi xong, đến lượt quân cờ trắng. Nhìn tổng thể ván cờ, tựa hồ quân đen đã muốn đem tất cả các bước của quân trắng phá hỏng, thắng bại đã gần như rõ ràng, quân trắng đã như bị buộc vào tuyệt cảnh.

 

Tần Mộ Dao một tay xoa cằm, suy tư về bước tiếp theo của quân trắng nên đi như thế nào.

 

“Tiểu thư, người lúc nào thì đối với cái này cảm thấy hứng thú?”

 

Hồng Anh có chút buồn bực.

 

‘Tiểu thư trước kia đối cầm kỳ thư họa là xem cũng không thèm liếc mắt một cái, còn vì thế nên đã bị Duệ Vương gia chế ngạo, cũng từng hạ quyết tâm đi học vài lần, nhưng là mỗi một lần đều không thành mà về.’

 

Tần Mộ Dao nhíu mi.

 

Hóa ra Tần Mộ Dao kia là chán ghét chơi cờ, dựa theo suy nghĩ ban đầu của Tần Mộ Dao kia, kêu nàng chơi cờ, còn không thống khoái bằng không cho nàng ăn cơm.

 

“Hứng thú cùng yêu thích là có thể thay đổi, thế giới này có nhiều thứ không xác định lắm.”

 

Tựa như nàng chưa từng có nghĩ tới mình sẽ bởi vì một chiếc nhẫn kim cương mà chết.

 

Hồng Anh suy nghĩ về lời Tần Mộ Dao nói.

 

Thông qua hôm nay quan sát, nàng phát hiện thiệt nhiều thói quen của tiểu thư đã thay đổi so với trước kia, để cho nàng khiếp sợ là nàng ấy lại nói muốn hủy hôn.

 

Tần Mộ Dao chuyên chú nhìn bàn cờ, xem xét thời thế, phút chốc, chợt lóe tia sáng, cầm lấy một cây gỗ bên cạnh, nhấc lên một quân cờ trắng, ở một vị trí không ai để ý tới buông xuống.

 

Nhất thời thế cục trên bàn cờ nháy mắt đã xảy ra nghịch chuyển, quân trắng thoát khỏi tuyệt cảnh, mà quân đen vốn sắp thắng lại rơi vào hoàn cảnh của quân trắng lúc nãy.

 

Tần Mộ Dao vừa lòng nhìn quân cờ nàng vừa hà xuống, một bàn này quân trắng thắng!

 

Lúc này, vài cái vỗ tay đột nhiên vang lên, Tần Mộ Dao quay đầu lại, rõ ràng thấy một nam tử mặc cẩm y màu trắng mỉm cười hướng nàng đi tới. Hắn ngũ quan tuấn mỹ đủ để cho bất cứ nữ nhân nào say mê.

 

Trong khoảng thời gian ngắn, Tần Mộ Dao lại có chút hoảng hốt, quên từ trong trí nhớ vốn có của thân thể tìm kiếm thông tin về nam nhân này.

 

“Cô nương, nơi quân cờ này hạ thật sự là tuyệt diệu!”

 

Mạc Thiếu Khanh cười dịu dàng, trong mắt hiện lên một chút ánh sáng, có chút không biết nói gì nhìn nữ tử trước mắt, xác định nàng chính xác là Đại tiểu thư Tần phủ!

 

Hắn không thể tưởng tượng, người giải được ván cờ này lại sẽ là tiểu thư vô dụng bị mỗi người xem thường!

 

Tần Mộ Dao phục hồi tinh thần lại, lộ nụ cười xa cách, giống như chuyện thất thần vừa rồi chưa từng xảy ra trên người của nàng.

 

“Công tử quá khen, chút tài mọn mà thôi.”

 

Ở đời trước, chơi cờ là sở thích thứ nhất của nàng, cờ vây có thể huấn luyện tư duy logic cùng năng lực bố cục của một người, hơn nữa còn có thể đề cao tính nhẫn nại.

 

‘Chút tài mọn?’

 

Nụ cười Mạc Thiếu Khanh cứng đờ.

 

Ván cờ này đã được đặt ở nơi này hơn một năm, rất nhiều người tự xưng cao thủ đến thử qua, đều không có phương pháp làm cho quân trắng từ tuyệt chỗ phùng sinh, mà vị tiểu thư Tần phủ này lại còn nói là chút tài mọn?

 

Trong mắt Mạc Thiếu Khanh nhất thời lộ ra sự tìm tòi. Hôm nay cảm giác lúc nhìn đến Đại tiểu thư Tần phủ cùng trước kia có chút không giống nhau!

 

“Tần tiểu thư có bằng lòng cùng ta tiếp tục hạ hoàn ván cờ này hay không?”

 

Mạc Thiếu Khanh chân thành nói lời mời, hắn muốn nhìn rốt cuộc có phải nàng đánh bậy đánh bạ hay không!

 

“Công tử làm cho những người khác bồi đi! Ta không rảnh, Hồng Anh chúng ta đi!”

 

Một tiếng ‘Tần tiểu thư’ làm cho Tần Mộ Dao lập tìm kiếm trí nhớ trong đầu.

 

Đây là người trong tứ công tử Tây Nhạc, sánh ngang với Duệ Vương gia – Đại thiếu gia Mạc gia. Vốn nàng cũng muốn hạ xong ván cờ này, lại bởi vì thân phận của hắn mà đánh mất ý niệm trong đầu.

 

Nàng hạ quyết tâm cùng với Duệ Vương gia giải trừ hôn ước, đối với bằng hữu của hắn, nàng cũng không nghĩ tiếp xúc nhiều.

 

Mạc Thiếu Khanh có thể cảm nhận được sự xa cách của nàng nháy mắt. Trong trí nhớ, Đại tiểu thư Tần phủ này lực chú ý chỉ vây quanh Duệ Vương gia, đối với bọn họ, cũng là cực kỳ lấy lòng, sao hôm nay lại ngược lại như thế?

 

“Hay là Tần Đại tiểu thư sợ hãi thua?”

 

Vẫn như cũ là một bộ dạng tươi cười vô hại, trong mắt lại không dấu vết xẹt qua một tia sáng lạnh.

 

Tần Mộ Dao bởi vì lời hắn nói mà dừng bước chân, sau đó cũng giương khóe môi lên.

 

“Phép khích tướng? Bất quá ta muốn làm cho Mạc đại thiếu thất vọng rồi, mặc dù là phép khích tướng cũng không thể làm cho ta thay đổi quyết định không cùng bằng hữu của cầm thú có bất kỳ tiếp xúc nào!”

 

Tươi cười của Mạc Thiếu Khanh lại cứng đờ.

 

Bằng hữu của cầm thú?

 

Hắn là bằng hữu của cầm thú, vậy cầm thú trong miệng nàng là nói ai?

 

Ở trong tầm mắt hứng thú mười phần của Mạc Thiếu Khanh, Tần Mộ Dao không có một chút lưu luyến mà tiêu sái rời đi, đi vào một nhã gian.

 

Mạc Thiếu Khanh nhìn cái nhã gian kia, đôi mi đen tuyền nhếch lên, ý cười trên khóe miệng càng lúc càng lớn.

 

“Hóa ra nàng chính là khách nhân nhị nương hôm nay mời đến!”

 

Trong mắt hiện lên một chút hào quang, thân hình ngang tàng nhấc bước chân, hướng nhã gian đi đến……

Ụt: Cuộc gặp gỡ định mệnh số 1 đã xuất hiện. Có ai hóng cuộc gặp gỡ định mệnh số 2 k ^^

♏006

Advertisements

2 comments on “♏005: Bị bắt gặp mặt

  1. Pingback: Cực Phẩm Đại Tiểu Thư | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

  2. Pingback: ♏ 004 Ngũ công tử Tây Nhạc | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s