♎ 067 Nam nhân, là dùng để đùa giỡn

Lúc này Nạp Lan Duệ Tích cùng Lâm Cẩn Du đã đến biên giới Đông Lâm.

Đi gần ba canh giờ, con ngựa đã hoàn toàn đi không được nữa, Nạp Lan Duệ Tích mang theo Lâm Cẩn Du xoay người xuống ngựa, hai người vùa xuống con ngựa kia liền sùi bọt mép ngã xuống đất run rẩy một chút sau đó liền như vậy chết đi.

Lâm Cẩn Du nhìn con ngựa trên đất, lại nghĩ tới “Tia chớp”, mắt nàng nhìn về phía Nạp Lan Duệ Tích nói:

“Hai chúng ta là từ nhỏ đã khắc ngựa sao?”

Nạp Lan Duệ Tích lắc lắc đầu, nắm tay Lâm Cẩn Du, nói:

“Chúng ta đi trước đi, lướt qua đợt núi non này, chúng ta sẽ đến biên cảnh Tây Nguyệt, hiện tại dùng khinh công, nàng còn chịu nổi không?”

Ban đêm hôm qua Lâm Cẩn Du từ giờ dần đã bị đánh thức, buổi tối hôm qua tổng cộng nàng chỉ ngủ có hơn ba giờ, sau đó lại một đường xóc nảy, hiện tại nàng có vẻ mệt muốn chết rồi.

Bất quá, nếu bay qua ngọn núi này sẽ đến Tây Nguyệt, như vậy nàng vẫn có thể kiên trì được, sau khi bay qua ngọn núi này mới nghỉ ngơi cũng không muộn mà.

“Có thể.”

Lâm Cẩn Du gật gật đầu.

“Vậy đi thôi!”

Nạp Lan Duệ Tích sau đó ôm lấy Lâm Cẩn Du điểm nhẹ chân mà vút bay hướng lên trên mà đi.

Hai khắc chung sau, cuối cùng hai người bay qua ngọn núi.

Bay qua ngọn núi xong, Lâm Cẩn Du chỉ cảm thấy thể lực đã cạn kiệt nghiêm trọng, năng lực nghe lời đoán ý của Nạp Lan Duệ Tích tự nhiên thật mạnh, thấy Lâm Cẩn Du mệt mỏi, hắn liền nói:

“Chúng ta tìm một chỗ nghỉ ngơi một chút đi.”

Sau đó hai người tìm một sơn động gần đó để nghỉ ngơi, Lâm Cẩn Du vừa vào động thả mình ở trên đất, đầu vừa chuyển, thế nhưng liền ngủ nhanh như vậy.

Nạp Lan Duệ Tích thấy nàng ngủ ở chỗ có rất nhiều ngọn cây hỗn độn, hắn lo lắng những ngọn cây này sẽ cắt làn da của nàng, thế nên lại đem nàng ôm lấy tìm một chỗ sạch sẽ mà bằng phẳng, đem áo bào của mình đặt vào trên đất, sau đó mới đặt nàng xuống.

Vì lúc trước luôn luôn chạy bôn ba, lại ép buộc lâu như vậy, hắn đã một ngày hai đêm chưa từng chợp mắt nên mí mắt của hắn hoàn toàn chống đỡ không nổi nữa.

Nạp Lan Duệ Tích cũng bắt chước ngồi ở bên cạnh Lâm Cẩn Du, sau đó một tay chống trên thạch bích nhắm mắt nghỉ ngơi.

Bởi vì hai người đều rất buồn ngủ, cảm giác tưởng chừng một chút thế nhưng ngủ từ sáng sớm đến chạng vạng mới tỉnh lại.

Hai người dường như đồng thời thức giấc.

Lâm Cẩn Du xoay người ngồi dậy, lần đầu tiên ngủ ở trên mặt tảng đá, tỉnh lại sau mới thấy thống khổ. Hiện tại, toàn thân nàng đau xót không ngừng, thân thể dường như cũng không phải của chính mình nữa.

Nàng xoay người ngồi dậy đồng thời, Nạp Lan Duệ Tích vừa vặn mở mắt, lúc này một tay của Nạp Lan Duệ Tích đỡ cái trán, tư thế lười nhác, trong ánh mắt mang theo ý nhàn nhạt mông lung, nhìn hắn như vậy có chút mị hoặc nha.

“Đói bụng sao?”

Nạp Lan Duệ Tích thu hồi tay chống đầu thân thiết hỏi.

Hắn không nói không quan trọng, vừa nói, Lâm Cẩn Du chỉ cảm thấy đói đến mức như cái bụng lép xẹp đến dính luôn vào lưng.

Nàng gật đầu nói:

“Có chút đói bụng.”

Nạp Lan Duệ Tích nói:

“Vậy nàng ở chỗ này chờ ta một chút, ta đi tìm thức ăn cho nàng.”

Dứt lời đứng dậy chỉnh sử y bào, chuẩn bị rời hang động đi tìm đồ ăn.

Lâm Cẩn Du cũng đứng lên đối với hắn nói:

“Chúng ta cùng đi tìm đi.”

Cánh môi của Nạp Lan Duệ Tích khẽ nhếch, lại nói:

“Không cần, nàng ở chỗ này chờ là được.”

Hiện tại giữa quan niệm của hắn, tìm thức ăn là chuyện của nam nhân, nữ nhân chỉ ngồi chờ ở chỗ kia là được.

Lâm Cẩn Du mới mặc kệ cái loại phong độ thân sĩ làm cho nàng bị đè nén này của Nạp Lan Duệ Tích, nàng bay thẳng đến hắn vẫy vẫy tay:

“Đi thôi!”

Sau đó liền không hề để ý tới Nạp Lan Duệ Tích, tự một mình ra khỏi sơn động. Nạp Lan Duệ Tích thấy thế đi theo phía sau nàng.

Lâm Cẩn Du ra sơn động sau liền tìm thấy nhánh cây nhỏ bằng một ngón tay, nàng cầm nhánh cây này ở giữa bụi cỏ vạch tới vạch lui tìm kiếm cái gì đó, Nạp Lan Duệ Tích đi bên cạnh nàng, hỏi:

“Du Nhi, nàng đang tìm cái gì vậy?”

“Thức ăn nha!”

Lâm Cẩn Du trả lời rất tự nhiên.

Nạp Lan Duệ Tích nhíu mày, không biết ý của nàng:

“Ở đây có gì ăn không?”

Đôi mắt Lâm Cẩn Du hơi mở, kỳ quái nói:

“Ở đây làm sao lại không có thức ăn chứ? Mấy thứ được gọi là sơn trân, không phải đều là từ chỗ này tìm ra sao?”

“Sơn trân?”

Lâm Cẩn Du gật đầu nói:

“Đúng vậy, chỉ cần ở trong núi có thể tìm được thứ gì đó, đều gọi là sơn trân a……”

( Ụt: sơn là núi, trân là vật quý. Tóm lại Du tỷ xem sơn trân là tất cả thức ăn trên núi:v ~ )

“Vậy nàng muốn tìm cái gì?”

Lâm Cẩn Du trả lời:

“Con chuột nha……”

Mặt mày Nạp Lan Duệ Tích nhíu chặt, nét mặt có chút ghét bỏ nói:

“Con chuột? Nó có thể ăn sao?”

Lâm Cẩn Du tiếp tục dùng gậy gộc tìm kiếm bụi cỏ, nàng nói:

“Đương nhiên có thể ăn, còn có rất nhiều cách làm đó? Hấp nè, kho tàu nè, muối yêm nè, thật sự là mĩ vị a……”

“Nàng……”

Nạp Lan Duệ Tích nhìn Lâm Cẩn Du, không thể tin hỏi:

“Lâm Chấn Thanh đúng là ngược đãi nàng như thế sao? Thế nên cho nàng ăn con chuột sao?”

Tay của Lâm Cẩn Du khua bụi cỏ tức thì dừng giữa khoảng không, nàng chuyển mắt nhìn về phía Nạp Lan Duệ Tích, trong cặp mắt kia ngày thường sắc bén giờ lại mang theo ý thương tiếc.

Đây là hắn đau lòng vì nàng sao?

Nàng hoàn toàn thật không ngờ Nạp Lan Duệ Tích lại đã nghĩ đến trình độ này rồi.

“Ha ha…… Ta vừa mới đùa thôi.”

Thời gian nàng cùng Nạp Lan Duệ Tích ở chung không nhiều lắm, thời gian ở cùng hòa hợp như vậy đã ít lại càng ít, cùng một người mình không quá quen thuộc ở cùng nhau, ban đầu sẽ cảm thấy xấu hổ, cũng sẽ cảm thấy không có lời nào để nói, nhưng nàng vừa mới làm như vậy, bất quá là vì điều tiết không khí mà thôi.

Nạp Lan Duệ Tích người này, vừa thấy chính là người không giỏi nói chuyện, nếu nàng không tìm chút chuyện vui, nhất định sẽ bị hắn làm cho buồn chết đi được ấy.

Ánh mắt của Nạp Lan Duệ Tích giật giật:

“Đùa?”

Lâm Cẩn Du nhếch môi hướng hắn mỉm cười, nói:

“Đúng rồi, đùa nha! Ta sẽ không ăn con chuột đâu!”

Nạp Lan Duệ Tích nhìn nụ cười sáng lạn trên mặt của Lâm Cẩn Du, tức thì cảm thấy hòa hợp một mảnh. Nụ cười như vậy, hắn đúng là chờ đợi lâu mới nhìn thấy được.

Mà nụ cười đó, không phải đối với những người khác, mà là cười đối với hắn nha.

Bởi vì trong lòng vui sướng, Nạp Lan Duệ Tích lại dương môi nở nụ cười, bộ dáng đó nhìn có chút ngơ ngác, ngây ngốc mà.

Lâm Cẩn Du nhìn Nạp Lan Duệ Tích ngây ngô cười liên tiếp, nàng nhíu mày hỏi:

“Huynh cười ngây ngô cái gì?”

Nạp Lan Duệ Tích nghe vậy mím môi mà cười như cũ.

“Dừng!”

Lâm Cẩn Du quyết định không để ý đến Nạp Lan Duệ Tích nữa, nàng ném nhánh cây trong tay xuống sau đó hướng phía trước bước vào.

Nạp Lan Duệ Tích thấy thế đi theo sau nàng, trên mặt vẫn duy trì nụ cười ngây ngốc như cũ.

Hai người vượt qua một đoạn đường sau liền gặp được một con sông, trời đã gần đến hoàng hôn, bất quá, đối với người có nội lực lại có thể thấy như cũ, tại con sông trong suốt kia có rất nhiều cá nhỏ bơi lội qua lại.

“Có cá kìa! Chúng ta tới bắt cá đi, sau đó nướng ăn nhé!”

Lâm Cẩn Du nói chuyện, sau đó chuẩn bị cởi giày xuống lùa cá.

Nạp Lan Duệ Tích thấy thế dừng nụ cười trên mặt, ngăn Lâm Cẩn Du lại:

“Ta tới bắt là được, nàng hãy ở trên bờ chờ đi.”

Lâm Cẩn Du chớp chớp mắt, sửng sốt sau một lúc lâu mới gật gật đầu.

Sau đó Nạp Lan Duệ Tích tìm một nhánh cây rồi, sau đó dùng chưởng phong đem đầu nhánh cây tước thành hình dạng sắc nhọn, tiếp theo ở dưới sự trợn mắt há hốc mồm của Lâm Cẩn Du, đứng ở trên mặt sông mà dùng nội lực bốc nước lên, mỗi lần bốc nước phía trên nhánh cây sẽ hơn một con cá, mà trên y phục màu trắng của hắn ngay cả một chút nước cũng không có dính.

Khóe miệng Lâm Cẩn Du giật một cái, thầm nghĩ.

‘Ngay cả bắt cá đều có thể bắt đến đẹp như thế, giống như đang biểu diễn võ thuật ấy, như vậy nhìn tuy rằng cảnh đẹp ý vui, nhưng mà, một chút lạc thú cũng không có.’

Từ lúc đến cổ đại, tâm tình Lâm Cẩn Du không có một ngày thả lỏng, lúc này có cơ hội thả lỏng tốt thế, nàng làm sao chịu buông tha được?

Nghĩ ra rồi, Lâm Cẩn Du thuần thục cởi giày, khi Nạp Lan Duệ Tích còn ở không trung quay cuồng thì nàng nhanh như chớp chạy xuống sông rồi.

Khi Nạp Lan Duệ Tích lại một nâng nước lên thì cuối cùng cũng thấy được Lâm Cẩn Du ở trong sông, tuấn mi hắn vặn vẹo, nói:

“Ta bắt thì được rồi, nàng cần gì phải xuống nước hả? Coi chừng ướt y phục.”

Một tay Lâm Cẩn Du cầm nhánh cây, hai cái tay áo đã bị nàng cuốn thật sự rất cao, hai tay nàng cầm nhánh cây nhắm ngay một con cá liền đâm đi xuống, miệng hừ hừ nói:

“Huynh cũng gọi là bắt cá sao? Ta làm thế này mới được gọi là bắt cá, có biết không?”

Nạp Lan Duệ Tích xoay người lên bờ, hắn đứng ở trên một tảng đá bên bờ, gió mạnh cuốn lấy, thổi y phục thuần trắng của hắn bay bay, quan sát nữ tữ giữa sông hoàn toàn không có hình tượng thục nữ gì, mắt ưng của hắn hơi hơi nheo lại, nhớ tới một đoạn chuyện cũ hồi nhỏ.

Trong lúc hắn mới tám chín tuổi đi, có một lần đi theo Phụ hoàng ra cung đi dạo, đi ngang qua một cái nông trang, hắn nhìn thấy hài tử nông gia này cuốn lấy ống quần cầm nhánh cây ở trong sông xiên cá, lúc đó trong lòng hắn kích động liền nhảy xuống sông. Kết quả, hắn còn chưa có kịp tới đi xiên cá thì đã bị thị vệ trong cung vớt lên, vớt lên sau trực tiếp đưa hắn đến bên người Mẫu hậu, thần sắc Mẫu hậu lúc đó luôn luôn ở trong ký ức của hắn như là vừa mới xảy ra. Mẫu hậu đối với hắn nói, hắn là một Hoàng tử, sao có thể bắt chước hài tử hoang này mà xuống sông bắt cá được chứ?

Mỗi một đứa trẻ đều sẽ có tính trẻ con, hắn cũng không ngoại lệ, nhưng mà, thời thơ ấu làm bạn với hắn toàn bộ đều là tứ thư ngũ kinh, còn có đủ loại giáo điều như biển lớn khôn cùng, lúc đó buồn tẻ chán nản đưa cả tuổi thơ của hắn hoàn toàn chôn vùi, làm cho thời thơ ấu của hắn không có một chút lạc thú.

“Này! Nạp Lan Duệ Tích! Huynh cũng xuống dưới bắt cá đi! Đến trong sông nào! Cảm giác thật thích!”

Lâm Cẩn Du thấy thân hình Nạp Lan Duệ Tích cao lớn vững chãi đứng trên tảng đá, liền giơ tay lên hướng hắn gọi.

Trên tay nàng mang theo nước sông tươi mát, mấy lần giơ lên, bọt nước óng ánh trong suốt liền ở không trung chiếu ra đóa hoa xinh đẹp.

Trong lòng Nạp Lan Duệ Tích vừa động, cúi người nhanh chóng cởi giày rồi liền nhảy vào bên trong nước sông.

Cảm giác nước sông mát lạnh xẹt qua chân trần, đó là một loại cảm giác như được tơ lụa hôn môi vậy, thật sự thật thoải mái.

“Nơi đó có một con cá! Mau ném đi!”

Lâm Cẩn Du dùng nhánh cây đâm mặt sông hướng về phía Nạp Lan Duệ Tích ồn ào lên.

Nạp Lan Duệ Tích còn đắm chìm ở bên trong khoái cảm mát mẻ, bị Lâm Cẩn Du rống như vậy, hắn tức thì hướng chỗ nàng chỉ giơ nhánh cây trong tay lên nhắm ngay con cá kia liền ném xuống.

Lần này vừa ném, đúng là không có xiên qua được, con cá đó từ nhánh cây nhanh như chớp liền chạy trốn đi.

“Đổ mồ hôi nha! Xem ra kỹ thuật của huynh không được rồi!”

Nạp Lan Duệ Tích người này cũng chỉ có thể sử dụng nội lực cùng khinh công bắt cá sao? Để hắn bắt như vậy, hắn thế nhưng bắt không được?

Nạp Lan Duệ Tích xoắn tay áo không hề hình tượng, hừ nói:

“Ai nói ta không được? Ta bắt cho nàng xem!”

Dứt lời, lại cầm nhánh cây hướng vào trong sông xiên đi xuống.

Bởi vì Nạp Lan Duệ Tích một mạch xiên loạn, khiến cho con cá vốn bơi lội ở gần đó đều chạy mất không thấy luôn.

Lâm Cẩn Du thấy Nạp Lan Duệ Tích đem toàn bộ cá đều dọa đi rồi, nàng cúi người ở trong nước mò một phen lấy nước hướng lên trên người Nạp Lan Duệ Tích mà hắt qua, ảo não nói:

“Huynh đem toàn bộ cá đều dọa đi rồi!”

Nước sông dính ướt y phục, Nạp Lan Duệ Tích chỉ cảm thấy thân mình đột nhiên chợt lạnh, hắn nhìn Lâm Cẩn Du, sau đó cũng cúi người dùng hai tay lấy nước hướng về nàng mà hắt qua.

Lâm Cẩn Du bất ngờ không kịp phòng bị, lại bị Nạp Lan Duệ Tích hắt một mặt toàn nước.

“Được lắm! Huynh đánh lén ta?”

Lâm Cẩn Du lau sạch nước ở trên mặt, cúi người hứng một nắm nước nhắm ngay mặt Nạp Lan Duệ Tích mà hắt đi qua.

“Thế nào? Ai kêu nàng đánh lén ta, mà không cho ta đánh lén nàng sao?”

Như thế, hai người lại bắt đầu biến từ bắt cá thành trận múc nước.

“Ha ha……”

Tiếng cười vui vẻ luôn luôn truyền đến những nơi rất xa rất xa.

Chơi một lát qua đi, khi toàn bộ y phục trên người đều ướt đẫm thì, hai người mới cảm thấy nhẹ nhàng vui vẻ tràn trề, sắc trời đen rồi, cuối cùng hai người lên bờ.

Nạp Lan Duệ Tích lên bờ sau liền hỏi:

“Y phục của nàng chính nàng có thể hong khô không?”

Lâm Cẩn Du cúi mắt nhìn y phục của mình, gật đầu nói:

“Có thể.”

Nạp Lan Duệ Tích gật gật đầu, sau đó cúi người đi xử lý chiến lợi phẩm này, hắn đem hết những xuyến cá cầm chụm lại, sau dó liền chuẩn bị dẹp đường hồi phủ.

Lâm Cẩn Du thấy thế hỏi:

“Huynh không làm cá sao?”

Lông mày Nạp Lan Duệ Tích nhíu lại, nghi hoặc nói:

“Cá còn cần làm sao? Như vậy không phải có thể ăn được à?”

Trong cung mỗi lần ăn cá này, không phải đều là nguyên con sao?

Lâm Cẩn Du một đầu hắc tuyến.

Nạp Lan Duệ Tích thật đúng là có cuộc sống ngu ngốc nha, hắn cho rằng mọi thứ bên trong cá đều có thể ăn được chắc?

“Bụng cá có thứ là không thể ăn, tỷ như mang cá vân vân….”

Dứt lời tiến lên từ trong tay của Nạp Lan Duệ Tích lấy nhánh cây qua, Lâm Cẩn Du sau đó ngồi xổm trên tảng đá, đem toàn bộ cá đều đi làm sạch.

Từ trong lòng nàng lấy ra con dao từ từ mổ con cá ra.

Nạp Lan Duệ Tích ngồi xổm bên cạnh nàng, nhìn nàng cẩn thận làm cá, trong mắt lại tràn ra ý thương tiếc:

“Nàng ở Tướng phủ thật sự khổ lắm phải không? Việc này nàng cũng phải tự mình làm sao?”

Tuy rằng nàng là thứ nữ, nhưng mà như thế nào cũng là thiên kim Tướng phủ, làm sao có thể làm chuyện của nha đầu làm chứ? Cho nên nàng biết thuật may vá, là vì đã từng phải cắt qua nhiều cá lắm sao?

Lâm Cẩn Du vừa xử lý nội tạng của cá, vừa trả lời:

“Có khổ hay không chỉ là một cách nhìn mà thôi, ta không cảm thấy làm loại chuyện này là chịu khổ nha? Đời người, dù sao vẫn phải học cách làm sao không để cho chính mình bị đói, đúng không?”

Những chuyện này đều là chuyện có thể làm được, lắp đầy bụng mà thôi, như thế, lại tính khổ làm sao được?

Lông mi Nạp Lan Duệ Tích cụp xuống, quan sát dung nhan của Lâm Cẩn Du.

‘Nữ tử này quả thực kiên cường làm cho người ta đau lòng.’

“Từ nay về sau, nàng dạy ta làm cá đi, được không?”

Lâm Cẩn Du chuyển mắt nhìn về phía Nạp Lan Duệ Tích gật đầu nói:

“Được!”

Dứt lời, Lâm Cẩn Du liền xé ra một con cá giảng giải đối với hắn càng kỹ càng hơn.

Nạp Lan Duệ Tích học rất nghiêm cẩn, lúc mới bắt đầu còn tương đối mới lạ, nhưng làm mấy cái sau liền chậm rãi thuần thục lắm.

Ở dưới sự hợp tác của hai người, rất nhanh đã đem bọn cá xử lý sạch sẽ rồi.

Đem con cá tẩy sạch xong, hai người mang theo chiến lợi phẩm phong phú quay về sơn động nướng cá.

Bên trong dơn động, Nạp Lan Duệ Tích tìm được củi lửa, sau đó đốt hỏa chiết đem củi lửa đốt, Lâm Cẩn Du tìm hai cái khung, đem xuyến cá đặt ở mặt trên nướng.

“Tách tách tách–”

Phía trên cá nướng bốc ra từng giọt dầu mỡ ở trên củi lửa phát ra tiếng vang tách tách.

“Nạp Lan Duệ Tích, xuyến bên kia của huynh, huynh trở mặt nó đi.”

Lâm Cẩn Du loay hoay tự mình một cái bên cạnh này, còn không quên dặn dò Nạp Lan Duệ Tích chuyển động một chuỗi trước mặt hắn.

Nạp Lan Duệ Tích nâng tay chuyển động cá, chuyển mắt đối với Lâm Cẩn Du nói:

“Du Nhi, nàng gọi ta là Tử Hành, được không?”

Lâm Cẩn Du nghiêng mặt, ngưng mắt nhìn về phía Nạp Lan Duệ Tích, lặp lại nói:

“Tử Hành?”

Nạp Lan Duệ Tích gật gật đầu, giải thích:

“Tử Hành là tự của ta, nàng cứ gọi ta như vậy nhé?”

Lâm Cẩn Du hướng hắn cười cười, gọi:

“Tử Hành……”

Nạp Lan Duệ Tích nghe vậy, môi mỏng hơi cong, nhợt nhạt bật cười.

Cách một lát, cá liền nướng ngon rồi, Lâm Cẩn Du đưa con dao cho Nạp Lan Duệ Tích, nói:

“Dùng thứ này cắt ăn đi.”

Nạp Lan Duệ Tích tiếp nhận con đao, hắn cúi mắt nhìn nhìn, phát hiện cái chuôi đao này cùng con dao ngày ấy khi nàng giúp Tông Chính Nhan làm phẫu thuật thì đúng là giống nhau như đúc, cầm một con dao như vậy, trong đầu Nạp Lan Duệ Tích bốc lên chính là hình ảnh Lâm Cẩn Du cầm đao này xẻ làn da của người khác.

‘Có thể sử dụng thứ này xẻ cá ăn sao?’

“Thế nào? Huynh cảm thấy dao này bẩn sao?”

Lâm Cẩn Du nhìn Nạp Lan Duệ Tích không có tiếp tục động tác bước tiếp theo liền mở miệng hỏi.

Môi mỏng Nạp Lan Duệ Tích khẽ mím lại, nhìn chằm chằm con dao không có đáp lời.

Lâm Cẩn Du cầm dao của chính mình, cắt một khối thịt cá đặt ở miệng, hồn nhiên không để ý nói:

“Người ta đem dao này cũng chỉ có cắt qua ngực vài người mà thôi, huynh yên tâm, ta đã giải trừ độc tố rồi, yên tâm ăn đi, độc không làm chết huynh đâu.”

“Cắt qua…… Ngực?”

Nạp Lan Duệ Tích tức thì vừa quay đầu, nhìn chằm chằm Lâm Cẩn Du, trong dạ dày đúng là cuồn cuộn.

Lâm Cẩn Du gật đầu nói:

“Đúng vậy, cái của huynh đã cắt qua ngực, cái này của ta cắt qua ruột, nếu không…… Chúng ta đổi?”

Dứt lời còn đem dao đưa cho Nạp Lan Duệ Tích, hàm dưới nâng nâng, ý bảo hắn cùng đổi với chính mình.

Nạp Lan Duệ Tích cúi mắt xem bả đao trên tay của mình, cái này cắt qua ngực, mà nàng đem cắt qua ruột, ruột…… vậy không phải càng ghê tởm sao?

“Nàng…… Làm sao có thể dùng loại này ăn cơm a?”

Nạp Lan Duệ Tích nhìn chằm chằm Lâm Cẩn Du ăn trông rất ngon, nhíu mày hỏi.

Cắt qua ruột, nàng làm sao nuốt trôi được?

Lâm Cẩn Du liếc mắt nhìn hắn, đương nhiên nói:

“Làm sao không thể dùng thứ này ăn cơm à, dù sao chỉ là một con dao mà thôi…… Lại nói, ta giải trừ qua độc, huynh còn chưa yên tâm sao?”

Nạp Lan Duệ Tích không đồng ý lắc lắc đầu, luôn luôn cầm dao trong tay không ngừng quay quay. Thật lâu sau, làm như hạ quyết tâm, cuối cùng dùng dao kia cắt một khối thịt cá bỏ vào trong miệng.

“Ha ha ha……”

Lâm Cẩn Du thấy hắn cuối cùng lấy tay dùng dao ăn cá, liền nâng tay chỉ vào hắn cười nói:

“Tử Hành, huynh bị lừa, dao huynh cầm mới là cắt qua ruột đó…… Ha ha ha……”

Động tác ăn cá của Nạp Lan Duệ Tích tức thì cứng đờ ở tại chỗ cũ, môi mỏng hắn mím chặt, liếc Lâm Cẩn Du, một khuôn mặt tuấn tú dần dần phát trầm.

Lâm Cẩn Du trông thấy khuôn mặt tuấn tú đã xanh mét của Nạp Lan Duệ Tích, cùng với giữa mặt mày để lộ ra cảm giác ghê tởm, cuối cùng nàng nhịn không được “Phốc xuy” Một tiếng bật cười:

“Tử Hành, huynh thật đúng tin tưởng lời ta nói sao?”

“Cái gì?”

Môi mỏng Nạp Lan Duệ Tích giật giật.

Lâm Cẩn Du cầm dao trong tay quơ quơ, nói:

“Hai con dao này ta trước lúc xuất phát đi Đông Lâm mới làm, phi thường sạch sẽ a, huynh thật đúng tin tưởng ta sẽ cầm dao khác cắt qua ruột cho huynh ăn sao? Vậy thật ghê tởm chết?”

“Nàng……”

Nạp Lan Duệ Tích cứng họng nói không nên lời, khuôn mặt tuấn tú còn chậm rãi đỏ lên.

Nàng lại đùa giỡn hắn?

Vì sao nàng luôn thích đùa giỡn hắn thế?

Lâm Cẩn Du nhìn thấy trên mặt Nạp Lan Duệ Tích xuất hiện mây đỏ khả nghi, Nạp Lan Duệ Tích có đôi khi, cũng rất là khả ái đi?

“Tử Hành…… Huynh hẳn nên cười nhiều nhé, cả ngày dùng một cái mặt, không tốt đâu……”

Sau đó Lâm Cẩn Du lại cúi mắt bắt đầu ăn cá tiếp.

Nạp Lan Duệ Tích nghe xong những lời này, cúi đầu mím môi cười cười.

‘Hóa ra nàng chính là muốn điều tiết không khí mà thôi.’

Trong lòng suy nghĩ xong liền tiếp tục ăn cá, tuy rằng cá không có gia vị gì, nhưng mà, hắn lại cảm thấy hương vị con cá này là lần hắn cảm thấy ăn cá ngon nhất trong đời hắn.

Lúc hắn ăn xong một con thì lại nghe Lâm Cẩn Du nói:

“Tử Hành, con cá này hương vị rất ngon, chính là thiếu muối, có phải hay không?”

Nạp Lan Duệ Tích gật đầu nói:

“Đúng vậy, có muối hẳn là ăn ngon rất nhiều.”

Lâm Cẩn Du chép miệng, nói:

“Ta biết một phương pháp chế muối, nếu như huynh cảm thấy thích thú, muốn thử một lần hay không?”

“Cái phương pháp gì?”

Nạp Lan Duệ Tích nhin Lâm Cẩn Du, ý có chờ mong.

Lâm Cẩn Du chỉ vào cái trán nói:

“Mồ hôi a, nếu như huynh muốn ăn muối liền sinh ra chút mồ hôi, sau đó sẽ đem mồ hôi hong khô, không phải thành muối sao? Thế nào? Hiện tại nếu huynh không chế tạo một chút mồ hôi thử xem, sau đó đem mồ hôi hong khô sau lại đem muối tát lên trên mặt cá đi?”

“Nôn –”

Lúc này đây, Nạp Lan Duệ Tích cuối cùng nhịn không được nôn ra một trận.

Mắt hắn nhìn Lâm Cẩn Du.

‘Nữ tử này, cùng nàng ở cùng nhau, thật đúng là cần một viên…… dạ dày mạnh khỏe nha……’

“Ha ha……”

Lâm Cẩn Du thấy Nạp Lan Duệ Tích cuối cùng chịu không được nôn ra một trận, nàng đúng là tâm tình tốt che miệng cười không nổi mà cười ra tiếng.

Cuộc sống như vậy có lẽ thật sự không tệ lắm, vừa du sơn ngoạn thủy, vừa mỗi ngày đùa giỡn Nạp Lan Duệ Tích một chút, cuộc sống tạm bợ vẫn có thể trôi qua tiếp nữa……

Bóng đêm đen dày đặc như mực, dày đến nỗi có chút mở không ra.

Bên trong sơn động, củi lửa đã cháy hết, chỉ dư lấm tấm nhiều điểm ánh sáng ở le lói.

Lâm Cẩn Du nằm xuống đã yên giấc, Nạp Lan Duệ Tích còn lại là hoàn toàn không có buồn ngủ, hắn ngồi ở bên cạnh đống lửa, ngưng mắt nhìn nữ tử bên cạnh, hồi tưởng lại từng chút một chuyện hôm nay cùng nàng ở chung.

Trong đầu nàng tại sao còn có nhiều ý tưởng như thế chứ?

Còn có…… Nàng đúng là ba lần bảy lượt trêu đùa hắn.

Nhớ tới nàng nói câu kia, nàng thật rất muốn chính mình vui vẻ một chút. Bất quá, bản thân mình là loại tính cách khối băng là từ nhỏ liền tạo nên, một chốc sợ là không đổi được.

Nghĩ nghĩ, Nạp Lan Duệ Tích nghiêng người nằm ở bên cạnh Lâm Cẩn Du, một tay hắn chống đầu, mắt nhìn dung nhan nữ tử ngủ bên cạnh, nhìn như thế nào cũng nhìn không đủ.

Giờ khắc này, hắn mới hiểu được, bên ngoài chỉ có thể hấp dẫn người trong thời gian ngắn ngủi, mà mị lực từ bên trong lại là vĩnh cửu. Tựa như nữ tử trước mặt này, nàng mặc dù không đẹp, nhưng mà, hình như trên người nàng lại có lực hấp dẫn, đem người ta thu hút thật sâu, muốn cùng nàng ở cùng nhau, vĩnh viễn không phân li.

Nhìn một chút, bỗng nhiên trong lúc đó, tầm mắt Nạp Lan Duệ Tích ngưng ở tại nơi nào đó.

Hắn hơi hơi cúi người, mắt ưng giằng co chỗ hai bên má của Lâm Cẩn Du, chỉ thấy bên trên gò mà được ẩn dấu dưới mấy sợi tóc có chút gồ ghề.

‘Đó là cái gì?’

Trong lòng Nạp Lan Duệ Tích nổi lên nghi hoặc, hắn lại sát vào một chút nữa để nhìn cho kỹ, cẩn thận phân rõ sau, hắn nhăn mày ở cùng một chỗ.

Trên mặt của nàng…… Nhưng đeo mặt nạ da người à?

Nạp Lan Duệ Tích nhìn dung nhan của Lâm Cẩn Du, lông mày của nàng tinh tế cong cong, giống như trăng chân trời vậy, mà lông mi nàng cũng nồng đậm mà cuốn kiều, lại nhìn cặp tay tuyết trắng mềm khoát lên phía trước của nàng, thấy thế nào cũng cùng mặt nàng không hòa hợp đâu.

Nàng thật sự đeo mặt nạ da người!

Khó trách ngày ấy nàng bị nam tử hồng y khinh bạc sau, người của hắn đúng là không có phát hiện ra nàng, hóa ra nàng đã thay đổi dung nhan mới trở lại Tướng phủ sao?

Vì sao? Nàng vì sao muốn mang mặt nạ? Vì sao không muốn để cho người khác thấy dung nhan chân thật của nàng?

Có ý nghĩ như vậy, Nạp Lan Duệ Tích vươn tay hướng chỗ gương mặt nàng trượt đi qua, trong lòng có một cỗ dục vọng mãnh liệt càng không ngừng kêu gào, như đang mệnh lệnh để cho hắn vạch trần mặt nạ trên mặt nàng.

Nhưng mà, khi Nạp Lan Duệ Tích nhanh tay muốn va chạm vào hai má Lâm Cẩn Du thì, hắn chợt thu tay lại.

Không được, hắn không thể thừa dịp nàng ngủ say thì vạch trần mặt nạ nàng được, hắn phải chờ tới ngày nào đó nàng đem tâm giao cho hắn, tự tay vạch trần mặt nạ cho hắn xem.

Hắn thích nàng, chẳng phải bởi vì dung mạo của nàng, mà bởi vì hắn thích nàng người này.

Cho nên, hắn nhất định phải đợi đến ngày nào đó thôi!

Nạp Lan Duệ Tích chậm rãi thu tay, sau đó nghiêng người nằm xuống, nhắm mắt ngủ. Chỉ chốc lát sau, tiếng hít thở của hắn liền dần dần đều đều.

Đợi tiếng hít thở hắn đều đều xong, Lâm Cẩn Du chậm rãi mở mắt.

Mới vừa rồi phát sinh hết thảy, tất cả nàng đều biết, Nạp Lan Duệ Tích tất nhiên phát hiện chính mình đeo mặt nạ da người, mà hắn vẫn chưa nhân cơ hội chính mình ngủ mà vạch trần mặt nạ.

Xem ra, Nạp Lan Duệ Tích là thật tâm thích nàng.

‘Nam tử như vậy, thực tại hiếm có, khiến cho mình phóng túng một lần, chậm rãi nhận tình yêu của hắn thôi.’

Có lẽ, cùng hắn rời đi là quyết định chính xác nhất trong đời của nàng nhỉ.

Lâm Cẩn Du chậm rãi thở một hơi, sau đó thì lâm vào trong mộng đẹp.

Sáng sớm hôm sau, tiếng chim kêu côn trùng kêu vang khắp sơn cốc, Lâm Cẩn Du cùng Nạp Lan Duệ Tích ngày khởi hành sau liền một đường về phía tây.

Phía đông Tây Nguyệt có rất nhiều sơn mạch liên miên phập phồng, bay qua mấy núi non trùng điệp. Khi đến buổi trưa, Lâm Cẩn Du cùng Nạp Lan Duệ Tích cuối cùng tới một cái thôn.

Đứng ở trước mặt đền thờ thôn, Lâm Cẩn Du nâng tay chỉ vào tên thôn đối với Nạp Lan Duệ Tích nói:

“Huynh xem, tên thôn này lại gọi là thôn Hữu Tình, có ý tứ hay nha……”

Nạp Lan Duệ Tích đứng chắp tay, nghe vậy ngước mắt nhìn tên kia, cũng cảm thấy rất có ý tứ.

“Đi, chúng ta vào xem có tửu quán hay quán trà linh tinh, có thể ăn một bữa cơm hay không.”

Nạp Lan Duệ Tích dứt lời liền lôi kéo tay Lâm Cẩn Du vào thôn Hữu Tình.

Hai người vào thôn rồi, Lâm Cẩn Du liền tìm một đại thẩm hỏi chút:

“Đại thẩm, xin hỏi nơi này có quán ăn không ạ?”

Đại thẩm thấy khuôn mặt Lâm Cẩn Du tươi cười, nói:

“Cô nương ơi, nơi này của chúng ta chỉ là một cái thôn, trong thôn cũng không có bao nhiêu người, mọi người đều là ở trong nhà mình nấu cơm ăn, làm sao có quán ăn được?”

“Đều ở trong nhà mình nấu cơm sao?”

Vậy bọn họ phải làm sao bây giờ? Tổng không thể nhảy vào nhà người khác đi xin cơm ăn được?

Vị đại thẩm quay đầu còn nói thêm:

“Cô nương ơi, người ở trong thôn này của chúng ta, đều sống rất tốt, các ngươi nếu mà đói bụng liền đến trong nhà ăn cơm đi. Nam nhân nhà ta đi làm việc trong ruộng rồi, còn sớm nên cơm nhà ta chưa nấu, hai người nếu thấy đói bụng, ta mang bọn ngươi qua nhà họ hàng của chúng ta để ăn cơm nhé.”

“Chuyện này……”

Mắt Lâm Cẩn Du nhìn nhìn Nạp Lan Duệ Tích, nói:

“Có phải có chút bất tiện hay không?”

Hiện tại kỳ thật không phải do nàng, mấu chốt là Nạp Lan Duệ Tích thấy thế nào?

Đại thẩm xua tay nói:

“Chuyện này có gì mà bất tiện, một bữa cơm mà thôi, các ngươi nếu muốn ở trọ thì cũng không có vấn đề gì.”

Lâm Cẩn Du nhìn về phía Nạp Lan Duệ Tích, cho hắn một ánh mắt hỏi.

Đại thẩm cũng đem tầm mắt chuyển tới trên người Nạp Lan Duệ Tích, lúc đại thẩm phát hiện nam tử tuổi trẻ với một khuôn mặt lãnh lẽo thì trong ánh mắt mang theo ý hơi hơi khiếp sợ.

Môi mỏng Nạp Lan Duệ Tích mím nhanh, trên mặt không có biểu cảm gì. Giây lát, hơi hơi gật đầu một cái, Lâm Cẩn Du liền đối với đại thẩm nói:

“Đại thẩm, vậy phiền toái người dẫn đường phía trước ạ.”

Ý sợ trên mặt đại thẩm chợt tiêu trừ đi không ít, bà nhấc giỏ thức ăn trong tay ra, cười nói:

“Được rồi, các ngươi đi theo ta.”

Lâm Cẩn Du cùng Nạp Lan Duệ Tích tay nắm tay đi theo phía sau đại thẩm.

Đại thẩm vừa đi vừa cười nhìn hai người:

“Phu thê son các ngươi từ chỗ nào đến, tính chuẩn bị đi nơi nào thế?”

Nạp Lan Duệ Tích nghe vậy đối với đại thẩm có nề nếp giải thích:

“Đại thẩm, chúng ta còn chưa có thành thân mà.”

Còn chưa có hôn lễ, hắn không thể chiếm tiện nghi của Du Nhi được.

Lâm Cẩn Du chuyển mắt nghiêm trang nhìn Nạp Lan Duệ Tích.

Nam nhân này quả là chính trực thật sự mà.

Đại thẩm tuy có chút sợ Nạp Lan Duệ Tích, nhưng một chút cũng không sợ hãi Lâm Cẩn Du, bà xem xét hai người nắm tay, nói:

“Ôi, hiện tại người trẻ tuổi đều e lệ như vậy, các ngươi đến thôn này của chúng ta, liền không cần như vậy, thôn của chúng ta phạm vi vài trăm dặm có tiếng là thôn Hữu Tình, phu thê trong thôn đều là ân ái thật sự đấy.”

Lâm Cẩn Du hỏi ngược lại:

“Thật không?”

Đại thẩm gật gật đầu, lộ ra vẻ mặt kiêu ngạo một chút:

“Phía sau thôn của chúng ta còn có một cái giếng hữu tình đó, rất nhiều người trong thôn khác đều thích đến trong thôn của chúng ta để bái miệng giếng kia. Truyền thuyết nói, chỉ cần ở trước miệng giếng lạy ba lạy, như vậy phu thê hai người sẽ ân ái đến đầu bạc.”

Lâm Cẩn Du cười nói:

“Còn có việc này sao?”

“Đương nhiên rồi……”

“Ha ha……”

Nói giỡn chơi, rất nhanh liền đến gia đình thân thích của đại thẩm, nhà thân thích của đại thẩm là chất nhi cùng chất tức của bà, người trẻ tuổi ăn cơm đều so với người già thì đúng giờ hơn, lúc này đến, nhà bọn họ khói bếp đã lượn lờ dâng lên.

Đại thẩm vừa vào phòng sau, chất nhi của bà liền ra đón:

“Thẩm thẩm, người đến rồi a.”

“Sóc Nhi nha, thẩm thẩm vừa rồi chuẩn bị đi ra ngoài làm việc thì gặp hai người ngoại hương, bọn họ có chút đói bụng, cơm nhà chúng ta còn chưa có nấu, cho nên liền mang theo bọn họ đến nhà các con đây.”

Trên mặt Lâm Cẩn Du cười cười, Nạp Lan Duệ Tích vẫn như cũ bày ra một trương mặt, lễ phép hướng Tưởng Sóc hơi hơi gật đầu một cái.

Tưởng Sóc chắc là chưa có gặp qua mặt người nghiêm như thế, hắn ngẩn người, sau đó liền hướng tới Lâm Cẩn Du cùng Nạp Lan Duệ Tích cười nói:

“Hoan nghênh hoan nghênh, mời nhị vị tùy tiện ngồi.”

Đại thẩm vỗ vỗ tay Tưởng Sóc nói:

“Sóc Nhi à, thẩm thẩm còn có việc liền trước đi ra ngoài rồi quay lại nhà các con nói chuyện sau nha.”

Dứt lời lại đối với Lâm Cẩn Du nói:

“Các ngươi từ từ ăn, ăn ngon nhé!”

Lâm Cẩn Du hướng đại thẩm cúi đầu nói:

“Cám ơn đại thẩm.”

“Thẩm thẩm đi thong thả.”

Tưởng Sóc xoay người tiễn đại thẩm đi ra ngoài, trở lại đối với hai người nói:

“Các vị trước ngồi một lát, ta đi vào giúp đỡ thê tử làm thêm làm vài món thức ăn.”

Lâm Cẩn Du gật đầu nói:

“Được.”

Khi Tưởng Sóc vào phòng bếp rồi, Lâm Cẩn Du ở cái ghế cạnh bàn ngồi xuống, Nạp Lan Duệ Tích cũng ngồi nghiêm chỉnh ở phía trên cái ghế, Lâm Cẩn Du chuyển mắt nhìn về phía hắn, y phục trên người hắn cũng mấy ngày chưa thay đổi, chuyện này đối với Nạp Lan Duệ Tích mà nói chỉ sợ là chưa bao giờ từng có chuyện đi.

Tại địa phương hương dã, tại nông trại phá nát, hắn lại còn ngồi được thẳng tắp như thế, hắn không chê mệt sao?

“Tử Hành, huynh có thể không cần ngồi đứng đắn như vậy không.”

Nạp Lan Duệ Tích nghe vậy, khuôn mặt tuấn tú buông lỏng một chút, nhưng thân mình như trước không có buông lỏng, hắn nói:

“Đã thói quen.”

Lâm Cẩn Du nhỏ giọng nhắc nhở nói:

“Một lát lúc người ta đi ra, huynh nhưng đừng đưa ra cái mặt kia, để dọa phá hư người khác nha.”

“Ừ.”

Nạp Lan Duệ Tích nhẹ nhàng gật gật đầu.

Lâm Cẩn Du thấy Nạp Lan Duệ Tích nói chỉ một từ ừ thì cái mặt vẫn như cũ, lại nghiêng thân mình tiến lên, ngón tay duỗi ra, đúng là cầm lên hàm dưới của Nạp Lan Duệ Tích, đùa giỡn nói:

“Ừ cái gì nha, tiểu mĩ nhân, đến đây, cười một cái cho gia nào?”

“Nàng……”

Nạp Lan Duệ Tích nghe nói, mắt đẹp trừng mắt Lâm Cẩn Du, đúng là nghẹn đến nỗi đều nói không ra.

‘Lâm Cẩn Du nàng, là lại muốn đùa giỡn chính mình sao?’

Lâm Cẩn Du đối với Nạp Lan Duệ Tích nháy mắt, nói:

“Tiểu mĩ nhân, cười một cái thôi……”

Nam nhân à, không phải là đùa giỡn thôi sao?

“Không cần nói ta như vậy.”

Tiểu mĩ nhân, đó là dùng để hình dung nữ tử, được không? Nàng sao lại có thể sử dụng từ ngữ này để hình dung chính mình được?

“Được rồi, vậy không gọi tiểu mĩ nhân, thế kêu mĩ nam, được không?”

Nạp Lan Duệ Tích nhìn khuôn mặt bình tĩnh của Lâm Cẩn Du,, tuấn mi nhíu lại thế nào cũng cười không nổi.

Lâm Cẩn Du nháy mắt đối với hắn, thỉnh thoảng còn nháy mắt, cách một lát, Nạp Lan Duệ Tích cuối cùng nhịn không được bật cười.

Khi Nạp Lan Duệ Tích cười ra, thì phu thê Tưởng Sóc đã bưng đồ ăn đến.

Tưởng Sóc vừa thấy Nạp Lan Duệ Tích cười, trong lòng vừa rồi có loại cảm giác sợ hãi tức thì biến mất, hắn lộ ra răng nanh cười nói:

“Để nhị vị đợi lâu.”

Lâm Cẩn Du đứng thẳng dậy giúp đỡ hai phu thê chia thức ăn, cười trả lời:

“Không sao không sao……”

Nạp Lan Duệ Tích từ nhỏ được người hầu hạ, căn bản hắn không biết cái gì tên là hỗ trợ cả, dáng người hắn thẳng đứng ngồi ở trên cái ghế, xem ba người lên lên xuống xuống đặt đồ ăn.

Khi toàn bộ đồ ăn dọn xong rồi, Tưởng Sóc nói:

“Đều là đồ ăn nông gia, không biết hợp khẩu vị nhị vị hay không.”

Lâm Cẩn Du cầm chiếc đũa, nói:

“Vừa nhìn đồ ăn là biết ăn ngon rồi.”

Tưởng Sóc tức nhi nghe vậy cười nói:

“Vị cô nương này thật đúng là khéo ăn nói.”

“Ha ha……”

Lâm Cẩn Du cười cười, nàng đi theo bên cạnh một khối băng, đương nhiên phải cần nàng giảng hòa chứ.

Chờ Nạp Lan Duệ Tích mở miệng nói chuyện, mặt trời chắc mọc hướng tây quá, quả thật là Hoàng tử sống an nhàn sung sướng a!

Nạp Lan Duệ Tích nâng tay cầm lấy chiếc đũa, nhã nhặn gắp một thức ăn vào trong chén, cúi đầu ăn.

“Nào, người ăn nhiều một chút.”

Tưởng Sóc rất khách khí, tay liền gắp bốn năm món đồ ăn cho Nạp Lan Duệ Tích.

Tuấn mâu Nạp Lan Duệ Tích buộc chặt, động tác hơi dừng một chút, sau đó lại tiếp tục ăn.

Lâm Cẩn Du nhìn Nạp Lan Duệ Tích, quy củ ăn cơm trong Hoàng cung là ăn xong một đồ ăn mới có thể gắp món đồ ăn thứ hai, lúc này chính xác Tưởng Sóc đúng là hướng trong bát của hắn có đến bốn năm món ăn, chuyện này đối với hắn mà nói, thực không quen. Bất quá, nhìn Nạp Lan Duệ Tích chỉ ăn thôi, ở trong lòng Lâm Cẩn Du thở dài.

Thói quen giáo dưỡng của hắn thật đúng là tốt không bình thường nha.

“Các ngươi là từ đâu tới đây?”

Tưởng Sóc tức nhi vừa ăn cơm vừa hỏi.

Lâm Cẩn Du trả lời:

“Chúng ta từ Nam Lâm đến.”

Tưởng Sóc tức nhi gật đầu nói:

“Vậy hả, hóa ra là người Nam Lâm a, các ngươi chuẩn bị thì tới nơi nào thế?”

“Chúng ta muốn tìm kiếm một nơi phong cảnh tuyệt đẹp thích hợp để ở lại.”

Tưởng Sóc nghe vậy, hé miệng cười nói:

“Thôn Hữu Tình của chúng ta chính là một nơi phong cảnh tuyệt đẹp thích hợp để ở lại nè, nhị vị nếu không thì lưu lại chỗ đây đi?”

“Ha ha…… Vậy không phải là không thể đến Tây Nguyệt sao? Nghe nói phong cảnh Tây Nguyệt xinh đẹp tuyệt trần, chúng ta muốn đi chung quanh du ngoạn một chút rồi mới quyết định ở lại nơi nào sinh sống.”

Tưởng Sóc tức nhi đi theo nói:

“Du ngoạn chung quanh một chút là tốt, Tây Nguyệt chúng ta có rất nhiều nơi xinh đẹp, nơi xinh đẹp nhất chính là cửu vực trong truyền thuyết đó.”

Nạp Lan Duệ Tích từ nhỏ giáo dục chính là ăn không nói ngủ không nói, hắn lẳng lặng vẫn ăn cơm, nghe mấy người nói chuyện. Bất quá, lúc hắn nghe thấy hai chữ cửu vực, thì dừng chiếc đũa lại.

Đôi mắt Lâm Cẩn Du nhìn nhìn Nạp Lan Duệ Tích, thấy hắn dừng chiếc đũa lại liền hỏi:

“Tử Hành, huynh biết cửu vực sao?”

Nạp Lan Duệ Tích buông bát đũa, nói:

“Nghe qua, bất quá, nơi đó nhưng là tổng bộ của Lăng Tiêu cung, không có người biết nó đến cùng ở nơi nào.”

Đôi mắt Lâm Cẩn Du vừa nhấc, nói:

“Huynh nói đó là tổng bộ Lăng Tiêu cung sao?”

“Đúng vậy.”

Tưởng Sóc tiếp lời:

“Nghe nói nơi đó có chín chín tám mươi mốt nhánh đường sông, được gọi là chín nhánh trên cùng chính nhánh dưới, nếu như người không biết đi đến nơi đó, căn bản là vòng không ra được.”

“Vậy à……”

Lâm Cẩn Du gật gật đầu, nói:

“Một khi đã như vậy, chúng ta đây vẫn nên tìm một chỗ khác rồi.”

Lăng Tiêu cung chính là cung của võ lâm, mặc dù cửu vực rất đẹp, nàng cũng sẽ không đi vào trong đó, nàng muốn cuộc sống ngăn cách hoàn toàn với thế giời bên ngoài, thế mới tốt.

Mấy người lại nói thêm một lát, Tưởng Sóc liền giúp thê tử hắn gắp đồ ăn, hắn nói:

“Phù Nhi a, nàng nên ăn nhiều một chút, cần phải để cho bảo bảo của chúng ta khỏe mạnh trưởng thành nha……”

Thê tử Tưởng Sóc mím môi, gật đầu nói:

“Bảo bảo sẽ khỏe mạnh trưởng thành mà.”

Lâm Cẩn Du thấy đôi phu thê này ân ái như thế, liền đối với thê tử Tưởng Sóc nói:

“Ta bất tài, từ nhỏ đi học chút y thuật, nếu nhị vị cảm thấy có cần thiết, ta có thể giúp tẩu tử bắt mạch.”

Tưởng Sóc vừa nghe Lâm Cẩn Du đúng là xưng hô thê tử mình làm tẩu tử, trên mặt đầy tươi cười, đáp:

“Như thế liền cám ơn tiểu muội.”

Lâm Cẩn Du gật đầu nói:

“Các huynh có thể gọi ta là Tiểu Lâm, còn hắn gọi Tiểu Tích đi.”

‘Tiểu Tích?’

Nạp Lan Duệ Tích nghe tên này, tuấn mi lại dính vào nhau, sau đó tiếp tục cúi đầu ăn cơm.

Cơm nước xong, Lâm Cẩn Du liền giúp thê tử Tưởng Sóc bắt mạch, mạch tượng rất tốt, Lâm Cẩn Du lại viết chút nguyên liệu nấu ăn cùng phương thuốc điều dưỡng cho Tưởng Sóc, Tưởng Sóc rất vui vẻ, cầm giấy ra vườn rau đi tìm bảo bối.

Thê tử Tưởng Sóc hỏi:

“Tiểu Lâm, ta thấy các muội phong trần mệt mỏi, y phục cũng có một ít ô uế, sợ là có mấy ngày không nghỉ ngơi tốt nhỉ? Nếu không, các muội ngay tại nhà chúng ta ở thêm mấy ngày đi?”

Lâm Cẩn Du nhìn về phía Nạp Lan Duệ Tích, Nạp Lan Duệ Tích nói:

“Ý của nàng chính là ý kiến của ta.”

“Được, vậy chúng ta ở đây lại quấy rầy hai ngày đi.”

Lâm Cẩn Du nghĩ ở trong này thêm một hai ngày cũng tốt, dù sao y phục trên người tổng cẩn đổi một chút mới được.

Ăn cơm xong xuôi, Lâm Cẩn Du cùng Nạp Lan Duệ Tích đều tắm rửa, thay y phục rồi, thê tử Tưởng Sóc liền nói:

“Cô nương, ta nhìn mười ngón tay của muội thon thon, sợ là chưa từng làm qua việc nặng gì nhỉ? Nếu không muội cầm y phục cho ta, ta đi đến bờ sông giặt giũ.”

Lâm Cẩn Du cười nói:

“Không cần khách khí như vậy, ta tự giặt là được.”

Thê tử Tưởng Sóc cũng không miễn cưỡng, chỉ nói:

“Vậy lấy thêm y phục tướng công nhà muội, ta mang muội đến bờ sông.”

Khóe mắt Lâm Cẩn Du run rẩy, nói:

“Hắn không phải tướng công ta.”

Thê tử Tưởng Sóc hoàn toàn không tin, chỉ nói:

“Cô nương, các muội là mới thành thân phải không? Chỉ có người tân hôn mới có thể ngượng ngùng thôi, kỳ thật cũng không có gì, ngày lâu thành thói quen, có gì e lệ chứ?”

Khóe miệng Lâm Cẩn Du run rẩy, không tính toán cũng không giải thích, dù sao bọn họ cũng chỉ ở trong này chậm trễ một thời gian thôi.

Lúc này, Nạp Lan Duệ Tích tắm rửa đi ra, hắn mặc một bộ kiện y phục của Tưởng Sóc, vải thô áo đang mặc ở trên người hắn, nhưng cũng khó giấu dung nhan tuấn nhã phong tư của hắn.

Quả thật là, người bộ dạng đẹp mắt, mặc cái gì đều được a.

Thê tử Tưởng Sóc quay thân lại bưng chậu đi đến, đối với Nạp Lan Duệ Tích nói:

“Công tử, người cầm y phục để vào bên trong đi.”

Trong tay Nạp Lan Duệ Tích cầm y phục, chuyển mắt nhìn Lâm Cẩn Du, sau đó nói:

“Chúng ta cùng đi đi.”

Đôi mắt của Lâm Cẩn Du chớp chớp. Kỳ thật, nàng cùng Nạp Lan Duệ Tích còn chưa có quen đến nỗi giặt y phục cho hắn đâu, mới vừa nghe thê tử Tưởng Sóc nói, nàng còn sửng sốt một chút, sau đó thì nghĩ, đây chính là ở cổ đại nha, cổ đại nào có nam tử ở bờ sông giặt y phục không ta?

Cân nhắc phải trái một chút, vẫn nên tính toán giúp hắn giặt y phục một lần, lúc này, nghe Nạp Lan Duệ Tích nói thế, hắn đúng là muốn tự mình đi giặt sao?

Đã chính hắn muốn giặt, nàng cần gì phải tranh cướp nhỉ?

Đúng rồi, mà hắn biết giặt y phục không?

Lâm Cẩn Du lúc này tưởng tượng tới cảnh máu tươi đầm đìa tiếp theo mà nàng sắp được chứng kiến.

Ở sông nhỏ trong suốt, Lâm Cẩn Du ngồi xổm trên tảng đá đem y phục ra, sau đó đối với Nạp Lan Duệ Tích nói:

“Huynh trước tiên làm ướt y phục.”

Trong khi nói chuyện, lấy y phục của mình đến bờ sông mà nhúng vào.

Nạp Lan Duệ Tích cũng cầm y phục đem ra, nhưng mà, hắn không chịu ngồi xổm trên tảng đá giặt y phục, có thể là vì cảm thấy tư thế này tổn hại uy nghiêm làm Hoàng tử của hắn, cho nên thằng nhãi này liền chân đứng thẳng, phần eo khom thấp lấy y phục thả trong nước sông.

Sau khi làm y phục ướt, Lâm Cẩn Du liền đem chày gỗ đưa cho Nạp Lan Duệ Tích, Nạp Lan Duệ Tích nhìn chày gỗ hỏi:

“Đây là vật gì?”

“Công cụ dùng để giặt y phục.”

Mắt ưng Nạp Lan Duệ Tích híp một cái, nói:

“Không cần dùng xà phòng tẩy sao?”

Lâm Cẩn Du trả lời:

“Đại ca huynh thật đúng là thực không biết khói bụi trần gian đi, sản lượng xà phòng ít như thế, trong nhà dân chúng bình thường làm sao dùng được?”

Bởi vì xà phòng chỉ có người gia đình phú quý mới có, người trong thôn đều là dùng chày gỗ gõ hết.

Nạp Lan Duệ Tích cầm chày gỗ, Lâm Cẩn Du cầm y phục phơi ở trên tảng đá chỉ cho Nạp Lan Duệ Tích làm thế nào giặt y phục, vẻ mặt Nạp Lan Duệ Tích học tập rất chuyên chú, cũng rất nghiêm cẩn, Lâm Cẩn Du nhìn không khỏi vui sướng mà cười.

‘Nam tử này, quả thật rất đáng yêu.’

Lâm Cẩn Du dạy một lát sau liền đến giặt y phục của mình, gắt gặt, chà chà, tựa hồ cảm thấy bên cạnh có một tầm mắt nhìn chằm chằm chính mình, nàng quay đầu vừa nhìn phát hiện Nạp Lan Duệ Tích đúng là tiến đến trước mặt nàng.

Hắn chỉ vào áo con trong tay nàng, hỏi:

“Cái này đến cùng là cái gì?”

Mặt Lâm Cẩn Du tức thì liền nóng, nàng đem áo lót dấu ở phía dưới y phục, nói:

“Huynh không cần biết!”

Nạp Lan Duệ Tích chuyển mắt nhìn Lâm Cẩn Du, chỉ cảm thấy bên tai của nàng cũng có chút hồng, tiếp tục truy vấn nói:

“Đây chính là vật tùy thân của nàng sao?”

Lâm Cẩn Du nhíu mi nhìn Nạp Lan Duệ Tích, nói:

“Huynh giặt xong rồi phải không? Giặt xong rồi thì huynh hãy đi về trước đi!”

Nói xong, đúng là nâng tay đẩy Nạp Lan Duệ Tích, không cho hắn tiếp tục đứng ở bờ sông nữa.

Nạp Lan Duệ Tích gật đầu cười cười, sau đó liền sửa sang lại y phục một chút rồi đứng dậy rời khỏi.

Trở lại trong nhà Tưởng Sóc thì Tưởng Sóc cùng thê tử hắn đang ngồi ở nhà chính, Tưởng Sóc đang bưng bát dùng muỗng đút canh cho thê tử hắn uống.

Thấy Nạp Lan Duệ Tích trở về, Tưởng Sóc vội vàng buông chén muỗng ra, hỏi:

“Công tử cần uống ít canh không?”

Nạp Lan Duệ Tích nhìn canh trên bàn, bỗng nhiên nhớ tới ngày ấy ở dạ yến trong cung thì Lâm Cẩn Du đối với hắn nói chuyện, nàng nói, nàng muốn không nhiều lắm, có thể nhìn người trong lòng nàng giúp nàng rửa tay làm canh.

Tình cảnh như hiện ra trước mắt, Nạp Lan Duệ Tích mở miệng liền hỏi:

“Canh này ngươi làm sao?”

Tưởng Sóc nghe vậy gật đầu nói:

“Đúng vậy, thê tử ta từ lúc có bảo bảo liền đặc biệt yêu thích canh, mỗi ngày buổi chiều, ta đều giúp nàng nấu canh.”

Nạp Lan Duệ Tích nói tiếp:

“Vậy ngươi có thể dạy ta không?”

Tưởng Sóc gật đầu nói:

“Đương nhiên có thể a…… Bất quá chờ ta một lát.”

Nạp Lan Duệ Tích cảm tạ nói:

“Cám ơn.”

Tưởng Sóc sau đó lại ngồi xuống đút cho thê tử hắn uống canh, Nạp Lan Duệ Tích quan sát ở trong mắt, cũng là hình ảnh hết sức cảm động rồi. Hóa ra, hạnh phúc thật sự chỉ là đơn giản như vậy.

Giờ phút này, hắn mới chính thức cảm nhận được lời Lâm Cẩn Du nói ngày ấy, cái gì mà giang sơn, cái gì mà quyền thế, cái gì mà phú quý, đều là thứ hư vô mờ mịt, hạnh phúc chính là nơi phát ra từ trong cuộc sống bé nhỏ không đáng kể gì này, những thứ luôn luôn bị mọi người trong Hoàng cung lãng quên.

Nạp Lan Duệ Tích cả một buổi chiều suy nghĩ rất nhiều điều.

Có lẽ, mang theo Lâm Cẩn Du xa chạy cao bay, là một cái quyết định chính xác mà tâm nguyện đời này hắn làm.

Buổi chiều, Lâm Cẩn Du cùng Nạp Lan Duệ Tích dùng bữa xong sau liền bước ra đồng ruộng tản bộ một lát.

Tưởng Sóc ăn xong cơm chiều sau đó mang theo cái cuốc đi trong ruộng xới đất, mà thê tử hắn còn lại là đi theo bên cạnh hắn giúp hắn không ngừng lau mồ hôi.

Lâm Cẩn Du cùng Nạp Lan Duệ Tích đứng ở phía trên bờ ruộng, bờ ruộng quanh co khúc khuỷu uốn lượn mà đi, chân trời sáng mờ chiếu vào trong vườn, đem khắp ruộng đất đều óng ánh thành nhan sắc màu mận chín.

Mây lơ lửng trôi, Lâm Cẩn Du trông thấy hai phu thê ân ái như thế, bên môi cũng mở ra một xíu tươi cười hạnh phúc.

Ánh mắt Nạp Lan Duệ Tích nhìn về phía nàng, tay hắn cầm tay nàng, nói:

“Du Nhi, hãy tin tưởng ta, chúng ta nhất định có thể cũng hạnh phúc giống như bọn họ vậy, chỉ cần nàng cho ta thời gian, để ta chậm rãi vượt qua nhịp bước của nàng.”

Lâm Cẩn Du chuyển mắt nhìn lại, nhợt nhạt cười, chỉ nói:

“Được.”

Rất nhiều năm về sau, Nạp Lan Duệ Tích mỗi khi nhớ lại cảnh tượng này, đều sẽ cảm thấy ruột gan đứt từng khúc, bởi vì một từ ‘được’ đó, là từ xinh đẹp nhất mà hắn từng nghe thấy ở trên thế giới này. Trong cuộc sống sau này liền không còn bất luận kẻ nào có thể làm cho hắn có loại cảm động như thế nữa. Hắn cũng thường xuyên bị giật mình tỉnh giấc mộng ở giữa khuya, dựa vào chút ký ức ấm nóng này mà sưởi ấm.

—— lời tác giả ——

Tả đến đoạn cuối cùng thì ta khóc. Aizz, Nạp Lan Duệ Tích, ta đau lòng a. . .

Tổng bộ Lăng Tiêu cung thần bí là ở Thánh địa cửu vực, trước lúc thành thân thì không có đi thành mỹ lệ này được, tuy rằng nơi này nhất định phải đi, bất quá là ở sau này, ha ha. . .

♎ 068

Advertisements

2 comments on “♎ 067 Nam nhân, là dùng để đùa giỡn

  1. Pingback: Phúc hắc tướng công thứ nữ sủng thê | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

  2. Pingback: ♎ 066 Tranh lão bà của ta? Muốn chết! | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s