♍ 011: Phụ thân và nữ nhi hợp tác, An Nhiên bái sư

“Phụ thân, người không có việc gì chứ!”

An Nhiên đi lên đỡ lấy Triệu Hầu gia.

“Nhiên Nhi, giúp phụ thân đứng lên.”

“Được.”

An Nhiên đáp.

“Phụ thân, người không cảm thấy mấy lần nữ nhi gặp phải ám sát, số người một lần so một lần nhiều hơn, hơn nữa cuối cùng đối phương còn mời tới Độc lão quái. Người cảm thấy Tống di nương cùng lão Phu nhân có bản lĩnh lớn như vậy sao? Đuổi giết ta hình như đều là tử sĩ. Các nàng có phải đã cùng người bên ngoài liên thủ hay không.

Nghe Vương ma ma nói bên người mẫu thân từng có bốn nha đầu Xuân Hạ Thu Đông, ai cũng có sở trường riêng, các nàng hiện tại ở nơi nào, có thể có người đã phản bội mẫu thân hay không. Về phần lão Phu nhân, chúng ta làm sao có thể để cho bà sống dễ chịu được chứ!”

Triệu Hầu gia tay vuốt tóc An Nhiên một chút, nói:

“Nhiên Nhi của ta rốt cục trưởng thành, phụ thân thật vui mừng. Mẫu thân con lúc sắp chết từng cùng phụ thân nói, có khi sủng ái cũng là một loại thương hại, cho nên, phụ thân cố ý không can thiệp bỏ mặc con, cho rằng như vậy các nàng sẽ không để mắt tới con, ai ngờ phụ thân sai lầm rồi. Nhiên Nhi, con có thể tha thứ cho phụ thân không?”

“Đương nhiên, phụ thân phải đáp ứng dạy võ công cho Nhiên Nhi nha.”

“Được, ngày mai phụ thân liền bắt đầu dạy võ công cho Nhiên Nhi.”

Triệu Hầu gia nói xong cùng An Nhiên lại về tới thư phòng, sau đó lại làm cho Lí Minh phái người đến dọn dẹp thư phòng một chút. Cứ như vậy, một khi phụ thân và nữ nhi đem khúc mắc tháo gỡ, cảm tình bỗng chốc thân cận không ít.

“Phụ thân, người nói người từng trúng đồng tâm cổ của ngoại công, theo như con lý giải, đồng tâm cổ hình như là một đôi đi, vậy chỉ có mẫu thân cũng ăn vào, mới có thể đạt tới hiệu quả đồng tâm. Nếu mẫu cổ chết đi, vậy một cái mẫu cổ khác cũng không thể sống sót, người nói mẫu thân có phải không có chết hay không, hoặc là bị người của ngoại công cứu đi.”

An Nhiên nói.

‘Lúc trước khi ở hiện đại, vu cổ được xem như vô cùng thần bí. Chính mình đối với vu cổ ở cổ đại thật cảm thấy hứng thú, cố ý xem rất nhiều sách cổ nha!’

“Thật sự, con là nói mẫu thân có có khả năng còn sống sao?”

Triệu Hầu gia bỗng chốc bắt được tay An Nhiên kích động hỏi.

“Đau.”

Triệu Hầu gia với sức mạnh ở tay của một người thường luyện võ, An Nhiên làm sao có thể chịu được.

Triệu Hầu gia nhìn thấy An Nhiên kêu đau, áy náy buông lỏng tay ra.

“Thực xin lỗi, phụ thân nghe nói mẫu thân con không chết rất kích động.”

“Con cũng không xác định, chỉ là đoán .”

Con ngươi Triệu Hầu gia lóe sáng một chút rồi lại tối sầm xuống.

“Về phần lão Phu nhân phụ thân liền giao cho con đi, con nhất định không cho bà ta sống tốt. Đúng rồi, khối ngọc bội của phụ thân là từ đâu có được thế?”

An Nhiên bỗng nhiên nhớ tới Tiêu Khải Phàm cùng nàng có khối ngọc bội giống nhau, không khỏi hỏi nhiều một câu.

“Nhiên Nhi, là nói khối Băng Yến kia sao? Kỳ thật nó là mẫu thân con tặng cho ta, là tín vật đính ước của chúng ta.”

Triệu Hầu gia nói xong ho khan hai tiếng, nét mặt già nua có chút đỏ lên.

An Nhiên trong lòng cười thầm.

‘Không phải là cái tín vật thôi sao, lão cha hờ còn thẹn thùng, ha ha. ‘

Vì nói sang chuyện khác, Triệu Hầu gia hỏi:

“Nhiên Nhi, con ngày hôm qua cầm cái kia, thứ có thể nói chuyện gì đó, cũng là thế ngoại cao nhân đưa cho con sao?”

“Đúng vậy, cái này gọi là di động, còn có thể chụp nữa! Phụ thân muốn tới thử hay không.”

An Nhiên nói xong, thì lấy ra mà chụp Triệu Hầu gia một tấm ảnh, đem Triệu Hầu gia lại càng phát hoảng.

“Phụ thân, không có việc gì, người xem hình cái đầu của người có đúng là ở bên trong hay không nè.”

An Nhiên đem di động đưa tới trước mặt Triệu Hầu gia.

Triệu Hầu gia thật cẩn thận tiếp lấy di động, nhìn thấy hình ảnh nửa người của ông trên màn hình, kinh hỉ nói:

“Thật sự là thần kỳ nha, nơi này nếu có ảnh mẫu thân con thì tốt rồi, như vậy phụ thân có thể mỗi ngày đều nhìn thấy nàng …”

Nói xong lại đem di động trả lại cho An Nhiên. Sau đó lại lâm vào hồi ức nhớ nhung ái thê.

An Nhiên yên lặng rời khỏi thư phòng.

Về phần lão Phu nhân, An Nhiên phải nên xử phạt bà như thế nào đây?

An Nhiên suy nghĩ thật kỹ.

Có rồi, lấy di động thu một đoạn ghi âm không phải được sao, buổi tối mỗi ngày để cho Tư Cầm đi hù dọa một chút, một thời gian, không chết cũng phải điên rồi.

Bắt đầu từ sáng sớm ngày hôm sau, An Nhiên liền bắt đầu cùng Triệu Hầu gia học tập võ công cổ đại.

An Nhiên có trí nhớ siêu cường, đem Triệu Hầu gia cũng kinh ngạc một phen.

‘Chuyện quái gì vậy, chỉ cần học một lần thôi sao.’

Triệu Hầu gia âm thầm cao hứng khi nữ nhi của ông quả thực là thiên tài.

Dạy An Nhiên luyện tập nội lực nhập môn xong, Triệu Hầu gia liền bắt đầu nơi nơi thu thập nội công tâm pháp thích hợp cho nữ tử tu luyện. Tìm được mọi thứ cổ xưa nhất đều đưa cho An Nhiên.

Buổi tối hôm nay, sắc trời tối đen, chìa tay ra nhìn không thấy ngón tay, An Nhiên mời Triệu Hầu gia đến xem diễn, phụ thân và nữ nhi hai người ghé vào trên nóc nhà Tĩnh An Đường, chỉ thấy một đạo bóng trắng tiến vào viện Tĩnh An Đường của lão Phu nhân, bay tới bay lui.

Chỉ chốc lát sau, còn có thanh âm truyền ra:

“Tóc, tóc, tóc, a, ha ha ha, Tống Minh Nguyệt [khuê danh của lão Phu nhân] để mạng lại, trả lại nhi tử cho ta , trả lại mạng cho ta, ha ha ha, ô ô… trả lại nhi tử cho ta, trả lại mạng cho ta…”

Nếu người ở hiện đại nghe thanh âm như thế, nhất định có thể nghe ra, thanh âm ngay từ đầu là âm nhạc mở đầu trò chơi chúng ta thường xuyên chơi ‘plant vs zombie’, may nhờ An Nhiên cầm laptop, đem đoạn nhạc mở đầu ‘plant vs zombie’ và ghi âm phía sau hợp lại cùng nhau, liền biến thành một đoạn thanh âm khủng bố.

Lại nói đến lão Phu nhân cùng Lý ma ma đều sợ tới mức tè ra quần rồi, bí mật này chỉ có hai người các bà biết. Nếu có người biết, cũng chỉ có Liên di nương chết đi. Các bà nghĩ một vạn lần cũng không biết An Nhiên cùng Triệu Hầu gia đã biết chân tướng chuyện năm đó rồi. Lão Phu nhân bị dọa nên xụi lơ ở trên giường không ngừng dập đầu, miệng nói:

“Liên di nương, van cầu ngươi tha cho ta đi, nhiều năm như vậy, hàng năm ta cúng tiền vàng mã cho ngươi, chưa bao giờ bỏ qua, nhi tử của ngươi hiện tại tốt lắm, hắn, hắn hiện tại đã quý vì là Hầu gia, ngươi yên tâm đi thôi, van cầu ngươi buông tha ta đi! Van cầu ngươi …”

“Chuyện không liên quan đến lão Phu nhân nha! Liên di nương, cầu ngươi buông tha cho lão Phu nhân đi, năm đó đều là lão nô làm, van cầu ngươi buông tha lão Phu nhân đi! Muốn lấy mạng, thì đòi mạng của ta này, ô ô, bí mật này ta ẩn dấu bốn mươi năm, ép làm ta không thở nổi.”

Lý ma ma là người trung thành, đến thời điểm này cũng không quên đem giúp lão Phu nhân phủi sạch quan hệ, đem mọi chuyện đều đổ lên trên người bà.

Triệu Hầu gia ở trên nóc nhà đem tay nắm thật chặt.

‘Lão bà này hóa ra cũng không phải dạng tốt đẹp gì, ngươi không phải muốn chết sao? Ta cứ không cho ngươi chết, ta muốn cho ngươi cùng lão khất bà hai người sống không bằng chết.’

Không thể không cảm thán nữ nhi của ông nghĩ biện pháp quả thật hay, ý tưởng đơn giản như vậy đã khiến cho hai lão bà hiện nguyên hình. Lão Phu nhân cùng Lý ma ma muốn kêu người đến, kết quả động tĩnh náo lớn như vậy, lại ngay cả một người cũng không có xuất hiện. Hạ nhân trong viện của Lão Phu nhân nàng sớm bảo Tư Họa dùng mê dược làm cho ngất đi, ngủ được rất lâu rồi.

An Nhiên cảm thấy đã đủ, Tư Kỳ lúc này mới rời khỏi viện của lão Phu nhân.

An Nhiên cùng Triệu Hầu gia không lâu sau cũng rời khỏi Tĩnh An Đường của lão Phu nhân.

“Ôi, Tiểu thư của ta, vừa mới nhưng làm nô tì mệt muốn chết rồi, không ngừng bay tới bay lui, càng đừng nói tới âm thanh này, nếu như nô tì không biết trước, nô tì cũng bị dọa chết khiếp ấy chứ. Các ngươi biết không, ha ha, bộ dạng của lão Phu nhân cùng Lý ma ma lúc bị dọa đâu, ha ha.”

Tư Kỳ vừa trở về liền líu ríu nói không ngừng.

Vương ma ma thở dài một hơi, nói:

“Chuyện này được gọi là, không làm chuyện gì khuất tất thì nửa đêm không sợ quỷ kêu cửa.”

“Ta thấy nha không bằng đem Tống di nương cũng dọa một chút, Tống di nương nhất định hại không ít người rồi, khẳng định chột dạ cũng có thể, tốt nhất cũng dọa bà ta sợ chết khiếp luôn.”

Xuân Nhi nói.

“Được rồi, đều đừng nói nữa, sớm nghỉ ngơi một chút đi. Hành động lần này của Tư Kỳ, ta cũng không tin, lão Phu nhân bà có thể chịu được, hừ.”

An Nhiên nói.

Ngày hôm sau lão Phu nhân liền bị bệnh, mời thái y đến xem, thái y nói lão Phu nhân trúng tâm ma, phải đi đến trước mặt Phật Tổ sám hối, mới có thể giải trừ tâm ma. Thái y cũng là người thông minh, miệng lão Phu nhân không ngừng nhắc tới:

“Liên di nương, van cầu ngươi tha ta đi, ta cũng không dám nữa, ta sai lầm rồi…”

Còn có cái gì không rõ, đây đều là chuyện trạch đấu dơ bẩn trong nhà, vả lại là mẫu thân Hầu gia, từ trước đến nay chính thất cùng tiểu thiếp liền thề không đội trời chung, chuyện lại không liên quan tới ông, vẫn nên khóa nhanh miệng ông quan trọng hơn. Cho nên để lại một ít dược vật an ủi rồi bước đi.

Hầu gia thì càng lười quản.

Tư Kỳ nhận được mệnh lệnh ba ngày thì hai ngày hành động, lão Phu nhân có thể tốt mới là lạ. Cuối cùng hết cách, chỉ có cùng Lý ma ma chuyển đến phật đường, ngày ngày ăn chay niệm phật cũng không khởi sắc chút nào. Từ đây lão Phu nhân bệnh không dậy nổi.

Thấy thế này, Tống di nương cũng dọa không nhẹ, núi to mà bà ta dựa vào đã đổ, không thể không an phận được. Hạ nhân trong phủ càng biết đến phủ chỉ sợ phải đổi chủ rồi thì bắt đầu ào ào đầu lớn đầu nhỏ chuyển đến bên Hầu gia.

An Nhiên mỗi ngày đều rất nỗ lực luyện tập võ công cùng nội công tâm pháp mà Triệu Hầu gia giao cho, Triệu Hầu gia đi ra ngoài vài ngày sau khi trở về, liền cho An Nhiên một nhuyễn kiếm tên là “Lục Ỷ”, không cần thì quấn ở trên thắt lưng, nhìn qua, tựa như một cái thắt lưng xinh đẹp vậy, căn bản nhìn không ra được một phần nhuyễn kiếm. Khi dùng chỉ cần nhấn một cái lò xo là có thể lấy ra.

Kiếm “Lục ỷ” này thế nhưng là thanh kiếm quý hiếm, lưỡi kiếm nhỏ nhưng sắt bén, chém sắt như chém bùn. Thân kiếm còn tương đối mỏng nhẹ, không nặng cho lắm.

An Nhiên thích quá chừng, từng hỏi Triệu Hầu gia là ở đâu ra, biểu cảm của Triệu Hầu gia có chút mất tự nhiên nói.

“Con chỉ cần dùng là được, chuyện khác cũng đừng hỏi.”

An Nhiên thấy Triệu Hầu gia không chịu nói, cũng chỉ dừng thôi.

Buổi tối hôm nay, An Nhiên đang ở đằng sau tiểu giáo trường luyện kiếm. Chợt nghe có người nói:

“Hừ, đường đường một Hầu gia, thế nhưng trộm lục ỷ của ta, ta còn cho rằng tìm để cho ai, hóa ra cho nữ nhi bảo bối của hắn, chỉ có điểm võ công này, thật sự là đáng tiếc cho thanh lục ỷ của ta.”

An Nhiên ngẩng đầu liền nhìn thấy một nữ nhân mặc u phục đạo cô đứng trên một gốc cây cổ thụ . Nghĩ rằng:

‘Lão cha ta vì tìm binh khí xứng với ta, mà người ngay cả kẻ trộm cũng làm. Chủ nhân của kiếm người ta cũng đã tìm tới cửa, mình trước tiên vẫn nên tiếp đãi cho phải chứ!’

“Không biết pháp danh tiên cô, xưng hô thế nào? An Nhiên có lễ, ta không biết bảo kiếm này là của người, nếu không, ta sẽ đi tìm binh khí khác cho người nha. Hoặc người cần cái gì hay là ngân lượng, ta mua lại của người được không?”

Đạo cô vừa nghe An Nhiên nói chuyện, chỉ sửng sốt một chút, không nghĩ tới tiểu nha đầu còn biết cấp bậc lễ nghĩa, không tệ, xem nàng vừa rồi luyện tập, cũng là mầm giống luyện võ tốt, bà rất thích, không bằng thu làm đệ tử của bà đi.

‘Ừ, cứ làm như vậy đi.’

“Bần đạo pháp danh Mai Tiên, tiểu nha đầu, con có nguyện trở thành đồ đệ của ta không?”

Đạo cô hỏi.

An Nhiên suy nghĩ một chút nói.

“Tiên cô, ta phải cùng phụ thân thương lượng một chút có thể chứ?”

“Không cần thương lượng, Nhiên Nhi cứ việc bái sư là được.”

Không biết khi nào Triệu Hầu gia đã tới giáo trường.

“Sư đệ, sau vài năm bản lĩnh tăng không ít nha, ngay cả tặc cũng làm, lúc nào mà đường đường một Hầu gia đổi nghề rồi? Muốn ta thu nữ nhi đệ làm đồ đệ, nói trước một tiếng, cần gì đem lục ỷ của ta cũng trộm đến vậy.”

Mai Tiên đạo cô nói.

Nét mặt già nua Triệu Hầu gia đỏ lên, nói:

“Sư tỷ, đệ nếu không ăn trộm lục ỷ của tỷ thì tỷ làm sao có thể dễ dàng rời núi đây.”

Mai Tiên đạo cô ha ha cười:

“Đệ nha, cũng lớn tuổi như vậy rồi, vẫn còn giống khi trẻ tuổi. Được, gọi là Nhiên Nhi à, đúng không, nhanh lên bái sư đi!”

“Vâng, sư phụ, xin nhận đồ nhi một lạy.”

Hai đầu gối của An Nhiên quỳ xuống đất nói.

“Được rồi, đứng lên đi! Về sau, cứ cách ba ngày, vi sư đến một lần, chỉ dạy con ba tháng, tục ngữ nói sư phụ dẫn vào cửa, tu hành ở cá nhân. Thanh lục ỷ này nếu như đưa cho con, ngươi liền giữ đi!”

Mai Tiên đạo cô nói.

An Nhiên trả lời.

“Vâng. ”

Từ đây nàng đi theo Mai Tiên học tập võ công.

♎ 012 ♒

Advertisements

2 comments on “♍ 011: Phụ thân và nữ nhi hợp tác, An Nhiên bái sư

  1. Pingback: Kiều Thê Của Tướng Quân Mặt Lạnh | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

  2. Pingback: ♒ 010 ♎ Trở về Hầu phủ, một góc của núi băng | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s