♌08 Bị Ăn Triệt Để

Thật là! Nam nhân này chính là thích giúp nàng gây phiền phức, nếu như nàng vừa nãy không lên tiếng, phía sau hắn nhất định sẽ nói “không thành vấn đề”, sau đó như tên ngu ngốc đem tất cả tài sản nàng giúp hắn bảo vệ cứ như thế đều đưa đi đi ra ngoài.

Nàng giẫm tiểu chân đi ở phía trước, ở trong lòng không ngừng ở mắng nam nhân phía sau. Mãi đến tận đi vào phía sau khách điếm đánh cho một cái xong nàng mới bạo phát ra.

“Ngươi vừa rồi đến cùng đang làm gì?”

“Vừa?”

Viêm Vũ Lang hiểu lầm là nàng chỉ việc lúc nãy hai người đã làm trong phòng, vô tội nói:

“Ta nào có làm cái gì, ta chỉ là… muốn… muốn…”

Muốn viên phòng trước thời gian mà thôi.

Nhìn hắn nói lắp không nói ra được, nàng tức giận hơn.

“Ngươi nói, tài sản Hỏa bảo có bao nhiêu là bị ngươi cứ như vậy ném mất? Vừa mới tên kia là cái thứ gì…”

Ừ! Ở mưa dầm thấm đất, ngay cả cách nàng nói chuyện cũng bắt đầu trở nên không khí chất.

“Hắn là Phi Đao môn Môn chủ.”

Hắn vội vã bổ sung nói rõ.

“Ta quản hắn là phi đao hay là thái đao! Trọng điểm là, hắn muốn mượn tiền, ngươi lại không phải mở tiền trang, tại sao phải cho hắn mượn?”

Hắn chân trước đến đại sảnh nàng chân sau liền theo đến, vì lẽ đó những người kia ô nhục hắn, nàng một chữ đều nghe không sót.

Nàng thật vạn vạn không nghĩ tới, lại có người vô sỉ như vậy, xem thường người nhưng muốn đến vay tiền. Đây là ý gì, xem thường hắn người này, nhưng rất để mắt tiền của hắn sao?

Làm nàng tức giận hơn chính là, bọn họ cũng đã nói thành như vậy, hắn lại vẫn không đem bọn họ ném đi ra ngoài, thậm chí còn dự định đáp ứng yêu cầu của bọn họ?!

Nàng rất ít có kích động bạo lực, thế nhưng gặp phải cái nam nhân ngu ngốc này sau, nàng càng ngày càng thường muốn nắm cái gì đó cạy ra đầu óc của hắn, nhìn bên trong có phải là chỉ xếp vào bắp thịt cùng với võ công nhưng không có não hay không.

Hơn nữa nàng tức giận không chỉ là hắn, càng giận chính mình, tại sao nên vì một tên mãng phu như vậy mà tức giận. Hắn không biết chữ bị lừa gạt mắc mớ gì đến nàng? Hắn hiền lành bị bắt nạt lại mắc mớ gì đến nàng? Nàng tại sao nên vì hắn phẫn nộ, còn vì hắn… Cảm thấy không cam lòng, cảm thấy đau lòng?

Ở dưới cơn thịnh nộ, nàng càng nghĩ tâm tư càng rõ ràng, đáp án vẫn chôn ở trong lòng cũng càng ngày càng rõ ràng.

Đáng ghét! Tên mãng phu này lại không biết ở lúc nào, không chỉ đoạt đi nụ hôn đầu của nàng, cũng đoạt đi trái tim của nàng…

“Ừm…”

Cái vấn đề này thật sự làm khó hắn.

“Ta cũng không biết, bất quá mọi người ra ngoài hành tẩu giang hồ, đều là sẽ có lúc không tiện…”

Chờ chút? Mọi người?

Trạm Sơ Bạch chợt mắt nhắm lại, ngẩng đầu nhìn cái nam nhân một mặt thô lỗ này, nguy hiểm mở miệng hỏi:

“Rất nhiều người thường thường như thế “không tiện” chạy tới cùng ngươi vay tiền sao?”

“Cũng không có rất nhiều… đại khái một tháng ba, bốn người đi.”

Hắn cũng không chắc chắn lắm nói.

Nàng không thèm nói câu nào nữa, trong đầu nhanh chóng làm phép tính.

Một tháng bốn người, một năm thì có bốn mười tám người, bốn mười tám người này chỉ cần mượn mười lạng, một năm liền có thể mượn đi bốn trăm tám mươi lượng!

Viêm Vũ Lang nhìn sắc mặt của nàng lúc trắng lúc xanh, không nhịn được lo lắng muốn tiến lên sờ sờ nàng trán.

Lẽ nào là vừa rồi cởi y phục của nàng thì không cẩn thận bị lạnh…

Thế nhưng là lúc nhìn đến ánh mắt nàng bỗng nhiên sắc bén bắn tới sau, ngược lại theo bản năng lui về phía sau một bước.

Hắn cho rằng nàng sẽ như con mèo nhỏ đối với hắn giương nanh múa vuốt, thí dụ như vừa rồi nàng ở bên ngoài đầu, nhưng nàng không có, trái lại còn lộ ra nụ cười.

Trạm Sơ Bạch giận dữ phản cười, lôi kéo tay của hắn hướng bên ngoài đi đến. Lúc chuẩn bị đem cửa mở ra, nàng xoay người lại, nghiến răng nghiến lợi nói ngắn gọn ──

“Viêm Vũ Lang, lần này coi như xong, thế nhưng lại để ta bắt được chàng lãng phí bất kỳ một cắc bạc nào, chàng có thể chuẩn bị làm một tên hạ đường phu đi.”

Thôi, thôi, liền để nàng toàn diện tiếp nhận tên mãng phu này đi! Không chỉ hắn người, tiền của hắn, liền ngay cả trái tim của hắn cũng phải toàn bộ đồng thời giao ra đây!

Ba người Phi Đao môn chờ ở tại chỗ, chờ Viêm Vũ Lang bọn họ trở về.

Một lát sau, Trạm Sơ Bạch còn có Viêm Vũ Lang từ hậu đường đi ra, trên mặt Viêm Vũ Lang giảm đi thiếu kiên nhẫn, trái lại bày ra một mặt trầm túc.

Mạc Ý Thần mau mau mở miệng.

“Viêm Bảo chủ, không biết chuyện mới vừa đề cập với ngươi…”

“Xin lỗi, lần này chỉ sợ ta cũng là có lòng không đủ lực.”

Câu nói này là Trạm Sơ Bạch vừa mới dạy hắn.

Mạc Ý Thần lần này liền hoảng rồi.

“Viêm Bảo chủ, chuyện này làm sao sẽ? Ai cũng biết sản nghiệp Hỏa bảo đông đảo, đặc biệt là bãi chăn nuôi Hỏa bảo càng là ──”

“Càng là làm sao?”

Trạm Sơ Bạch cắt đứt hắn, cười nhạt.

“Ta nói, trên thế giới này tại sao có thể có chuyện kỳ quái như thế? Lại sẽ có người hướng người mình xem thường cúi đầu, chuyện này nên nói là thanh cao trong sạch (dựa trên sự tích “không vì là năm đấu gạo mà khom lưng” của Đào Uyên Minh), hay là ví dụ tốt nhất của khí khái hai bên đều có, nhưng lợi chỉ tự bản thân có?”

Nàng một phen lạnh lùng chế giễu ám phúng này, chỉ cần không phải người ngốc đến quá lợi hại, hẳn là đều có thể nghe ra được.

Nàng từ trước đến giờ là không dễ dàng nổi giận, bởi vì biểu lộ ra tâm tình của bản thân đối với nàng lại là một việc rất khó. Chỉ trách những người này bắt nạt ai không bắt nạt, cố tình bắt nạt trên đầu nàng. Hừ! Vậy cũng chớ trách nàng khiến cho bọn họ khó coi.

“Viêm phu nhân…”

Mạc Ý Thần bị nói móc như thế, cũng không nhịn được trầm sắc mặt xuống. Liễu Hồng càng là dễ kích động rút đao ra khỏi vỏ, nũng nịu nói:

“Ngươi nói tới quá phận rồi!”

“Làm sao? Ta nói không đúng sao?”

Thân hình Trạm Sơ Bạch không hoảng hốt, mắt không chớp nhìn thẳng đao đang chỉ trước mặt chính mình.

“Ngươi… Chúng ta hôm nay tới nhưng là để mắt các ngươi!”

Liễu Hồng trẻ tuổi nóng tính, sao có thể nhận được việc bị một giới vũ phu thôn phụ nhục nhã. Đối với nàng mà nói, nữ nhân nhìn tới bực này dã nhân, nói vậy cũng không phải cái người nào xuất thân cao quý chính thống.

“Có nghe hay không? Nàng nói đây là để mắt chúng ta nha!”

Trạm Sơ Bạch cười gằn, quay đầu hướng Viêm Vũ Lang quăng cho một cái ý cười lười biếng.

“Thực sự là xin lỗi, chúng ta không cần loại để mắt này, cho nên xin mời người di tôn giá tìm người đồng ý bị các ngươi để mắt thương lượng vấn đề quý phái đi!”

Nói xong, nàng đối với Viêm Vũ Lang đưa tay ra, muốn hắn đỡ nàng trở về phòng.

“Đi thôi! Ta mệt mỏi!”

Viêm Vũ Lang đối với việc nàng hiếm thấy chủ động tới gần đương nhiên là mừng rỡ, làm sao còn quản ba người Phi Đao môn kia, hắn tám phần mười là đỡ tay của nàng “tiếp xúc diện tích” không đủ lớn, đơn giản ôm lấy nàng trực tiếp hướng về phòng nhỏ hai người ở đi đến.

Nhìn Viêm Vũ Lang ôm nữ nhân kia đi rồi, Liễu Hồng tức đến nhìn dưới đất thấp mắng.

“Thực sự là không biết xấu hổ!”

Mạc Ý Thần bất đắc dĩ, thật sâu thở dài.

Ai, giờ bắt bọn họ tiếp theo muốn tìm ai mượn tiền nha?

Hoa hồng nhiễm phải sương mai, sáng sớm chim nhỏ ở thanh ngang cửa sổ xì xào bàn tán phong tình ngày mùa hè. Ánh nắng sáng sớm chậm rãi luồn vào cửa sổ, chiếu ra bóng của cửa, gió thổi ôn hoà phất sa mạn màu hồng trên giường gỗ, lộ ra trên giường cảnh mà hai người ôm nhau ngủ.

“Ừm…”

Trạm Sơ Bạch nhắm mắt lại ưm thanh, không nhịn được nhích hướng về nguồn nhiệt một buổi tối chặt chẽ bao lấy nàng. Bất quá, chăn bông giường này làm sao cứng rắn như vậy…

Nàng ôm “chăn bông” trong ấn tượng, khẽ nhíu lại mi nghĩ.

Nàng chưa từ bỏ ý định lại vỗ vỗ “chăn bông”, đầu cũng ở trên nó cọ tới cọ lui, đột nhiên “chăn bông” nặng nề thở một hơi ──

Chờ chút! Chăn bông lại thở dốc?!

Nàng lập tức phát hiện không đúng mở mắt ra, đập vào mi mắt chính là tên mãng phu kia còn có ánh mắt mang tình dục.

“Chàng──”

Làm sao lại ở trên giường ta?!

Trạm Sơ Bạch mở mắt thật to, nhưng câu hỏi vẫn còn chưa nói hết, môi đỏ mềm mại của nàng liền lập tức bị hắn ngậm vào, thô lỗ gặm cùng hôn nồng nhiệt.

Viêm Vũ Lang bất chấp tất cả, nhìn thấy nàng mới vừa mở mắt, lập tức hôn lên. Trời vừa sáng hắn liền tỉnh lại, nhìn mặt Sơ Nhi nương tử của hắn ngủ, có một nơi lập tức ngo ngoe dục động, mãi mới chờ đến lúc nàng tỉnh rồi, đương nhiên muốn đi tới hưởng ngon ngọt để thỏa mãn một thoáng khát vọng.

Theo hắn hôn đến, hồi ức tối ngày hôm qua cũng chậm chậm trở lại.

Tối hôm qua sau khi đánh đuổi mấy người đáng ghét kia xong, hắn ôm nàng trở về phòng, làm thế nào cũng không chịu trở về phòng của hắn, mặt dày mày dạn lôi kéo nàng nói chuyện đông chuyện tây, nhân cơ hội ăn đậu hũ của nàng.

Sau đó đêm càng ngày càng sâu trầm, ánh mắt của hắn cũng càng ngày càng tà ác, cuối cùng nàng ở dưới tình huống không cách nào phản kháng cũng ỡm ờ, bị cái mãng phu này kéo đến trên giường cho “ăn”.

Hồi tưởng kết thúc, Trạm Sơ Bạch cắn cắn môi dưới, nghiêng mắt trừng hắn.

“Đáng ghét, đừng tiếp tục hôn, miệng ta đều sưng lên.”

Tối ngày hôm qua hắn cũng hết hôn lại cắn, hiện tại mới vừa tỉnh ngủ lại tới một lần nữa, môi nàng khẳng định xem ra vừa hồng vừa sưng.

Vẻ mặt nàng lôi kéo chăn, bên trong vui tươi lại có vẻ đẹp thuộc về quyến rũ yêu kiều của tiểu nữ nhân, để Viêm Vũ Lang không nhịn được nhìn đến ngây dại.

“Sơ Nhi nương tử, ngươi thật là đẹp…”

“Nói cái gì đó! Trời vừa sáng liền lắm lời.”

Nàng đè thấp phun chữ, gò má không khỏi ửng hồng.

Không phải là chưa từng có người tán thưởng nàng, nhưng đại đa số đều chỉ nói nàng đáng yêu, hơn nữa phần lớn, nàng biết những người kia nói những câu nói đó đều không phải thật tâm, cái kia bất quá là a dua nịnh hót, cho nên nàng cũng không sẽ vì những kia ca ngợi mà hài lòng.

Nhưng mà hắn sẽ không cần phải ngụy tạo như thế để khiến cho nàng thẹn thùng, kẻ lỗ mãng này thành thật đến sẽ không dùng tâm cơ, vì lẽ đó cái chân thành ca ngợi kia trái lại càng đánh động trái tim của nàng.

“Nào có, Sơ Nhi nương tử vốn là đẹp…”

Viêm Vũ Lang vô tội nói, bàn tay lớn dưới đệm chăn hạnh kiểm xấu vỗ về cái lưng xinh đẹp của nàng.

“Đem tay bỏ ra.”

Nàng mềm nhẹ mệnh lệnh.

“Sơ Nhi nương tử, ta lại phát hiện một mặt khác của nàng…”

Hắn cười nhẹ, căn bản không để ý tới lời của nàng tiếp tục liếm hôn cổ mẫn cảm của nàng, trêu đến nàng toàn thân run rẩy không ngớt, hư nhuyễn co quắp dựa vào hắn.

“Cái…cái gì?”

“Sơ Nhi nương tử không chỉ thông minh lanh lợi, tuy rằng dài đến xinh đẹp thế nhưng trong xương có thể bá đạo.”

Hắn trượt bàn tay lớn trơn một tay ôm sát nàng, làm cho nàng nằm ở trên người hắn, một tay kia làm càn ở trên thân thể mềm mại nàng không ngừng dấy lên ngọn lửa tình dục.

Thời gian quen nàng càng lâu, hắn càng là không nhịn được đem tâm đặt ở trên người nàng càng nhiều. Nàng có một mặt thông tuệ hơn so với với nữ tử bình thường, có một mặt xinh đẹp hơn người, cũng có một mặt bá đạo như hiện tại khiến người ta không lời nào để nói, còn có một mặt vì hắn đau lòng mà nổi giận…

Nàng một bộ thân thể nho nhỏ như vậy, tại sao có thể chứa đựng nhiều không giống nhau như vậy, làm cho hắn cảm giác không nắm bắt được nàng, cũng hầu như là bị một cái nhíu mày một nụ cười, một lần giận dữ của nàng làm cho luống cuống?!

Hắn không phủ nhận một người từ trước đến giờ không thích động não là hắn, lần này có thể nói là dùng hết tâm cơ to lớn nhất ── vậy thì là muốn lợi dụng loại chiêu số không đủ tư cách là hai người tiếp xúc da thịt này, làm cho nàng vĩnh viễn ở lại bên cạnh hắn.

Chỉ là, mùi vị Sơ Nhi nương tử của hắn thật sự quá ngọt, để hắn tổng không nhịn được muốn được càng nhiều…

Hắn hôn lên môi đỏ của nàng, đem chính mình dục vọng nặng nề chôn nhập bên trong mềm mại của nàng, để thân thể nàng theo hắn đòi hỏi mà đong đưa.

“Ngươi… Ngươi thật sự quá xấu…”

Trạm Sơ Bạch không chịu được mà mềm mại rên rỉ, viên mắt hàm mị liếc hắn.

Nàng thay mình tìm cái loại phiền phức nào a?! Hắn một đêm đòi hỏi không biết thoả mãn đã làm cho nàng động thân cũng đau xót không nói, hiện tại sáng sớm, hắn lại còn…

“Ừm, Sơ Nhi nương tử của ta, ta đúng là quá xấu…”

Vì lẽ đó xin nàng ở lại bên cạnh ta hảo hảo quản giáo ta đi!

Hắn xoay người đưa nàng đặt ở dưới thân, ở trong lòng khẽ nói ra nguyện vọng của chính mình.

Vào đúng lúc này, hắn muốn nàng vững vàng mà nhớ kỹ hắn, mặc kệ là thân thể hoặc là tâm.

Bên trong màn phù dung ấm áp, thanh âm nam nữ trầm thấp thở cùng rên rỉ không ngừng, ngày mùa hè gió nhẹ thổi hạ xuống màn che, thời gian cũng không nhịn được dẫn theo chút ý xuân lặng lẽ rời đi…

“Sơ Nhi nương tử, uống trà không?”

Mắt Trạm Sơ Bạch khép hờ, nghiêng đầu qua hướng khác không muốn nhìn hắn.

“Sơ Nhi nương tử, ta giúp nàng xoa xoa chân?”

Nàng lần này đem đầu nghiêng qua một mặt khác, chính là không nói lời nào, không để ý tới.

“Sơ Nhi nương tử, vậy ta…”

Viêm Vũ Lang không buông tha, còn muốn tiếp tục nói.

Thế nhưng lại không có hảo tâm tình để mà nhẫn nại hắn như lúc sáng, nàng nắm lấy cổ áo của hắn, ung dung thong thả nói:

“Ta hiện tại không muốn uống trà, không muốn xoa chân, không muốn ăn, không muốn xuống xe thông khí, càng không muốn nghe chàng như con ong mật ở một bên ta nói nhảm như thế, Viêm Bảo chủ, không biết ta giải thích như vậy đủ rõ ràng chưa?”

Hắn lập tức gật đầu, vô cùng hiểu rõ mỗi lần khi nàng lấy chủ nhân hoặc là Viêm Bảo chủ danh xưng này gọi hắn chính là lúc nàng không cao hứng.

Thực sự là đáng trách a! Nàng lại để cho mình rơi vào hoàn cảnh sa sút tình thân như vậy.

Nằm nhoài trên giường mềm xe ngựa, Trạm Sơ Bạch một mặt mệt mỏi nghĩ.

Bọn họ ước chừng lúc xế chiều mới rời khỏi khách điếm, mà khi nàng động thân thì toàn thân vừa vô lực lại đau nhức nên bị hắn ôm đi ra, nghe hắn cùng chưởng quỹ nói muốn một chiếc xe ngựa, nàng hầu như tưởng tượng được ánh mắt cùng vẻ mặt lão bản còn có hầu bàn khách điếm sẽ có bao nhiêu ám muội.

Xem ở việc chiếc xe ngựa này bố trí khiến cho nàng thoải mái dễ chịu, nàng mới miễn cưỡng nhẫn nại không đi theo bọn họ tính toán.

Nam nhân này lúc coi nàng là oa nhi, cái gì tam tòng tứ đức toàn bộ dọn ra dùng. Kết quả vừa bỏ lệnh cấm, nhưng đem lời đã nói lúc trước xem là rắm thúi, không khách khí đưa nàng ăn no căng bụng, còn ăn rất triệt để.

♌09

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s