Chương 19: Luyện đan – Tu luyện hai thứ đều quan trọng

Trước khi Mộ Chỉ Ly đi, Tạ Vãn Phong liền báo cho nàng diễn tập luyện đan thuật của ngày mai, chỉ cần trực tiếp tới Luyện Đan Thất là được, hiện tại nàng cũng là đệ tử của Luyện Đan Thất, thì tới nơi đó luyện đan sẽ không có bất cứ vấn đề gì.

So sánh với đệ tử khác mà nói, xem ra nàng có vẻ như được tự do hơn. Tu luyện thì ở điện Chu Tước, còn luyện đan thì ở Luyện Đan Thất, đây là đặc quyền mà Tạ Vãn Phong cho nàng. Cũng không phải nói là đệ tử khác không được như nàng, nhưng mà hầu hết các đệ tử chỉ chuyên chú cho một môn. Đây chính là sự khác biệt giữa tứ đại chủ điện cùng Luyện Dược Sơn và Thần Quyết cung, nhưng nguyên nhân người lui tới không quá nhiều là vì phương hướng tu luyện của mọi người khác nhau, cho nên trong ngày thường cũng rất ít giao thiệp với nhau.

Đối với việc này, Mộ Chỉ Ly rất biết ơn, nên hướng Tạ Vãn Phong chân thành nói cám ơn. Điều này đã cung cấp rất lớn lợi ích cho nàng, tuy nàng ở trong Thiên Sát Cổ giới vẫn có thể luyện đan, nhưng nếu người khác chưa từng có ai thấy qua nàng luyện đan vậy…, sẽ dễ dàng khiến cho người khác nghi ngờ.

Ở bên trong Thần Quyết Cung này người thông minh cũng không ít, nên nàng càng không thể để bí mật của Thiên Sát Cổ giới bị người khác biết được. Nên sau khi được đến Luyện Đan Thất luyện đan, hết thảy những vấn đề này sẽ không tồn tại nữa.

Tạ Vãn Phong nghe Mộ Chỉ Ly nói cám ơn xong, thì trong lòng cảm thấy có chút ngại. Phong Hàn mang nàng tới đây vốn vì cái mục đích này, mà hắn bất quá chỉ thuận nước đẩy thuyền mà thôi. Hiện tại nàng đem bí mật luyện đan của nàng đều nói với hắn, nếu tính toán kỹ lại thì chính hắn cũng nợ nàng rất nhiều, một chút chuyện nhỏ này lại khiến nàng cảm tạ hắn, khiến hắn cũng thấy áy náy. Ngay cả hắn cũng chưa từng nghĩ đến Mộ Chỉ Ly lại dễ dàng ở trước mắt đám đông truyền lại bí mật luyện đan mà nàng đã nói với hắn, phải biết rằng chỉ một bí mật nhỏ này đã khiến cho đan dược nàng luyện chế ra so với những người khác thì tốt hơn một mảng lớn, đổi lại là một dược sư khác thì căn bản người ta sẽ không nói ra.

Nhìn vẻ mặt Mộ Chỉ Ly vẫn lạnh nhạt như cũ, hắn chỉ cảm thấy đứa nhỏ này lòng dạ thật sự vô cùng bao dung, nàng là người duy nhất có tấm lòng như thế, trong tất cả người trẻ tuổi mà hắn đã gặp.

Mộ Chỉ Ly cũng không biết Tạ Vãn Phong đem nàng xem cao như vậy. Đây là giáo dục mà nàng được hun đúc từ nhỏ, cuộc sống của nàng ở thế gia y học, thì người xung quanh đều là tiền bối vui lòng không tiếc công mà chỉ giáo lớp trẻ, dù sao bọn họ đều hiểu kỹ thuật mà che dấu chỉ mang đến nguy hại mà thôi, chỉ có truyền thừa rộng rãi mới có thể phát triển tốt hơn. Ở trong đầu của nàng căn bản cũng không có ý nghĩ muốn đem bí quyết kia dấu riêng, ở trên đời này bằng hữu cùng chung chí hướng với nàng nhất chính là Tư Đồ Diêu. Ý nghĩ của hắn cũng giống như nàng, cho nên mới đem phương pháp luyện chế cực phẩm đan dược tự nói với nàng.

Trước khi nàng đem phương pháp nói cho Tạ Vãn Phong biết cũng đã từng do dự qua, trước đây nàng cũng không biết phương pháp kia là bí mật không truyền ra ngoài của Dược Tông, sau đó mới từ trong miệng Tạ Vãn Phong biết được. Ban đầu Tư Đồ Diêu cơ hồ không có chút nào do dự liền nói với nàng, thật sự rất khó có thể tưởng tượng đây lại là bí mật bất truyền. Rồi sau đó, nàng cũng suy nghĩ rất nhiều, chí hướng của Tư Đồ Diêu cùng nàng giống nhau, là đem thuật luyện đan phát dương quang đại, cũng không hề có ý nghĩ cất dấu riêng. Hơn nữa nàng đem nhiều phương thức luyện chế đan dược nói cho Tư Đồ Diêu biết, nói vậy sau khi hắn trở về thì cả Dược Tông hẳn là cũng biết được, kể từ đó đã không còn bí mật gì.

Dù sao Dược Tông tuy có chút tổn thất, nhưng cũng chiếm được một loại phương pháp chế thuốc khác đối với bọn họ càng thêm hữu ích, không phải sao?

Dược Tông.

Tư Đồ Tĩnh hài lòng nhìn bốn viên ngũ phẩm đan dược trong lò luyện đan, trên mặt lộ ra nụ cười.

“Diêu Nhi, cách làm lần này của con rất chính xác, phụ thân ủng hộ con.”

Sau khi Tư Đồ Diêu đem bí mật không được truyền của Dược Tông tiết lộ ra ngoài thì đã đưa tới sóng to gió lớn ở Dược Tông, tuyệt đại đa số mọi người không đồng ý cách làm của Tư Đồ Diêu, đây là căn cơ hàng đầu của bọn họ, sau khi truyền đi đối với bọn họ, sẽ có ảnh hưởng không nhỏ.

Đối với chuyện này, Tư Đồ Diêu rất lơ đễnh, sau đó liền đem phương pháp luyện đan có thể luyện chế ra nhiều đan dược nói ra, thì thái độ của mọi người lộ ra vẻ ngạc nhiên và nghi ngờ. Nếu là thật sự có thể luyện chế ra nhiều đan dược mà nói…, thì lợi ích đối với Dược Tông bọn họ không cần nói cũng biết. Bọn họ có thể tiết kiệm rất nhiều nguyên liệu, luyện chế ra càng nhiều đan dược. Có lẽ chỉ dùng một lò đan dược thì không có gì khác nhau quá lớn, nhưng mà cả Dược Tông mỗi ngày đều sử dụng một vạn lò đan dược, như thế tính ra cũng chỉ có thể luyện ra một vạn đan dược, đây quả thực là khó có thể tưởng tượng.

Nhưng mà phương pháp luyện nhiều đan dược dễ dàng có được như vậy sao? Có ai lại đem phương pháp dễ dàng tiết lộ ra cho người khác như thế? Cho nên đại đa số mọi người cho là Tư Đồ Diêu đã bị lừa. Tư Đồ Tĩnh cũng không có quan tâm lời nghị luận của mọi người, mà dựa theo phương pháp Tư Đồ Diêu nói ra luyện chế một lần, kết quả thật sự luyện chế ra được bốn viên ngũ phẩm đan dược cực phẩm, điều này cũng nói rõ phương pháp Tư Đồ Diêu lấy được không phải giả.

Bí mật bất truyền của bọn họ mặc dù bị truyền lưu ra ngoài, nhưng mà bọn họ lại chiếm được phương pháp luyện đan hữu ích hạng nhất, khiến thuật luyện đan của bọn họ lần nữa tăng lên. So sánh với hai cái với nhau, hắn có khuynh hướng nghiên về vấn đề sau. Hắn cũng không phải là người ngoan cố không biết thay đổi, chỉ cần là chuyện có lợi đối với Dược Tông, thì hắn cũng có thể tiếp nhận.

Huống chi trong các môn phái, thì Thần Quyết Cung cùng bọn họ có giao hảo, và có quan hệ đồng minh với nhau, nên không cần lo lắng quá nhiều. Như vậy tính ra, kết quả này đã vô cùng tốt rồi.

Nghe được lời nói của Tư Đồ Tĩnh, khóe miệng Tư Đồ Diêu cũng giương lên nụ cười:

“Đa tạ phụ thân.”

Ngay từ lúc trước, hắn cũng đã đoán được một màn này, hắn chưa bao giờ cảm giác phương pháp hắn làm như vậy là sai, dù sao Dược Tông sau khi nắm giữ được hai loại phương thức thì có thể phát triển tốt hơn.

“Con có thể có đủ quyết đoán như vậy thật sự hiếm thấy, chuyện lần này con đã vì Dược Tông lập được công lớn.”

Tư Đồ Tĩnh rất ít khi khen ngợi người khác, lúc này lại đối với Tư Đồ Diêu khen không dứt miệng.

Từ nhỏ đến lớn biểu hiện của Tư Đồ Diêu cũng chưa từng để cho hắn thất vọng qua, bất quá cũng không làm cho hắn kiêu ngạo, cho nên trong ngày thường hắn rất ít khen ngợi Tư Đồ Diêu, nhưng mà lần này thật sự là một công lao lớn.

“Thế Mộ Chỉ Ly kia đến tột cùng là một người như thế nào? Thuật luyện đan có thể xem như tương đối, đã như vậy, vì sao nàng không chọn lựa Dược Tông là thích hợp cho nàng phát triển hơn?”

Tư Đồ Tĩnh nghi ngờ nói, cũng không phải nói hắn tự đề cao bản thân, Dược Tông chính là thiên đường của tất cả các dược sư, đây là chuyện mà mọi người đều biết. Nhưng phàm là dược sư, đều mơ ước có thể tiến vào Dược Tông. Dược sư cấp bậc càng cao thì càng phải như vậy, bởi vì ở chỗ này có đầy đủ dược liệu trân quý để cho bọn họ tiến hành luyện chế, cũng có dược sư cao hơn tới chỉ đạo, so ra mà nói Dược Tông chính là tông phái thích hợp nhất để bọn họ phát triển.

Nghe vậy, Tư Đồ Diêu thở dài một tiếng, Mộ Chỉ Ly không đến chỗ Dược Tông bọn họ hắn cũng cảm thấy vô cùng tiếc nuối. Nếu như nàng có thể tới, thì trong ngày thường hai người bọn họ có thể thường trao đổi, lẫn xúc tiến nghiên cứu, tin tưởng trình độ của bọn họ sẽ tăng lên với tốc độ mau hơn không ít. Hắn không có đem Mộ Chỉ Ly xem như đối thủ, thuật luyện đan của nàng để cho hắn bội phục, cách làm người của nàng để cho hắn thưởng thức. Qua nhiều năm như vậy, hắn chưa bao giờ thấy đến một nữ tử để cho hắn bội phục thưởng thức như vậy, sợ là trong cuộc sống này cũng chỉ có một mình nàng thôi.

“Theo sự hiểu biết của con đối với nàng, nàng làm người có chút ít khiêm tốn. Chỉ cần không phải có người tìm phiền toái với nàng…, nàng sẽ không động thủ, thời điểm con cùng với nàng nói chuyện với nhau, nàng lộ ra vẻ rất là hào phóng, nhiều phương pháp luyện chế đan dược, nàng lại càng không có chút nào do dự liền nói cho con biết.”

Dừng một chút, Tư Đồ Diêu ngẩng đầu lên nói:

“Thật ra thì, là do nàng đem biện pháp này nói cho con biết trước, sau đó con mới đưa bí mật bất truyền của Dược Tông nói cho nàng biết .”

“Cái gì?”

Tư Đồ Tĩnh bị một trận kinh ngạc, hắn vẫn cho là Tư Đồ Diêu đem phương pháp nói trước, sau đó Mộ Chỉ Ly mới nói cho Tư Đồ Diêu biết. Thật rất khó tưởng tượng nàng lại khinh địch như vậy, đem phương pháp nói cho bọn họ trước.

“Ở tư tưởng của nàng, phương pháp kia tuy chỉ có nàng biết, nhưng lại không muốn chỉ một người biết. Nàng nguyện ý để cho càng nhiều người biết càng tốt, vì như vậy thuật luyện đan ở Đại Lục Thiên Huyền mới có thể phát triễu hơn tiến bộ hơn.”

Nghe được lời nói của Tư Đồ Diêu…, Tư Đồ Tĩnh cũng cảm khái một tiếng rồi ngồi xuống:

“Không nghĩ tới tư tưởng của nàng đã đạt tới cảnh giới cao như thế, không biết là người phương nào mới có thể bồi dưỡng được đệ tử như vậy, thật sự làm cho người ta kính nể.”

Điểm này, cho dù là hắn cũng không cách nào làm được, dù sao thân là đứng đầu nhất tông tất cả cũng phải suy nghĩ vì Dược Tông.

“Con nghĩ nàng lựa chọn Thần Quyết Cung là bởi vì nàng hơi thiên về thiên lực hơn, nàng không chỉ mạnh ở thuật luyện đan, mà lực chiến đấu cũng kinh người. Con mới ra nhìn nàng mạnh mẽ chọn đấu với người cao hơn nàng hai đẳng cấp, cuối cùng lưỡng bại câu thương.”

Tư Đồ Diêu hồi tưởng lại trận đánh của Mộ Chỉ Ly cùng Đinh Thục Nghi, đến nay hắn khó mà quên mất.

Tư Đồ Tĩnh mang vẻ mặt khiếp sợ, chiến đấu vượt cấp? Hơn nữa còn chiến đấu với người hơn hai cấp, cuối cùng không ngờ kết thúc trong lưỡng bại câu thương, loại lực chiến đấu này hắn cũng lần đầu tiên nghe thấy. Nói như vậy cũng có thể hiểu quyết định của nàng.

“Nếu con đã quen biết nàng, thì sau này cùng nàng làm tốt quan hệ, tương lai của nàng chắc chắn sẽ có thành tựu lớn.”

Tư Đồ Tĩnh xuống quyết định.

Lúc này ở Hàn gia lại là … cảnh tượng khác.

Đinh Thục Nghi được hậu táng, đối với việc Đinh Thục Nghi chết đi, đại đa số người thấy mãn nguyện, thậm chí ngay cả thủ hạ của Đinh Thục Nghi lại càng cảm thấy vô cùng sướng khoái. Đinh Thục Nghi đã chết, bọn họ sẽ không cần phải đối mặt nhìn vẻ mặt đáng ghê tởm của ả nữa. Càng nhiều người lại là thấy may mắn là bọn họ không phải người mở ra mật thất, nếu không kẻ chết chính là bọn họ. Coi như gia chủ có thưởng cho bọn hắn tốt hơn nữa thì cũng không có cái mệnh đi hưởng.

Cũng không có người hoài nghi chuyện lần này, Thiếu chủ Hàn Như Liệt đều bị trọng thương, thực lực của Đinh Thục Nghi so với hắn thấp hơn, thì bị chết cũng bình thường. Huống chi một mật thất tràn đầy bảo bối như vậy, làm sao có thể không có cơ quan bẫy rập chứ? Gia chủ cùng Thiếu chủ có thể đi ra ngoài đã rất tốt rồi.

“Nghe nói lần này gia chủ từ trong mật thất chiếm được một thanh thần kiếm.”

“Ta cũng nghe nói vậy, nếu thế thì thực lực của Hàn gia chúng ta có thể lần nữa tăng lên.”

“Hơn nữa trong mật thất kia kim tệ lóng lánh lại càng đếm không hết, không nghĩ tới mật thất như vậy lại có thể bị gia chủ bọn họ phát hiện, thật sự là lợi hại a.”

. . . . . .

Hàn Như Liệt đang ở bên trong nhà tu luyện, sau khi Đinh Thục Nghi chết, hắn liền trở lại, còn hết thảy mọi chuyện hắn cũng không chú ý và cũng không quan tâm. Những bảo bối có được… toàn giao cho gia chủ bọn họ xử lý. Trừ việc xóa sổ Đinh Thục Nghi ra, thì hắn không có những việc khác cần làm. Bất quá trước khi bước vào tu luyện, hắn còn làm một chuyện, đó chính là đem thế lực của Đinh Thục Nghi làm tan rã hoàn toàn. Những thân tín của Đinh Thục Nghi toàn bộ bị hắn giải quyết hết, tuy nói việc làm của Đinh Thục Nghi khiến cho không ít người cực kỳ hận nàng, nhưng nàng cũng có thân tín. Những người này nếu như giữ lại, tương lai có thể đem đến uy hiếp. Diệt cỏ không tận gốc, gió xuân thổi qua nó lại mọc dậy. Đạo lý này đã trở thành suy nghĩ thâm căn cố đế trong đầu của hắn, nên tuyệt đối không thể để cho loại uy hiếp này tồn tại. Bởi vì … giữ tại chút ít uy hiếp này, tương lai có thể biến thành uy hiếp trí mạng của bọn họ.

Đem mọi chuyện cần thiết xử lý xong, tâm tình của hắn nhẹ nhàng không ít. Không có đi đến kết quả xấu nhất, hết thảy thuận lợi cũng như dự đoán lúc trước của hắn, Chỉ Ly cũng có thể yên tâm. Đợi qua ít ngày, hắn có thể mang Chỉ Ly trở lại.

Nghĩ tới một màn này, trên mặt Hàn Như Liệt không khỏi lộ ra nụ cười, trở ngại giữa hắn cùng với Chỉ Ly đã giải quyết một nửa, kế tiếp chút ít chuyện khác cũng coi như không làm được cái gì.

Lúc này, Mộ Chỉ Ly đang trên đường đi đến Luyện Đan Thất. Nàng mới vừa ở trong phòng Băng tu luyện chăm chỉ, nên hàn khí trong cơ thể tích góp từng tí một đã không ít, hôm nay nhiệt độ ở chỗ xung quanh nàng đứng cũng sẽ rớt xuống mấy phần. Nàng tin tưởng cho nàng thêm thời gian một tháng nữa, thì Hỗn Độn Thiên Lực có thể tiến hóa rồi. Chẳng qua, không biết sau khi hấp thu sáu loại sức mạnh thì Hỗn Độn Thiên Lực sẽ phát sinh biến hóa như thế nào, nhưng nghĩ lại chắc sẽ không làm cho nàng thất vọng.

Ở khoảng thời gian tu luyện trong phòng Băng này, nàng cũng là thấy được Lăng Lạc Trần tu luyện rất khắc khổ. Cơ hồ phần lớn thời gian hắn đều ở trong phòng Băng tu luyện, hai người mặc dù đang cùng nhau tu luyện, nhưng mấy lần bọn họ nói chuyện với nhau cũng không nhiều. Lúc nàng rời đi động tác rất nhỏ, nàng không hy vọng sẽ ảnh hưởng đến Lăng Lạc Trần tu luyện.

Ở Thần Quyết Cung nàng vẫn nghe người ta nói Lăng Lạc Trần là thiên tài, tuổi không lớn lắm mà thực lực đã vượt xa bọn họ nhiều như vậy, đạt tới trình độ mà bọn họ khó sánh bằng. Nghĩ đến bọn họ sẽ không thể nào kéo gần hơn khoảng cách giữa họ và Lăng Lạc Trần nữa. Nàng cũng biết tên thiên tài này của Lăng Lạc Trần có được phải ở trên việc tu luyện khắc khổ đến cỡ nào, bất luận là thiên phú hay sức người, nếu tu luyện không khắc khổ thì cũng không thể lấy được thành tựu tốt, chẳng qua đáng tiếc phần lớn mọi người chỉ có thấy được một mặt thành công của bọn họ, mà không biết ở phía sau bọn họ phải bỏ ra bao nhiêu gian khổ.

Thử nghĩ xem cũng đúng, kiếp sống tu luyện của nàng sợ là so sánh với những người khác còn truyền kỳ hơn. Mười lăm tuổi bắt đầu tu luyện, ngắn ngủi mấy năm đã đạt tới thực lực hôm nay, nói ra cũng không biết người bên cạnh có thể tin tưởng hay không, nhưng đoạn đường đi tới này, kinh nghiệm tích lũy được cũng không ít. Thực lực cùng sự cố gắng có quan hệ rất trực tiếp.

Thời điểm Mộ Chỉ Ly đi tới Luyện Đan Thất lần nữa, mọi người thấy nàng trên mặt đều lộ ra nụ cười thân mật. Thất chủ đã báo cho với bọn họ, sau này Mộ Chỉ Ly đến Luyện Đan Thất luyện đan sẽ có không quy định thời gian, nàng cũng đã thành sư muội của mọi người. Nhưng mà lại không có mấy người chân chính xem nàng thành sư muội mà đối đãi, dù sao thuật luyện đan của Mộ Chỉ Ly, tất cả mọi người đều thấy tận mắt, so sánh với Dật Ngự sư huynh cùng Tử Thanh sư tỷ còn muốn lợi hại hơn, cho dù thời gian đến đây muộn, nhưng ở trong mắt mọi người cũng là nhân vật để họ nhìn lên.

Không ít người đêu ôm ý nghĩ cùng Mộ Chỉ Ly lôi kéo làm quen, nói không chừng Mộ Chỉ Ly có thể chỉ điểm bọn họ một hai. Bọn họ ở chỗ này học tập thuật luyện đan mặc dù cũng có người tiến hành chỉ điểm, nhưng trước sau không phải tất cả vấn đề đều có thể nhận được câu trả lời, nhưng giữa sư huynh muội nói chuyện với nhau thì sẽ không giống, chỉ hy vọng Mộ Chỉ Ly là một sư muội dễ chung sống cùng nhau.

Đối với những đều này, nam tử ban đầu khi dẫn dắt Mộ Chỉ Ly đi gặp Thất chủ cũng làm cam đoan, Mộ Chỉ Ly tuyệt đối là một người dể chung đụng, hắn đã từng cùng Mộ Chỉ Ly nói chuyện rất nhiều, hơn nữa Mộ Chỉ Ly không có chút làm cao nào, bình dị gần gũi. Việc này khiến mọi người càng thêm mong đợi Mộ Chỉ Ly đến.

Mộ Chỉ Ly vừa tới, có thân ảnh xinh đẹp xuất hiện ở bên cạnh của nàng, và còn có một thân ảnh tuấn dật ở phía sau nữa. Không nghi ngờ chút nào, hai người lần này chính là Hạng Tử Thanh cùng An Dật Ngự.

Gương mặt Hạng Tử Thanh lộ nụ cười nhìn Mộ Chỉ Ly:

“Hoan nghênh muội tới Luyện Đan Thất a, sau này chúng ta chính là sư tỷ sư muội rồi, có một vài vấn đề trên phương diện luyện đan còn hi vọng muội có thể chỉ giáo nhiều hơn.”

Ban đầu sau khi thất bại, tâm tình của nàng rất nát bét, nhất là ở nhiều trước mặt của đệ tử mất hết mặt mũi, làm cho nàng sống ở trong phòng mấy ngày cũng chưa từng ra cửa. Sau khi được An Dật Ngự cùng Tạ Vãn Phong khai thông, nàng cũng hiểu rõ không ít. Mặt mũi vân vân cũng không phải quan trọng nhất, đề cao thuật luyện đan mới quan trọng. Tựa như Mộ Chỉ Ly như vậy lại đối với chút ít hư danh này đều không để ý, mới có thể phát triển tốt hơn. Nàng thật sự là không nên câu nệ những thứ kia, không nên vì có một chút bản lãnh nhỏ thì cuồng vọng tự đại. Nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, nàng hẳn nên mở ra tấm lòng. Thua một lần cũng không còn cái gì không chịu được, ngày sau Mộ Chỉ Ly tới Luyện Đan Thất tu luyện, nàng còn có rất nhiều cơ hội tỷ thí nữa. Huống chi có một vị sư muội như vậy, nàng càng có động lực để luyện đan hơn.

Nụ cười khẽ kia khiến cho không ít người liên tiếp dừng chân quan sát, không nghĩ tới Mộ Chỉ Ly thắng Tử Thanh sư tỷ, mà Tử Thanh sư tỷ còn không kể hiềm khích lúc trước để cho Mộ Chỉ Ly chỉ giáo, thật là làm cho người tán thưởng.

Nghe được lời nói của Hạng Tử Thanh…, Mộ Chỉ Ly cũng có chút kinh ngạc, không nghĩ tới một lần nữa gặp mặt, nàng vẫn có thể đối mặt với nàng như vậy, từ trong ánh mắt của nàng nhìn ra, đây mới thực là lòng dạ rộng rãi, đối với nàng cũng không có chút nào địch ý.

“Tử Thanh sư tỷ khách khí, cùng chung tiến bộ là được.”

Mộ Chỉ Ly cười yếu ớt.

Ai ngờ Hạng Tử Thanh một tay lôi kéo Mộ Chỉ Ly nói:

“Sau này đều là người mình, cũng đừng khách khí như vậy. Đi, tỷ dẫn muội đi xem Luyện Đan Thất của muội, nếu như có cái gì không hài lòng cứ nói cho tỷ biết, tỷ sẽ giúp muội chuẩn bị.”

Bộ dáng phảng phất như bằng hữu tốt đã cùng Mộ Chỉ Ly quen biết nhiều năm vậy, hoan khoái lôi kéo nàng rời đi. An Dật Ngự đứng ở phía sau vừa nhìn bóng lưng hai người, trên mặt lộ ra nụ cười bất đắc dĩ, chẳng qua là ở chỗ sâu đáy mắt vẫn nồng đậm sủng nịnh như cũ. Tính tình của Tử Thanh chính là như vậy, một khi quyết định chân chính tiếp nhận người nào, thì đều xuất phát từ trong tim trong phổi một chút cũng không để ý. Bất quá cũng chính là điểm này mới càng thêm làm cho người ta yêu thích, nàng chính là một người đơn thuần không có ý xấu như vậy, nên luôn khiến cho hắn không yên lòng.

Mộ Chỉ Ly này thoạt nhìn lãnh đạm, nhưng cũng không phải là một người xấu, ngược lại người như vậy thường thường thích hợp chung đụng cùng Tử Thanh hơn. Hắn biết người có bề ngoài lãnh đạm, muốn đi vào trong lòng nàng cũng không dễ, chỉ khi nào đi vào được thì đó chính là bằng hữu cả đời. Tin tưởng ngọn lửa như Tử Thanh mới có thể làm cho hàn băng mặt ngoài của nàng tan rã sao. Như vậy cũng tốt, Tử Thanh liền sẽ không có cảm giác cô đơn nhàm chán.

Rất nhanh, Mộ Chỉ Ly bị Hạng Tử Thanh kéo đến trước một phòng luyện đan. Ở bên trong Luyện Đan Thất, phòng luyện đan như vậy có rất nhiều, bất quá phòng luyện đan này của nàng hiển nhiên so với một số phòng luyện đan khác còn muốn lớn hơn nhiều.

“Đây chính là phòng luyện đan của muội, đối diện chính là phòng luyện đan của tỷ. Bên cạnh phòng của tỷ là phòng luyện đan của Dật Ngự, sau này chúng ta trao đổi cũng là dễ dàng.”

Hạng Tử Thanh cười tủm tỉm nói.

“Ha hả, sư tỷ suy nghĩ đích thực chu đáo.”

Mộ Chỉ Ly mỉm cười, phòng luyện đan ở đây đối với nàng mà nói cũng không có ảnh hưởng gì, nàng chỉ cần một nơi an tĩnh, khí cụ đơn giản có thể luyện đan là được.

“Sư phụ ở vị trí cũng rất gần, đi vào bên trong một chút là có thể tìm được sư phụ. Như vậy bất luận là sư phụ chỉ điểm chúng ta, hay là chúng ta đi tìm sư phụ cũng rất dễ dàng.”

Mộ Chỉ Ly hướng bên trong vừa nhìn, quả nhiên, nghe tiếng nói của Tạ Vãn Phong ở phía trước cách đó không xa.

020

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s