♍ 003: Âm mưu sơ hiện, thanh lý nội quỷ

Sau khi An Nhiên vào ở Cảnh Tú Viên, buổi sáng mỗi ngày vẫn tiếp tục luyện quyền. Mà vài ngày này tổng cảm thấy thân thể dường như có chút không thoải mái, chỉ cảm thấy cả người chán nản, cũng không giống bộ dáng có bệnh.

“Xuân Nhi, đem ngọc bội phụ thân cho ta mang tới đây.”

Xuân Nhi lấy ra chìa khóa mở tủ nhỏ đưa ngọc bội:

“Tiểu thư, người hai ngày nay không thoải mái, muốn mời thái y nhìn xem hay không?”

“Không cần.”

An Nhiên đáp trả.

An Nhiên tựa vào trên nhuyễn tháp, trong tay thưởng thức ngọc bội phụ thân hờ đưa cho nghe nói có thể giải trăm độc.

Nửa nén hương thời gian, An Nhiên phát hiện miệng Băng Yến ngọc châu màu lam thế nhưng biến sắc.

“Tiểu thư, ngọc bội này… Ngọc bội…”

Xuân Nhi muốn nói cái gì, bị An Nhiên một ánh mắt cấp ngăn lại.

“Đem Vương ma ma gọi tới, đừng kinh động người khác.”

An Nhiên đối với Xuân Nhi nói.

Chờ Vương ma ma tiến vào sau đó, ở nơi miệng Băng Yến ngọc châu màu lam từ màu lam biến thành hồng nhạt, lại từ hồng nhạt dần dần biến thành màu đỏ.

Vương ma ma vào nhà nhìn thì quá sợ hãi .

“Tiểu Tiểu thư, này… Đây là?”

“Xuân Nhi, Vương ma ma đem phòng ta ở hoàn toàn kiểm tra một lần, nhìn xem có gì khả nghi hay không, cẩn thận tìm xem dưới sàng, bồn hoa, sáp bình, mọi góc đều không được buông tha.”

“Vâng.”

Vương ma ma cùng Xuân Nhi như gặp đại địch, là các nàng sơ suất quá. Sao có thể quên, toàn bộ Hầu phủ trừ bỏ lão Phu nhân, Tống di nương có thể nói một tay che trời. Hơn nữa, trong Cảnh Tú Viên này lại có mấy người tâm là hướng về Đại Tiểu thư.

“Tiểu thư, vì bảo vệ thân thể, người vẫn nên đem khối ngọc bội mang theo bên người đi.”

Xuân Nhi khẩn trương nói.

Khoảng một lát sau, miệng Băng Yến ngọc châu lại khôi phục màu lam ban đầu. Xem ra là hoàn toàn giải độc tố. An Nhiên chậc chậc lấy cảm hiếu kỳ:

‘Khối ngọc bội này rất lợi hại! Vẫn nên nói mama lấy nó gắn dây thành ngọc bội mang ở trên cổ.’

An Nhiên, Vương ma ma cùng Xuân Nhi ở trong phòng ban ngày tìm, cũng không có phát hiện cái gì khả nghi cả, cuối cùng ba người không hẹn mà cùng nhìn về phía lư đồng đốt hương ngọc lan, chẳng lẽ…

“Xuân Nhi, đem lư hương này đem ra đi thôi, về sau, trong phòng này không cần dùng huân hương. Vương ma ma, mau mau mở cửa sổ, chạy đi tìm người đi.”

An Nhiên nói.

Xuân Nhi, vừa nhìn thấy lư hương liền tức đến phát điên mà, đồ vật đáng ghét này khẳng định bị Tống di nương thu mua rồi.

Vương ma ma nói:

“Tiểu Tiểu thư, đều do lão nô, ở biệt viện lâu vậy, mà đầu óc trì độn, lại quên trong phủ có nhiều hung hiểm. Hầu gia đưa ngọc bội cho người trăm ngàn không thể rời thân! Về sau lão nô lấy nhiều chút dưa và trái cây tươi mới đưa tới trong phòng, hương tự nhiên vẫn tốt hơn”.

“Uh, biện pháp này của ma ma quả không tệ.”

Vương ma ma ở trong lòng thở dài một hơi:

‘Hazz! Tiểu thư, người trên trời có linh nhất định phải phù hộ tốt cho Tiểu Tiểu thư, lão nô chỉ là đánh bạc cái mạng già này cũng không cần nữa, cũng nhất định phải bảo hộ Tiểu thư Chu Toàn a.’

“Ma ma, đi thăm dò một chút là ai quản lư hương, mỗi ngày ai quét dọn phòng. Xem ra viện này phải hảo hảo thanh lý, bằng không ở cũng không an tâm, lỡ lúc nào đó, đầu trâu mặt ngựa rắn rết kia lại ra tay lần nữa.”

An Nhiên nói.

“Tiểu thư, quản huân hương là Bội Nhi, quản vẩy nước quét nhà là Châu Nhi, quản ăn uống là Phùng ma ma, quản tiểu khố phòng là Trương ma ma cùng Lí ma ma, quản châm tuyến là Song Nhi.”

Vương ma ma tạm dừng một chút còn nói thêm:

“Bội Nhi, Châu Nhi là người của ai, lão nô không rõ, nhưng Phùng ma ma, Lí ma ma cùng Trương ma ma là Quận Chúa mang tới từ Vân Nam Vương phủ, coi như là trung thành, bằng không lão nô cũng không dám đem thức ăn cùng khố phòng giao cho bọn họ.

Ba người bọn họ không phải lương thiện gì, rất là mạnh mẽ và hung hãn, Tống di nương cũng không có biện pháp. Bằng không tiểu khố phòng của chúng ta, sớm bị Tống di nương ép buộc hết rồi.

Về phần Song Nhi cũng có thể tin, nàng là cháu gái bà con xa của Phùng ma ma, năm đó lụt nước lớn, người trong nhà toàn bộ chết hết, chỉ còn lại mình nàng, nàng đến tìm nơi nương tựa Phùng ma ma là cô cô này, Quận Chúa thấy nàng đáng thương liền để lại nàng, bất quá, người ngoài đều không biết nàng là cháu gái bà con xa của Phùng ma ma. Bằng không Tống di nương cũng sẽ không buông tha.

Song Nhi thủ thật khéo, còn có, lão nô sợ có người đem gì đó không sạch sẽ lên quần áo của Tiểu thư. Còn lại đều là không còn ai thể vào được nội viện.”

“Ma ma, ngươi lưu ý Bội Nhi cùng Châu Nhi nhiều chút, xem xem các nàng cùng ai trong viện tiếp xúc nhiều nhất.”

An Nhiên nói xong, lấy tay ấn mi tâm.

Bà nội nó, vừa trở lại Hầu phủ Tống di nương liền nhịn không được, chút tâm trí ấy rõ ràng chẳng thành được chuyện gì, hay là sau lưng Tống di nương còn có cao nhân, là lão Phu nhân, hay còn có một thân người khác đi, đến tột cùng ai mới là người đứng phía sau màn độc thủ này?

An Nhiên lâm vào trầm tư.

Xuân Nhi cầm lư hương chuẩn bị ném xuống, vừa vặn đụng tới một ma ma đang ở vườn hoa sửa sang lại, ma ma kia nhìn thấy Xuân Nhi vội vàng đi lên chào hỏi:

“Cô nương, đây là không cần lư hương nữa hả?”

“Uh.”

Xuân Nhi lên tiếng.

Ma ma đó tiến lên nhìn thoáng qua lư hương nói:

“Cô nương, lư hương này, cô nương về sau vẫn là không nên để cho Tiểu thư dùng.”

Xuân Nhi cố ý hỏi:

“Vì sao? Lư hương này có gì vấn đề sao?”

“Nhà thân mẫu nô tì trước kia bán hương liệu, đối với mùi hương có biết một ít.”

Ma ma kia nói.

“Vậy à, vậy ma ma xưng hô thế nào? Ngươi nhìn xem hương này có độc gì không?”

Xuân Nhi vừa hỏi, vừa đem lư hương đưa cho ma ma kia.

“Nhà thân mẫu nô tì họ Lã, phu gia họ Vương, lão công nô tì ban đầu là quản lý thôn trang tơ lụa của Quận Chúa. Nô tì vốn là quản lý vật liệu may mặc cho Quận Chúa. Lúc trước Quận Chúa chết đi, Tống di nương nói lão công nô tì trộm cắp, liền mang… Liền đuổi ra khỏi phủ.”

Ma ma họ Lã kia nói xong, thanh âm liền nghẹn ngào.

Hơi ổn định một chút cảm xúc, nói tiếp:

“Nô tì cũng bị Tống di nương ném đi ra, ở trong vườn làm tạp vụ. Sau này Nhị Tiểu thư chuyển vào Cảnh Tú Viên, bởi vì nô tì thích làm hoa cỏ, đã bị đưa trở về, quản lý hoa cỏ của Cảnh Tú Viên này.”

Ma ma đó nói xong cẩn thận nghiên cứu hương trong lư hương, lại lấy móng tay chọn một ít, thả tới trong lòng bàn tay, từ trong thùng nước lấy một giọt nước nhỏ lên chỗ hương kia. Sau đó dùng mũi ngửi, rồi chậm rãi nói:

“Cái hương này tên là ‘Mỹ nhân túy’, đến từ Tây Vực, ý là làm cho mỹ nhân sống mơ mơ màng màng, mỹ nhân ở đây chính là nữ nhân, ngược lại với nam tử không có tác hại gì, vừa mới bắt đầu thì cả người mệt mỏi, thời gian chậm rãi trôi qua, sẽ chậm rãi ăn mòn tâm trí con người, sống ở bên trong ảo giác, cuối cùng hôn mê bất tỉnh, cái đó gọi là sống mơ mơ màng màng”.

Ma ma nói xong, Xuân Nhi hút một ngụm khí lạnh.

Ai ác độc như vậy, thế nhưng dám hạ loại hương tà ác này cho Tiểu thư. Không được, phải nhanh để cho Tiểu thư biết.

Xuân Nhi đối với ma ma nói:

“Ngươi có dám theo ta đi gặp Tiểu thư không? Đem lời ngươi vừa rồi nói cùng Tiểu thư một lần nữa.”

“Nô tì dám nói một lần nữa.”

Ma ma kia nói.

Xuân Nhi cố không ném lư hương. Trực tiếp mang theo ma ma họ Lã kia đi tới Cảnh Tú Lâu của An Nhiên. Xuân Nhi đi vào không lâu lập tức đi ra, để cho ma ma họ Lã kia đi vào.

Ma ma họ Lã kia tiến vào nội thất đứng nửa ngày, một câu An Nhiên cũng chưa hỏi, chính là đánh giá bà ta rồi nói:

“Nói đi, nói ra điều kiện của ngươi, ngươi là cố ý để cho Xuân Nhi chú ý đi!”

Chỉ ma ma họ Lã kia liền quỳ gối trên đất.

“Tiểu thư, cầu người… Cứu cứu lão công cùng hài tử của nô tì đi! Chỉ cần Tiểu thư cứu một nhà lão nô, nô tì nguyện ý vì Tiểu thư vượt lửa qua sông đều không từ nan.”

“Lão công cùng hài tử của ngươi hiện tại bị bán ở chỗ nào?”

“ Lão công của nô tì bị bán ở thành đông Trương Thống lĩnh gia, hài tử bị bán ở một nhà tơ lụa trang thành Nam. Vấn đề là chưởng quầy tơ lụa trang kia không phải người tốt, hắn… Hắn trọng nam sắc, thích vui đùa với loan đồng, nô tì chỉ có một nhi tử như vậy, hài tử của nô tì mới mười bốn tuổi nha! Cầu Tiểu thư cứu hài tử của nô tì ạ.”

Ma ma họ Lã đó nói xong đã khóc không thành tiếng.

An Nhiên thoáng cân nhắc một chút, nói:

“Nhi tử của ngươi, ta có thể phái người cho ngươi chuộc về, nhưng lão công của ngươi chỉ sợ có chút khó khăn, thế nhưng Trương Thống lĩnh lại là quan gia, để ta ngẫm lại!”

Tuy rằng An Nhiên không có lập tức đáp ứng, nhưng Lã ma ma này cũng nên yên lòng. Bởi vì, hoàn toàn chứng minh, Tiểu thư không có lập tức từ chối bà. Lập tức dập đầu ba cái nói:

“Nô tì nguyện ý hầu hạ Đại Tiểu thư, nếu có phản bội nguyện chết không toàn thây, trọn đời không thể siêu sinh!”

Lời thề này phát ra cũng đủ độc. Cổ nhân đối với lời thề vẫn là rất coi trọng.

“Đi, ngươi đi xuống đi, về sau để cho các nàng gọi ngươi là Lã ma ma, ngươi liền phụ trách một ít việc vặt trong phòng ngoài phòng ta, giúp Vương ma ma để ý vài điểm chút hương gì, phấn gì, loạn thất bát tao gì đó đi.”

Lã ma ma ngàn ân vạn tạ đi ra ngoài.

Vương ma ma đã đi tới hỏi:

“Tiểu thư, người cảm thấy Lã ma ma này, chúng ta có thể tin sao?”

“Ma ma, dùng người thì không nghi ngờ người, nghi người thì không dùng người, chúng ta hiện tại đúng là lúc dùng người, trước dùng đi, nhưng người dùng được lại quá ít. Ngươi để cho Vương Quý – cháu Vương ma ma – đi đem nhi tử bà ta chuộc về, lại kêu Vương Quý tìm tùy tùng Lí Minh của phụ thân một chút, để cho hắn đi tìm Trương Thống lĩnh gia hỏi một chút có thể đem lão công nhà nàng cũng chuộc được đến hay không. Thật sự không được thì ta sẽ tìm phụ thân ngẫm lại biện pháp.”

Đảo mắt lại đi qua hai ngày, sáng sớm hôm nay Xuân Nhi ghé vào bên tai An Nhiên cúi đầu nói vài câu, An Nhiên liên tiếp gật đầu, sau đó đem Châu Nhi kêu tiến vào.

Châu Nhi vừa mới tiến đến thì rất là trấn định, một bộ dáng vênh váo tự đắc, dường như thật khinh thường. Chính là đứng nửa ngày, An Nhiên cũng không nói chuyện, liền cứ để Châu Nhi như vậy, Xuân Nhi cũng là làm việc nên làm.

Một lúc sau Châu Nhi có chút hoảng hốt, nghĩ rằng:

‘Chẳng lẽ bị phát hiện, không phải nha, chính mình thật cẩn thận rồi!;

Nghĩ đến này lại bớt lo lắng vài phần.

Cho đến lúc nhẫn nại của Châu Nhi sắp hết, An Nhiên mới hỏi :

“Châu Nhi, trên lỗ tai ngươi mang khuyên tai bát bảo hồ lô rất xinh đẹp! Mua bao nhiêu tiền vậy? Mua ở đâu ? Ta thật thích, muốn cho Xuân Nhi giúp ta cũng mua một bộ.”

Châu Nhi vừa nghe xuất hiện một chút kinh hoảng, suy nghĩ một lát trả lời:

“Hồi Tiểu thư, đôi khuyên tai của nô tì là mẫu thân mua cho nô tì, dường như mất năm lượng bạc, cụ thể ở đâu mua nô tì cũng không biết.”

“Ta thật không biết là cửa hàng Cửu Phẩm Đường lúc nào thì bán bông tai bát bảo hô lô chỉ có năm lượng bạn nha. Mẫu thân ngươi mặt mũi cũng thật lớn. Đã ăn cây táo rào cây sung còn không nói thật, người đâu, đem tiện nhân này tha đi ra ngoài dùng côn đánh chết!”

Xuân Nhi hầm hừ nói.

Lập tức tiến vào hai lão nương đi lên tha Châu Nhi ra ngoài, Châu Nhi vừa thấy sợ hãi.

“Nô tì nói thật, đây là Tống di nương thưởng cho mẫu thân của nô tì, mẫu thân của nô tì luyến tiếc mang lên liền cho nô tì, chỉ là để cho nô tì đem trà hương của Tiểu thư đổi đi, cụ thể đổi thành hương gì, nô tì cũng không biết, mẫu thân của nô tì nói hương này đối với giấc ngủ Tiểu thư có trợ giúp.”

Hay cho một câu có trợ giúp, chỉ sợ một lúc sau, rốt cuộc ngủ bất tỉnh thôi.

“Mẫu thân ngươi làm việc ở đâu?”

“Mẫu thân của Nô tì ở cửa trong Cảnh Tú Viên làm sai vặt ạ.”

Kinh dọa như vậy, Châu Nhi cây to đã đổ, hạt đậu cũng khai.

An Nhiên cũng là tức giận không nhẹ, còn nội ứng ngoại hợp nữa, nhìn với Xuân Nhi nói:

“Để cho Lí Minh đem mẫu tử Châu Nhi giao cho phụ thân xử trí đi. Thuận tiện nói cho phụ thân, qua hai ngày, làm cho mẹ mìn018 đến một chuyến, nói rằng người không đủ dùng, muốn mua một ít nô tì.”

Xuân Nhi đi ra ngoài lập tức đã trở lại:

“Hầu gia nói Tiểu thư tự mình an bày ạ, không cần bẩm báo, nô tài nào không dùng được, trực tiếp bán đi, tâm giở trò xấu, trực tiếp đánh chết. Bất quá, lúc Lí thị vệ đi bắt mẫu thân Châu Nhi , mẫu thân Châu Nhi trượt chân rơi xuống nước chết đuối. Châu Nhi vừa đến sân Hầu gia liền độc phát bỏ mình. Hầu gia tức giận đến đem bàn một chưởng đập nát.”

Xem ra là bị người ta đem đi giết người diệt khẩu rồi.

An Nhiên nghĩ lại:

‘Hhương liệu Tây Vực chính là một người di nương cũng không thể lấy tới tay, cho dù là lão Phu nhân thần thông quảng đại cũng không dễ dàng như vậy đi. Có ai có thể thần không biết quỷ không hay đem mẫu tử Châu Nhi diệt khẩu. Xem ra người sau lưng Tống di nương không đơn giản.’

Mấy ngày nay, Xuân Nhi nói mẹ mìn giới Triệu đại nương đến, dẫn theo một ít tiểu nha đầu. Ở bên ngoài đứng hầu!

An Nhiên cùng Vương ma ma mang theo Lã ma ma nhìn thoáng qua nhóm tiểu nha đầu mang đến, lớn nhất mười ba bốn tuổi, ít nhất tám chín tuổi. An Nhiên nhìn một lát nói:

“Giương tay ra để cho ta xem!”

Tiểu nha đầu tuy rằng cảm thấy mạc danh kỳ diệu006, nhưng vẫn đem tay đưa ra.

“Ngươi, ngươi, ngươi còn có ngươi.”

An Nhiên chỉ bốn nha đầu lớn hơn một chút, chỉ còn lại hai cái tiểu nha đầu.

“Nói các ngươi tên gọi là gì? Trước kia đã ở đâu, đã trải qua, đã làm cái gì?”

An Nhiên hỏi.

“Nô tì gọi là Nhị Nha, năm nay mười ba tuổi, có lực cầm khí, có chút công phu quyền cước, nô tì sinh ra ở tiêu cục, bị lão nương áp tải, sau này bị người hãm hại đã đánh mất gia đình, cùng phụ mẫu thất lạc. Ở thời điểm sắp đói chết, bị người môi giới Triệu đại nương nhặt trở về. Đừng nhìn ta ăn không mập, nhưng có thể nhấc tới trọng lượng trên dưới một trăm cân, chỉ là ăn nhiều một ít, ban đầu chủ gia là Khai Tú Trang, nô tì thật sự học không xong việc thêu tinh tế như vậy, chủ gia thấy nô tì ngốc, liền đem nô tì đuổi về người môi giới .”

Trong đó một người nhìn qua liền rất giản dị, nha đầu trông gầy teo đến nói.

“Hai người chúng nô tì là thân tỷ muội, gia hương năm đó gặp thiên tai lũ lụt, người nhà toàn bộ đã chết, liền còn lại hai người chúng ta, trong nhà ban đầu là mở cửa hàng điểm tâm, tỷ muội nô tỳ sẽ làm một ít điểm tâm nhỏ. Nô tì gọi là Xuân Ny mười bốn tuổi. Muội muội gọi là Đông Ny mười ba tuổi!”

Hai nha đầu khác được An Nhiên chỉ ra cũng trả lời.

“Nô tì gọi là Hương Tú, năm nay mười ba, có biết điểm y thuật, tổ tiên làm thái y, sau này đắc tội Quý Nhân trong cung, phạm vào tội, một nhà bị biếm làm nô, trong nhà cùng kiếm không ra nồi, cho nên liền đem nô tì cấp bán.”

“Chúng ta… Chúng ta không nhớ rõ phụ mẫu lúc trước nữa, năm nay hình như chín tuổi. Bị bán vài lần, cuối cùng mới đến người môi giới Triệu đại nương. Chỉ cần Tiểu thư cho miệng có cơm ăn, thì tỷ muội chúng ta làm gì cũng được.”

An Nhiên nhìn đến vết chai trên tay của hai tiểu nha đầu, liền nghĩ đến ở hiện đại, hài tử bị bọn buôn người lặp lại đầu cơ trục lợi, rất là đau lòng.

“Được, hai người các ngươi cũng lưu lại đi!”

Mặc kệ ở hiện đại hay là ở cổ đại đều tồn tại bọn buôn người, hơn nữa cổ đại còn là hợp pháp. Không khỏi tâm sinh ra thở dài. Vẫn là không kịp thích ứng thương gia cổ đại nha, mà nàng lại là người mua.

Lại đối với Triệu ma ma nói:

“Được rồi, liền lưu lại sáu nàng đi, nói giá đi, còn lại ngươi đều mang về đi.”

Ma ma Triệu đại nương nói:

“Tiểu thư không chọn thêm vài người nữa sao?”

Nhìn An Nhiên một cái, còn nói thêm:

“Vậy bốn người lớn mỗi một người mười lượng bạc, hai tiểu nha đầu mỗi một người năm lượng.”

“Triệu đại nương ngươi bán đủ quý nha! Ngươi cho rằng tiểu thư chúng ta có tiền, thì coi tiền như rác hả!”

Lã ma ma nói.

Mama Triệu đại nương nói:

“Vị ma ma này, ngươi đừng nóng giận, ta đem số tiểu nha đầu đều là gia đình trong sạch đến, tất cả đều là người có bổn phận. Nếu không lớn tám lượng, nhỏ ba lượng thế nào, về sau phủ nếu dùng người, cứ việc sai người lại đến bảo ta, lão nương cũng là người mua bán lâu dài mà.”

“Đi đi, Lã ma ma đem tiền đưa cho Triệu đại nương, thuận tiện đem khế ước bán mình của các nàng mang tới, sau đó ngươi cùng Ngũ ma ma phụ trách dạy dỗ, dạy dỗ tốt rồi lại cho các nàng đến để làm việc đi!”

Lã ma ma lên tiếng trả lời tiễn bước ma ma Triệu đại nương, đi làm việc.

Dạy dỗ cũng tựa như ở hiện đại phải huấn luyện trước. Giống như cổ đại nhà giàu mới mua nha đầu đều là phải dạy quy củ cho các nàng. Tỷ như: Cùng chủ tử nói chuyện không thể tự xưng “Ta”, phải xưng nô tì, nam xưng “Nô tài.”

Vừa dùng qua cơm trưa, Xuân Nhi chạy tiến vào.

“Tiểu thư, Lã ma ma đến tạ ơn, nhi tử của Lã ma ma được Vương Quý chuộc về rồi, về phần lão công Lã ma ma được thị vệ đi tìm Trương Thống lĩnh, Trương Thống lĩnh đó vừa nghe nói là Vĩnh Định Hầu phủ, lập tức liền đem người đuổi về, nói là thật khâm phục Hầu gia chúng ta, không cần bạc chuộc thân, người được giao về Hầu phủ chúng ta.”

Xuân Nhi tiến vào trả lời.

Vương ma ma lắc lắc đầu, nha đầu Xuân Nhi cũng không đổi được tính tình hấp tấp của nàng.

“Uh, ngươi để cho nhi tử của Lã ma ma trước đi theo Vương Quý đi, về phần lão công Lã ma ma trước để hắn ở nhà nghỉ một thời gian, chờ ta xem xét cửa hàng của mẫu thân ta lưu lại, về sau thôn trang tới trong tay, để cho hắn về lại tơ lụa thôn trang đi.”

Xuân Nhi đi ra ngoài truyền lời cho Lã ma ma, Lã ma ma tất nhiên là vừa nghe ngàn ân vạn tạ không nói nên lời.

006 : chả hiểu vì sao, không biết từ đâu ra

018 : mấy bà chuyên buôn bán nha hoàn, nô tì.

♎ 004 ♒

Advertisements

2 comments on “♍ 003: Âm mưu sơ hiện, thanh lý nội quỷ

  1. Pingback: ♒ 002 ♎ Đại Tiểu thư hồi phủ | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

  2. Pingback: Kiều Thê Của Tướng Quân Mặt Lạnh | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s