♎ 058 Vô sinh? Thật hay giả?

Thời gian yên tĩnh, bình yên thật tốt.

Bên hồ làn sóng trong vắt khắc ở phía trên làn váy nữ tử, như khói như sông.

Lâm Cẩn Du đối với Nam Cung Diệp nói:

“Cám ơn.”

Nàng làm người một chút cũng không già mồm cãi láo, được người khác khen nàng hát hay, nàng lại vì sao không tiếp nhận đây?

Nam Cung Diệp ấn cái nút trên tay cầm, xe lăn lộn đi về phía trước, hắn hỏi:

“Bài hát hay này thích hợp để thanh xướng, tên gọi là gì?”

Lâm Cẩn Du chuyển mắt chung quanh, mùi vị thuốc bắc tùy theo mà đến, nàng trả lời:

“Xuân về hoa nở.”

“Xuân về hoa nở……”

Nam Cung Diệp yên lặng nhớ kỹ tên bài này, phỏng chừng giống như trong lòng đã có một ngọn lửa ấm áp đang chậm rãi thiêu đốt, chỉ chốc lát sau liền dũng mãnh tràn vào tứ chi bách hải của hắn, làm cho hắn như gỗ gặp gió xuân.

Lâm Cẩn Du nhìn chung quanh, hỏi:

“Huynh sao lại một mình ở chỗ này? Cấu tạo và tính chất của đất ở nơi này tương đối tươi xốp, khả năng di chuyển của xe đẩy sẽ không tốt đâu, thị vệ và tỳ nữ của huynh đâu?”

“Bọn họ có việc.”

Nam Cung Diệp nhẹ nhàng trả lời:

“Nếu xe đẩy của ta không thể động, nàng …… Cũng có thể đẩy, không phải sao?”

Lâm Cẩn Du cười cười, lộ ra răng nanh trắng noãn:

“Vậy cũng được à.”

Đối với Nam Cung Diệp, trong lòng nàng luôn có một nơi luôn trở nên vô cùng mềm mại như vậy, thế cho nên hắn nói cái gì, nàng cũng sẽ không phản bác hắn, có lẽ là thương cảm đối với kẻ yếu đi.

“Nàng mới vừa rồi hát bài xuân về hoa nở kia chỉ là một phần trong đó thôi nhỉ? Có thể hát toàn bộ cho ta nghe không?”

Lâm Cẩn Du sang sảng gật đầu nói:

“Được.”

Nam Cung Diệp nhếch môi mỏng hơi giương lên một chút độ cong.

Nhưng mà, vừa dứt lời, khi Lâm Cẩn Du chuẩn bị mở miệng hát thì Lãnh Diễm đúng lúc đó như tia chớp xuất hiện trước mặt Nam Cung Diệp, vô cùng ‘sát’ phong cảnh.

“Nhị gia, thuộc hạ có chuyện khẩn cấp muốn bẩm báo.”

Nam Cung Diệp nghe vậy, chuyển mắt nhìn về phía Lãnh Diễm, trong mắt bắn ra dao sắc nhỏ mà Lãnh Diễm có thể nhìn thấu hiểu được, hắn gật đầu, biết bản thân phạm sai lầm, nhưng mà, việc này không phải là nhỏ, hắn nhất định phải tới bẩm báo mới được.

Lâm Cẩn Du thấy Nam Cung Diệp có việc muốn xử lý, lại đối với hắn nói:

“Ngày khác lại hát cho huynh nghe đi, huynh bận huynh cứ đi trước.”

Nói xong, tay áo phất một cái, xoay người mà đi.

Sau khi thân ảnh Lâm Cẩn Du đi xa, trên người Nam Cung Diệp áp suất thấp như trước không thể trì hoãn thêm được nữa, hắn đối với Lãnh Diễm nói:

“Ngươi tốt nhất nói ra một chuyện thực cấp bách, bằng không chuẩn bị trọng phạt đi.”

Lãnh Diễm nghe vậy đè thấp thân mình đưa vào lỗ tai Nam Cung Diệp thấp giọng nói một đoạn, Nam Cung Diệp nghe vậy mày nhíu lại, nói:

“Quay về lều lại nói tỉ mỉ.”

Tiếp theo Lãnh Diễm đem Nam Cung Diệp đẩy về phía lều trại.

Lâm Cẩn Du tiếp tục ở bờ sông lắc lư. Không bao lâu, trời liền chậm rãi tối đen, nàng dọc theo cạnh bờ sông đi thật lâu, ở trong cỏ lau lay động chậm rãi đi về phía trước, cũng không biết đã đi đến chỗ nào.

Khi Lâm Cẩn Du muốn xoay người trở về thì bỗng nhiên nghe thấy một trận cỏ lau ma sát lẫn nhau mà phát ra thanh âm.

Nàng ngưng thần nín thở, núp ở bên cạnh đẩy một cây cỏ lau ra quan sát phía trước, chỉ thấy phía trước cách đó không xa một nữ tử mặc y phục màu vàng nhạt xuyên qua đám cỏ lau, trên người nàng hương vị son bột nước hỗn hợp với hương vị cỏ lau tràn ngập làm cho Lâm Cẩn Du khó chịu.

Khi Lâm Cẩn Du thấy nữ tử này, mày hơi khởi động, nếu nàng không có nhớ lầm, thì nữ tử này hẳn là tỳ nữ Linh Đang của Nam Cung Diệp đi!

Đã trễ thế này, nàng ta còn ở trong bụi cỏ lau chạy tán loạn, là muốn làm cái gì a?

Sau khi Linh Đang đẩy cỏ lau ra hai bên bước về phía trước, Lâm Cẩn Du cũng lén lút đi theo ở phía sau. Nàng xuyên qua đám cỏ lau mênh mông, hiện ra ở trước mặt nàng đó là một biển hoa hải dầu058.

Bây giờ đang là đêm tối, nhan sắc của hoa hải dầu sáng rõ được bao phủ ở dưới bóng đêm đã không phải là dễ thấy. Khi Lâm Cẩn Du bước vào biển cây cải dầu, tìm một tảng đá thấp bé ngồi xổm ở chỗ đó.

Nàng vươn đầu nhô ra hướng ra ngoài dò xét, nhưng thấy Linh Đang đi tới đi lui bỗng nhiên đã bị người kéo lấy y phục, sau đó cả người nàng ta liền ngã xuống trong cây cải dầu. Lâm Cẩn Du ngưng mắt nhìn lại, phát hiện một nam tử xoay người đem Linh Đang đặt ở dưới thân.

“Ặc–”

Khi Lâm Cẩn Du thấy rõ ràng diện mạo của nam tử kia, nàng thở ra một hơi.

‘Tại sao lại chộp được cảnh yêu đương vụng trộm a?’

Ách……

Hình như nàng tìm từ không đúng rồi, hai người này, nam chưa hôn nữ chưa gả, không thể gọi là yêu đương vụng trộm được, chỉ có thể gọi là tình đầu ý hợp.

Linh Đang bị Nam Cung Diễm áp ở phía trên bông cải, chóp mũi truyền đến là hương vị bùn đất thơm ngát, hắn cúi người muốn ở trên mặt Linh Đang ngắt lấy một mảnh cỏ thơm, kết quả lại bị Linh Đang nâng tay ngăn lại:

“Thái Tử, chàng đây là muốn làm cái gì?”

Nam Cung Diễm nghe vậy, liền cầm tay Linh Đang, cười nói:

“Tiểu sư muội, hiện nay không có người, muôn vẫn là muốn gọi huynh như vậy sao?”

‘Tiểu sư muội?’

Khi Lâm Cẩn Du nghe được cách xưng hô này, thì đôi mắt trợn to.

‘Hóa ra Linh Đang chính là một nô tì bị Nam Cung Diễm phái đến nằm vùng bên người Nam Cung Diệp, cũng không nghĩ ra, Linh Đang này lại là tiểu sư muội của hắn?’

Thật khiến cho nàng xấu hổ a……

Lông mi Linh Đang giương lên hừ lạnh nói:

“Không gọi chàng như vậy, vậy gọi chàng như thế nào?”

Nam Cung Diễm cười trả lời:

“Tất nhiên gọi là nhị sư huynh mới đúng, tiểu sư muội đang giận dỗi với nhị sư huynh sao?”

Linh Đang hừ nói:

“Ai mà giận chàng? Đừng đặt mình lên cao quá.”

Nam Cung Diễm nâng cằm của Linh Đang lên, trêu tức nói:

“Một khi đã như vậy, vậy muội cần gì phải đáp ứng ta lưu lại ở bên người Nam Cung Diệp chứ?”

“A, chàng không cho phép ta coi trọng hắn sao?”

Linh Đang khiêu khích trả lời.

Nam Cung Diễm nghe vậy, đôi mắt hẹp dài tức thì như mây đen áp đỉnh, hơi thở quanh thân hắn cũng lạnh xuống:

“Muội là của ta, chớ có nói như thế nữa! Muội coi trọng hắn, ta đây hiện tại sẽ đem hắn giết đi!”

Linh Đang nghe vậy, trên lông mi dương lên:

“Nam Cung Diễm, thiên hạ nào có người như chàng như vậy? Lúc nào cũng đứng núi này trông núi nọ, vì sao vẫn còn muốn đến quấn quít lấy ta? Lúc này chàng đã có kiều thê trong ngực, chẳng lẽ còn muốn giữ bước chân của ta sao?”

Nam Cung Diễm trả lời:

“Cưới nàng chính là kế tạm thích ứng thôi, muội nên biết, trong lòng huynh chỉ có muội.”

“Nhưng thân thể của chàng lại không nghĩ như vậy!”

Linh Đang nghe vậy trực tiếp phản bác, nàng vì sao liền thích một người nam nhân chỉ yêu sắc đẹp như vậy?

Nam Cung Diễm nắm giữ tay Linh Đang, nghiêng thân lại muốn đè nàng xuống:

“Tiểu sư muội, nam nhân không phải đều như vậy sao?”

Linh Đang thấy thế xoay người một cái né tránh đi, nàng nhíu mày nói:

“Nhị sư huynh, nếu như chàng chưa có cưới ta thì chàng đừng mơ tưởng mà có được cơ thể của ta.”

Nam Cung Diễm thấy thế, ý mất mát trong mắt hiện hết ra, vài ngày nay bởi vì muốn tuân thủ nghiêm ngặt lễ nghi quy củ này, mặc dù hắn ngày ngày ở cùng Nạp Lan Uyển Ngọc, nhưng cũng không thể chạm vào nàng ta, hắn đã qua hai ngày chưa có chạm qua nữ nhân, thật vất vả lắm mới tìm đến tiểu sư muội, hắn lại nhào một cái vô ích, điều này làm cho đoàn dục hỏa ở trong lòng hắn như thế nào dập tắt đây?

Nhưng mà, tính tình sư muội của hắn, hắn rất hiểu, nói một không có hai, chỉ là hiện tại cưới nàng thật đúng là không phải lúc.

“Tiểu sư muội, hiện tại thời cơ vẫn chưa chín mùi, chờ thời cơ chín mùi, ta tự nhiên sẽ cưới muội.”

Linh Đang phủi phủi bông cải trên người, cúi mắt nói:

“Vậy chờ cưới ta rồi nói sau.”

Đang tránh ở chỗ tối, khi Lâm Cẩn Du nghe được câu này tức thì cảm thấy thở dài nhẹ nhõm một hơi. Nàng còn tưởng rằng hai người đó cũng phải vật lộn nữa, như thế, nàng cũng không phải chính là người nhìn lén chuyên nghiệp sao?

Khi Linh Đang dội một gáo nước lạnh thì ngọn lửa dục hỏa trong lòng Nam Cung Diễm phía dưới chậm rãi dập tắt, hắn xoay người đứng lên, vỗ vỗ y bào, hỏi:

“Muội hôm nay tới tìm ta là có chuyện gì sao?”

“Ta vốn chính là người Hoàng Thượng hạ chỉ cho Nam Cung Diệp, cho nên, Nam Cung Diệp rất rõ ràng ta là người của ai, hắn làm chuyện bí mật gì ta đều không biết. Bất quá, bí mật một trăm luôn có một sơ hở, ta cũng không tin tưởng hắn có thể làm được tất cả mọi chuyện đều vạn vô nhất thất059.

Hôm nay hắn cùng với Lãnh Diễm nhắc tới chuyện bí mật quân đội, việc này ta cũng không biết là thật hay giả, cho nên ta đến đây nói cho chàng một chút, về phần thật hay giả thì chàng tự tìm hiểu đi.”

Nói tới đây, Linh Đang dừng một chút rồi lại nói tiếp:

“Sở dĩ ta còn lưu ở bên người hắn, bất quá là niệm tình chàng, chàng thử nghĩ xem, nếu để chàng mà suốt ngày đối mặt với một người mang theo mặt nạ, tâm tình của chàng nên có bao nhiêu khó chịu?”

Nam Cung Diễm cẩn thận lắng nghe Linh Đang nói, đang nghe đến bí mật quân đội thì mi nhíu lên, sau lại nghe Linh Đang thổ lộ thì thân tuấn mỹ của hắn lại hoạt động gân cốt, lần nữa nắm tay Linh Đang, nói:

“Để muội ở bên người hắn, thật sự là ủy khuất cho muội rồi.”

Linh Đang nhìn Nam Cung Diễm, đảo cặp mắt trắng dã, tiếp theo nói:

“Ta đi đây.”

Lâm Cẩn Du điểm trụ hô hấp chờ đợi Linh Đang đi qua.

Linh Đang cũng không quay đầu lại rời khỏi biển cây cải dầu, Nam Cung Diễm dường như có chút luyến tiếc, liền đuổi theo mà đi:

“Tiểu sư muội, muội đợi huynh với a.”

“Chàng tốt nhất nên cách ta xa một chút, bằng không khiến cho kiều thê của chàng thấy, không chừng sẽ phát điên lên mà làm gì đấy!”

“Ha ha, sư huynh chắc chắn bảo hộ muội chu toàn nha.”

Thanh âm hai người nói chuyện dần dần đi xa, Lâm Cẩn Du thở dài nhẹ nhõm một hơi đứng thẳng dậy chuẩn bị quay về, trong lòng lại nghiền ngẫm có nên đem quan hệ của Linh Đang và Nam Cung Diễm tiết lộ ra hay không, như thế Nạp Lan Uyển Ngọc cũng sẽ không trở lại tìm nàng gây sự nữa.

Trong lòng đang nghĩ như vậy, nào biết lại nghe đằng trước cách đó không xa đúng là truyền đến một trận khẽ kêu.

“Hai người các ngươi ở trong này làm cái gì?”

Nghe tiếng động yêu kiều đáng yêu đó, không phải Nạp Lan Uyển Ngọc thì là ai?

Lâm Cẩn Du vốn định đứng dậy rời đi, kết quả khi nghe thấy những lời này sau đó lại lần nữa ẩn trở về tảng đá. Lúc này đây, thay đổi phương hướng trốn phía ngược lại.

‘Ông trời đúng là mắt dài như vậy sao? Thật sự là gọi người người linh liền, vừa mới nghĩ như vậy, kết quả liền ứng nghiệm.’

Thật sự là quá tốt, Nạp Lan Uyển Ngọc này là thật không còn có công phu tìm nàng gây chuyện rồi.

Hai tay nàng vịn vào tảng đá, vươn nửa gương mặt nhìn về phía trước, nhưng thấy Nạp Lan Uyển Ngọc mặc y phục lửa đỏ, đôi mi thanh tú của nàng đứng thẳng, hiển nhiên đã giận không nhỏ.

Khi Nam Cung Diễm nhìn thấy Nạp Lan Uyển Ngọc thì vẫn chưa trả lời câu hỏi của nàng, chỉ hỏi:

“Nàng tại sao lại ở chỗ này?”

‘Như thế nào khéo như vậy? Tại sao Nạp Lan Uyển Ngọc có thể ở chỗ này? Nàng tự mình đi tới nơi này, hay là ai mật báo cho nàng?’

Nạp Lan Uyển Ngọc thấy Nam Cung Diễm không có trả lời câu hỏi của nàng, nàng xoay chuyển ánh mắt nhìn về phía Linh Đang. Nữ tử này nàng biết, là thị nữ bên người Nam Cung Diệp, nàng tức giận đến trước mặt Linh Đang, nâng tay liền hướng mặt Linh Đang đánh đi qua.

Linh Đang vì diễn trò, ở trong mắt mọi người nàng không có võ công, bất quá nàng xưa nay cũng là người điêu ngoa, điêu ngoa kia tất nhiên là không thua gì Nạp Lan Uyển Ngọc, thấy Nạp Lan Uyển Ngọc chuẩn bị tát úp lại, nàng xoay người né trốn, sau đó tay áo đảo qua, Nạp Lan Uyển Ngọc thu thế không kịp đúng là nhào tới trong đám cây cải dầu.

Nam Cung Diễm thấy thế cả kinh nói:

“Ngọc Nhi……”

Nạp Lan Uyển Ngọc đánh Linh Đang một cái tát dùng khí lực toàn thân, lúc này khí lực toàn thân đổ về phía trước đương nhiên là dừng không được. Nam Cung Diễm không kịp bắt lấy nàng, nàng cứ hướng đất mẹ mà chào hỏi, hoàn toàn giống như con chó ăn cứt.

( Ụt : Em xin thề đây là câu nguyên văn của tg, mất vệ sinh quá T_T )

Linh Đang thấy thế lông mày nhíu lại, sau đó liếc mắt nhìn Nam Cung Diễm một cái xong liền phẩy bào rời đi.

Nam Cung Diễm nhìn bóng lưng Linh Đang rời đi, cũng không nói cái gì, chỉ đi nâng Nạp Lan Uyển Ngọc dậy:

“Ngọc Nhi, nàng có bị gì hay không?”

Nạp Lan Uyển Ngọc lần này đụng cũng không nhẹ, khi Nam Cung Diễm đem nàng nâng dậy, phát hiện bên cạnh miệng tất cả đều là máu, hẳn là bị đụng trúng hàm răng rồi.

Khi Lâm Cẩn Du nhìn thấy miệng Nạp Lan Uyển Ngọc bị đụng chảy máu thì đôi mắt trừng lớn, trong lòng chỉ nói một câu.

‘Đáng đời!’

Ai kêu trong ngày thường nàng ta ngang ngược kiêu căng như vậy? Dù sao vẫn có người thu thập nàng ta!

Lúc Nam Cung Diễm trông thấy bên miệng Nạp Lan Uyển Ngọc có vết máu sợ hãi than:

“Trời, thật là nhiều máu!”

Nói xong lấy khăn tay ra muốn giúp Nạp Lan Uyển Ngọc chà lau vết máu bên miệng, Nam Cung Diễm chính là một người phong lưu, khắp nơi lưu tình, người như vậy đối với nữ nhân không trái với khuôn vàng thước ngọc của hắn, hắn là có thể che chở đầy đủ. Lúc này nhìn thấy Nạp Lan Uyển Ngọc đụng thành như vậy, tim của hắn tự nhiên cũng liền hơi hơi đau lòng.

Nạp Lan Uyển Ngọc một phen đẩy Nam Cung Diễm ra:

“Ta còn chưa gả cho chàng đâu, chàng làm sao liền nhớ những nữ tử khác rồi?”

Nam Cung Diễm mày nhíu lại, giải thích nói:

“Ta cùng với nàng ta bất quá là tình cờ gặp ở chỗ này thôi.”

Nạp Lan Uyển Ngọc lắc đầu nói:

“Nói bậy, ta thấy chàng đối với nàng ta vui vẻ dịu dàng đấy thôi.”

Trong nụ cười kia rõ ràng liền mang theo tình yêu, hắn lừa ai chứ?

Nói xong, Nạp Lan Uyển Ngọc cố sức đứng dậy cuối cùng trốn chạy đi.

Nam Cung Diễm kêu một tiếng sau cũng đuổi theo:

“Ngọc Nhi……”

Khi tất cả mọi người đều đi xa, thì cuối cùng Lâm Cẩn Du từ phía sau tảng đá đi ra, tảng đá kia vô cùng thấp bé, nàng muốn núp ở phía sau phải đưa toàn bộ tay chân cuộn mình lại, nhìn lâu như vậy, thân mình nàng thật sự là vừa đau vừa mệt.

Tay dùng sức đánh bả vai và chân cẳng một chút, Lâm Cẩn Du nâng bước rời khỏi biển cây cải dầu.

Bây giờ đi trở về, nàng sẽ chờ xem kịch vui. Bây giờ xem chính là Nạp Lan Uyển Ngọc và Linh Đang ai ngang ngược hơn, đời người phấn khích, quả nhiên không có chỗ nào không có mặt a.

Nạp Lan Uyển Ngọc một đường rơi lệ về tới bên trong lều trại, trên đường gặp Nạp Lan Duệ Tích và Nạp Lan Duệ Thảng.

Khi hai người bọn hắn nhìn thấy nước mắt Nạp Lan Uyển Ngọc rớt xuống, nhíu mày trăm miệng một lời hỏi:

“Ngọc Nhi, xảy ra chuyện gì?”

Nạp Lan Uyển Ngọc che mặt không để ý tới hai người bọn họ, bay thẳng đến lều trại của nàng.

Chân mày Nạp Lan Duệ Tích nhíu nhanh, đã thấy Nam Cung Diễm nhanh bước đi theo ở phía sau Nạp Lan Uyển Ngọc, hắn tiến lên một bước ngăn Nam Cung Diễm lại, hỏi:

“Xảy ra chuyện gì?”

Nam Cung Diễm hướng hắn cười nói:

“Một chút hiểu lầm mà thôi.”

Dứt lời thân mình lướt qua bên cạnh Nạp Lan Duệ Tích đuổi theo Nạp Lan Uyển Ngọc.

“Đại hoàng huynh, ta nhìn mặt Ngọc Nhi giống như bị thương, chúng ta cũng đi nhìn xem đi.”

Nạp Lan Duệ Tích gật gật đầu, sau đó hai người đi theo.

Nạp Lan Uyển Ngọc vừa vào lều trại đã làm cho Nhạc Nhi giật nảy mình:

“Công chúa, mặt người xảy ra chuyện gì vậy? Sao lại nhiều máu như vậy?”

“Ngươi đi ra ngoài! Ta không muốn ngươi tò mò nhìn Bản công chúa như vậy!”

Nạp Lan Uyển Ngọc thấy đồ vật gì liền ném thẳng đến Nhạc Nhi mà gầm rú thành tiếng.

Nhạc Nhi thấy thứ gì cũng quẳng tới, vội vàng đi trốn, nào ngờ né tránh một cái lại thấy một cái khác bay đến, trong lúc một đồ vật sắp đâm vào đầu nàng, thì nàng chỉ cảm thấy một đạo kình phong thoáng qua bên cạnh, cũng là có người đem vật phẩm kia đỡ lấy. Nhạc Nhi vừa chuyển mắt liền thấy Nam Cung Diễm, nàng gật đầu thỉnh an nói:

“Thái Tử Điện hạ vạn phúc kim an.”

Nam Cung Diễm cầm đồ vật trong tay vẫy tay nói:

“Ngươi trước đi xuống.”

Nhạc Nhi gật đầu xoay người ra khỏi lều trại, trở ra lều trại sau lại thấy Nạp Lan Duệ Tích và Nạp Lan Duệ Thảng đứng ở bên ngoài. Nạp Lan Duệ Tích ý bảo nàng không cần lên tiếng, sau đó đem nàng vẫy lui.

Nam Cung Diễm đem vật gì đó do Nạp Lan Uyển Ngọc ném đi đặt lại ở trên bàn, sau đó liền bước tới chỗ Nạp Lan Uyển Ngọc đang khóc.

Nạp Lan Uyển Ngọc lúc này đã ngồi ở phía trên nhuyễn sạp, đưa lưng về phía Nam Cung Diễm, nhìn tình trạng thân thể run run kia, nghĩa là đang khóc thút thít rồi.

“Ngọc Nhi…… để cho ta trước xem vết thương bên ngoài miệng của nàng chút được không?”

Nam Cung Diễm mềm nhẹ nói chuyện, chậm rãi đi đến bên người Nạp Lan Uyển Ngọc đỡ bờ vai của nàng.

Nạp Lan Uyển Ngọc nghe vậy, nghiêng đầu nói:

“Ta không cần chàng quan tâm!”

“Ngọc Nhi, ngoan, để vi phu nhìn xem, được chứ?”

Nam Cung Diễm xuất ra đòn ôn nhu sát thủ, đối với Nạp Lan Uyển Ngọc phun hơi thở như hoa lan.

Nạp Lan Uyển Ngọc tuy rằng ngang ngược, nhưng đối với chuyện tình yêu nam nữ cũng không so được với Nam Cung Diễm kinh nghiệm đầy mình, nàng nghe Nam Cung Diễm nói hai chữ ‘vi phu’ thì hai má tức thì liền đỏ.

Nam Cung Diễm thấy thế khóe môi giương lên, hơi có vẻ đắc ý, hắn đem thân mình gần sát Nạp Lan Uyển Ngọc một chút, nâng tay vén vài sợi tóc bên tai của Nạp Lan Uyển Ngọc, mang theo tiếng nói từ tốn ở bên tai nàng tiếp tục nói:

“Nàng bị thương, vi phu sẽ đau lòng, đến đây, để cho vi phu nhìn xem……”

Nói xong tiếp tục đi đến gần thân thể của Nạp Lan Uyển Ngọc, muốn cho nàng đối mặt với hắn.

“Không cần……”

Nạp Lan Uyển Ngọc đã bắt đầu nhõng nhẽo, Nam Cung Diễm thấy thế trong mắt hiện lên sắc thái thắng lợi.

Nữ nhân, quả nhiên đều là đặc biệt dễ dụ, trừ bỏ tiểu sư muội xảo quyệt của hắn kia.

Dưới sự mềm giọng ôn tồn của Nam Cung Diễm, Nạp Lan Uyển Ngọc chậm rãi quay đầu, khuôn mặt ngày xưa xinh đẹp lúc này toàn bộ đều là bùn đất màu đen, môi cũng sưng lên một khối lớn, Nam Cung Diễm thấy thế nhíu mày nói:

“Phải mau chóng tìm ngự y tới nhìn chỗ vết thương này, bằng không lưu lại vết sẹo sẽ không tốt đâu.”

“Linh Đang kia nhất định là cố ý!”

Nạp Lan Uyển Ngọc mở miệng lên án.

Nam Cung Diễm cố ý đánh lạc hướng mà nói:

“Chúng ta bôi thuốc trước, được không? Chuyện khác sau này lại nói.”

Nha đầu Linh Đang kia, từ nhỏ kiêu căng, Nạp Lan Uyển Ngọc ở trước mặt nàng nhất định là chiếm không được tiện nghi, hắn tự nhiên sẽ không lo lắng cho Linh Đang, hắn bây giờ chỉ là muốn thế nào mới có thể làm cho Nạp Lan Uyển Ngọc không đi tìm Linh Đang gây chuyện, để tránh nàng lại bị thương tổn nữa.

Nạp Lan Uyển Ngọc nghe vậy gật gật đầu:

“Được……”

‘Nam Cung Diễm nói rất đúng, trước đem vết thương trên mặt chữa khỏi lại nói, về phần tiểu tiện nhân Linh Đang kia, chậm chút lại thu thập cũng không muộn! Ả Linh Đang này dám làm cho mình đi gặm bùn, mình tuyệt đối sẽ không để cho nàng ta sống tốt đâu!’

Nạp Lan Duệ Tích và Nạp Lan Duệ Thảng đứng ở ngoài lều trại, nghe thấy hai người ở bên trong lều trại nói xong, Nạp Lan Duệ Thảng còn muốn vén rèm tiến vào để hỏi đến cuối cùng thì bị Nạp Lan Duệ Tích ngăn lại:

“Đây là chuyện giữa phu thê hai người họ, Ngọc Nhi cũng lớn rồi, cũng nên tự một mình học cách đảm đương đi.”

‘Nếu ngay cả việc nhỏ ấy nàng cũng không thể giải quyết thì đi đến Đông Lâm rồi còn có thể làm sao bây giờ?’

Để lại câu nói, Nạp Lan Duệ Tích phất y bào màu trắng rời khỏi lều trại Nạp Lan Uyển Ngọc. Nạp Lan Duệ Thảng ngưng mi suy tư một lát sau cũng rời khỏi.

Lại qua một thời gian, Lâm Cẩn Du nhẹ nhàng từ tốn về tới bên trong doanh địa, trên mặt vẻ mặt ngưng trọng đi không ít, khi nàng vén rèm trở lại lều của nàng thì, ở một cái lều trại khác một thân ảnh chậm rãi xuất hiện, khi người nọ nhìn thấy thần sắc trên mặt của Lâm Cẩn Du, cánh môi mỏng hơi hơi giơ lên một chút độ cong.

“Chủ tử, người làm như vậy, Nam Cung Diễm kia vạn nhất mà biết thì không tốt đâu.”

Lãnh Diễm đứng ở bên cạnh Nam Cung Diệp, nhẹ giọng nói ra.

Hôm qua khi chủ tử hạ mệnh lệnh, hắn cũng có chút lo lắng, chỉ là chủ tử hắn liền không có nói cái gì nữa.

Nam Cung Diệp nghe vậy, đôi mắt dưới mặt nạ nhìn không ra có bao nhiêu gợn sóng, hắn chỉ chậm rãi nói:

“Hắn xưa nay đối với bí mật quân đội của Tuyên Vương phủ ta thật là cảm thấy hứng thú, việc này thật giả khó phân biệt, hắn nhất thời cũng phân biệt không rõ ràng. Huống hồ, hôm qua chuyện Nạp Lan Uyển Ngọc cùng bọn họ gặp nhau cũng không có người của chúng ta đi chỉ dẫn, căn bản tìm không thấy dấu vết để lại. Mặc khác, hắn mà biết thì phải làm thế nào đây? Hắn ngay cả nữ nhân của mình cũng quản không xong, còn có thể quản gì chứ?”

Lãnh Diễm nghe vậy thu liễm tầm mắt cúi đầu:

“Lời này nhưng thật ra rất đúng, mà chủ tử, người gần đây sao lại cùng trước đây không giống với nhau vậy? Trước đây người cũng không xen vào!”

Lời này lúc trước hắn sớm đã muốn nói vẫn chưa có chọn đúng cơ hội. Chủ tử đối với chuyện Nam Cung Diễm cho tới bây giờ đều là bỏ mặc, lúc này đây đúng là vì Lâm Cẩn Du mà phá lệ, bởi vậy còn đắc tội Nam Cung Diễm, hắn đây là vì sao?

Nam Cung Diệp nghe vậy, ngước mắt ngóng nhìn núi non xa xa, thật lâu sau, mới trả lời:

“Việc thuộc bổn phận mà thôi.”

Dứt lời, xe lăn chậm rãi lăn mà đi.

Lãnh Diễm nhíu mi nhìn bóng lưng Nam Cung Diệp dần dần đi xa, không hiểu ra sao.

‘Cái gì gọi là việc thuộc bổn phận? Lâm Cẩn Du kia cùng bọn họ nửa điểm quan hệ cũng không có, tại sao thuộc bổn phận nhỉ?’

……

( Ụt : Thuộc bổn phận nha nha nha, có ai đoán được cái gì hơm :3 ~ )

Bởi vì Nạp Lan Uyển Ngọc bị thương, mà Nam Cung Diễm phải đem mối tình thắm thiết của hắn thể hiện được vô cùng nhuần nhuyễn. Lúc này đây, toàn bộ ngự y doanh địa đều bị Nam Cung Diễm bắt giữ qua đây giúp Nạp Lan Uyển Ngọc trị liệu vết thương bên ngoài miệng.

Lâm Cẩn Du nhàn đến vô sự, lại không có người tìm nàng gây chuyện, một đêm trôi qua tương đối là an ổn.

Hôm sau, bầu trời bắt đầu có mưa phùn lất phất, bởi vì không có người đánh thức, Lâm Cẩn Du ngủ một giấc đến trưa, sau khi tỉnh lại nhìn nhìn sắc trời một chút, phát hiện đã tới buổi trưa rồi, Lâm Cẩn Du gọi Tử Anh hỏi:

“Hôm nay vì sao đến buổi trưa còn không có động tĩnh gì, chẳng lẽ là phải ở chỗ này nghĩ ngơi và hồi phục một ngày sao?”

Tử Anh trả lời:

“Chiêu Hòa Công chúa bị thương, Thái Tử Điện hạ hạ lệnh ở chỗ này nghỉ ngơi một ngày, ngày mai lên đường.”

Khóe môi Lâm Cẩn Du kéo lên, bất quá chính là đụng đến miệng mà thôi, hơn nữa, Nạp Lan Uyển Ngọc cũng là ngồi ở trong hôn liễn, lại không cần nàng ta làm cu li, về phần ở trong này nghỉ ngơi một ngày sao? Nam Cung Diễm này diễn đến trình độ hơi quá rồi, nói vậy Nạp Lan Uyển Ngọc hẳn cũng sẽ không lại tức giận hắn.

Rửa mặt chải đầu xong, Lâm Cẩn Du liền đem y phục của nàng hôm qua thay ra đặt ở trong chậu tính cầm ra bờ sông giặt. Ngày thường ở Tướng phủ, y phục của nàng đều là Hân Nhi giặt, nội y tự chế của nàng cũng đều là do từ tay Hân Nhi mà ra, nha đầu Hân Nhi đó có một đôi tay khéo léo, có thể dệt ra sản phẩm trông rất sống động.

Nhớ được lúc đó nàng cầm bản vẽ đi tìm Hân Nhi hỏi nàng ấy có thể làm ra vật như vậy hay không, tiểu nha đầu nhìn bản vẽ tuy rằng một mặt kinh ngạc, nhưng lại vẫn là gật đầu. Sau này khi nàng lấy nội y đến thì quả thực chính là rất kinh diễm, không thể nghĩ được tay nghề của nha đầu đó so với máy may hiện đại cũng còn muốn tốt hơn, đóa hoa thêu hiện ra giống như thật đến không ngờ, mặc ở trên người vô cùng gợi cảm.

Lần này đi Đông Lâm, Thính Vũ và Hân Nhi cũng không ở bên người, vì khiến cho không gặp phiền toái không cần thiết, nàng vẫn là tự chính mình giặt y phục sẽ tương đối tốt hơn.

Lâm Cẩn Du bưng chậu ra lều trại, một đường hướng bờ sông đi đến.

Hôm nay trời không có chút khói bụi, thường thường có vài hạt mưa phùn lất phất, đều nói mưa xuân quý như dầu, hơn nữa, mưa ở cổ đại lại không có acid kèm theo, dính một chút cũng không sao.

Đi tới đi lui, mưa liền ngừng.

Đến bờ sông, Lâm Cẩn Du cho rằng khí trời như vậy cũng không có người giặt y phục, kết quả khi nàng đi tới bờ sông lại phát hiện nàng suy nghĩ sai lầm rồi, lúc này bờ sông đúng là ngồi không dưới mười người, đều cầm chày gỗ đang giặt y phục a.

Bất quá, trong những người này cũng có người căn bản không có giặt y phục, mà là ngồi ở phía trên tảng đá chân không dính chút bọt nước.

Người này trừ bỏ Linh Đang còn ai vào đây?

Linh Đang và Linh Lung hai người cùng các người khác có chút khoảng cách.

Hôm nay trời tuy rằng có gió thổi bụi bay, nhưng đến cùng vẫn là ban ngày, chân Linh Đang trắng noãn như ngọc liên liền bại lộ ở dưới ánh nắng như vậy.

Theo Lâm Cẩn Du biết, nữ tử nơi này rất bảo thủ, là không thể ở trước mặt người bên ngoài tùy ý lộ chân ra, chỗ đó chỉ phu quân mới có thể thấy thôi. Lúc này thấy Linh Đang nghênh ngang để chân trần ngịch nước, Lâm Cẩn Du ít hoặc nhiều vẫn có chút kinh ngạc.

Bàn chân của Linh Đang hứng một chút nước hất về trên người Linh Lung đang giặt y phục, Linh Lung mặc áo lụa, tức thì đã bị nước làm cho ẩm ướt.

Nàng chuyển mắt hỏi:

“Ngươi theo ta rốt cuộc muốn làm cái gì?”

Hai tay Linh Đang bắt chéo trước ngực nhìn Linh Lung trả lời:

“Không làm cái gì a, ta cũng chỉ là muốn biết ngươi vì sao đối với Nam Cung Diệp tốt như vậy.”

Linh Lung xoay người tiếp tục giặt y phục, nói:

“Người là chủ tử, ta là nô tì, thế thôi.”

Nghe vậy, Linh Đang lại hướng Linh Lung hất một thân nước. Lúc này đây bởi vì nhấc chân quá cao, đúng là đem nước vung đến trên mặt Linh Lung, mày lá liễu của nàng nhíu cao khinh thường nói:

“Ngươi không thấy hắn thật khủng bố sao? Một người bình thường cả ngày mang theo cái mặt nạ, có nhiều đêm, ta thức dậy đi ngoài, thiếu chút nữa bị hắn hù chết nha……”

Linh Lung nghe vậy không có đáp lời.

Lâm Cẩn Du nghe Linh Đang nói như thế, đôi mi thanh tú cũng hơi hơi run rẩy, chỉ cảm thấy Linh Đang này giáo dưỡng quá kém.

Linh Đang thấy thế tiếp tục tự quyết định:

“Ta nghe nói nha, hắn giống như không thể giao hợp đấy……”

Lời vừa nói ra, Linh Lung ném y phục trên tay xuống, khi y phục bị ném đi bọt nước bắn tung tóe lên cả tảng đá, mày của nàng nhíu lại phản bác nói:

“Ngươi nói cái gì?”

Lâm Cẩn Du bởi vì có nội lực, lỗ tai rất thính, những lời này tự nhiên nghe vào trong lỗ tai, nàng vừa nghe tới điểm quan trọng, nàng cả kinh đôi mắt trừng lớn.

Nàng vừa mới có nghe lầm hay không?

Linh Đang kia lại nói Nam Cung Diệp không thể giao hợp?

Thật hay giả?

Linh Đang thấy Linh Lung quăng y phục đi, nàng chậc chậc nói:

“A, ta còn tuỏng ngươi là đầu gỗ đó, hóa ra ngươi cũng biết tức giận à. Thế nào? Ta nói sai rồi sao? Chuyện này toàn bộ người Đông Lâm đều biết cả rồi!”

Lời vừa nói ra, đồng tử Lâm Cẩn Du co rụt lại, chuyện Nam Cung Diệp không thể giao hợp thực là toàn bộ người Đông Lâm đều biết sao?

Vậy hắn có bao nhiêu đáng thương chứ? Ngay cả loại chuyện riêng tư này cũng làm cho người khác biết.

“Ngươi…… Ngươi chớ có vô lễ như thế, nếu như ngươi lại nói hưu nói vượn, ta liền……”

Linh Lung tức giận đến cả mặt đỏ bừng.

Nhưng mà, khi lời của nàng còn chưa có nói xong, Linh Đang đứng dậy ở bên trong sông, nàng cất bước đi đến bên cạnh Linh Lung vươn ngón trỏ bắt đầu đâm ngực Linh Lung:

“Ngươi sẽ thế nào? Ta nói hưu nói vượn thì ngươi phải làm thế nào đây?”

Linh Lung nhìn chằm chằm Linh Đang, nghĩ tới lời chủ tử dặn dò, cuối cùng đem tức giận nuốt xuống.

“Ngươi nói đi, nói đi nha, nói ngươi có thể thế nào hả?”

Linh Đang thấy thế tiếp tục đi châm ngực Linh Lung, đâm làm cho lông mày của Linh Lung đều phát run theo.

Lâm Cẩn Du thấy Linh Lung tức giận lại không có khả năng phát ra thì khẽ lắc đầu một cái, lại đi tới bên cạnh bắt đầu giặt y phục.

Nàng lấy nội y ra ở bên trong nước sông ngâm một chút, sau đó liền cầm lấy xà phòng bôi lên. Nhưng mà, lúc nàng vừa mới lau một hồi thì phía trên đỉnh đầu bỗng nhiên xuất hiện một bàn tay, bởi vì giật mình mà không kịp phản ứng nên người kia cứ thế từ trong tay nàng đoạt đi nội y rồi.

“Trời ạ, đây là cái dạng y phục gì, sao lại quái dị như vậy? Vật này làm sao mà mặc?”

Linh Đang cầm dây lưng áo ngực lắc tới lắc lui rồi hỏi.

Lâm Cẩn Du nghe vậy tức thì liền nổi giận, nhanh chóng đứng dậy nâng tay liền hướng nội y mà bắt tới. Tốc độ Lâm Cẩn Du cực nhanh, nhưng mà Linh Đang tất nhiên là người biết võ công của Lâm Cẩn Du, khi Lâm Cẩn Du tiến lên bắt lấy nội y thì nàng sớm có chuẩn bị, rứt tay lại rồi cầm nội y xoay người liền lên bờ.

“Trả lại cho ta!”

Lâm Cẩn Du một tiếng tức giận, dưới chân điểm bay vút mà đi.

Linh Đang giảo hoạt cười, dưới chân giống như sinh ra gió vậy, vài cái liền nhảy lên bờ sông vào trong rừng cây.

Lâm Cẩn Du thấy nàng bước như cưỡi mây, cảm thán khinh công của Linh Đang này đúng là xuất thần nhập hóa. Bất quá, bởi vì nàng khắc khổ luyện tập, khinh công của nàng cũng không kém. Đôi mi thanh tú vừa nhíu, dồn khí đan điền, Lâm Cẩn Du phi thân đuổi theo.

Lắc thân vài cái, Lâm Cẩn Du liền đứng ở trước mặt Linh Đang, tay nàng ngăn đường đi của Linh Đang lại, quát khẽ nói:

“Trả lại cho ta!”

Linh Đang cầm dây lưng nội y ở trong tay lắc lắc một chút, nói:

“Có bản lĩnh liền từ trong tay ta mà lấy nè!”

Vừa dứt lời, Lâm Cẩn Du chỉ cảm thấy trước mắt bóng trắng lướt qua, khoảng giây lát, nội y trong tay Linh Đang liền biến mất vô tung ảnh.

Linh Đang cả kinh, trừng lớn mắt hỏi:

“Là ai?”

“Ngươi tỳ nữ này sao lại điêu ngoa kiêu căng như thế?”

Trong gió truyền đến tiếng quát lớn trầm thấp.

Đôi mắt Lâm Cẩn Du phút chốc trợn to, bởi vì người nói chuyện không phải ai khác mà là Nạp Lan Duệ Tích. Trong tay Nạp Lan Duệ Tích nắm lấy nội y, đứng ở giữa Lâm Cẩn Du và Linh Đang.

( Ụt : Có nàng nào đang uống nước xong đọc tới đoạn này phun thẳng vào màn hình vì phì cười như ta không. Ôi tưởng tượng tới cảnh này thực sự là xấu hổ mà. )

Linh Đang thấy Nạp Lan Duệ Tích đến xen vào, lại nói:

“Đã có người đến hỗ trợ, như vậy sẽ không vui nữa.”

Nói xong, vỗ vỗ nước trên tay, xoay người ngửa đầu rời khỏi.

Lâm Cẩn Du hiện tại đã hoàn toàn không để ý đến Linh Đang, tầm mắt của nàng chỉ đặt ở trên tay Nạp Lan Duệ Tích, có vẻ…… Cái kia…… Hắn cầm là áo ngực của nàng nha!

Này…… Có thể không cần như vậy hay không 囧?

Nạp Lan Duệ Tích hiển nhiên không biết hắn cầm trên tay là cái gì, hắn đem nội y mở ra, sau đó đưa cho Lâm Cẩn Du, nói:

“Cho nàng.”

Lâm Cẩn Du cầm lấy nội y, chỉ cảm thấy bên tai đều nóng bừng, nàng cũng không kịp nói cám ơn, xoay người quay đầu bước nhanh rời khỏi.

Nạp Lan Duệ Tích đứng ở trong rừng cây, có chút không rõ trạng thái của Lâm Cẩn Du.

‘Nàng đến tột cùng là làm sao thế?’

Bởi vì quá mức mờ mịt, Nạp Lan Duệ Tích đúng là sơ ý không biết từ một nơi bí ẩn có một đôi mắt sắc nhỏ, đôi mắt đao sắc kia hoàn toàn có thể đưa hắn xé rách thành mảnh.

Nam Cung Diệp và Lãnh Diễm ẩn ở bên trong rừng cây, đem tình cảnh mới vừa rồi nhìn rất rành mạch.

Lãnh Diễm nhìn chằm chằm bóng lưng Lâm Cẩn Du đi xa, bồn chồn hỏi:

“Vậy đến tột cùng đó là thứ gì vậy?”

Bộ dạng chẳng ra cái gì cả, hắn nghĩ là toàn thân cũng tìm không thấy một chỗ có thể mặc cái kia đi.

Nam Cung Diệp nghe vậy chuyển mắt nhìn chằm chằm Lãnh Diễm, thần sắc đông lạnh, hắn thấp giọng nói:

“Câm miệng.”

Đôi mắt Lãnh Diễm chớp chớp.

‘Chủ tử đây là như thế nào, vừa thấy Nạp Lan Duệ Tích và Lâm Cẩn Du ở cùng nhau, hắn liền bắt đầu có áp suất thấp.

Nhưng mà, mình bất quá chỉ hỏi một chút mà thôi, chủ tử có cần nổi giận như vậy không?’

Vì tránh cho chủ tử lại tức giận, Lãnh Diễm nói sang chuyện khác:

“Linh Đang kia có phải nên xử lý hay không?”

Vài ngày nay chủ tử không biết phát điên cái gì, chỉ thích đi theo sau lưng của Lâm Cẩn Du, còn nói việc này là thuộc bổn phận nữa, hắn làm thuộc hạ tuy rằng thông minh, nhưng cũng không thể như sách trời a, hắn là người, sách trời hắn là thực không hiểu a……

Nam Cung Diệp thu liễm con mắt nói:

“Bây giờ còn không phải lúc xử lý nàng, nếu nàng là người bình thường, đã chết sớm rồi!”

“Nhưng mà bộ dạng nàng điêu ngoa thế kia, thuộc hạ thật sự là không quen nhìn.”

Lãnh Diễm chuyển mắt nhìn Linh Lung, trong lòng vì Linh Lung kêu oan.

“Có lẽ…… sắp còn có người thu thập nàng.”

Nam Cung Diệp cụp đôi mắt xuống, thấp giọng mà ra.

‘Không cần chính mình ra tay liền có thể khơi mào chiến tranh ở hai phe, cảm giác như vậy quả thật không tệ.’

Lãnh Diễm nghe vậy một mặt mê hoặc:

“Ai ạ?”

Môi mỏng Nam Cung Diệp hơi nhếch lên, không có nói nữa, đôi mắt sắc thâm thúy như biển thăm thẳm, không biết lại đang suy nghĩ cái gì.

Linh Đang khoanh tay xuyên qua rừng cây, vẻ mặt kiêu căng, nghĩ mới vừa rồi trêu đùa Lâm Cẩn Du một phen, trong lòng thực sự cao hứng.

Bên trong rừng cây một mảnh xanh biếc, gió thổi dẫn tới lá cây vù vù rung động.

Bỗng nhiên khi Linh Đang bước về phía trước đột nhiên tạm dừng, ở một bên tai nàng liền thấy trong gió vang khác thường, nàng chuyển mắt hỏi:

“Là ai?”

Giọng nói hạ xuống, chỉ thấy giữa rừng cây tùng nhảy ra vô số hắc y nhân, bọn họ mang đao mà đến trực tiếp hướng mặt của Linh Đang.

Đôi mi thanh tú của Linh Đang vừa nhíu, từ bên hông rút ra một thanh đao như mảnh lá liễu, loan đao kia mềm mại mang theo lực mạnh mẽ, một cái uốn lượn sau đó liền thẳng tăm tắp. Khi hắc y nhân nhìn thấy loan đao kia thì rõ ràng bước chân bị kiềm hãm, hiển nhiên thật không ngờ Linh Đang này lại là người biết võ công. Bất quá, sững sờ trong giây lát, hắc y nhân chợt mang đao mà đi dồn ép hướng về phía Linh Đang.

“Keng keng keng–”

Trong rừng truyền đến thanh âm binh khí va chạm, mấy người trong giây lát liền đánh nhau ở cùng một chỗ.

Bọn Hắc y nhân bao vây quanh lấy Linh Đang, thừa dịp khe hở tập kích Linh Đang quát hỏi:

“Người nào? Dám tập kích bản cô nương?”

“Lên!”

Hắc y nhân vẫn chưa trả lời câu hỏi của nàng, chỉ tiếp tục vây đánh nàng.

Linh Đang đôi mắt híp lại, trong mắt sát ý đột nhiên hiện ra:

“Cho các ngươi nhìn xem bản cô nương lợi hại như thế nào!”

Lời nói phát ra, trong tay loan đao lá liễu biến hóa, dưới chân bay vút như tia chớp hướng ở giữa hắc y nhân nhảy lên qua lại tứ phía.

Chỉ nghe một trận tiếng vang, hắc y nhân này liền đứng ở tại chỗ bất động, Linh Đang nhìn những hắc y nhân rồi lau khô vết máu ở phía trên loan đao, hừ một tiếng chuẩn bị thu kiếm, nhưng mà, vào lúc này trong gió lại truyền đến sát ý.

Lúc này những hắc y nhân đứng ở tại chỗ vẫn không nhúc nhích một lát sau toàn bộ liền ngã xuống đất khí tuyệt bỏ mình.

Linh Đang thấy lại có người đột kích, mày nhíu sâu hơn, cầm lấy loan đao lại ép tới lần nữa.

Một hồi đánh nhau xong, một đám hắc y nhân mới tới lại rơi vào thế hạ phong, mấy người ở trong rừng đánh nhau, bởi vì động tác như mưa, đúng là di chuyển hơn một dặm.

“Đều đi tìm chết đi!”

Linh Đang giết mà đỏ hai mắt, chuẩn bị xuất ra tuyệt chiêu, thì không thể đoán được những hắc y nhân tức thì phân tán bốn phía mà lên, trong lòng Linh Đang cả kinh nói không ổn. Nhưng mà, lúc này đã muộn, chỉ thấy chung quanh rừng cây đột ngột từ mặt đất mọc lên, hé ra một thiên la địa võng trói buộc Linh Đang lại.

Linh Đang cầm loan đao lá liễu trong tay nâng tay đi thám thính thiên la địa võng này, lại nghe trong rừng hắc y nhân nói rằng:

“Thiên la địa võng này chính là tơ tằm từ da cá mập Nam Hải mà tạo thành, dù ngươi sử dụng loại thần khí nào cũng là chém không đứt được.”

“Các ngươi đến cùng là ai phái tới?”

Linh Đang lớn tiếng hỏi.

Tay hắc y nhân cầm mê dược, quăng tới Linh Đang, Linh Đang ngửi được thuốc bột xong tức thì liền hôn mê luôn, hắc y nhân ra mệnh lệnh nói:

“Đem nàng mang đi!”

Một lát sau, hắc y nhân liền mang Linh Đang mang đi, rừng cây mới vừa rồi còn kịch liệt đánh nhau lại khôi phục yên tĩnh.

Sau khi thân ảnh mọi người hoàn toàn biến mất, sau một gốc cây cối cao lớn bên trong rừng cây hiện ra một thân ảnh của nữ tử, nàng kia mặc đồ tỳ nữ hầu hạ, chính là tỳ nữ Linh Lung của Nam Cung Diệp.

“Người đâu!”

Lúc này thần sắc ôn hòa ở trên mặt của Linh Lung hoàn toàn không giống với lúc nãy khi bị Linh Đang khi dễ, lúc này nàng mang một sắc thái đông lạnh, nàng hạ giọng nói một câu sau đó, trong rừng tức thì nhảy ra hai gã nam tử che mặt mặc y phục màu đen.

Linh Lung mệnh lệnh nói:

“Tức khắc truy lùng bóng dáng những người đó, được tin tức báo lại ngay lập tức.”

“Vâng.”

Hắc y nhân tức thì biến mất vô tung ảnh, Linh Lung xoay người về phía doanh địa mà bước vào.

Linh Lung bước nhanh về hướng doanh địa chạy tới, chỉ chốc lát sau liền tới bên trong lều trại của Nam Cung Diệp, lúc này Nam Cung Diệp đang ngồi ở trong lều trại uống trà.

Trong lều trại trà hương bay bay vòng vòng, khắp chỗ thơm tho, đúng là một trạng thái dương dương tự đắc.

Lãnh Diễm đứng ở bên cạnh thỉnh thoảng lại giúp Nam Cung Diệp châm trà.

Linh Lung vào lều trại đi đến bên người Nam Cung Diệp cúi đầu trả lời:

“Nhị gia quả thực liệu sự như thần, Linh Đang bị bắt đi rồi.”

Nam Cung Diệp uống một miệng trà, hỏi:

“Dùng phương pháp gì?”

Linh Lung trả lời:

“Bày ra thiên la địa võng, dùng tơ da cá mập Nam Hải đem nàng trói trụ.”

Đôi mắt Nam Cung Diệp ẩn dưới mặt nạ hơi hơi mị hoặc, buông ly trà trong tay, nói:

“Không thể tưởng tượng được Nạp Lan Uyển Ngọc này còn có đầu óc như vậy, chắc là ca ca nàng đưa cho nàng nhỉ?”

Nạp Lan Uyển Ngọc chính là một Công chúa điêu ngoa, há có thể có trí tuệ như vậy? Hắn vốn nghĩ lấy võ công của Linh Đang, người của Nạp Lan Uyển Ngọc cho dù là bắt nàng ta cũng không có cách nào, làm sao biết lại dùng phương pháp đem Linh Đang trói đi như vậy. Phương pháp như vậy hẳn là Nạp Lan Duệ Tích trong ngày thường dạy cho nàng ta, để ngừa bất cứ tình huống nào, Nạp Lan Duệ Tích này, quả thật không thể xem nhẹ.

Linh Lung nghe vậy cúi đầu, giây lát hỏi:

“Nhị gia, kế tiếp chúng ta nên làm như thế nào?”

Nam Cung Diệp nhấp một miệng trà, nói:

“Cứ theo sát Nạp Lan Uyển Ngọc, Linh Đang nằm ở trong tay nàng ta tất nhiên sẽ bị tra tấn đến chết. Linh Đang bây giờ còn không thể chết được, cho dù Nam Cung Diễm tra không được chúng ta làm, hiện tại Linh Đang dù sao vẫn là thị nữ của ta, nếu bây giờ nàng ta mà chết, Nam Cung Diễm tất nhiên sẽ đem chuyện này cộng dồn tính ở trên đầu ta, bây giờ còn chưa phải lúc thích hợp cùng hắn bắt đầu xung đột chính diện.”

Việc này vốn là hắn khơi mào, thứ nhất là vì dời đi tầm mắt của Nạp Lan Uyển Ngọc, thứ hai còn lại là vì trừng phạt nữ tử điêu ngoa Linh Đang này một chút.

Bất quá, trừng phạt là một mặt thôi, nhưng cũng không thể xảy ra án mạng, Linh Đang ở trong lòng Nam Cung Diễm vẫn có phân lượng, Linh Đang sớm hay muộn cũng phải chết, nhưng tuyệt đối không thể là vì hắn mà chết được.

Linh Lung nghe vậy:

“Vậy bay giờ nô tì sẽ kêu người đi cứu nàng.”

Nam Cung Diệp nâng tay lên ngăn cản nói:

“Trước chờ một chút, Nạp Lan Uyển Ngọc sẽ không lập tức giết nàng, trước tiên ả nhất định sẽ tra tấn nàng một trận, nàng bị tra tấn một lát sau ngươi mới dẫn người đi cứu cũng không muộn, dù sao ở trên danh nghĩa, Linh Đang dù sao cũng là thuộc hạ của ta.”

Linh Lung nghe vậy cúi đầu trả lời: “vâng.” Rồi vén rèm ra khỏi lều trại.

= = = = = = = = = = ta là dải phân cách bé nhỏ = = = = = = = = =

Nam Cung Diễm ở bên trong lều trại, hắn một mặt nghiêm túc ngồi ở bên trong trướng. Chuyện buổi tối hôm qua của Nạp Lan Uyển Ngọc cơ hồ khiến cho hắn biến thành cả đêm không ngủ, thứ nhất là vì trấn an Nạp Lan Uyển Ngọc, thứ hai là suy nghĩ về chuyện bí mật quân đội kia, thứ ba đó là nghĩ vì sao Nạp Lan Uyển Ngọc bỗng nhiên xuất hiện tại ở chỗ ấy.

Thị vệ Hà Bân thì đứng ở bên cạnh Nam Cung Diễm, hắn cúi đầu trả lời:

“Chủ tử, hôm qua Công chúa là tự tới bụi cây cải dầu, không có người chỉ dẫn nàng đi.”

Nam Cung Diễm nghe vậy mày nhướn lên:

“Ngươi nói tự nàng đi à? Không phải Nam Cung Diệp phái người chỉ dẫn nàng đi sao?”

Hà Bân trả lời:

“Đúng vậy, thuộc hạ tra được rành mạch, đích thật là Công chúa tự mình đi qua.”

Nam Cung Diễm ngưng mi khóa chặt.

Việc này thật sự là kỳ quái, hôm qua hắn biến đổi phương thức dò hỏi Ngọc Nhi, nhìn không có dò ra cái gì, chẳng lẽ thật sự tự nàng đi? Nàng vì sao nổi hứng ý tưởng muốn tới chỗ đó nhỉ?

“Có khả năng là ảo thuật sao?”

Nam Cung Diễm nâng mi nhìn gì bân.

Nếu như không có dấu vết gì để lại, chẳng lẽ là dùng ảo thuật, chỉ dẫn Nạp Lan Uyển Ngọc đi?

Hà Bân nghe vậy chợt quỳ trên mặt đất khuyên giải an ủi:

“Chủ tử, trong thời kỳ của tiên hoàng, ảo thuật đã bị cấm, mà bí kíp ảo thuật ở Hoàng thất Đông Lâm truyền thừa mấy trăm năm hoàn toàn thiêu hủy, năm đó Hoàng tử dùng ảo thuật tất cả đều bị diệt sạch, liên luỵ cửu tộc, đã chết không dưới mấy vạn người, ảo thuật sớm biến mất ở hai mươi năm trước, từ này ở Đông Lâm là rất kiêng kị, nếu rơi vào tay người khác nghe thấy, chủ tử cũng không thể tránh bị trách phạt a.”

Nam Cung Diễm nghe vậy gật gật đầu:

“Nghĩ đến cũng là không có khả năng, cái này sớm đã thất truyền. Không nói nữa, Nạp Lan Uyển Ngọc hiện tại đang làm cái gì?”

“Luôn luôn ở trong doanh trướng nghỉ ngơi.”

“Uh.”

Nam Cung Diễm ra mệnh lệnh nói:

“Hiện tại bắt đầu, ngươi đi điều tra bí mật quân đội kia bản doanh đặt ở đâu, Bản điện nhất định phải tra rõ ràng cái bí mật quân đội đó ẩn thân nơi nào, như thế có thể nhổ tận gốc!”

Thế lực Nam Cung Triệt quá mức cường đại, việc này với hắn mà nói quả thực chính là một loại uy hiếp, hắn phải vì Đế vị của hắn mà dẹp hết chướng ngại vật mới được.

= = = = = = = = = = ta là dải phân cách bé nhỏ = = = = = = = = =

Lâm Cẩn Du giặt y phục xong liền bưng chậu trở về doanh địa trực tiếp đi đến nơi phơi y phục.

Vừa đến chỗ phơi, liền nghe bọn thị nữ bắt đầu ríu ra ríu rít thảo luận cả lên.

Nếu hai nước đám hỏi quan hệ liên minh, trong số thị nữ có người Nam Lâm cũng có người Đông Lâm.

Một thị nữ Nam Lâm tay giũ y phục, quay đầu hỏi một thị nữ Đông Lâm bên cạnh cùng nàng có y phục không giống nhau:

“Vị tỷ tỷ này, tỷ sinh ra ngay tại Đông Lâm hả?”

Thị nữ Đông Lâm trả lời:

“Đúng vậy!”

“Ta muốn hỏi tỷ một chuyện.”

Thị nữ Đông Lâm gặp câu hỏi giống như thần bí, thì cười nói:

“Chuyện gì á, cần lén lút như vậy không, có chuyện gì ngươi cứ hỏi a.”

“Ta vừa mới nghe nói nha, Nhị công tử Tuyên vương của các tỷ, cũng chính là nam nhân khủng bố mang theo mặt nạ ngồi ở phía trên xe lăn kia, hắn…… hình như không được a……”

Thị nữ Đông Lâm nghe vậy, nhíu mày nói:

“Không được? Cái gì không được?”

Khi Lâm Cẩn Du nghe thấy những lời này thì cũng dựng thẳng lỗ tai mà nghe, gần đây nàng thật rất là bát quái.

Thị nữ Nam Lâm hiển nhiên cũng là nữ tử khuê các, căn bản không có khả năng giống như Linh Đang trực tiếp liền nói ra như vậy, nàng ấp úng nghẹn nói:

“Chính là…… chuyện đó…… Không thể cưới tức phụ……”

Tuy rằng nàng nói được rất uyển chuyển, nhưng mà thị nữ Đông Lâm kia vừa nghe liền biết nàng đang nói cái gì, nàng ta bừng tỉnh đại ngộ nói:

“Vậy à, ngươi nói là việc này hả, có gì kỳ quái sao?”

Lời vừa nói ra, thị nữ Nam Lâm kinh ngạc ra tiếng:

“A?”

Chuyện này, thân là nam tử không có công năng như vậy, vậy chẳng lẽ còn không kỳ quái sao?

Lâm Cẩn Du nghe vậy cũng là một đầu hắc tuyến.

Thị nữ Đông Lâm bình thản nói:

“Ta còn tưởng rằng là chuyện gì nữa chứ, chuyện này có cái gì tươi mới đâu, toàn bộ người Đông Lâm đều biết đến, lúc mới bắt đầu mọi người còn nói nói, hiện tại ở Đông Lâm đã không có người nhắc tới việc này rồi.”

Dứt lời sửa sang lại vạt áo một chút, làm như không có nghe thấy việc này vậy, đúng là lạnh nhạt xoay người rời đi.

Khi thị nữ Nam Lâm nhìn thấy thị nữ Đông Lâm tự nhiên rời đi thì, khóe miệng khẽ nhếch, hoàn toàn không biết nên nói những gì, cảm giác trong lòng bởi vì ngạc nhiên phát hiện cái loại chuyện kích động này bị hành động ung dung làm tan thành mây khói.

Khi Lâm Cẩn Du nhìn thấy biểu hiện của thị nữ Đông Lâm đó như thế, khóe miệng run rẩy.

‘Hóa ra, chuyện Nam Cung Diệp không thể giao hợp lại thật là người người đều biết nha.’

Thân là một người nam nhân, mặt bị hủy, chân cũng tàn, còn không thể làm chuyện đó, trên đời này còn có nam nhân nào có thể thảm hại hơn so với hắn sao?

= = = = = = = = = = ta là dải phân cách bé nhỏ = = = = = = = = =

Khi Linh Đang tỉnh lại, phát hiện nàng ở bên trong một sơn động sâu thẳm. Trong sơn động đó khí lạnh rất bức người, chung quanh đều là băng hàn khí, trong động yên tĩnh dị thường, duy chỉ trên đỉnh đầu thạch nhũ rớt nước xuống tạo nên thanh âm.

Mỗi một tiếng, va chạm tâm hồn.

“Là ai trói ta?”

Linh Đang vừa tỉnh liền ngước mắt lớn tiếng hỏi.

Câu hỏi qua đi là ngân nga chờ đợi, làm lòng Linh Đang phẫn hận muốn mở miệng hỏi lần nữa thì lại nghe trong động truyền đến một thanh âm nữ tử.

“Là Bản cung trói ngươi lại, như thế nào?”

Nạp Lan Uyển Ngọc tóc mây cao ngất, mặc một thân hồng nhạt gấm hoa bào, trên đầu đội phượng trâm màu vàng, trừ bỏ khóe miệng có vết thương ra , nàng như cũ một mặt đẹp đẽ quý giá.

Nàng nhẹ nhàng bước hướng Linh Đang đi đến, người đẹp cao gầy, đứng ở trước mặt Linh Đang.

Lúc này Linh Đang bị trói ở trên một giá chữ thập bằng thiết, tay chân đều bị trói trụ. Nghe thấy thanh âm Nạp Lan Uyển Ngọc, nàng muốn giãy dụa nhưng căn bản không thể nhúc nhích được chút nào, nàng nhìn chằm chằm Nạp Lan Uyển Ngọc chất vấn nói:

“Ngươi vì sao trói ta?”

Đôi môi Nạp Lan Uyển Ngọc tự giác giương lên, nói:

“Ngươi đúng là không biết Bản cung vì sao trói ngươi sao?”

Linh Đang hừ lạnh nói:

“Ta cùng với ngươi trước nay không thù không oán, tất nhiên không biết rồi.”

Nạp Lan Uyển Ngọc phút chốc từ trong lòng lấy ra một thanh loan đao nho nhỏ, thân đao tuyết trắng ở trong động âm u dưới ánh lửa tản ra chùm tia sáng làm cho người ta sợ hãi, nàng đem loan đao đó đặt ở phía trên hai má Linh Đang chậm rãi qua lại:

“Thái Tử là người của Bản cung, ngươi dám dấu Bản cung đi câu dẫn Thái Tử hả?”

Đôi mắt Linh Đang nhìn loan đao từ phía trên hai má càng không ngừng chạy, nàng nói:

“Ta cùng với Thái Tử có quan hệ gì đâu? Ngươi chớ nói huyên thuyên.”

Nạp Lan Uyển Ngọc này quả thực mạc danh kỳ diệu023 đến cực điểm, hôm qua cho dù nàng và Nam Cung Diễm ở cùng nhau, lúc đó hai người nửa điểm động tác quá phận cũng không có, bị Nạp Lan Uyển Ngọc vừa vặn đụng phải, nàng ta cũng không cần thiết như thế, nàng ta đúng là chua ngoa quá mà?

“Hừ! Ngươi đừng ở trong này nói khéo như rót mật cho ta! Ánh mắt của Bản cung rất lợi hại nha!”

Nàng là nữ nhân, nữ nhân trong tình yêu tất nhiên so với nam nhân mẫn cảm hơn, nàng nhìn ra được ánh mắt Nam Cung Diễm, đó là một loại ánh mắt mang theo tình cảm.

Linh Đang phản bác nói:

“Cái ánh mắt gì? Ngươi chớ nói hưu nói vượn!”

Nam Cung Diễm nhìn nàng là cái biểu cảm gì, cùng với những nữ tử khác là không giống nhau sao? Nếu thật sự là nói như vậy, hắn lại vì sao đối với nàng lúc xa lúc gần như thế?

Đao của Nạp Lan Uyển Ngọc để ở hai má của Linh Đang, nàng hừ nói:

“Hôm nay, ta có rất nhiều thời gian đến chơi cùng ngươi, ta trước tiên hảo hảo mà tra tấn ngươi, sau đó mới giết ngươi, cho ngươi vĩnh viễn không có tư cách cùng ta tranh Thái Tử!”

Linh Đang nghe vậy đôi mi thanh tú động đậy, nói:

“Ngươi muốn giết ta? Ngươi dám!”

Ở núi Vân Phong, nàng là tiểu sư muội được mỗi người trân trọng, sư huynh sư tỷ đều đối với nàng trân trọng có thừa, từ nhỏ nàng còn chưa ăn qua đau khổ gì, mà Nạp Lan Uyển Ngọc đó dám nói muốn giết nàng?

Nạp Lan Uyển Ngọc rút loan đao trong tay về, cầm trong tay vuốt nhẹ, nàng mỉm cười nói:

“Không dám sao? Trên đời này có chuyện gì mà Bản cung không dám sao?”

Đang lúc nói chuyện, Nạp Lan Uyển Ngọc đúng là đem loan đao kia đâm vào bụng Linh Đang, trong động nháy mắt mùi máu tươi lan tràn.

Linh Đang hoàn toàn không có dự đoán được Nạp Lan Uyển Ngọc có thể vừa mỉm cười đồng thời hướng nàng xuống tay, đau đớn chợt tới làm cho nàng gần như quên hô hấp, nửa ngày cũng phun không ra một chữ.

Nạp Lan Uyển Ngọc này thực sự dám đâm nàng một đao, nàng…… Nàng thật to gan!

Khi Nạp Lan Uyển Ngọc thấy Linh Đang đau nói không ra lời, tức thì liền đem dao nhỏ rút ra, nàng nâng tay dùng y phục Linh Đang lau hết vết máu trên loan đao, mỉm cười hỏi:

“Bản cung không dám sao? Bản cung hôm nay cố tình sẽ ở trên thân thể ngươi đâm khoảng tám trăm đao đi, cho ngươi sống đau đến chết luôn. Sau khi ngươi chết, Bản cung còn muốn mang thi thể của ngươi ném đến vùng hoang dã, để cho dã thú cắn nát thân thể của ngươi, cho ngươi vĩnh viễn không thể siêu sinh chuyển thế!”

“Ngươi…… Ngươi……”

Linh Đang đau đến nỗi hoàn toàn nói không nên lời.

Nạp Lan Uyển Ngọc đúng là ngoan độc như vậy, uổng công nàng cho rằng nàng điêu ngoa vô nhị, hiện thời gặp Nạp Lan Uyển Ngọc mới biết tâm nàng căn bản không đủ ngoan độc.

Nếu hôm nay nàng không chết, ngày sau nhất định đem ngàn lần hoàn trả!

“Ha ha ha……”

Nạp Lan Uyển Ngọc ngửa đầu cười say mê đúng là lúc lại hướng Linh Đang đâm một đao.

Linh Đang bực mình dị thường, lại ở phía trên ngực thêm một đao nữa, đúng là một hơi không nổi nữa rồi ngất luôn.

Nạp Lan Uyển Ngọc thấy Linh Đang ngất xỉu, hừ nói:

“Thật sự là vô dụng, một chút thời gian như vậy đã ngất đi rồi.”

Vốn định cầm lấy loan đao ở trên mặt hoa của Linh Đang thêm mấy cái dấu vết , thì nghe thị vệ báo lại:

“Công chúa, Thái Tử Điện hạ đang tìm người đó.”

“Ngươi nói thế nào?”

Nạp Lan Uyển Ngọc thu hồi loan đao.

“Nô tài nói Công chúa vì Điện hạ thu thập cánh hoa tươi mới để làm hoa cao cho Thái Tử Điện hạ ạ.”

Nạp Lan Uyển Ngọc gật đầu nói:

“Rất tốt, hoa cao kia cho là làm gần xong rồi đi?”

“Gần xong rồi ạ.”

“Được, chúng ta đây hiện tại trở về, các ngươi phái người canh chừng nữ tử này cho tốt, chỉ cần nàng vừa tỉnh lại liền đâm dao nhỏ về phía nàng!”

Sau khi Nạp Lan Uyển Ngọc phân phó xong liền xoay người kiều diễm mà đi.

Thời gian thật sự qua mau, đảo mắt lại vào đêm, ban đêm, ánh trăng ảm đạm, ngôi sao rủ xuống.

Vào ban đêm, mấy cái bóng đen nhảy vào bên trong sơn động, người cầm đầu dáng người yểu điệu, vừa thấy liền biết là nữ tử.

Linh Đang sớm bị Nạp Lan Uyển Ngọc tra tấn nên chỉ thấy tức giận chứ không thể trút giận được, lúc này sớm đã ngất rồi.

Trong động thị vệ đang canh gác thấy trong động khác thường, tức thì rút đao quát hỏi:

“Người nào?”

Hắc y nhân cầm đầu không có đáp lời, trực tiếp vung tay lên cho một chữ “giết” Thủ thế.

Võ công của hắc y nhân cao cường dị thường, khi thị vệ đại nội còn chưa đem đao ra khỏi vỏ thì đã bị ngươi quét qua cổ chết.

Hắc y nhân cầm đầu nhảy vào sơn động, khi nàng thấy trong động Linh Đang bị trói ở trên giá chữ thập, mi mắt vẫn hơi hơi nhíu lại, chỉ thấy Linh Đang một đầu tóc đen loạn như cỏ dại, y phục trên người sớm bị máu nhiễm đầy căn bản nhìn không ra ban đầu là cái màu sắc gì.

‘Tâm Nạp Lan Uyển Ngọc thật đúng là ác độc không bình thường.’

Nâng tay điểm huyệt quanh thân Linh Đang, nàng xoay người ra mệnh lệnh:

“Đem nàng nâng đi.”

Hắc y nhân tuân lệnh nhanh chóng tiến lên, cấp tốc dùng nội lực bổ xích sắt ra, Linh Đang hết bị trói thuận thế ngã xuống, hắc y nhân đem nàng đỡ lấy sau liền mang theo nàng ra khỏi sơn động, hướng doanh địa bước vào.

Hắc y nhân cầm đầu và mọi người sau khi rời khỏi, từ trong lòng xuất ra hỏa chiết, một phen đem lửa thiêu đốt mọi thứ trong động, sau đó đứng dậy phi thân mà đi.

Hai cái canh giờ sau, được thái y chăm sóc, Linh Đang cuối cùng được nhặt một cái mệnh trở về.

Lúc này đã là đêm khuya, bên trong lều trại ánh sáng của đèn dầu nhỏ như hạt đậu, Linh Đang chậm rãi mở mắt, vết đao phía trên ngực giống như trăm ngàn con kiến đang cắn, đau đớn khó nhịn.

Nàng vừa nhấc mắt liền nhìn thấy Linh Lung ngồi ở bên người nàng.

Linh Lung một tay chống đầu, nhìn Linh Đang, thấy nàng mở mắt Linh Lung liền hỏi:

“Linh Đang, cảm thấy ra sao?”

Linh Đang hơi thở mong manh, trong mắt sắc bén ngày xưa biến mất hầu như không còn, nàng hỏi:

“Sao lại là ngươi?”

Nàng nhớ được trước lúc ngất nàng còn ở bên trong cái sơn động tối như mực đó, sao tỉnh lại đã thấy ở bên người Linh Lung rồi.

Chuyện hôm qua nàng và Nam Cung Diễm gặp mặt, nàng cũng có đoán có phải Nam Cung Diệp mật báo cho Nạp Lan Uyển Ngọc hay không, nhưng hôm qua nàng dò xét một phen, phát hiện căn bản là không phải Nam Cung Diệp thông báo, mà là Nạp Lan Uyển Ngọc tự mình đi tới bụi cải dầu kia.

‘Chẳng lẽ chuyện này hết thảy đều đúng là trùng hợp sao? Nếu như hết thảy là trùng hợp, như vậy hiện tại nàng được Nam Cung Diệp cứu, cũng là trùng hợp sao?’

Bên trong con ngươi của Linh Lung lộ ra lo lắng, nàng nói:

“Hôm nay vào buổi trưa không thấy ngươi tới dùng bữa, ta liền có chút nóng nảy, đã đem việc này báo cho chủ tử biết, chủ tử liền gọi người đi tìm ngươi, kết quả tìm một buổi tối cũng không gặp qua bóng dáng ngươi. Sau đó vào ban đêm liền thấy có người lén lút ra doanh địa, Lãnh gia liền cho người đi truy đuổi, một khi đuổi theo mới nhìn thấy ngươi đúng là bị người cột vào bên trong sơn động.”

Linh Lung nói xong trong mắt liền nổi lên nước mắt:

“Ngươi có biết khi ngươi bị người mang về đây, ta nhìn thấy ngươi như vậy thì có bao nhiêu sợ hãikhông? Ngươi cả người đều là máu, trên người nơi nơi đều là lỗ thủng máu, thật đáng sợ……”

Linh Đang nhìn Linh Lung, Nam Cung Diệp xưa nay chán ghét nàng, cho người đi tìm nàng, bất quá là không muốn cùng Nam Cung Diễm bắt đầu chính diện xung đột thôi.

Bất quá, Nam Cung Diệp là Nam Cung Diệp, Linh Đang này, từ sau nàng đi đến Tuyên Vương phủ, Linh Lung liền thành người ăn cơm với nàng, không có chuyện liền chế ngạo khi dễ nàng ta.

Xem Linh Lung nước mắt cuồn cuộn mà rơi, ngực Linh Đang cũng lại bị kiềm hãm.

‘Nha đầu kia là ngốc sao? Trong ngày thường mình khi dễ nàng như vậy, nàng lại còn khóc vì mình?’

“Ngươi là ngốc tử sao?”

Linh Đang nhìn Linh Lung, nhẹ giọng hỏi.

Linh Lung lắc đầu nói:

“Ngươi có điêu ngoa chút, nhưng tâm địa cũng không phải cực xấu mà.”

Trên mặt nước mắt có lẽ có chút diễn trò, nhưng lời này cũng là thật sự, Linh Đang cũng chỉ là có chút điêu ngoa, tâm địa không phải rất ngoan độc, song phương lập trường không giống với nhau, vì chủ tử, tất nhiên là không có đúng sai đáng nói.

Linh Đang nghe vậy nhắm đôi mắt lại. Trải qua việc này, nàng có lẽ phải suy nghĩ một chút có nên tiếp tục ở bên người Nam Cung Diệp hay không.

Một đêm này khi Nạp Lan Uyển Ngọc đi vào giấc ngủ sau liền bị người đánh thức, mộng đẹp bị người khác đánh thức, Nạp Lan Uyển Ngọc tất nhiên vô cùng phẫn nộ, nàng nâng tay liền nắm Nhạc Nhi lại, quát:

“Ngươi nha đầu chết tiệt kia, không biết Bản cung đang nghỉ ngơi sao?”

Nhạc Nhi bị Nạp Lan Uyển Ngọc bấm nên sinh đau, trên mặt nước mắt không ngừng rơi, nhẹ giọng trả lời:

“Công chúa, Linh Đang bị người cứu đi.”

Nạp Lan Uyển Ngọc nghe xong bỗng chốc có tinh thần, nàng xốc chăn lên ngồi dậy:

“Bị ai cứu đi?”

Nhạc Nhi trả lời:

“Người của chúng ta bị thuộc hạ của Nam Cung Diệp theo dõi.”

Nạp Lan Uyển Ngọc hung hăng đem chăn đá xuống giường, phẫn hận nói:

“Thật sự là đáng giận! Các ngươi làm sao có chút chuyện cũng không dùng được? Tức chết Bản cung!”

Nhạc Nhi cúi đầu nói:

“Nô tì đáng chết!”

Đôi mắt Nạp Lan Uyển Ngọc chớp chớp, nói:

“Linh Đang kia hiện tại chắc bị thương không nhẹ, mấy ngày nay nàng ta hẳn là có thể yên tĩnh một ít. Đúng rồi, nếu như nàng không chết, tương lai tất nhiên sẽ trả thù Bản cung, Bản cung phải nghĩ biện pháp diệt trừ hậu họa mới được.”

Nhạc Nhi nghe vậy cũng không ra tiếng.

Nạp Lan Uyển Ngọc còn lại là khoét một đôi mắt nghiêm túc suy tư làm như thế nào có thể ở dưới mí mắt Nam Cung Diệp giết chết Linh Đang.

Cả một đêm bởi vì Nạp Lan Uyển Ngọc luôn luôn suy nghĩ về việc này, đúng là nửa phần ngủ không ngon, sáng sớm vừa tỉnh lại liền tức giận rời giường, trực tiếp xoay người ném gối đầu vào Nhạc Nhi đang ngủ ở bên cạnh cấp cho tỉnh.

Nhạc Nhi xoay người lên, xoa ánh mắt hỏi:

“Công chúa, có gì phân phó?”

Nạp Lan Uyển Ngọc hỏi:

“Thái Tử Điện hạ đâu?”

Nhạc Nhi nghe vậy xoay người đi hỏi, cách một lát thì có người đến đáp lời, Nhạc Nhi trở lại nội trướng hồi bẩm nói:

“Sáng sớm hôm nay, Thái Tử Điện hạ liền cùng Dự Thành Vương, Dự Ninh Vương, Nhị công tử Tuyên Vương, còn có Tông Chính Tướng quân đi săn bắn trong rừng.”

“Đi săn bắn sao?”

Đôi mắt Nạp Lan Uyển Ngọc híp híp, sau đó nói:

“Đi tìm Lâm Cẩn Du đến cho Bản cung.”

Lâm Cẩn Du lúc này cũng đã rời giường, đêm qua nàng ngủ tương đối sớm, hôm nay sáng sớm tất nhiên liền dậy.

Ngẫm lại hôm nay chắc là muốn lại khởi hành đi Đông Lâm, Lâm Cẩn Du liền thu thập mọi thứ. Tuy nhiên, khi nàng vừa mới xoay người thu thập thì đã thấy Tử Anh vén rèm tiến vào.

“Ti Nghi đại nhân, Chiêu Hòa Công chúa cho mời.”

Lâm Cẩn Du nghe nói nhướng mày:

“Cái gì?”

Nạp Lan Uyển Ngọc sao lại tới tìm nàng nữa, chuyện Linh Đang không phải nàng ta đang giải quyết sao?

Bởi vì trong lòng phẫn uất, thần sắc trên mặt Lâm Cẩn Du cũng không phải rất đẹp mắt, lực nhẫn nại của nàng cũng có hạn. Hôm nay, Nạp Lan Uyển Ngọc nếu muốn tìm nàng gây chuyện, nàng phải trả đũa thật sự, chỉ cần nàng ra tay, Nạp Lan Uyển Ngọc sợ là không có ngày sống hay ho đâu nha!

—— lời ngoài truyện ——

Nạp Lan Duệ Tích: Cẩn Du, cho nàng tiểu nội nội.

Lâm Cẩn Du: …… Lưu manh!

Lãnh Diễm: Đó là cái gì a? Vì sao ta xem toàn thân cũng tìm không thấy một chỗ có thể mặc?

Tác giả: Mẹ nó! Ngươi nếu có thể mặc, chính là gay, được không?

Mọi người:……

—— lời tác giả ——

Vợ chồng phúc hắc mạnh mẽ liên thủ, Nạp Lan Uyển Ngọc cũng bị chỉnh ha……

058 : chính là em ‘cải thìa’ của VN mềnh. Dưới đây là hình ảnh của ẻm.

cải thìa

♎ 059

Ụt : Chương này 32 trang word gồm 12313 kí tự. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ :v ~

Advertisements

2 comments on “♎ 058 Vô sinh? Thật hay giả?

  1. Pingback: Phúc hắc tướng công thứ nữ sủng thê | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

  2. Pingback: ♎ 057 Bốn nam nhân một sân khấu | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s