♎ 057 Bốn nam nhân một sân khấu

Lâm Cẩn Du cảnh giác xoay người nhảy lên, vốn định đứng dậy cùng người nọ đánh nhau, nào ngờ người nọ nhanh như tia chớp, trong chớp mắt liền đến bên giường nàng, nâng tay liền điểm huyệt đạo của nàng.

‘Người này võ công tại sao cao như vậy?’

Đồng tử Lâm Cẩn Du đột nhiên co rút.

Vừa mới chớp mắt thì người kia đã đem nàng khiêng lên mang ra khỏi phòng.

Bóng đen khiêng Lâm Cẩn Du phi thân đạp lên trên nóc nhà, dọc theo phía trên nóc nhà Tướng phủ một đường bay vút đi.

Lâm Cẩn Du đầu đặt phía trên bờ vai của hắn, chỉ cảm thấy trên người này mang theo một cỗ mùi trúc tươi mát.

‘Người này đến tột cùng là ai?’

Đáng tiếc nàng bị người này điểm á huyệt ngay cả nửa câu cũng nói không ra.

Tuy rằng nàng không biết người này là ai, nhưng nàng lại biết người này cũng không phải là mấy người trong khoảng thời gian trước nàng biết, những người đó tuy rằng võ công cùng hắn tương xứng, nhưng mà, hương vị trên người bọn họ không giống như vậy.

Điểm này, nàng hoàn toàn có thể biết.

Hắc y nam tử mang theo Lâm Cẩn Du ở phía trên mái hiên bay vút đi, không bao lâu liền mang nàng thả xuống. Hạ xuống sau, Lâm Cẩn Du thế nhưng thấy một tuấn mã, nhan sắc con ngựa kia màu ngăm đen, bộ lông ở dưới ánh sao tản ra chùm tia sáng bóng, vừa thấy không phải là loại ngựa thành Tử Nghiêu rồi.

Nam tử này còn muốn mang theo nàng cưỡi ngựa sao?

Trong đầu Lâm Cẩn Du chưa kịp nghĩ loại khả năng này xong, liền thấy nam tử đem nàng đặt ở phía trên yên ngựa, bố trí tốt rồi sau đó hắn liền lên ngựa, cánh tay lướt qua Lâm Cẩn Du bắt lấy dây cương dùng lực thúc ngựa, con ngựa kia liền bay nhanh mà chạy.

“Cà rộc cà rộc ”

Vó ngựa có tiết tấu vang lên.

Đi đến cổ đại tới bây giờ đây là lần đầu tiên Lâm Cẩn Du cưỡi ngựa, chủ thể của nàng cũng là lần đầu tiên cưỡi ngựa, mà khi ở hiện đại nàng chưa từng cưỡi ngựa, cho nên, đây là lần đầu tiên nàng cưỡi ngựa từ lúc sinh ra.

Trình độ ngựa xóc nảy so với trong tưởng tượng của nàng muốn kịch liệt hơn nhiều. Bởi vì yên ngựa nhỏ hẹp, toàn bộ thân mình của nàng đều dựa vào trên người hắc y nam tử, trên người hắn mùi trúc dễ ngửi quanh quẩn ở chóp mũi.

Con ngựa bay nhanh mà đi, dọc theo ngã tư đường liền một đường ra khỏi thành, ra khỏi thành Tử Nghiêu thì hắc y nam tử hướng tới phía tây mà đi.

Bởi vì không có thói quen ngồi ngựa xóc nảy, Lâm Cẩn Du ở trên yên ngựa một lát thì trong bụng liền bắt đầu từng đợt gợn sóng nổi lên.

Nàng muốn nôn mửa, nhưng lại bị điểm huyệt, cho nên thân mình cũng không thể nhúc nhích.

Cách một lát, chắc là nam tử phía sau dường như cảm ứng được cái gì đó, cuối cùng kéo dây cương lại.

“Duy–”

Nam tử dừng ngựa, nhanh chóng xoay người xuống, sau đó lại đem Lâm Cẩn Du bế xuống dưới, nhanh chóng giải huyệt đạo cho nàng.

Lâm Cẩn Du một khi động được liền xoay người nôn mửa luôn.

“Ọe–”

Đêm nay do chính nàn nấu ăn, cho nên nàng ăn so với ngày thường hơn rất nhiều, xóc nảy như vậy, trong bụng có gì đều toàn bộ phun ra.

‘Thật sự là ghê tởm a……’

“Du Nhi, muội sao rồi?”

Nôn mửa xong, một bàn tay to dày rộng nhẹ nhàng đặt ở trên lưng nàng, tiếp theo đến xoa bóp một chút.

Lâm Cẩn Du đang nghe gặp thanh âm ôn nhuận này, thì động tác nôn mửa tức thì dừng lại ở chỗ cũ.

Nàng nghiêng mặt hướng lên nhìn đi qua. Dưới ánh trăng, khuôn mặt nam tử ôn nhuận lộ ra ở trong gió. Hắn có một đôi mày kiếm, ánh mắt sắc bén trong suốt, trăng sáng gió trong, nam tử này…… nam tử này cũng không phải chính là đại ca Lâm Cẩn Nguyệt mà đã lâu nàng chưa từng gặp mặt sao?

Hắn…… Không phải đóng ở biên quan tây bắc sao?

Làm sao lại chạy về Nam Lâm rồi? Còn chờ đêm khuya đem nàng bắt đi chứ, hắn muốn làm cái gì?

Vốn định đứng dậy hỏi, lại cảm thấy mình tựa hồ chưa có lau miệng, khi Lâm Cẩn Du cảm thấy xấu hổ thì từ trong lòng hắn lấy ra một khăn gấm màu trắng đưa cho Lâm Cẩn Du:

“Lau miệng đi.”

Lâm Cẩn Du tiếp nhận khăn gấm xoa xoa miệng, xong lại đưa tới một cái hồ lô rượu, hắn nói:

“Không có nước, chỉ có rượu, không bằng chấp nhận súc miệng một chút đi?”

“Uhm.”

Kết quả Lâm Cẩn Du uống một ngụm rượu hồ lô vào miệng.

Rượu ngon vừa tiến vào môi, thì thấy hương vị kia liền tỏa ra bốn phía, thật sự kích thích.

Súc miệng xong, Lâm Cẩn Du đem rượu hồ lô trả lại cho Lâm Cẩn Nguyệt, cuối cùng mở miệng hỏi:

“Đại ca, huynh không phải ở biên quan tây bắc sao?”

Đại ca này của nàng từ lúc mười ba tuổi đã đi biên quan tây bắc rồi, vừa đi có lẽ mười năm, mười năm này hắn có khi ngày lễ ngày tết thì mới về thành Tử Nghiêu tới thăm phụ mẫu thôi.

Ở trong trí nhớ của nàng, trong Lâm phủ, trừ bỏ mẫu thân cùng Hân Nhi, cũng chỉ có một người đại ca này đối với nàng tốt lắm, chỉ tiếc, niên thiếu hắn đã sớm rời nhà, cùng hắn tiếp xúc thật sự quá ít. Bất quá, mỗi một lần tiếp xúc đều làm cho nàng thật sâu khắc vào trong lòng.

Lâm Cẩn Nguyệt nâng tay xoa mái tóc Lâm Cẩn Du, ôn nhu cười nói:

“Du Nhi à, trong nháy mắt, muội cũng thành đại cô nương rồi.”

Lời vừa nói ra mang theo một loại trầm ấm, xâm nhập thẳng vào nội tâm.

Đôi mắt Lâm Cẩn Du chớp chớp, nhìn về phía Lâm Cẩn Nguyệt. Một nam tử ôn nhuận như gió xuân như vậy một chút cũng không giống với mẫu thân Tạ Ngọc Phương của hắn, thật không biết Tạ Ngọc Phương đã tu luyện phúc khí mấy đời, mà sinh ra một nhi tử tốt như vậy.

“Đại ca, huynh về Nam Lâm là có chuyện gì sao?”

Tuy rằng trong lòng đã đoán được suy nghĩ của Lâm Cẩn Nguyệt, Lâm Cẩn Nguyệt lại như cũ vẫn là hỏi một câu như vậy.

Lâm Cẩn Nguyệt thở dài, không có trả lời câu hỏi của nàng, chỉ nói:

“Du Nhi, đại ca mang muội rời đi Nam Lâm, được không?”

“Vì sao? Đại ca huynh không biết sao? Muội ngày mai phải đi Đông Lâm đưa thân a!”

Vì sao muốn đem nàng mang đi? Bởi vì áy náy sao? Hắn lại không có làm gì sai!

“Đại ca biết mà, để muội một nữ nhi tự một thân một mình đi Đông Lâm, đại ca rất lo lắng.”

Thanh âm Lâm Cẩn Nguyệt ôn nhuận như ngọc, Lâm Cẩn Du nghe thấy, trong lòng đúng là nóng lên.

“Đây là Hoàng Thượng hạ thánh chỉ, nếu muội không đi, thì là kháng chỉ nha, mà kháng chỉ thì phải là bị tru di cửu tộc, Du Nhi không có không hiểu chuyện như vậy.”

Dừng một chút, Lâm Cẩn Du nắm tay Lâm Cẩn Nguyệt nói:

“Đại ca, chúng ta trở về đi.”

Lâm Cẩn Nguyệt nắm tay Lâm Cẩn Du kéo nàng đi, nói:

“Không, chúng ta không quay về, huynh mang muội đi Tây Nguyệt, nơi đó không có người biết muội.”

“Nếu muội cùng huynh đi Tây Nguyệt, như vậy, mẫu thân muội làm sao bây giờ? Mẫu thân huynh, phụ thân huynh thì làm sao bây giờ?”

Lâm Cẩn Nguyệt nắm giữ tay Lâm Cẩn Du chặt hơn, giây lát, hắn nói:

“Bọn họ không có việc gì, mẫu thân là biểu muội Hoàng Hậu, phụ thân quyền cao chức trọng, Hoàng Thượng không có khả năng bởi vì muội biến mất mà trừng phạt bọn họ.”

“Đại ca, nói với muội, huynh vì sao muốn dẫn muội đi?”

‘Hắn đây là biết mẫu thân hắn sẽ đối với mình gây bất lợi, cho nên muốn mang mình rời đi sao?’

Tuấn mi Lâm Cẩn Nguyệt cau lại, tim đập mạnh và loạn nhịp sau một lúc lâu cũng không có nói cho Lâm Cẩn Du, chỉ cường ngạnh muốn kéo nàng đi:

“Theo huynh đi là được, đại ca sẽ không hại muội.”

Lâm Cẩn Du mạnh rút tay nàng về, nàng lạnh lùng nói:

“Đúng vậy, Du Nhi luôn luôn biết, đại ca sẽ không hại muội, nhưng mà…… Nhưng mà người đó có thể muốn hại người của muội, bà là mẫu thân của huynh, là mẫu thân sinh ra huynh và nuôi huynh đó!”

‘Xem cái dạng này, Lâm Cẩn Nguyệt phỏng chừng cũng không rõ ràng tâm của Tạ Ngọc Phương đến cùng đang tính toán cái gì, hắn chính là đoán ra được mẫu thân của hắn sẽ đối với mình gây bất lợi thôi.

Hắn là quá hiểu biết mẫu thân ác độc của hắn!

Nhưng, từ xưa trung nghĩa lưỡng nan, hắn vì mình suy nghĩ như vậy, đó là bất hiếu nha!’

Tạ Ngọc Phương tuy rằng đối với nàng ngoan độc, đối với mẫu thân nàng không tốt, nhưng mà, làm một người mẫu thân mà nói, bà đem tình yêu của bà đều cho Lâm Cẩn Nguyệt cùng Lâm Cẩn Trân.

Do nhớ được ký ức lúc nhỏ, nàng đang lúc lơ đãng vụng trộm tránh ở bụi hoa nhìn thấy Tạ Ngọc Phương mang theo hai hài tử của bà, mặt mày bà từ thiện, rất ôn hòa.

Nếu như làm một mẫu thân mà nói, bà không có tệ nha.

Người nào cũng có thể vì nàng mà trả thù Tạ Ngọc Phương, duy chỉ có Lâm Cẩn Nguyệt thì không thể!

Cả người Lâm Cẩn Nguyệt vì Lâm Cẩn Du lớn tiếng đe doạ mà sững sờ ở tại chỗ, hắn ngưng mắt nhìn lại, dưới ánh trăng nhu hòa, thân ảnh nữ tử tuy rằng gầy yếu cũng là kiên định dị thường.

Du Nhi của hắn khi nào trở nên kiên cường như vậy ? Kiên cường đến mức hoàn toàn đã vò nát tim của hắn.

“Muội chớ để ý huynh, đại ca thầm muốn tốt cho muội thôi.”

Lâm Cẩn Nguyệt nói xong vừa chuẩn bị kéo Lâm Cẩn Du.

Nhưng mà Lâm Cẩn Du cũng là lui về sau một bước lớn, nàng lắc đầu nói:

“Đại ca, muội đã không phải là Lâm Cẩn Du lúc trước, hiện tại muội phi thường kiên cường, cũng không thích trốn tránh, không có trải qua mưa gió làm sao có thể nhìn thấy cầu vòng, trốn tránh không thể giải quyết được vấn đề, chỉ có nghênh diện chống lại mới là thực hiện tốt nhất!”

Lâm Cẩn Nguyệt nhìn nàng, một mặt thương tiếc.

‘Du Nhi nàng quả thực đã trưởng thành sao?’

“Chúng ta trở về đi.”

Lâm Cẩn Nguyệt thấy Lâm Cẩn Du như vậy thì biểu cảm buông lỏng xuống, lại ẩn ẩn thở dài.

Buông lời nói, nàng xoay người mà đi, đột nhiên, trong nháy mắt khi xoay người, lại nghe được tiếng vang đầu gối va chạm trên mặt đất.

“Phịch–”

Một tiếng kia, vừa thanh thúy vừa mang theo trầm trọng sám hối.

“Du Nhi, đại ca thay mẫu thân hướng muội bồi tội!”

Nhiều năm qua như vậy, hắn mặc dù ở biên quan tây bắc lại hoàn toàn biết hết thảy mọi chuyện trong phủ, đáng tiếc hắn cách khá xa căn bản không thể bảo hộ mẫu tử Cẩn Du an toàn.

Bước chân Lâm Cẩn Du bất động, thân hình nàng cũng chấn động theo, nàng chậm rãi xoay người, nhìn nam tử cương nghị đang quỳ gối ở dưới ánh trăng kia.

Ánh trăng màu bạc trắng rơi ở trên thân người hắn, đem quần áo màu đen trên người hắn chiếu lên giống như băng rét lạnh. Nhưng lúc này, nàng lại có thể cảm giác được máu sôi trào ở quanh thân hắn.

Lâm Cẩn Nguyệt như vậy làm cho nàng rung động không chỉ một chút, đôi mắt nàng híp lại, nói:

“Đại ca, huynh cho tới bây giờ cũng không thiếu muội cái gì, huynh không cần thiết như thế.”

Tạ Ngọc Phương thiếu nàng, nàng sẽ chậm rãi hướng bà đòi trở về, có nợ có trả, thiên kinh địa nghĩa055, Lâm Cẩn Nguyệt là Lâm Cẩn Nguyệt, nàng sẽ không bởi vì đại ca tốt với nàng liền quên Tạ Ngọc Phương phá hư đối với nàng đâu. Nàng là người yêu hận tình thù thật sự rất rõ ràng, khi đối đãi địch nhân thì cũng tuyệt đối sẽ không chùn tay!

Lâm Cẩn Du buông lời nói sau liền kiên quyết xoay người mà đi, lưu lại Lâm Cẩn Nguyệt tự một mình quỳ gối giữa đêm khuya sâu thẳm, trăng tròn ở phía sau hắn đưa thân ảnh hắn tỏa ra càng thêm tiêu điều.

……

Hôm sau, Lâm Cẩn Du đứng dậy rửa mặt chải đầu tốt xong, vừa ra khỏi cửa liền gặp được Lan Tịch Chi, Hân Nhi cùng Thính Vũ đứng ở trong viện.

“Du Nhi, đi đường cẩn thận nha.”

Lan Tịch Chi tiến lên một bước cầm tay Lâm Cẩn Du mãi dặn dò.

Lâm Cẩn Du nhìn mặt ba người cười khổ:

“Mọi người làm cái gì vậy? Ta là đi đưa thân nha, đưa thân xong sau đó ta sẽ trở lại, mọi người đưa mặt khổ làm cái gì?”

Hân Nhi thấy thế đúng là khóc lên:

“Tiểu thư……”

Từ xưa tới nay, nàng chưa từng cùng tiểu thư tách ra lần nào.

“Hazz, tiểu nha đầu muội khóc gì chứ? Tiểu thư ta từ khi ra đời tới nay còn không có ra khỏi Nam Lâm đi, lần này đi Đông Lâm vừa khéo có thể du sơn ngoạn thủy nha, đây là chuyện tốt mà, muội khóc cái gì nhỉ?”

Đi du lịch miễn phí, cộng thêm công khoản ăn uống, du sơn ngoạn thủy, thật là chuyện tốt, có cái gì khóc chứ?

Thính Vũ thấy thế cũng là tiến lên hướng Lâm Cẩn Du vuốt cằm nói:

“Tiểu thư, người phải bảo trọng a.”

Lâm Cẩn Du trả lời:

“Được rồi, các muội yên tâm đi, đi trở về đi. Hân Nhi, nhất định phải chiếu cố mẫu thân ta cho tốt nhé.”

Hân Nhi lau khô nước mắt gật gật đầu.

Như thế, Lâm Cẩn Du liền hoàn toàn một thân một mình bước ra Tướng phủ, nếu là người đưa thân cho Công chúa, sự việc đều do Hoàng gia chuẩn bị, nàng tất nhiên không cần thiết phải mang theo cái gì cả, chỉ mang bản thân cùng với một ít vật phẩm chủ yếu của nàng đi đến đó là được.

Một đường đi ra Tướng phủ, trong phủ ngay cả nửa thân ảnh cũng không có. Nạp Lan Hạo Nguyệt gả Công chúa, những người này phỏng chừng đã đi xem náo nhiệt rồi.

Tới cửa Tướng phủ, Lâm Cẩn Du nghỉ chân, quay thân lại nhìn cửa môn quạnh quẽ, cái gia đình này quả thực xem nàng như chưa hề tồn tại nha.

Lâm Cẩn Nguyệt coi như là vụng trộm từ trong quân đội ở biên quan tây bắc chạy về đây, quân pháp khắc nghiệt, lúc này người nói không chừng đã chạy về tây bắc rồi nhỉ.

Nếu ngược lại là Lâm Cẩn Trân phải đi, sợ là bị mọi người vây quanh cửa phủ đi.

“Hazz……”

Thở dài một hơi sau, Lâm Cẩn Du cất bước rời khỏi Tướng phủ.

Nàng ngồi xe ngựa một đường hướng Huyền Vũ môn chạy tới, không bao lâu liền đến nơi.

Không khí tại Huyền Vũ môn thật tấp nập, nàng xuống xe ngựa sau đó liền chờ ở bên cạnh.

Đợi một lát, hôn liễn đỏ thẫm liền ở dưới sự vây quanh của mọi người đang dần tới chỗ Huyền Vũ môn. Trên hôn liễn, Nam Cung Diễm cùng Nạp Lan Uyển Ngọc song song mà ngồi, Nạp Lan Uyển Ngọc mặc hỉ bào đỏ thẫm, đoan trang nghiêng lệ, Nam Cung Diễm mặc cẩm bào màu vàng sáng bóng, phong thần tuấn lãng.

Nhìn bề ngoài, hai người này nhưng thật ra là một đôi trời đất tạo nên, bất quá, nhìn tính cách, phỏng chừng cũng là tuyệt phối.

Sau hôn liễn là long liễn của Nạp Lan Hạo Nguyệt, ông ngồi trên cao quan sát chúng sinh.

Lúc này có cung nhân tiến bước đến trước mặt Lâm Cẩn Du thỉnh an nói:

“Mời Ti Nghi đại nhân theo nô tì đi phía trước.”

Lâm Cẩn Du gật gật đầu liền theo sau cung nữ.

Nàng vừa đi qua hôn liễn vừa chuyển mắt thì gặp được một thân ảnh quen thuộc, người nọ mặc áo giáp màu ngân bạch, áo choàng màu trắng phía trên áo giáp thuận thế tung bay, trên đầu hắn đội mũ giáp đồng sắc, trên đỉnh mũ có buộc một sợi dây màu đỏ, hắn ngồi trên tuấn mã màu trắng, thần sắc nghiêm nghị, dung nhan khí phách, bạch mã vương Tử Anh tuấn cao ngất này không phải Nạp Lan Duệ Tích thì là ai nữa?

‘Hắn làm cái gì vậy? Cũng đi đưa thân sao? Không phải nói Tông Chính Nhan đi đưa thân à?’

“Dự Thành Vương cũng đi Đông Lâm sao?”

Người thấy Nạp Lan Duệ Tích, Lâm Cẩn Du nhỏ giọng hỏi cung nữ dẫn đường.

Cung nữ nghe vậy hướng Nạp Lan Duệ Tích nhìn qua, vừa nhìn thì khuôn mặt nhỏ nhắn đúng là đỏ ửng như hoa đào nở rộ, nàng nhỏ giọng nói:

“Ti Nghi đại nhân, chuyện đưa thân lần này, không chỉ có Dự Thành Vương muốn đi, còn có Dự Ninh Vương cũng đi nữa.”

Lâm Cẩn Du khóe mắt run rẩy.

‘Dự Ninh Vương lại là vị tôn thần nào nữa đây? Nàng làm sao chưa từng nghe qua Nam Lâm còn có vị Thân Vương này chứ?’

“Dự Ninh Vương?”

Thân mình cung nữ hơi hơi nghiêng đi, cho Lâm Cẩn Du một cái tầm mắt chỉ dẫn, nói:

“Đó là dự Ninh Vương.”

Lâm Cẩn Du theo tầm mắt nàng nhìn đi qua, nam tử ở phía sau Nạp Lan Duệ Tích một thân áo giáp đầu đội mũ giáp hồng anh không phải Nạp Lan Duệ Thảng thì còn ai nữa?

“Hắn phong Vương? Chuyện xảy ra khi nào?”

Cung nữ trả lời:

“Vừa mới ra khỏi thành thì Hoàng Thượng phong, Hoàng Thượng nói lại chờ mấy tháng nữa Dự Ninh Vương liền hai mươi rồi, lần này đưa thân vì thể hiện sự lớn mạnh, trước mắt liền phong làm Thân Vương.”

Lâm Cẩn Du gật đầu nói:

“Vậy à.”

Chuyện Nạp Lan Uyển Ngọc xuất giá phô trương thật đúng là lớn, hai vị Thân Vương đưa thân, còn cộng thêm một nhất phẩm Phiêu Kị Đại tướng quân nữa.

Đây là không phải sử dụng tập đoàn đưa thân mạnh nhất sao?

Giữa đoàn đưa thân, thì chức quan của nàng là cấp bậc thấp nhất, ặc…… Vì tránh cho liên lụy toàn bộ phẩm cấp của đoàn đưa thân, nàng có thể không cần đi hay không?

Khi nói chuyện, Lâm Cẩn Du đã đi tới trước xe ngựa của nàng.

“Lâm cô nương.”

Mới vừa đến được trước xe ngựa, Lâm Cẩn Du liền nghe thấy được một thanh âm quen thuộc, đầu nàng vừa nhấc thì thấy khuôn mặt anh tuấn của Tông Chính Nhan.

Hắn kéo dây cương, một thân nhung trang, vóc dáng oai hùng, mà khuôn mặt tươi cười nghênh đón nhìn nàng nữa.

“Tông Chính Tướng quân, huynh sao lại ở vị trí này vậy?”

Hắn là nhất phẩm Đại tướng, không phải nên ở đằng sau Nạp Lan Duệ Tích sao? Làm sao lại chạy đến phía sau này rồi ? Nơi này là nới của quan ngũ phẩm mà……

Tông Chính Nhan nho nhã lễ độ nói:

“Mạt tướng chịu lệnh của Vương gia, bảo hộ cô nương.”

Lời nói ra khỏi miệng nghĩa chính ngôn từ, hiển nhiên là đem việc này cho rằng mệnh lệnh quân sự.

Lâm Cẩn Du nghe vậy, khóe mắt run rẩy.

‘Nạp Lan Duệ Tích, hắn lại tính làm gì đây?’

“Cám ơn Tướng quân.”

“Có thể bảo hộ cô nương, là vinh hạnh của mạt tướng!”

Tông Chính Nhan nhìn Lâm Cẩn Du, trong mắt tràn đầy ý cười.

Tông Chính Nhan đã nguyện ý làm như vậy, nàng tự nhiên cũng vui vẻ nhận lấy, có Đại tướng quân một đường bảo hộ nàng, nàng thật sự cao hứng nha.

Hàng dài đưa thân từ Huyền Vũ môn luôn luôn thẳng hàng tới cổng thành của thành Tử Nghiêu, hầu như sau này cũng không có tráng lệ như thế nữa đâu. Hàng dài đưa thân uốn lượn mà đi, quan to trong triều đều chờ ở chỗ cửa thành.

Khi Lâm Cẩn Trân thấy Nạp Lan Duệ Tích cưỡi ở trên tuấn mã màu trắng kia, thì nàng nâng mày nhanh hỏi Tạ Ngọc Phương:

“Mẫu thân, Vương gia vì sao cũng đi đưa thân thế?”

Tạ Ngọc Phương chớp chớp mắt, khi nàng thấy rõ ràng người nọ đúng là Nạp Lan Duệ Tích thì, nàng cũng có một mặt hoang mang:

“Mẫu thân không có nghe nói a, không phải nói để cho Tông Chính Nhan đi đưa thân sao? Hắn làm sao cũng đi theo? Đây là có chuyện gì?”

Lâm Cẩn Trân cảm thấy vô cùng lo lắng một mảnh:

“Mẫu thân, hắn làm sao có thể cùng đi theo a? Tiểu tiện nhân kia cũng đi đưa thân nha.”

Đây không phải tạo cơ hội ở chung tuyệt hảo cho hai người họ sao?

Nàng sao có thể cho phép chuyện như vậy phát sinh được?

Hai tay Tạ Ngọc Phương nắm lấy chặt ống tay áo, nói:

“Mẫu thân phải đi tìm biểu dì của con ngay để hỏi một chút việc này.”

Dứt lời, lại liếc mắt nhìn Nạp Lan Duệ Tích một cái sau liền biến mất ở bên trong đám người.

Khi Nạp Lan Hạo Nguyệt đem Nạp Lan Uyển Ngọc đưa tới trước cửa Hoàng thành thì liền đi vòng vèo mà quay về, mui xe long liễn từ từ mà đi, Phong Nhã Như ngồi phía trên phượng liễn, cuối cùng vì ly biệt mà rơi nước mắt xuống.

Long tiễn của Nạp Lan Hạo Nguyệt cùng phượng liễn từ từ mà quay về, khi tới Huyền Vũ môn thì đã thấy xe ngựa Tướng phủ chờ ở bên cạnh cửa thành.

Phượng liễn của Phong Nhã Như ngừng lại, mà Nạp Lan Hạo Nguyệt còn lại là nhìn Tạ Ngọc Phương một cái sau liền tiếp tục bước về phía trước không có ý lưu lại.

Tạ Ngọc Phương thấy phượng liễn dừng liền tiến ra đón nâng Phong Nhã Như xuống xe ngựa, vì hôm nay tiễn biệt, Phong Nhã Như mặc phượng bào cực kỳ phức tạp, trên đầu đội mũ phượng thực nặng, hành động thực không tiện.

“Ngọc Phương, muội vội vàng tìm Bản cung như vậy, là vì chuyện gì?”

Phong Nhã Như đưa tay đặt ở trên cánh tay Tạ Ngọc Phương, mở miệng hỏi.

Tạ Ngọc Phương tiến lên nửa bước nhỏ giọng hỏi:

“Biểu tỷ, Tích Nhi sao lại đi đưa thân vậy? Không phải nói để cho Tông Chính Nhan đi thôi sao?”

Phong Nhã Như nghe nói thế sắc mặt càng giận dữ, bà nói:

“Nói đến việc này ta liền tức, Tích Nhi lại là vì việc này đi tìm phụ hoàng của hắn.”

“Tích Nhi hắn cũng không có cùng tỷ nhắc qua việc này sao?”

Tạ Ngọc Phương nghe vậy, mày nhíu lại.

‘Nạp Lan Duệ Tích tuy rằng làm người lạnh lùng, nhưng hài tử này xưa nay rất nghe lời Phong Nhã Như nói, ít có chuyện không thông qua Phong Nhã Như trực tiếp đi đến gặp Nạp Lan Hạo Nguyệt để nói, lúc này đây là như thế nào? Lại vì Lâm Cẩn Du sao?’

Phong Nhã Như gật đầu nói:

“Đúng vậy, hắn căn bản là không có ở trước mặt ta biểu lộ nửa điểm muốn đi đưa thân, hắn sợ ta từ giữa cản trở không cho hắn đi, hắn ở trước mặt Hoàng Thượng lời lẽ khẩn thiết, nói hắn chỉ có một thân muội tử như vậy, mà đi Đông Lâm đường sá xa xôi, hắn lo lắng Ngọc Nhi cho nên nhất định phải hộ tống đi.

Chính là Bản cung thật sự không rõ ràng, hắn đến tột cùng là muốn hộ tống Ngọc Nhi, hay là muốn một đường đi theo bảo hộ Lâm Cẩn Du kia! Lâm Cẩn Du đến cùng cho hắn ăn cái thuốc mê gì, thế cho nên hắn ba phiên bốn bận vì nàng mà cùng ta chống đối như thế?”

Tạ Ngọc Phương hừ lạnh một tiếng, nói:

“Mặc kệ Lâm Cẩn Du kia đến cùng cấp cho Tích Nhi cái thuốc mê gì, tóm lại lần này đi Đông Lâm, nhất định phải để nàng gả cho người mặt quỷ tàn phế kia.”

“Uh.”

Phong Nhã Như gật đầu nói:

“Việc này ta đã cùng Ngọc Nhi nói rõ ràng, nếu như không ngoài ý muốn, khẳng định có thể thành. Muội cứ yên tâm đi, về phần Tích Nhi, hắn đối với Lâm Cẩn Du kia chính là nhất thời hảo cảm, chờ Lâm Cẩn Du lập gia đình xong, qua đoạn thời gian hắn tự nhiên cũng sẽ quên, muội hiện tại quan trọng nhất là phải cho Trân Nhi bắt lấy tâm Tích Nhi mới được nha!”

“Chuyện này muội tất nhiên biết.”

Lời này Tạ Ngọc Phương hoàn toàn đồng ý, bắt lấy tâm Dự Thành Vương so với cái gì cũng quan trọng hơn.

Hai người còn trò chuyện một lát xong thì đều tự giải tán đi.

Đội ngũ đưa thân ra khỏi cửa thành sau đó liền một đường nhắm đi về phía đông, khi đi qua một tòa đình ngoại ô năm dặm, phát hiện nơi đó đã chờ sẵn mười người, người dẫn đầu trên mặt mang theo mặt nạ quỷ hoàng kim, hắn mặc một bộ y bào màu trắng ngồi ở trên xe lăn, mặt tái nhạt ở dưới ánh mặt trời màu cam cũng nhìn không ra có bao nhiêu khoẻ mạnh, cánh môi càng trắng bệch giống như quỷ.

Vì Nam Cung Diệp xuất hiện, mọi người ngừng lại, hôn liễn cũng ngừng lại.

Nam Cung Diễm hỏi:

“Chuyện gì mà phải dừng lại?”

Tỳ nữ giúp hắn mở màn xe ra khom người trả lời:

“Thái Tử Điện hạ, Nhị công tử Tuyên Vương đứng ở đình cách năm dặm ạ.”

Nam Cung Diễm gật đầu nói:

“Vậy à, hóa ra là Diệp à.”

Lúc này, Nam Cung Diệp đã bị người đưa tới trước mặt hôn liễn, hắn thấy Nam Cung Diễm, nói:

“Thái Tử Điện hạ, Diệp đã lâu chưa về Đông Lâm, lúc này đại hôn của Điện hạ, Diệp cũng cần trở về một chuyến, thứ nhất cung chúc đại hôn Điện hạ, thứ hai cũng là thăm mẫu phi, không biết Điện hạ nguyện ý để cho Diệp đồng hành hay không?”

Nam Cung Diễm cười nói:

“Diệp có thể cùng Bản điện đồng hành tất nhiên là chuyện tốt, nhưng mà đệ với Tứ Hoàng thúc không đi cùng nhau sao?”

Nam Cung Diệp trả lời:

“Phụ vương còn có chút chuyện cần xử lý, huống hồ ta đi đường vốn là chậm, vừa vặn cùng đội ngũ đưa thân cùng đi sẽ tốt hơn, phụ vương đi đường nhanh, chờ hôn kỳ xong xuôi thì lại giục ngựa mà quay về, Diệp cũng miễn làm ảnh hưởng đến hành trình của bọn họ.”

Nam Cung Diễm gật đầu nói:

“Diệp tính thật là chu toàn, như thế liền cùng về Đông Lâm đi, trên đường vừa vặn làm bạn.”

“Tạ ơn Thái Tử Điện hạ.”

Nam Cung Diệp nói xong, xe lăn chậm rãi khởi động về phía bên cạnh, để cho hôn liễn tiếp tục đi trước.

Nạp Lan Duệ Tích cầm trong tay dây cương cưỡi ngựa mà qua, lúc hắn thấy Nam Cung Diệp ngồi ở trên xe lăn kia, thì đôi mắt híp lại, trong mắt cất dấu hương vị tìm kiếm.

Nam Cung Diệp này thần bí khó lường, bề ngoài hắn thoạt nhìn vô cùng suy nhược, nhưng hắn lại cảm thấy người này nhất định là một cao thủ thâm tàng bất lộ026. Hôm nay hắn đứng ở đình cách năm dặm chờ đội ngũ đưa thân đến, muốn cùng Nam Cung Diễm cùng nhau quay về Đông Lâm, hắn như thế đến cùng là có cái mục đích gì?

Nam Cung Diệp tựa hồ cảm nhận được ánh mắt của Nạp Lan Duệ Tích, hắn hơi ngẩng đầu cùng Nạp Lan Duệ Tích nhìn nhau, con ngươi đen sâu thẳm giấu ở dưới mặt nạ hơi nheo lại, làm cho người ta đoán không ra hắn đến cùng suy nghĩ cái gì.

Lâm Cẩn Du thấy xe ngựa tạm dừng cũng vén rèm hỏi Tông Chính Nhan bên cạnh:

“Tướng quân, đội ngũ vì sao vừa ra thành liền dừng?”

Tông Chính Nhan kéo dây cương dõi mắt trông về phía xa, giây lát trả lời:

“Hình như là Nhị công tử Tuyên Vương muốn cùng Thái Tử Điện hạ đồng hành.”

Lâm Cẩn Du kiễng chân nhìn về nơi xa, bởi vì khoảng cách quá mức xa xôi cũng nhìn không thấy cái gì .

Nhị công tử Tuyên Vương?

Đó không phải là Nam Cung Diệp sao?

Hắn cũng muốn đi theo đội ngũ đưa thân này về Đông Lâm sao?

Một mình Nam Cung Diễm không nói, hơn nữa còn Nạp Lan Duệ Tích, Nạp Lan Duệ Thảng, hiện tại lại thêm một người Nam Cung Diệp nữa.

Ngất xỉu, bốn nam nhân một sân khấu, đoàn đưa thân này quả thật là sử dụng người mạnh nhất rồi nha!

Đội danh dự đưa thân một đường nhắm bước tiến về phía đông, từ kinh thành Tử Nghiêu Nam Lâm đi đến khoảng chừng hai ngàn dặm đường, đại khái phải hơn nửa tháng có thể đến được. Bởi vì đội ngũ đưa thân quá mức khổng lồ, mà lại đi qua thành trì cũng không phải là đều có biệt viện Hoàng gia.

Lúc này đây, vừa mới ra khỏi thành lại đến ban đêm rồi, đội ngũ đưa thân liền chọn một nơi bình thường xây dựng chỗ ở tạm thời.

Nạp Lan Uyển Ngọc tuy rằng đã là Thái Tử phi Đông Lâm, nhưng dựa theo tập tục, lúc chưa có thành thân, nàng vẫn không thể cùng Nam Cung Diễm cùng phòng ở. Cho nên, doanh trại liền hơn một cái lều, lều trại Nam Cung Diễm tất nhiên ở trung gian, lều trại của Nạp Lan Uyển Ngọc ở bên phải Nam Cung Diễm, lại đến chính là lều trại của Nạp Lan Duệ Tích, lều trại bên trái là của Nam Cung Diệp, lại đến là lều trại của Nạp Lan Duệ Thảng.

Mọi người đưa thân, chỉ có Lâm Cẩn Du là nữ tử, mà nàng lại là Ti Nghi xử lý mọi chuyện trong và ngoài, lúc này đây lều trại của Lâm Cẩn Du không thể cách Nạp Lan Uyển Ngọc quá xa, tuy rằng không thể cách được quá xa, nhưng lều trại của nàng cũng không thể ở phía trước Nạp Lan Duệ Tích được, cho nên, lều trại Lâm Cẩn Du liền đặt ở bên phải Nạp Lan Duệ Tích. Lâm Cẩn Du muốn đi đến lều trại của Nạp Lan Uyển Ngọc phải đi qua lều trại của Nạp Lan Duệ Tích.

Ban đêm, ánh trăng như nước, chùm tia sáng màu ngân bạch chiếu lên phía trên lều trại màu trắng, phỏng chừng giống như tràn ra hoa sen trắng vậy.

Lâm Cẩn Du dọn mọi thứ xong liền đứng dậy vận động một chút, phải ngồi ở trên xe ngựa nghẹn khuất một ngày, thật sự là eo mỏi lưng đau đến cực điểm.

Nàng vừa làm mấy bài tập thể dục thường ngày, liền có người xốc màn trướng lên mà vào, người đến là một tỳ nữ do Nạp Lan Hạo Nguyệt phái tới cho nàng, gọi là Tử Anh.

“Ti Nghi đại nhân, Chiêu Hòa Công chúa cho mời.”

Khóe mắt Lâm Cẩn Du khẽ động.

‘Nạp Lan Uyển Ngọc này chuyện gì mà phiền toái như vậy chứ, đi Đông Lâm phải mất mười lăm ngày, nàng ta lại muốn ngày ngày tìm nàng gây sự sao?’

“Ta phải đi ngay.”

Tử Anh xoay người giúp Lâm Cẩn Du vén màn lên, Lâm Cẩn Du cúi đầu ra khỏi lều trại bước về phía lều trại của Nạp Lan Uyển Ngọc.

Đến trước mặt, mất một thời gian Nạp Lan Uyển Ngọc mới cho nàng vào lều.

Đi vào sau đó, Lâm Cẩn Du nhìn thấy Nạp Lan Uyển Ngọc thay đổi một bộ cẩm bào hồng nhạt mẫu đơn yên sa bích la, búi tóc không có đổi, nhưng phía trên búi tóc các cây trâm toàn bộ đều lấy xuống, nàng ta hướng về phía gương khắc hoa mà tô mày, thấy Lâm Cẩn Du tiến vào lều liền đối với nàng nói:

“Lâm Ti Nghi, ngươi đến phía trên bàn gỗ đem phượng trâm màu vàng bên trong hộp gấm cầm đến tay cho Bản cung.”

Lâm Cẩn Du nghe vậy đôi mắt ở trong lều quét một vòng, nàng trực tiếp hướng bàn gỗ, nhìn vào trong hộp gấm, trực tiếp cầm lấy phượng trâm màu vàng kia, tiếp theo đi đến trước mặt Nạp Lan Uyển Ngọc đưa cho nàng.

Thân hình Nạp Lan Uyển Ngọc cao gầy, thần sắc thanh cao kiêu căng, nàng ta vươn ngón tay thon thon từ trong tay của Lâm Cẩn Du tiếp nhận phượng trâm màu vàng, lấy tới trên búi tóc khoa tay múa chân một chút, tiếp theo liền nhếch lên ngón tay niêm hoa muốn đem cây trâm mang ở phía trên búi tóc. Nhưng mà, khi nàng vừa mới hướng lên trên cắm xuống, thì cây trâm đúng là bỗng nhiên vỡ vụn ra.

Trầm trọng hơn là cây trâm rơi xuống ở trên bàn gỗ phát ra một tiếng vang nặng nề.

Nạp Lan Uyển Ngọc thấy thế sắc mặt tức thì biến trắng, nàng kinh ngạc nói:

“Trời ạ, trâm kim phượng của Bản cung, cái này là mẫu hậu đưa cho Bản cung, làm sao có thể nát được?”

Lâm Cẩn Du xem cây trâm kim phượng rơi xuống ở phía trên bàn gỗ kia, thì đúng là vỡ vụn thành hơn mười khối, Nạp Lan Uyển Ngọc thật sự là thủ đoạn hay nha, vu hãm cũng không cần như vậy đi?

Nạp Lan Uyển Ngọc có vẻ mặt từ kinh ngạc trực tiếp chuyển sang tức giận, nàng một phát đứng dậy nâng tay liền hướng trên mặt Lâm Cẩn Du đánh qua.

Lâm Cẩn Du không di chuyển bước chân, chỉ là nâng tay bắt được tay Nạp Lan Uyển Ngọc nói:

“Công chúa, người làm cái gì vậy?”

“Làm cái gì?”

Nạp Lan Uyển Ngọc mạnh mẽ rút tay về, trừng mắt nói:

“Lâm Cẩn Du, ngươi lại còn hỏi vì sao? Đồ cưới của Bản cung đều là ngươi kiểm kê, hiện tại trâm cài của Bản cung bị hư, Bản cung không bắt ngươi hỏi tội thì nên đi tìm ai đây?”

“Đồ cưới thật là ta kiểm kê, nhưng khi ta kiểm kê cây trâm phượng này rất tốt, không có vỡ vụn.”

“Không có vỡ vụn? Vậy hiện tại cây trâm phượng này là chuyện gì xảy ra?”

Nạp Lan Uyển Ngọc trừng mắt lạnh nói:

“Hay là ngươi muốn nói là chính Bản cung làm vỡ vụn sao?”

“Ta tự mình hôm kia kiểm kê đồ cưới sau đó chưa từng đụng chạm qua mấy thứ này.”

“Ngươi nói ngươi không có đụng chạm, ngươi có nhân chứng không?”

“Không có người chứng.”

Lúc đó nàng kiểm kê đồ cưới, trong đình phủ lớn như vậy có một mình nàng mà thôi, điểm này, nàng thực tại có chút sơ sót, nàng thật không ngờ Nạp Lan Uyển Ngọc này sẽ luôn luôn nhằm vào nàng, suy nghĩ một chiêu lại một chiêu, nàng ta không thấy mệt sao?

Nạp Lan Uyển Ngọc ngang ngược nói:

“Ngươi không có người làm chứng như vậy chính ngươi là hiềm nghi lớn nhất!”

Lâm Cẩn Du nhìn Nạp Lan Uyển Ngọc, một mặt trấn định:

“Vậy cũng chỉ là hiềm nghi, Công chúa cũng không có chứng cớ kết luận cây trâm cài này do ta làm vỡ vụn.”

Phàm là cần phải phân rõ phải trái, không có bằng chứng, nàng liền không thể tính lời nói ngàn vàng đi?

“Lâm Cẩn Du, Bản cung là không có chứng cớ, nhưng cây phượng trâm này rốt cuộc là bị hỏng, cây phượng trâm này là đồ cưới của mẫu hậu đưa cho Bản cung, tôn quý vô cùng, ngươi làm Ti Nghi, đồng dạng cũng bị hỏi tội!”

Lâm Cẩn Du nhíu mày.

‘Người cổ đại thật sự là mạc danh kỳ diệu023, lời nói như thế, muốn giết ai còn không dễ dàng sao? Tùy tiện làm chút gì này nọ là được, xã hội phong kiến quả thật là không có quyền người đáng nói.’

Nàng ngưng mắt nhìn về phía Nạp Lan Uyển Ngọc, mở miệng nói:

“Nếu ta có thể đem cây trâm cài này phục hồi như cũ thì sao?”

Nạp Lan Uyển Ngọc nghe vậy, mi chau thành một đường, làm như không tin:

“Ngươi nói cái gì? Ngươi có thể đem cây trâm của Bản cung phục hồi như cũ sao?”

Lâm Cẩn Du này quả thực biết đùa, cây trâm phượng này là mời thợ kim hoàn tốt nhất thành Tử Nghiêu tạo ra, công nghệ của nó cực kỳ phức tạp, chỉ bằng Lâm Cẩn Du nàng lại làm sao có thể đem phục hồi như cũ đây?

Lại nói, căn bản hiện tại cây trâm cài này đã vỡ vụn thành hơn mười khối, Lâm Cẩn Du chỉ thấy qua hai lần, nàng mới không tin tưởng Lâm Cẩn Du có thể phục hồi như cũ đi?

“Đúng vậy, nếu ta đem cây trâm cài phục hồi như cũ mà nói, chẳng phải chính là vô tội sao?”

Lâm Cẩn Du nhìn Nạp Lan Uyển Ngọc, mặt đầy tự tin.

Trên mặt Lâm Cẩn Du tự tin nhìn đôi mắt Nạp Lan Uyển Ngọc đau đớn, nàng làm người bình sinh không thích nhất người khác khiêu khích, nàng cũng muốn nhìn Lâm Cẩn Du thật có thể đem trâm cài phục hồi như cũ hay không.

“Được! Nếu ngươi có thể đem trâm cài phục hồi như cũ, việc này xem như chưa bao giờ phát sinh.”

Nạp Lan Uyển Ngọc dừng một chút, nói:

“Bất quá, ngày mai Bản cung liền muốn mang cây trâm phượng này, nếu ngày mai ngươi không thể đem cây trâm phượng này đưa cho Bản cung mà nói, Bản cung liền theo như lệ thường mà hỏi tội ngươi.”

Lâm Cẩn Du không có đáp lời, cúi mắt đem cây trâm phượng ở phía trên bàn gỗ thu đi, tiếp theo vén rèm lều trại về bên trong lều trại của nàng.

Nạp Lan Uyển Ngọc nhìn bóng lưng Lâm Cẩn Du rời đi khinh thường hừ lạnh nói:

“Lâm Cẩn Du, ngươi chính là một thứ nữ ti tiện, muốn cùng Bản cung đấu sao, ngươi còn chưa đủ tư cách, ngươi chờ bị phạt đi!”

Trở lại bên trong lều, Lâm Cẩn Du ở dưới đèn tinh tế nghiên cứu cây trâm phượng kia, đối với trang sức, bởi vì rất là yêu thích, nàng tất nhiên đã gặp qua thì không quên được. Cây phượng trâm vô cùng phức tạp, tất cả trang sức đều là quan trọng ở thiết kế, mà tay nghề thợ kim hoàn cơ bản đều là xuất sắc như nhau, chỉ cần nàng có thể đem bản thiết kế vẽ ra, tin tưởng một lần nữa làm ra cây trâm phượng này hẳn sẽ không có vấn đề gì.

Nàng dựa theo hình dạng của cây phượng trâm trong trí nhớ gom góp đến cùng nhau, tiếp theo mang tới văn phòng tứ bảo, đem bản thảo phượng trâm đặt ở mặt trên tranh vẽ.

Vẽ xong sau đó Lâm Cẩn Du liền cầm theo ngân phiếu đi ra lều trại, nàng một đường hướng địa doanh bước ra ngoài, ra khỏi địa doanh sau đó chuyển mắt nhìn chung quanh không có người liền dùng nội lực chạy về phía thành trì gần nhất.

Khi thân ảnh Lâm Cẩn Du vừa biến mất, một chỗ ngoài doanh địa ở trong rừng sâu liền xuất hiện một thân ảnh quỷ mị, người nọ mang theo mặt nạ hoàng kim ngồi ở trên xe lăn, hắn thấy Lâm Cẩn Du ngay cả bữa tối cũng không có dùng liền rời doanh địa đi, quay lại nói với Lãnh Diễm bên cạnh:

“Nhanh đi xem xét nàng rốt cuộc là làm cái gì.”

Lãnh Diễm nghe vậy xoay người, bóng dáng đã không thấy tăm hơi.

Lâm Cẩn Du cầm bản vẽ rất nhanh thì vào bên trong thành trì, bởi vì hôm nay là ngày đầu tiên rời xa kinh thành, tòa thành trì này ở Nam Lâm coi như là thành trì lớn, cửa hàng tất nhiên cũng rất nhiều, Lâm Cẩn Du trải qua tìm kiếm sau cuối cùng tìm được một nhà kim phô, nàng đem bản vẽ giao cho thợ kim hoàn, hỏi:

“Khi nào có thể lấy?”

Thợ kim hoàn nhìn bản vẽ kia, mặt hiện lên lúng túng:

“Cây trâm phượng này cực kỳ phức tạp, sợ là phải mất ba ngày mới xong.”

Lâm Cẩn Du không nói gì, từ trong lòng lấy mấy tấm ngân phiếu bày ra trước mặt thợ kim hoàn.

Thợ kim hoàn thấy ngân phiếu, sửa lại lời nói:

“Hai ngày.”

Lâm Cẩn Du lại đào mấy cái nữa ra.

Thợ kim hoàn thấy thế lại ngắn thêm một chút:

“Một ngày.”

Lâm Cẩn Du tiếp tục bỏ tiền, thợ kim hoàn cuối cùng cắn răng một cái, nói:

“Năm canh giờ, đây là ngắn nhất, không thể ngắn hơn nữa, nếu không người liền mời cao minh khác đi.”

‘Năm canh giờ?’

Lâm Cẩn Du ngẩng đầu nhìn sắc trời, năm canh giờ mà nói cho là có thể trước sáng sớm đem cây trâm phượng đưa đến cho Nạp Lan Uyển Ngọc, nàng gật đầu nói:

“Thành giao!”

Lãnh Diễm ẩn trong bóng tối, thấy tình huống như vậy lại quay trở lại doanh địa, quay trở lại doanh địa rồi không có đi trả lời, mà là kêu thị vệ Lãnh gia đi tìm hiểu một phen, cuối cùng giờ hợi Nam Cung Diệp sắp đi ngủ, thì đem mọi toàn bộ tin tức thu thập được đến báo.

Bên trong lều trại của Nam Cung Diệp đèn đuốc u ám, mặt nạ hoàng kim của hắn khắc ở dưới đèn đuốc, nhìn rất giống ánh sáng âm u, toàn thân làm cho người ta có cảm giác lạnh lẽo, nhìn cũng làm cho tâm người ta rất sợ hãi.

Lãnh Diễm ở trước mặt hắn vuốt cằm, nói:

“Nhị gia, thuộc hạ đã điều tra xong.”

“Nói.”

Nam Cung Diệp lời ít mà ý nhiều, chỉ nói một chữ.

“Việc này là Chiêu Hòa Công chúa cố ý tìm gây chuyện, Lâm cô nương phụ trách kiểm kê đồ cưới, Chiêu Hòa Công chúa có đồ cưới là một cây trâm phượng được Phong Hoàng Hậu tặng cho, vô cùng trân quý, mới vừa rồi Lâm cô nương bị Chiêu Hòa Công chúa triệu hồi vào trong lều trại muốn Lâm cô nương trang điểm cho nàng, nhưng cây trâm kim phượng kia lại vừa mang đến thì gãy, bởi vậy Chiêu Hòa Công chúa vốn định đối với Lâm cô nương gây khó dễ, Lâm cô nương lại nói nàng có thể đem trâm cài tóc làm lại như cũ, Chiêu Hòa Công chúa lại nói sáng sớm ngày mai phải mang cây trâm kim phượng này, Lâm cô nương đành phải vào trong thành tìm thợ kim hoàn.”

Lãnh Diễm làm việc xưa nay lưu loát, khi bẩm báo đều không có ba hoa, có sao thì nói vậy.

Nam Cung Diệp nghe vậy tay phải vỗ, hung hăng đập ở phía trên tay cầm.

‘Nạp Lan Uyển Ngọc này, quả nhiên là điêu ngoa đến cực điểm, ép buộc như thế, Lâm Cẩn Du đêm nay sợ là không thể nghỉ ngơi.’

Che giấu ở dưới mặt nạ hoàng kim là đôi mắt sâu thẳm như biển hơi hơi chuyển động, môi mỏng của Nam Cung Diệp hé mở, nói:

“Lãnh Diễm, ngươi đi lộ ra một ít tin tức cho Linh Đang, để cho nàng đi báo tin cho Nam Cung Diễm. Mặt khác, mấy ngày nữa đã vào Đông Lâm, cái thành trì đầu tiên ở Đông Lâm có nhiều Hoàng gia biệt viện, ngươi đi trước tìm người chuẩn bị một chút kịch ca múa đi, nhất định phải tìm loại ca kịch ca múa có bộ dạng xinh đẹp ánh mắt lại mê người nha.”

Nạp Lan Uyển Ngọc này nhàn như vậy sao? Dám tìm Lâm Cẩn Du gây sự à? Đã thật nhàn, như vậy hắn sẽ cho nàng ta một ít chuyện để cho nàng ta làm, miễn cho nhàn quá mức.

Lãnh Diễm gật đầu nói:

“Vâng.”

Nam Cung Diệp nghe vậy, lông mi cụp xuống, môi mỏng gắt gao mím thành một đường.

……

Lâm Cẩn Du luôn luôn canh giữ ở chỗ thợ kim hoàn, cho đến giờ dần canh ba thợ kim hoàn kia mới đem cây trâm kim phượng chế tạo tốt, làm xong sau đó thợ kim hoàn kia ngáp một cái nói:

“Cô nương, nếu không phải vì tiền, làm chuyện vất vả như vậy thật sự là muốn mạng người nha.”

“Cảm tạ.”

Lâm Cẩn Du tiếp nhận cây trâm kim phượng cầm trong tay nhìn nhìn, cây phượng trâm quả thực so với lúc trước giống nhau như đúc.

Cầm cây trâm kim phượng Lâm Cẩn Du một đường bay vút trở về doanh địa, khi nàng trở lại lều trại của nàng , đã thấy Nạp Lan Duệ Tích mặc một bộ trường bào màu nguyệt bạch đứng ở ngoài lều trại của nàng.

Tối nay nhìn hắn cùng ngày xưa quá khác biệt, tóc hắn toàn bộ thả xuống dưới, chỉ dùng một sợi ruy băng đính ở sau người, nhìn hắn như vậy không giống mặt lạnh như băng lúc trước.

Nạp Lan Duệ Tích thấy Lâm Cẩn Du đêm khuya mới về, bắt đầu nhăn mày, hình như có chút lo lắng:

“Nàng sao trễ như vậy mới trở về? Đi làm cái gì?”

Từ giờ dậu đêm qua bắt đầu liền có binh lính đến báo cho hắn biết nói Lâm Cẩn Du rời doanh địa, sau khi dùng bữa hắn cũng không có gặp nàng, hắn luôn luôn chờ ở trong lều trại của hắn, chờ đến chờ đi cũng không có thấy nàng trở về, cuối cùng nhịn không được đến bên ngoài lều trại của nàng mà chờ.

‘Nửa đêm khuya như vậy, nàng đi làm cái gì đây?’

Lâm Cẩn Du nhìn Nạp Lan Duệ Tích, dưới ánh trăng, dung nhan nam tử tuấn mỹ như điêu khắc, trường bào màu trắng dị thường bắt mắt.

Đã trễ thế này, hắn đứng ở nơi này làm cái gì? Đang đợi nàng sao?

“Đã trễ thế này, huynh còn đứng ở trước lều trại của ta làm cái gì? Huynh không cần ngủ sao?”

Nạp Lan Duệ Tích nâng bước đi về phía Lâm Cẩn Du, hắn nói:

“Đêm qua giờ dậu hộ vệ của ta thấy nàng ra doanh địa, người ta liền chung quanh tìm nàng, sau này thấy nàng chưa quay về, cảm thấy lo lắng liền chờ ở ngoài lều trại, nàng đến cùng là đi làm cái gì thế?”

Trong lòng Lâm Cẩn Du rất cảm động.

Hắn là từ giờ dậu luôn ở đây lo lắng cho nàng hay sao? Nửa đêm khuya khoắt như vậy cũng không ngủ, còn đứng trước lều trại của nàng chờ nữa.

Không phải đã nói rõ ràng với hắn rồi sao? Hắn vì sao còn như vậy nhỉ?

“Huynh không cần thiết như thế, ta cùng với huynh đã không còn quan hệ gì.”

Lâm Cẩn Du buông lời nói chuẩn bị vén rèm tiến vào.

Nhưng khi vén rèm là lúc bị Nạp Lan Duệ Tích một phen kéo cánh tay lại, lực đạo của Nạp Lan Duệ Tích mạnh mẽ có lực, lần lôi kéo này làm cho Lâm Cẩn Du trực tiếp nhào vào trong lòng hắn, Nạp Lan Duệ Tích thuận thế đem Lâm Cẩn Du kéo vào lòng.

Hương vị long diên nhàn nhạt xâm nhập vào chóp mũi. Đây là lần thứ hai nàng dựa vào Nạp Lan Duệ Tích gần như vậy, lần trước hắn mùi rượu tận trời, xông vào người khác. Lúc này tới gần, mới biết trên người hắn đúng là có một loại mùi như vậy.

Nhiệt độ cơ thể Nạp Lan Duệ Tích tựa hồ luôn luôn cao, hai má Lâm Cẩn Du đè vào chỗ hàm dưới của hắn, hai má dán ở phía trên cổ hắn, độ ấm làn da của hắn tương đối cao, ở trong đêm khuya mùa xuân hơi lạnh, chỉ cảm thấy ấm áp như ánh mặt trời.

“Ta nói rồi, cả đời này, nàng đều là nữ nhân của ta!”

Hô hấp nóng rực của Nạp Lan Duệ Tích phun ở trên hai má Lâm Cẩn Du, tuyên cáo quyền sở hữu bá đạo của hắn.

( Ụt: Tích ca tuyên bố như đúng rồi, dù sao hai người cũng có 1 tương lai không đến nỗi tệ nha. )

Trước tai có sợi tóc bị hơi thở cực nóng của Nạp Lan Duệ Tích tỏa ra, phất ở trên má, rất ngứa.

Nghe xong lời này, mày Lâm Cẩn Du chau lại.

Cái gì gọi nàng là nữ nhân của hắn?

Nàng không phải của ai hết, nàng là của chính nàng mà thôi. Vì sao lại giảng không thông chứ?

Đang định phản bác, lại nghe trong gió một thanh âm như quỷ mị u ám vang lên:

“Nhị vị thật sự là hào hứng nha……”

Giọng nói trầm thấp như quỷ mỵ, nghe không ra đến cùng là tán thưởng hay là châm chọc.

‘Nam Cung Diệp?!’

Khi Lâm Cẩn Du nghe thấy thanh âm này thì tóc gáy dựng thẳng, nháy mắt đã đem Nạp Lan Duệ Tích đẩy đi ra ngoài, hai má hơi hơi phát nóng.

( Ụt: đây là cảnh ‘bắt gian tại giường’ đầu tiên của Diệp ca nha. Thực là hào hứng mà. )

Nàng chuyển mắt vừa thấy, Nam Cung Diệp mặc một bộ màu trắng, mang mặt nạ hoàng kim, ngồi ở trước lều trại nhưng là nửa điểm hơi người cũng không có.

‘Đã trễ thế này, hắn cũng không ngủ sao? Không chỉ có không ngủ được, còn xuất quỷ nhập thần như thế?’

Ánh mắt nàng xuyên qua trên người Nam Cung Diệp cùng Nạp Lan Duệ Tích một chút.

‘Hai người bọn họ đều từng sống ở nước Mĩ sao? Không phải chuyển giờ sai chứ?’

Mí mắt Lâm Cẩn Du run rẩy, hướng hai người nói:

“Nhị vị chậm rãi tán gẫu, ta về lều trước.”

Bọn họ hai người đều ngủ không yên, vậy bọn họ đi tán gẫu đi, mắt nàng thật sự không mở ra được.

Dứt lời không có nhìn Nạp Lan Duệ Tích cùng Nam Cung Diệp, đẩy màn che ra đi vào lều trại.

Nạp Lan Duệ Tích nhìn bóng lưng Lâm Cẩn Du biến mất thì cảm thấy tâm thất lạc, hắn xoay người nhìn Nam Cung Diệp.

‘Người này sớm không tới muộn không đến, tại sao ngay khi hắn ôm lấy Lâm Cẩn Du được một lát, hắn liền xuất hiện chứ? Hắn thật đúng là người biết chọn thời gian nha.’

Hắn đến tột cùng là cố ý hay là vô tình?

Đôi mi thanh tú Nạp Lan Duệ Tích cau lại, hơi hơi nhếch lên, hỏi:

“Nhị công tử đêm khuya không ngủ được, thế nhưng đang vì người nào mà nửa đêm đứng trong sương gió thế này a?”

Nam Cung Diệp nghe vậy, ngẩng đầu nhìn ánh trăng. Tối nay, ánh trăng như lụa, hắn thưởng thức một lát sau trả lời:

“Vương gia không biết ánh trăng tối nay vô cùng mê người sao? Thân thể tại hạ không tốt, buổi tối thường xuyên ngủ không yên, cho nên muốn ra ngoài tùy ý đi dạo.”

Nạp Lan Duệ Tích nhìn chằm chằm Nam Cung Diệp, mặt nạ hoàng kim rất nặng kia làm dung nhan của hắn hoàn toàn ngăn trở.

Tùy ý đi dạo?

Hắn thật sự tùy ý đi dạo sao?

Nạp Lan Duệ Tích hướng Nam Cung Diệp hơi hơi gật đầu, thi lễ nói:

“Nhị công tử cảm thấy bóng đêm rất đẹp, như vậy liền tiếp tục ngắm đi, Bản vương sẽ không làm phiền nữa, cáo từ.”

Nói xong, y bào màu trắng hiên ngang xoay người mà đi.

Nam Cung Diệp chăm chú nhìn bóng lưng Nạp Lan Duệ Tích rời đi, môi mỏng mím ở một chỗ.

Sáng sớm hôm sau, khi Lâm Cẩn Du còn đang mê đầu vù vù mà ngủ, thì bị người nào đó vô tình đánh thức, người đánh thức nàng chính là Tử Anh.

Lâm Cẩn Du mới vừa ngủ một canh giờ, lúc này gọi nàng, quả thực làm cho nàng hoàn toàn không thể mở mắt, nàng ôm chăn nhíu mày hỏi:

“Chuyện gì a?”

Tử Anh có chút khó xử trả lời:

“Ti Nghi đại nhân, Chiêu Hòa Công chúa đã rửa mặt chải đầu xong, chờ người mang cây trâm kim phượng kia qua ạ.”

Lâm Cẩn Du cắn chặt răng.

‘Nạp Lan Uyển Ngọc thật sự là đáng ghét, lại cứ làm ầm ĩ vậy, nàng thật đúng là ăn không tiêu, không được, nàng nhất định phải nghĩ ra biện pháp gì để cho nàng ta dời đi lực chú ý một chút.’

Thật vất vả từ trên giường bò dậy, Lâm Cẩn Du cấp tốc rửa mặt chải đầu xong liền đem cây trâm kim phượng vào ban đêm hôm qua đã chế tạo hoàn chỉnh rồi cầm ở trong tay ra khỏi lều trại.

Bước nhanh đi đến lều trại của Nạp Lan Uyển Ngọc, nàng đầu tiên là làm cho người ta vào thông báo, rồi Nhạc Nhi đi ra gọi nàng, nàng mới vào lều trại, vừa vào lều trại sau liền nhìn thấy Nam Cung Diễm lại đang vẽ mày cho Nạp Lan Uyển Ngọc.

Nam Cung Diễm tay trái nâng dậy cổ tay áo rộng rãi, tay phải giữ một khối thạch lớn chuyên chú giúp Nạp Lan Uyển Ngọc vẽ mày, mà Nạp Lan Uyển Ngọc lại là gương mặt đầy vẻ hạnh phúc.

‘Cứ để cho hắn vẽ mày cho ngươi cả đời đi……’

Nhìn cảnh tượng này, Lâm Cẩn Du nhớ tới một khúc cổ xưa.

‘Chỉ là, hai người đó là ở trước mặt mọi người tán tỉnh à? Nạp Lan Uyển Ngọc lúc này gọi mình lại đây, là đang khoe ra cái gì với mình sao? Khoe Nam Cung Diễm sủng ái với nàng ta sao?’

Trong khoảng thời gian này, nàng đối với Nam Cung Diễm ít nhiều cũng có một chút hiểu biết, Nam Cung Diễm người này rất yêu sắc đẹp, ở phủ Thái Tử của hắn cơ thiếp như mây, mà đều có thể hát hay múa đẹp, nghe nói, hắn yêu nhất nữ tử có ánh mắt mê người.

Nạp Lan Uyển Ngọc mặc dù tư sắc thượng hạng, thế nhưng sự mềm mại lại không có, mà Nam Cung Diễm kia lại là người cái có mới nới cũ, nàng bộc lộ bản chất ra như vậy, sau này ngày ở Đông Lâm tất sẽ không dễ chịu a.

Lâm Cẩn Du đứng ở chỗ cũ quan sát hai người trình diễn một đoạn tình thâm thắm thiết mênh mông, nàng cho rằng hai người ve vãn bao nhiêu lâu sẽ chú ý một chút nàng người ngoài, nhưng, hai người đó tâm hồn tựa hồ đem nàng coi như không tồn tại, một cái chân mày là vẽ đầy đủ hai khắc chung.

Khi Lâm Cẩn Du cho rằng nàng sắp hóa thạch, hai người kia cuối cùng vẽ mày hoàn thành, Nạp Lan Uyển Ngọc làm như mới nhìn thấy nàng mà kinh ngạc ra tiếng:

“Lâm Ti Nghi, hóa ra ngươi đã đến.”

Khóe miệng Lâm Cẩn Du kéo mở một ít, từ trong lòng lấy ra cây trâm kim phượng nói:

“Công chúa, cây trâm kim phượng của người ta đã chuẩn bị tốt, muốn đặt ở nơi nào?”

“Vậy à.”

Chân mày Nạp Lan Uyển Ngọc khẽ nhếch, nói:

“Ngươi đặt ở trên bàn đi.”

Tiếp đối với Nhạc Nhi nói:

“Nhạc Nhi, ngươi đem cây kim trâm mẫu đơn kia lấy lại cho Bản cung, hôm nay Bản cung mặc một bộ này chỉ xứng với cây kim trâm mẫu đơn đó là thích hợp nhất.”

Lâm Cẩn Du vừa nâng bước chân lên bởi vì một câu này mà hơi hơi đình trệ ở tại không trung.

Nạp Lan Uyển Ngọc quả thật là không có việc gì nên tìm việc làm à, nàng ta không phải nói hôm nay nhất định phải mang cây trâm kim phượng này sao? Làm hại nàng tối hôm qua một đêm không ngủ, kết quả hôm nay nàng ta còn nói không đeo.

Tuy rằng trong lòng không vui, nhưng Lâm Cẩn Du lại không có biểu lộ ra.

Nàng đem trâm cây trâm kim phượng đặt ở trên bàn sau chuẩn bị xoay người vén rèm ra, kết quả Nạp Lan Uyển Ngọc kêu nàng lại:

“Lâm Ti Nghi, Bản cung một lát muốn cùng Thái Tử Điện hạ, Dự Thành Vương, Dự Ninh Vương, Nhị công tử Tuyên Vương cùng nhau dùng bữa, lần này tiến đến Đông Lâm, ngươi coi như là thân nhân của Bản cung, chúng ta liền cùng nhau dùng bữa đi.”

Lâm Cẩn Du vừa định mở miệng cự tuyệt, thì nghe Nam Cung Diễm nói:

“Lâm Ti Nghi cùng nhau đi.”

‘Con bà nó, ai muốn cùng các ngươi cùng nhau ăn cơm vậy? Thấy các ngươi ngay cả cơm đều ăn không vô, được không?’

Tuy rằng trong lòng rất là không vui, nhưng Lâm Cẩn Du vẫn là trả lời:

“Vâng.”

Sau đó Nhạc Nhi giúp Nam Cung Diễm cùng Nạp Lan Uyển Ngọc vén rèm, khi đi qua Lâm Cẩn Du, Nhạc Nhi liền buông rèm bước theo Nạp Lan Uyển Ngọc mà đi, Lâm Cẩn Du tự mình vén màn lên rời khỏi lều trại.

Mấy người đi về phía trước, không bao lâu đã tới lều trại dùng bữa. Mỗi ngày, phòng bếp đều sẽ vì chủ tử của họ mà chuẩn bị đồ ăn, hôm nay bởi vì nhóm chủ tử muốn tụ chung một chỗ, cho nên phòng bếp liền xác nhập làm thức ăn.

Khi lều trại xốc lên, Nạp Lan Duệ Tích, Nạp Lan Duệ Thảng cùng Nam Cung Diệp đã an vị, Nam Cung Diễm nâng Nạp Lan Uyển Ngọc đi đến trước hai cái chỗ trống ngồi xuống.

Lâm Cẩn Du vừa thấy vị trí bên cạnh bàn ăn kia, một người không nhiều cũng không ít lắm, căn bản là không có vị trí của nàng.

Nạp Lan Uyển Ngọc làm như mới phát hiện vậy, bừng tỉnh đại ngộ nói:

“Ai nha, tại sao thiếu vị trí của Lâm Ti Nghi rồi?”

Lâm Cẩn Du vốn dĩ không muốn theo chân bọn họ cùng nhau ăn cơm, chợt nói:

“Các vị dùng bữa đi, ta đi phòng bếp ăn chút là được.”

Nhưng mà, khi nàng còn chưa cất bước rời đi thì đã thấy Yến Thanh đang chuyển một cái ghế vào lều, cười đối với nàng nói:

“Lâm cô nương, ghế dựa chuyển đến.”

Nạp Lan Uyển Ngọc thấy thế ngưng mi nhìn về phía Yến Thanh, nổi giận cũng không tốt lắm, bởi vì Yến Thanh chỉ nghe Đại Hoàng huynh nói, lúc này hắn làm như vậy là ý của Đại Hoàng huynh, Nam Cung Diễm nghe vậy nâng mi nhìn Nạp Lan Duệ Tích, trong mắt hẹp dài không biết đang suy nghĩ cái gì.

Nam Cung Diệp thấy thế hai tròng mắt ẩn dưới mặt nạ hơi hơi nheo lại.

Lâm Cẩn Du thấy Yến Thanh ân cần chuyển ghế dựa đến, khóe mắt phát run.

Nạp Lan Duệ Thảng ngồi ở bên cạnh cảm thấy trong lều trại áp khí thực trầm thấp, ép tới hắn cũng sắp muốn thở hổn hển, lại đối với Lâm Cẩn Du nói:

“Yến Thanh cũng mang ghế dựa đến, ngươi liền cùng nhau dùng bữa đi.”

Lâm Cẩn Du nhìn về phía Nạp Lan Duệ Thảng.

Thằng nhãi này khi nào thì đối với nàng nói chuyện nhiều như vậy? Hắn là thật tình muốn nàng ngồi xuống ăn cơm, hay là lại muốn cười nhạo châm chọc nàng?

Cũng không biết là Yến Thanh tự nghĩ ra hay là Nạp Lan Duệ Tích gợi ý cho, hắn đem ghế dựa kia trực tiếp đặt ở bên cạnh Nạp Lan Duệ Tích. Nạp Lan Duệ Tích cùng Nam Cung Diệp ngồi ở cùng nhau. Như thế, Lâm Cẩn Du đã bị Nạp Lan Duệ Tích cùng Nam Cung Diệp kẹp ở giữa.

Khi Lâm Cẩn Du nhìn cái chỗ ngồi kia, thì liền nhớ tới chuyện đã xảy ra đêm qua, khóe mắt thẳng run rẩy.

Sự tình cũng đã đến nước này, Nam Cung Diễm cũng không thể không để mặt mũi cho Nạp Lan Duệ Tích, dù sao ở trên mặt mũi, Nạp Lan Duệ Tích là đại bá của hắn.

“Ngồi xuống ăn đi.”

Nam Cung Diễm vươn tay cầm tay của Nạp Lan Uyển Ngọc, nói những lời này.

Nạp Lan Uyển Ngọc nhìn chằm chằm Lâm Cẩn Du, trong lòng tức giận càng lấp đầy ngực.

Lâm Cẩn Du chỉ có thể ngồi xuống, ngồi vào chỗ của nàng xong, sau đó nhóm nô tài liền nối đuôi nhau mang đồ ăn lên.

Chỉ chốc lát sau, đồ ăn đã dọn đủ rồi, Nam Cung Diễm nói:

“Mọi người đều là người trong nhà, không có gì câu nệ, dùng bữa đi.”

Nam Cung Diễm nói xong, mọi người liền bắt đầu gắp đồ ăn lên. Lâm Cẩn Du tối hôm qua đã không có ăn cái gì, lúc này lại cùng nhiều người ăn cơm thế này, quả nhiên là một chút khẩu vị cũng không có, nàng cầm lấy ngân đũa chọn một ít đồ ăn vào trong chén của nàng.

“Ngọc Nhi, nàng rất gầy, ăn nhiều một chút.”

Lúc ăn cơm, Nam Cung Diễm đem thâm tình cùng chân thành trong truyền thuyết diễn đến cực hạn, đúng là ân cần gặp thức ăn cho Nạp Lan Uyển Ngọc. Nạp Lan Uyển Ngọc cười đến một mặt hạnh phúc thỏa mãn.

Lâm Cẩn Du thấy hai người như keo sơn, đáy lòng lại nổi da gà lên bốn phía, trong lúc vô tình liền đem ngân đũa chạm phải ngân đũa của ai đó chạm nhau.

“Leng keng–”

Ngân đũa va chạm ở cùng một chỗ, phát ra tiếng vang thanh thúy.

Một khi tiếng vang vang lên, mọi người đang ăn cơm lại ngừng lại, vốn vài vị này sống an nhàn sung sướng ăn cơm thì hết sức tao nhã hào phóng, lại yên tĩnh dị thường, một khi phát ra tiếng vang, tự nhiên là đinh tai nhức óc.

Động tác gắp thức ăn của Lâm Cẩn Du cứng ngắc tại chỗ cũ, nàng vừa chuyển mắt thì nhìn thấy ngân đũa của nàng cùng ngân đũa của Nạp Lan Duệ Tích đan vào ở cùng một chỗ, mà đồng loạt cùng mục tiêu, đó là bào ngư hầm chân ngỗng.

Bốn đầu đũa đồng loạt nhắm ngay chân ngỗng.

Nghe thấy tiếng, mọi người trong lều trại cùng đem tầm mắt đặt ở chỗ ngân đũa giao nhau.

Lâm Cẩn Du thấy ngân đũa chồng lên nhau, lập tức 囧.

Nàng đây là đang làm cái gì? Trông như vậy, rõ ràng là Nạp Lan Duệ Tích chọn trước, nàng lại đem đũa gắp chen vào.

Thật sự là khôi hài nha……

Lâm Cẩn Du hận không thể độn thổ ngay lúc đó. Nhưng mà, thời điểm nàng còn đang 囧, một một kỳ tích khác phát sinh.

Nạp Lan Duệ Tích kia thế nhưng kẹp ngân đũa, đem khối miếng chân ngỗng ngon lành kia đặt vào trong chén của Lâm Cẩn Du, cuối cùng còn nói một câu:

“Một khối thịt này Bản vương là chọn cho nàng ăn, nàng chiếu cố mọi việc trong và ngoài, vất vả rồi.”

Câu này vừa nói ra, mọi người đều đem tầm mắt từ ngân đũa đan vào một chỗ chuyển dời đến khuôn mặt của Nạp Lan Duệ Tích cuối cùng dừng lại ở trong chén của Lâm Cẩn Du, đồng loạt nhắm ngay chân ngỗng kia.

Nạp Lan Uyển Ngọc nhìn thoáng qua chân ngỗng, rồi lại nhìn chằm chằm Nạp Lan Duệ Tích, trong mắt mang theo bất khả tư nghị.

Nạp Lan Duệ Thảng tuy rằng không có quá mức kinh ngạc, nhưng cũng dùng đôi mắt hơi trợn to.

Đôi mắt của Nam Cung Diệp ẩn dưới mặt nạ kia, hơi hơi nghiêng đi, nhìn về phía người bên cạnh, trong mắt tối đen cuồn cuộn như tầng mây.

Mắt Nam Cung Diễm nhìn chăm chú Nạp Lan Duệ Tích.

‘Chẳng lẽ, người hắn thích là Lâm Cẩn Du?’

Trước đó vài ngày, hắn nghe nói Thái Hậu đem Lâm Cẩn Du ban cho hắn làm thiếp, kết quả Lâm Cẩn Du kia lại bị người khinh bạc, cửa hôn sự này liền lui như thế. Nhưng Ngọc Nhi lại nói cho hắn, chuyện bị khinh bạc của Lâm Cẩn Du đó chỉ là giả dối mà thôi, chính là chuyện đó do mọi người tùy tiện nói huyên thuyên, Nạp Lan Duệ Tích sở dĩ từ hôn là vì căn bản hắn không thích Lâm Cẩn Du.

Xem tình hình buổi sáng hôm nay, Nạp Lan Duệ Tích phải là thích Lâm Cẩn Du nha? Vậy việc từ hôn kia, lại là chuyện gì xảy ra?

Mà Lâm Cẩn Du, nàng đối với Nạp Lan Duệ Tích là cái thái độ gì nhỉ? Nếu nàng đem khối chân ngỗng này ăn, sợ là nàng cũng đối với Nạp Lan Duệ Tích có tình đi.

Vô luận là ở Đông Lâm hay ở Nam Lâm, nam tử vì nữ tử gắp thức ăn đều là phương thức biểu đạt tình ý, mà nữ tử ăn khối đồ ăn kia hay không, cũng là uyển chuyển biểu đạt tâm ý của nàng.

Bất quá, mặc kệ thế nào, Lâm Cẩn Du này ngày đó làm hỏng chuyện tốt của hắn, chuyện đó hắn còn nhớ rõ.

Bởi thế, đề nghị kia của Ngọc Nhi, hắn mới có thể tiếp nhận, sau khi trở lại Đông Lâm lại đem quan hệ lợi ích nói cho phụ hoàng nghe.

Lâm Cẩn Du nhìn chằm chằm khối chân ngỗng ở trong chén của nàng, nàng nên ăn, hay là không ăn đây? Mặt trên đó tựa hồ có dính nước miếng của Nạp Lan Duệ Tích, nếu nàng ăn đi, có phải là gián tiếp hôn môi hay không?

‘Hôn môi?’

Từ này xuất hiện trong đầu của Lâm Cẩn Du, tựa hồ, Nạp Lan Duệ Tích giống như đã cường hôn qua nàng, nói cách khác, kỳ thật nàng đã ăn qua nước miếng của Nạp Lan Duệ Tích rồi, nàng đã ăn qua nước miếng của hắn nhưng không có phát sinh bệnh gì, thân thể hắn hẳn là khỏe mạnh đi.

Chắc chết, khối chân ngỗng này, nàng cứ ăn đi thôi, dù sao người khác đã chọn đến trong chén cho nàng, không ăn có phải có chút không lễ phép hay không?

Nghĩ đến đây, Lâm Cẩn Du hướng Nạp Lan Duệ Tích lễ phép nói:

“Cám ơn.”

Sau đó, dưới ánh mắt giằng co của mọi người dáng vẻ khoan thai đem khối chân ngỗng kia nuốt vào. Bởi vì trong lòng luôn luôn rối rắm về vấn đề nước miếng, nên Lâm Cẩn Du hoàn toàn đem loại phong tục tập quán biểu lộ tình ý này để qua sau đầu.

Khi Nạp Lan Duệ Tích nhìn thấy nàng ăn khối chân ngỗng kia, tuấn mi thu lại ở một chỗ, thần sắc có chút quái dị.

Con mắt Nam Cung Diệp sâu sắc thâm thúy, tuấn mi ẩn dưới mặt nạ thâm thúy khóa chặt lại.

Lâm Cẩn Du một lòng ăn chân ngỗng, nhưng mà, ăn ăn, nàng lại phát hiện tất cả mọi người không có động đũa, nàng ngước mắt nhìn mọi người một chút, hỏi:

“Các vị sao lại không ăn? Ăn đi……”

Những người này làm cái gì đều nhìn nàng vậy? Hay là bọn họ đều muốn thưởng thức một chút nước miếng của Nạp Lan Duệ Tích?

Một câu nói sau, mọi người mới từ trong trái tim đập mạnh và loạn nhịp phục hồi tinh thần lại, lại bắt đầu động tác cầm ngân đũa bắt đầu ăn cơm.

Lâm Cẩn Du nhìn mọi người khởi động chiếc đũa một lần nữa, trong lòng một trăm mạc danh kỳ diệu023.

Bởi vì phát sinh vài chuyện nho nhỏ như vậy, một bữa cơm, ăn quả là cực kỳ quỷ dị, so với ăn bữa cơm ở Thập Dặm hương còn quỷ dị hơn nhiều.

Trong lòng Lâm Cẩn Du suy nghĩ. Kiếp sau kiếp sau nữa nàng cũng không cần cùng những người này cùng nhau ăn cơm.

Cơm nước xong xuôi, mọi người liền bắt đầu dọn lều trại, bởi vì nhiều người nên hiệu lực thực lớn, chỉ chốc lát sau liền đem lều trại thu dọn.

Mọi người lại lên xe ngựa tiếp tục đi đường, đêm qua Lâm Cẩn Du một đêm không ngủ, vừa lên xe ngựa dính gối liền ngủ, khi dùng cơm trưa cũng không có người đến quấy rầy nàng, nàng ngủ ngon đến tận buổi chiều. Khi nàng thanh tỉnh, thì đội ngũ đưa thân tựa hồ lại phải bắt đầu xây dựng cơ sở tạm thời.

Cấu tạo lều trại an bày cùng tối hôm qua hoàn toàn giống nhau.

Một ngày này, không biết tại sao, Nạp Lan Uyển Ngọc coi như yên tĩnh một ít, không tìm nàng gây chuyện nữa.

Dùng bữa tối xong, Lâm Cẩn Du tính đi dạo bờ sông, giải sầu một chút.

Ánh nắng chiều buông ở bên cạnh bờ hồ, đem cảnh sắc hồ nước chiếu rọi thành màu hồng tím xinh đẹp, một hàng cò trắng bay ở tận trời, cỏ lau ở trong gió lay động, bên bờ trăm hoa đua nở, một mảnh thơm ngát.

Dẫm lên mảnh đất xốp, Lâm Cẩn Du cảm thấy tâm tình tựa hồ thoải mái một ít.

Không mục đích, đúng là mở miệng xướng nổi lên một bài ca:

“Xuân về hoa nở, đây là thế giới của ta, mỗi lần nộ phóng, đều là yêu trong lòng phun trào; Phong nhi thổi tới, là ta cùng bầu trời đối thoại, kỳ thật hạnh phúc, luôn luôn cùng chúng ta cùng tồn tại.”

Ca khúc ‘xuân về hoa nở’057 này, hát ở bên bờ sông không có người nào, ánh sáng bình minh, thanh âm không linh nhẹ nhàng hướng về phía phương xa, nghe mà phá lệ ấm lòng người nghe.

Khi Lâm Cẩn Du vừa hát xong, thì nghe một thanh âm ấm áp theo tiếng gió truyền tới.

“Hát thật là dễ nghe……”

Lâm Cẩn Du ngưng bước chân của nàng, quay lại mà ngắm.

Chỉ thấy Nam Cung Diệp quần áo màu trắng ngồi ở trên xe lăn như cũ, mặt nạ hoàng kim ở dưới ánh nắng chiều lóe tia sáng chói mắt.

‘Tại sao hắn lại ở chỗ này?’

—— lời tác giả ——

Bốn nam nhân tụ tập cùng nhau, trò hay lên đài, chương sau càng phấn khích, trăm ngàn đừng bỏ lỡ nha!.

Năm Lâm Cẩn Du sống ở hiện đại là năm 2030, cho nên, đối với nàng mà nói ‘xuân về hoa nở’ là một bài hát đã cực kỳ lâu rồi, dừng a!

023 : chả hiểu vì sao, không biết từ đâu ra

026 : tính tình, tài hoa, mưu kế ẩn sâu không ai biết

055 : chuyện đương nhiên

056 : bảo chấp nga chưởng là bàm ngư hầm chân ngỗng. Dưới đây là hình ảnh của ẻm.

baongu-ham-chan-ngong

057 : Bài hát ‘xuân về hoa nở’

♎ 058

Ụt : Chương này hoàn thành với 30 trang word và 12515 kí tự nha, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ

Advertisements

One comment on “♎ 057 Bốn nam nhân một sân khấu

  1. Pingback: Phúc hắc tướng công thứ nữ sủng thê | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s