♍ 010: Trở về Hầu phủ, một góc của núi băng

Tiêu Khải Phàm đi rồi, An Nhiên lại ở Hàn Sơn tự nửa tháng, chừng đủ bảy bảy bốn mươi chín ngày. Hỏi Ngô Kính đại sư vài lần hành tung của Trần đại sư, đối phương chỉ nói không biết, chỉ nói hơn chút, liền lại không hai lời.

“Trần đại sư để lại cho nữ thí chủ câu nói ‘tức đến chi, tắc an chi.’ Hết thảy thuận theo tự nhiên.”

An Nhiên vừa thấy rốt cuộc hỏi không ra cái gì đành phải trở về Vĩnh Định Hầu phủ.

“Tỷ tỷ sao bỏ được mà đã trở lại rồi? Lưu lại ở Hàn Sơn tự, à, đúng rồi là trở về chúc mừng muội sắp định thân sao? Yên tâm, Thế Tử ca ca nhất định sẽ cưới muội qua cửa, huống chi nam nữ thụ thụ bất thân, Thế Tử ca ca còn bế muội, muội cũng chỉ có thể gả cho Thế Tử ca ca. Chờ muội thành Thế tử phi, muội nhất định giúp tỷ tỷ đến trước mặt Thái Hậu, cầu một hôn phối tốt cho tỷ, ha ha…”

Triệu Vũ Hà còn đang nằm trong mộng đẹp làm Thế tử phi, Tống di nương căn bản không dám nói cho nữ nhi của bà kế sách của bọn họ thất bại. Thật vất vả bệnh nặng của nữ nhi mới khỏi, chịu không nổi đả kích. Chỉ có thể giấu giếm nhất thời thôi. Chờ bà lại cùng vị chủ tử kia van cầu tình, nhìn xem có biện pháp vãn hồi hay không. Nữ nhi của bà nhất định phải trở thành Thế tử phi. Chỉ khi nữ nhi của bà thành Thế Tử Phi, khả năng bà phù chính có thể gia tăng.

Mẫu thân Thế Tử Phi Thiên Việt Vương triều tuyệt đối không cho phép là tiểu thiếp, phải là chính thê, cho dù là kế thất. Tống di nương biết biểu ca cho tới bây giờ liền không có thích qua bà, cho dù lần đó uống say, trúng mê dược cũng không có chạm qua bà, nhưng bà lúc đó đã mang thai hơn một tháng, là bị Tống Cường tên vô lại kia cường bạo.

Tên hỗn đản này không chỉ làm bẩn bà, còn uy hiếp bà không được nói ra ngoài. Chỉ vì nhược điểm này, Tống Cường mới bằng lòng ngoan ngoãn nghe lời bà.

Đương nhiên bà cũng uy hiếp báo chuyện cưỡng bức cho lão Phu nhân, Tống Cường mới có thể đi vào khuôn khổ. Mặc dù bà gả cho biểu ca làm quý thiếp, Tống Cường vẫn như cũ không chịu buông bà, tên hỗn đản này còn nói sẽ cho Vĩnh Định Hầu mang nón xanh035, làm cho Vĩnh Định Hầu nuôi dưỡng khuê nữ cho Tống Cường hắn.

Thỉnh thoảng đến quấy rầy bà, sau này bà nghĩ dù sao biểu ca cũng không thích bà, chẳng lẽ bà muốn cả đời ở đây như khỉ già sống qua ngày sao. Rõ ràng đã phá hư một lần nên thêm lần nữa cũng thế, thành ra thường cùng Tống Cường hồ đồ cùng nhau.

Tống Cường nam nhân này tuy rằng không có anh tuấn như biểu ca, nhưng dã tâm lại không nhỏ, muốn chiếm lấy toàn bộ Vĩnh Định Hầu phủ. Lão Phu nhân bây giờ còn bị lừa chẳng biết gì. Luôn luôn xem bà cùng Tống Cường trở thành phụ tá đắc lực của bà.

Thời điểm Hầu gia biểu ca không ở nhà, toàn bộ Hầu phủ chính là thiên hạ của bà cùng Tống Cường. Nhưng chỉ cần Hầu gia biểu ca vừa trở về, bà lại biến trở về một người tiểu thiếp, cái quyền lợi gì cũng không có, nhiều lắm cũng là giúp đỡ lão Phu nhân xem một chút việc bếp núc trong phủ. Xem như người cầm chìa khóa, chỉ hơn nha hoàn thôi.

Bà ngóng trông biểu ca trở về, lại sợ biểu ca trở về, nhiều năm như vậy, trong lòng lại không bỏ được biểu ca, chẳng sợ là từ rất xa liếc mắt một cái cũng được; chẳng sợ chỉ là trở thành thê tử trên danh nghĩa biểu ca – Vĩnh Định Hầu Phu nhân cũng tốt! Nhưng biểu ca lại không buồn mở miệng.

Ở Tĩnh An Đường của Lão Phu nhân.

“Tử Vân nha, ngươi xem Ngọc Thế Tử cùng xem Vũ Hà, ngươi xem có phải chọn cái ngày đem Xảo Liên phù chính hay không, Thiên Việt Vương triều của chúng ta quy cũ con cũng biết.mẫu thân Thế Tử Phi sao có thể chỉ là quý thiếp được! Lại nói… Vĩnh Định Hầu phủ của chúng ta, ta cũng già đi, cần một đương gia chủ mẫu chủ trì việc bếp núc, Xảo Liên kỳ này giúp ta quản lý, cũng là danh bất chính, ngôn bất thuận. Mắt thấy vài nha đầu cũng đều đến tuổi lấy chồng rồi. Con có phải nên suy nghĩ một chút hay không…”

Không đợi lão Phu nhân nói xong. Triệu Hầu gia “Tăng” Một chút liền đứng lên.

“Mẫu thân, chuyện gì con đều có thể đáp ứng người, duy nhất chuyện này không được, thê tử của ta chỉ có một người, đó phải là Ngọc Quận Chúa Lý Hiểu Phù, về phần việc khác cũng sẽ không nhiều lời . Con còn có việc sẽ không bồi mẫu thân nữa, người sớm nghỉ ngơi đi.”

Nói xong Triệu Hầu gia đi ra khỏi Tĩnh An Đường.

Năm đó, ông cho dù say lại hồ đồ cũng không hề chạm vào nữ nhân khác, lão Phu nhân có lẽ không biết, Hiểu Phù là nữ nhi Vân Nam Vương, Vân Nam Vương kia là Miêu tộc lão Miêu Vương, người Miêu tộc đều biết cổ độc.

Bản thân ông thích Hiểu Phù, Vân Nam Vương vì để cho ông đối với nữ nhi ông ấy không thay lòng, hỏi ông nguyện ý ăn vào đồng tâm cổ hay không. Chỉ cần phản bội cảm tình, ngủ với nữ nhân khác sẽ bụng lạn mà chết. Ông là thật tâm thích Hiểu Phù, liền cam tâm tình nguyện ăn vào đồng tâm cổ. Đương nhiên chuyện này lão Miêu Vương ngay cả Hiểu Phù cũng dấu, ông căn bản là không có phản bội Hiểu Phù. Tự đầu đến cuối, ông chỉ có một mình Nhiên Nhi.

Lão Phu nhân nhìn ông như thế nhưng không nghe lời bà nói như vậy, không đem bà để vào mắt, tức giận ném bể một cái chén sứ men xanh. Tức giận nói:

“Có phải nhi tử ta sinh hay không, Lý Cầm – khuê danh Lý ma ma – ngươi nói ta năm đó có phải sai lầm rồi hay không. Tình mẫu tử nhiều năm như thế, thế nhưng so ra kém hơn một nữ nhân đã chết.”

Lý ma ma khẩn trương nói:

“Lão Phu nhân, người nói bậy bạ gì đó , người hồ đồ rồi, Hầu gia là nhi tử thân sinh của người.”

“Hừ, thân sinh, lừa mình dối người thôi, hiện tại nữ nhi ta sinh sống cũng không tốt, tiện nhân kia sinh con lại thành Hầu gia, lúc trước không nên dùng chiêu treo đầu dê bán thịt chó, nữ nhi ta thân sinh, chính nó cũng không thể biết ta, chỉ có thể vụng trộm nhìn, nữ nhi của ta… ”

Lý ma ma không đợi lão Phu nhân nói xong dùng tay che kín miệng lão Phu nhân. Lắc đầu nói:

“Lão Phu nhân nhiều năm như vậy, chuyện trước kia liền quên đi, năm đó lão thái gia sủng Liên di nương như thế nào, cuối cùng còn không phải chết ở trong tay lão Phu nhân à, nhi tử của nàng ta cũng thành nhi tử của lão Phu nhân, lão Phu nhân nhất định phải nhớ kỹ, Hầu gia là người thân sinh, Liên di nương sinh là nữ nhi, hơn nữa chết non … Ô ô.”

Bí mật này đặt ở trong lòng Lý ma ma bốn mươi năm, ép tới bà có khi đến không thở nổi.

An Nhiên đứng ở bên ngoài, trong tay gắt gao nắm chặt di động, tâm “thùng, thùng” nhảy lên, nàng mới từ Hàn Sơn tự trở về, vội tới lão Phu nhân đưa bùa bình an. Vừa khéo nhìn đến phụ thân nổi giận đùng đùng đi ra Tĩnh An Đường của lão Phu nhân.

Nàng mới vừa đi đến ngoài cửa Tĩnh An Đường, chợt nghe đến bí mật động trời này. Có thể là vì lão Phu nhân mở miệng hướng Triệu Hầu gia đề nghị chuyện Tống di nương phù chính, Triệu Hầu gia không nể mặt nên không đáp ứng, đem người trong viện toàn bộ đều đuổi đi ra ngoài, cho nên An Nhiên vô thanh vô tức đi đến gần trước cửa Tĩnh An Đường, cũng không có người thông báo.

An Nhiên may mắn hoàn hảo nàng mang theo di động, lúc lão phu nhân vừa mới cùng Lý ma ma nói. An Nhiên cẩn thận rời khỏi sân Tĩnh An Đường.

An Nhiên vừa mới rời đi, Lý ma ma cẩn thận từ trong phòng đi ra, nhìn mọi nơi một chút, xác nhận không có người nghe lén lại trở về bên trong.

An Nhiên áp chế trái tim kinh hoàng của nàng, đi tới thư phòng Triệu Hầu gia, chỉ nghe trong thư phòng truyền đến “xoảng xoảng” thanh âm đập vỡ này nọ.

Triệu Hầu gia chắc là bị chọc tức đi, ông nói rõ cuộc đời này chỉ cưới một thê tử là Hiểu Phù không biết bao nhiêu lần, lão Phu nhân còn cố chống lại, muốn đem Tống di nương phù chính, chẳng lẽ hạnh phúc của nhi tử còn không quan trọng bằng sự nâng đỡ nhà thân mẫu sao. Hắn đến cùng có phải hài tử lão Phu nhân thân sinh hay không. Chuyện hạ năm đó mê dược thấp hèn cũng làm được. Còn có chuyện gì mà làm không được. Nhũ mẫu của ông vì sao lại vô nguyên vô cớ mất tích.

Triệu Hầu gia đem thư phòng của ông, vứt mọi thứ khắp nơi. Còn không hết giận, lại đem sách trên giá sách tất cả đều ném lên trên đất. Toàn bộ thư phòng trở nên một mảnh hỗn độn, giống như đang gặp động đất vậy.

“Ai ở bên ngoài?”

Triệu Hầu gia hỏi.

Lấy võ công Triệu Hầu gia, bán kính hơn mười thước chỉ cần có thanh âm cơn gió thổi cỏ lay động có thể nghe được. Nếu không phải cảm xúc vừa mới quá mức kích động, An Nhiên đến ngoài cửa thư phòng sẽ bị phát hiện lập tức.

“Phụ thân, là con, Nhiên Nhi.”

An Nhiên đáp.

Triệu Hầu gia lập tức cảm thấy buông lỏng:

“Vào đi”.

An Nhiên đi vào thư phòng nhìn đến một cảnh hỗn độn, nói:

“Phụ thân, không cần tức giận đến vậy, cẩn thận chọc tức thân mình.”

Triệu Hầu gia vẫy tay để cho An Nhiên ngồi vào bên người ông, tay vuốt đỉnh đầu An Nhiên, nói:

“Phụ thân đừng làm cho Nhiên Nhi lo lắng, phụ thân về sau nhất định phải chú ý.”

Đúng lúc này, An Nhiên nhìn đến trên đất có một quyển ‘Hoàng thị dịch cân kinh’, bỗng chốc liền không dứt ánh mắt ra được, thật sự là có được toàn bộ công phu miễn phí, chính nàng đang muốn tìm một bộ sách luyện tập võ công nội lực của cổ đại, hiện tại tìm thấy. An Nhiên từ trên đất nhặt lên bản ‘Hoàng thị dịch cân kinh’ kia hỏi:

“Phụ thân, quyển sách này có thể cho nữ nhi mượn xem một chút được không?”

“Nhiên Nhi sao lại muốn học võ công, được, phụ thân có thể chỉ cho con.”

An Nhiên lần này từ Hàn Sơn tự trở về, Triệu Hầu gia nghe bát đại hộ vệ nói An Nhiên bị ám sát, cũng tức giận quá mức, ông đến cùng đắc tội với ai, vì sao ai cũng muốn đưa nữ nhi của ông vào chỗ chết. Xem ra chỉ giáo cho nữ nhi một ít võ công phòng thân cũng nên làm. Cho dù đánh không lại, chạy trốn vậy là đủ rồi.

An Nhiên vừa nghe Triệu Hầu gia muốn dạy võ công cho nàng, cao hứng nói:

“Thật vậy sao? Nhiên Nhi có thể học võ công sao, nhưng mà Nhiên Nhi không có nội lực, chỉ biết một ít động tác võ thuật đẹp mắt thôi.”

“Ngươi không cần lo lắng, phụ thân nghĩ biện pháp.”

Triệu Hầu gia nói.

“Phụ thân, thư phòng người có mật thất không?”

An Nhiên hỏi.

Triệu Hầu gia thấy mặt An Nhiên nghiêm cẩn036, nhẹ tay khẽ nhấn một cái nút bên cạnh bàn, trên vách tường liền xuất hiện một cái cửa nhỏ, An Nhiên cùng Triệu Hầu gia đi vào mật thất xong, cửa trên vách tường chậm rãi khép lại, cùng vách tường ban đầu giống nhau như đúc. Căn bản là nhìn không ra đến có biến hóa gì.

An Nhiên mặc dù ở trên tivi nhìn thấy qua, nhưng khi mật thất cổ đại chân chính xuất hiện ở trước mắt, vẫn bị kinh ngạc một phen. Kỹ thuật cổ đại chính là cao minh, người làm cơ quan mật thất này thật sự là làm cho người ta bội phục.

An Nhiên đi theo Triệu Hầu gia ở trong mật đạo đi ước chừng nửa nén hương, tiến vào một gian phòng, dường như đi vào một gian phòng ngủ, trong phòng tất cả đều là đồ của nữ tử, trên tường treo đầy các loại hình thái bức họa một nữ tử, bất quá tất cả đều là bạch y phất phơ. Bộ dạng cùng An Nhiên có bảy tám phần giống nhau. An Nhiên đoán được người này là mẫu thân mất đi của nàng rồi.

“Nhiên Nhi, nơi này toàn bộ đồ vật đều là mẫu thân con lưu lại cho con, phụ thân không có bỏ vào khố phòng trong phủ, ta đỡ phải trông chừng người khác không nể mặt đánh chủ ý lên mấy thứ này.”

An Nhiên nửa ngày không nói gì, nhìn chung quanh phòng một vòng, người này phải thích một nữ tử nhiều như thế nào, mà có thể đem các loại hình thái nữ nhân âu yếm vẽ ra giống như đúc, cười gợn sóng nha. Nửa ngày mới mở miệng hỏi:

“Phụ thân quả nhiên yêu mẫu thân như vậy, vì sao còn muốn nạp nữ nhân khác làm thiếp? Như vậy mẫu thân không phải thương tâm sao, con tuy rằng không hiểu, nhưng biết yêu thương một người, trong lòng sẽ không chứa người khác, trong mắt không thể chứa một hạt cát.”

Triệu Hầu gia thở dài một tiếng, nói:

“Một chữ hiếu ép phá trời, chuyện này tất cả đều là lão Phu nhân tự chủ trương, thậm chí không tiếc… không tiếc kê đơn nhi tử của mình cũng làm được…”

Triệu Hầu gia có thể hôm nay cũng là quá tức giận mới đem oán khí tích tụ trong lòng tất cả đều xuất ra, An Nhiên lẳng lặng nghe xong, mới hỏi:

“Chẳng lẽ phụ thân sẽ không hoài nghi lão Phu nhân không phải mẫu thân thân sinh của người sao?”

“Hoài nghi qua, bất quá không có chứng cớ.”

Triệu Hầu gia lại thở dài một hơi nói:

“Phụ thân, Nhiên Nhi cho người nghe một đoạn thanh âm, hi vọng người không cần kích động.”

An Nhiên thử nói, trước muốn cho Triệu Hầu gia chuẩn bị tâm lý. Thấy Triệu Hầu gia gật đầu đáp ứng rồi. An Nhiên ấn di động chạm nút phát.

“Có phải ta thân sinh hay không, Lý Cầm ngươi nói ta năm đó có phải sai lầm rồi hay không. Tình mẫu tử nhiều năm như thế, thế nhưng so ra kém hơn một nữ nhân đã chết.”

Không đợi ghi âm phát xong. Triệu Hầu gia đã giận thành gân xanh nổi lên. Một ngụm máu tươi phun tới.

Đây là mẫu thân ông hiếu thuận nhiều năm như vậy sao. Lại là kẻ thù giết mẫu thân của ông. Ông nên làm cái gì?

Nén giận nhiều năm như vậy, thê tử của ông bởi vì mẫu thân từ giữa làm khó dễ, sớm mất đi, rất hối hận. Triệu Hầu gia suy sụp ngồi ở trên đất. Âm thầm thề nhất định không buông tha cho lão phu nhân này, hiện tại Triệu Hầu gia ngay cả mẫu thân cũng lười gọi.

035 : ý chỉ có vợ ( chồng ) ngoại tình.

036 : nghiêm túc + cẩn thận.

♎ 011 ♒

Advertisements

2 comments on “♍ 010: Trở về Hầu phủ, một góc của núi băng

  1. Pingback: Kiều Thê Của Tướng Quân Mặt Lạnh | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

  2. Pingback: ♒ 009 ♎ Đồng bệnh tương liên, chuyện cũ ngày xưa | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s