♍ 005: Tương kế tựu kế, Thế Tử từ hôn

Cuối thu hoàng hôn luôn đến rất nhanh, cánh hoa sen chưa kịp tàn, bị ánh nắng mặt trời chiếu lên làm bốc hơi nước bay tán loạn, mặt trời liền trốn vào phía tây. Ngay cả gió quét đến cũng mang theo từng trận cảm giác mát mẻ.

An Nhiên ngồi ở Noãn các Cảnh Tú Viên, cầm bút lông trong tay, trên giấy vẽ nhiều lần, bên trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn cũng bị bút lông cọ thêm một mảnh màu đen trông rất buồn cười.

Xuân Nhi hai tay nâng quai hàm tập trung tinh thần xem. Nhìn nửa ngày, cũng không có nhìn ra Tiểu thư vẽ cái gì.

“Rốt cục vẽ được rồi, không có bút chì chính là không có thuận tiện.”

An Nhiên thở dài ra một hơi nói.

Xuân Nhi chớp mắt to một chút hỏi:

“Tiểu thư, người vẽ đây là cái gì nha? Thế nào có chút giống bàn tay a!”

“Thông minh, đây là bao tay mà ta nói cho muội. Có thể dùng da để làm, như vậy mùa đông tay của phụ thân lúc cưỡi ngựa thì sẽ không lạnh.”

An Nhiên lấy tay bắn ót của Xuân Nhi một chút nói.

“Bao tay? Tiểu thư mùa đông không phải đều mang tay đồng sao?”

Xuân Nhi vuốt ót của chính mình hỏi.

“Xuân Nhi, ngươi cứ tìm da đến, khoảng thời gian trước Vương Quý sắp xếp hẳn tốt đi, ưm… Phải là da hươu, ta muốn làm một bộ bao tay đưa cho phụ thân.”

An Nhiên nói.

Xuân Nhi lên tiếng chạy đi ra ngoài.

An Nhiên lắc lắc đầu.

‘Xuân Nhi tính tình luôn đơn thuần hoạt bát như vậy.’

Lập tức sẽ đến mùa đông, suy nghĩ nửa ngày cũng không biết muốn đưa cho phụ thân hờ cái gì đây, An Nhiên có thể nói là vắt hết óc, bỗng nhiên nghĩ tới bao tay da ở hiện đại, thợ khéo coi như đơn giản, vừa vặn có thể thử làm một bộ, lấy biểu thị tâm ý của bản thân.

An Nhiên không thể không thừa nhận ở trong lòng, kỳ thật đã tiếp nhận phụ thân Vĩnh Định Hầu này. Bởi vì có thể cảm giác được phụ thân hờ đối với nàng là yêu thương từ trong nội tâm.

Bộ dạng Vương ma ma muốn nói lại thôi.

“Ma ma có chuyện gì nói đi, thế nào còn xem ta là người ngoài sao?”

An Nhiên hỏi.

“Tiểu Tiểu thư, có cần phải làm cho lão Phu nhân một đôi hay không, nếu làm cho lão Phu nhân biết người chỉ làm cho Hầu gia thôi, mà không làm cho lão Phu nhân, để tránh người ta châm ngòi chuyện thị phi.”

An Nhiên không phải không nghĩ đến lão Phu nhân. Nhưng đối với lão Phu nhân chỉ là không thích thôi, trừ bỏ luôn luôn đi thỉnh an lão Phu nhân, thật đúng là không có cố ý lấy lòng qua. Ai bảo lão Phu nhân nói thân thể bà yếu đuối, muốn hảo hảo tĩnh dưỡng, không cần ngày ngày đi thỉnh an.

“Ma ma, vậy gọi Xuân Nhi lấy thêm hai khối đi!”

An Nhiên nói tâm có chút lòng không cam, tình không nguyện.

Nếu không phải lão Phu nhân từ giữa làm khó dễ, mẫu thân hờ cũng sẽ không qua đời sớm như vậy. Nhớ ngày đó Triệu An Nhiên lúc gần đi nói, mẫu thân hờ là bị Tống di nương hại chết, nàng thật đúng không tin lão phu nhân không có tham dự hoặc là ngầm đồng ý, bằng không, mượn lá gan của Tống di nương, bà cũng không dám mưu hại chủ mẫu. Nhưng mặt ngoài của chuyện này, cứ việc không đồng ý, nhưng lại không thể không làm.

Ngày này, Triệu Hầu gia lại đến thăm An Nhiên.

Trong khoảng thời gian này, Triệu Hầu gia ngày nào cũng hướng Cảnh Tú Viên chạy đến, giống như muốn đem năm năm thiếu hụt tình yêu đối với nữ nhi toàn bộ đều bù đắp lại. Phàm là đồng liêu, bằng hữu đi lại bái phỏng, thu được vật, cảm thấy đồ gia dụng thích hợp liền cho tiểu nữ nhi, tất cả đều đưa đến Cảnh Tú Viên. Đem Tống di nương cùng Triệu Vũ Hà tức giận đến cắn răng. Nhưng mà vô kế khả thi.

Vài lần đi đến trước mặt lão Phu nhân cáo trạng đều không có thành công. Lão Phu nhân xem ở Liêm Thân Vương phủ muốn cầu thân nên nhân nhượng, cũng là mở một con mắt, nhắm một con mắt.

“Phụ thân, người vươn tay, nhắm mắt lại.”

An Nhiên lôi kéo Triệu Hầu gia nói.

“Hả, được, Nhiên Nhi cho phụ thân nhìn thứ tốt gì đấy.”

Nói xong nghe lời nhắm hai mắt lại.

“Tén, tén, tén, ten có thể mở to mắt.”

An Nhiên đem làm bao tay da hươu tốt nhất mang ở trên tay Triệu Hầu gia.

Triệu Hầu gia mở to mắt, xem vật lạ gì đó trên tay ông, hỏi:

“Nhiên Nhi, đây là?”

An Nhiên da mặt dày nói:

“Đây là nữ nhi nghĩ ra được, thế nào, không tệ đi, đợi đến thời điểm mùa đông phụ thân người cưỡi ngựa mang theo, khẳng định so với bao tay đồng ấm áp hơn.”

Triệu Hầu gia cảm động bỗng chốc hốc mắt đỏ.

‘Nữ nhi hiểu được đau lòng tự phụ thân của nó rồi, có thể nào làm cho người ta không cảm động được, thoạt nhìn nữ nhi bắt đầu tha thứ cho một người không xứng với chức phụ thân như ông rồi.

“Đây là Nhiên Nhi làm, phụ thân thật thích, thật ấm áp… Đây là Nhiên Nhi của ta vì phụ thân làm à.”

Triệu Hầu gia kích động đến mức nói năng lộn xộn.

“Nhiên Nhi, có làm cho mình một đôi hay không, tay nữ hài ở mùa đông cũng phải bảo vệ thật tốt nha.”

Triệu Hầu gia nói.

“Đương nhiên là có, đẹp mắt đi, cái này gọi là bao tay, mang trên tay, vừa đẹp mắt, vừa ấm áp.”

An Nhiên nói xong nàng cũng cầm lấy một đôi mang ở trên tay, khoa tay múa chân cho Triệu Hầu gia xem.

“Hầu gia, Tiểu Tiểu thư cũng làm một đôi cho lão Phu nhân nữa đó!”

Vương ma ma giống như hiến vật quý lấy ra bao tay làm cho lão Phu nhân, đặt ở trong khay. Triệu Hầu gia vừa thấy càng là cao hứng

“Nhiên Nhi của ta thật là hiếu thuận, còn biết làm một đôi cho tổ mẫu con. Không tệ… Không tệ… Đi, chúng ta đi đưa cho tổ mẫu con đi.”

Có người nói xuân vây thu thiếu, hạ ngủ gật, đông ba tháng ngủ bất tỉnh. Một năm bốn mùa đều lấy lý do để ngủ lười.

Trong Noãn các Tĩnh An Đường, lão Phu nhân đang tựa vào trên giường mềm ngủ gật.

“Lão Phu nhân, Hầu gia cùng Đại Tiểu thư đến.”

Lý ma ma đi đến bên người lão Phu nhân nhẹ giọng nói. Lão Phu nhân mở to mắt nói

“Cho bọn họ vào đi.”

Lý ma ma ứng thanh đáp “vâng” rồi đi ra ngoài.

Không lâu sau, Triệu Hầu gia cùng An Nhiên đi đến.

“Con thỉnh an mẫu thân, tôn nữ thỉnh an tổ mẫu.”

“Đều đến, ngồi đi!”

Lão Phu nhân nói.

“Mẫu thân, Nhiên Nhi làm một đôi bao tay cho người, người thử một chút đi.”

Triệu Hầu gia đối với lão Phu nhân nói.

Vương ma ma đem bao tay đưa cho Lý ma ma.

Lý ma ma tò mò xem bao tay, không biết nên mang thế nào. Vẫn là Vương ma ma lấy bộ bao tay mang ở trên tay lão Phu nhân.

Lão Phu nhân nhìn chung quanh, trong mắt lóe lên một tia kinh hỉ nói.

“Thứ này, làm không tệ, gọi là gì ấy nhỉ, dường như là so với tay đồng ấm áp hơn, đại a đầu chính là khéo tay, có tâm, tổ mẫu thật thích. Lý ma ma, đem vòng tay Thúy Ngọc kia của ta thưởng cho đại a đầu đi, tổ mẫu ta cũng không thể để con không có gì đó được. Ha ha”

Nói xong còn nhìn Triệu Hầu gia liếc mắt một cái.

Triệu Hầu gia cùng Vương ma ma xem lão Phu nhân rất thích, trên mặt đều lộ ra sắc mặt vui mừng.

“Tổ mẫu thích là được rồi, Nhiên Nhi nghe nói tổ mẫu hai ngày nay vị giác không tốt lắm, đã nghĩ ra một món ăn vặt đặc sắc, không biết tổ mẫu có nguyện nhấm nháp không?”

An Nhiên nói.

“Hả, đại a đầu còn có phần hiếu tâm này sao.”

Lão Phu nhân nói, rõ ràng tươi cười trên mặt thực hơn vài phần.

“Tổ mẫu chờ một lát”

Nói xong liền mang theo Xuân Nhi cùng Lý ma ma đi phòng bếp hậu viện Tĩnh An Đường. Một lát sau, Lý ma ma dùng bàn bưng tới một cái nồi đất, vừa vào phòng hương khí xông vào mũi. Lão Phu nhân cũng từ nhuyễn tháp ngồi lên, xem ra mĩ vị đối với lão Phu nhân lực hấp dẫn so với bao tay muốn lớn hơn rất nhiều.

Lão Phu nhân xem Lý ma ma mở nắp vung nồi đất ra, xem bên trong quanh co khúc khuỷu, tinh tế giống như mì sợi, lại không giống mì sợi gì đó, bất quá ngửi thấy nhưng là rất thơm. Mặt trên còn bay một tầng dầu mỡ.

“Đây là?”

Lão Phu nhân nhìn về phía An Nhiên.

“Tổ mẫu thưởng thức một chút, ăn ngon hay không!”

An Nhiên nói. Lý ma ma đem múc vào chén nhỏ cho lão Phu nhân. Lão Phu nhân thưởng thức một ngụm.

“Uh, mĩ vị nha, Nhiên Nhi đây là làm như thế nào?”

An Nhiên trong lòng cười trộm.

‘Ở hiện đại mì ăn liền nơi nơi đều có, đều thành đồ ăn không tốt cho sức khỏe. Đến cổ đại đổi thành vật hiếm lạ, nếu không phải sắp hết hạn, tỷ cũng sẽ không cho ngươi ăn đâu! Dỗ được lão thái bà vui vẻ, tổng so với ném vẫn tốt hơn, ha ha.’

“Tổ mẫu cái món này gọi là mì trường thọ, cái món này con cũng không biết làm, do thế ngoại cao nhân kia cứu ta, tặng cho tôn nữ mấy thùng, tôn nữ thì không thể ăn, liền mang đến cho tổ mẫu lưu trữ.”

An Nhiên mặt không đỏ, tim không đập mạnh mẽ trợn tròn mắt nói dối.

Lão Phu nhân vừa nghe bỗng chốc tinh thần tỉnh táo, thế nhưng là thế ngoại cao nhân ăn thứ đó sao. Nghĩ vậy, cao hứng nói:

“Đại a đầu chính là hiếu thuận, khó được con tuổi còn nhỏ mà một mảnh hiếu tâm.”

Nói xong cũng cố không nói cái gì nữa, khò khè đem mì ăn luôn ngay cả canh cũng mang ăn sạch sẽ.

Do vì vị lạt, ăn mồ hôi đầy đầu. Cảm giác khai vị đặc biệt, mồ hôi theo ra bên ngoài, vậy được gọi là một cái thống khoái.

Ăn xong còn nhìn về phía An Nhiên, ánh mắt kia dường như đang hỏi còn không? An Nhiên đành phải đem mấy thùng mì ăn liền còn lại cũng cống hiến ra.

‘Ăn đi, ăn đi, mì ăn liền có chất bảo quản, lão thái bà ăn, sau chết thân thể không hư thối, biến thành xác ướp. Ha ha…’

An Nhiên có ý nghĩ xấu.

Không nói đến Tĩnh An Đường một cảnh tưởng hòa thuận vui vẻ này. Tống di nương ở Nguyệt Quế Viên.

“Mẫu thân, người nói kế sách có thể thành sao, chờ Liêm Thân Vương Thế Tử kia vào trong phủ chúng ta, làm cho người ta dẫn Triệu An Nhiên đến bên hồ, ta sẽ giả bộ bị Triệu An Nhiên đẩy vào trong nước làm cho Thế Tử nhìn đến, Thế Tử sẽ tin tưởng không?

Còn có, người kêu ta cầm khăn tay lam hoa sen này hữu dụng sao, thời điểm còn muốn ta đối với Thế Tử nói thật nhỏ, đã đánh mất một cây châm bươm bướm. Thật sự có thể được không? Hiện tại cũng cuối thu rồi, trong hồ nước rất lạnh. Ta đi xuống vạn nhất Thế Tử nhìn không tới thì làm sao bây giờ? Ở trong nước ngốc thời gian dài quá, sẽ bị cảm lạnh … mẫu thân…”

Triệu Vũ Hà oán giận nói.

“Nha đầu ngốc, mẫu thân còn có thể hại con sao, chỉ có như vậy, con có thể giành được đồng tình của Thế Tử. Có thể làm cho xú nha đầu Triệu An Nhiên hiện ra ngoan độc, con phải biết rằng thả con săn sắt bắt con cá rô024.”

Tống di nương nói.

Triệu Vũ Hà nghiêm túc nghe Tống di nương thuyết giáo.

Một tiểu nha đầu gọi Kiêu Hoa ở ngoài cửa sổ, sau khi nghe xong lặng lẽ rời khỏi Nguyệt Quế Viên của Tống di nương.

“Xuân Nhi, nha đầu Mãn Nhi kia có thể tin được không?”

An Nhiên hỏi.

“Tiểu thư, Mãn Nhi là tỷ tỷ của Ngọc Nhi, bởi vì ngâm một chén trà nóng, không cẩn thận rớt vào quần áo mà Tống di nương thích. Tống di nương một thân tâm tình không tốt, liền đem Ngọc Nhi đánh chết tươi. Mãn Nhi hận thấu Tống di nương, cho nên, muốn đầu nhập vào Tiểu thư, làm nội tuyến cho chúng ta. Nàng nói không cầu gì khác, chỉ cầu Tiểu thư một ngày kia, có thể vì tỷ tỷ nàng báo thù huyết hận là được.”

An Nhiên nghe xong, ha ha cười, nha đầu gọi là Mãn Nhi này có điểm thú vị, không nghĩ tới Tống di nương thật đúng là quyết đoán ngoan độc như thế, ngày lạnh như vậy, vì diễn đoạn khổ nhục kế, thế nhưng làm cho Triệu Vũ Hà hướng hồ lạnh như băng mà nhảy vào. Nàng sao không thành toàn cho mẫu tử các nàng đây!

Này còn chưa tới mùa đông đâu, nếu như mùa đông, Triệu Vũ Hà kia còn không đông lạnh thành kem à. Nàng đang muốn làm rối việc hôn nhân của Liêm Thân Vương phủ, không nghĩ tới còn có người gấp gáp tìm cách rồi. Không tệ, không tệ.

Người thần bí sau lưng của Tống di nương thật đúng là thần thông quảng đại, tay đều duỗi đến ngay cả ở trong phủ Liêm Thân Vương luôn, xem ra không đơn giản nha.

Giữa trưa một ngày sau đó, mặt trời tuy rằng nhô lên cao chiếu xuống, nhìn qua ánh nắng tươi sáng. Bởi vì có gió thu thổi, vẫn như cũ có chút lạnh. Cuối thu đầu mùa đông cảm giác càng ngày càng rõ ràng. Sớm muộn gì sương mù cũng càng ngày càng nặng.

“Tỷ tỷ, tỷ xem bên kia có nhiều cá chép màu vàng nè.”

Triệu Vũ Hà nói xong cố ý hướng bên người An Nhiên tới gần một tí, tay còn sờ lên cánh tay An Nhiên.

Trong lòng An Nhiên buồn cười, cái này đến, ánh mắt lóe lên hướng xa xa vừa thấy, liền nhìn thấy hai thân ảnh một đỏ một lam đang hướng bên này đi tới.

“Tỷ tỷ, tỷ làm sao có thể, ta không phải cố ý, a…”

Chỉ nghe “bùm” một tiếng, Triệu Vũ Hà tiến vào trong hồ. Ở trong nước liều mạng đạp nước, miệng uống vào miệng vài ngụm nước bẩn.

“Cứu mạng… Cứu mạng a”

Triệu Vũ Hà cảm thấy hồ nước so với trong tưởng tượng còn muốn lạnh hơn, lạnh làm nàng run lên, vốn nàng biết bơi lội, nhưng vì diễn chân thật, cho nên cố ý uống vào miệng mấy ngụm nước bẩn.

Trong lòng An Nhiên một trận cười lạnh.

‘Triệu Vũ Hà này thật đúng là dốc hết vốn liếng a.’

“Cẩn thận”

Một hồng y thiếu niên một đường chuồn chuồn lướt nước, liền đem Triệu Vũ Hà nhanh kéo lên, Triệu Vũ Hà thuận thế, tay chân cùng sử dụng ôm ở trên người thiếu niên hồng y kia.

Thiếu niên hồng y thoáng nhíu mi một chút. Cho rằng Triệu Vũ Hà bị dọa, mới xuất hiện biểu hiện thất thố này. Khả năng đem hắn trở thành cọng cỏ cứu mạng. Cụ thể nói thời điểm người đang kinh hoảng, sẽ làm ra một ít hành động khác thường.

Thiếu niên hồng y tự cho suy nghĩ của hắn là đúng. Nhưng, hai người này tư thế cũng quá ái muội.

An Nhiên ngơ ngác nhìn, là vì, nàng thấy được khinh công người cổ đại, ôi khinh công, chuồn chuồn lướt nước, cứ điểm vài cái như vậy, giày cũng chưa ướt. Quả thực chính là trong phim bay trên nước!

Hồng y thiếu niên bộ dạng linh hoạt thoát thoát giống như Giả Bảo Ngọc, hèn mọn nhìn thoáng qua An Nhiên, nghĩ lầm An Nhiên cũng giống nữ tữ háo sắc khác vậy, cũng bị dung mạo hắn làm sợ ngây người!

Triệu Vũ Hà gắt gao ôm nam tử hồng y, cảm giác giờ khắc này rất hạnh phúc.

‘Thế Tử bế nàng, giờ khắc này cho dù chết cũng đáng.’

Triệu Vũ Hà như bạch tuộc ôm thiếu niên hồng y. Vốn theo kế hoạch là nên ngất xỉu đi, nhưng là rất lạnh, muốn ngất xỉu đi cũng có điểm khó khăn.

“Thế Tử ca ca, người, người còn nhớ rõ… năm kia ở ngự hoa viên… Triệu Vũ Hà cùng người cùng nhau chơi diều của sao?”

“Phì!”

An Nhiên trực tiếp cười văng lên.

Câu này rất kinh điển, không khỏi làm cho nàng nhớ tới tác phẩm kinh điển của dì Quỳnh Dao.

‘Hoàng Thượng, người còn nhớ rõ Hạ Vũ Hà ven hồ Đại Minh sao?”

Dường như lúc đó Tiểu Yến Tử cũng là bị một mũi tên của Ngũ a ca, đứt quãng nói ra một câu lời kịch như vậy.025

Thật khôi hài, An Nhiên còn kém không có trực tiếp ôm bụng lăn ra cười.

Ở trong lòng dùng sức nhịn lại. Chuyện này làm thiếu niên hồng y đối với An Nhiên phản cảm càng gia tăng thêm một phần. Nghĩ rằng:

‘Nhiên muội muội sao lại biến thành như vậy, tính tình cùng lúc trước kém hơn một vạn tám ngàn dặm. Chẳng lẽ đúng như lời đồn đãi bên ngoài sao? Thân muội muội của nàng rơi vào trong hồ, không cứu cũng liền thôi đi, còn cười to vui sướng khi người gặp họa. Thật đáng giận, Nhiên muội muội lúc nào trở nên ích kỷ, ngoan độc như vậy.’

Lúc này, Triệu Vũ Hà có vẻ kinh hoảng từ trên người thiếu niên hồng y, giãy dụa xuống dưới, xuất ra khăn lụa thêu lam hoa sen, chà lau tóc ướt sũng của nàng. Thiếu niên Hồng y bỗng chốc ngây dại, đi lên bắt được khăn lụa trong tay Triệu Vũ Hà hỏi:

“Muội muội từ nhỏ đến lớn luôn luôn dùng loại khăn lụa này sao?”

Triệu Vũ Hà ngượng ngùng đáp:

“Thế Tử ca ca, Vũ Hà từ nhỏ đến lớn luôn luôn vẫn dùng khăn lụa lam hoa sen, chẳng lẽ có vấn đề gì sao?”

Nghĩ rằng cứ theo mẫu thân nói mà làm, thật đúng là linh nha, chẳng lẽ khăn lụa lam hoa sen này có chuyện xưa gì sao?

“Vậy muội muội có từng mất đi qua cái gì không vậy?”

Thiếu niên Hồng y vội vàng hỏi.

Xuân Nhi vừa nghe chọc tức, vừa định đi lên tranh cãi, lại bị An Nhiên hung hăng kéo lại.

Trong lòng Xuân Nhi rất là buồn bực.

Rõ ràng Tiểu thư dùng khăn lụa thêu là lam hoa sen. Lúc nào thì biến thành Nhị Tiểu thư dùng. Mọi khăn lụa thêu của Nhị Tiểu thư là hoa sen không nha. Đây là có chuyện gì, vì sao Tiểu thư không cho chính mình nói ra chân tướng.

“Thế Tử ca ca, Vũ Hà quăng đi rất nhiều thứ, không nhớ được, dường như… Dường như quăng đi một cây châm bươm bướm …”

“Vậy ngươi có từng cứu người nào không?”

Thiếu niên hồng y hỏi.

“Không có nhớ được, Vũ Hà rất lạnh, Thế Tử ca ca.”

Nói xong lại tội nghiệp nhìn nam tử hồng y .

‘Sống như một con chó đáng thương lưu lạc.’

An Nhiên lúc đó hình dung bộ dáng Triệu Vũ Hà như vậy.

Triệu Vũ Hà nghĩ rằng.

‘Mẫu thân nói, làm cho mình không cần nói quá rõ ràng, bởi vì, mình căn bản là không có cứu người nào, cụ thể lúc trước phát sinh chuyện gì, mình cũng không biết. Để tránh nói hơn lòi nhân bánh, nói cái gì đều tránh đi.

Thật sự là quái, chẳng lẽ tự bản thân chiếm tiện nghi của tỷ tỷ à, Triệu An Nhiên thật sự mất trí nhớ, không nhớ rõ chính nàng trước kia làm qua chuyện gì sao.’

Triệu Vũ Hà vụng trộm ngắm An Nhiên liếc mắt một cái. An Nhiên chính là nhàn nhạt nhìn trò khôi hài trước mắt. Dường như mọi chuyện đó đều cùng nàng không liên quan.

Lúc này Triệu Hầu gia chạy đi lên nói”

“Diệp Liễu còn không giúp Nhị Tiểu thư đi thay quần áo, do dự như vậy còn thể thống gì.”

Nghĩ rằng:

“Nhị nữ nhi này làm mình không bớt lo, rõ ràng là tỷ phu tương lai của chính mình, thế nhưng chẳng biết xấu hổ vừa kéo vừa ôm. Cùng Tống di nương giống nhau không thể mất mặt hơn, thật sự là thượng lương bất chính, hạ lương oai, gia môn bất hạnh.’

“Được rồi, Lí Minh còn không đỡ Ngọc Thế Tử đi thay quần áo”.

Nói xong hồ nghi liếc mắt nhìn An Nhiên một cái, phất tay áo chạy lấy người.

An Nhiên nghẹn miệng mang theo Xuân Nhi trở về Cảnh Tú Viên.

Sau một lúc lâu Lý ma ma đến mời An Nhiên đi Tĩnh An Đường. Nói Liêm Thân Vương Thế Tử có việc muốn nói, mời Đại Tiểu thư đi qua một chuyến.

An Nhiên cùng Xuân Nhi đi theo Lý ma ma cùng nhau đi tới đại sảnh Tĩnh An Đường.

Chờ lúc An Nhiên đến người ở Tĩnh An Đường đều đến đông đủ, ngay cả hai tiểu thư thứ xuất khác không làm gì cũng đi ra, Tam Tiểu thư cùng Tứ Tiểu thư cũng theo di nương các nàng đi đến Tĩnh An Đường của lão Phu nhân.

Sau khi An Nhiên trở về, lần thứ hai gặp mẫu tử tam di nương cùng tứ di nương. Đương nhiên, Tống di nương cũng vênh váo tự đắc đứng ở bên cạnh, mặt mày hớn hở, dường như chính mình đã thành nhạc mẫu Liêm Thân Vương Thế Tử.

Triệu Vũ Hà xấu hổ ngồi ở bên cạnh.

Trên mặt Lão Phu nhân cũng là vui tươi hớn hở, đối với lão Phu nhân mà nói, mặc kệ tôn nữ nào gả cho Liêm Thân Vương Thế Tử đều cũng được. Dù sao là cùng Liêm Thân Vương phủ đám hỏi, còn quản nàng là tôn nữ nào sao.

Chỉ có Triệu Hầu gia kia vẻ mặt rất giận dữ.

Chờ An Nhiên ngồi xuống uống một ngụm trà. Liêm Thân Vương Thế Tử tỏ vẻ mặt áy náy nói

“Nhiên muội muội, Thế Tử ca ca không thể cưới muội, bởi vì, ta trước giờ từng thề…”

Liêm Thân Vương Thế Tử đem chuyện lúc trước đã xảy ra cùng An Nhiên nói một lần, nói xong còn thâm tình liếc mắt nhìn Triệu Vũ Hà một cái.

An Nhiên nghe xong gật gật đầu, nghĩ rằng:

‘Còn có chuyện vừa khoa trương lại vừa giả tạo như vậy. Xem ra Thế tử bộ dạng giống Giả Bảo Ngọc cũng giống luôn là Công tử đa tình nha!’

“Thế Tử gia ngươi đưa ra yêu cầu này, ta cảm thấy rất có đạo lý, người luôn làm đúng với lương tâm, ta rất bội phục Thế Tử gia, ta đồng ý từ hôn. Xuân Nhi, đem uyên ương ngọc lấy lại đây đưa cho Thế Tử gia.”

Xuân Nhi không tình nguyện kéo tráp bưng ra tín vật đính hôn. Trừng mắt liếc nhìn Triệu Vũ Hà một cái.

“Vậy mời Thế Tử gia đem ngọc thoa phượng hoàng của mẫu thân An Nhiên đưa cho ta đi!”

Liêm Thân Vương Thế Tử sửng sốt một chút, tổng cảm thấy chuyện này cũng quá dễ dàng, vốn hắn còn chuẩn bị một đống từ để nói, kết quả tất cả đều uổng phí đi. Bỗng nhiên cảm thấy trong lòng vắng vẻ. Dường như mất đi cái gì rồi.

Bất quá, vẫn là làm cho thị vệ của hắn đưa ra một cái hộp gấm, mở ra vừa thấy, là một cây trâm cài kim quang thiểm thiểm phượng hoàng. Trâm cài kim ngọc lương duyên này cũng theo đó từ bỏ đi.

Liêm Thân Vương Thế Tử nghĩ đến:

‘Nhiên muội muội cũng không phải hoàn toàn không thông tình đạt lý, về sau mình nhất định hảo hảo bồi thường nàng, nhất định để cho Hoàng tổ mẫu ban thưởng cho nàng một mối nhân duyên tốt.’

Liêm Thân Vương Thế Tử thấy mục đích đạt được, cảm thấy mỹ mãn rời khỏi Vĩnh Định Hầu phủ. Mẫu tử Tống di nương cũng là tràn ngập phấn khởi rời khỏi Tĩnh An Đường.

Lão Phu nhân nhàn nhạt nhìn An Nhiên một cái.

‘Tôn nữ này coi như ánh mắt sắt bén. Bà làm sao cũng không nghĩ tới Liêm Thân Vương Thế Tử sẽ đối với Nhị Nha đầu động tâm, thật sự là nhân duyên chợt tới.’

Triệu Hầu gia áy náy nhìn An Nhiên, An Nhiên lại hồi cho Triệu Hầu gia một ánh mắt an tâm. Nghĩ rằng quên đi, chuẩn xác Nhiên Nhi thật sự là chướng mắt Liêm Thân Vương Thế Tử kia đó!

024 : đoạn này câu gốc là ‘không thả hài tử, sao bắt được sói’

025 : link em nó đây, mọi người xem phút 41 ạ ^.^

https://www.youtube.com/watch?v=CAd41f-YLAU&index=24&list=PLag8pP-pXQR6RjJw6fbpjhrIz8AbLGw5P

♎ 006 ♒

Advertisements

2 comments on “♍ 005: Tương kế tựu kế, Thế Tử từ hôn

  1. Pingback: Kiều Thê Của Tướng Quân Mặt Lạnh | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

  2. Pingback: ♒ 004 ♎ Chỉ phúc vi hôn, ân nhân cứu mạng | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s