♐ 53 Mưu Lược

“Ngươi,,,, “

Trạm Nguyệt Hàn bị Cơ Vô Tà chọc giận đến nỗi muốn phát hỏa, phải biết rằng hắn biết Thanh Ca trước, lại là người nam nhân đầu tiên của nàng, nhưng bởi vì quan hệ cùng thân phận khiến hắn luôn là sự vụ quấn thân, thời gian cùng chung sống với Thanh Ca cũng trở nên tương đối ít, việc này bảo hắn làm sao có thể không ghen tỵ với Cơ Vô Tà bất cứ lúc nào cũng có thể đi theo bên cạnh Thanh Ca. Mà Cơ Vô Tà hết lần này tới lần khác còn đem chuyện này ra khiêu khích, luôn giắt khóe miệng, thế này bảo hắn làm sao có thể không nổi giận được

Vừa đúng lúc này một tên lính quèn vội vàng xông vào, cắt đứt lửa giận của Trạm Nguyệt Hàn, lính quèn kia vừa tiến đến nhìn thấy Trạm Nguyệt Hàn liền dồn dập quát:

“Không xong, Tướng quân không xong.”

Trạm Nguyệt Hàn đang có tức giận không có nơi phát, kìm nén thực lâu, bây giờ lại thấy lính quèn này điên cuồng rống to, tức giận nói:

“Bản tướng quân rất tốt, ngươi đây là đang nguyền rủa Bản tướng quân sao?”

Lính quèn nghe vậy bị làm cho sợ đến không nhẹ, vội vàng quỳ ở trên mặt đất, chân tay có chút luống cuống giải thích:

“Tiểu nhân làm sao dám nguyền rủa Tướng quân chứ, ý tứ của tiểu nhân không phải là Tướng quân không xong, mà là Bắc Thần không xong, cũng không phải, là Lâm An không xong, cũng không phải là, dạ, dạ,,, “

Chu Văn thấy vẻ mặt Trạm Nguyệt Hàn kia chua đến rõ ràng là đang ghen, trong lòng một trận co quắp hết sức. Đây là Đại Tướng quân khí phách không ngờ, anh minh thần võ ở trên chiến trường trong suy nghĩ của hắn sao?

Hắn nghĩ bản thân nên âm thầm cầu nguyện cho tên lính quèn không hiểu từ đâu xuất hiện lại không nhận thức rõ chuyện gì đang xảy ra này, cứ như vậy không có lý do leo lên trên họng súng, nhưng lúc này hắn cũng không thể không đứng ra giúp lính quèn kia giải vây nói:

“Không nên gấp, có chuyện gì ngươi từ từ nói.”

Nói không chừng thật sự đã xảy ra chuyện gì rồi, dù sao còn chưa có tên lính quèn nào dám vô duyên vô cớ tự tiện xông vào doanh trướng Đại Tướng quân.

Lính quèn lúc này mới khúm núm vâng vâng dạ dạ nói:

“Vâng, thật ra thì không phải là người nào không xong, mà là quân đội Nam Sở đang công thành, Hầu phó tướng đã tiến công, lúc này mới phái tiểu nhân tới đây báo cho Đại Tướng quân.”

Cuối cùng vẫn không quên đặc biệt oan ức nói thầm một câu.

“Cho nên tiểu nhân thật không có nguyền rủa Đại Tướng quân đâu.”

“Vậy thái độ ồn ào kia của ngươi là cái gì, trên chiến trường công thành không phải là chuyện bình thường sao? Ngươi làm lính bao nhiêu năm, ngay cả những thứ đạo lý này cũng không hiểu sao? Chuyện này có cái gì mà ngạc nhiên, không hiểu liền ra đi nhìn nhiều một chút, đừng ở trước mặt Bản Tướng quân làm mất mặt.”

Trạm Nguyệt Hàn bắt được cơ hội lại bắt đầu phát tiết quở trách.

Mà lính quèn bị quở trách thì rất oan uổng, nhưng lại không dám lên tiếng phản bác.

Chu Văn vội vàng giúp Trạm Nguyệt Hàn giải thích:

“Tướng quân xem ra chuyện là thật có chút không ổn, Tướng quân người có biết trong mười ngày người hôn mê này, Nam Sở bên kia cũng biết tin tức Tướng quân bị thương, vì vậy thường xuyên ở ngoài cửa thành kêu gào, công thành.

Người cũng biết theo tính tình Hầu Phi thối kia, có đôi khi những tiểu tặc Nam Sở kia mắng ta, Hầu Phi liền chịu không được, liền không nghe khuyên bảo hai lần mang binh ra khỏi thành nghênh chiến, vì vậy cũng đúng lúc trúng bẫy rập đối phương bố trí.

Mặc dù tính khí Hầu Phi táo bạo chút ít, nhưng vẫn còn có chút bản lãnh, bất quá người ta sớm thiết kế bẫy rập tốt làm sao Hầu Phi hắn có thể chiếm được tiện nghi, vì vậy hai lần chính diện giao phong, Hầu Phi mang binh đến mặc dù không đến nổi toàn quân bị diệt, nhưng cũng tử thương hơn phân nửa.

Bất quá cũng may Nam Sở bên kia cũng có chút thương vong, nhưng so với thương vong của chúng ta thì ít đi không biết bao nhiêu lần, Hầu Phi cũng vì vậy chịu chút ít dạy dỗ, tính tình cũng thu liễm không ít.

Sau hai lần giao phong đó, bất kể Nam Sở bên kia dù kêu gào thế nào, Hầu Phi dưới tình huống không nắm chắc vạn toàn thì cũng không có tùy tiện ra khỏi thành nghênh chiến nữa, nhưng hai lần thương vong đó, Nam Sở bên kia lại càng thường xuyên công thành hơn, thương vong chúng ta bên này cũng thảm trọng a, vốn là mười vạn người quân đội bây giờ cũng chỉ còn lại có không tới tám vạn người.

Nếu như bọn họ còn không nghĩ tới hậu quả mà cứ công thành như vậy, sợ rằng thành Lâm An này rất nhanh cũng sẽ bị bọn họ đột phá, phải biết rằng Nam Sở lần này nhưng là do Thái Tử Nam Sở Sở Dạ Tuyệt kia tự mình mang binh tới, hơn nữa bọn họ còn kéo hai mươi vạn quân đội cùng chúng ta đối địch, nhân mã nhưng vượt xa tám vạn người của chúng ta nha, chuyện này bảo chúng ta lấy cái gì cùng người ta liều mạng đây.

Quan trọng nhất là Tướng quân lại bị thương nặng trong người, không thể tham chiến, chuyện này làm sao có thể làm cho người ta không lo lắng chứ.”

Chu Văn càng nói càng kích động, càng nói chân mày ở mặt nhăn càng chặc.

“Cái gì?”

Trạm Nguyệt Hàn kinh hãi, lúc này mới ngắn ngủn bất quá mười ngày, Bắc Thần thế nhưng hao tổn gần hai vạn người, vừa nói vừa từ trên giường đứng lên, lúc này hắn cũng không cần thiết cùng Cơ Vô Tà đấu võ mồm, càng không lo đến thân thể trọng thương kia của hắn.

Chu Văn vội vàng ngăn lại nói:

“Tướng quân, thân thể người vẫn không thể động, hay là nằm ở trên giường nghỉ ngơi đi.”

Trạm Nguyệt Hàn thử bò dậy, nhưng hiện tại thân thể tàn phá của hắn nếu như không có người đỡ vịn căn bản dậy không nổi, hắn không thể làm gì khác hơn là cau mày hướng về phía Chu Văn ra lệnh:

“Đã là lúc nào rồi, Bản Tướng quân làm sao còn có thể nằm ở trên giường nghỉ ngơi, tới đây đỡ Bản Tướng quân.”

Chu Văn tiếp tục khuyên can nói:

“Tướng quân, người xem người bất quá mới hôn mê ngắn ngủn mười ngày, Bắc Thần ta đã hao tổn gần hai vạn người, người bây giờ còn trọng thương trong người, nếu mà lúc này đi ra ngoài, vạn nhất có truyện bất trắc, quân ta không phải thật thành rắn mất đầu sao, năm bè bảy mảng sao? Cho dù người không là vì những người khác, cũng phải vì ranh giới Bắc Thần quốc bảo trọng thân thể chứ!”

“Bản Tướng quân không có chuyện gì.”

Trạm Nguyệt Hàn vẫn quyết giữ ý mình, hắn tự nhận từ khi hắn mười mấy tuổi bắt đầu ra chiến trường, không biết chịu tất cả bao nhiêu vết thương lớn nhỏ, vì vậy hắn cảm thấy một chút vết thương nhỏ này coi như không là cái gì.

Chu Văn đối với Trạm Nguyệt Hàn cố chấp rất là bất đắc dĩ.

“Tướng quân,,,, “

“Huynh vẫn nên nằm xuống đi, lấy tình huống của huynh bây giờ đúng là không nên đi lại, ta cũng không muốn thời gian tối hôm qua ta dành ra đã thành uổng phí, ta thay huynh đi lại cửa thành nhìn một chút.”

Thanh Ca ở bên cạnh cũng nhìn không được, dù sao Trạm Nguyệt Hàn coi như là người của nàng, lại là mất sức chín trâu hai hổ của nàng mới mang hắn cứu về, nàng cũng không muốn hắn ở dưới mí mắt nàng ngủm củ tỏi.

“Thanh Ca,,,, “

Trạm Nguyệt Hàn thấy Thanh Ca đối quan tâm hắn khiến hắn rất là vui vẻ, nhưng hắn đồng thời cũng lo lắng an nguy của Thanh Ca, dù sao đó là chiến trường, hắn cũng không muốn Thanh Ca bởi vì hắn mà bị thương.

Thanh Ca không đợi Trạm Nguyệt Hàn nói xong liền tự động quyết định nói:

“Cứ quyết định như vậy, huynh vẫn là biết điều một chút nằm ở trên giường đi, nếu để cho ta phát hiện huynh tự tiện đi lại, ta có thể cứu huynh một lần nhưng tuyệt đối sẽ không cứu huynh lần thứ hai, huynh tự suy nghĩ cho tốt đi.”

Vừa nói đã muốn đi ra ngoài, mà Cơ Vô Tà cũng biết điều một chút theo ở phía sau, không cùng Trạm Nguyệt Hàn đấu võ mồm nữa, dù sao hắn vẫn là biết chuyện nặng nhẹ, hắn cũng không muốn ở trong lòng Thanh Ca lưu lại ấn tượng xấu. Về phần Sát, đi theo bên cạnh Thanh Ca từ đầu đến cuối cũng không có mở miệng nói chuyện, lấy tính cách lãnh khốc của hắn nếu không phải cần thiết, hắn tuyệt đối sẽ không dễ dàng mở miệng nói chuyện, lấy cái cá tính kia đúng là thích hợp làm sát thủ, vô luận ở nơi đâu cũng thực không có cảm giác tồn tại.

Ba người Thanh Ca đang đi ra ngoài, thanh âm thô lỗ của Hầu Phi kia thế nhưng ở ngoài cửa vang lên.

“Hắn ***, đám tiểu tặc Nam Sở kia thật con mẹ nó lớn lối, còn không phải là ỷ vào lúc Đại Tướng quân chúng ta bị trọng thương mới đi ra ngoài nhảy nhót ư, lão tử thật nghĩ giết hắn không còn manh giáp, đám con chó đẻ kia,,,,, “

Thanh âm chưa dứt, người đã đi vào cửa.

Hầu Phi vào được thấy một phòng người vội vàng chào hỏi:

“Lãnh cô nương, Cơ công tử, Lãnh công tử đã ở đây a, Đại Tướng quân làm sao ngồi dậy rồi? Vết thương lành chưa?”

Hắn không có chút suy nghĩ hỏi, tựa như vết thương của Trạm Nguyệt Hàn kia là nhanh có thể tốt như vậy sao? Vì vậy cũng không còn người để ý đến hắn, mà hắn theo lời Lãnh công tử, chính là Sát, ở trước mặt người ngoài Sát tự động theo họ của Thanh Ca, vì vậy mới có Lãnh công tử vừa câu này.

Chu Văn thấy hắn đi vào không khỏi gấp gáp hỏi:

“Hầu Phi, chuyện gì xảy ra? Không phải nói Nam Sở đang công thành sao? Ngươi tại sao trở về rồi?”

Hầu Phi vừa nhắc tới cái này thì tức giận lại nổi lên.

“Đám tiểu tặc kia, ở ngoài thành la hét một trận, vừa đụng cửa thành, vừa leo tường thành, cuối cùng còn không phải là rút lui trở về, hắn ***…”

“Quân ta thương vong như thế nào?”

Chu Văn lo lắng nhất là chuyện này, thành là tạm thời công không tiến, nhưng binh lính này lại ngày từng ngày đang giảm bớt.

Nói đến đây Hầu Phi cũng không khỏi nhíu mày.

“Có lẽ gần đây vì Tướng quân bị thương, tinh thần quân ta không lớn bằng lúc trước, tựu như loại công thành chiến này, rõ ràng quân ta là bên có lợi nhất. Liền lấy lần này hôm nay tới nói, quân ta ở trên cổng thành, mặc kệ dùng được phương pháp như thế nào, thương vong tuyệt đối hẳn là nhỏ hơn đối phương. Nhưng hôm nay quân ta nhưng chết có khoảng mấy trăm người, còn đối phương, ta sơ lược tính toán một chút, thương vong cũng bất quá chừng trăm người, ngươi nói cái này gọi là chuyện gì xảy ra? Nếu tiếp tục như vậy nữa, sợ rằng Nam Sở còn không có giết vào thành, chúng ta tự mình cũng không người nào thủ thành, thành Lâm An này bị công hãm còn không phải là chuyện sớm muộn gì sao.”

Chu Văn nghe Hầu Phi thế nhưng ở trước mặt Tướng quân nói lời xui xẻo như vậy, vội vàng quát lớn:

“Hầu Phi! Không nói lung tung, Tướng quân, người đừng nghe hắn.”

Mà Trạm Nguyệt Hàn thì như có điều suy nghĩ nói:

“Thật nghiêm trọng như thế sao?”

Tuy nói Hầu Phi nói thẳng có chút rất đúng, nhưng Chu Văn cũng không khỏi gật đầu tỏ vẻ quả thật như thế.

“Tướng quân, quân đội chúng ta không tới tám vạn người làm sao cầm đi cùng với mười mấy hai mươi mấy vạn người khác liều mạng a, nếu không chúng ta thỉnh cầu Hoàng thượng điều binh trợ giúp được không?”

Trạm Nguyệt Hàn vẫn là bộ dáng trầm tư kia, mà Thanh Ca thế nhưng lên tiếng phủ quyết nói:

“Bắc Thần bây giờ trừ tám vạn người ở Lâm An, những người khác cũng sợ rằng đang phân bổ giáp giới ở biên cảnh các quốc gia, còn lại phần nhỏ còn lại ở Hoàng thành. Nhưng trước đó không lâu, Hoàng thành mới trải qua một lần cung biến, tin chắc các ngươi cũng có nghe thấy mới đúng, dưới loại thời kì phi thường này, Hoàng thành khắp mọi mặt đều chờ điều chỉnh, Bắc Thần Tĩnh làm sao lại đồng ý điều binh Hoàng thành hướng Lâm An trợ giúp chứ. Trừ này đó ra, Bắc Thần đã không có khả năng điều động binh lực, nói cách khác các ngươi không nhận được bất kỳ trợ giúp nào.”

Trạm Nguyệt Hàn mặc dù kinh ngạc Thanh Ca đối với bài binh bố cục của Bắc Thần rõ ràng như thế, nhưng cũng không có hỏi nhiều, mà là tỏ vẻ đồng ý.

“Không sai, lúc này, trừ tự cứu, sẽ không có bất kỳ trợ giúp nào.”

Hầu Phi không suy nghĩ hỏi:

“Vậy làm sao bây giờ?”

Thanh Ca tùy ý tìm chỗ ngồi xuống, nhìn vẻ mặt Hầu Phi lo âu nói:

“Các ngươi hẳn là nghe nói lúc đại điển Bắc Thần tế nước, chuyện Thái Tử Nam Sở Sở Dạ Tuyệt ở Hoàng cung Bắc Thần cùng Bắc Thần Tĩnh tranh đoạt một nữ tử, mà cuộc chiến tranh này, Nam Sở không phải coi nó là cớ sao?”

Hầu Phi ngây ngốc hỏi:

“Biết thì như thế nào?”

“Không thế nào, chỉ là nử tử kia chính là ta mà thôi.”

Thanh Ca hờ hững đáp.

“Cái gì?”

Ba người Trạm Nguyệt Hàn, Hầu Phi, Chu Văn kinh hãi.

Trạm Nguyệt Hàn phản ứng lại đầu tiên, nhìn Thanh Ca nói:

“Nàng có ý gì? Chẳng lẽ nàng nghĩ lấy chính mình đi đổi lại an nguy của Lâm An sao?”

Việc hắn nghĩ đến đầu tiên chính là hỏi ý của Thanh Ca.

Thanh Ca cười khẽ một tiếng.

“Ha hả, ta đúng là muốn đi gặp Sở Dạ Tuyệt không sai, nhưng ta còn không có loại tinh thần vĩ đại dùng mình đổi lấy an nguy cho người khác đâu.”

Cũng không đợi Thanh Ca giải thích, Cơ Vô Tà, Trạm Nguyệt Hàn trăm miệng một lời nói:

“Ta không đồng ý.”

Mà Sát mặc dù không có mở miệng, nhưng chân mày nhìn Thanh Ca thì nhăn lại, hiển nhiên một bộ dáng không đồng ý.

Trạm Nguyệt Hàn lại càng tận tình khuyên nhủ:

“Nguyệt Nhi, Sở Dạ Tuyệt cùng Hoàng Thượng đoạt nàng, đó bất quá cũng là một cái cớ mà thôi, nàng không nên thực sự cho rằng hắn là hướng quan giận dữ vì hồng nhan a.”

Lời nói này của hắn trừ khuyên Thanh Ca ra, còn đem tên Sở Dạ Tuyệt – tên tình địch đang ẩn thân kia mạnh mẽ hạ thấp đi.

Cơ Vô Tà khó được cùng Trạm Nguyệt Hàn có cùng suy nghĩ, phụ họa nói:

“Đúng a, đúng thế a, Tiểu Nguyệt nha, đây chẳng qua là lấy cớ, nàng đi cũng vô dụng, chẳng lẽ Tiểu Nguyệt nhẫn tâm vứt bỏ ta sao?”

Vừa nói một bộ dáng đáng thương nhìn Thanh Ca.

Thanh Ca nhìn bộ dáng ba người khẩn trương, phải thở dài nói:

“Haizz, các huynh trước hãy nghe ta nói hết a.”

Ba người cũng một bộ dáng xem nàng có thể nói ra cái hoa dạng gì.

Thanh Ca nhìn vẻ mặt ba người, lúc nào bọn họ bắt đầu quản nàng rồi, Thanh Ca bất đắc dĩ thay bọn họ phân tích nói:

“Các huynh thử nghĩ xem, mặc dù đó là lấy cớ, Nam Sở có thể không kiêng sợ tấn công Bắc Thần như vậy, chẳng lẽ hắn sẽ không sợ lúc Nam Sở cùng Bắc Thần lưỡng bại câu thương, Tây Việt cùng Đông Cảnh cháy nhà hôi của, ngư ông đắc lợi sao?”

Trạm Nguyệt Hàn cau mày như có điều suy nghĩ nói:

“Nguyệt Nhi, ý của nàng là Nam Sở có thể đã cùng Tây Việt, Đông Cảnh kết minh sao?”

Thanh Ca lắc đầu nói:

“Không, ít nhất trước mắt tam quốc còn chưa có kết minh, nếu không bây giờ cũng không phải là Nam Sở một nước đang tấn công Bắc Thần, nếu mà tam quốc thật đã kết minh, vậy bọn họ còn cần bận tâm cái gì, trực tiếp tam quốc cùng nhau đối với Bắc Thần phát động công kích. Nếu là như vậy, Bắc Thần lấy một địch ba, thế cục tuyệt đối sẽ không như hiên tại nhẹ nhàng như vậy đâu, nhưng ít ra Nam Sở cùng một nước trong đó có thể đã cùng bọn họ đạt thành hiệp nghị nào đó, vì vậy hắn mới dám… không kiêng sợ như vậỵ.”

Cơ Vô Tà không hiểu nói:

“Chuyện này cùng với chuyện nàng đi gặp Sở Dạ Tuyệt kia có liên quan gì?”

Thanh Ca đưa cho Cơ Vô Tà một vẻ mặt ‘Ngươi rất đần’, cũng không quản bộ dáng Cơ Vô Tà ra vẻ oan ức, tiếp tục nói:

“Mặc dù có lẽ có thể bọn họ đã đạt thành hiệp nghị nào đó, nhưng bốn nước từ xưa tới nay thế lực ngang nhau không phải dễ dàng liền đánh vỡ như vậy, cho dù bọn họ bây giờ đã kết minh, nhưng suy đoán trong lúc đó ắt phải không ít. Loại thời điểm này, ta chính là muốn quang minh chính đại đi Nam Sở, muốn cho Tây Việt cùng Đông Cảnh cũng biết sự thật ta tới Nam Sở, nếu như ta lại ở Nam Sở làm ra chút động tác, huynh nói bất kể là Tây Việt hay là Đông Cảnh, còn có thể tín nhiệm Nam Sở như vậy sao? Còn có thể trước sau như một cùng bọn họ kết minh sao?”

Trạm Nguyệt Hàn trải qua Thanh Ca nhắc nhở, rất nhanh liền muốn thông tầng ý tứ này, nhưng hắn vẫn lo lắng hỏi:

“Chuyện kết minh bất quá chỉ là suy đoán của chúng ta mà thôi, nếu bọn họ cũng chưa có kết minh? Vậy nàng đi còn có ý nghĩa gì?”

“Chưa có kết minh tốt nhất, nếu là ta làm sứ giả Bắc Thần đi Nam Sở, nếu mà mất tích ở địa phận Nam Sở của hắn, huynh nói sẽ như thế nào?”

Thanh Ca nhíu mày, tự tin nói.

Trạm Nguyệt Hàn nhận lấy lời nói của Thanh Ca, tiếp tục nói:

“Nếu như theo Nguyệt Nhi khi mất tích thuộc địa phận Nam Sở bọn họ, như vậy Bắc Thần chúng ta lại đổi thành nắm được quyển chủ động trong tay, chúng ta có thể quang minh chính đại hướng Nam Sở đòi người, kể từ đó, chúng ta liền có lý do chống lại Nam Sở, tin tưởng sĩ khí binh lính cũng sẽ đề cao thật to. Đến lúc đó địa lợi, nhân hòa, chúng ta có thể tạo ra sự khác biệt, đây thật là một kế tốt một hòn đá hạ hai con chim, nhưng ta vẫn chưa đồng ý, bất kể nói thế nào, nàng một mình đi ta vẫn rất lo lắng.”

Cơ Vô Tà cũng khuyên:

“Tiểu Nguyệt à, đây cũng không phải là chuyện náo đùa, có nhiều nguy hiểm, không cẩn thận sẽ mất mạng nhỏ, ta sẽ lo lắng, cho nên ta cũng không đồng ý để nàng đi.”

Thanh Ca cố chấp nói:

“Ta dám đi là có thể bình an trở lại, các huynh không cần lo lắng, dù sao ta còn không có vĩ đại đến hy sinh tánh mạng của mình tới thành toàn người khác. Cứ quyết định như vậy, các huynh chỉ cần đem vài chuyện ta phân phó làm tốt là được.”

Sát khó khi mở miệng nói:

“Ta với người đi.”

Hắn không khuyên nàng, vì biết một khi nàng quyết định chuyện gì liền rất khó sửa đổi, đã như vậy, hắn liền cùng đi theo nàng.

Nhưng Thanh Ca cự tuyệt nói:

“Không cần, các huynh ở nơi này chờ ta là được, buổi trưa ngày mai ta đi, ngày mai lúc trời tối sẽ gặp lại, cho nên không cần lo lắng.”

Thấy Trạm Nguyệt Hàn còn muốn ngăn trở, vẫn đứng ở bên cạnh Chu Văn liền lập tức khuyên:

“Tướng quân, người để cho Lãnh cô nương đi đi, ta tin tưởng Lãnh cô nương nhất định sẽ bình an trở lại, ta tin tưởng Lãnh cô nương nếu muốn làm như vậy nhất định có mười phần nắm chặc mới đi. Người xem lúc thân thể người bị thương nặng, chuyện người khác làm không được, Lãnh cô nương cũng không phải đã làm được sao?”

Thật ra thì Chu Văn vẫn đứng ở một bên lẳng lặng nghe, càng nghe càng khiếp sợ cho mưu lược cùng dũng khí của Thanh Ca, một người tự mình xông vào doanh trại kẻ địch, sợ rằng nếu đổi lại là hắn cũng sẽ có chút run sợ a.

Trạm Nguyệt Hàn nghe vậy lại thấy bộ dáng kiên trì của Thanh Ca, cuối cùng không thể làm gì khác hơn là miễn cưỡng đồng ý.

Mà lúc này Hầu Phi căn bản là đem Thanh Ca giống như thân nhân để đối đãi, quyến rũ nói:

“Lãnh cô nương, người cần chuẩn bị những thứ gì, cứ nói với ta, ta nhất định làm được.”

♐ 54

Advertisements

2 comments on “♐ 53 Mưu Lược

  1. Pingback: ♐ 52 gặp nhau | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

  2. Pingback: Hồng Nhan Thiên Hạ | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s