♍ 002: Đại Tiểu thư hồi phủ

Triệu Hầu gia như một cơn gió bước nhanh đi ra đại sảnh Tĩnh An Đường, mới vừa đi đến trong viện liền nhìn thấy một nữ tử bạch y bay bay, gương mặt nàng như hoa đào, mặt mày như tranh.

Triệu Hầu gia nhìn nữ tử bạch y trước mặt này, rất giống khuôn mặt ái thê, không khỏi ngơ ngác sững sờ:

‘Phù Nhi, đây là nữ nhi chúng ta sao? Bộ dạng thực giống nàng, cũng thích mặc bạch y như nàng.”

An Nhiên nhìn mỹ đại thúc trước mặt này, không thể không thừa nhận bộ dáng nam nhân này rất đẹp mắt, một thân lam sắc, còn lưu lại hơi thở phong trần mệt mỏi.

Đây là phụ thân hờ sao? Bộ dạng quả là không tệ, có thể do nguyên nhân hàng năm ở biên quan đi, nhìn qua rất có vị nam nhân, thật dương cương. Cùng ba ba của nàng ở hiện đại có chút giống nhau.

Nhìn đến phụ thân hờ này, làm cho An Nhiên không khỏi nhớ tới ba ba ở hiện đại, trong lòng không khỏi đau xót, đi lên phía trước kêu một tiếng.

“Phụ thân”.

Triệu Hầu gia nhất thời kích động rơi nước mắt, đi lên một phen đỡ lấy hai tay An Nhiên.

“Nhiên Nhi, Nhiên Nhi của ta, phụ thân cho rằng sẽ không còn được gặp lại con nữa, con không có việc gì thật tốt quá rồi… Thật tốt quá.”

Triệu Hầu gia kích động, nói chuyện có chút lộn xộn.

An Nhiên lấy ra khăn tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt phụ thân hờ này, nghĩ rằng:

‘Phụ thân hờ này đối với nữ nhi của ông thật có cảm tình, trông không giống như là giả nha? Vậy vì sao không bảo vệ nữ nhi của ông đây?’

Trong lòng thật là nghi hoặc.

Đúng lúc này, Triệu ma ma cùng Xuân Nhi trong mắt rưng rưng đi lên phía trước, đối với Hầu gia cúi xuống thi lễ.

“Lão nô, Xuân Nhi tham kiến Hầu gia”.

“Đều đứng lên đi, các ngươi đem Tiểu thư chiếu cố tốt lắm, tất cả có thưởng, đều có thưởng!”

Nói xong lại quay đầu nhìn về phía An Nhiên bên người.

“Đến đây, để cho phụ thân nhìn xem, thân mình có khỏe không?”

Cao thấp đánh giá một lượt.

“Không tệ, không tệ, thân mình cũng khỏe mạnh không ít, Nhiên Nhi của ta rốt cục trưởng thành thành đại cô nương rồi.”

Khiến ông có cảm giác nhà có ‘con gái mới lớn’ nha.

An Nhiên bĩu môi nghĩ rằng:

‘Tỷ thân mình có thể không khỏe mạnh sao, ngày ngày đứng lên rèn luyện, đều nhanh vượt qua vận động viên. Quên đi, xem phụ thân hờ này cùng ba ba tỷ có điểm tương tự, liền nhận đi. Bất quá, ba ba tỷ so với phụ thân hờ này thì đủ tư cách hơn.’

Triệu Hầu gia lôi kéo An Nhiên liền hướng đại sảnh Tĩnh An Đường đi tới, vừa đi vừa nói chuyện:

“Nhiên Nhi, đi gặp qua tổ mẫu con đi, sau đó muốn ăn cái gì để cho hạ nhân làm cho con, ta thấy thân mình này vẫn là có chút gầy gò, phải hảo hảo bổ bổ mới được”.

Sau đó lại hướng về phía bọn hạ nhân bên cạnh nói:

“Người đâu, đi đem Cảnh Tú Viên của Đại Tiểu thư hảo hảo thu thập một chút, thiếu cái gì trực tiếp đi khố phòng lấy. Đại Tiểu thư hồi phủ, hôm nay mỗi người thưởng ba tháng tiền tiêu vặt, Vương ma ma, Xuân Nhi gấp bội.”

Nhóm người hầu vừa nghe xong vui quá rồi, vẫn là Hầu gia hồi phủ tốt nhất, không hổ là Hầu gia rất hào phóng, một khi tâm tình tốt há miệng liền được thưởng, không giống như Tống di nương keo kiệt, chí biết cắt xén tiền tiêu vặt hàng tháng của hạ nhân chúng ta, toàn bộ phải vắt cổ chày ra nước. Xem ra về sau phải lấy lòng Đại Tiểu thư nhiều hơn, dỗ được Hầu gia cao hứng, nhất định còn có thưởng nguyệt ngân014 ấy chứ!

‘Ta một tháng ba lượng, ba tháng chính là chín lượng.’

Một tên sai vặt tướng mạo chắc nịch ở trong lòng thầm tính toán, còn không quên hỏi tên gã sai vặt bên cạnh.

“Huynh đệ ngươi một tháng mấy lượng?”

Tên sai vặt kia trả lời:

“Uh, ta một tháng hai lượng tám quan tiền, vậy ca ca ngươi bao nhiêu.”

Một gã khác đáp.

Bọn hạ nhân đều tự ở trong lòng mình tính toán.

Khi nói chuyện tiến nhập vào đại sảnh Tĩnh An Đường, An Nhiên hướng trong phòng nhìn lướt qua, lão Phu nhân ngồi ở chính giữa tinh tế phẩm trà. Tống di nương ngồi ở bên cạnh nhẹ giọng nức nở, Triệu Vũ Hà đang lấy khăn chà lau nước mắt trên mặt cho mẫu thân. Còn lại hai di nương cùng các nữ nhi nàng ngoan ngoãn ngồi ở bên cạnh. Cháu bà con xa của Lão Phu nhân một nhà cũng ngồi ở bên cạnh uống trà.

An Nhiên vừa vào đại sảnh trước tiến lên đi hành lễ với lão Phu nhân.

“Tổ mẫu vạn an!”

“Uh, trở về là tốt rồi, xem ra ở Tây Sơn biệt viện dưỡng được không tệ đi, ôn tuyền chính là có lợi, chắc lão thái thái ta cũng đi biệt viện ở vài ngày, hảo hảo thưởng thức ôn tuyền nhỉ.”

Lão Phu nhân nhìn biểu cảm An Nhiên đúng là lộ ra vài phần sắc mặt vui mừng. Đương nhiên lão Phu nhân còn chờ cháu gái này cùng Thế Tử Liêm Thân Vương đám hỏi, đổi lấy ưu việt đây, bằng không ngươi cho rằng bộ dáng trên mặt lão Phu nhân sẽ lộ ra cười à, cho nên cứ mặc kệ An Nhiên chết sống đó thôi.

Tống di nương dùng sức áp chế phẫn hận của bà nói:

“Đại Tiểu thư đã trở lại, thiếp thân tham kiến Đại Tiểu thư”.

An Nhiên nhìn Tống di nương liếc mắt một cái:

“Tống di nương vất vả ”.

Vết trên mặt Tống di nương này do phụ thân hờ đánh đi, không nghĩ tới phụ thân hờ vẫn là nam tử bạo lực, ha ha… Trừ bỏ phụ thân hờ đánh cũng không ai dám đánh Tống di nương thôi! Xem ra phụ thân hờ thật đúng là không thích Tống di nương, ngay cả bạo lực gia đình cũng dùng tới.

An Nhiên thật đúng là oan uổng cho Triệu Hầu gia này, đừng nhìn Triệu Hầu gia ở trên chiến trường giết người như ma, ở nhà, thật đúng không có đánh qua ai, ngay cả người hầu đều rất ít đánh bằng roi. Đây là lần thứ hai Triệu Hầu gia đánh người, lần đầu tiên, khi Quận Chúa qua đời, Triệu Hầu gia đem Quận Chúa trong viện, trừ bỏ vài người tâm phúc Quận Chúa, còn lại toàn bộ đánh năm mươi đại bản, đánh xong không chết tất cả đều đuổi. Nhận vì các nàng không có hầu hạ tốt Quận Chúa, thì là đối với Quận Chúa không trung thành.

Kỳ thật khi đó bên người Quận Chúa cũng chỉ còn lại bốn nha đầu Xuân Hạ Thu Đông còn có Vương ma ma. Tuy rằng lão Phu nhân chán ghét Quận Chúa, bên ngoài cũng không dám đắc tội thế nào. Đều do phụ thân Quận Chúa là Vân Nam Vương, tuy rằng rất ít hồi kinh. Nhưng địa vị rất lớn nha! Cho nên cùng Tống di nương giống nhau, chỉ dám sau lưng hạ độc thủ. Hầu gia cũng hoài nghi qua có người đối với Quận Chúa hạ độc, nhưng thủy chung không có tìm được chứng cớ, cũng chỉ không làm được gì.

Nhũ mẫu Đại Tiểu thư Triệu An Nhiên, bị Tống di nương giở trò xấu, vu hãm trộm này nọ đem ném đi ra ngoài. Tống di nương mua được một người nội ứng bên người Quận Chúa, hạ độc dược mãn tính. Cứ thế sinh mệnh Quận Chúa kiệt quệ, chậm rãi chết đi, ngay cả thái y đều tra không ra do nguyên cớ gì.

Quận Chúa chết sau đó, Vương ma ma liền đổ trách nhiệm lên nhũ mẫu, dù sao Đại Tiểu thư cũng mười tuổi, tương đối nhỏ. Bên người Triệu An Nhiên cũng bị Tống di nương thanh lý không sai biệt lắm, chỉ còn lại có một người Xuân Nhi.

Còn lại nếu không bị bắt mua, thu mua không thành thì đã bị đưa đến nơi khác, làm việc bẩn, việc mệt nhất là, chẳng hặn như giặt quần áo, đổ dạ hương, rửa bồn cầu. Lại không nữa thì bị đuổi tới thôn trang tương đối xa xôi. Tuổi lớn trực tiếp bán làm sai vặt ở thôn trang. Giặt quần áo dù sao vẫn là tốt. Người bị đuổi ra khẳng định không đãi ngộ gì, đều sống kham khổ, nguyệt ngân cũng là mức thấp nhất, suốt ngày bị quản sự đánh chửi, quản sự cũng là xem nhân hạ địa đồ ăn.

Nhận vì Quận Chúa đã chết, Tống di nương lại là cháu gái lão Phu nhân, ngồi ở vị trí chính thất chỉ là chuyện sớm muộn! Đương nhiên là đầu tường ngã theo phía, bốn đại a đầu của Quận Chúa cùng Vương ma ma Tống di nương thế nhưng không dám động vào, Vương ma ma vốn là nhũ mẫu Quận Chúa, hiện tại lại là nhũ mẫu Đại Tiểu thư. Nếu xử trí liền rất rõ ràng.

Lão Phu nhân không phải không biết, chẳng qua là mở một con mắt, nhắm một con mắt thôi. Thuận theo tự nhiên, bên trong đấu tranh chính là một chuyện dĩ nhiên như vậy, phải đổi thành tâm phúc của mình, có thể an tâm qua. Huống chi lão Phu nhân vốn là núi để Tống di nương dựa vào. Nếu không phải lão Phu nhân ở sau lưng ủng hộ, Tống di nương có tư cách gì mà kiêu ngạo như thế.

Ngay sau đó hai cái di nương cùng ba muội muội thứ xuất cũng cúi đầu hành lễn. Lão Phu nhân nhìn mọi người trong đại sảnh một chút nói:

“Hôm nay Hầu gia đắc thắng trở về, cùng Đại Tiểu thư hồi phủ là song hỷ lâm môn. Giữa trưa để cho hạ nhân hảo hảo tổ chức hai bàn tiệc để Hầu gia cùng Đại Tiểu thư đón gió tẩy trần đi. Lý ma ma đi an bày một chút đi.”

Lý ma ma tâm phúc của Lão Phu nhân lên tiếng nghe xong, sau đó đi ra ngoài.

Lão Phu nhân lại làm bộ quan tâm hỏi tình huống An Nhiên ở biệt viện, cùng với chuyện thích khách.

An Nhiên kể lại là rớt xuống vách núi đen, vốn cho rằng hẳn là sẽ chết, kết quả được một thế ngoại cao nhân tiên phong đạo cốt015 cấp cứu. Nghĩ rằng lý do này Vương ma ma nghĩ ra thực bớt đi không ít phiền toán cho nàng. Đương nhiên về việc cao nhân đưa tặng bảo bối thì không đề cập đến.

Hầu gia ở bên cạnh nghe liên tiếp gật đầu, biết là nữ nhi của ông chính là phúc lớn mệnh lớn tạo hóa lớn mà.

Tống di nương lấy cớ thân mình không thoải mái trở về sân của bà. Lại nói vừa bị đánh bạt tai, cũng không mặt mũi lưu lại ăn cơm. Nếu không phải Đại Tiểu thư trở về kịp, thì chắc chắn mặt sau còn bị đánh nữa, Hầu gia tức giận phỏng chừng liền tát đến trên người nàng.

Tống di nương oán hận trở về sân bà, bị đánh giận cá chét thớt thưởng cho Thúy Nhi một bạt tai, trong phòng khách đồ cổ hiếm quý quăng ngã hơn phân nửa. Cuối cùng còn không hết giận đem drap giường trướng màn lại tất cả đều vo thành cục, chỉ có thế này xả giận. Miệng còn nguyền rủa :

“Xú nha đầu, lần này không chết tính mạng ngươi lớn, chúng ta ngày sau so chiêu.”

Xoay mặt lại bảo đại nha hoàn Thúy Nhi gì đó. Thúy Nhi lĩnh mệnh đi ra ngoài tạm thời không đề cập tới.

Lại nói Tĩnh An Đường bên này sau khi ăn xong, người hầu dâng trà thơm. Triệu Hầu gia hỏi hạ nhân

“Cảnh Tú Viên của Đại Tiểu thư đã thu thập xong chưa?”

Trương ma ma bên cạnh bộ dạng ấp úng.

Triệu Hầu gia vừa thấy ánh mắt liền lộ ra vẻ trầm thấp, Trương ma ma tận mắt thấy Tống di nương bị đánh, trong lòng cũng là sợ hãi. Đành phải nói ra tình hình thực tế:

“Hầu gia, Cảnh Tú Viên của Đại Tiểu thư hiện tại bị Nhị Tiểu thư ở, hiện tại…”

Trương ma ma vừa nói hướng lão Phu nhân bên cạnh. Lão Phu nhân chỉ làm không phát hiện. Trương ma ma liền ngẩn ra.

“Nhị Nha đầu không phải ở Đình Phương Viên của nó sao, Nhiên Nhi vốn sống ở Cảnh Tú Viên, lập tức chuyển về viện của mình đi.”

Triệu Vũ Hà vừa nghe liền mặc kệ, Cảnh Tú Viên của Triệu An Nhiên nhưng là viện tốt nhất trong số các tỷ muội. Trừ bỏ Tĩnh An Đường của lão Phu nhân cùng Mẫu Đơn Viên của Quận Chúa thì rõ ràng Cảnh Tú Viên lớn nhất, tốt nhất. Triệu An Nhiên ở kia năm năm, nàng đã sớm ở thành thói quen, làm sao bỏ được mà chuyển đi ra ngoài. Hơn nữa bên trong Tống di nương tự tay đồ bố trí tốt nhất. Đã sớm trở thành của nàng, ai nghĩ tới Triệu An Nhiên còn sống trở về!

“Phụ thân, ta đã ở đó đã nhiều năm, sớm đã thành thói quen, người xem nếu không để tỷ tỷ ở Đình Phương Viên vốn là…”

Triệu Hầu gia vừa nghe liền phát hỏa.

“Hồ nháo, nơi đó là nơi ngươi có thể ở sao, lập tức chuyển đi ra ngoài cho ta, còn không nhanh đi!”

Lão Phu nhân vừa định nói chuyện. An Nhiên mở miệng.

“Phụ thân nếu không để cho nhị muội ở Cảnh Tú Viên đi, con nghỉ ngơi ở đâu cũng giống nhau, nếu không ổn, con trở về Tây Sơn biệt viện ở cũng được.”

Chuyện này làm sao mà giải thích, rõ ràng đang nói đường đường đích nữ Hầu phủ lại bị một thứ nữ chèn ép đến không có chỗ ở, cứ như vậy đòi chuyển ra ở riêng. Vì thế liền chận miệng lão Phu nhân nuốt vào những lời muốn nói.

“Hầu phủ đích – thứ có khác, Vũ Hà tỷ tỷ ngươi không ở, ngươi có thể ở tạm thời, tỷ tỷ ngươi đã trở lại, ngươi liền chuyển về đi thôi!”

Lão Phu nhân càng nói, Triệu Vũ Hà cũng không dám lên tiếng, chỗ dựa duy nhất cũng đã lên tiếng, không còn cách nào chỉ có mặt xám xịt mang theo nha hoàn cùng ma ma đi dọn này nọ.

Triệu Hầu gia thấy vừa lòng gật gật đầu.

“Mẫu thân, con từ biên quan mang về đến hai lão sơn tham016 năm trăm năm, đưa cho mẫu thân bổ thân mình. Còn có hai mảnh da tốt để mẫu thân đưa đến phòng thêu làm hai bộ áo khoác da tốt dành mùa đông chống lạnh.”

Nói xong tùy tùng Lí Minh liền cho người đem đồ đến trước mặt lão Phu nhân. Lão Phu nhân mừng rỡ miệng đều hi ha cười đến không khép lại được nói:

“Da này mẫu thân nhận, về phần nhân sâm con để lưu lại bổ thân mình đi.”

Ngoài miệng nói như vậy nhưng ánh mắt liền không rời đi hòm nhân sâm. Tay còn không ngừng vuốt da bóng loáng nữa. Cái này gọi là thích không rời tay.

“Đây là con hiếu kính mẫu thân, mẫu thân hãy thu nhận đi ạ”

Lão Phu nhân chỉ chờ có thế liền gọi Lý ma ma cho người lấy tiến cất vào tiểu khố phòng bà.

Triệu Hầu gia từ trong lòng lấy ra một túi tơ lụa bên trong có ngọc bội nói:

“Nhiên Nhi, đây là phụ thân được một khối ngọc ấm, nghe nói đối với nhân thân thể rất có lợi, nói là có thể giải trăm độc, con giữ đi!”

An Nhiên từ trong tay Triệu Hầu gia tiếp nhận, vừa thấy quả thật là thứ tốt, óng ánh trong suốt, xúc tua thăng ôn, là một ngọc bội hình dạng Băng Yến, miệng yến còn ngậm một viên ngọc châu màu lam, trông rất đẹp mắt, An Nhiên liếc mắt một cái liền thích:

“Nữ nhi tạ phụ thân”.

Nghĩ rằng:

‘Tỷ hôm nay buôn bán lời, phụ thân hờ ra tay thật hào phóng, vừa về liền cho một khối bảo bối như vậy, nếu lấy đến hiện đại nhất định giá trị Liên Thành. Đồ cổ a, chờ nàng tại cổ đại đây an định xong, nhất định thu thập một ít đồ cổ nha, rồi về hiện đại đưa cho ba ba cùng ma ma. Hắc hắc….’

An Nhiên ở trong lòng cười trộm.

Tiếp theo Triệu Hầu gia tặng hai di nương cùng ba thứ nữ vài món lễ vật, bất quá đều không có quý giá như lão Phu nhân cùng An Nhiên.

Lam di nương cùng Lí di nương các nàng được một cái vòng cổ đông châu. Ba thứ nữ được một cái vòng tay hồng san hô. Tống di nương trực tiếp bị Triệu Hầu gia xem nhẹ. Đương nhiên cũng cho toàn gia Tống Cường một ít lễ vật nhỏ cũng có chút thú vị. Chia đều lễ vật xong trời cũng đã tối.

“Mẫu thân, con cáo lui.”

Triệu Hầu gia hướng lão Phu nhân xin rút lui.

Rời khỏi Tĩnh An Đường, Triệu Hầu gia lôi kéo An Nhiên nói:

“Nhiên Nhi, đi với phụ thân nhìn viện của con một chút đi, đã thu thập xong chưa.”

Triệu Hầu gia nhìn tâm tình nàng không tệ, vừa đi vừa hỏi An nhiên một chuyện hàng ngày, tỷ như Vương ma ma cùng Xuân Nhi hầu hạ vừa lòng hay không? Ăn thế nào? Ở thế nào?

An Nhiên phát hiện phụ thân hờ này rất có tiềm chất làm nhũ phụ, xem ra đối với nguyên chủ thân thể này quan tâm là phát ra từ nội tâm. Khi nói chuyện, đã đến Cảnh Tú Viên rồi.

Cảnh Tú Viên quả thật tinh mỹ, đình đài lầu các, kiều dòng chảy nhỏ, viện có một hồ không lớn không nhỏ, tuy rằng mắt thấy đến cuối mùa thu, trong hồ hoa sen vẫn như cũ tranh nhau nở ra. Trong nước bất chợt còn có mấy con cá nhỏ đi qua đi lại. An Nhiên kinh hỉ phát hiện hồ này hóa ra là nước suối chảy vào. Xuân Nhi nói mặt phía vườn có một núi nhỏ, bên trong có con suối, nước có thể trực tiếp chảy tới trong hồ, bên hồ còn nhiều loại hoa thảo, một chút cũng không thể hiện ra vẻ tiêu điều cuối mùa thu.

Cách hồ không xa ở đó còn có một cái xích đu. Trách không được Triệu Vũ Hà muốn chiếm lấy nơi này đây, quả thật khung cảnh không tệ.

Đi khoảng thời gian một nén hương mới đi đến dãy nhà ở Cảnh Tú Lâu của An Nhiên, Tiểu Lâu có hai tầng, bị hạ nhân thu thập nên rất yên tĩnh, trên giường cũng thay trướng màn đệm chăn mới. Trong phòng cũng đốt hương ngọc lan hương nhàn nhạt. Dù sao An Nhiên đối với chỗ này thật vừa lòng.

Xuân Nhi cùng Vương ma ma sợ An Nhiên mất trí nhớ không biết, đề điểm nói:

“Tiểu thư, người còn nhớ rõ đình giữa hồ sao, Tiểu thư trước kia thường xuyên ở trong đình đánh đàn, vẽ tranh. Phía sau lưng còn có một luyện võ trường, Tiểu thư trước kia còn vui đùa cầm cung tên chơi nữa đó!”

Đừng nhìn Triệu Hầu gia là người vũ phu, cũng là trong thô có tinh thế, phát hiện một đường tiến vào, Vương ma ma cùng Xuân Nhi không ngừng cùng Nhiên Nhi giới thiệu nơi này, giới thiệu chỗ kia. Triệu Hầu gia giương mắt nhìn hướng Vương ma ma như ý muốn hỏi.

“Hầu gia, Tiểu thư từ vách núi đen rớt xuống được thế ngoại cao nhân cứu đi lên sau liền mất trí nhớ, ô ô… Ô, lão nô thực hổ thẹn với Phu nhân.”

Vương ma ma nói xong liền ô ô khóc lên.

Hầu gia hai hàng lông mày nhíu chặt. Trên mặt xẹt qua một tia thương tiếc cùng tự trách thật sâu.

‘Trước kia đều do chính mình đã cố ý quên nữ nhi, vẫn chỉ biết đến đau thương, không bằng lần này, hảo hảo sủng nữ nhi đi. Không bao giờ nữa để cho người khác đả thương nữ nhi của mình nữa.’

“Lí Minh, ngươi lấy ít đồ chuyển lại đây cho ta.”

Tùy tùng Lí Minh làm cho người ta lại nâng vài cái rương tiến vào. Sau đó lại mang theo người lui đi ra ngoài.

“Phụ thân, đây là?”

An Nhiên nhìn về phía Triệu Hầu gia hỏi.

Triệu Hầu gia vẫy tay:

“Nhiên Nhi, thứ này là phụ thân tặng cho con, con hãy thu đi, bên trong có một chút da liệu cùng một ít tơ lụa tốt nhất, một rương trân châu mã não, Phỉ Thúy. Còn trong hai cái rương này là Hoàng Thượng thưởng tranh chữ đồ cổ trân quý, còn có một vạn lượng Hoàng Kim cùng năm ngàn lượng bạc trắng còn có hai hộp dã sơn tham016 tám trăm năm”.

Triệu Hầu gia nói xong, An Nhiên không cảm động là giả, phụ thân hờ này đối với nàng thật tốt, lần này trở về chiến lợi phẩm cùng Hoàng Thượng thưởng gì đó, phỏng chừng đại bộ phận đều đưa cho nàng rồi!

“Phụ thân, nữ nhi không dùng được nhiều quà như vậy, phụ thân người giữ đi.”

An Nhiên nói.

“Nhiên Nhi, con thu đi, cuối năm con sẽ xuất giá, phỏng chừng không còn bao lâu thì Liêm Thân Vương phủ sẽ tới cầu hôn, những thứ này coi như là phụ thân đưa đồ cưới cho con, đến lúc đó con lại chọn một ít thứ từ cửa hàng cùng thôn trang, còn có mẫu thân con để lại cho con nhiều thứ, vậy con cũng lấy đi. Nếu nha đầu ma ma trong viện mà không đủ, liền liên hệ người lại mua một ít trở về đi. Về sau, phụ thân không thể để cho người khác đả thương Nhiên Nhi của ta nữa.”

Triệu Hầu gia chua sót nói.

“Vậy nữ nhi thu nhận ạ.”

An Nhiên nói.

Sau đó phân phó Vương ma ma an bày người nâng tiến vào tiểu khố phòng khóa lại.

“Đây mới là nữ nhi tốt của ta, ha ha…. Đem tiểu phòng bếp trong viện này này để cho Vương ma ma xử lý một chút, muốn ăn cái gì kêu bọn hạ nhân làm cho con, người hầu nào không nghe lời, liền trực tiếp đánh bằng roi, không được liền trực tiếp đuổi đi, một lần nữa mua lại, lần này người hầu trong phủ phụ thân sẽ định đoạt.”

“Vâng, phụ thân cũng sớm đi nghỉ ngơi một chút đi!”

An Nhiên nói.

Triệu Hầu gia nói xong nhấc chân cất bước ra khỏi Cảnh Tú Viên.

An Nhiên thở dài một hơi.

“Hazz!”

Về sau nơi này chính là nhà của nàng.

‘Triệu An Nhiên muội yên tâm đi thôi, ta nhất định thay muội sống sót tốt, xem ra phụ thân muội vẫn rất thương muội, ta cũng sẽ hiếu kính lão phụ thân của muội cho tốt.’

014 : lương tháng

015 : phong cách của người tu tiên

016 : nhân sâm :v

017 : nhũ mẫu là bà vú, nhũ phụ là ông vú =))))))~ từ gốc của nó là ‘nãi cha’

♎ 003 ♒

Advertisements

2 comments on “♍ 002: Đại Tiểu thư hồi phủ

  1. Pingback: Kiều Thê Của Tướng Quân Mặt Lạnh | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

  2. Pingback: ♒ 001 ♎ Vĩnh Định Hầu hồi kinh, Tống di nương bị đánh | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s