♐ 46 trừng phạt

“Làm sao náo nhiệt như thế a? Có chuyện náo nhiệt như thế tại sao có thể không báo cho Bản Giáo chủ tham gia đây? Bản Giáo chủ thích nhất là xem náo nhiệt a?”

Một âm thanh tà ác vô lại vang lên.

Mọi người theo hướng âm thanh phát ra mà nhìn thấy một nam tử thân mặc hoa y thuận theo gió mà tới.

Cùng với sự xuất hiện của nam nhân mặc hoa y là một đám nam nhân đồng loạt đáp xuống nóc nhà, nhìn thái độ cung kính cùng sợ hãi đối với nam nhân mặc hoa y cũng có thể đoán được bọn họ chính là thuộc hạ của nam nhân mặc hoa y.

Nam nhân mới xuất hiện một cách bất minh khiến mọi người rối rít suy đoán, hắn đến tột cùng là người phương nào? Tới đây lại là vì ai làm việc? Từ tình thế trước mắt xem ra, kết quả trận làm phản này có lẽ phụ thuộc vào sự xuất hiện của nam nhân kia là người của phe nào mới là nhân tố quyết định.

Mà Bắc Thần Dương một câu nói đủ để Hữu tướng cầm đầu chúng quan viên nhất thời mặt xám như tro tàn, tuyệt vọng vô cùng.

Bắc Thần Dương đối với kia nam nhân ôm quyền khách khí nói:

“Giáo chủ quả nhiên là người thủ tín, bất quá bây giờ xem ra, hoàn toàn không cần thiết có Giáo chủ xuất thủ, thành ý của Giáo chủ, Trẫm nhớ lấy, Trẫm đáp ứng trả thù lao giống như trước một lượng cũng sẽ không thiếu”

Giọng nói tuy là khách khí, nhưng cũng lộ ra ngạo khí của Hoàng tộc cùng vẻ đắc ý.

Nam nhân kia mắt cũng không nhìn Bắc Thần Dương một cái, trực tiếp hướng chỗ Thanh Ca đi tới, ánh mắt chuyên chú nhìn Thanh Ca, khóe miệng nhất thời xuất hiện độ cong mê người, nhưng trong lời nói đối với Đại Hoàng tử Bắc Thần Dương mà nói, thái độ không nhanh cũng không chậm nói:

“Bản Giáo chủ cũng không có tỏ vẻ gì, Đại Hoàng tử cũng biết chủ ý của Bản Giáo chủ sao? Đại Hoàng tử thật đúng là thần cơ diệu toán, nếu Đại Hoàng tử như thế hiểu Bản Giáo chủ, Bản Giáo chủ tự nhiên cũng phải tỏ ra thành ý mới được.”

Nói xong liền đối với đám nam nhân đứng ở nóc nhà ra lệnh:

“Các ngươi cần phải thay Bản Giáo chủ hướng Đại Hoàng tử tỏ chút thành ý thật tốt à nha.”

Đám nam nhân kia cùng lúc kêu lên lĩnh mệnh nói:

“Tuân lệnh Giáo chủ.”

Sau đó liền nhất tề phi thân xuống, tham dự vào cuộc chiến.

Thái độ nam tử hoa y làm cho Bắc Thần Dương cực kỳ bất mãn, nhưng bây giờ lại là giai đoạn khẩn yếu nhất của cuộc chiến, cho dù hắn đối với nam nhân kia bất mãn như thế nào, lúc này cũng không nghĩ đắc tội người này, mặc dù trong bụng tức giận, nhưng cũng chỉ có thể ẩn nhẫn.

Hơn nữa mới vừa rồi trong giọng nói nam nhân kia cũng làm cho hắn không tự chủ sinh ra mấy phần cảm giác quỷ dị, mà dù sao hắn cùng với nam nhân này lúc trước đạt thành hiệp nghị, vì vậy trong lúc nhất thời hắn cũng nghĩ không ra rốt cuộc là lạ ở chỗ nào.

Nam nhân kia đi tới trước người Thanh Ca, đưa tay lên liền đem Thanh Ca từ trong tay Bắc Thần Đế kéo vào trong lòng ngực của hắn, sau đó tiếp theo cúi đầu hướng môi đỏ mộng của Thanh Ca một nụ hôn nóng bỏng.

Thanh Ca cũng không giãy dụa, ngược lại kịch liệt đáp lại nam nhân kia cùng nhau dây dưa, nam nhân cuồng dã khí chất tà mị kia cùng Diêm giáo Giáo chủ Cơ Vô Tà tính tình giống nhau như đúc, hắn lúc bình thường luôn kề cận Thanh Ca, mà sáng sớm hôm nay liền không thấy bóng dáng Cơ Vô Tà, trừ hắn ra còn có thể là ai dám to gan như vậy từ trong ngực Bắc Thần Đế cướp người đây.

Mọi người thấy một màn như vậy cũng rối rít hít vào một hơi, rối rít cùng nhau quan sát phản ứng của Bắc Thần Đế, nhưng Bắc Thần Đế chỉ là cười nhạt bất đắc dĩ lắc đầu, mà hoàn toàn không có bởi vì Bắc Thần Dương mới vừa rồi cùng hắn một phen ngôn luận mà đối với hắn sinh lòng địch ý, càng không có bởi vì hắn từ trong tay của ông cướp đi Thanh Ca cùng trước mặt mọi người làm ra chuyện lớn mật như thế mà chỉ biết vung tay đứng nhìn.

Phản ứng của ông như thế cũng để cho mọi người sinh lòng không giải thích được, lại làm cho Bắc Thần Tầm càng thêm khẳng định quan hệ của Bắc Thần Đế cùng Thanh Ca cũng không như người khác trong mắt cái loại mập mờ kia.

Mọi người trước mặt đang dùng ánh tò mò nhìn Thanh Ca cùng Cơ Vô Tà, Cơ Vô Tà hôn xong mới thả Thanh Ca, sau đó đem Thanh Ca đến trả lại trong tay Bắc Thần Đế, mà chính hắn thì đứng ở bên cạnh Thanh Ca.

( Ụt : Tà ca cũng không phải là điên bình thường, hôn xong trả lại vô lòng Tĩnh lão mới đáng sợ, ta tưởng phải ôm luôn trong lòng cơ. )

Chỉ nghe Thanh Ca nhẹ nhàng hỏi:

“Huynh tại sao lại ở chỗ này?”

“Ta đương nhiên là tới giúp Tiểu Nguyệt một tay.”

Cơ Vô Tà lấy lòng nói.

Thanh Ca nhíu mày.

“Huynh cho là không có huynh, ta liền không thắng được Bắc Thần Dương sao?”

“Dĩ nhiên là không phải, Tiểu Nguyệt lợi hại như thế, cho dù ta không đến, khẳng định cũng có thể thắng được Bắc Thần Dương, nhưng là ta đây không phải là luôn theo bên cạnh Tiểu Nguyệt sao? Phải biết rằng một ngày không thấy tựa như cách ba thu a, ta là một hồi không thấy Tiểu Nguyệt mà đã muốn nhớ nên đến ngay đây.”

Cơ Vô Tà trừ lần đầu tiên nhìn thấy Thanh Ca bị sủng vật của nàng gây thương tích, lần trước thích khách đánh lén vào ban đêm Thanh Ca thân thủ nhanh nhẹn lưu loát, theo quan sát của hắn Thanh Ca trừ y thuật rất cao, thân thủ xảo diệu ra, cũng không có nội lực, vì vậy hắn nói lời nói này cũng bất quá chỉ là muốn biện minh để được bên cạnh bảo vệ Thanh Ca mà thôi, phải biết rằng hắn cũng không dám chọc cho Thanh Ca tức giận đâu, dĩ nhiên càng sợ Thanh Ca tức giận mà từ đó đối với hắn không để ý, bất quá hắn vẫn lo lắng đến an nguy của Thanh Ca cũng là thật.

Thanh Ca biết Cơ Vô Tà nói lời này bất quá chẳng qua có lệ mà thôi, mà nàng cũng không thèm để ý, dù sao nàng rốt cuộc có bao nhiêu thực lực, đến nay căn bản không người nào được chứng kiến, vì vậy nàng cũng không thể trách tội Cơ Vô Tà không biết không phải sao.

Bắc Thần Dương bởi vì Cơ Vô Tà đột nhiên xuất hiện đối với Thanh Ca vừa gặp đã hôn mà có chút phản ứng không kịp, đợi lúc phục hồi tinh thần lại, lại thấy một màn Cơ Vô Tà đem Thanh Ca trả lại cho Bắc Thần Đế, sau đó đứng ở bên cạnh Thanh Ca, cử động lần này khiến cho Bắc Thần Dương trong lòng cảm giác quỷ dị càng nhiều.

Đợi đến lúc Tả tướng đối với hắn nói không tốt, chỉ thấy người của hắn đã cơ hồ toàn quân bị diệt, mà người còn sống không nhiều lắm đang cùng người của Diêm giáo sinh tử giãy dụa.

‘Tại sao có thể như vậy?’

Khiến cho hắn nhất thời trong lòng nghi ngờ nặng nề, bất quá vừa nghĩ cũng biết là Cơ Vô Tà giở trò quỷ, liền lập tức tức giận hướng Cơ Vô Tà chất vấn:

“Cơ Vô Tà, ngươi rốt cuộc có ý gì? Ngươi chớ quên chúng ta lúc trước có hiệp nghị, chẳng lẽ ngươi là lo lắng hôm nay không có ngươi xuất thủ, liền sợ ta không tuân thủ ước định sao? Thật ra thì ngươi không cần phải lo lắng, thù lao trả cho ngươi ta một lượng cũng sẽ không thiếu, chỉ cần ngươi lúc này liền quay đầu lại giúp ta, ta sẽ trả cho ngươi thù lao gấp mười lần trong hiệp nghị, như thế nào?”

Bắc Thần Dương lúc này mặc dù rất là tức giận, nhưng hắn cũng không phải là người không có đầu óc, biết chọc giận Cơ Vô Tà hắn tuyệt đối không có chỗ tốt, vì vậy mới sử dụng kế, muốn Cơ Vô Tà phản chiến tương trợ.

“Trả thù lao nhiều hơn nữa vẫn không vượt qua Tiểu Nguyệt đi? Ta cũng không muốn chọc Tiểu Nguyệt mất hứng đâu.”

Cơ Vô Tà thâm tình nhìn phía Thanh Ca, hơn nữa còn thỉnh thoảng phát ra ánh mắt nhu tình dành cho Thanh Ca, mà Thanh Ca hoàn toàn không quan tâm đến cái liếc mắt của hắn, mặc cho hắn một mình ở nơi đó đùa bỡn, vì vậy Cơ Vô Tà vẻ mặt ai oán mà ủy khuất mãnh liệt ngó chừng Thanh Ca.

Nhất thời ánh mắt Bắc Thần Dương nhìn Thanh Ca từ thích thú thì lúc này lại biến thành sắc bén kèm theo sát khí, khuôn mặt dữ tợn nói:

“Hóa ra là ngươi nữ nhân này ở đây quấy phá a, yêu nữ quả nhiên chính là yêu nữ, ngay cả Diêm giáo Giáo chủ cũng có thể nắm trong tay, ta bây giờ chỉ hận không có thể sớm một chút giết ngươi.”

Thanh Ca rực rỡ cười một tiếng, cười phảng phất cũng làm cho thiên địa trong nháy mắt hơi bị thất sắc, tức chết người không đền mạng nói:

“Ngươi sai lầm rồi, ngươi đã sớm muốn giết ta, chẳng qua là ngươi vẫn không có cái khả năng mà thôi kia.”

“Hừ, ngươi yêu nữ này không nên đắc ý quá sớm, cuộc chiến tranh này ta nhất định sẽ thắng, mà ngươi cũng sớm muộn gì sẽ chết ở trên tay của ta.”

Bắc Thần Dương sớm đã không có hình tượng nho nhã thường thấy, lúc này vẻ mặt của hắn chỉ có thể dùng dữ tợn cùng xấu xí để hình dung.

“Đáng tiếc ngươi không có cơ hội đó, đem những người làm loạn bắt lại hết.”

Giọng Thanh Ca nói tuy nhẹ, hơn nữa cũng không biết nàng là nói đối với ai, nhưng thủ hạ của Cơ Vô Tà nghe vậy biết điều một chút phục tòng mệnh lệnh, đem Bắc Thần Dương, Tả tướng, Viên Bất Nhân cùng với những người bởi vì rất sợ chết mà đứng về phía Bắc Thần Dương bắt giữ lại.

Mặc dù Bắc Thần Dương vẫn giãy dụa không ngừng chống cự, nhưng hắn sinh ở Hoàng cung nửa điểm võ công không có làm sao có thể địch nổi những người quanh năm ở trên giang hồ đi lại? Cuối cùng cũng chỉ có thể biết điều một chút đưa tay chịu trói.

Lúc trước, Bắc Thần Dương động thủ, Lệ phi ở trong lòng lại là tiếc hận, lại là hối hận không có đoạt động thủ trước, thầm nghĩ tự nhiên không công để cho Bắc Thần Dương nhanh chân đến trước, cũng âm thầm lo lắng nếu như trận này để cho Bắc Thần Dương được lợi thế, như vậy ở trong cung nơi nào còn có chỗ dung thân. Nhưng bây giờ thấy Bắc Thần Dương thất bại, tâm đột nhiên đồng thời không khỏi có chút hả hê nhìn Bắc Thần Dương, lại càng đắc ý khiêu khích nhìn Đức phi một bên hướng đã sớm mặt không có chút máu.

Bị bắt quỳ gối trước mặt Bắc Thần Đế, Bắc Thần Dương vẫn đang không ngừng giãy dụa, mà Thanh Ca không có cái liếc mắt nhìn hắn, chẳng qua là không nói gì chuyển hướng Bắc Thần Đế.

Bắc Thần Đế giờ phút này lộ vẻ thương tâm già đi rất nhiều, mặc dù ông cùng nhi tử của ông vẫn cũng không quá thân cận, nhưng dù sao bọn họ đều là huyết mạch của ông, mắt thấy Bắc Thần Dương tự mình đạo diễn trận này giống như giết cha đoạt vị, cũng không quản vì sao quan hệ giữa bọn họ lại thành xa cách như vậy, dù sinh ra ở gia đình Đế Vương, lúc này trong lòng ông cũng phát ra cảm giác thê lương b tịch vô cùng.

Thanh Ca thân thiết nắm chặt tay Bắc Thần Đế, thân thể cũng càng áp vào trong ngực Bắc Thần Đế, không tiếng động an ủi Bắc Thần Đế.

Bắc Thần Đế vui mừng cảm thụ được sự an ủi của Thanh Ca, lại càng ôm sát Thanh Ca vào trong ngực, ít nhất ông không có cô đơn vì còn có nữ nhi, ông nhìn sự lo lắng trong mắt của Thanh Ca, nhẹ giọng trấn an nói:

“Ta không sao.”

Đảo mắt, Bắc Thần Đế đã che giấu nội tâm, vừa khôi phục khí phách của Đế Vương, Bắc Thần quốc chúa tể, ông mặt không chút thay đổi nhìn Bắc Thần Dương đang quỳ nói:

“Ngươi có biết tội của ngươi không?”

Giọng nói bình thản làm cho người ta nghe không ra cái tâm tình gì.

Bắc Thần Dương lúc này đã hoàn toàn ý thức được sự thất bại của hắn, đột nhiên không có cam lòng, nhưng hắn còn không muốn chết, vì vậy liền liều mạng nghĩ cách thoát tội, hướng Bắc Thần Đế cầu xin tha thứ nói:

“Phụ hoàng tha mạng a, nhi thần biết sai lầm rồi, nhi thần thật biết sai lầm rồi, người tạm tha nhi thần, nhi thần sau này cũng không dám nữa.”

Đột nhiên hắn vừa giống như nghĩ tới điều gì chỉ vào cách đó không xa Viên Bất Nhân nói:

“Cũng là hắn, là hắn có ý định kích động nhi thần tạo phản, hắn còn cùng Nam Sở quốc cấu kết, biên cảnh náo động cũng là hắn tư thông với địch bán nước cùng Thái Tử Nam Sở cùng nhau bày ra, thật, Phụ hoàng, cũng là hắn, cũng là hắn xúi giục nhi thần làm như vậy.”

Giờ phút này Bắc Thần Dương nơi nào còn có hình tượng thường ngày tao nhã đúng mực kia.

Vốn là nhìn thấy hành động thất bại, Viên Bất Nhân run rẩy thân thể đần độn, lảo đảo phảng phất một giây sau sẽ ngã xuống đất, hiện nghe Bắc Thần Dương đem tất cả tội đẩy ở trên người của hắn, chân hắn sao còn chống đỡ được, hắn nghe vậy liền hai đầu gối không chút do dự quỳ ở trên mặt đất, phát ra vang động, nhưng hắn vẫn không biết đau, sợ hãi dập đầu nói:

“Bệ hạ minh giám, vi thần cái gì cũng không biết nha, Đại Hoàng tử hắn đây là đang ngậm máu phun người, làm nô tài sao có thể quản được chuyện chủ tử, Đại Hoàng tử chính hắn làm ra chuyện đại nghịch bất đạo, lại đem tội danh đẩy tới trên người nô tài, Bệ hạ minh gián nha, vi thần đối với Bệ hạ nhưng là một mảnh trung thành a, vi thần tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện có lỗi với Bệ hạ, càng không có khả năng làm ra chuyện tư thông với địch bán nước, kính xin Bệ hạ minh tra nha.”

Hắn biết được Bắc Thần Đế không có tra ra được chứng cứ hắn tư thông với địch, dứt khoát liều chết không nhận tội.

Tả tướng luôn luôn giảo hoạt, gặp chuyện cho tới bây giờ cũng chỉ là ở sau lưng bày mưu tính kế, cũng không đem mình đẩy tới nơi đầu sóng ngọn gió, đến lúc đó nếu như chuyện bại lộ hắn cũng sẽ không được dính líu, nhưng lần này cùng trước đây khác biệt, hắn là ngoại công của Bắc Thần Dương, vẫn cùng Bắc Thần Dương lui tới mật thiết, nếu như Bắc Thần Dương gặp chuyện không may hắn cuối cùng cũng trốn không thoát, cho dù luôn luôn khôn khéo giảo hoạt hắn cũng không thoát sinh lòng khủng hoảng, nhưng vẫn cố tình trấn tĩnh, thản nhiên quỳ xuống đất đối với Bắc Thần Đế hành lễ nói:

“Bệ hạ, Dương Nhi mặc dù bình thường làm việc thận trọng, nhưng cuối cùng hắn cũng bất quá chỉ là hài tử, khó tránh khỏi bị những người có tâm xúi giục, mới có thể phạm phải sai lầm lớn như thế, xin Bệ hạ xem ở Dương Nhi nhất thời hồ đồ mới phạm phải sai lầm lớn như thế, tạm tha Dương Nhi lần này.”

Bắc Thần Dương lập tức gật đầu phụ họa nói:

“Đúng vậy, đúng vậy, Phụ hoàng, nhi thần thật chỉ là một lúc hồ đồ mới phạm vào sai, cũng là nhi thần yếu lòng nên mới bị Viên Bất Nhân xúi giục, nhi thần thật sự là oan uổng a.”

Viên Bất Nhân lúc này thật là trăm miệng cũng không thể bào chữa, chỉ có thể lời nói không có mạch lạc nói:

“Bệ hạ, bọn họ đây là gài tang vật hãm hại, ngậm máu phun người, vi thần tuyệt không có làm qua chuyện này, Bệ hạ nhất định phải tin tưởng vi thần a.”

Vốn là nhìn có chút hả hê Thục phi thấy phụ thân của bà thế nhưng cũng cuốn vào chuyện này, một mặt bà cho là Viên Bất Nhân không có có đạo lý phải giúp Bắc Thần Dương, hắn phải giúp cũng là giúp Bắc Thần Hàm mới đúng chứ, vì vậy bà cho là Viên Bất Nhân nhất định là bị oan uổng, về mặt khác nếu như thật có chuyện này ư, bà cùng Bắc Thần Hàm cũng đừng mơ tưởng chạy trốn tội lỗi, nghĩ như vậy trong lòng của bà bắt đầu thấp thỏm bất an không ngừng.

Bắc Thần Đế không kiên nhẫn cắt đứt lời tranh luận của bọn họ, lãnh thanh nói:

“Các ngươi cả đám đều đừng nghĩ chối tội, dám làm nên dự liệu được sẽ ngày hôm nay, Bắc Thần Dương, ngươi mặc dù là thân nhi tử của Trẫm, nhưng vương tử phạm tội đồng thứ dân, huống chi là làm phản tội càng nặng, càng không thể khinh xuất tha thứ, đánh vào Thiên Lao, ngày mai buổi trưa đem chém, người, dẫn đi.”

Lúc này Ngự lâm quân thân trúng nhuyễn cân tán còn không cách nào tự do hành động, nghe thấy Bắc Thần Đế ra lệnh ám vệ tự động tiến lên lĩnh mệnh.

Luôn luôn yếu đuối nhát gan Đức Phi nhào đầu về phía trước, ôm cổ Bắc Thần Dương, sau đó hướng Bắc Thần Đế khóc hô cầu xin tha thứ nói:

“Bệ hạ, người tạm tha Dương Nhi lần này, nô tì nguyện ý một mạng đổi một mạng.”

Bắc Thần Đế nhưng không chút nào mềm lòng, tiếp tục tuyên cáo ra lệnh:

“Đức Phi dạy con không nghiêm, khiến nhi tử phạm vào tội lớn, lập tức biếm lãnh cung, dẫn đi.”

Đức Phi khóc rống không muốn cùng Bắc Thần Dương tách ra, ám vệ không cách nào, chỉ có thể dùng một con dao đập vào Đức Phi sau gáy, lúc này mới đem Đức Phi bị đánh ngất xỉu đi ra ngoài.

Bắc Thần Đế vừa nhìn về phía Viên Bất Nhân đang quỳ trên mặt đất, nói:

“Viên Bất Nhân cấu kết Nam Sở, tư thông với địch bán nước, xúi giục Đại Hoàng tử mưu nghịch làm phản, tru di cửu tộc ngày mai đem hành hình, tả tướng tham dự mưu đồ của Đại Hoàng tử, bày mưu tính kế, lập tức lên đánh vào Thiên Lao, bắt giữ tất cả gia quyến, ngày mai buổi trưa cùng nhau chém.”

Bắc Thần Đế phất phất tay, ám vệ liền không nói gì tiến lên lĩnh mệnh.

Viên Bất Nhân, tả tướng vẫn chưa từ bỏ ý định hô:

“Bệ hạ, oan uổng a, oan uổng a.”

Bắc Thần Đế vỗ bàn.

“Hừ, oan uổng? Lưu Phúc.”

Lưu Phúc ăn ý đem một chồng giấy viết thư đưa tới trong tay Bắc Thần Đế.

Bắc Thần Đế cũng không thèm nhìn tới liền ném tới trước mặt bọn họ, nói:

“Xem một chút, xem một chút Trẫm có phải thật oan uổng ngươi hay không.”

Những thứ này chính là mật thư Thanh Ca ở nhà Viên Bất Nhân tìm được, phía trên không chỉ có thư tín Viên Bất Nhân cùng Nam Sở lui tới, cũng có hắn cùng tả tướng, Bắc Thần Dương mưu đồ bí mật.

Viên Bất Nhân khó có thể tin nhìn trên tay đống thư tín, mạnh mẽ ngẩng đầu nhìn Bắc Thần Đế, muốn hỏi Bắc Thần Đế từ đâu mà có.

Thanh Ca hảo tâm nhắc nhở:

“Không biết Viên đại nhân còn nhớ hay không, đoạn thời gian trước Viên phủ bị tặc viếng thăm?”

Viên Bất Nhân lúc này mới chợt hiểu ra mọi chuyện, giơ lên ngón tay run rẩy về phía Thanh Ca, không cam lòng dường như muốn đem Thanh Ca thiên đao vạn quả, nói:

“Là ngươi làm?”

Thanh Ca hào phóng thừa nhận nói:

“Không sai, chính là ta.”

Viên Bất Nhân nhà bị tặc viếng thăm lúc ấy có thể nói nổi tiếng cả Hoàng thành, còn một lần cầu xin Bắc Thần Đế cho Ngự lâm quân phong thành bắt tặc tử, nhưng kết quả lại là không thu hoạch được gì, không nghĩ tới tặc kia lại là Nguyệt Nhi cô nương Phong Nguyệt lâu gây nên.

Tại chỗ mọi người cũng khó có thể tin nhìn Thanh Ca, Bắc Thần Tầm thì lại càng kinh ngạc, thầm nghĩ:

‘Chẳng lẽ là Phụ hoàng để cho nàng làm như vậy sao, có lẽ thân phận nàng thật sự là thủ hạ của Phụ hoàng sao?’

Bắc Thần Tầm thầm tự suy đoán.

Ám vệ mang Viên Bất Nhân đi đồng thời cũng chuẩn bị bắt Thục phi cùng Bắc Thần Hàm.

Thục phi lập tức kinh hoảng kéo Bắc Thần Hàm quỳ xuống đất khóc hô:

“Bệ hạ, chuyện này nô tì cùng Hàm Nhi thật không biết gì cả a, đó cũng là phụ thân một người gây nên, thật không liên quan nô tì cùng Hàm Nhi nha, Bệ hạ niệm tình ân nghĩa phu thê, cũng niệm tình Hàm Nhi là con của Bệ hạ, tạm tha chúng ta lần này.

Huống chi cũng là phụ thân một người phạm lỗi, nô tì cùng Hàm Nhi không biết chút nào, cũng không có phạm quá bất kỳ sai lầm, mong rằng Bệ hạ minh xét.”

Bắc Thần Đế nhìn vẻ mặt Thanh Ca, nhưng thấy Thanh Ca cũng không có tỏ vẻ gì, Bắc Thần Đế không thể làm gì khác hơn là quay đầu nhìn người đang sợ hãi quỳ trên mặt đất nói:

“Tội khi quân có tính sai lầm hay không?”

Thục phi sửng sốt một chút, phảng phất không hiểu nói:

“Khi quân? Mong rằng Bệ hạ minh giám, nô tì chưa từng lừa gạt Bệ hạ, làm sao có thể có tội khi quân đây.”

“Ả, trộm long tráo phụng, lẫn lộn huyết thống Hoàng thất lại càng tội tăng thêm tội?”

Bắc Thần Đế nhíu mày, nhìn Thục phi từng chữ từng câu nói.

Thục phi không biết Bắc Thần Đế là làm thế nào biết chuyện năm đó, nhưng lúc này cũng chỉ có thể liều chết không thừa nhận nói:

“Nô tì không rõ ý của Bệ hạ, Hàm Nhi vốn là cốt nhục của Bệ hạ, vừa nơi nào đến lẫn lộn huyết thống Hoàng thất đây?”

Bắc Thần Đế đang muốn nói gì, Thanh Ca liền ra hiệu dừng lại, đứng dậy hướng Thục phi chậm rãi đi tới, khom lưng gần sát bên tai Thục phi nhẹ giọng nói:

“Ngươi có thể nói cho ta biết, như thế nào mới có thể làm cho việc sinh ra nữ nhi biến thành nhi tử đây? Mẫu phi.”

Nói xong không đợi Thục phi kịp phản ứng liền lại về trong ngực Bắc Thần Đế.

Thục phi nghe vậy nhìn chằm chằm Thanh Ca, bất quá bỗng nhiên ánh mắt bà từ khó có thể tin biến thành hiểu rõ, trong miệng vừa nói:

“Thì ra là ngươi chính là nàng, thì ra là như vậy, thì ra là như vậy.”

Không ngừng tái diễn bốn chữ này, phảng phất điên rồi vậy.

Mà Bắc Thần Hàm thấy bộ dáng mẫu phi như thế, bộ dáng ngang ngược đã không thấy, chỉ còn lại có sợ hãi cùng mờ mịt, hắn không rõ một khắc trước hắn vẫn là cao cao tại thượng Hoàng tử, nhưng bây giờ sắp trở thành tù nhân.

Ám vệ thấy bọn họ đã không có ở đây phản kháng, liền đem bọn họ đi xuống.

Bắc Thần Đế vừa chỉ vào đám người mới vừa rồi bởi vì Bắc Thần Dương đe dọa mà hô to ‘Vạn tuế’.

“Ngươi, ngươi, ngươi còn các ngươi, cách chức làm bình dân, kiếp này không được làm quan nữa.”

Cuối cùng ở một mảnh hô to oan uổng, trận chiến lần này cứ như vậy hạ màn.

♐ 47

Advertisements

2 comments on “♐ 46 trừng phạt

  1. Pingback: ♐ 45 Phong vân tuôn ra | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

  2. Pingback: Hồng Nhan Thiên Hạ | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s