♎ 073 Đại hôn của Cẩn Du!

Lâm Cẩn Du cùng Tử Quân một đường hướng tiểu viện của Lan Tịch Chi bước vào, trên đường đi, Tử Quân đều rất cảnh giác, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn xung quanh, nhìn xem có người nào theo dõi bọn họ không.

Hành vi như vậy làm cho Lâm Cẩn Du cảm thấy hắn rất là đáng yêu, nàng chuyển mắt nhìn về phía Tử Quân, đối với hắn nói:

“Tử Quân, lần này ta đi Đông Lâm đưa thân, trên đường còn đi Tây Nguyệt một chuyến.”

Tử Quân nghe vậy mắt phượng híp lại, hỏi:

“Muội đi Tây Nguyệt làm cái gì?”

Lâm Cẩn Du cười trả lời:

“Nghe nói Tây Nguyệt phong cảnh rất đẹp a, cho nên ta phải đi Tây Nguyệt, huynh có biết ta gặp ai ở Tây Nguyệt không?”

“Gặp ai?”

Lâm Cẩn Du mặt mày hớn hở nói:

“Ta thấy Thái Tử Tây Nguyệt Thủy Mặc Dật.”

Tử Quân nghe vậy, bước chân đi tới hơi hơi dừng một chút, tuy rằng động tác của hắn thoáng chốc, nhưng lại bị Lâm Cẩn Du bắt được.

Xem ra, Tử Quân thật sự rất có khả năng cùng Hoàng thất Tây Nguyệt có liên quan.

Nhưng là, hắn đã là người Hoàng thất Tây Nguyệt, hắn lại vì sao phải đến Nam Lâm đảm đương một cái đại ti nhạc nhỉ?

Thật sự là làm cho người ta không thể tưởng tượng a!

“Gặp hắn sao.”

Tử Quân tiếp tục hướng phía trước mà đi, biểu tình trên mặt vẫn chưa có biến hóa gì, lời hỏi ra cũng chỉ lạnh nhạt thôi.

Lâm Cẩn Du gật đầu nói:

“Huynh biết không? Chuyện xảy ra gần đây ở Tây Nguyệt, có một đám nữ tử bạch y che mặt chuyên môn chia rẽ các đôi tình nhân trong thiên hạ, thật sự quá biến thái.”

“Việc này ta nghe nói.”

Tử Quân nghe vậy nhẹ nhàng mà gật gật đầu.

“Lúc đó ta đã bị đám nữ nhân biến thái này chộp tới, sau đó, Thủy Mặc Dật liền xuất hiện, là hắn đã cứu ta.”

Tử Quân nghe xong những lời này sau, đối với chuyện Thủy Mặc Dật cứu Lâm Cẩn Du cũng không quan tâm, hắn chỉ từ giữa lấy ra lời hỏi:

“Muội cùng người nào thành đôi tình nhân ở cùng nhau, cho nên mới bị đám nữ tử kia chộp tới vậy?”

Lâm Cẩn Du vừa nghe lời này, lập tức liền 囧. Ặc…… Sớm biết thế nàng sẽ không cùng Tử Quân nói chuyện này……

“Hắc hắc……”

Lâm Cẩn Du nhìn Tử Quân cười gượng hai tiếng, nàng tổng không thể nói đối với Tử Quân, nàng là theo Nạp Lan Duệ Tích bỏ trốn đi? Như vậy có phải rất buồn cười hay không?

Bất quá, Lâm Cẩn Du không muốn nói chuyện này nữa, nhưng trí tuệ hơn người như Tử Quân cũng đã sớm đoán được, chỉ nghe hắn nhợt nhạt ra tiếng, nói:

“Muội khi đó là cùng Nạp Lan Duệ Tích ở cùng nhau đi?”

Bước đi hướng về phía trước của Lâm Cẩn Du dừng một chút, quay đầu nhìn về phía Tử Quân, ê a nói:

“Chuyện này……”

Đầu tiểu tử này sao lại thông minh như vậy? Thế mà cũng đoán được?

Tử Quân nâng tay, áo lụa trắng to theo gió thổi giơ lên, hắn che miệng, nhẹ giọng cười lên tiếng:

“Không thể nghĩ được, Nạp Lan Duệ Tích vẫn là một nam tử có tình sâu vô cùng…… Thế nhưng dám vì ngươi buông tha cho thiên hạ Nam Lâm.”

Đôi mắt Lâm Cẩn Du cụp xuống, ngực tựa hồ có chút hơi hơi phiếm đau, nhớ tới những ngày cùng Nạp Lan Duệ Tích ở chung, nghĩ hắn đối chính mình rất tốt, nghĩ đến chén canh gà nồng đậm. Kiếp này, có lẽ nàng cùng hắn thật sự vô duyên đi.

“Tử Quân, nếu như nói chuyện này, ta thật sự tin tưởng duyên phận trời đã định trước.”

Nàng cùng Nạp Lan Duệ Tích cách nhau bầu trời, hai người chia làm hai đầu, đó là ngăn cách nhau đến suốt cuộc đời cũng không thể với tới được.

Môi mỏng Tử Quân mím nhanh, mắt phượng xẹt qua một tia ám trầm, cuối cùng không nói gì, ngược lại lần nữa cất bước tiến lên.

Hai người một đường không nói chuyện đi tới tiểu viện của Lan Tịch Chi. Gõ cửa sau liền nghe được Thính Vũ vui vẻ rạo rực hỏi:

“Là tiểu thư sao?”

Lâm Cẩn Du trả lời:

“Là ta.”

Thính Vũ ba bước nhập thành hai bước tiến lên mở cửa, nụ cười trên mặt sáng lạn, nhưng mà, khi nàng kéo mở cửa thì, tươi cười liền cứng ở tại chỗ cũ:

“Tiểu thư…… Đại tư nhạc sao lại đến đây?”

“Thính Vũ, ngươi nói ai tới? Là Tử Quân đến?”

Thính Vũ vừa dứt lời, Lâm Cẩn Du còn chưa có kịp đáp lời liền nghe thanh âm Lan Tịch Chi từ trong truyền ra.

Lan Tịch Chi là cầm kỹ, tự nhiên đối với chuyện cầm cực để ý, tiếng đàn của Tử Quân bà cũng chỉ là nghe lời đồn lại chưa từng được nghe qua, lúc này Tử Quân tự đưa đến cửa, bà mới không hề do dự cao hứng nói?

Thính Vũ xoay người trở về đỡ lấy Lan Tịch Chi, Lan Tịch Chi đi tới cửa, khi bà thấy Tử Quân y phục bạch y như tiên, hơi hơi sửng sốt một chút, chỉ cảm thấy bộ dạng Tử Quân không hiểu sao có chút quen thuộc, giống như ở nơi nào đó đã gặp qua rồi. Bất quá, bà sững sờ cũng chỉ trong nháy mắt, sau đó liền cười gật đầu nói:

“Hay cho một tiểu tử tuấn tú a……”

Bộ dạng Tử Quân thật tuấn mỹ, thế nhân đều biết, nhưng mà, cũng không có người đối mặt khen hắn như vậy, lời Lan Tịch Chi nói xuống sau trên mặt Tử Quân đúng là hiện lên hai đóa mây đỏ.

Lâm Cẩn Du nhịn không được nâng tay cọ mặt Tử Quân bỗng chốc đỏ, oán trách nói:

“Tử Quân, mặt của huynh lại đỏ nha, thật đáng yêu.”

Động tác cọ mặt kia, giống như đã từng làm trăm ngàn lần, Lâm Cẩn Du làm cực kỳ tự nhiên, mà Tử Quân cũng chưa vì Lâm Cẩn Du đụng chạm mặt hắn mà cảm thấy không thoải mái gì cả.

Trong nháy mắt, trái tim hai người đều lướt qua một cảm giác quen thuộc kỳ quái. Cảm giác cùng nhau như vậy, Tử Quân cùng Lâm Cẩn Du chuyển mắt ngóng nhìn vào đối phương.

“Huynh……”

“Muội……”

Hai người đồng thanh phun ra một chữ.

Tử Quân liếc Lâm Cẩn Du, lần đầu tiên khi nhìn thấy nàng, Tử Quân liền cảm thấy cặp mắt của nàng có chút quen thuộc, đến sau này khi gặp nhau ở dạ yến Hoàng cung đêm đó, hắn cũng có cảm giác tương tự. Lúc này Lâm Cẩn Du lại nâng tay sờ mặt hắn, hắn đúng là không có nửa phần không thoải mái, hơn nữa còn cảm thấy có một cỗ cảm giác quen thuộc kỳ dị từ đầu quả tim lướt qua.

Phải biết, hắn từ nhỏ liền không thích để nữ tử đụng chạm hắn, người đi theo bên người hắn đều là nam tử. Lúc này, Lâm Cẩn Du sờ mặt hắn, thế nhưng hắn còn cảm thấy cảm giác không tệ.

Hắn…… Có phải điên rồi hay không?

“Ặc……”

Thính Vũ nhìn tiểu thư nhà mình, tựa hồ cũng cảm thấy tiểu thư nhà mình có phải có chút không thích hợp hay không a, nàng…… sao lại nâng tay đi sờ mặt đại tư nhạc nhỉ? Động tác đó có phải có chút quá mức kinh thế hãi tục hay không?

Mấy người sững sờ đứng ở tại chỗ, Lâm Cẩn Du cách sau một lúc lâu mới phát giác động tác của chính mình mới vừa rồi coi như có chút lỗi thời, tay nàng sao lại đi sờ mặt Tử Quân vậy?

Thật sự là hù chết người a!

Tuy rằng nàng cảm thấy Tử Quân rất tuấn tú, đối với hắn cũng có hảo cảm, nhưng mà, nàng làm sao có thể mê đắm đi sờ mặt người ta vậy?

Trời xanh a…… Cho nàng một cái động để nàng độn thổ đi!

“Du Nhi à, mẫu thân đã làm cơm xong, các con cũng đừng đứng ở bên ngoài nữa, vào đi.”

Trước lúc Lâm Cẩn Du còn chưa triệt để hóa thạch, Lan Tịch Chi đi ra giảng hòa.

Tử Quân nghe vậy hướng tới Lan Tịch Chi có lễ phép gật đầu nói:

“Đa tạ phu nhân.”

Nói xong, thản nhiên nâng bước sải bước tới trong viện.

Lâm Cẩn Du xem thân ảnh Tử Quân dần dần đi xa, sửng sốt sau một lúc lâu mới cất bước vào cửa, hai tay càng không ngừng nhíu làn váy.

Một bữa cơm này bởi gì cái “tay hổ sờ” kia đối với Tử Quân, vốn nên là bữa tối vui vẻ hòa thuận như tiệc chia tay, Lâm Cẩn Du ăn lại có cảm giác nhạt như nước ốc, thật sự không yên lòng, trong lòng bất ổn luôn nghĩ đến Tử Quân sẽ không đem nàng cho rằng đồ điên đi.

Thật vất vả ăn cơm xong rồi, Lâm Cẩn Du nghĩ có nên cứ như vậy rời đi hay không, mà Tử Quân lại đối với Lan Tịch Chi nói:

“Lần trước khi Hoàng cung có dạ yến, vãn bối nghe nói cầm kỹ của phu nhân người có một không hai thiên hạ, không biết vãn bối có thể may mắn nghe thấy được không?”

Lan Tịch Chi nghe vậy, cười đến mặt mày loan loan, gật đầu nói:

“Đương nhiên có thể a.”

Bà hôm nay vốn là muốn nghe Tử Quân đánh đàn, nhưng vì chuyện Du Nhi sờ mặt vừa rồi, bà nghĩ việc này coi như xong, ai ngờ Tử Quân lại tự nói ra, như thế, bà làm sao lại không đáp ứng được?

Thính Vũ nghe vậy xoay người trở về phòng lấy đàn tranh, đôi mắt Lâm Cẩn Du quan sát Tử Quân, tinh tế quan sát mỗi tiếng nói từng cử động của hắn.

Hazz, mỗi một động tác của hắn đều là như một bức tranh, hành vi cử chỉ của hắn cũng là giáo dưỡng tốt, biết mẫu thân mình muốn nghe hắn đánh đàn liền dẫn đầu nói ra.

Chính mình cùng hắn trong lúc đó, thật sự là cách biệt một bầu trời a!

Giây lát, Thính Vũ liền đem đàn tranh lấy ra, Lan Tịch Chi ngồi ở bên trong sân đánh lên, một khúc đàn xong, Tử Quân vỗ tay khen hay, sau đó, Lan Tịch Chi lại thuận thế mời Tử Quân đánh đàn, Tử Quân mang đàn cổ của mình đến ngồi trên chiếu, mười ngón luật động lên, một khúc tao nhã róc rách mà ra.

Tuy rằng Lâm Cẩn Du thân là người hiện đại cảm thấy sờ mặt một chút căn bản cũng không cái gì, nhưng mà, Tử Quân nam tử này, sạch sẽ giống như một tờ giấy trắng thuần khiết vậy, nàng luôn cảm thấy bộ dạng bản thân giống như đang tiết độc hắn ấy.

Nhưng mà, cố tình nàng liền bị ma quỷ ám sờ lên, bởi vì trong lòng ngũ vị tạp trần, Lâm Cẩn Du tất nhiên không có tâm tình lại đi nghe Tử Quân đánh đàn.

Khi Tử Quân đàn xong, Lan Tịch Chi lại cùng hắn luận bàn cầm kỹ một tí, Lâm Cẩn Du nhìn sắc trời, cảm thấy nên rời khỏi.

Lúc Tử Quân rời đi thì đối với Lan Tịch Chi nói:

“Phu nhân, nếu người không chê tại hạ quấy rầy mà nói, tại hạ có thể thường xuyên tới nơi này cùng phu nhân luận bàn cầm kỹ.”

Lời vừa nói ra, đôi mắt Lâm Cẩn Du lại trợn lên, đáy lòng lướt qua một dòng nước ấm, kéo dài tới tứ chi bách hải.

Tử Quân này, hắn…… Lại đối với mình tốt như vậy sao?

Hắn nói là cùng mẫu thân đánh đàn luận bàn tài nghệ, nhưng mà nghĩ trong khoảng thời gian chính mình rời đi Nam Lâm, có thể bảo hộ được mẫu thân nàng an toàn.

Chính mình có đức hạnh gì, mà làm cho hắn có thể quan tâm như thế?

Dưới tình thế đó, Lâm Cẩn Du càng hối hận đến ruột sắp xanh, nàng mới vừa sao lại vươn tay yêu ma ra chứ?

Lan Tịch Chi nghe vậy, trên mặt hoa đào nở rộ, gật đầu nói:

“Được, một chút cũng không quấy rầy.”

Tử Quân hướng Lan Tịch Chi hơi hơi gật đầu sau liền xoay người rời khỏi, Lâm Cẩn Du thấy thế cũng ôm mẫu thân mình sau liền xoay người rời đi.

Thính Vũ đi theo sau Lâm Cẩn Du, đối với Lâm Cẩn Du nói:

“Tiểu thư, Thính Vũ muốn theo người đi Đông Lâm.”

Bước chân Lâm Cẩn Du đang đi thì dừng lại, nàng xoay người nhìn Thính Vũ, nói:

“Thính Vũ, muội phải ở lại chỗ này chiếu cố mẫu thân, Đông Lâm tự ta đi là được, nếu muội rời nơi này đi, ta không yên lòng về mẫu thân.”

“Tiểu thư……”

Cái miệng nhỏ nhắn của Thính Vũ chu chu, rất là ủy khuất.

Lần trước tiểu thư rời đi, nàng cảm thấy không có thói quen, tiểu thư lần này gả đi Đông Lâm, cả một đường dài, nếu không có một người trò chuyện riêng tư, thì nàng có bao nhiêu khó chịu đây?

Nước mắt của Thính Vũ làm cho lòng Lâm Cẩn Du nhéo một chút, tim nàng đập mạnh và loạn nhịp trong giây lát, nâng tay nhẫn tâm nói:

“Muội không cần đi.”

Dứt lời, kiên quyết xoay người chuẩn bị rời đi, nhưng mà, khi nàng mới bước ra một bước thì lại nghe Tử Quân nói:

“Cẩn Du, nếu muội lo lắng cho phu nhân thì ta sẽ luôn luôn ở tại trong viện này mà chiếu cố phu nhân, chờ muội trở về, như thế nào?”

Lâm Cẩn Du tiến bước chân lên thì ngừng lại, nàng chuyển mắt quan sát Tử Quân, trong mắt mang theo kinh ngạc:

“Huynh…… có thể không cần hồi cung sao?”

Tử Quân hướng Lâm Cẩn Du mỉm cười nói:

“Ta cùng với Nam Cung Tẩm lại không phải quan hệ quân thần, ta muốn đi, ông ta cũng sẽ không ép được ta.”

Đôi mắt Lâm Cẩn Du trừng càng ngày càng lớn.

Hóa ra còn có chuyện như vậy? Hắn lại không phải là hạ thần của Nam Cung Tẩm. Nếu nói như vậy, quả thật nàng càng thêm yên tâm, dù sao, so với Thính Vũ, võ công của Tử Quân cao hơn rất nhiều.

“Nói như vậy, thật sự là cám ơn huynh.”

Tử Quân trả lời:

“Giữa bằng hữu với nhau, không cần nói hai chữ cám ơn, đi thôi, tối nay liền để Thính Vũ ở tại chỗ này, ta đưa muội hồi phủ trước đi.”

Thính Vũ nghe vậy, cảm động nhìn Tử Quân:

“Cám ơn đại tư nhạc!”

Lâm Cẩn Du nhìn thoáng qua Thính Vũ sau liền xoay người rời khỏi, Tử Quân đi theo sau nàng.

( Ụt: Vì một lời giúp đỡ này của Tử Quân ca làm cho Thính Vũ sau này phải rời xa Du tỷ vĩnh viễn. Ai đoán được lý do vì sao thì tăng thêm chương nữa trong vòng 3 ngày. )

Tối nay, ánh trăng như lụa, cuồn cuộn một màu ngân bạch, ánh trăng mềm nhẹ chiếu lên phía trên lá cây, đem lá cây gọt giũa thành có chút sắc lạnh.

Lâm Cẩn Du cùng Tử Quân sóng vai đi ở bên trong núi rừng, cả một đường không nói chuyện, Lâm Cẩn Du khó chịu xấu hổ chuyện sờ hắn vừa rồi.

Khi hai người sắp đi tới cửa thành Tử Nghiêu thì Lâm Cẩn Du mới mở miệng nói:

“Tử Quân, chuyện kia…… chuyện vừa rồi, ta…… Thực xin lỗi a……”

Hazz, nàng thật đúng là nói không nên hai chữ ‘sờ huynh’ kia rồi, nói như vậy, cũng không biết hắn nghe hiểu được không?

Tử Quân nghe vậy, mắt phượng đẹp hơi hơi cong lên, giống như một vòng trăng non trên trời, hắn chuyển mắt nhìn về phía Lâm Cẩn Du, một mặt nghi hoặc:

“Mới vừa rồi phát sinh chuyện gì?”

“Ặc……”

Những lời này của Tử Quân làm cho Lâm Cẩn Du tức thì kẹp đứng, dừng sau một lúc lâu, nàng mới mở miệng cười khanh khách nói:

“À, không có việc gì, không có việc gì.”

“Ha ha……”

Tử Quân nhẹ giọng bật cười.

Trong lòng Lâm Cẩn Du nghe câu đáp ứng chưa kịp trừ khử, động tác đi cũng trở nên cứng ngắc.

Ngại ngùng lúc trước liền tiêu tan, hai người lại khôi phục trạng thái nói giỡn.

Nhưng mà, khi hai người sắp đi tới đường cái Chu Tước, đã thấy một thân ảnh có chút quen thuộc.

“Cẩn Du, Tử Quân, các ngươi……”

Thanh âm mềm nhẹ uyển chuyển ở trong gió đêm chậm rãi vang lên, cũng là mang theo tiếng động hơi hơi nghẹn ngào.

Thanh âm này làm cho nụ cười thoải mái trên mặt của Lâm Cẩn Du tức thì cứng đờ, nàng ngưng mắt nhìn lại, chớp chớp mắt, ê a nói:

“Uyển Thanh, tỷ…… sao lại ở trong này?”

Đã trễ thế này, nàng một cái Công chúa, sao lại tự thân một mình ở trên đường cái Chu Tước vậy?

Nạp Lan Uyển Thanh ngưng mắt nhìn Tử Quân, trên mặt hắn tươi cười sáng lạn đâm nhói đôi mắt của nàng.

Tươi cười như vậy, là nàng chưa bao giờ thấy qua, lúc này, hắn đúng là nổ rộ ra đối với Cẩn Du sao?

Trong lòng nàng rất đau, lại không muốn Lâm Cẩn Du thấy nước mắt chính mình sắp vỡ đê mà ra, Nạp Lan Uyển Thanh xoay người bước nhanh rời đi.

Lâm Cẩn Du thấy thế đi nhanh tiến lên đuổi theo:

“Uyển Thanh!”

Mắt phượng của Tử Quân hơi hơi mị lên, hắn xem thân ảnh hai người rời đi, đứng ở tại chỗ chưa có di chuyển.

Lâm Cẩn Du đuổi theo Nạp Lan Uyển Thanh mà đi, thật vất vả mới bắt lấy cánh tay nàng ta, nàng lắc đầu nói:

“Uyển Thanh, tỷ chớ hiểu lầm, ta cùng với Tử Quân không có gì……”

“Cẩn Du, tỷ không cần giải thích cái gì cả, ta cùng với Tử Quân lại không có quan hệ gì.”

Lời Lâm Cẩn Du còn chưa có nói xong liền bị Nạp Lan Uyển Thanh đánh gãy.

Bộ dạng Nạp Lan Uyển Thanh tuy rằng nói đến đây, nhưng nước mắt nàng cũng không chịu nổi mà rơi xuống.

Lần đầu tiên trong đời biết đến cảm giác yêu, lại bị Tử Quân cự tuyệt triệt để như thế. Đúng nha, nữ tử giống Cẩn Du như vậy, thực sự rất là làm cho người khác yêu thích mà? Nhưng mình cái ưu điểm gì cũng không có, lại làm sao có người yêu thích được chứ?

Nạp Lan Uyển Thanh cúi đầu xuống, không muốn để Lâm Cẩn Du thấy lệ giọt ở khóe mắt của chính mình.

“Uyển Thanh, ta cùng với hắn thật sự không có gì, tỷ phải tin tưởng ta.”

Nạp Lan Uyển Thanh là một bằng hữu đáng giá thổ lộ tình cảm, nàng thật tình đối đãi chính mình, chính mình vốn dĩ cùng với Tử Quân không có gì, thực tại không nghĩ để nàng hiểu lầm.

Nạp Lan Uyển Thanh xoay người rời đi, nàng thật không muốn cho Lâm Cẩn Du nhìn thấy nước mắt của nàng, thật sự là rất dọa người.

“Uyển Thanh! Nếu như tỷ không tin ta, ta có thể thề, nếu ta cùng với Tử Quân có cái tư tình gì mà nói, ta sẽ bị thiên lôi đánh xuống……”

Lời Lâm Cẩn Du còn chưa nói xong, Nạp Lan Uyển Thanh đã quay lại tay bưng kín cánh môi nàng ấy, nàng lắc đầu nói:

“Cẩn Du, trăm ngàn chớ nên nói mấy lời này.”

Lâm Cẩn Du nâng mi ngóng nhìn, khi nàng thấy đôi mắt Nạp Lan Uyển Thanh hồng hồng, tay nàng cầm tay của Nạp Lan Uyển Thanh, một khi nắm giữ, mới kinh hãi thấy tay nàng ấy đúng là lạnh như nước đá:

“Uyển Thanh, ta cùng với Tử Quân là trong lúc vô ý gặp nhau.”

Nạp Lan Uyển Thanh lắc đầu nói:

“Cẩn Du, thật sự là ngượng ngùng, ta thất thố.”

“Không thể nào, Uyển Thanh, ta có thể biết tâm tình của tỷ.”

Lâm Cẩn Du thở dài một hơi nói:

“Yêu một người là không có sai, Tử Quân hắn, quả thật người đáng giá để yêu.”

Nạp Lan Uyển Thanh nghe vậy, thần sắc ảm đạm:

“Tỷ cũng biết, hắn nói hắn không thích ta.”

“Đó là bởi vì thời điểm chưa tới.”

Tay Lâm Cẩn Du lại nắm giữ tay Nạp Lan Uyển Thanh, đối với nàng ấy nói:

“Uyển Thanh, tỷ có thể dũng cảm biểu đạt suy nghĩ trong lòng đối với hắn ra, điều này làm cho ta cảm thấy rung động, cuộc sống trên đời bất quá hơn mười năm, chúng ta lại vì sao không thả lỏng truy đuổi tình yêu mình muốn chứ?”

“Tỷ là nói…… Buông tay đuổi theo sao?”

Nạp Lan Uyển Thanh cảm thấy chính mình cho Tử Quân một cái hầu bao đã là cực hạn, như thế, còn có thể đuổi theo như thế nào nhỉ?

Lâm Cẩn Du gật đầu nói:

“Đúng vậy, tỷ đã thích hắn, như vậy liền buông tay đuổi theo, nếu nỗ lực qua đi vẫn không thể mà nói, vậy cần gì phải lại bức bách chính mình chứ? Trên đời này nơi nào không có hoa thơm, cần gì đơn phương yêu mến một cành hoa? Mất đi cây này rồi, nói không chừng, tỷ lại nhận được cả rừng rậm ấy. Huống hồ, chúng ta cả đời này, cũng không cần vây quanh một nam nhân, không có nam nhân, chúng ta vẫn có thể như thường sống được rất tốt mà.”

Nạp Lan Uyển Thanh nghe Lâm Cẩn Du nói chuyện cả buổi, chỉ cảm thấy rung động.

Cẩn Du nàng sao lại có ý tưởng không giống người phàm như vậy, nữ tử cho tới bây giờ đều là dựa vào nam tử mà sống, nếu không có nam tử dựa vào, cả đời này lại như thế nào sống được? Lại làm sao có thể sống tốt được?

Lâm Cẩn Du xem biểu cảm Nạp Lan Uyển Ngọc có chút ngây thơ, biết nàng ấy trong lúc nhất thời không thể nhận quan điểm của mình, nàng nói:

“Uyển Thanh, tỷ bây giờ còn trẻ tuổi, tỷ mới mười năm tuổi, có rất nhiều thời gian đi truy tìm giấc mộng của bản thân, tối nay đã muộn, mà ngày mai ta phải đi xa, đợi ta từ Đông Lâm trở về sau, ta sẽ tìm thời gian cùng tỷ tán gẫu, tỷ xem được không?”

Nạp Lan Uyển Thanh trừng mắt, dường như mới nhớ tới Lâm Cẩn Du ngày mai phải gả đi Đông Lâm, nàng nhỏ giọng hỏi:

“Cẩn Du, tỷ thích Nam Cung Diệp sao?”

Lâm Cẩn Du nhìn Nạp Lan Uyển Thanh, cười trả lời:

“Thích hay không thích đã không còn ý nghĩa gì, có lẽ, gả đi qua rồi, ta sẽ chậm rãi thích hắn, cũng có lẽ, đến suốt cuộc đời ta cũng sẽ không thích hắn. Chuyện này đối với ta mà nói cũng không phải chuyện quan trọng, thích, ta sẽ nhanh đi yêu, oanh oanh liệt liệt yêu một hồi, nếu không thương, vậy thì đi xa thiên nhai một người tiêu sái, từ đây chỉ cần ta sống cuộc sống của chính mình, liền tốt rồi.”

“Tỷ ……”

Một phen lời nói này, Nạp Lan Uyển Thanh nghe được chỉ cảm thấy nhiệt huyết sôi trào, nàng hơi lắc đầu, không nói gì ngưng một lúc lâu sau mới từ từ thở dài:

“Cẩn Du, tỷ thật là kỳ nữ tử cũng……”

Lâm Cẩn Du nghe cảm thán, hơi hơi giương tay lên, nói:

“Uyển Thanh, nếu như tỷ đi theo ta, cam đoan tỷ cũng sẽ trở thành kỳ nữ tử.”

“Ha ha……”

Nạp Lan Uyển Thanh nghe xong lời này, cuối cùng hơi gật đầu nín khóc mỉm cười.

Lâm Cẩn Du nhìn Nạp Lan Uyển Thanh lộ ra tươi cười, tảng đá trong lòng cuối cùng nặng nề rơi xuống.

“Đúng rồi, Uyển Thanh, đã trễ thế này tỷ sao lại một mình ở trong này?”

Lâm Cẩn Du trầm mặc một lát lại hỏi, việc này thực sự rất kỳ quái.

Nạp Lan Uyển Thanh trả lời:

“Mấy ngày nay ta luôn luôn chưa từng ra cung, hôm nay buổi trưa khi mang theo Huệ Nhi ra cung, vốn định đi trở về, nhưng Huệ Nhi lại bỗng nhiên không thấy bóng dáng, ta chung quanh tìm nàng, không nghĩ cũng là đi tới phía trên đường cái Chu Tước.”

Lâm Cẩn Du nghe nói xong đôi mi thanh tú nhăn nhăn, nói:

“Đi thôi, ta cùng với tỷ cùng đi tìm Huệ Nhi.”

Nạp Lan Uyển Thanh gật gật đầu, hai người sau đó kết bạn mà đi tìm Huệ Nhi, tìm đại khái hai khắc chung cũng không có tìm được Huệ Nhi, Nạp Lan Uyển Thanh không khỏi nóng nảy:

“Cẩn Du, tỷ nói Huệ Nhi sẽ không gặp chuyện không may đi?”

Vừa dứt lời, lại nghe nghe thấy một trận thanh âm nữ tử dồn dập từ xa lại gần truyền đến:

“Công chúa, hóa ra người ở trong này a, làm nô tì hết hồn……”

Lâm Cẩn Du theo tiếng nhìn lại, nhưng thấy Huệ Nhi mang theo một thị vệ trong cung hướng hai người chạy vội tới, một mặt sốt ruột.

Nạp Lan Uyển Thanh chậm rãi tiến lên vài bước, Huệ Nhi đã bước tới bên người nàng:

“Công chúa à, người hù chết nô tì, nô tì quay người lại đã không thấy tăm hơi bóng dáng của người, tìm kiếm xung quanh căn bản cũng không có nhìn thấy người, nô tì liền đi tìm thị vệ, hóa ra người lại là cùng Lâm tiểu thư ở chung nha.”

Lâm Cẩn Du nghe vậy hơi hơi hướng giữ Huệ Nhi đang thi lễ.

Nạp Lan Uyển Thanh nắm giữ tay Huệ Nhi nói:

“Không có việc gì, Huệ Nhi, muộn rồi, cửa cung sắp đóng, chúng ta trở về đi.”

Huệ Nhi gật gật đầu, Nạp Lan Uyển Thanh chuyển mắt đối với Lâm Cẩn Du nở nụ cười một chút sau liền xoay người rời đi.

Lâm Cẩn Du xem bóng lưng Nạp Lan Uyển Thanh rời đi, đôi mắt híp lại, như cũ suy tư về chuyện ngẫu nhiên gặp tối nay.

Suy nghĩ sau một lúc lâu nhưng cũng nghĩ không ra cái gì, dứt khoát cũng không muốn nghĩ nữa, chính là xoay người hướng Lâm phủ đi đến.

Ngày mai, nàng phải gả đi Đông Lâm.

Khi trở lại cửa tướng phủ, Tử Quân đã biến mất vô tung ảnh.

Lâm Cẩn Du vào cửa phủ hướng hậu viện bước vào, khi nàng tới cửa hậu viện, đã thấy Lâm Chấn Thanh y phục thanh y đứng ở bên mái vòm xanh biếc của rừng trúc, ánh trăng xuyên thấu khe hở lá trúc rơi ở dưới bả vai rộng lớn của ông.

Lúc này, Lâm Cẩn Du mới cảm thấy, thân ảnh Lâm Chấn Thanh tựa hồ rất cao lớn.

Không phải nói không có người cha này sao? Ông ta sao lại tới nữa?

Nhìn thấy Lâm Cẩn Du trở về, trên mặt Lâm Chấn Thanh lộ ra tươi cười hòa ái mà hiền lành, bên cạnh tươi cười còn mang theo nồng đậm lo lắng, hắn hỏi:

“Du Nhi à, đã trễ thế này, con đi nơi nào?”

Lâm Cẩn Du híp đôi mắt híp lại, thần sắc miễn cưỡng, nói:

“Người đi đi.”

Lâm Chấn Thanh mày nhíu lại, cất bước tiến lên đây đến bên người Lâm Cẩn Du, trên mặt che kín thất lạc cùng sầu thương:

“Du Nhi, ta là phụ thân của con nha, con thật sự không cần người phụ thân này sao?”

Thân mình Lâm Cẩn Du lướt qua Lâm Chấn Thanh, lạnh lùng trả lời:

“Ngay lúc người đem ta cùng với mẫu thân chuyển đến hậu viện này thì người cũng đã mất đi tư cách đó rồi.”

Nói xong lời này, Lâm Cẩn Du kiên quyết rời đi, chỉ chừa cho Lâm Chấn Thanh một cái bóng lưng nhỏ.

Lâm Chấn Thanh chuyển mắt xem Lâm Cẩn Du, đôi mắt hơi hơi hạ xuống, tay ẩn giữa áo bào nhanh nắm thành cho một chỗ.

Lâm Cẩn Du trở lại hậu viện sau, liền hướng phòng chính mình bước vào, khi tới cửa phòng thì đã thấy Hân Nhi chờ ở tại cửa phòng của nàng.

“Hân Nhi, muội trở về ngủ đi, nơi này không cần muội hầu hạ.”

Lâm Cẩn Du hướng Hân Nhi vẫy vẫy tay.

Hân Nhi nghe vậy không có hoạt động chân, cũng là quỳ gối trước mặt Lâm Cẩn Du:

“Tiểu thư……”

Lâm Cẩn Du nhìn chằm chằm Hân Nhi quỳ trên mặt đất, chau mày:

“Làm cái gì lại quỳ? Muội đã quên lời nói của ta sao?”

Hân Nhi lắc đầu nói:

“Hân Nhi không có quên, Hân Nhi chỉ cảm thấy chính mình rất ngu, căn bản là không thể giúp tiểu thư cái gì, Hân Nhi rất áy náy.”

Nghe xong lời này, Lâm Cẩn Du chợt thấy cổ họng có chút nghẹn ngào, Hân Nhi nàng tuy rằng không phải đặc biệt thông mình, nhưng cũng không phải một người ngu xuẩn, nàng đây là đã nhìn ra sao? Chỉ cần là chuyện quan trọng, nàng đều phân phó cho Thính Vũ đi làm, cũng là gạt Hân Nhi.

Lần này chuyện Lan Tịch Chi mất tích, cũng do nàng làm, chỉ vì chính mình không tin Hân Nhi có năng lực có thể chiếu cố tốt cho mẫu thân.

Lâm Cẩn Du đôi mắt mị mị, nói:

“Ngươi đứng lên rồi nói.”

Hân Nhi chậm rãi đứng dậy, nàng nói:

“Tiểu thư, Hân Nhi muốn học tập võ công, Hân Nhi cũng muốn vì tiểu thư chia sẻ ưu sầu, Hân Nhi biết chính mình không thông minh, nhưng mà…… trong lòng Hân Nhi vĩnh viễn hướng về tiểu thư.”

Nói ra lời rất khẩn thiết, đôi mắt của Hân Nhi đóng lại, nước mắt cuồn cuộn mà rơi.

Lâm Cẩn Du tiến lên ôm cổ Hân Nhi, thân thể tiểu nha đầu đặc biệt cô đơn, giống như một trận gió có thể thổi bay đi, Lâm Cẩn Du vỗ vỗ bờ vai của nàng ấy, nói:

“Hân Nhi, muội chớ nói chính mình như vậy, có một số việc, ta không có cho muội đi làm, chính là đang bảo hộ muội mà thôi, nếu muội muốn học võ, ta dạy cho muội là được, nhưng phải chờ ta từ Đông Lâm trở về mới được.”

Hân Nhi nghe vậy, nín khóc mỉm cười, nàng nói:

“Tiểu thư, người nói thật sao?”

“Thật sự.”

Lâm Cẩn Du gật gật đầu, đẩy Hân Nhi ra, nâng tay giúp nàng ấy lau đi nước mắt trên mặt, nói:

“Đã muốn học võ, như vậy chờ ở nơi này là được, chờ tiểu thư muội từ Đông Lâm trở về, biết không?”

Hân Nhi nặng nề mà gật đầu một cái:

“Hân Nhi đã biết.”

“Ừ, muội đi ngủ đi, ngày mai chỉ sợ giờ dần sẽ rời giường đến chải đầu cho ta.”

Tóc của nàng vốn hẳn là do Tạ Ngọc Phương đến búi, bởi vì bà là đại nương của nàng, nhưng mà, theo như trình độ chán ghét của Tạ Ngọc Phương đối với nàng, khẳng định bà ta sẽ không vội tới chải đầu cho nàng. Mà chính nàng, nói cái gì cũng sẽ không để cho bà ta chải đầu, để bà ta chải đầu cho nàng, đời này nàng chỉ sợ là không có nhân duyên này, nàng mới không cần thứ rủi ro đó đâu.

Cho nên, việc búi tóc xuất giá vẫn nên để Hân Nhi tới giúp nàng mới tương đối tốt.

Đêm qua, mẫu thân vốn muốn búi cho nàng, nhưng lại bị nàng cự tuyệt, nàng nói dù sao hôn lễ này cũng không phải nàng muốn, lễ tiết đó liền từ bỏ thôi.

Khi nhớ lại mẫu thân lúc đó xem vẻ mặt của nàng, trước mắt đau thương cùng bi thương.

Kỳ thật, nàng thật sự không cảm thấy có cái gì, gả cho ai hay không gả cũng như nhau thôi?

Mặt khác, sở dĩ muốn sớm như vậy, là vì Hoàng Đế Đông Lâm lấy lí do Nam Cung Diệp xuất hành không có thuận tiện, phái một nhất phẩm Đại tướng đến Nam Lâm đón dâu, ngày mai quyết định xuất phát ở giờ mẹo, tuy rằng nàng chán ghét lễ nghi cỗ đại phiền phức này, nhưng mà, việc này cũng cần phải làm, dù sao chính mình coi như là thiên kim của Tướng phủ.

Hân Nhi mím môi sau liền đứng dậy quay về phòng đi ngủ.

Lâm Cẩn Du vào cửa phòng, rửa mặt xong rồi đi ngủ, nàng cảm thấy chính mình tựa hồ mới vừa ngủ thì Hân Nhi liền đến đánh thức nàng.

Cả một khuôn mặt nhập nhèm buồn ngủ, Lâm Cẩn Du ngồi ở trước gương đồng.

Trước kia xem tiểu thuyết cổ đại đều nói nữ tử xuất giá là thời khắc náo nhiệt nhất, bên cạnh có thân nhân vờn quanh, có mẫu thân giúp mình búi tóc, nghĩ thật có thể nói là náo nhiệt đến cực điểm.

Chính mình xuất giá khen ngược, đúng là yên tĩnh cùng bình ổn như vậy.

Lâm Cẩn Du chuyển mắt nhìn thoáng qua gian phòng nhỏ của bản thân, lại trở lại nhìn Hân Nhi.

Xuất giá thanh tịnh như thế, cũng tốt.

Hân Nhi đứng ở phía sau nàng giúp nàng chải đầu, trong miệng nhẹ giọng niệm:

“Một chải chải tới đuôi, hai chải chải đến răng long đầu bạc, ba chải chải con cháu đầy nhà……. Mười chải chải đến phu thê bách niên giai lão……”

Đoạn thoại này là trước khi các nữ tử khuê các cổ đại xuất giá, mẫu thân giúp nữ nhi búi tóc thì nói một đoạn như vậy.

Lâm Cẩn Du đang nghe hai câu trước vốn định đánh gãy, sau lại cứ để vậy, quản nàng ấy làm gì, dù sao chỉ là một hình thức mà thôi, thì cứ như vậy đi.

Tay Hân Nhi xưa nay thật khéo, không mất nhiều thời gian liền giúp Lâm Cẩn Du chải xong, tiếp theo lại vì nàng từ trong hộp trang sức lấy tới cây châm niêm hoa tiếu cài lên, đồ trang sức cưới Tạ Ngọc Phương đưa tới, Lâm Cẩn Du tự nhiên không muốn dùng, nàng dùng đều là trang sức chính mình tự tay thiết kế, có một số là hình dạng khó có thể làm được, nhưng vì dùng vài loại kim khí hợp với nhau rèn mà ra, được gọi là hợp kim.

“Tiểu thư, trang sức này đều là người thiết kế sao? Thật sự đẹp quá nha.”

Hân Nhi xem trang sức châu báu ở trên búi tóc của Lâm Cẩn Du, cảm thán ra tiếng.

Lâm Cẩn Du nghe vậy, chuyển mắt nhìn về phía Hân Nhi cười nói:

“Hân Nhi à, nếu muội thích, về sau khi muội xuất giá thì ta thiết kế riêng cho muội một bộ.”

“Tiểu thư…… Người nói cái gì vậy.”

Hân Nhi nghe vậy thẹn thùng buông tay xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ rực.

“Hân Nhi, đừng thẹn thùng, muội chắc chắn có ngày nào đó xuất giá mà.”

Hân Nhi còn tính nói cái gì đó, lại nghe ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa:

“Tiểu thư, ta là Thính Vũ.”

“Đến.”

Hân Nhi xoay người đi mở cửa cho Thính Vũ.

Thính Vũ bước nhanh đến, nàng nhìn Lâm Cẩn Du, nói:

“Tiểu thư, ta đến giúp người mặc giá y.”

Lâm Cẩn Du gật gật đầu:

“Được.”

Hân Nhi đem hộp gấm từ trong tủ y phục xuất ra, nhìn Lâm Cẩn Du mặt tựa hồ hiện lên lúng túng:

“Tiểu thư, giá y này……”

Lâm Cẩn Du cười nói:

“Giá y không có việc gì, muội lấy ra đi.”

Nàng đã đem cái giá y này xử lý tốt, Tạ Ngọc Phương kia, cũng không phải là người tốt gì, nếu nàng thay đổi một bộ giá y khác, Tạ Ngọc Phương tất nhiên có thể nhìn ra manh mối, như thế có thể đánh rắn động cỏ, như vậy đêm đó nàng đi phòng Lâm Cẩn Trân một chuyến kia chỉ xem như phí công.

Cho nên, mặc dù nàng không muốn mặc giá y này đến mức nào, vì làm cho Lâm Cẩn Trân xấu mặt, nàng cũng phải ép buộc chính mình mặc vào.

Hân Nhi nghe vậy, mở hộp gấm ra, Thính Vũ không biết nguyên do trong đó, khi nàng nhìn thấy bộ giá y thì, đôi mắt sáng ngời, thở dài:

“Tiểu thư, cái giá y này thật khá a……”

Lâm Cẩn Du gật gật đầu, nói:

“Là rất xinh đẹp.”

Nhưng mà, là ai từng nói qua, càng xinh đẹp thì lại càng có độc.

Thính Vũ một tay cầm giá y, quay đầu hỏi Hân Nhi:

“Giá y này là ai đưa cho tiểu thư thế?”

Hân Nhi đáp:

“Là Đại phu nhân tự mình đưa tới.”

“Cái gì?”

Tay Thính Vũ cầm giá y tức thì cứng đờ, nói:

“Bà ta đưa tới cái thứ này sẽ là thứ tốt sao?”

Hân Nhi nghe vậy nhìn Thính Vũ, chậm rãi cúi thấp đầu xuống.

Có lẽ đây là khác biệt giữa nàng cùng Thính Vũ, Thính Vũ trí tuệ vô song, không cần tiểu thư nhắc nhở liền biết từ đầu đến cuối câu chuyện, mà chính nàng, tựa hồ vĩnh viễn không hiểu được mấy thứ này, điều này làm cho nàng càng tự biết xấu hổ.

Thính Vũ nói xong lại nhìn Lâm Cẩn Du, cười nói:

“Bất quá thôi, tiểu thư đã dám mặc, thì chắc là không có vấn đề gì.”

“Ha ha……”

Lâm Cẩn Du nhìn Thính Vũ, mặt mày mang cười.

Nha đầu này nha, quả thật là bảo bối mà.

Thính Vũ cầm giá y giúp Lâm Cẩn Du mặc, Hân Nhi cũng đi theo cùng nhau hỗ trợ, giây lát, liền đem giá y rậm rịt mặc ở trên người.

Vừa mặc xong, liền nghe được thanh âm Triệu quản gia bên ngoài viện vang lên:

“Tứ tiểu thư, trang điểm xong chưa ạ? Lão gia cùng phu nhân chờ tiểu thư đi bái biệt đấy.”

Khi nữ tử xuất giá thì đều sẽ đến trước mặt phụ mẫu kính trà bái biệt, hôn sự lúc này của nàng có được cũng là nhờ Tạ Ngọc Phương từ giữa làm khó dễ, như thế, bà ta lại còn muốn nàng đi bái biệt bà ta sao?

Quỳ với bà ta? Bà ta xứng sao?

Lâm Cẩn Du nghe vậy giương giọng trả lời:

“Được rồi, Triệu quản gia ở ngoại đợi chút đi.”

Triệu quản gia gật đầu trả lời.

Lại đợi một lát, Lâm Cẩn Du mới cùng Thính Vũ và Hân Nhi nâng bước ra cửa phòng.

Nhân Lâm Cẩn Du muốn đi Đông Lâm, cho nên cũng không cần luôn luôn mang khăn hỉ màu đỏ, nếu như một đường đi Đông Lâm đều như thế, nàng chẳng phải sẽ nghẹn chết à?

Lâm Cẩn Du đi ra, trang phục lộng lẫy cùng trang điểm lại làm cho ánh mắt Triệu quản gia ngẩn người, trong bốn vị tiểu thư Lâm phủ thì bộ dạng Tứ tiểu thư thấp nhất, nhưng mà, không biết vì sao, khí thế từ trên người nàng lại phát ra lại là vị mạnh nhất trong bốn vị tiểu thư.

“Tứ tiểu thư, mời theo ta.”

Triệu quản gia chính là tâm phúc của Lâm Chấn Thanh, dưới mọi tình huống, khi đối mặt vãn bối trong phủ, hắn đều sẽ không lấy nô tài tự xưng.

Lâm Cẩn Du hướng Triệu quản gia gật gật đầu, đi theo phía sau hắn hướng Thanh Tùng các của Lâm Chấn Thanh đi tới.

Ở bên trong trí nhớ của Lâm Cẩn Du, lần trước nàng đến Thanh Tùng các tựa hồ đã chuyện rất lâu, lâu quá đến mức nàng cũng không nhớ được là năm nào tháng nào rồi.

Một đường bị người nâng vào Thanh Tùng các, trong các người đã ngồi đầy, Lâm Chấn Thanh cùng Tạ Ngọc Phương ngồi ở chính giữa vị trí phía trên, một phải một trái, đều là trang phục lộng lẫy.

Mà ở bên cạnh bọn họ, phía bên phải ngồi là Nhị phu nhân Úc Hương Cầm, bên cạnh là Tam phu nhân Chân Thiến, bên trái còn lại là Lâm Cẩn Mân ngồi, Lâm Cẩn Trân cùng Lâm Cẩn San.

Khi Tạ Ngọc Phương nhìn thấy Lâm Cẩn Du mặc y phục giá y mà bà ban cho thì mày nâng cao lên, trong mắt mang theo kiêu căng không ai bì nổi.

Khi Úc Hương Cầm nhìn thấy Lâm Cẩn Du, đôi mắt híp lại, trong tay càng không ngừng nắm chặt khăn lụa, trong lòng nghĩ.

Lâm Cẩn Du quả nhiên là mệnh lớn, lần trước ca ca bà đi tìm người Sát Thủ điện Thương Thứu cung đi ám sát nàng, lại đều không có thành công, sau này lại đi tìm người Sát Thủ điện Thương Thứu cung, bọn họ cũng là mọi người thương vong thảm trọng nên bọn họ không nguyện ý tiếp tục làm nữa, lúc đó bà thiếu chút nữa tức giận đến hộc máu mà chết.

Sau này nghe nói Lâm Cẩn Du được Hoàng Đế Đông Lâm ban thưởng hôn, bà phái người hỏi thăm sau mới biết hóa ra Nam Cung Diệp thế nhưng không thể làm chuyện kia, ha ha, đây không phải gọi là báo ứng sao? Lâm Cẩn Du phế đi nhi tử của bà, ông trời liền để cho nàng gả cho một người tàn phế! Xứng đáng nha!

Lâm Cẩn Du một đường bước vào, khi đi ngang qua bên người Úc Hương Cầm, cảm giác được ánh mắt bà không quá thân mật, nàng từ từ chuyển mắt, cùng đôi diện với Úc Hương Cầm.

“Hừ!”

Cùng Úc Hương Cầm đối diện trong nháy mắt, một thanh âm trầm thấp của nam tử vang ở bên trong phòng yên tĩnh, Lâm Cẩn Du khẽ nâng đuôi mắt, cũng đã nghe ra thanh âm này chính là Lâm Cẩn Mân phát ra.

Gần đây trong khoảng thời gian này, Lâm Cẩn Mân tựa hồ đã không lại tầm hoa vấn liễu, nàng quả nhiên là vì xã hội trừ bỏ một con côn trùng có hại a.

Lâm Cẩn Du biết thanh âm này là Lâm Cẩn Mân phát ra, căn bản cũng không có quay lại nhìn hắn, nam nhân thấp kém như vậy, ngay cả liếc mắt một cái, nàng cũng sẽ cảm thấy bẩn.

Lại hướng phía trước đi được mấy bước, Lâm Cẩn Du cuối cùng đứng ở trước mặt Lâm Chấn Thanh cùng Tạ Ngọc Phương.

Khi Lâm Chấn Thanh nhìn thấy Lâm Cẩn Du, trong mắt đúng là lóe ra nhiều điểm nước mắt.

Thính Vũ cùng Hân Nhi lui bước đứng ở mặt sau, lúc này đã có nha hoàn quản sự bưng hai chén trà đi đến trước mặt Lâm Cẩn Du, nói một tiếng:

“Tứ tiểu thư, mời bưng trà.”

Lâm Cẩn Du nghiêng mắt nhìn thoáng qua nga hoàn bưng trà kia, căn bản là không có ý muốn tiếp nhận.

Tạ Ngọc Phương thấy thế, hướng Lâm Cẩn Du thúc giục nói:

“Du Nhi, con mau mau bưng trà nha, kính phụ mẫu chén trà xong, nữ nhi con đã gả đi ra ngoài rồi, xuất giá phải tòng phu nga.”

Lâm Cẩn Du nghe vậy, trên môi hồng diễm lệ hơi hơi cong lên, nàng nói:

“Hôm nay Du Nhi gả xa, nhưng mẫu thân lại không biết đang ở nơi nào, tuy rằng Đại phu nhân người là chủ mẫu, nhưng Du Nhi chung quy không phải do người thân sinh, thân là một nữ tử, lập gia đình chính là chung thân đại sự, Du Nhi nhất định phải được mẫu thân chúc phúc, mới cảm thấy an tâm, trà này…… liền chờ mẫu thân trở về rồi một ngày khác lại kính cũng không muộn.”

Muốn uống trà nàng kính hả? Vĩnh viễn không có khả năng!

“Rầm–”

Lời Lâm Cẩn Du vừa mới hạ xuống, đã thấy Tạ Ngọc Phương đã vỗ bàn đứng lên, bà nhìn chằm chằm Lâm Cẩn Du nói:

“Nha đầu con tại sao không hiểu chuyện như vậy? Nữ nhi xuất giá bái biệt phụ mẫu, đây chính là truyền thống từ cổ đến nay, nếu để chuyện này truyền ra thì ra thể thống gì, lúc này con không theo tổ chế sao?”

Lâm Cẩn Du nghe vậy hơi cúi đầu, cũng là không buồn hé răng.

Ngồi ở trên chủ tọa Lâm Chấn Thanh thấy thế, cất bước đi đến trước mặt Lâm Cẩn Du, nói:

“Du Nhi à, chuyện mẫu thân con, phụ thân nhất định sẽ tăng số người đi thăm dò, con chớ lo lắng, trà này…… không kính cũng thế.”

Lâm Cẩn Du nghe vậy, nhìn về phía Lâm Chấn Thanh, hắn như vậy, là thật sự sám hối cho mười mấy năm sao?

Vì sao nàng lại cảm thấy không phải đơn giản như vậy nhỉ?

Tạ Ngọc Phương nghe những lời này của Lâm Chấn Thanh, đi theo tiến lên một bước, nhìn về phía Lâm Chấn Thanh, nói:

“Lão gia, điều này sao được? Không hợp quy củ nha……”

Còn chưa có nói xong liền bị Lâm Chấn Thanh ngắt lời:

“Quy củ đều là người định!”

Nói xong dừng một chút, liền đối với Thính Vũ phân phó:

“Mau đỡ tiểu thư các ngươi xuất môn đi, Tiêu Tướng quân Đông Lâm đã ở ngoại chờ.”

“Vâng.”

Thính Vũ cùng Hân Nhi theo sau liền đỡ Lâm Cẩn Du xoay người mà đi.

Tạ Ngọc Phương thấy thế tức giận đến sắc mặt xanh mét, thật vất vả có thể nhờ chuyện kính trà mẫu thân mà thu thập nha đầu kia một chút, nhưng mà lại bị Lâm Chấn Thanh chặn mất.

Trong lòng khó chịu, Tạ Ngọc Phương hung hăng trừng mắt Lâm Chấn Thanh xong thì đứng dậy quay về Hải Đường uyển.

Lâm Chấn Thanh híp mắt, sau đó đứng dậy hướng sảnh bước ra ngoài, chuẩn bị đi ra cửa phủ tiễn đưa, đám người Úc Hương Cầm cũng đi theo sau Lâm Chấn Thanh.

Ngoài cửa phủ, Đông Lâm nhất phẩm Đại tướng Tiêu Kỳ cưỡi ở phía trên con ngựa cao to, hắn chính là Đại tướng tâm phúc của Nam Cung Tẩm, tay cầm trọng binh, cũng là chiến tướng Đông Lâm duy nhất có thể cùng Nam Cung Triệt so sánh cao thấp.

Tiêu Kỳ thấy Lâm Cẩn Du ra cửa phủ, hắn xoay người xuống ngựa đi đến trước mặt Lâm Cẩn Du, nói:

“Lâm cô nương, mời lên liễn xe.”

Lời nói không có ý kiêu căng, lại có âm lễ phép.

Lâm Cẩn Du ngước mắt xem nam tử cao lớn mặc màu bạc áo giáp phía trước, nàng thấy hắn mắt to mày rậm, mắt rộng rãi khắc sâu, mũi cao thẳng, đã có phong độ của một Đại tướng, hào khí như thế Lâm Cẩn Du tự nhiên là khâm phục, lúc này lại thấy hắn đối với chính mình rất là khách khí, nên gật đầu nói:

“Cám ơn Tướng quân.”

Thính Vũ giúp Lâm Cẩn Du vén làn váy, khi nàng chuẩn bị đi lên liễn xe, lại nghe được một trận tiếng động trầm thấp quen thuộc truyền tới:

“Lâm cô nương, xin dừng bước.”

Lâm Cẩn Du nghe vậy, xoay người nhìn lại, nhưng thấy cách phía trước không xa, một người cưỡi ngựa mà đến, hắn mặc y phục y bào màu đen, người nọ không phải Tông Chính Nhan thì là ai?

Lúc này, Lâm Cẩn San đứng ở bên trong đám người cơ hồ sắp bị bao phủ lúc nghe thấy thanh âm của Tông Chính Nhan thì chuyển mắt nhìn đi qua, khi nàng nhìn thấy thân ảnh nam tử anh tuấn trên lưng ngựa thì tim đập nhanh một chút.

Nhưng mà, lúc này trong mắt Tông Chính Nhan tựa hồ chỉ có Lâm Cẩn Du, căn bản cũng không có chú ý tới Lâm Cẩn San trong đám người, hắn chạy vội tới, khi đến trước mặt đám người, hắn xoay người xuống ngựa đi đến trước mặt Tiêu Kỳ, nói:

“Tiêu tướng quân, đã lâu không gặp a.”

Tiêu Kỳ cùng Tông Chính Nhan quen biết tự nhiên là ở trên chiến trường, bọn họ đều là nam nhi thiết huyết, không hòa thuận, một năm kia, Nam Lâm cùng Đông Lâm đại chiến một hồi, Tiêu Kỳ cùng Tông Chính Nhan đánh ngang tay, nhưng mà, bởi vì binh lực Nam Lâm không địch lại Đông Lâm, cuối cùng bại trận, từ đây, chỉ có thể cúi đầu xưng thần.

“Tông Chính Tướng quân, đã lâu không gặp, ngươi càng ngày càng hăng hái nhỉ!”

Tông Chính Nhan hướng Tiêu Kỳ cười cười, sau đó nói:

“Bản tướng muốn cùng Lâm cô nương nói một ít chuyện, không biết Tướng quân có thể cho Bản tướng như ý nguyện hay không?”

Tiêu Kỳ gật đầu nói:

“Chỉ cần Lâm cô nương đồng ý, Bản tướng không có ý kiến gì.”

Dứt lời chuyển mắt nhìn về phía Lâm Cẩn Du, tựa hồ đang trưng cầu ý kiến của nàng.

Đối với chuyện Tông Chính Nhan đến, Lâm Cẩn Du tất nhiên cảm thấy có chút kỳ quái, nàng cùng Tông Chính Nhan tuy rằng không coi là bằng hữu, nhưng mà cũng có thể được cho là cùng một loại người, bởi vì bọn họ đều là tham gia đội ngũ quân nhân.

Lâm Cẩn Du hướng Tiêu Kỳ gật gật đầu, sau đó liền dời người hướng chỗ bên cạnh không có người đi qua, Tông Chính Nhan thấy thế cũng đi qua theo, lúc này đôi mắt vừa chuyển mới nhìn thấy Lâm Cẩn San bên trong đám người, Lâm Cẩn San hướng hắn mỉm cười, cánh môi của Tông Chính Nhan cũng nhấc lên, sau đố rút lại tầm mắt hướng Lâm Cẩn Du mà đi.

Hai người xác định chỗ xong, Lâm Cẩn Du nhìn về phía Tông Chính Nhan, hỏi:

“Không biết Tướng quân tìm ta có chuyện gì?”

Tông Chính Nhan ngưng mắt nhìn Lâm Cẩn Du, nói:

“Lâm cô nương, tại hạ chính là một người thô kệch, không biết nói lời tao nhã gì, nếu như nói gì đó làm cho cô nương cảm thấy không nghe được, xin cô nương đừng trách.”

“Có cái gì thì nói, ngươi liền nói thẳng đi.”

Tông Chính Nhan nhìn chằm chằm Lâm Cẩn Du, hỏi:

“Từ lâu đến nay như vậy, Vương gia đối với cô nương người là cái tình ý gì, nói vậy cô nương cũng biết, lúc này đây, hắn bỏ xuống hết thảy mang người xa chạy cao bay, lại cuối cùng bị người chặn lại, lúc này như cũ hôn mê bất tỉnh.”

Lâm Cẩn Du nghe vậy, trong lòng run nhè nhẹ một chút, mấy ngày nay, nàng tận lực làm cho chính mình không cần suy nghĩ chuyện Nạp Lan Duệ Tích, nàng biết, chính mình cùng hắn liền bị người chia rẽ như thế, trong lòng hắn sẽ đau nhiều lắm? Hắn không thể so với chính mình, chính mình còn chưa có yêu, mà tình yêu của hắn cũng đã tận xương tủy, như thế, hắn làm sao mà không thương tâm chứ?

Đúng thế, chuyện đến bước này, nói cái gì cũng không còn ý nghĩa gì cả.

Tông Chính Nhan thấy Lâm Cẩn Du không nói chuyện, lại hỏi tiếp:

“Tại hạ chỉ là muốn biết cô nương người đối với Vương gia đến tột cùng là cái dạng tình cảm gì?”

Nếu nàng đối với Vương gia cũng là mối tình thắm thiết mà nói, như vậy, hắn nguyện ý làm người bất trung, hắn nguyện ý phản bội Hoàng Hậu phản bội Nam Lâm, trợ giúp Vương gia làm cho bọn họ như hình với bóng.

Tông Chính Nhan nhìn Lâm Cẩn Du, trong mắt sắc bén mang theo chờ đợi điều gì đó.

Nhưng mà, hắn nghe tới kết quả cuối cùng, cũng là trống đánh xuôi, kèn thổi ngược.

Lâm Cẩn Du hít một hơi, nói:

“Ta cùng với hắn bất quá chỉ là bèo nước gặp nhau, không có cảm tình đặc biệt gì.”

Đã làm quyết định, như vậy, nàng sẽ không dễ dàng lại cải biến nữa.

Những lời này tuy rằng không phải lời trong lòng nàng, nhưng cũng phải nói ra, mặc dù để cho Tông Chính Nhan hận nàng, nàng cũng sẽ nói như vậy.

Vì người thói quen tòng quân, mặc dù Tông Chính Nhan mặc thường phục, bên hông hắn như cũ mang theo bội kiếm, nghe vậy, hắn đúng là nắm chuôi kiếm trong tay, gân xanh phía trên mu bàn tay hiện lên.

Đôi mắt Lâm Cẩn Du cụp xuống, nhẹ nhàng đảo qua bên hông hắn, đem mọi tình hình thu hết vào đáy mắt.

Tông Chính Nhan cùng Nạp Lan Duệ Tích là anh em tốt, huynh đệ tốt, Nạp Lan Duệ Tích vì chính mình trả giá nhiều như vậy, mà chính mình lại nói ra lời vô tình như thế, Tông Chính Nhan sợ là tức giận đến nỗi phải rút kiếm hướng về phía mình đi.

“Ngươi……”

Tông Chính Nhan nắm giữ chuôi kiếm, răng nanh nhanh nghiến lại, khuôn mặt tuấn tú tức thì u ám, trong mắt đều là vẻ đau xót, lặng im thật lâu sau, Tông Chính Nhan nói:

“Lâm cô nương, tại hạ thật sự nhìn lầm ngươi!”

Ở trong mắt hắn, Lâm Cẩn Du hẳn là một nử tử không sợ gian nguy, nàng hẳn là một nữ tử càng bị áp chế lại càng hăng, có thể nói thế gian không có chuyện gì có thể làm khó nàng được.

Nhưng mà, lúc này hắn có được đáp án cũng làm cho hắn khó mà tin được, bất quá chỉ là một ít quấy nhiễu mà thôi, nàng liền chùn bước như vậy sao?

Hắn quả nhiên là nhìn lầm nàng nhiều lắm!

Nói xong, Tông Chính Nhan buông chuôi kiếm, sau đó giương ống tay áo lên trở lại trước ngựa của mình, xoay người lên ngựa tuyệt trần mà đi.

Đôi mắt Lâm Cẩn Du không có chuyển động, nàng hơi hơi trừng mắt nhìn xong liền xoay người hướng liễn xe bước vào, lúc lên đường thấy bên trong đám người có một chùm tia sáng khác thường dừng ở trên người chính mình, nàng chuyển mắt nhìn đi qua, tầm mắt đó cũng chỉ trong nháy mắt dời đi, đôi mắt Lâm Cẩn Du nhíu lại, ở bên trong đám người phát hiện ra thân ảnh của Lâm Cẩn San.

Chùm tia sáng lóe vừa rồi chắc là nàng nhìn lại đi? Nàng chắc không phải vì Tông Chính Nhan thích chính mình, cho nên ghen ghét chính mình chứ?

Lâm Cẩn Du hơi lắc đầu, hiện tại, nàng đã không có thời gian đi quản Lâm Cẩn San, chuyện đại hôn của chính nàng cũng đã phiền toái vô cùng, nàng làm sao còn rảnh rỗi đi quản việc khác chứ?

Nàng ta muốn hiểu lầm thì để nàng ta hiểu lầm đi thôi!

Lâm Cẩn Du thu hồi tầm mắt sau liền đi lên liễn xe, màn xe chậm rãi hạ xuống một khắc, nàng nhắm đôi mắt lại.

Nàng ở phủ mười ba năm, cuối cùng rời khỏi.

Tại cái sân này, tiền thân của nàng đã trải qua chua xót cùng thống khổ nhiều lắm. Sau khi chính nàng xuyên không đến, nơi đó đã để lại nhiều chuyện xưa lắm.

Cái hậu viện kia, tuy rằng cũ nát, lại chứng giám mọi thứ của nàng.

Tạm biệt, từ đây, nàng sẽ phải đi một đường sinh tồn khác, ở trước mặt nàng là bụi gai hay là hoa tươi, nàng không biết, nàng chỉ biết là, cả đời này, nàng cần dùng hai tay của mình đi sáng tạo tiền đồ tươi đẹp, người nào muốn chắn con đường theo đuổi hạnh phúc của nàng mà nói, như vậy nàng mà gặp thần thì giết thần, gặp phật giết phật!

“Xuất phát!”

Tiêu Kỳ ra lệnh một tiếng, liễn xe chậm rãi lăn bánh, hàng dài đón dâu uốn lượn mà đi.

Khi đội ngũ đón dâu đi qua ngoại ô thành Tử Nghiêu mười dặm đã thấy phía trên triền núi đứng sừng sững hai thân ảnh, hai người đều là cưỡi ở trên con ngựa cao to, đón gió mà đứng.

Trong đó một người mặc hoa gấm bào màu tím đầu thúc kim quan, tuy rằng có được một khuôn mặt anh tuấn, nhưng cặp mắt cũng rất hung ác mà nham hiểm sẽ làm cho người ta sợ hãi, thực tại có chút giống ngọc diện tu la, người này không phải ai khác đúng là Dự Chương Vương Nạp Lan Duệ Trinh.

Hắn cầm dây cương trong tay, con ngựa ở trên cỏ nhẹ nhàng mà chà chân, thỉnh thoảng phun ra hơi thở rất nặng, hắn nhìn chằm chằm đội ngũ đón dâu dần dần đi xa, hỏi người bên cạnh:

“Ngươi nói ván cờ này đến tột cùng là đi như thế nào?”

Một ván cờ này, hắn thấy thế nào đều hỗn loạn cả, Nạp Lan Uyển Ngọc gả cho Nam Cung Diễm, Nạp Lan Duệ Tích vô hình liền chiếm được một phần thế lực bên trong Đông Lâm, làm cho Lâm Cẩn Du gả cho Nam Cung Diệp, lại có thể bắt đầu kiềm chế mục đích của Nam Cung Triệt, như thế, liên minh giữa Nam Cung Diễm cùng Nạp Lan Duệ Tích sẽ càng ngày càng củng cố hơn.

Nhưng mà, thám tử của hắn báo lại nói Nạp Lan Duệ Tích đúng là từng mang Lâm Cẩn Du đi trốn.

Hắn làm như vậy là vì cái gì?

Là thật, hoặc là giả? Chuyên môn làm cho chính mình xem sao?

Người bên cạnh Nạp Lan Duệ Trinh chính là thị vệ Triệu Tĩnh tâm phúc của hắn, nghe vậy, hắn trả lời:

“Chủ tử, mặc kệ bố cục hỗn loạn như thế nào, tóm lại kết quả này cũng đối với chủ tử người không tốt đâu.”

“Ừ, quả thật không tốt.”

Nạp Lan Duệ Trinh chậm rãi gật gật đầu.

Đôi mắt Triệu Tĩnh vòng vo chuyển, nói:

“Chủ tử, nếu không thuộc hạ lại đi Tây Nguyệt một chuyến?”

Nạp Lan Duệ Trinh nghe vậy, đôi mắt híp lại, gật đầu nói:

“Như thế cũng tốt, có một số việc sớm mưu hoa một chút cũng được.”

“Vâng.”

Cánh môi Triệu Tĩnh mím lại, lại hạ giọng ở bên tai Nạp Lan Duệ Trinh nói một ít lời xong, hai người liền xoay người chạy như bay mà đi, phía trên mặt cỏ xanh ngát chỉ để lại dấu chân vó ngựa thật sâu.

♎ 074

Advertisements

11 comments on “♎ 073 Đại hôn của Cẩn Du!

  1. Đọc 1 lượt ta cảm thấy đã không thể nào ghét Tích ca nữa rồi, tiếc thương thay, ổng thâm tình quá nhưng mà số phận lại vậy haizz. Còn Diệp ca thì khỏi phải nói rồi, ổng nhẹ nhàng mà sâu kín nhất kiến chung tình nữa, được cái ổng có thế lực hơi bị cường đại a. Ông này có nhiều bí ẩn quá chắc về sau biết được kkk. Ban đầu ta không thích cị nữ chính cứ bị ông này ông kia ôm ấp, còn thấy thân thể thì ta không khoái lắm nhưng càng đọc về sau thì cũng thấy chấp nhận được. Đây cũng là thể loại mới mẻ mà ta đã từng đọc qua cũng khá nhiều truyện rồi nên thấy hứng thú lắm hihi. Tks editor lấm ạ, có bộ nào hay thì hú ta với, ở web này nhiều quá ta không biết chọn ntn aaaaa

    Like

    • Nhà ta không có nhiều truyện lắm đâu, tung dự án thôi chứ đâu có đăng truyện đâu nè. ^^ Đang edit thì cũng chỉ có 2-3 bộ thôi nàng ạ.

      Về phần Tích ca, công nhận ca ý tội, nhưng nói thật, nếu không phải ban đầu ca ý vô tình với Du tỷ thì làm gì có chuyện xuyên không này? (Cũng có thể do ta vốn có ác cảm với ca ý)

      Còn về Diệp ca thì bật mí là ca ý có 3 thân phận, là lá la.

      Like

      • Lúc đầu ta cũng ghét Tích ca lắm nhưng mà đọc mấy chương ổng vì Du tỷ mà làm những việc chưa bao giờ làm, thấy tội thấy mắc cười nữa. Ta nghĩ sau này ổng sẽ làm vua hay là ổng sẽ làm chính mình cường đại lên để có thể có lại Du tỷ a.

        Diệp ca thì ta đọc ta thấy, Đ.P.L.Cảnh với 1 trong 4 người f4 là Diệp ca nè. Nhưng mà ca ấy bị trúng cổ chân như thế thì làm sao mà giả được. Ta thắc mắc là ở chỗ này á

        Like

      • Kkk, tất nhiên ùi…nếu nàng bật mí thì còn gì là hấp dẫn nữa =))) ta đã lọ hố và hóng từng ngày á

        Like

  2. Pingback: Phúc hắc tướng công thứ nữ sủng thê | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

  3. Pingback: ♎ 072 Người ngươi yêu là nàng sao? | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s