♍ 001: Vĩnh Định Hầu hồi kinh, Tống di nương bị đánh

An Nhiên mỗi ngày giống như sâu gạo, ăn uống mỗi ngày đều do Vương ma ma quản lý, không thể không nói tài nấu ăn của Vương ma ma không tệ nha.

Mà đối với khẩu vị của An Nhiên thì ngày ở cổ đại chính là tốt nhất, không có cuộc sống hiện đại cao chương thấu, không có lục sắc thực phẩm bị ô nhiễm, rau dưa đều do Vương ma ma cùng Xuân Nhi và hạ nhân trong biệt viện ở phía sau núi y, nói là tiết kiệm không ít bạc.

Biệt viện này là của hồi môn của Quận Chúa, người hầu bên trong đều là Quận Chúa mang tới, đại bộ phận coi như trung thành. Phía sau núi còn có một ôn tuyền thiên nhiên, An Nhiên không có việc gì thì đi tắm ôn tuyền vài lần, có thể gọi một nơi thoải mái đi.

Nếu cả đời ở tại biệt viện này cũng không tệ lắm, khi nhàm chán, mở laptop ra bắn chim nhỏ xả phẫn nộ. Mang theo tai nghe nghe một chút âm nhạc, lấy di động chụp mấy bức ảnh.

Vốn nói cho Vương ma ma cùng Xuân Nhi chụp mấy bức ảnh, kết quả Vương ma ma cùng Xuân Nhi sợ tới mức xem nó như tiểu quái vật gì đó mà tránh xa, đem linh hồn nhỏ bé bắt đi luôn.

Vương ma ma cùng Xuân Nhi đem xe thể thao gọi là “Đại quái vật”, bút bi cùng di động gọi là “Tiểu quái vật”, dù sao những thứ mà An Nhiên lấy ra, Vương ma ma cùng Xuân Nhi cũng không dám chạm vào, An Nhiên cười đến đau cả bụng.

Cổ nhân thật là thú vị, nhưng An Nhiên cũng không dám rêu rao, bằng không người khác đã đem nàng làm thành quái vật rồi.

An Nhiên ngẫu nhiên cũng đi ra ngoài bắt mấy con thỏ hoang, gà rừng gì đó, trở về đưa cho Vương ma ma xử lý một chút, khi nàng cao hứng thì làm mấy món ăn thôn quê thiêu nướng gì đó, món ăn thôn quê nơi này, rau dưa được trồng ở vùng không ô nhiễm môi trường, so với thịt nướng ở hiện đại ăn ngon hơn, nếu nhiều ăn không hết thì chia cho hạ nhân trong biệt viện, tập thể đại gia đình ăn thật vui vẻ, bọn hạ nhân dường như mừng rỡ.

Hạ nhân Biệt viện đều nói Tiểu thư thay đổi, trở nên hoạt bát, không bao giờ lạnh như băng nữa, Tiểu thư như vậy, ai cũng đều thích.

Cuộc sống như vậy An Nhiên cũng thích, quả thực vui vẻ giống như thần tiên.

Đảo mắt ba tháng đi qua, An Nhiên tận lực làm cho bản thân thích ứng cuộc sống cổ đại, bởi vì còn không biết ngày tháng năm nào có thể trở lại hiện đại, có câu “ núi không có đường, ta tự đào đường xuyên núi” là được rồi.

Hôm nay ban đêm sấm sét đan xen, gió to mưa to, An Nhiên ngủ thật sự không được, một nữ hài tử mười bốn năm tuổi đẩy cửa đi vào phòng ngủ, An Nhiên từ trên giường ngồi dậy, vui mừng khi nhìn nữ hài này có bộ dạng giống nàng như đúc.

“Muội chính là Triệu An Nhiên sao? Muội đã trở lại rồi, Vương ma ma cùng Xuân Nhi rất lo lắng, trở về là tốt rồi, lúc này ta có thể giải thích rõ ràng. Chúng ta thật đúng là bộ dạng giống nhau như đúc, không khác song bào thai là mấy, không biết còn tưởng rằng chúng ta là thân tỷ muội đó, ha ha”

An Nhiên cao hứng nói.

“Bất quá, ta mạc danh kỳ diệu006 liền đến nơi này của muội, chỉ có thể tạm thời ở nhờ nhà muội trong biệt viện, thật sự không biết đi nơi nào, yên tâm, ta sẽ mau chóng tìm được đường về nhà, đợi khi tìm được ta lập tức rời đi.”

Triệu An Nhiên cười cười.

“An Nhiên tỷ tỷ, là muội dùng lam hoa sen đem tỷ đưa tới đây, muội biết Tống di nương bà ta muốn ngồi vị trí trên Hầu Phu nhân, muội dùng mọi cách nhường nhịn, vì muốn trốn nên muội lưu lại trong biệt viện của mẫu thân, bà ta vẫn không chịu buông tha muội, bởi vì từ nhỏ muội cùng Thế tử Liêm Thân Vương đính ước, bà ta muốn cho nữ nhi của bà ta gả cho Thế Tử Liêm Thân Vương, lên làm Thế Tử Phi. Cho nên, bà ta phái người đến ám sát muội, còn muốn cho người làm bẩn muội, muội đấu không lại bà ta, Tống di nương liền giống như một con sói ngồi xổm bên người, như hổ rình mồi nhìn chằm chằm muội, tùy lúc đều có thể đi lên hung hăng cắn muội một ngụm.

Lúc trước muội từng đã gặp qua Trần đại sư Hàn Sơn tự, nói muội gặp phải kiếp nạn, chỉ cần có thể sống qua nó, sẽ thay đổi mệnh số, nhưng có thể dùng lam hoa sen trên cánh tay muội đưa tới một người hữu duyên với muội, thay muội hoàn thành sứ mệnh, muội không biết muội có sứ mệnh gì? Kỳ thật mẫu thân muội cũng là Tống di nương hại chết, muội tận mắt nhìn thấy, lúc đó muội thật sợ hãi, núp ở trong ngăn tủ, bởi vì muội quá nhỏ, nói chỉ sợ cũng không có người tin, còn nữa muội lấy không được chứng cớ.

Từ lúc mẫu thân chết, tâm phụ thân cứ như đã chết, thường sống ở biên quan cũng không quan tâm chuyện trong phủ, Lão Phu nhân bệnh nặng một hồi sau đó cũng không thế nào quản nội vụ trong phủ, cho nên trong phủ liền thành thiên hạ của Tống di nương. Muội không thích cứ ngày ngày lục đục với nhau, muội mệt mỏi, cho nên lúc bị người bức bách, muội tự nhảy xuống vách núi đen, mời tỷ tỷ thay muội sống sót, báo thù cho huyết hận của muội.”

Nữ hài trước mắt nói ra mục đích của nàng.

“Muội không muốn sống thì sao, mệt mỏi thì liền đem ta kéo đến, ta là cái gì, ta cứ như vậy mà mất tích, phụ mẫu ta có bao nhiêu thương tâm, ta vì sao phải thay muội báo thù?”

An Nhiên nghe xong tức khí điên rồi, nào có người như vậy, vì đạt tới mục đích của mình, thế nhưng làm ra chuyện như vậy, rất ích kỷ, nàng chẳng chọc ai, vì sao đang yên đang lành lại bị kéo đến cổ đại lạc hậu này.

“An Nhiên tỷ tỷ, tỷ đừng nóng giận hãy nghe muội nói hết, tỷ xảy ra tai nạn xe cộ là vì thúc bá của tỷ động tay chân lên phanh của tỷ, chỉ có tỷ chết, tài sản của phụ mẫu tỷ bọn họ mới có quyền kế thừa. Mặc dù muội không kéo tỷ đi lại, tỷ chỉ sợ cũng không sống được, hoặc là trở thành người thực vật, kỳ thật phụ mẫu của tỷ biết tỷ đã chết, còn không bằng làm cho bọn họ biết tỷ mất tích đi. Tốt xấu còn có hi vọng nhỉ. Đợi cho cơ duyên đến, nói không chừng còn có thể trở lại nơi đó của tỷ. Thu thập người hại tỷ a.”

“Đợi chút, muội là nói ta còn có thể trở về, thật vậy chăng?”

An Nhiên đánh gãy lời nói của Triệu An Nhiên , kích động hỏi.

“An Nhiên tỷ tỷ, cụ thể có thể trở về hay không, muội cũng không rõ ràng, nhưng đó đều là Trần đại sư Hàn Sơn tự nói .”

“Trần lão hòa thượng kia ở đâu? Còn ở Hàn Sơn tự sao?”

“Nghe nói Trần đại sư dạo chơi tứ hải rồi, cụ thể đi đâu muội cũng không rõ ràng.”

An Nhiên bỗng chốc trầm mặc, vừa nhìn được điểm hi vọng lại tan biến.

‘Nhất định phải tìm được Trần đại sư kia, hỏi rõ ràng có biện pháp nào có thể trở lại hiện đại không. Chờ mình trở về nhất định thu thập tốt nhóm thúc bá trong dòng tộc hại chính mình mới được.’

“An Nhiên tỷ tỷ, muội phải đi. Tỷ hãy bảo trọng, cẩn thận Tống di nương, nếu làm cho bà ta biết tỷ tồn tại, bà ta khẳng định sẽ không bỏ qua cho tỷ.”

“Đợi chút, ta sẽ báo thù cho muội , tuy rằng ta là bị muội kéo đến , nhưng vẫn là cám ơn ân cứu mạng của muội.”

An Nhiên vừa nói xong Triệu An Nhiên liền biến mất.

“Chờ một chút, hazz……”

An Nhiên vừa sốt ruột, vừa bừng tỉnh lại, ra một thân ngây ngốc.

Chẳng lẽ nói đây là Triệu An Nhiên vội tới báo mộng cho nàng a. Còn tưởng hỏi lại một ít này nọ, kết quả nhanh như vậy tiểu cô nương gọi là Triệu An Nhiên liền biến mất.

Từ hôm Triệu An Nhiên báo mộng thì, An Nhiên biết nàng phải dùng thân phận của Triệu An Nhiên để sống, tâm thủy chung bất an. An Nhiên sẽ mang theo súng lục cùng chủy thủ của bên người để phòng thân.

Nơi này là cổ đại, không giống với pháp chế xã hội hiện đại, trị an tương đối tốt chút. Bình thường An Nhiên không bao giờ ngủ lười nữa, mỗi ngày buổi sáng đứng lên rèn luyện thân thủ của nàng, mỗi ngày buổi sáng ngủ dậy đều phải đánh một ít quyền, luyện tiểu phi đao.

Tiểu phi đao là nhờ cháu Vương Quý của Vương ma ma ở bên ngoài tìm người tạo ra, tổng cộng hai mươi cái. Thật tinh xảo khéo léo, sắc bén vô cùng.

Trong đó còn bị An Nhiên đổ thêm thuốc gây mê nữa. Nếu lấy ở hiện đại hoàn toàn có thể làm như hàng mỹ nghệ. Không thể không bội phục chế tạo được ám khí tinh thông của cổ nhân.

Trải qua mấy tháng rèn luyện, thân thủ của An Nhiên nhanh nhẹn không ít.

Buổi sáng hôm nay, An Nhiên vừa đánh xong quyền, liền nhìn thấy Xuân Nhi chạy đổ mồ hôi đầy đầu, vừa chạy vừa gọi:

“Tiểu thư, Hầu gia đánh thắng trận, đang về kinh.”

“Ai?”

Nàng dùng thân phận của Triệu An Nhiên, nói tiện nghi phụ thân kia muốn trở về. Xem ra cuộc sống tiêu dao ở trong biệt viện này cũng đã hết.

Vương ma ma vừa nghe thanh âm của Xuân Nhi, vội vàng từ trong phòng đi ra nói:

“Tiểu thư, Hầu gia hồi kinh, chúng ta sẽ không cần sợ Tống di nương nữa, Hầu gia sẽ bảo hộ Tiểu thư.”

“Bảo hộ?”

An Nhiên lạnh lùng cười.

Khi mẫu thân nàng chết đi, nếu phụ thân danh nghĩa này cố gắng bảo hộ nữ nhi của ông, cũng sẽ không để lại mình nàng mà chạy tới biên quan, lưu lại nữ nhi ở trong phủ chẳng quan tâm bị người khi dễ.

Có lẽ cũng đến lúc nàng phải về Hầu phủ, đi lĩnh giáo cao chiêu của đầu trâu mặt ngựa, yêu ma quỷ quái trong phủ này.

Vĩnh Định Hầu phủ giăng đèn kết hoa rất náo nhiệt. Bọn hạ nhân bận muốn chết rồi, nghe nói Hầu gia phải về kinh, chuyện thắng lớn trong triều đó là loại vinh quang.

Tống lão Phu nhân bệnh cũng được, trên nét mặt già nua mừng rỡ đều thành hoa cúc, cành liễu.

Từ lúc Quận Chúa chết sau, con của bà vừa đi chính là năm năm, lúc trước bà cường ngạnh đem cháu gái nâng vào phủ, còn không phải muốn đem người nhà thân mẫu kéo vào sao. Nhưng nhi tử của bà lại giữ khoảng cách với bà. Tuy rằng dược trong rượu lúc trước là do bà sai người hạ, nhưng có nam nhân nào không phải tam thê tứ thiếp. Trong phủ vài di nương có cái gì không tốt, còn không phải vì Hầu phủ khai chi tán diệp007 nhiều hơn à.

Đáng tiếc là tức phụ chết đi mà bụng của ba di nương cũng không ai tốt, toàn sinh tử nha đầu, không một ai mang nam tử. Lúc trước lão thái gia còn không phải có vài cái di nương sao, sau khi lão thái gia chết, còn không phải muốn xử trí thế nào liền xử trí thế đó à, bán thì bán, đuổi thì đuổi, chết cũng chết. Người thắng cuối cùng còn không phải là bà sao.

Đệ đệ của bà lại không tốt, nhà thân mẫu rất nhanh liền bị thân bại danh liệt. Nhiều năm thôn trang Hầu phủ cửa hàng đều là dựa vào cháu Tống Cường bà con xa của bà chống đỡ. Trong phủ có cháu gái Tống di nương của bà chưởng quản. Vẫn là người nhà thân mẫu của bà đáng tin cậy.

Ừm, chờ nhi tử trở về cũng nên nghĩ cách đem Tống di nương phù chính. Nếu Tống di nương có thể sinh được nhi tử, bà chết cũng nhắm mắt.

Đại nha đầu Ở Tây Sơn biệt viện, cũng biết thân thể không tốt, tốt xấu cũng là huyết mạch Vĩnh Định Hầu phủ này, đến cuối năm cũng nên gả đi, trong nháy mắt cũng đã mười lăm tuổi, nếu không phải Hầu gia không ở kinh thành, sớm nên nghị hôn.

Nghe nói Quận Chúa chết đi cùng thê tử của Liêm Thân Vương là bằng hữu, lúc trước dường như là đính ước. Vậy hôn sự này nếu có thể thành sẽ không tệ đi, đối với Hầu phủ coi như là một trợ lực. Nói như thế nào Liêm Thân Vương kia cũng là đệ đệ của đương kim Hoàng Thượng, được Hoàng Thượng coi trọng.

Thế Tử Liêm Thân Vương là người phong lưu, bộ dạng cũng là ngọc thụ lâm phong008, người không phong lưu chỉ uổng thời thiếu niên thôi! Nếu thành tôn nữ tế của bà, ha ha, bà cũng được nở mày nở mặt, nghĩ như thế nào liền vui vẻ thế ấy.

Tống di nương càng cười càng toe tóe, chờ Hầu gia trở về, chắc hẳn ngày bà phù chính cũng không còn xa. Dường như vị trí Hầu Phu nhân đang hướng phía bà vẫy tay. Vừa vặn, làm cho vị chủ tử kia dùng chút sức, nghĩ biện pháp làm cho Vũ Hà của bà mau chóng gả cho Thế Tử Liêm Thân Vương. Như vậy Hầu Phu nhân của bà cũng liền viên mãn.

Lí di nương cùng Lam di nương cũng là vui vẻ ra mặt. Hầu gia rốt cục hồi kinh, ngày khổ của tỷ muội các nàng cũng coi như hết rồi. Hầu gia tuy rằng đối với tỷ muội các nàng ôn hoà, dường như càng chán ghét Tống di nương, nếu không ngại cho lão Phu nhân mặt mũi, sớm đem Tống di nương hưu009 đi rồi.

Đáng giận nhất là Tống di nương tự xem bà là Hầu Phu nhân, không phải là dựa vào thân phận cháu nộilão Phu nhân thôi sao. Đừng tưởng rằng bà cùng Tống Cường thông đồng mà các nàng không biết nha! Có cái gì tốt chứ, hừ! Huống chi tỷ muội các nàng đã cùng Hầu gia đạt thành hiệp nghị, Hầu gia cũng đáp ứng sẽ không bạc đãi các nàng cùng với hai nữ nhi. Chờ thời gian thành thục để các nàng rời phủ.

Vĩnh Định Hầu cưỡi ngựa đứng ở trước cửa phủ của ông, nhìn phủ ông rời đi năm năm, thở dài không thành động, ở trong lòng mặc niệm:

‘Phù Nhi, ta đã trở về!’

Năm năm, đã không còn được gặp lại Quận Chúa ái thê của ông nữa, hình ảnh vẻ mặt mang nụ cười của bà đứng ở cửa hoan nghênh mỗi lần ông hồi phủ. Quên không được năm đó ông hồi kinh, đi ngang qua Đăng Anh Lâu ngẩng đầu nhìn thấy nữ tữ duyên dáng yêu kiều mỹ lệ kia, liền nhận định là thê tử của ông, một lần ngoái đầu nhìn lại cười, tất cả phong tình hiện ở đuôi lông mày, nữ tữ ôn nhu thiện lương kia.

Sau này được Thái Hậu tứ hôn, mỹ nữ anh hùng được lưu truyền thành một đoạn giai thoại, sau khi thành thân phu thê hòa thuận, cử ngạn tề mi010. Nhưng mà không thể ngờ, lão Phu nhân lại thật sự đem cháu gái Tống Xảo Liên của bà đưa cho ông, thật sự là không thể tưởng tượng được người kê đơn ông lại là thân mẫu ra ông. Chẳng lẽ muốn con bà hạnh phúc, còn không quên mang vinh hoa phú quý đến cho nhà thân mẫu sao? Nếu không phải vì lão thái gia mất sớm, mẫu thân một người ngậm đắng nuốt cay nuôi ông lớn, ông làm sao lại đủ kiên nhẫn nuốt cục tức này.

Từ nhỏ mẫu thân đối với ông rất là nghiêm khắc, cho tới bây giờ không có sắc thái khác, tất cả đều là nhũ mẫu quan tâm. Đây thật là thân mẫu ra ông sao?

Chờ ông xuất chinh trở về, nhũ mẫu lại mạc danh kỳ diệu006 mất tích. Phù Nhi vừa mới có thai, lão Phu nhân cố kế trọng thi011, lại phê chuẩn hai nha đầu thông phòng, hai cái nha đầu kia coi như thức thời, cũng không mang thêm phiền cho ông.

Từ đó Phù Nhi liền bệnh nặng không dậy nổi, bệnh nặng kéo dài tám năm, trước lúc Phù Nhi lâm chung đã từng nói, có khi sủng ái cũng là một loại độc dược đòi mạng, cho nên, ông cũng không dám thân cận hài tử của nữ nhân ông yêu nhất. Ở trong lòng Nhiên nhi nhất định là oán hận phụ thân là ông đi!

“Hầu gia, người đã trở lại!”

Tên sai vặt trông cửa vừa thấy Hầu gia hồi phủ liền hướng về phía một cái tên sai vặt khác thét lên.

“Mau mở cửa lớn, đi bẩm báo lão Phu nhân, Hầu gia hồi phủ!”

Tên sai vặt khác vừa hướng trong phủ chạy vào, vừa ồn ào.

“Hầu gia hồi phủ … Hầu gia hồi phủ …”

Không chờ quá lâu, lão Phu nhân, Lý ma ma cùng Triệu Vũ Hà nâng bước nhanh đi ra, phía sau còn có Tống di nương, Lam di nương, Lí di nương cùng Triệu Phong Hà, Triệu Tử Hà đi theo. Còn có Tống Cường bà con xa của lão Phu nhân, Tống Cường tức phụ Vương thị cùng nữ nhi Tống Vũ Nhi cùng nhi tử Tống Thụy cùng hai cái tiểu thiếp của Tống Cường.

Hầu phủ đồng loạt đi ra trên dưới mười người. Mắt Triệu Tử Vân lạnh quét một vòng, người trong phủ gần như là đầy đủ. Duy độc nhất không thấy là ái nữ Triệu An Nhiên. Tâm Hầu gia không khỏi “Lộp bộp” một chút.

Nhiên Nhi thế nào không có tới, Nhiên Nhi sẽ không xảy ra chuyện gì chứ! Tuy rằng từ lúc Phù Nhi chết, Nhiên Nhi không bao giờ cùng ông thân cận nữa, nhưng không đến mức không đi ra nghênh đón ông nha?

Triệu Hầu gia áp chế nghi hoặc trong lòng, nâng bước lên trước liền quỳ xuống.

“Mẫu thân, bất hiếu tử đã trở lại”.

Lão Phu nhân hai mắt rưng rưng hai tay nâng Triệu Tử Vân dậy.

“Trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi, hài tử mau mau đứng lên”.

“Thiếp thân bái kiến Hầu gia.”

Chúng di nương đồng loạt hướng Triệu Hầu gia hành lễ.

“Nữ nhi cung nghênh phụ hầu về nhà.”

Triệu An Nhiên có ba thứ muội cũng đồng loạt hướng Hầu gia hành lễ.

“Biểu đệ, đệ đã trở lại, đệ không biết biểu ca ta giúp đệ quản lý thôn trang, cửa hàng này có bao nhiêu khổ cực đâu.”

Bộ dáng mắt chó mẹ, lông mày chữ bát, miệng cóc ghẻ Tống Cường lắc lư đi lại chào hỏi. Thật giống như hắn là chủ nhân trong phủ vậy.

“Nô tài, nô tì chờ cung nghênh Hầu gia hồi phủ.”

“Uh, đều đứng lên đi!”

“Nhiên Nhi, sao lại không có nhìn thấy.”

Triệu Hầu gia nhìn về phía lão Phu nhân hỏi.

“Sau khi con đi, đại nha đầu thân mình suy yếu đến chỗ Tây Sơn biệt viện của Quận Chúa lưu lại tĩnh dưỡng rồi.”

Lão Phu nhân đáp.

“Thế nào có bệnh mà không ở nhà tĩnh dưỡng, còn phải đến Tây Sơn biệt viện hẻo lánh để tĩnh dưỡng chứ.”

Triệu Hầu gia hỏi lại.

“Không phải Hầu gia, Quận Chúa lưu lại Tây Sơn biệt viện không phải có một ôn tuyền sao, Đại Tiểu thư thân thể yếu đuối dùng ôn tuyền đối với thân mình có ích ạ.”

Tống di nương vội vàng nói.

“Phái người đón Nhiên Nhi trở về đi, bản hầu muốn gặp nó.”

Tống di nương vừa nghe sắc mặt trắng nhợt.

“Hầu gia, ta nghĩ chúng ta có chuyện gì vào nhà rồi nói sau, đứng ở nơi này cũng không phải chỗ nói chuyện đâu.”

Triệu Hầu gia lạnh lùng nhìn Tống di nương một cái. Tống di nương giật mình người rùng mình một cái. Triệu hầu nhìn ánh mắt Tống di nương liền càng thêm nghi hoặc, thấy thế Tống di nương chột dạ.

Sẽ không, vị chủ tử kia phái thủ hạ tới, làm việc vẫn tương đối sạch sẽ lưu loát, hẳn sẽ không tra được đến bà. Chết không đối chứng, đúng thế không hoảng hốt, chết không đối chứng a, không có người biết là bà làm.

Tống di nương ở trong lòng tự mình an ủi chính mình.

Mọi người cùng lão Phu nhân đến phòng khách lớn Tĩnh An Đường, chia ra chủ yếu và thứ yếu ngồi xuống.

“Mẫu thân, ta thấy nên đem Nhiên Nhi đón trở về đi, nha đầu tuổi cũng lớn, nếu ở bên ngoài ở cũng không có thuận tiện.”

Hầu gia sau khi ngồi xuống mở miệng nói.

“Uh, con nói có lý, đại nha đầu là nên tiếp trở lại, mắt thấy cũng đã đến lúc tứ hôn, Liêm Thân Vương phủ có phải cũng sắp tới cầu hôn hay không.”

Lão thái thái còn có tính toán của bà.

Tống di nương vừa nghe liền nóng nảy, như mèo bị dẫm phải đuôi, một chút liền đứng lên, lão Phu nhân hung hăng trừng mắt nhìn bà liếc mắt một cái.

“Xảo Liên, ngươi có việc?”

“Không, lão Phu nhân, chính là khoảng thời gian trước, nghe hạ nhân báo lại nói Tây Sơn biệt viện có thích khách, Đại Tiểu thư… Đại Tiểu thư dường như mất tích, có người… Nhìn thấy… Nhìn thấy Đại Tiểu thư nhảy xuống vách núi đen…”

Tống di nương cẩn thận nói.

Không đợi Tống di nương nói xong. Chỉ nghe Triệu Hầu gia giận tím mặt tùy tay liền đem cốc trà hạ nhân vừa dâng đánh đổ vỡ nát.

“Đây là chuyện xảy ra lúc nào, ngươi phái người đi tìm chưa?”

Triệu Hầu gia tức giận đến mặt mũi trắng bệch, thầm nghĩ:

‘Ta còn thắc mắc vì sao vào cửa không thấy được Nhiên Nhi, trách không được cảm thấy không thích hợp, chỉ sợ gặp chuyện không may, hay là đã xảy ra chuyện rồi. Ta không phải là làm ái thê mất đi thất vọng thêm sao?’

“Mẫu thân, người cũng biết việc này?”

Lão Phu nhân nghe xong cũng chỉ sửng sốt.

“Đây là chuyện lúc nào?”

Tống di nương dùng khăn nắm giữ mặt giả khóc nói.

“Lão Phu nhân, là chuyện vài tháng trước, khi đó người còn đang bệnh, ta liền không dám nói cho người, thiếp thân cũng là lo lắng thân mình của lão Phu nhân, sợ người biết mà chịu không nổi, nhưng sợ người đầu bạc tiễn người đầu xanh, không quá may mắn.”

“Thúi lắm! Đường đường Đại Tiểu thư Hầu phủ ta xảy ra chuyện, ngươi là một di nương nho nhỏ tự ý xử trí, Nhiên Nhi của ta, Nhiên Nhi của ta”

Triệu Hầu gia một hơi nói xong liền hôn mê bất tỉnh.

“Hầu gia, Hầu gia”

Một phòng đầy người đều lộn xộn.

“Còn không mau đi mời đại phu. Hồ đồ! Xảy ra chuyện như vậy, ngươi… Ngươi thế nhưng không bẩm báo ta biết, Tống di nương lá gan của ngươi là càng lúc càng lớn, Hầu phủ này, ta còn chưa có chết đâu!”

Lão Phu nhân cũng tức giận không nhẹ, đứa cháu gái này của bà có tâm tư gì bà còn không rõ sao? Hẹp hòi không thể tả, tuyệt đối không thể lưu đại a đầu. Cũng dám một mình động thủ, không cùng bà thương lượng, cho dù bà không thích Quận Chúa, đại nha đầu vẫn là cháu gái của bà. Bà cũng khuyên bao nhiêu lần, để cho nó rộng lượng một ít. Vì tuổi đã lớn, một năm rưỡi giao nhà cho nó quản lí, không nghĩ tới, không nghĩ tới, nó lại ngu xuẩn tới mức để chuyện này xảy ra. Hầu gia vừa mới trở về, nó lại nói như vậy, hazz!

‘Ngu xuẩn! Ngu xuẩn!’

“Nhiên Nhi của ta!”

Qua nửa ngày Triệu Hầu gia từ từ tỉnh lại, bỗng chốc giống như già đi mấy chục tuổi, hai mắt đỏ bừng, mắt hổ trợn lên, gắt gao nhìn chằm chằm Tống di nương.

“Bốp!”

Tống di nương đã trúng một cái tát hữu lực.

“Tiện nhân, nếu để ta tra ra, là ngươi động tay chân, ngươi… Ta khiến cho tiện nhân ngươi cùng nữ nhi của ngươi chôn cùng cùng Nhiên Nhi của ta!”

Tống di nương dù sao cũng là phụ nhân tay trói gà không chặt, làm sao chịu được một cái tát của Hầu gia vừa trên chiến trường trở về. Bỗng chốc ngã trên mặt đất, nửa bên mặt lập tức xưng lên một cục, Tống di nương một tay ôm mặt, vừa nói:

“Biểu ca, chàng thế nhưng đánh ta! Ta tốt xấu cũng theo chàng nhiều năm như vậy, Quận Chúa tỷ tỷ bị bệnh đã nhiều năm, là ta giúp biểu ca chèo chống Hầu phủ này. Ta biết, từ lúc Quận Chúa tỷ tỷ chết, biểu ca ở ngoài chinh chiến nhiều năm, không chịu hồi phủ, biểu ca không thích ta, mà ta nhiều năm như vậy chiếu cố lão phu nhân, dưỡng dục tiểu nhân không có công lao, cũng có khổ lao! Hôm nay nhưng lại rơi vào tình trạng này, vì sao lòng người vẫn lạnh ngắt như vậy?”

“Phụ thân, chuyện không liên quan đến mẫu thân, là Triệu An Nhiên tự yêu cầu đi biệt viện tĩnh dưỡng, lại nói ai biết biệt viện sẽ có thích khách tiến vào nha? Rơi xuống vách núi đen cao như vậy, khẳng định chết không thể lại sống được.”

Triệu Vũ Hà đi lên đỡ lấy Tống di nương nói.

“Cút, tiểu súc sinh, nàng là tỷ tỷ ngươi, tên Triệu An Nhiên để cho ngươi gọi sao, ngươi làm sao mà biết nàng sẽ nhảy xuống dưới vách núi đen, có phải mẫu tử các ngươi làm hay không, hả.”

Ánh mắt Triệu Hầu gia nhìn qua giống muốn ăn thịt người vậy, thở hổn hển quát.

“Nếu để ta tra ra là ai hại Nhiên Nhi của ta, các ngươi ai cũng tránh được tốt hơn đâu, từng người một đều xuống chôn cùng với Nhiên Nhi cho ta!”

Tống Cường nhìn thấy Tống di nương bị đánh, quỳ trên mặt đất khóc có điểm điềm đạm đáng yêu, đau lòng không thôi. Vừa định đi khuyên thêm vài câu, lại bị nương tử của hắn gắt gao giữ chặt. Nhỏ giọng nói:

“Chàng điên rồi, không thấy được Hầu gia đang phát trận lôi đình sao, chàng đi lên không phải muốn chết sao?”

Tống Cường hai đấm gắt gao nắm chặt.

‘Triệu Tử Vân, một ngày nào đó, ta sẽ đem ngươi dẫm nát dưới chân, toàn bộ Hầu phủ của ngươi đều là của ta, nữ nhân của ngươi đều sẽ thành của ta, hừ, một tên vũ phu có gì đặc biệt hơn người, không phải chỉ đánh đánh giết giết thôi à.’

Bỗng nhiên một tên sai vặt chạy đến phòng khách.

“Bẩm báo Hầu gia, Đại Tiểu thư hồi phủ!”

Triệu Hầu gia đi lên hung hăng bắt lấy cánh tay tên sai vặt hỏi:

“Ngươi nói cái gì?”

“Hầu gia, Đại… Đại… Đại Tiểu thư hồi phủ!”

Tên sai vặt bị đau làm khóe miệng la lên, nghĩ rằng:

‘Hầu gia người mau buông tay nha, cánh tay tiểu nhân sẽ bị gãy mất.’

“Nhiên Nhi của ta không chết, Nhiên Nhi của ta đã trở lại, ha ha!”

Triệu Hầu gia cực vui mà khóc.

Nghe tin tức này Tống di nương bỗng chốc choáng váng, ngơ ngác quỳ trên mặt đất.

‘Không phải nói rớt xuống vách núi đen sao? Làm sao có thể trở lại.’

006 : chả hiểu vì sao, không biết từ đâu ra

007 : sinh con đẻ cái

008 : cây ngọc đón gió, dùng để chỉ vẻ đẹp của con người, thường là quân tử, ví như cây ngọc, đứng trước gió mạnh mà không hề bị đổ lại càng đẹp hơn nữa.

009 : Bỏ, li dị

010 : vợ chồng tôn trọng và yêu thương nhau

011 : cố tình thực hiện âm mưu lần nữa

012 : chữ bát đây : 八

013 : suối nước nóng

♎ 002 ♒

Advertisements

2 comments on “♍ 001: Vĩnh Định Hầu hồi kinh, Tống di nương bị đánh

  1. Pingback: Kiều Thê Của Tướng Quân Mặt Lạnh | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

  2. Pingback: ♒ Tiết Tử ♎: Chạy theo thời thượng, nàng xuyên không | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s