♐ 08 Phong Nguyệt Lâu

Thanh Ca bị mang vào thành, bởi vì vẫn còn là sáng sớm nên trên đường cũng không có một bóng người, những người bán hàng rong cũng phối hợp loay hoay cất hàng hoá của mình, cũng không chú ý tới bộ dạng ba người bọn họ kì lạ.

Thanh ca bị mang đi đến mấy ngõ hẻm vắng vẻ, đi vòng qua vòng lại cuối cùng cũng dừng trước cửa sau của một nhà nào đó.

“cốc cốc cốc”

Lão đại hung hăng gõ mấy tiếng trên cửa.

“Người nào vậy? Mới sáng sớm tới gõ cửa, không biết chúng ta làm gì à? Còn để cho người sống nữa không?”

Bên trong truyền ra những tiếng chửi rủa.

Người mở cửa là một nam nhân thô tục, trong miệng hắn còn ngái ngủ ngáp dài ngáp ngắn, ánh mắt hung hăng nhìn chằm chằm trên lão đại thô tục, phảng phất đang nói:

‘Người có chuyện gì quan trọng,mà đến đây làm loạn bọn ta.’

“Làm phiền đại ca hướng đến hoa nương thông báo giúp cho, nói là Trần Đại đem cho nàng một món hàng tới, lần này tuyệt đối là cực phẩm.”

Mới vừa rồi còn hung hăng với Thanh Ca bây giờ lại khúm núm, lại gật đầu, lại là khom lưng khép nép.

Khi người nam nhân liền hướng nhìn xung quanh Trần Đại để muốn xác định thử lời Trần Đại là hàng cực phẩm đến tột cùng có đúng là sự thật hay chăng, nhìn thấy Thanh Ca khóc đến hoa lê đài vũ007 thì mới vừa rồi còn ngáp luôn miệng mà bây giờ khuôn mặt mệt mỏi lập tức biến mất, vừa nhìn thì biết trong lòng hắn đang toan tính đối với Thanh Ca cái gì.

“Hắc hắc, đúng là mỹ nhân tuyệt sắc, các người ở đây chờ, ta đây đi thông báo hoa nương”

Nam nhân lấy tay lau đi nước miếng rồi xoay người chạy đi vào, vừa chạy còn quay đầu lại ngó nhìn Thanh Ca thật sâu.

“Hoa nương, bọn họ ở chỗ này.”

Người nam nhân giữ cửa dẫn một lão tứ nương trang điểm cùng thân hình ú lăng đi ra.

Nữ nhân đi trên đường lay động, Thanh Ca thầm nghĩ:

‘Cũng không sợ lay động mạnh như vậy cái eo lão kia thành thùng nước sao, thì ra đây là hoa nương trong truyền thuyết nha, so với trong ti vi còn khoa trương hơn, bất quá cái bọc phấn son trên mặt kia thật đúng là có tính hiệu quả của hài kịch.

“Ở nơi nào đâu? Mang tới cho ta nhìn coi.”

Thanh âm hoa nương chói tai vang lên.

“Chính là nàng, người thấy thế nào?”

Trần Đại đem kéo Thanh Ca đẩy tới trước mặt hoa nương.

Hoa nương nhìn đánh giá Thanh Ca một lượt, nghĩ thầm nữ tử này quả thật lớn lên xinh đẹp tuyệt sắc, với bộ dạng này của nàng có thể đem hoa khôi hiện giờ kéo xuống, xem ra lần này bà nhặt được vàng, phảng phất thấy trong phòng toàn là châu báu quý giá, trong lòng nở hoa, nhưng mặt ngoài bà cười châm biếm nói:

“Không tệ, không tệ, người ra giá đi!”

Trần Đại vươn đầu ngón tay.

“Một trăm lượng, một đồng cũng không được thiếu”.

“Đồng ý, đây một trăm lượng này, người hảo hảo thu về, người kia bây giờ thuộc về ta.”

Hoa nương sảng khoái đáp ứng, mặc dù một trăm lượng không là số nhỏ, nhưng tuyệt sắc giai nhân như vậy tuyệt đối không chỉ trị giá một trăm lượng bạc, có nàng trong lầu như vậy, còn sợ không có bạc.

Thanh Ca vẫn đứng ở một bên duy trì bộ dạng điềm đạm đáng yêu, nhưng trong lòng lại tức giận tới cực điểm, nàng làm sao có thể chỉ có trị giá một trăm lượng bạc, Trần Đại này cũng thật ngu, nữ nhân như một cái cây rụng tiền ở trước mặt, mà có ra giá một trăm lượng, Thanh Ca ở trong lòng khinh bỉ nhìn Trần Đại.

“Đi, cùng nương đi vào, sau này người là nữ nhi của hoa nương ta.”

Hoa nương kéo Thanh Ca, cất giọng nói nhỏ nhẹ dụ dỗ, nhưng lại liếc nhìn tên nam nhân giữ cửa có ý, nam nhân kia sẽ hiểu được, lập tức chạy tới phía sau Thanh Ca, phòng ngừa nàng chạy trốn.

“Cảm ơn nương, sau này Trần Đại ta nhìn thấy cái kia món hàng khác, người đầu tiên ta đưa tới tuyệt đối là ngươi.”

Trần Đại sửng sốt một chút, nhìn ngân phiếu trong tay hoa nương mới vừa đưa cho, trong miệng lấy lòng hướng về phía bóng lưng hoa nương bảo đảm nói, bây giờ ở trong lòng Trần Đại, hoa nương nhưng là một kẽ phóng khoáng xuất tiền.

“Đi, hai anh em chúng ta đi ăn một bữa no nê.”

Trần Đại cầm ngân phiếu trong tay mãnh liệt nhìn Nhị Ngưu phất phất, sau đó bộ dáng đi ra khỏi ngõ hẻm.

Thanh Ca ngay lúc bọn họ quay đầu đi ra bên ngoài, bên trong móng tay được che kín dưới ống tay áo bất động thanh sắc bắn chút bột phấn ở trên người hai người bọn họ, mặc dù tới nơi này là nàng cố ý, nhưng dám đem chủ ý đặt lên người nàng, còn dám đe dọa nàng, lại còn tính toán trên đầu nàng, nàng làm sao lại dễ dàng bỏ qua cho bọn chúng đây?

Bột phấn đó cũng không phải là cái gì độc cho lắm, chẳng qua là một loại để cho nam nhân cả đời cũng không thể sinh hoạt nam nữ mà thôi, nàng không có trực tiếp giết bọn chúng là nhân từ lắm rồi.

Thanh Ca bị mang đi qua một đoạn hành lang rất dài, cuối cùng bị mang vào một gian phòng, căn phòng này vừa nhìn chính là khuê phòng dành cho cô nương, gian phòng được trang trí chủ đạo bằng màu hồng phấn, trên giường có mạn che lại càng ẩn ẩn hiện hiện, ban đêm ở ánh nến chiếu xuống, tuyệt đối lộ vẻ hấp dẫn, trong phòng đốt hương bên trong có thành phần xuân dược, không hổ là ‘tiêu hồn hương’ dành cho nam nhân nha!

Hoa nương lôi kéo Thanh Ca ngồi xuống, lộ ra một nụ cười cho là thân thiết nhất, hướng về phía Thanh Ca thuyết phục, nói:

“Nữ nhi nha, mặc dù chúng ta nơi này là thanh lâu, nhưng cũng là nơi vương công hay hậu duệ của quý tộc thường xuyên lui tới, ở lại bên người chúng ta nha, nói không chừng lúc nào đó sẽ được nhân gia008 coi trọng, đến lúc đó ăn ngon, uống say còn không phải là một câu nói của con sao. Hơn nữa bằng dung mạo của con, đem hoa khôi Tử Vân của Phong Nguyệt lâu chúng ta hạ bệ, không phải là nương nói ngoa, nhắc tới các cô nương cả kinh thành sợ cũng tìm không người có thể so sánh với nữ nhi đâu, chỉ cần con nghe lời đi theo nương, nương ta sẽ làm cho con trở thành kinh thành đệ nhất danh kỹ , , , “

Hoa nương nói đúng kích tình tăng lên, trầm bồng du dương, ai ngờ Thanh Ca nhìn nụ cười ‘Hoàn mỹ’ của nàng trong lòng là bị chọc đến tức điên nhưng ngoài vẫn mềm mỏng.

“Ta nguyện ý.”

Thanh âm thanh thúy của Thanh Ca cắt đứt lời diễn giảng của hoa nương, nàng thật sự chịu không được bà ta nói huyên thuyên.

“Ặc”

Hoa nương nghĩ kỹ chuẩn bị những lời nói hấp dẫn nhưng không ngờ Thanh Ca tự nguyện lưu lại, nếu như mềm không được thì phải chuẩn bị mạnh bạo, dù sao điều kiện ở tốt, cô nương nhà người ta nguyện ý ở lại thanh lâu ư? Bất quá không nghĩ tới bà còn không có nói xong, Thanh Ca thật sảng khoái đáp ứng như vậy, bà cứ như vậy ở bên trong kinh ngạc cùng sững sờ.

Thanh Ca sớm thu lại nước mắt cao quý của nàng, nhưng vẫn là cái bộ dạng nhu nhược biết điều kia, ai kêu nàng đang ở dưới mái hiên người khác đâu, chỉ có ‘Chuyên nghiệp’ sắm vai hình tượng người ‘Người làm công’ nhu nhược, loại thân phận ‘làm công’ này thật không thích hợp với nàng, nàng vẫn tương đối thích cảm giác làm lão bản hơn, nàng quyết định muốn đem Phong Nguyệt lâu biến thành của nàng, mà vận mệnh Phong Nguyệt lâu cứ như vậy bị nàng tự tiện chủ trương quyết định.

“Được, được, được, nương vừa nhìn nha, cũng biết nữ nhi là nói một chút liền thông, ở đây tuyệt đối không tệ.”

Hoa nương cao hứng yêu thích đến mặt thật dày phấn son như muốn nứt ra, cười hé ra một loại bộ dạng, nàng nào ngờ Phong Nguyệt lâu rất nhanh sẽ không phải của nàng nữa.

“Dạ”

Thanh Ca nhẹ nhàng trả lời một tiếng, nàng rút tay về nhưng vẫn bị hoa nương lơ đãng lôi kéo vạt áo thanh y xoa xoa, trong mắt lóe thần sắc ghét bỏ, trong lòng nàng nghĩ tới, không biết hoa nương này có cái bệnh nghề nghiệp gì không nha.

“Nữ nhi a, lưu ở chỗ này của ta, phải có hoa danh của mình, tên trước kia là không thể dùng, nếu không con tự chọn lấy cho mình một cái?”

Hoa nương vừa nhìn Thanh Ca cũng biết nàng trước kia nhất định là thiên kim đại gia đình, mặc dù bây giờ quần áo rất là quái dị nghèo túng, nhưng nghĩ đến cũng biết chút văn chương.

“Nguyệt Nhi như thế nào?”

Thanh Ca cảm thấy cái tên ‘Lãnh Nguyệt Nhi’ này làm cho người ta cảm giác trong trẻo lạnh lùng, lạnh nhạt, thanh thuần, nàng rất thích, tựa như tên ‘Lãnh Thanh Ca’ giống nhau, mặc dù cùng bản thân nàng không liên quan, nhưng bản thân nàng không khỏi thích cái tên này.

“Cái tên này thật tốt, chính là nó, hôm nay con nghỉ ngơi trước một ngày, tối mai bắt đầu chính thức treo biển hành nghề, trước hết để cho những công tử đại nhân trông thấy con, còn lại nương sẽ phái người đưa con đi tắm rửa cùng y phục, đồ trang sức tới đây. Vậy nương sẽ không quấy rầy con nghỉ ngơi, lát nữa nương sẽ tới thăm con.”

Trước mắt hoa nương phảng phất bắt đầu ý ngửi thấy mùi bạc, ánh mắt cười đến cũng híp lại thành một đường, khẽ hát đi ra ngoài.

Thanh Ca nhìn hoa nương trước khi đi còn phái mấy tráng hán canh giữ ở cửa, mỹ danh gọi là bảo vệ nàng, thật ra là giám thị nàng thôi, dù sao hoa nương ở bên ngoài lăn lộn nhiều năm như vậy, làm sao có thể dễ dàng tin tưởng nàng như vậy đây, nhưng bất kể hoa nương lợi hại thế nào, vẫn không thể nào mất danh hiệu”Dạ Kiêu” của nàng đâu.

007 : lúc khóc vẫn xinh đẹp như hoa lê trong mưa

008 : người ta ạ.

♐ 09

Advertisements

One comment on “♐ 08 Phong Nguyệt Lâu

  1. Pingback: Hồng Nhan Thiên Hạ | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s