♍ 006: Vương Phi phản đối, mộng đẹp tan biến

“Tiểu thư, chẳng lẽ người thật sự không nhớ nổi được một chút gì về chuyện đó sao? Năm năm trước lần đó tiến cung, là Tiểu thư cứu Liêm Thân Vương Thế Tử, còn là nô tì kêu người tới đem Liêm Thân Vương Thế Tử nâng đi thái y viện. Sau này Phu nhân chúng ta không biết phát sinh chuyện gì, sắc mặt tái nhợt nói thân mình không thoải mái, chúng ta liền cùng Phu nhân vội vã ra cung…”

Một hồi đến Cảnh Tú Viên, Xuân Nhi liền sốt ruột nói. Xuân Nhi nào biết đâu rằng Tiểu thư đã biết hết rồi.

An Nhiên lắc lắc đầu nói:

“Được rồi, Xuân Nhi về sau chuyện này không cần phải nói. Muội ngẫm lại Liêm Thân Vương Thế Tử vừa thấy chính là một công tử đa tình phong lưu, hiện tại còn có tiểu thiếp thông phòng, về sau bên người cũng sẽ có nữ nhân vô số, chẳng lẽ muội cũng muốn cho Tiểu thư muội đi tranh giành sao?”

“Nhưng mà Tiểu thư, nam nhân không phải là…”

Xuân Nhi còn tính nói cái gì, nhưng nhìn đến sắc mặt lạnh của Tiểu thư nhà nàng, cũng không dám nói hết.

“Xuân Nhi, trong phủ nhiều nữ nhân, sẽ có tranh đấu, muội xem Tống di nương trong phủ chúng ta, vì trèo lên vị trí Hầu Phu nhân, làm bao nhiêu việc xấu, chúng ta vì sao mà rời đi Hầu phủ, đi đến Tây Sơn biệt viện.

Nếu năm đó ở lại trong phủ, Tiểu thư nhà muội chỉ sợ hiện tại ngay cả thi thể tìm khắp cũng không thấy ấy! Đến biệt viện, không như thường vẫn có thích khách ám sát. Thích khách êm đẹp vì sao muốn đi ám sát chúng ta? Xuân Nhi tính tình muội đơn thuần như vậy là được, nhưng nếu muội mà không động não, ta thật lo lắng muội về sau….”

An Nhiên thở dài một hơi không có nói thêm gì nữa. Xuân Nhi kinh ngạc câm miệng, suy nghĩ nửa ngày mới nói:

“Tiểu thư, người yên tâm, nô tì về sau nhất định không lỗ mãng nữa, gặp chuyện nhất định động não nhiều.”

Xuân Nhi không khỏi nghĩ tới thân thế của nàng.

Chính nàng lẽ ra cũng là quan gia của Tiểu thư, mẫu thân chết sau, phụ thân cho di nương phù chính, sau đó di nương vu hãm nàng trộm này nọ, đánh một chút ném vào sài phòng.

Nếu không phải lão nô bộc vụng trộm thả nàng, đêm đó nàng đã bị lửa thiêu chết rồi. Sài phòng lại làm sao có thể vô duyên vô cớ mà châm lửa được? Đương thời nàng chỉ năm tuổi, chạy thoát xong, liền lưu lạc đầu đường biến thành tiểu khất cái. Mỗi ngày kiếm một chút, no một chút.

Sau này may mắn được Phu nhân đi dâng hương cứu cho hồi phủ, đi theo Tiểu thư. Bằng không nàng sớm đã chết. Mấy năm nay có phải Tiểu thư cùng Vương ma ma đem nàng bảo hộ thật tốt quá hay không, cho nên nàng cũng học không xong chuyện lục đục với nhau nhỉ.

Xem ra, về sau nội tâm nàng thật phải trưởng thành hơn thôi. Bằng không nàng sớm muộn gì sẽ trở thành người liên lụy cho Tiểu thư.

Liền một khắc ở đây , Xuân Nhi chậm rãi phát sinh chuyển biến.

“Tiểu thư, cứ tiện nghi cho mẫu tử Tống di nương như vậy sao?”

Xuân Nhi nói.

“Xuân Nhi. Muội nhớ kỹ, nhữ chi mật đường, ngô chi thạch tín. Ngươi hiểu chưa?”

Xuân Nhi cái hiểu cái không gật gật đầu.026

“Được rồi, muội cũng mệt mỏi một ngày rồi, đi xuống đi.”

An Nhiên vẫy vẫy tay nói.

Xuân Nhi yên lặng lui đi ra ngoài.

“Tiểu thư, tính tình Xuân Nhi này lại không sửa được, về sau khẳng định sẽ gây đại họa, Tống di nương một khi bắt không được nhược điểm của Tiểu thư, nhất định sẽ xuống tay từ người bên cạnh người đó. Người xem có phải đem Xuân Nhi tống xuất đi hay không?”

Vương ma ma nói.

“Cứ đợi đi, nếu Xuân Nhi thật sự không thể thay đổi tính tình lại tính sau. Ma ma, Lã ma ma dạy dỗ vài cái nha đầu kia thế nào rồi?”

An Nhiên hỏi.

“Tiểu thư, lão nô đi kêu Lã ma ma tiến vào cho người hỏi một chút.”

Vương ma ma xoay người đi ra ngoài.

Chỉ chốc lát sau, Lã ma ma mang theo sáu nha đầu khoảng thời gian trước mà An Nhiên mua bốn nha đầu lớn hai nha đầu nhỏ kia đi đến.

“Nô tì tham kiến Tiểu thư, mời Tiểu thư ban thưởng tên.”

Chúng nha đầu cùng kêu lên nói.

Vương ma ma nhìn gật gật đầu, xem ra Lã ma ma đem nha đầu mới mua này dạy dỗ không tệ.

An Nhiên nhìn về phía bốn nha đầu nói:

“Các ngươi bốn đại nha đầu, liền lấy tên Cầm, Kỳ, Thư, Họa, gọi phân biệt Tư Cầm, Tư Kỳ, Tư Thư, Tư Họa.”

Tư Cầm là tên Nhị Nha có khí lực lớn , Tư Kỳ cùng Tư Thư là hai tỷ muội Xuân Ny cùng Đông Ny chuyên làm điểm tâm, còn có một tên Tư Họa chính là Xuân Tú có chút y thuật.

An Nhiên lại nhìn thoáng qua hai tiểu nha đầu kia nói:

“Về phần các ngươi hai người gọi là Tư Văn, Tư Mặc, uh không xuôi tai, hay gọi là Xuân Hoa, Thu Nguyệt đi!”

“Tạ Tiểu thư ban thưởng tên, nô tì chờ về sau nhất định trung thành và tận tâm hầu hạ Tiểu thư.”

Sáu cái nha đầu quỳ xuống tạ ơn.

“Được rồi, Cầm, Kỳ, Thư, Họa về sau chính là nhất đẳng đại a đầu ở trong phòng hầu hạ. Xuân Hoa, Thu Nguyệt nhị đẳng tiểu nha đầu trợ giúp cho Cầm, Kỳ, Thư, Họa. Nhưng các ngươi đều phải nghe lời Xuân Nhi. Đúng rồi, Lã ma ma đem Song Nhi cũng mang lại đây, còn có Bội Nhi từ hôm nay trở đi cũng thăng làm nhị đẳng nha đầu.”

An Nhiên đối với Lã ma ma nói.

Hiện tại bên người An Nhiên có bốn đại a đầu, bốn tiểu nha đầu, hơn nữa Xuân Nhi nữa tổng cộng là chín nha đầu. Còn có Vương ma ma cùng Lã ma ma, coi như là một tiểu đội. Hi vọng những người này có thể cùng nàng một lòng đi.

An Nhiên thầm nghĩ.

= = = = = = = = ta là dải phân cách bé nhỏ = = = = = = = =

“Cái gì, con hủy hôn rồi sao!”

Liêm Thân Vương Phi vừa nghe khí tức đều run lên.

‘Thật sự là tạo ra nghiệt gì, Hằng Nhi luôn luôn nghe lời, lần này thế nào liền tự chủ trương thế!’

“Con để ta làm sao có thể đối mặt với Hiểu Phù đã chết đi đây…”

“Mẫu phi, từ hôn cũng được Nhiên muội muội đồng ý. Con muốn cưới nhị muội Triệu Vũ Hà của Nhiên muội, nàng chính là tiểu nữ hài năm đó đã cứu con, con cùng mẫu phi đề cập qua chuyện năm đó rồi.”

Liêm Thân Vương Thế Tử thật cẩn thận nói.

Liêm Thân Vương Phi nghe xong, tức giận đã đem chén trà quăng ngã đi

“Con mơ tưởng, cưới ai cũng có thể, chính là không thể đem Triệu Vũ Hà cưới vào cửa, Hằng Nhi, trước không nói nàng là thân phận thứ xuất, mà di nương của nàng, ta cũng sẽ không đáp ứng, dì Hiểu Phù của con đã chết như thế nào, nàng khẳng định thoát không được liên quan. Người đều nói có mẫu tất có nữ, con hôm nay chỉ là thấy một mặt, căn bản là không hiểu biết nhóm mẫu tử nàng. Hằng Nhi, con cẩn thận suy nghĩ chuyện phát sinh trước sau đi, có cảm thấy chỗ nào không thích hợp hay không? Cẩn thận người khác xem con như quân cờ nha! Hài tử ngốc của ta.”

Lời Liêm Thân Vương Phi nói thấm thía đối với con của bà.

Liêm Thân Vương Thế Tử Ngọc Tử Hằng cũng trầm mặc.

‘Mẫu phi nói cũng không phải không có đạo lý. Trước đừng nói nhà khác, chính là trong nhà mình, nhà khác không nói, nói đến Trương Trắc Phi đi, còn không phải mặt ngoài khác, sau lưng khác, mẫu tử mình cùng nữ nhi kia đấu nhiều năm như vậy, cũng không phân thắng bại.

Trương Trắc Phi luôn có động tác nhỏ không ngừng. Trong viện của mình còn có vài cở sở của Trương Trắc Phi đó. Có khi hầu như mắt thấy cũng không nhất định là thực.

Ngẫm lại tình huống đương thời, vì sao Triệu Vũ Hà kia vừa lên đến liền kêu mình là Thế Tử ca ca? Còn ôm chính mình không tha, lúc đó chính mình cũng không có cảm thấy kỳ quái, hiện tại nhớ tới cảm giác có điểm đáng ngờ trùng trùng.

Vì sao thời điểm chính mình hỏi chuyện của Triệu Vũ Hà, nàng đối đáp trôi chảy, rất giống đã sớm chuẩn bị tốt vậy. Nếu Triệu Vũ Hà không phải là tiểu nữ hài năm đó, như vậy chính là Nhiên muội muội. Nhưng mà Nhiên muội muội vì sao không nói ra chân tướng vậy!’

“Ngọc Thành, ngươi đi thăm dò một chút Nhiên muội muội mấy năm nay ở Tây Sơn biệt viện đã phát sinh chuyện gì xem!”

Liêm Thân Vương Thế Tử nói xong, một cái bóng đen lắc mình nhập vào trong bóng đêm.

“Mẫu phi, hôm nay quả thật con quá lỗ mãng. Từ hôn là có điểm nôn nóng. Nếu hết thảy thật là bởi vì lầm, như vậy mẫu phi, người bên cạnh chúng ta cần hảo hảo thanh lý một chút.”

Liêm Thân Vương Phi nghe con nói xong, vui mừng gật gật đầu.

Ngày hôm sau, sáng sớm Ngọc Thành lại qua báo:

“Thế Tử gia, nô tài hướng người thỉnh tội, nghe nói Vĩnh Định Hầu phủ Đại Tiểu thư trước lúc hồi phủ gặp thích khách, rớt xuống vách núi đen, sau được thế ngoại cao nhân cứu, nhưng mất trí nhớ. Hơn nữa, Nhị Tiểu thư có khăn lụa toàn bộ thêu là hoa sen, chỉ có gần nhất đã đem khăn lụa thêu hoa sen toàn bộ đổi thành thêu hoa sen màu lam…”

Ngọc Thành xem sắc mặt Thế Tử càng ngày càng đen, câu nói kế tiếp bất tri bất giác027 liền nuốt đến trong bụng.

“Đáng giận, gia lại bị các nàng lừa!”

Liêm Thân Vương Thế Tử tức giận đến cầm chén trà trong tay một lát công phu tạo thành mảnh nhỏ.

‘Bên người của mình có gian tế, nhất cử nhất động của mình đều bị đối phương nhìn chằm chằm, trước đó chuẩn bị mũ tốt làm cho mình hướng bên trong chui vào. Mình còn từng bước một tiến vào đường bố trí tốt của đối phương nữa.

Thật đáng giận.

Nhiên muội muội khẳng định là thương thấu tâm rồi.

Ngày hôm qua, Nhiên muội muội ngay cả một câu “Thế Tử ca ca” cũng không có gọi mình, lúc đó tổng cảm thấy chỗ nào không đúng, hóa ra Nhiên muội muội lại bị khổ nhiều như vậy, còn mất trí nhớ nữa. Chờ Nhiên muội muội khôi phục trí nhớ sau, nhất định sẽ rất hận bản thân Thế Tử ca ca này đi!

Nhiên muội muội, ta nên đem muội làm sao bây giờ, nhưng việc kết thân này, đã bị mình nhất thời hồ đồ hủy đi. Còn có khả năng vãn hồi sao?’

“Ngọc Thành đem Bình Nhi cùng Liên Nhi hai tiện nhân kia kéo lên cho ta!”

Liêm Thân Vương Thế Tử Ngọc Hằng hầm hừ nói.

Không lâu sau, hai tiểu thiếp của Ngọc Hằng cười khanh khách đi đến, còn không biết đã gây ra đại họa đầy đầu, còn đang ở mộng đẹp của bọn họ.

‘Thế Tử gia ngày hôm qua thế nhưng từ hôn, ha ha.’

“Hai người các ngươi, tự ăn ngay nói thật, hay là ta làm cho người hầu hạ các ngươi mới nói thật đây hả?”

Liêm Thân Vương Thế Tử Ngọc Tử Hằng nói.

“Gia, người kêu nô tì nói lời nói thật gì nha? Chúng tỷ muội phạm lỗi sai gì, gia người lại tức giận đến vậy…”

Bình Nhi cùng Liên Nhi ngụy biện nói.

“Ngọc Thành, tha đi ra ngoài đánh.”

Xem thế này Liên Nhi cùng Bình Nhi hoảng.

“Thế Tử gia, tha mạng, nô tì nói thật”.

“Liên Nhi”

Bình Nhi hô một tiếng.

Liêm Thân Vương Thế Tử Ngọc Tử Hằng một cước liền đem Bình Nhi đá ra thật xa, Bình Nhi phun ra một ngụm máu tươi. Hấp hối bò trên mặt đất.

Liên Nhi nói:

“Có một nữ tử hắc y che mặt, làm cho hai người chúng ta cùng Thế Tử gia nói một bậy một ít chuyện của Hầu phủ Đại Tiểu thư, còn có đem hành tung của gia để lộ cho nàng, nàng nói nàng sẽ làm cho gia hủy hôn tại Vĩnh Định Hầu phủ … Chính là như vậy đó.”

“Ngọc Thành đem hai người nàng xử lý đi!”

Chờ Ngọc Tử Hằng nói xong, Vệ Thành gọi tới một thị vệ khác đem Liên Nhi cùng Bình Nhi tha đi ra ngoài.

“Thế Tử gia, nô tì biết sai rồi, cầu người tha cho chúng ta lần này đi, chúng ta cũng là sợ Thế Tử Phi vào cửa sau, chúng ta mất đi Thế Tử gia sủng ái nha!”

Chu Toàn nhìn Ngọc Tử Hằng liếc mắt một cái, Ngọc Tử Hằng vẫy vẫy tay. Chu Toàn cùng một thị vệ khác đem hai tiểu thiếp khóc náo điểm huyệt nói rồi tha đi ra ngoài.

Ngọc Tử Hằng bỗng nhiên cảm giác được hắn rất mệt, hai người bên người tín nhiệm nhất, vì lợi ích bản thân bán đứng hắn.

Bình Nhi cùng Liên Nhi đó là dựa vào phần tình khi còn bé, từ nhỏ đã hầu hạ hắn. Các nàng đối với hắn có thể nói là ngoan ngoãn phục tùng. Không nghĩ tới nha, không nghĩ tới a…

‘Liên Nhi nhắc tới hắc y nhân là ai? Chẳng lẽ là người của Trương Trắc Phi sao? Hay là phía sau màn có người làm chủ khác. Tống di nương…

Hừ! Ta nhất định sẽ không bỏ qua cho mẫu tử các ngươi.’

“Cái gì, chuyện bại lộ!”

Ở Nguyệt Quế Viên Tống di nương khẽ nói.

“Làm sao có thể, chúng ta rất nghiêm cẩn dựa theo kế hoạch làm việc. Vũ Hà của ta bây giờ thân còn nhiễm phong hàn nằm ở trên giường nữa! Ngươi lại nói với ta chyện đã bại lộ, hừ, ngươi nói làm sao bây giờ ?”

Đối diện với nữ tử hắc y che mặt khinh thường nói:

“Thế nào, không lên làm nhạc mẫu của Thế Tử Phi, thẹn quá thành giận à. Hừ, ta cũng không có tính đến Liêm Thân Vương Phi cùng Ngọc Tử Hằng nhanh như vậy liền phản ứng lại, chúng ta lần này thất bại trong gang tấc hai tiểu thiếp của Ngọc Tử Hằng kia cũng bị xử tử, hảo hảo tổn thất hai cơ sở ngầm. Đáng tiếc …”

“Để cho vị kia biết ngươi làm cho nàng tổn thất hai cơ sở ngầm như vậy, ngươi phải biết rằng hậu quả…”

Tống di nương vui sướng khi người gặp họa nói.

“Tống di nương, chuyện này không nhọc ngươi quan tâm.”

Nữ tử hắc y che mặt nói xong liền biến mất ở Nguyệt Quế Viên.

Tống di nương ở trong phòng qua lại đi tới.

‘Vậy phải làm sao bây giờ? Vũ Hà tỉnh lại, mình phải nói với nàng thế nào, Vũ Hà tiểu nữ nhi này gặp liền thích Ngọc Thế Tử. Không, việc này còn có cơ hội, nhất định phải bàn bạc kỹ hơn. Lần này không thành công, nhất định còn có lần sau. Vũ Hà của ta nhất định phải trở thành Thế Tử Phi.’

026 : cái này ta thề ta cũng cái hiêu cái không nên không dám giải thích ạ

027 : Có hai nghĩa: 1) Thuận theo lẽ tự-nhiên mà không cần dùng đến ý-trí. 2) Không có tư-tưởng kế-hoạch sẵn mà thình-lình bị động trong một thời gian

♎ 007 ♒

Advertisements

2 comments on “♍ 006: Vương Phi phản đối, mộng đẹp tan biến

  1. Pingback: Kiều Thê Của Tướng Quân Mặt Lạnh | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

  2. Pingback: ♒ 005 ♎ Tương kế tựu kế, Thế Tử từ hôn | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s