♍ 069 Không biết rõ ràng không bỏ qua

Đêm qua bởi vì bất cẩn nên bị Tống Nguyệt Doanh tổn thương, cộng thêm vì giúp Nhược Á Phỉ sinh sản, hắn hao hết linh lực, nếu như không thể đúng lúc chữa trị linh lực, sợ rằng tu vi của hắn sẽ trả về số không.

Chỉ là, hiện tại chữa trị rất khó khăn, không có trợ lực, hắn chỉ có thể tự thân vận động.

‘Đáng chết!’

Mộ Thiên Viêm lạnh lùng chửi bới một tiếng, da mặt mỏng lạnh trong nháy mắt bị kéo căng. Nhất thời phân tâm, làm cho một tia linh lực hắn thật vất vả tích tụ được lại tiêu tan.

Mộ Thiên Viêm buông lỏng đầu óc, biểu tình dần dần nghiêm túc, ánh sáng nhu hòa chậm rãi bao phủ thân hình của hắn, mơ mơ màng màng giống như mỹ nam trong tranh, làm cho người ta nhịn không được kinh diễm.

“Ặc…”

Nhìn Nhược Á Phỉ phát ngốc, Thượng Quan Mộc đờ đẫn ngốc kêu một tiếng. Nàng rốt cuộc có nghe được câu hỏi của hắn hay không a, thế nhưng không nói một lời liền phát ngốc!

“Hắn đâu? Tứ Vương Gia đâu?”

Phục hồi tinh thần lại, Nhược Á Phỉ ngước mắt, lo lắng đặt câu hỏi.

‘Hắn có phải là đã xảy ra chuyện gì hay không, cho nên mới không ở trong này?’

Nghĩ đến tình huống của hắn đêm qua, nàng lo lắng nhăn chân mày lại, hắn tựa hồ vì nàng mất công lực không ít.

Chân mày Thượng Quan Mộc giật giật, khuôn mặt tuấn tú chậm rãi thay đổi sắc, vốn hồng hào biến thành xanh đậm. Hắn muốn bóp chết nàng, nữ nhân này, nàng rốt cuộc nghe vào lời của hắn không?

“Tứ Vương Gia ở phòng khác nghỉ ngơi.”

Nhìn thấy tâm tư của bạn tốt, Lãnh Dực Hàn một bước nhanh tiến lên nắm lấy cổ tay của hắn, vẻ mặt cười nhạt trả lời.

“Cám ơn.”

Nhược Á Phỉ nhẹ nhàng gật đầu, dời bước chân liền muốn đi tìm hắn. Vậy mà, mới đi ra hai bước, thân thể nàng đột nhiên đổ đi, thẳng tắp hướng mặt đất tiếp xúc thân mật.

Trải qua một quảng thời gian dài dằng dặc trị liệu, mặc dù tình hình thân thể của nàng phục hồi được một chút, nhưng chuyện này cũng không nghĩa nàng không có việc gì, nàng như trước suy yếu không chịu nổi, trong nháy mắt mới thanh tỉnh lại cũng không phát giác, thời gian lâu dài liền sẽ biết.

Bóng trắng chợt lóe, một trận chóng mắt ập tới. Chờ lại mở mắt, Nhược Á Phỉ đã bị Bạch Linh thân mật ôm vào trong ngực.

Mặc dù rất muốn đẩy hắn ra, bất quá bây giờ nàng cũng không khí lực đứng lên. Nhược Á Phỉ mím môi thu hồi tâm trạng, lạnh lùng chỉ thị nói:

“Đưa ta trở về phòng đi.”

Bạch Linh không có trả lời, trực tiếp đem nàng mang vào gian phòng nhẹ nhàng đặt xuống.

Đây rõ ràng là nhà hắn, vì sao hiện tại khiến cho hắn có cảm giác giống như người ngoài a?

Ngoài cửa phòng, Mạc Dương mặt âm trầm, khó chịu nghĩ.

“Ta đã đem vị phu nhân này cứu được rồi, phiền phức mấy người thanh toán phí chữa trị rồi liền rời khỏi đi.”

Suy nghĩ một hồi, Mạc Dương đi nhanh vào gian phòng, lạnh lùng nói.

Lời này vừa nói ra, Bạch Linh lập tức run mày, mắt trừng ngoan lệ phóng qua, ý uy hiếp mười phần!

“Này, ngươi người này thực không thiện tâm a, nàng còn chưa khỏe ngươi đã muốn đuổi người?”

Thật là, so với hắn còn không có lòng thương người hơn!

Minh Thất Thất căm giận trừng mắt hắn, quát.

“Ta là đại phu, đem người cứu tốt là trách nhiệm của ta, nhưng chuyện này cũng không có nghĩa là ta muốn thu lưu các ngươi. Phiền phức, thỉnh rời đi!”

Thanh âm Mạc Dương lạnh lẽo cứng ngắc, sắc mặt cương quyết lại âm trầm. Ở trên cái trấn này, người nào không đối với hắn cung kính, đám người kia từ lúc bắt đầu luôn làm cho hắn khó chịu, hắn dựa vào cái gì lại hảo tâm thu lưu bọn họ!

“Ngươi…”

Dám cùng hắn nói chuyện như vậy, đáng ghét!

Đầu Minh Thất Thất bốc lên ngọn lửa màu xanh, hai mắt bỗng mở to.

Ngay khi khí hỏa của Minh Thất Thất tăng tới cực điểm, ngồi ở trên giường Nhược Á Phỉ đột nhiên chau lại chân mày, nghiêm túc quan sát dáng vẻ của hắn.

‘Gương mặt này, tựa hồ, hình như từng gặp ở đâu, rất quen thuộc tất, a, ngẫm lại, mình thực sự gặp qua, ở nơi nào…

Bộp, nghĩ tới, gương mặt này, nếu là ở trên mắt phải mang lên một miếng màu đen mắt che, liền cùng sơn tặc hại nàng rơi xuống vách núi giống nhau như đúc!

“Ngươi vì sao lại ở trong này?”

Mặt Nhược Á Phỉ lạnh lẽo, sát khí nghiêm nghị hướng Minh Thất Thất quát.

“Ta…”

Lửa giận trong nháy mắt tiêu tan, Minh Thất Thất vô tội nhìn Nhược Á Phỉ, một lát không phục hồi tinh thần lại.

Đang yên đang lành sao tự nhiên hướng hắn phát hỏa a?

“Ngươi, không sai, đầu lĩnh sơn tặc, ngươi theo chúng ta là muốn làm gì?”

Ngữ khí của Nhược Á Phỉ rất nặng, có thể nghe được rõ ràng là nàng không muốn gặp hắn.

Minh Thất Thất chớp mắt to, liếc Nhược Á Phỉ một cái, đột nhiên cười lạnh một tiếng, nói:

“Lão tử là nhàn rỗi không có việc gì mới có thể theo các ngươi, lão tử là động kinh mới có thể cứu ngươi nữ nhân này! Sớm biết ngươi là loại người này, lão tử lúc đó liền không ra tay cứu ngươi.”

Dù cho lúc hắn đi tìm nàng là vì muốn giáo huấn nàng, nhưng cuối cùng, hắn không phải không có động thủ sao, cuối cùng còn cứu nàng. Nàng thế nhưng dùng biểu tình chán ghét nhìn hắn như vậy, quả thực thật quá mức!

“Ngươi… Đã cứu ta?”

Nhược Á Phỉ buông mắt, thì thào lên tiếng nói.

Minh Thất Thất hừ lạnh một tiếng. Đang muốn nói chuyện, A Minh đột nhiên từ bên ngoài chui vào, mở to mắt sáng sủa nhìn Nhược Á Phỉ, đồng âm thanh thúy nói:

“Phu nhân, là thần tiên ca ca cứu người, A Minh có thể làm chứng.”

Hắn mới thanh tỉnh không bao lâu, nghe thấy hai người nói chuyện, sợ Nhược Á Phỉ oan uổng Minh Thất Thất, lập tức chạy vào vì hắn ta tường thuật, hắn ta cứu bọn họ, vì thế hắn đối với hắn ta rất có hảo cảm.

“À.”

Nhược Á Phỉ cũng không hoài nghi lời của hắn, chỉ là nhàn nhạt nhăn mày, u thanh nói:

“Đa tạ ân cứu mạng của ngươi, có cơ hội ta sẽ báo đáp.”

“Bản công tử lại không thèm báo đáp của ngươi.”

Minh Thất Thất ngạo khí ngẩng đầu lên, miệng hạ không lưu tình nói.

Nhược Á Phỉ chớp đôi mắt, không hề nói chuyện với hắn, chỉ là đem tầm mắt chuyển tới trên người Mạc Dương, lễ phép hỏi:

“Công tử, xin hỏi phí chữa trị là bao nhiêu?”

“Phí chữa trị sao?”

Tròng mắt Mạc Dương đột nhiên sáng lên, khóe miệng cong cong, thanh âm khàn khàn dễ nghe nói:

“Ta không thu ngân lượng, chỉ là muốn hỏi một chút, tiểu gia hỏa này đến tột cùng là cái gì?”

Hắn sở dĩ đáp ứng cứu nàng, chính là muốn biết tiểu gia hỏa này là gì, vì sao phải cùng bọn họ ở chung. Bất quá, nhìn tình huống bây giờ, vấn đề thứ hai đã không cần hỏi.

“Hắn là…”

Nhược Á Phỉ mở miệng, đột nhiên dừng lại, tròng mắt tươi đẹp quét tiểu gia hỏa trong lòng một cái, ôn nhu nói:

“Hắn là người a, hắn sở dĩ có bộ dạng như vậy, là bởi vì biến dị.”

Nghe nói như thế, tiểu gia hỏa mắt nước mắt lưng tròng ngước mắt, im lặng lên án.

Hắn rõ ràng là rồng, làm sao bị biến dị a?

‘Mở mắt nói mò!’

Thượng Quan Mộc, Lãnh Dực Hàn cùng với Minh Thất Thất trong lòng đồng thời quát.

Người sáng suốt đều nhìn ra được tiểu gia hỏa là kẻ ngoại tộc!

Khóe miệng Mạc Dương co quắp, một đôi mắt sáng nhìn chằm chằm Nhược Á Phỉ, lạnh giọng nói:

“Phu nhân, mắt tại hạ không có vấn đề, hắn, đích xác không thể xem như là người.”

Nhược Á Phỉ chớp chớp hai mắt linh động, vẻ mặt xin lỗi nói:

“Phí chữa trị của ngươi chỉ là muốn biết con của ta là cái gì, ta cho ngươi biết hắn là người, ngươi lại không tin, ngươi muốn ta phải làm sao?”

“Ta…”

Mạc Dương yên lặng, phất tay áo, lạnh lùng nói:

“Phu nhân không muốn nói cho ta biết có thể nói thẳng, không cần quanh co nói dối!”

Nhược Á Phỉ lắc đầu, thở dài nói:

“Ta nói là lời nói thật, nếu công tử không muốn tin, phiền phức nói cho ta biết, phí chữa trị cần bao nhiêu, thanh toán xong chúng ta liền rời đi.”

“Không cần, các ngươi muốn ở lại cứ ở lại đi, đợi ngươi đã hồi phục lại đi cũng không muộn.”

Không biết rõ ràng nó rốt cuộc là vật gì, hắn chắc là sẽ không bỏ qua!

Dứt lời, Mạc Dương lạnh lùng liếc mấy người một cái, phất tay áo liền rời khỏi phòng.

♍ 070

Advertisements

One comment on “♍ 069 Không biết rõ ràng không bỏ qua

  1. Pingback: Long Bảo Bảo – Mẫu Thân Quá Bữu Hãn | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s