♌14 Gặp Nạn

Ai ~ nàng chỉ là mang thai, không phải mắc trọng bệnh, hắn quá khuếch đại.

Khẽ thở dài, nàng động viên nói:

“Bên trong Bảo nhiều người như vậy, chàng thực sự không cần như vậy lo lắng.”

“Ta…”

Hắn cũng rõ ràng nàng ở bên trong Bảo sẽ không phát sinh chuyện gì, nhưng hắn luôn có sự bất an ở trong lòng quanh quẩn không đi.

“Đừng nàng ta nữa, ta sẽ ngoan ngoãn không chạy loạn, sẽ không để cho chàng lo lắng.”

Viêm Vũ Lang không biết nên nói rõ trực giác nội tâm chính mình như thế nào, hắn chỉ có thể ôm nàng thật chặt, nỗ lực giảm bớt hoảng sợ trong lòng.

Chỉ mong đúng là hắn đa tâm mà thôi.

“Viêm tổng quản, còn bao lâu nữa mới tới?”

Xốc lên mành xe ngựa, Trạm Sơ Bạch thò đầu ra hỏi.

Bọn họ hiện tại đang ngồi xe ngựa trên đường đi về ngoại ô phía nam, hai ngày trước Viêm Vũ Lang xuất phát đi tới địa điểm cứu trợ nạn dân cuối cùng.

“Sắp đến rồi, phu nhân, đại khái lại một phút.”

Viêm tổng quản lau mồ hôi, một mặt cười trả lời.

Nói tới Bảo chủ phu nhân tương lai này, toàn thể hạ nhân bọn họ có thể đều cực kỳ bội phục, nàng không sợ lửa giận thường xuyên mất khống chế của Bảo chủ, còn có thể áp chế nó lại, bên trong Bảo gần đây bình tĩnh rất nhiều, cái bàn cũng không cần lại đổi mới, thực sự là có thể làm việc người khác không thể.

Trong lòng mọi người cũng rất rõ ràng, bọn họ hạ nhân có thể học chữ đọc sách, cũng là bởi vì nàngmà ra, điều này làm cho bọn họ đối với nàng càng là cảm thấy cực kỳ cảm kích. Cho dù là chủ nhân nhà ai cho dù tốt cách mấy cũng chưa từng để nô bộc học tập, chỉ có Bảo chủ xin Phu tử đến dạy bọn họ học, thậm chí còn không trừ lương bổng của bọn họ.

Vì lẽ đó bọn họ đối với chuyện hôn sự này nhưng là rất vui mừng, mỗi người đều dốc hết toàn lực, chính là muốn làm một cái hôn lễ tận thiện tận mỹ. Chỉ là, tất cả mọi chuyện đều chuẩn bị kỹ càng, Bảo chủ nhưng bởi vì vội vàng làm việc thiện đã quên thành hôn ngày liền vào ngày mai…

“Ừm!”

Thả xuống mành xe, Trạm Sơ Bạch ngồi trở lại trong xe ngựa.

Thật là, nam nhân kia nhất định bận bịu đến quên tháng ngày.

Trong lòng nàng không nhịn được hờn dỗi.

Không ngờ nghe thấy một tiếng kêu khẽ, xe ngựa đột nhiên ngừng lại.

“Làm sao, đã xảy ra chuyện gì sao?”

Nàng nghi hoặc mà ló đầu ra ngoài, làm nhìn thấy một nữ tử cầm kiếm đứng ở trước xe ngựa.

“Ngươi… Ngươi muốn làm gì?”

Viêm tổng quản tuy rằng không biết võ công, nhưng vẫn rất là anh dũng dũng cảm đứng ra, lớn tiếng chất vấn.

“Còn không mau bảo vệ phu nhân!”

Hắn hét lớn, muốn mấy tên hộ vệ xông lên phía trước.

Nữ tử kia khẽ ra tiếng.

“Những người này còn chưa đáng kể!”

Ba tên hộ vệ chưa tới hai, ba lần liền bị nữ tử phi đao áp chế lại, tất cả đều bị thương nặng ngã xuống đất.

Viêm tổng quản không nhịn được kinh hoảng.

Hiện nay nên làm gì a?!

Trạm Sơ Bạch xem tình thế không đúng, nàng không chút hoang mang xuống xe ngựa, đánh giá nữ tử xem ra khá quen mắt này.

“Ngươi… Nếu như ta nhớ không lầm, chúng ta hẳn là từng gặp mặt đi!”

Tinh Thần thường ngày bên người bảo vệ nàng bị nàng phái đi “lấy tiền”, luận võ nàng là hết cách rồi, nàng hiện tại chỉ có thể dựa vào dùng trí.

“Hừ! Không nghĩ tới ngươi còn nhớ ta!”

Liễu Hồng hừ lạnh, nghiêng người một chưởng đánh ngất Viêm tổng quản vô dụng kia, cùng nàng mặt đối mặt.

“Nhớ tới ngươi thì lại làm sao? Ta lại chưa từng trêu chọc ngươi.”

Trạm Sơ Bạch không chút nào sợ hãi, thẳng tắp nhìn chằm chằm nàng ta.

“Ngươi lần trước ô nhục người còn dám nói không có trêu chọc ta?”

Liễu Hồng nộ khí đằng đằng phản bác.

“Ta ngày hôm nay liền muốn để ngươi biết kết quả chọc giận chúng ta.”

Chúng ta? Điều này có nghĩa là có đồng phạm sao?

Ý niệm này lóe lên qua, sau một khắc nàng liền bị Liễu Hồng điểm huyệt, hôn mê bất tỉnh.

Ôm lấy thân thể Trạm Sơ Bạch ngã oặt, Liễu Hồng cười gằn, đưa Trạm Sơ Bạch ném vào trong xe ngựa, Liễu Hồng nhảy lên xe ngựa đánh ngựa đi tới.

Viêm Vũ Lang một thân phong trần mệt mỏi, thật vất vả rốt cục hết bận, ngay khi hắn chuẩn bị trở về, lại đột nhiên bị hai người không hiểu từ đâu ra ngăn lại.

“Viêm Vũ Lang, lần trước ngươi để chúng ta ở đại hội võ lâm mất hết mặt mũi, lần này ta không thể không tìm ngươi so sánh cao thấp xem như báo thù.”

Vương Lộ mặt lạnh nói. Bên cạnh hắn Lưu Dạ cũng bày ra tư thế đối chiến.

Viêm Vũ Lang nhìn loại hình hắn ghét nhất trước mắt, rõ ràng chính là tên vũ phu nhưng lại nguỵ trang thành một bộ dạng bạch diện thư sinh.

“Các ngươi là ai a?”

Không nên trách hắn xem thường người khác, mà là người có việc muốn tìm hắn đánh nhau quá nhiều, hắn làm sao có thời giờ đi nhớ kỹ từng người từng người cùng hắn từng có ân oán.

“Hừ! Ngươi còn giả ngu, lần trước ở đại hội võ lâm, ngươi tùy ý thê tử của ngươi ô nhục Nam Sơn kiếm phái chúng ta, chúng ta ngày hôm nay đặc biệt đến thu thập phu thê các ngươi.”

“Ác! Hóa ra là các ngươi.”

Hắn bỗng nhiên tỉnh ngộ, nhưng vẻ mặt không có nửa phần kinh hoảng.

Nhân vật như vậy hắn còn không để vào mắt, chẳng qua là cảm thấy phiền mà thôi, như vậy sẽ làm lỡ thời gian hắn chạy trở về. Ngày mai sẽ là tháng ngày hắn thành thân, hắn cũng không thể khiến người ta hỏng rồi đại sự của cuộc đời hắn.

“Các ngươi muốn đánh chờ ta thành thân xong lại đánh, ta hiện tại không thời gian bồi hai người các ngươi làm bậy.”

Hắn vòng qua bọn họ, dự định rời đi.

“Muốn đi? Vậy cũng phải xem chúng ta có đồng ý hay không!”

Hai người đồng thanh hét lớn, đồng thời giơ kiếm từ hai bên công kích hắn.

Viêm Vũ Lang lắc mình, không muốn ở trước thành thân gây chuyện nhiều, nhưng mà đối phương thế tiến công càng ngày càng ác liệt, làm cho hắn không xuất thủ phản kích không được.

Hắn đầu tiên là đoạt được binh khí của bọn họ, quay người đánh cho bọn họ mỗi người một chưởng, hai người Vương Lộ Chi tại chỗ phun ra máu, ngã quỵ ở mặt đất.

“Nếu như muốn tìm ta phiền phức, các ngươi còn phải về luyện nhiều một chút!”

Viêm Vũ Lang bỏ binh khí của bọn họ xuống lắc đầu nói.

Hắn xuất chưởng chỉ dùng ba phần mười công lực, hai người liền thổ huyết như vậy, hai người này cũng quá yếu kém rồi.

“Viêm Vũ Lang, ngươi cái dã nhân này ── khặc!”

Vương Lộ Chi phu máu, lộ ra nụ cười gằn.

“Ngươi nghĩ rằng chúng ta liền sẽ bỏ qua như vậy sao?”

“Ngươi đừng quên, lúc trước nhục nhã chúng ta không chỉ có ngươi, còn có nương tử ngươi cái miệng lưỡi bén nhọn kia ──”

Lời Lưu Dạ còn chưa nói hết, cả người liền bị Viêm Vũ Lang một tay nâng lên, tay bóp chặt cổ của hắn.

“Các ngươi… Dám đối với nương tử của ta làm ra chuyện gì, ta sẽ không bỏ qua các ngươi!”

Hắn nheo mắt lại, ẩn tàn nhẫn nói.

“Hừ hừ! Không kịp.”

Vương Lộ Chi cười lạnh nói.

Bọn họ kế hoạch ban đầu là do hai người đến vây chặt Viêm Vũ Lang, Liễu Hồng đi mang Trạm Sơ Bạch đi, lại đem nàng ném đến phía sau núi, để cho nàng tự sinh tự diệt.

“Ngươi lời này là có ý gì?”

Viêm Vũ Lang đột nhiên rống to, đem Lưu Dạ xiết càng chặt hơn, dường như muốn bẻ gẫy cổ của hắn.

“Nói rõ cho ta!”

“Ta ──”

Lưu Dạ nói không ra lời, cả khuôn mặt cũng bởi vì không thể thở nổi mà xanh lên.

“Nói cho ta!”

Hắn rống to.

“Nàng bị chúng ta ném tới phía sau núi.”

Vương Lộ Chi sợ sư huynh đệ của mình thật bị Viêm Vũ Lang bóp chết, vội vàng mở miệng nói.

Viêm Vũ Lang buông lỏng tay ra, nhìn mặt trời sắp lặn khỏi đỉnh núi, trong lòng bốc lên phẫn nộ, trong mắt nổi lên sát ý. Hắn rút một thanh trường kiếm trên đất lên, hai tay rung lên, mũi kiếm đã ở trước ngực hai người, dường như muốn đâm vào trong tim bọn họ, bọn họ ngay cả động đậy một chút cũng không dám.

Thanh âm của hắn ẩn tàn nhẫn.

“Các ngươi tốt nhất cầu khẩn nương tử của ta bình an vô sự, bằng không ta sẽ đem bọn ngươi đâm thành một chuỗi như là xuyên thịt!”

Mặt trời dần dần lặn, đêm đen chậm rãi bao phủ mặt đất. Viêm Vũ Lang đang chạy như bay lên núi lần đầu tiên hi vọng mặt trời đừng biến mất nhanh như vậy. Phía sau núi khi vào đêm, dã thú rủ nhau đi ra, liền ngay cả thợ săn bản địa cũng không dám ở lúc đêm khuya lên núi.

Mà nàng một nữ tử nhu nhược yếu đuối, lại đang mang thai, một mình ở sau núi sẽ gặp phải hậu quả gì hắn liền nghĩ cũng không dám nghĩ tới. Hắn dường như đem hết toàn lực triển khinh công.

Khi hắn chạy tới dưới chân núi, sắc trời hoàn toàn đen kịt, nhảy lên đầu cành cây, tiếng dã thú trong rừng phía sau núi kêu gào vang vọng. Tim hắn lạnh cả đi, thế nhưng hắn không muốn từ bỏ bất cứ hy vọng nào, tìm kiếm vết xe ngựa rõ ràng trên đất một đường lên núi, trong miệng không ngừng đọc thầm ──

“Sơ Nhi nàng nhất định không có chuyện gì, ta cái gì cũng không muốn, ta chỉ cần nàng không có chuyện gì là được rồi…”

Không ngờ, phía trước cách đó không xa truyền đến nữ tử tiếng thét chói tai, tâm hắn rùng mình, vội vã chạy gấp tới.

Nhưng khi hắn chạy tới, lại thất vọng phát hiện nữ tử kia cũng không phải là Trạm Sơ Bạch, mà là một nữ nhân khác.

“Không được! Không nên tới!”

Liễu Hồng hoảng sợ nhìn dã thú không ngừng hướng về nàng gào thét cùng áp sát, kiếm của nàng từ lúc cuống quít chạy thoát đi đã bị mất, giờ khắc này nàng ngoại trừ tay không ra, không có bất kỳ vũ khí gì có thể chống đối.

Lúc nàng đang sợ hãi mắt đột nhiên nhìn thấy Viêm Vũ Lang, cũng không kịp nghĩ tới mặt mũi, vội vã kêu cứu.

“Viêm Bảo chủ, Viêm Bảo chủ van cầu người cứu ta a!”

Viêm Vũ Lang sợ tiếp tục trì hoãn như thế, Sơ Nhi chỉ sợ cũng sẽ gặp phải bất trắc… Không đúng, hiện tại hắn vẫn nên tìm được nàng trước mới là quan trọng.

 Ngay khi hắn xoay người muốn rời đi, Liễu Hồng hô to để hắn dừng bước.

“Viêm Bảo chủ, ngươi cứu ta, ta sẽ nói cho ngươi biết Viêm phu nhân ở nơi nào ──”

Thực sự là quá đáng sợ rồi! Không ai nói cho nàng ngọn núi này mãnh thú nhiều như thế, nàng lúc này gọi là hại người hại mình đi!

“Ngươi biết nương tử của ta ở nơi nào?”

Viêm Vũ Lang vung tay lên, mấy con dã thú ăn đau, vội vàng chạy trốn.

Liễu Hồng khóc đến khóc không thành tiếng, hai tay run hướng về phương hướng quần thú chạy trốn.

“Ở nơi đó…”

Liễu Hồng vừa mới tuy giải huyệt ngủ cho Trạm Sơ Bạch, thế nhưng cũng không nhìn thấy Trạm Sơ Bạch trốn ra được, giờ khắc này hẳn là… trở thành thịt trong miệng dã thú đi!

Viêm Vũ Lang không nói hai lời, nhanh chóng hướng về phương hướng Liễu Hồng chỉ mà đi, bay vọt ở ngọn cây, rõ ràng nhìn thấy các loại mãnh thú quần tụ, tâm trạng lạnh lẽo.

Cắn chặt răn, hắn không dám nghĩ đến hậu quả xấu nhất, chỉ có thể không ngừng cầu khẩn lại cầu khẩn…

Bỗng, một bóng người hồng nhạt trong bầy thú hấp dẫn sự chú ý của hắn, hắn quả thực không dám cũng không muốn tin tưởng cảnh mà chính hắn chứng kiến, cái bóng người hồng nhạt đang bị kéo xé kia ──

Thời khắc này, hắn thấy rõ lòng hắn bị tan thành mảnh vỡ, một con sói dừng động tác cắn xé lại, hắn vừa nhìn thấy rõ đó chỉ là một mảnh vải bị cắn rách, hắn nhất thời lại dấy lên hi vọng.

Hắn vận nội lực, vung chưởng đánh những dã thú kia ra, nhặt lên y vật như bảo bối, ngẩng đầu lên, luống cuống nhìn bóng cây tối tăm bốn phía, gào thét hô:

“Sơ Nhi… Sơ Nhi, nàng ở đâu…”

Tiếng nói của hắn ở trong rừng cây vang vọng, ở trong núi yên tĩnh có vẻ đặc biệt rõ ràng, nhưng thủy chung không ai đáp lại.

Không bao lâu, hắn lại phát hiện một chiếc giầy thêu của nữ tử, vội vã xông tới nhặt lên xem, trên hài nhiễm giọt giọt máu để trong lòng hắn lạnh lẽo, ánh mắt mờ mịt hướng về bốn phía nhìn lại.

Không… Hắn không tin nàng liền bị dã thú ăn vào bụng như thế… Nàng nhất định còn sống sót, nhất định ở chỗ nào chờ hắn đi cứu nàng…

Đột nhiên, một trận âm thanh bé nhỏ từ trong gió truyền đến ──

“Vũ Lang… Vũ Lang…”

Viêm Vũ Lang dựng thẳng tai, xác định tiếng kêu kia chính là âm thanh Sơ Nhi nương tử của hắn, hắn mừng rỡ như điên đứng lên, cẩn thận phân rõ phương hướng thanh âm kia, theo tiếng chạy đi.

Càng chạy, thanh âm kia càng rõ ràng, hắn lo lắng đi tới chỗ bên cạnh một vách đá, vẫn như cũ không nhìn thấy bóng người hắn tâm tâm niệm niệm.

“Sơ Nhi, nàng ở đâu?”

Viêm Vũ Lang hoảng loạn ở bên cạnh vách núi đảo quanh.

“Ta ở phía dưới…”

Trạm Sơ Bạch liều mạng nắm chặt cây mây mang theo một chút hy vọng sống sót không buông.

Vừa mới dã thú ở bên người nàng quần tụ, nàng liền ở trong hiểm cảnh thoát đi, nào ngờ tới vì không quen đường dẫn tới té xuống vách núi. May mà nàng mạng lớn, kéo được cây mây ở sườn dốc mới có thể tạm thời bảo vệ một mạng.

Ở thời khắc nguy nan này, nàng chỉ nghĩ đến một chuyện ── nàng không thể buông tay, nàng tin tưởng nam nhân của nàng nhất định sẽ tới cứu nàng, mà nàng cũng thật sự đợi được.

Viêm Vũ Lang hoảng loạn quỳ gối bên vách núi nhìn xuống, phát hiện hai tay nàng dùng sức níu kéo cây mây, thân thể nhỏ nhắn xinh xắn trên không trung lắc lư, mà dưới thân nàng là vách núi tối tăm sâu không thấy đáy.

Hắn ước định tình huống, vách đá bóng loáng không có chút cách nào có thể làm, mà cây mây xem ra không đủ bền chắc, hắn lo lắng nếu hắn lại xuất lực lôi kéo, ngược lại có thể khiến cây mây đứt rời.

Vắt hết óc, ai nói hắn ngu dốt nha?

Ở nguy cấp này lúc, trong đầu hắn đột nhiên thông suốt, nghĩ đến có thể mang y phục trên người mình cởi ra xem như là dây thừng mà dùng.

Lúc hắn vội vã cởi trường bào cùng đai lưng, đem cái bố y kia trói thành dây thừng mà thả xuống…

Thiên! Không đủ dài.

Hắn chỉ có thể để cho toàn bộ thân thể hắn với xuống, mới miễn cưỡng làm cho nàng với tới vải vóc.

“Sơ Nhi, nắm lấy y phục kia, ta kéo nàng lên.”

Hắn vừa mới nói xong, đột nhiên cảm thấy trên lưng rùng mình, phát hiện sau lưng có cỗ hàn khí, lập tức truyền đến tiếng thú trầm thấp.

Đó là con sói hoang, nếu như không phải ở tình huống như vậy, nó căn bản không đáng sợ, thế nhưng hiện tại, cố tình hắn không có cách nào phân thân…

Trạm Sơ Bạch cẩn thận mà nắm lấy vải vóc kia, thả rơi cây mây.

“Ta nắm chặt.”

Hắn nghe xong, không để ý tới đầu sói mắt nhìn chằm chằm đối với hắn, Viêm Vũ Lang bắt đầu cẩn thận mà xuất lực đưa nàng kéo lên. Chuyện này không phải là chuyện đơn giản, bởi vì hắn không thể dùng lực quá nhiều, bằng không có thể khiến vải vóc trong tay đứt rời.

Ngay khi hắn đưa sắp kéo nàng lên trên, con sói hoang kia dường như biết hiện tại quẫn cảnh là hắn không thể động đậy, nhanh chóng chạy tới, miệng rộng chộp lấy, răng sắt trực tiếp cắn tới chân của hắn ──

Viêm Vũ Lang hừ cũng không hừ một tiếng, tùy ý con sói hoang kia xả cắn chân của hắn, máu tươi trên đùi chảy ròng, mồ hôi giọt lớn như hạt đậu từ trên trán hắn lướt xuống, hắn vẫn như trước chầm chậm mà kéo nàng lên.

♌15

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s