♍ 004: Chỉ phúc vi hôn, ân nhân cứu mạng

Hậu hoa viên Liêm Thân Vương phủ

“Thế Tử gia… Nơi này… Ở trong này… Người bắt không được ta…!”

Một thiếu niên mười lăm sáu tuổi, ánh mắt bị khăn lụa màu đỏ che khuất, hai tay ngọc thon dài hướng bốn phía thăm dò. Bên người vây quanh một đám nha đầu lớn nhỏ, tuy rằng nhìn không tới ánh mắt hắn, nhưng vừa nhìn vẫn sẽ nhận ra được bộ dạng thiếu niên này rất đẹp, cảm giác có chút giống như Giả Bảo Ngọc của phim Hồng Lâu Mộng bản năm 1987019 vậy.

Hay cho một mỹ thiếu niên hồng y đa tình.

“Tiểu Chân, xem gia không bắt lấy ngươi, đem son ngoài miệng ngươi ăn luôn.”

Thiếu niên kia mạnh mẽ một cái xoay người, đi lên liền ôm lấy một người mỹ phụ nhân, miệng vừa nói xong:

“Bắt được, bắt được, nhìn ngươi chạy trốn nơi đâu. Để ta đoán ngươi là ai? Ha ha…”

Hai tay đụng đến hoa văn trên quần áo. Muốn từ trên hoa văn quần áo đoán ra là cái nha đầu nào trong viện.

Lúc này, trong hoa viên bỗng chốc an tĩnh xuống.

“Nô tì thỉnh an Vương Phi ”

Chúng nha đầu sợ tới mức tất cả đều quỳ gối trên đất.

“Còn không lui ra.”

Vị Vương Phi kia quát lớn nói.

Thiếu niên nghe được thanh âm nha hoàn thỉnh an, còn có cái gì không biết. Một tay kéo khăn lụa trên mắt xuống nói:

“Mẫu phi, người sao lại đến đây, tìm nhi tử có chuyện gì sao?”

“Hazz, hài tử con cũng thành thanh niên rồi, còn ham chơi như vậy, con cũng sắp phải thành thân.”

“Mẫu phi, con mới không cần thành thân, con còn chưa có chơi đã đâu, con mới không cần cưới Nhiên muội muội, ta muốn cưới liền cưới tiểu nữ hài năm đó ở trong cung đã cứu ta thôi”.

Nói xong mẫu tử đều lâm vào trầm tư, bất quá nhớ lại không giống nhau.

‘Đúng vậy, Nhiên Nhi cũng sắp cập kê, tiểu tức phụ chính mình đợi mười lăm năm rốt cục trưởng thành. Chính là đáng thương cho Hiểu Phù tỷ muội tốt nhất của mình lại hồng nhan bạc mệnh.’

< Năm đó, Hoàng Thượng bạn một đạo thánh chỉ mệnh tứ đại Phiên Vương đưa nữ nhi vào kinh, tuy rằng không cam lòng, nhưng vẫn là theo phụ vương đi tới kinh thành, lần đó ngẩn ngơ chính là mười sáu mười bảy năm, phụ vương cũng già đi. Bốn Quận Chúa Phiên Vương các nàng nói trắng ra là còn không phải cùng ở lại trong kinh như con tin sao, nói nhẹ là không cho trở lại đất phong Phiên Vương.

Năm đó tiên hoàng cũng lạ, không lưu Phiên Vương Thế Tử, ngược lại để lại bốn Quận Chúa Phiên Vương. Có thể biết bốn Quận Chúa đều tương đối được tứ đại Phiên Vương sủng ái đi. Có thời điểm, sủng ái cũng là một loại độc dược đòi mạng nha.

Bốn Quận Chúa Phiên Vương vừa vào kinh thành, liền khiến cho một trận oanh động, trong kinh thành cái gì là đệ nhất mỹ nhân, đệ nhất tài nữ tất cả đều đứng sang một bên. Đều bị tân tứ mỹ nhân của kinh thành làm thấp đi giá trị vốn có, bốn Quận Chúa người người có tài có mạo. Hơn nữa, còn được Thái Hậu sủng ái.

Nhưng mà sủng ái lại có vài phần thực đây! Bởi vì đoạt sự nổi bật của chúng Tiểu Thư trong kinh, lại còn được Thái Hậu sủng ái, bỗng chốc thành cái đích cho mọi người chỉ trích. Căn bản là không vào được vòng giao tế của chúng quý nữ kinh thành. Có lẽ đồng bệnh tương liên đi, bốn Quận Chúa tự nhiên mà thành khăn tay giao020 vậy.

Vân Nam Vương Mạc Bạch Ngọc Quận Chúa, Lý Hiểu Phù đánh đàn tốt nên được gọi là hảo cầm.

Tương Dương Vương Vương Thành Viễn Thành Quận Chúa, Vương Vũ Yến múa kiếm rất tốt nên được gọi là hảo kiếm.

Bắc Vực Vương Nhạc Tử Kỳ Vinh Quận Chúa, Nhạc Thúy Bình vẽ thực đẹp nên được gọi là hảo họa.

Nam Bình Vương Lý Thừa Nhu Hoa Quận Chúa, Lý Nhạn Phỉ lại là một hảo kỳ vì chơi cờ rất khá.

Năm đó bốn Quận Chúa, một người gả cho Thái Tử, một người gả cho Hoàng tử, một người gả cho Hầu gia, một người gả cho Tướng quân. Đều nói bốn Quận Chúa hảo phúc khí, một người so với một người gả càng tốt.

Hiện thời tử tử, điên điên, bốn Quận Chúa còn sống chỉ có một Quý Phi, một Vương Phi. Giống như chỉ có gả nhập vào Hoàng gia, có thể bình yên vô sự. Ai lại không biết năm đó tiên hoàng không phải muốn đem bốn Quận Chúa đều gả cho nhi tử của hắn, chỉ có đem bốn Quận Chúa chặt chẽ chộp vào trong tay hắn, hắn có thể yên tâm.

Liêm Thân Vương Phi đúng là năm đó Thành Quận Chúa Vương Vũ Yến. Cùng Ngọc Quận Chúa Lý Hiểu Phù âm thầm kết bái tỷ muội. Ước hẹn nếu sinh hạ nhi tử liền làm huynh đệ, sinh hạ nữ nhi liền làm tỷ muội, nếu là một nam một nữ liền làm phu thê.

Sau này tỷ muội các nàng song song có thai, liền chỉ phúc vi hôn. Sinh ra cũng chỉ cách xa nhau ba tháng. Nói cách khác Thế tử Liêm Thân Vương so với Triệu An Nhiên chỉ lớn ba tháng thôi. >

Liêm Thân Vương Phi trầm tĩnh ở trong hồi ức của bà.

‘Hiểu Phù muội yên tâm, ta nhất định hảo hảo đối đãi nữ nhi của muội, chờ nàng gả rồi, ta nhất định đối đãi giống như nữ nhi thân sinh vậy.’

Nghe nói thân mình của Nhiên Nhi không tốt lắm, sau khi Hiểu Phù mất, Hầu gia vì đau lòng nên đi biên quan, Nhiên Nhi chuyển đến Tây Sơn biệt viện dưỡng bệnh, một lần ở liền năm năm. Ai biết có phải Tống di nương kia trong phủ gây ra hay không!

‘Hazz, ta thấy đáng thương cho Hiểu Phù tin tưởng cái gì nhất sinh nhất thế nhất song lưu021, cái gì thề non hẹn biển. Cái lời thề chó má gì, Vĩnh Định Hầu đáng giận vẫn là nạp tiểu thiếp, lại nâng thông phòng. Làm sao có thể làm được nhất sinh nhất thế nhất song lưu đây. Tại cái triều đại này lại có nam nhân nào không phải tam thê tứ thiếp.

Cứ việc Vương gia đối với chính mình mọi thứ sủng ái, còn không phải tiếp nhận Trương Trắc Phi Hoàng Thượng ban cho sao. Nói cái gì mà phụ thân Trương Trắc Phi là không thể đắc tội Thừa Tướng, chó má, lời nói của nam nhân có thể tin tưởng mấy phần. Tuy rằng Trương Trắc Phi không sủng, vậy thì thế nào. Không phải cũng sinh ra nữ nhi, còn được phong hiệu Ngọc Súc Quận Chúa sao.

Hiểu Phù ngốc, muội làm sao phải yêu Vĩnh Định Hầu đây, nếu lúc trước gả cho Tiêu Dao Vương thì tốt rồi, muội cũng biết Tiêu Dao Vương vì muội đến nay chưa thành thân, ở vậy cả đời. Chân chính si tình, muội nhìn không thấy sao, cố tình xem trọng nam nhân Triệu Tử Vân phụ lòng kia.

Hazz! Muội nói không đồng ý gả cho Hoàng gia, muội cũng biết Hoàng gia cũng có người si tình a!’

Liêm Thân Vương Phi trầm tĩnh đắm chìm ở trong suy nghĩ đầy bi thương của bà. Mà Liêm Thân Vương Thế Tử Ngọc Tử Hằng cũng hãm sâu trong hồi ức của hắn. Hai người này thật không hổ là mẫu tử a.

< Năm đó đương kim Hoàng Thượng vừa mới đăng cơ không lâu, liền sắc phong Hoa Quận Chúa Lý Nhạn Phỉ làm Quý Phi, nhất thời sủng nhất trong lục cung, nếu không có di chiếu tiên hoàng, đương kim Hoàng Thượng dám phế đi Hoàng Hậu, đem Lý Quý Phi đặt vào Hậu vị Hoàng Hậu rồi.

Lúc đó cả văn võ trong triều đều đến chúc mừng Lý Quý Phi, quan to tam phẩm đều được mang theo gia quyến vào cung tham gia lễ mừng. Còn ba Quận Chúa còn lại đương nhiên tiến cung chúc mừng Lý Quý Phi rồi.

Liêm Thân Vương Thế Tử Ngọc Tử Hằng cũng theo phụ thân cùng mẫu thân vào cung. Không biết Lý Quý Phi kia có suy nghĩ khác thường gì, còn bắt các vị đại thần cùng mang theo thiếp cùng tử – nữ thứ xuất. Nói cái gì người nhiều càng náo nhiệt. Ai biết nàng có phải muốn nhìn người khác náo nhiệt hay không!

Khi đó lúc Liêm Thân Vương Thế Tử Ngọc Tử Hằng ở ngự hoa viên lạc đường đi ngang qua bụi hoa, không cẩn thận bị rắn độc cắn một ngụm, trong mơ màng giống như có một tiểu cô nương đem máu độc của hắn hút ra, còn băng bó miệng vết thương cho hắn. Nhưng chờ đến lúc hắn tỉnh lại đã không thấy bóng dáng tiểu cô nương rồi. Hắn chính là nhặt được một cây châm bươm bướm tiểu cô nương không cẩn thận rơi, còn có một khăn lụa hoa sen màu lam cột vào trên cánh tay của hắn.

Năm đó Liêm Thân Vương Thế Tử Ngọc Tử Hằng chỉ có mười tuổi, sau khi ra cung, tìm mọi cách tra tìm, cũng không có tìm được tiểu nữ hài nhi đã cứu hắn. Nghe nói tiểu cô nương ngày ấy tiến cung không dưới hai hay ba mươi người, ai biết là Tiểu thư nhà nào đâu?

Bất quá Ngọc Tử Hằng thề phải tìm được tiểu cô nương năm đó, nhất định phải cưới nàng làm thê, bảo hộ nàng thật tốt, tiểu cô nương thiện lương kia, bộ dạng nhất định cũng không tệ. Không phải nói mỹ nhân bên trong, thì bên ngoài càng tốt đẹp sao?

“Mẫu phi, mẫu phi, người lại rơi lệ , có phải lại nghĩ tới dì Hiểu Phù có phải hay không ”

Ngọc Tử Hằng lấy tay lay động Liêm Thân Vương Phi vài cái.

“Đúng vậy, mẫu phi có thể là già rồi, luôn nhớ tới một ít chuyện cũ đi qua, năm đó chúng ta nhỏ như vậy, liền bằng tuổi Hằng Nhi không sai biệt lắm, mười lăm sáu tuổi… Đi đến kinh thành xa lạ này, trong lòng tràn ngập hoảng sợ cùng mờ mịt.”

“Mẫu phi, Hằng Nhi đã trưởng thành, có thể bảo hộ người, mẫu phi, chờ con thành thân nhất định hảo hảo hiếu thuận mẫu phi.”

Liêm Thân Vương Thế Tử Ngọc Tử Hằng nhẹ giọng nói nhỏ nhẹ dỗ mẫu thân của hắn. Đem Liêm Thân Vương Phi cảm động lệ nóng lưng tròng.

‘Hoàn hảo chính mình sinh ra đứa con trai tốt.’

Vĩnh Định Hầu phủ ở đại sảnh Nguyệt Quế Viên của Tống di nương.

“Ngươi nói là thật, Liêm Thân Vương Thế Tử năm đó từng đi tìm một tiểu cô nương tiến cung dự tiệc?”

Tống di nương kinh ngạc hỏi.

Hắc y nữ tữ che mặt ngồi đối diện nói:

“Năm đó ngươi không phải cũng cùng tiến cung sao, chẳng lẽ ngươi không biết? Hơn nữa ta biết người Liêm Thân Vương Thế Tử muốn tìm là ai, hơn nữa hắn còn thề muốn kết hôn với tiểu nữ hài năm đó nữa.”

“Là ai?”

Tống di nương sốt ruột hỏi.

“Chính là Đại Tiểu thư của chúng ta, Liêm Thân Vương Thế Tử đương nhiên tìm không thấy Đại Tiểu thư chúng ta, bởi vì sau khi ra cung , bệnh tình Quận Chúa liền tăng thêm, không lâu sau lại chết, Hầu gia đi biên quan, Đại Tiểu thư đi Tây Sơn biệt viện”.

‘Nếu không là vị kia hỗ trợ, Quận Chúa cũng sẽ không nhanh chết đi như vậy. Đúng vậy, cũng chính là một lần đó, chính mình mạc danh kỳ diệu mang theo nữ nhi của mình vào cung, thấy vị chủ tử kia, làm cho chính mình hết thảy đều nghe nàng. Chính mình vô hình bên trong, hóa thành quân cờ vị chủ tử kia.’

Tống di nương nghĩ.

“Tống di nương, chúng ta coi như là lão bằng hữu, ta hợp tác cùng ngươi, nhưng là phản bội chủ tử chính mình, tâm nguyện của ta, ngươi cũng không có giúp ta đạt thành nha!”

Hắc y nữ tử che mặt đối diện nói.

“Được, chúng ta lại hợp tác một lần nữa, ngươi nói với ta làm thế nào có thể để cho Vũ Hà của ta gả vào Liêm Thân Vương phủ, ta liền cầu lão Phu nhân giúp ngươi đạt thành tâm nguyện. Ngươi cũng biết, Hầu gia vừa đi liền năm năm, lão Phu nhân cũng là ngoài tầm tay với!”

Tống di nương nói.

“Ta đây sẽ lại tin ngươi một lần, Liêm Thân Vương Thế Tử trong tay có một khăn lụa phương tú màu lam hoa sen cùng một cây châm bươm bướm. Là bằng chứng người cứu năm đó, ngươi chỉ cần như thế như vậy… Như vậy… Như vậy như vậy mà làm, khẳng định có thể đạt thành tâm nguyện.”

Tống di nương nghe trên mặt liền lộ ra tươi cười.

“Ngươi yên tâm, chỉ cần sau khi xong chuyện, ta nhất định làm cho lão Phu nhân giúp ngươi đạt thành tâm nguyện, Hầu gia rất nghe lời lão Phu nhân nói, bằng không ta làm sao có thể tiến vào cửa, hai đứa tiện nhân kia làm sao có thể trở thành thiếp của Hầu gia. Tự nhận là thành thiếp Hầu gia liền dám không nghe lời lão Phu nhân nói sao, thật sự là không muốn sống rồi, một ngón tay lão Phu nhân có thể cho các nàng chết.”

“Được rồi, ta không cùng ngươi dài dòng, nhớ kỹ hứa hẹn của ngươi, bằng không, ta liền đem chuyện làm xấu của ngươi cùng lão Phu nhân đều nói cho Hầu gia biết, tự giải quyết cho tốt.”

Hắc y nữ tữ che mặt nói xong một cái lắc mình biến mất ở Nguyệt Quế Viên.

“Ngươi làm như bản thân ngươi hay lắm, chúng ta tám lạng nửa cân, ngươi cho là ngươi có bao nhiêu hay, còn không phải là vì đạt tới mục đích của chính mình mà phản bội chủ tử của mình hả, hừ”

Tống di nương nhỏ giọng nói thầm nói.

= = = = = = = = ta là dải phân cách bé nhỏ = = = = = = = =

“Thế Tử gia, ngươi thật sự muốn thành thân sao? Vạn nhất Đại Tiểu thư Hầu phủ kia không phải ân nhân cứu mạng của người thì làm sao bây giờ? Thế Tử gia, ngươi sẽ không cưới Nhiên muội muội liền quên nô tì chứ!”

Tiểu thiếp Liên Nhi của Ngọc Tử Hằng thử hỏi.

“Đúng vậy, Thế Tử gia, người cũng không thể không để ý tỷ muội chúng ta, chúng ta là lớn nhỏ liền hầu hạ người, chúng ta là thanh mai trúc mã chân chính.”

“Yên tâm, ta đương nhiên sẽ không quên hai vị tỷ tỷ, chúng ta thân tình cũng không phải là người bình thường có thể so sánh. Ta đi Hầu phủ bái phỏng một phen. Nếu Nhiên muội muội là tiểu cô nương năm đó, ta liền cưới nàng, nếu không phải ta đây cũng chỉ đem nàng làm muội muội tốt thôi.”

Ngọc Tử Hằng nói.

“Thế Tử gia, không phải nô tì nói bậy, gần nhất bên ngoài đã truyền đến điên rồi, gia à vị Nhiên muội muội kia cũng không phải là người tính tình gì tốt, nghe nói điêu ngoa, không coi ai ra gì, bất kính trưởng bối… Truyền rất khó nghe .”

Một tiểu thiếp khác gọi là Bình Nhi nói.

“Lời đồn đại chuyện nhảm mà nghe sao được, không thể tin được. Được rồi, các ngươi cũng không cần động tí liền ghen lung tung nữa, về sau Nhiên muội muội vào cửa, các ngươi nhất định phải chung sống hoà bình, thân như tỷ muội. Gia sẽ không bạc đãi nhóm ngươi, ngoan, biết điều một chút, đều là gia đem nhóm ngươi cấp làm hư …”

Ngọc Tử Hằng vuốt ve tay nhỏ bé bóng loáng của Bình Nhi nói.

“Gia, hôm nay nô tài đi Vĩnh Định Hầu tra xét một phen, bất quá…”

Một hắc y nhân lắc mình vào Xuân Phong các nói.

“Bất quá cái gì? Nói, đừng ma ma chít chít022!”

Ngọc Tử Hằng vội vàng hỏi.

“Bất quá, nô tài nhìn Nhị Tiểu thư Vĩnh Định Hầu phủ trong tay dường như cầm một phương khăn lụa, giống như một đóa hoa sen màu lam.”

Hắc y nói.

“Ngươi xem rõ ràng sao, xác định cầm cái khăn lụa lam hoa sen đó có phải Nhiên muội muội hay không”.

“Nô tài xác định cầm khăn lụa lam hoa sen không phải Đại Tiểu thư, mà là Nhị Tiểu thư, còn nghe vị di nương kia nói cái cây châm bươm bướm gì đó…”

Ngọc Tử Hằng nghe xong hắc y nhân bẩm báo, mừng rỡ như điên.

‘Tìm được, rốt cục tìm được tiểu nữ hài năm đó rồi, Nhiên muội muội thực xin lỗi, Thế Tử ca ca không thể cưới muội, ta về sau nhất định đem muội làm thân muội muội mà đối đãi.

Nhưng, mẫu phi nơi đó lại nên nói như thế nào? Thôi, nếu mẫu phi thật sự không đồng ý, liền đem Nhiên muội muội cũng cưới để nàng làm bình thê được rồi. Như vậy hai tỷ muội các nàng có thể gả luôn một thể, cộng thị nhất phu, cớ sao mà không làm đây!

Nếu Nhiên muội muội vẫn là không đồng ý, vậy cũng không có biện pháp, chính mình cũng chỉ có thể cưới nhị muội của Nhiên Nhi thôi. Nam tử hán đại trượng phu tổng không thể vi phạm lời thề đi.

Không được, tuy rằng làm cho thị vệ Ngọc Thành bên người của mình tra xét, vẫn không quá yên tâm, chính mình còn phải đi xác nhận một chút, thật hy vọng Ngọc Thành nghĩ sai rồi, nếu đó là Nhiên muội muội, như vậy chính mình cũng sẽ không vi phạm ý nguyện mẫu phi.

Chuyện này, còn phải bàn bạc kỹ hơn. Làm sao có thể để cho mẫu phi cao hứng, chính mình cũng vừa lòng nữa! Nếu Nhiên muội muội không đồng ý làm bình thê, vậy cũng không sao, thật sự không được thì để cho Hoàng tổ mẫu ban thưởng cho Nhiên muội muội một mối nhân duyên tốt có là được. Đúng, chủ ý này rất hay, như vậy mẫu phi cũng không có gì có thể nói.

Vạn nhất Ngọc Thành nghĩ sai rồi, gia không thể không làm thịt hắn, vẫn là chính mình đi xem thì tương đối thích hợp hơn. Chẳng lẽ chính mình cũng vụng trộm đi, không được, gia làm chi vụng trộm chứ, cũng không phải chuyện gì mà gặp không được người, gia muốn đi sẽ quang minh chính đại mà đi.’

Cách một ngày, Ngọc Lan Uyển của Liêm Thân Vương Phi.

“Mẫu phi, con muốn đi bái phỏng Vĩnh Định Hầu một chút, người xem…”

Không đợi Ngọc Tử Hằng nói xong. Liêm Thân Vương Phi kích động từ ghế thái sư đứng lên:

“Hằng Nhi, con nghĩ thông suốt, ha ha, thật tốt quá, con ta sớm nên như thế, nghe nói Nhiên muội muội con đã từ Tây Sơn biệt viện chuyển về trong phủ, con còn nhớ rõ lúc trước, nàng tổng đi theo đằng sau con, tiểu nha đầu đuổi theo gọi con ‘Thế Tử ca ca’ sao? Nữ tử mười tám thay đổi nhiều, khẳng định bộ dáng Nhiên Nhi cùng Ngọc Quận Chúa năm đó đều giống nhau xinh đẹp. Con ta khẳng định có thể xem trọng rồi.”

“Mẫu phi, con đương nhiên nhớ được tiểu nữ nhi gọi chính mình là Thế Tử ca ca, bộ dạng phấn điêu ngọc mài023. Lúc đó mẫu phi còn nói nàng chính là tiểu tức phụ, trưởng thành phải gả cho con làm thê.”

Ngọc Tử Hằng nói.

“Đi, con chọn ngày nào đó đi, mẫu phi ta đi chuẩn bị lễ vật, nếu không mẫu phi cùng con đi thế nào?”

“Mẫu phi, con muốn tự mình đi, về sau lại sẽ cùng mẫu phi cùng đi.”

“Được, được, được, con ta tự đi, trước phải xem một chút, nếu vừa lòng, mẫu phi liền tự mình đi cầu thân. Bằng tướng mạo của Nhiên Nhi, tin tưởng con ta nhất định sẽ vừa lòng.”

Liêm Thân Vương Phi cười nói. Còn không biết con bà ở trong lòng đang tính toán bà nữa kìa.

Tin tưởng Nhiên Nhi cũng nhất định sẽ thích con mình, bảo bối nhi tử của mình nhưng là “Ngọc Diện Thế Tử” trong tứ Công tử nhất kinh thành. Có thể sánh bằng “Tướng quân mặt lạnh”,“Thư sinh mặt cười”,“Vương gia mặt thiết” gì đó còn tốt hơn nhiều. Thế nào so cũng cảm thấy con mình tương đối xuất sắc. Nói cách khác, do hài tử của mình đều là tốt sẵn rồi.

Vĩnh Định Hầu phủ.

“Tiểu thư, Tống di nương thế nhưng đi chung quanh chửi bới danh tiếng của người, đem người nói thành điêu ngoa tùy hứng không biết phân biệt, khuyết điểm của Nhị Tiểu thư toàn bộ tung tới trên người người, rất tức giận ạ!”

Nha đầu thân cận Xuân Nhi lòng đầy căm phẫn nói.

“Thì sao?”

An Nhiên chỉ là lạnh nhạt cười yếu ớt.

“Ai nha, ta thấy Tiểu thư, người lập tức sẽ định thân, Tống di nương chửi bới thanh danh Tiểu thư như vậy, vạn nhất Liêm Thân Vương phủ bên kia nghe được liền có thể không tốt. Liêm Thân Vương Thế Tử kia nhưng là tứ Công tử nổi danh nhất kinh thành, được gọi là ‘Ngọc Diện Thế Tử’ là một người phong lưu lỗi lạc, ngọc thụ lâm phong. Hơn nữa, Liêm Thân Vương Phi từ nhỏ liền thích Tiểu thư, tương lai Tiểu thư thành tức phụ, khẳng định sẽ không để Tiểu thư chịu khổ đâu. Về phần trong phủ tiểu thiếp thông phòng này, còn không phải do Tiểu thư định đoạt sao…”

“Đợi chút, ngươi nói Liêm Thân Vương Thế Tử kia đã có tiểu thiếp, còn có nha đầu thông phòng sao.”

Không đợi Xuân Nhi nói xong, An Nhiên liền đánh gãy lời nói Xuân Nhi.

“Tiểu thư, nam nhân không phải đều là tam thê tứ thiếp sao, chuyện này có cái gì nha, chỉ cần tương lai cô gia đối với Tiểu thư tốt đến nơi…”

Xuân Nhi không có nhìn thấy sắc mặt An Nhiên đã lạnh xuống, vẫn còn ở bên cạnh tự quyết định.

“Được rồi, Xuân Nhi ta mệt mỏi muốn nghỉ ngơi, các ngươi đi ra ngoài đi!”

Xuân Nhi phản ứng trả lời “vâng” rồi lui đi ra ngoài, còn đang buồn bực Tiểu thư như thế nào, êm đẹp mà đột nhiên không vui vẻ nữa.

Đối với tiểu nha đầu Xuân Nhi ở cổ đại mà nói, quan niệm tam thê tứ thiếp được xem là thâm căn cố đế trong đầu.

‘Liêm Thân Vương Thế Tử Ngọc Tử Hằng, tên cổ đại hư hỏng này, hóa ra là con ngựa đực, cùng cái nhà vệ sinh công công giống nhau, còn chưa có thành thân mà trong phủ tiểu thiếp thông phòng liền một bó to, chính mình thế nào có thể gả cho người như vậy được! Huống chi chính mình sớm muộn cũng muốn về hiện đại, thế nào có thể gả cho một tên cổ đại hư hỏng đây. Không được, phải nghĩ ra biện pháp, xem làm sao đem việc hôn nhân này làm cho thất bại đi.’

An Nhiên nếu biết Liêm Thân Vương Thế Tử đã có ý tứ từ hôn thì phi thường cao hứng đến có thể bật dậy cũng không chừng.

019 : Hình ảnh em nó đây ạ

97de207bjw1e2exhrkde5j

020 : bạn thân chốn khuê phòng.

021 : một đời một kiếp một đôi người.

022 : dùng để chỉ nói ngập ngừng, bé tý, nói không ra lời.

023 : gương mặt đẹp như tượng điêu khắc, da mịn ngư viên ngọc đã mài dũa.

♎ 005 ♒

Advertisements

2 comments on “♍ 004: Chỉ phúc vi hôn, ân nhân cứu mạng

  1. Pingback: ♒ 003 ♎ Âm mưu sơ hiện, thanh lý nội quỷ | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

  2. Pingback: Kiều Thê Của Tướng Quân Mặt Lạnh | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s