♐ 26 Thần Đế

Một ngày mới lại bắt đầu, trong lúc rãnh rỗi Thanh Ca liền đứng ở trên lầu mà hít thở không khí của ngày mới, nhưng trong lúc vô tình lại phát hiện nơi nàng ở, mặt sân dưới tiểu lầu rất là rộng rãi, hơn nữa nhiều loại cây cảnh sắp xếp cũng rất thích hợp, hoa cỏ gì cũng có, rất thích hợp để làm xích đu hoặc là một bàn đu dây chẳng hạn, thỉnh thoảng phơi nắng cũng không tồi, mấy cành lá rậm rạp của đại thụ, vừa lúc có thể ngăn một lượng ánh sáng lớn, một nơi phong thái như vậy cùng với những màu sắc khác nhau của cỏ hoa, ngay cả trong không khí cũng mang theo hương thơm của hoa.

Khó như vậy được một nơi tốt như vậy, hơn nữa còn là địa bàn của nàng, nàng làm sao chịu bỏ qua đâu, liền lập tức để cho Tiểu Hồng vì nàng tìm một số dây thừng cùng ván gỗ, sau đó lại tìm đến mấy hạ nhân, ở dưới một cây đại thụ, phân phó bọn họ dựa theo yêu cầu của nàng liền chế tạo ra một bàn đu dây, nói là bàn đu dây không bằng nói là một chiếc ghế dựa thì đúng hơn, chẳng qua là treo ở trên cây mà thôi.

Thanh Ca lúc này liền nhàn nhã đi nằm ở trên bàn đu dây hình dáng kì lạ, hưởng thụ ánh mặt trời sau trưa, nhưng nàng vô tình thỉnh thoảng làm ra một số cử chỉ nhưng đối với người khác mà nói tràn đầy hấp dẫn vô hạn, nàng lúc này thân thể nằm nghiêng ở trên ghế, một tay chống đầu, hai chân cong, tự nhiên bày ra đường công hoàn mỹ của nàng, lông mi thật dài mà bao trùm lại khép hờ trên hai mắt, khẽ rung động, làm cho người ta không tự chủ mong đợi giai nhân mở hai mắt ra lúc đó sẽ như thế nào chói mắt, môi anh đào giương nhẹ như mật ngọt mà mời gọi, khuôn mặt trắng noãn được ánh nắng chiếu xuống lộ ra mấy phần đỏ ửng.

Tiểu Hồng cách đó không xa liền bị một bộ cảnh đẹp như vậy mà mê loạn mắt, lúc này nàng ngồi cách Thanh Ca không xa trên mặt ghế đá, hai tay chống cằm, si ngốc nhìn Thanh Ca, ngay cả ánh mắt phảng phất cũng không nỡ nháy mắt xuống.

“Tiểu thư”

Chẳng biết lúc nào Ngữ Tình lên tiếng mà tiến vào liền phá vỡ sự yên lặng trong phòng.

Tiểu Hồng cũng vì vậy từ một người ngớ ngẫn dần khôi phục lại, liền hưỡng phía Ngữ Tình mà chào hỏi.

“Ngữ Tình tỷ.”

Ngữ Tình nhìn vẻ mặt Tiểu Hồng cười rực rỡ, nghĩ thầm tối hôm qua chắc chấn kinh quá độ, liền thời gian một đêm khôi phục bộ dạng thành tinh lực tràn trề như vậy, thật là một hài tử tâm tư đơn thuần.

“Có chuyện gì sao?”

Thanh Ca ngay cả ánh mắt cũng không hạ xuống, vẫn như cũ giữ vững tư thế buồn ngủ mông lung mới vừa rồi mở miệng hỏi.

Ngữ Tình đi tới sau lưng Thanh Ca, nhẹ nhàng đẩy bàn đu dây, ôn nhu nhìn Thanh Ca nói:

“Không có việc gì, ta chỉ là hướng Tiểu thư hồi báo tin đồn thú vị mấy hôm nay ở trên đường cái, ta nghĩ Tiểu thư hẳn là cảm thấy hứng thú.”

Một bộ vẻ mặt rất hiểu rõ Thanh Ca. Tiểu Hồng thì sung mãn tò mò nhìn Ngữ Tình, ý vị thúc giục:

“Là chuyện gì vậy a, là cái gì vậy Ngữ Tình tỷ?”

Ở trong Phong Nguyệt lâu trừ Ngữ Tình có chút hiểu rõ tác phong của Thanh Ca ra, chỉ còn có Tiểu Hồng không sợ Thanh Ca nàng mà thôi, dám ở trước mặt nàng hô to gọi nhỏ, mà những người còn lại khi thấy Thanh Ca liền sắc mặt tái nhợt, hai chân phát run, mà Thanh Ca cũng không thèm để ý ánh mắt của người khác, vì vậy cũng không có ý thân cận người nào, lấy lòng người nào, hơn nữa cũng vô tình không suy nghĩ vì người khác mà giải thích cách làm người của nàng.

“À~~, vậy thì nói một chút xem đi.”

Thanh Ca nói chuyện giọng nói kéo dài âm, nàng mặc dù đối với cho chuyện Ngữ Tình muốn nói sớm ở trong dự liệu, nhưng có thể chính tai nghe một chút hậu quả kiệt tác mình tạo thành không tồi, coi như điều hòa cuộc sống nhàm chán.

“Vâng, hôm nay trên đường cái đều nghị luận Hộ bộ Thị lang Viên Hùng tối hôm qua ở nơi hoa bướm cùng hai thị vệ của hắn làm chuyện tình nha, tất cả mọi người đang nói hắn thường xuất nhập nơi bướm hoa bất quá là lấy cớ, trên thực tế cũng là lợi dụng loại nơi đó để che dấu hành động của hắn.

Còn có tối hôm qua Viên thượng thư biết chuyện này, sau đó tức quá mà hộc máu té xỉu, hơn nữa nghe bảo hôm nay lâm triều Viên Hùng cũng bởi vì chuyện này bị Hoàng Đế cắt chức, Hoàng Thượng nghe nói hắn một kẻ bại hoại không xứng đáng làm quan, nếu như miễn cưỡng để cho vị kia nhậm chức, sợ rằng hàm hư đạo đức của xã hội, hơn nữa một kẻ không biết giữ hình tượng trong sạch, mất hết thể diện triều đình, không xứng làm quan, vì vậy Viên Hùng bây giờ sống ở Viên phủ ngay cả cửa cũng không dám ra ngoài.”

Lúc này Ngữ Tình giống như kể chuyện xưa mà bình tĩnh tự thuật, chẳng qua là thỉnh thoảng dùng ánh mắt nhìn lén vẻ mặt Thanh Ca tiết lộ nàng hiện giờ tâm tình nhìn ra có chút hả hê, mặc dù chuyện như vậy nàng chưa từng thấy quá, nhưng là nàng ở cuộc sống thanh lâu cũng lăn lộn không ít, cái dạng gì chưa từng thấy qua, hơn nữa nàng cũng sớm đã vượt qua thời kì gặp chuyện mà thất kinh, huống chi lúc đầu nàng sớm nhận thức chuyện này là Thanh Ca gây nên, vì vậy không sinh ra một tia kinh ngạc, dù sao Thanh Ca trong lòng nàng cũng tồn tại một loại có tên là thần, nhưng đồng thời cũng là như ma mà tồn tại.

Bất quá bất kể như thế nào cũng cũng không ngại nàng biểu hiện ra tâm tình lúc này, ai bảo Viên Hùng kẻ kia vốn là một người tiếng xấu rõ ràng, sợ rằng hiện ở trên đường tìm không ra nửa người đồng tình với hắn, bất quá Ngữ Tình nàng cũng là rất thương hại hắn, ai bảo hắn đắc tội Thanh Ca cái vị Tiểu ma nữ này đây?

“Ưm~~ phải không?”

Mặc dù đối với một số chuyện như dự đoán của Thanh Ca, nhưng không nghĩ tới chính là vị Viên Hùng kia liền bị Hoàng Đế cách chức dễ dàng, xem ra nàng cũng chỉ là vì người khác làm giá y, nói không chừng vị Hoàng Đế kia đã sớm nghĩ trừ bỏ tên phế vật đó, chẳng qua là khó tìm một cái cớ để xử lí, mà chuyện này vừa lúc có thể chế tạo ra một cái cớ không tệ, vừa để cho Viên Bất Nhân không cách nào đối với chuyện này mà lên tiếng dị nghị, do đó cũng sẽ không đánh vỡ thăng bằng thế lực khắp nơi, vừa vì triều đình trừ đi một con sâu, vây Hoàng Đế thật đúng là người hiểu được tận dụng thời cơ nha, khiến cho nàng thật muốn gặp vị phụ thân đời này nha.

“A, a, a, Ngữ Tình tỷ tỷ nói là việc tối hôm qua ba người kia sao? Bọn họ tại sao có thể làm ra chuyện như vậy, thật không biết xấu hổ nha.”

Trí nhớ về tối hôm qua làm Tiểu Hồng bị tỉnh lại, liền lập tức ở một bên mà cả giận nói, trên mặt còn hiện ra sự khinh bỉ, vẻ mặt buồn nôn, hiển nhiên là đối với hành động như vậy khinh bỉ cùng bất mãn.

Suy nghĩ của Thanh Ca bị cắt đứt, lúc này tròng mắt như ngọc lưu ly lóe sáng mới mở ra, từng là ánh mắt lơ đãng cũng tràn đầy yêu mỵ cùng hấp dẫn, phảng phất có thể đem mọi người bị thu hút vào sâu tận bên trong , lúc này Thanh Ca đang dùng cặp kia ánh mắt đùa nhìn Tiểu Hồng nói:

“Tiểu Hồng, muội nói như vậy là không đúng, muội phải biết rằng tình yêu vô biên giới, càng không có phân biệt giới tính, họ yêu nhau cùng ai cũng là tự do của bọn họ nha, sau này gặp phải chuyện như vậy cũng không thể ngạc nhiên nữa, càng không thể dùng ánh mắt kì thị nhìn người khác, biết không?”

Nàng giả bộ làm ra vẻ mặt một bộ thuyết giáo, dùng giọng nói bao dung vì Tiểu Hồng mà giáo dục về tình yêu.

Tiểu Hồng ngơ ngác gật đầu, ở trong mắt nàng Thanh Ca vô luận nói gì đều là tuyệt đối, nhưng ngay sau đó lại dùng giọng nói nghi ngờ hỏi:

“Ả, Tiểu thư, ta đây có phải cũng có thể thông cảm ba người ngày hôm qua a?”

Dù sao Tiểu thư cũng bị hù dọa khóc sao. Ngữ Tình ở bên cạnh cũng đầy đầu nghi vấn nhìn Thanh Ca, tối hôm qua không phải là nàng cố ý ư, tại sao bây giờ còn nói lời nói này?

Thanh Ca vẫn mang theo nụ cười, bình tĩnh nói:

“Muội vừa sai lầm rồi, ba người kia làm ra hành động như vậy cũng không thể tha thứ nha, đối với bọn hắn hành động như vậy tựa muội mới vừa rồi vẻ mặt phỉ nhổ như vậy cũng rất tốt nha, nhớ kỹ đối đãi ba người kia, giữ vững cái loại ánh mắt khinh bỉ mới vừa rồi của muội là được rồi.”

Tiểu Hồng không hiểu gãi gãi đầu.

“Tại sao? Tiểu thư mới vừa rồi còn nói … ”

Thanh Ca cắt đứt lời nói của Tiểu Hồng, vô tội mà đương nhiên giải thích:

“Bổn tiểu thư nói muốn phỉ nhổ bọn họ, muội phải phỉ nhổ bọn họ, biết không?”

Hoàn toàn một bộ tiểu hài tử bốc đồng nói.

Tiểu Hồng thì vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ, vui vẻ nói:

“À~~, Tiểu thư, ta biết rồi.”

Dù sao trong lòng nàng lời Tiểu thư nói vĩnh viễn là đúng.

Ngữ Tình thì ở bên cạnh một đầu hắc tuyến, trong lòng cảm thán

‘Quả nhiên …’

Thanh Ca một lần nữa nhắm mắt lại, nói:

“Ngữ Tình a, nói cho ta nghe một chút về Bắc Thần Hoàng Đế là người như thế nào đi?”

“Ặc, vâng.”

Ngữ Tình một chút sửng sốt, tiếp tục nói:

“Bắc Thần Đế là nhi tử độc nhất của tiên đế, lên ngôi lúc 19 tuổi, cho đến tận bây giờ đã chấp chính được ba mươi năm, nghe nói kể từ khi người lên ngôi tới nay, liền một lòng vì dân chúng mà suy nghĩ, sử dụng nhiều thủ đoạn cưỡng chế thực hành nhiều chính sách cùng cao kiến, đối với những kẽ tham ô nhận hối lộ, kết bè kéo cánh, quan viên tư thông với địch bán nước nhẹ thì tháo mũ quan điều tra, nặng thì xét nhà mà chém tội, trong lúc nhất thời triều đình liền đổi lại một nhóm quan viên vì dân chúng mà làm việc, dân chúng tự nhiên cũng đối với vị tân Hoàng Đế này một kính ngưỡng cùng cảm ơn.

Nhưng theo thời gian trôi qua, trong triều đình vốn là quan viên an phận cùng trách nhiệm từ từ bắt đầu ức hiếp dân chúng, mười năm trước Bắc Thần Đế cũng xử lý nghiêm khắc qua, nhưng cũng không làm nên chuyện gì, xét xử cũng chỉ là một chút nói chuyện những tiểu quan không đâu, không biết là bởi vì Bắc Thần Đế đã lực bất tòng tâm027, hay là đối với tình huống như vậy mặc kệ, lựa chọn mắt nhắm mắt mở.

Tóm lại triều đình cũng càng ngày càng hủ bại, huống chi bây giờ thế lực khắp nơi cũng đều có ý với long ỷ, cũng không biết Bắc Thần Đế là có biết hay không? Hay là trong lòng có điều so đo, hình tượng Bắc Thần Đế ở trong lòng dân chúng cũng dần suy giảm không bằng lúc trước.

Dù vậy Bắc Thần Đế lên ngôi ba mươi năm qua chưa bao giờ trễ nãi lên triều, nói tóm lại hắn còn là một Hoàng Đế chuyên cần với chính sự, ặc, Tiểu thư, ta chỉ biết có nhiều đó thôi.”

Những chuyện biết được cũng là lúc nàng ở Phong Nguyệt lâu nghe tới. Thanh lâu vốn là chỗ của nhiều lạo người rất hỗn tạp, cũng vì vậy mà chỗ này dễ dàng có thể thu thập nhiều tin tức khác nhau, Ngữ Tình từ nhỏ ra vào kỹ viện, đối với các loại lời đồn đãi tự nhiên cũng rất rõ ràng, đây cũng là lí do hay đúng hơn đó là nguyên nhân Thanh Ca hỏi thăm chuyện này.

Thanh Ca nghe xong Ngữ Tình tự thuật, nghĩ thầm nếu nhiều thế lực bắt đầu tranh đoạt nàng liền nghĩ đến vị phụ thân đang ngôi long ỷ kia nha, mà cái vị phụ thân kia cũng không có cái gì hành động ngăn lại, chẳng lẽ hắn thật không biết có người nhìn trộm vị trí của hắn sao?

Nàng nghĩ hẳn là không phải đi, nàng là càng ngày càng muốn đi gặp vị tiện nghi phụ thân một lần, cũng không biết nếu như hắn biết qua nhiều năm như vậy cũng chỉ nuôi nhi tử của người khác, khi đó tâm tình sẽ là như thế nào nhỉ?

Ừm, phải tìm cơ hội đi nhìn một cái, nàng thích nhất nhìn vẻ mặt người ta biến sắc, ừ… cũng không biết Hoàng Đế biến sắc sẽ thành vẻ mặt như thế nào nha?

Thanh Ca tà ác nghĩ, về phần mẫu thân vô lương vứt bỏ nàng có phải hay không cũng có thể cho bà ta một chút giáo huấn nha? Ha hả…

Ngữ Tình nhìn thấy khóe miệng Thanh Ca vung lên nụ cười khẩy, nghĩ thầm.

‘Không biết người nào lại muốn xui xẻo, ả, không phải là Hoàng Đế đi, nếu không Tiểu thư vì sao vô duyên vô cớ hỏi Bắc Thần Đế a? Hay là nói Tiểu thư cùng Hoàng Đế có cái ân oán gì? Thù giết cha? Đừng nói với nàng là mối hận diệt môn nha?’

Ngữ Tình nhàm chán không tĩnh tâm mà bắt đầu loạn tưởng.

♐ 27

Advertisements

2 comments on “♐ 26 Thần Đế

  1. Pingback: ♐ 25 Cơ Vô Tà | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

  2. Pingback: Hồng Nhan Thiên Hạ | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s