Chương 007 đánh một trận tơi bời

Lâm triều xong, Bạch Bằng Triển, Tư Đồ Viễn cùng quan viên từng người có liên quan cùng đi vào nhậm chức, Vân Hiểu Nguyệt đem một đống tấu chương ném cho Chu Lân, tâm tình khoái trá ngồi long liễn hướng thần điện mà đi.

Diệp cùng Câu Hồn vài ngày sau liền phải rời khỏi Hoàng cung, lúc này đây, bọn họ muốn tách ra ít nhất hai tháng nha, nàng phải bớt thời giờ hảo hảo bồi bọn họ, thuận tiện thảo luận công việc thường ngày tiếp theo cần an bày, về phần Tần Ngạo cùng Phong Tuyệt, nhất thời sẽ không thấy tại đây.

Tối hôm qua giằng co hơn nửa đêm, không có được ngủ ngon giấc, long liễn hơi diêu diêu, làm nàng chống đầu tựa vào trên án mà ngủ, đi tới đi lui, đột nhiên, tiếng bước chân dồn dập tiếp cận, sau đó ngoài màn xe truyền đến tiếng nữ quan cung kính hỏi:

“Nữ Hoàng bệ hạ, Vương gia Thanh Long Quốc, Hoàng Đế Huyền Vũ cùng Phong Minh Chủ cầu kiến!”

Cùng tới sao?

Hơi kinh ngạc, Vân Hiểu Nguyệt cúi đầu xuống, đau đầu phân phó:

“Để cho bọn họ trực tiếp đến thần điện đi thôi!”

“Vâng!”

‘Tần Vũ, Phong Tuyệt cùng Huyền Dạ, ba người này thế nào cùng tiến đến đây vậy, làm cái trò quỷ gì thế, còn có tên Tần Ngạo nữa, không biết đã đi chưa, hazz… Phiền muốn chết!’

Long liễn tiếp tục đi trước, vô lực nằm sấp ở trên bàn, Vân Hiểu Nguyệt đau đầu nhắm mắt lại.

Xem ra, nàng đừng nghĩ ngủ bù lại!

“Câu Hồn, đừng đánh, mau dừng tay, Hoàng huynh, huynh vì sao không đánh trả lại, huynh đã bị thương, Phong Tuyệt, Huyền Dạ, đi hỗ trợ đi, này, các ngươi làm sao lại bắt ta, mau thả ta ra…”

Rất xa, liền nghe thấy từng đợt tiếng đánh nhau, tâmVân Hiểu Nguyệt cả kinh, giậm chân một cái, từ long liễn bay ra ngoài:

“Các ngươi hết thảy dừng lại ở chỗ này cho Trẫm, chớ tới gần!”

Lời còn chưa dứt, người đã bắn vào trong rừng cây.

Quả nhiên không ngoài dự đoán, trước thần điện rộng rãi, một thân ảnh hồng sắc cao thấp tung bay, đang đuổi theo một thân ảnh màu xanh dồn sức đánh. Không cần đoán cũng biết là Câu Hồn cùng Tần Ngạo.

Lúc này mắt hồ ly Câu Hồn xinh đẹp tràn đầy hàn khí lạnh như băng, ra tay nhiều chiêu nhắm thẳng vào chỗ yếu, không lưu tình chút nào, mà Tần Ngạo chật vật trốn đi trốn tới, bên môi tràn ra máu tươi không ngừng rơi trên vạt áo, sắc mặt tái nhợt, từng ngụm từng ngụm thở phì phò, trên trán mồ hôi hột lớn chừng hạt đậu rơi rớt không ngừng, bước chân phù phiếm mà lảo đảo, thật rõ ràng cho thấy duy trì không nổi nữa rồi, nhưng cặp mắt phượng yêu mị kia thật sáng trong, chói mắt giống như đầy sao lộng lẫy, tràn đầy nồng đậm kiên trì cùng chấp nhất, kiên trì cắn chặc môi, đối với tiếng hô Tần Vũ không chút nào để ý.

Bên cạnh, Phong Tuyệt cùng Huyền Dạ giữ chặt Tần Vũ, không dám giúp hắn.

‘Dừng à, đây là ca xướng ra tuồng gì đây.’

Vân Hiểu Nguyệt một cái lảo đảo, xém chút từ không trung ngã xuống dưới, chạy nhanh hít sâu một hơi, một cái xoay người đáp xuốn, lặng yên rơi vào phía sau Huyền Dạ ngay chính giữa sân nhìn tình hình chiến đấu, không vui hỏi:

“Các ngươi đang làm gì?”

“Nguyệt Nhi…”

Ba người đồng loạt quay đầu kinh ngạc nhìn Vân Hiểu Nguyệt, Tần Vũ lập tức sốt ruột nói:

“Nguyệt Nhi, nàng nhanh đi ngăn cản Câu Hồn, thời điểm chúng ta tới, Câu Hồn cảnh cáo chúng ta không được nhúng tay vào, nói là ân oán cá nhân của hai người, đại ca cũng không muốn chúng ta nhúng tay, ta không biết bọn họ vì sao đánh nhau, nhưng Nguyệt Nhi, đại ca võ công không bằng Câu Hồn, nàng xem đại ca đã chịu khồn nổi rồi, mau ngăn cản lại đi nha!”

“Bọn họ một tên nguyện đánh một tên nguyện nhận, có liên quan gì tới ngươi? Câu Hồn võ công ta biết, nếu hắn mà hạ thủ, đại ca ngươi chết sớm rồi, đâu có mệnh ở đây, ta ngược lại muốn nhìn, bọn họ có thể đánh tới trình độ nào, các ngươi ngoan ngoãn đứng ở chỗ này nhìn cho ta, nếu ai dám dài dòng một chữ, ta lập tức đá hắn ra khỏi Hoàng cung, hừ!”

Lửa giận ở trong lòng thiêu đốt, thanh âm Vân Hiểu Nguyệt không khỏi băng lạnh lên, hàn khí ở mắt đẹp ngưng tụ lại.

‘Nha nha, lại dám trong Hoàng cung của ta đánh nhau, mặc kệ lý do gì, bổn cô nương đều tuyệt không nuông chiều!’

Ba người vừa thấy Vân Hiểu Nguyệt thực sự phát hỏa, không khỏi hai mặt nhìn nhau, lập tức ngậm miệng lại, lo lắng nhìn hai người đánh say sưa.

‘Hai người ngu ngốc này, một chút cũng không có cảm giác được Nguyệt Nhi tới sao? Nguyệt Nhi nổi giận, hậu quả thật nghiêm trọng, chuyện này làm sao bây giờ, Bạch Diệp đâu, Viễn đâu? Hiện tại chỉ có hai người bọn họ có thể trấn an Nguyệt Nhi, vừa vặn lúc này ngay cả thân ảnh đều không có, gấp chết người nha!’

“Binh binh bàng bàng…”

Giữa sân tình hình chiến đấu càng ngày càng kịch liệt, Câu Hồn song chưởng như điện, không ngừng mà công kích vào Tần Ngạo, mắt hồ ly hung hăng nhìn chằm chằm người không ngừng né tránh, trong mắt xẹt qua một tia sát khí, hư hoảng một chiêu, đột nhiên thân mình lách qua, chen chân vào hướng trên chân hắn quét tới, Tần Ngạo không kịp phòng ngự, hít sâu một hơi cố gắng né tránh, đáng tiếc vẫn là chậm một bước.

Chỉ nghe thấy “Răng rắc” một tiếng, Tần Ngạo một tiếng đau kêu, há miệng phun ra máu tươi ở giữa không trung giống một độ cong duyên dáng, hướng trên đất rơi xuống, thân thể tà tà bay ra ngoài, mắt thấy sẽ đụng vào một bên cột đá, làm mọi người ở thời khắc này khẩn trương, hồng ảnh chợt lóe, Câu Hồn đã tiếp nhận thân thể hắn, sau đó ném xuống đất:

“Tần Ngạo, ngươi thua, cho nên, ngươi có thể đi rồi!”

“Đại ca…”

Tần Vũ quá sợ hãi, xông tới, Vân Hiểu Nguyệt kiềm lại bước chân hắn muốn đi tra xét thương thế, một câu nói cũng không có nói, mặt không chút thay đổi, lạnh lùng nhìn Câu Hồn thở.

Câu Hồn nhắm mắt, thấy rõ đáy mắt Vân Hiểu Nguyệt đầy lửa giận, mặt hơi hơi trắng bệch, quật cường trừng mắt người trên đất một cái vẻ mặt đau đến nhăn mày nhăn mặt, Tần Ngạo đang được Tần Vũ chữa thương, thẳng nhìn vào Vân Hiểu Nguyệt, hỏi:

“Hắn tìm ta đánh, cho nên ta đến giáo huấn hắn, nàng bởi vì hắn mà tức giận sao?”

“Chàng… Tần Vũ, đem hắn tiến vào!”

Vân Hiểu Nguyệt mạnh mẽ ngăn chận lửa giận bốc lên từ đáy lòng, nhắm mắt hít sâu một hơi, hướng trong thần điện đi đến.

“Chậm đã! Nguyệt Nhi, ta muốn hắn đi, hắn không đi, còn nói nhất định phải lưu ở bên cạnh nàng, cho nên chúng ta đánh đố nhau, nếu hắn có thể sống quá nửa canh giờ không bị ta đánh bại, ta sẽ đồng ý lưu lại hắn, nhưng hắn không có sống quá nửa canh giờ, cho nên hắn thua, tòa thần điện này, hắn cũng không có tư cách lại đi vào, đúng hay không?”

Câu Hồn đột nhiên chắn ở trước mặt Vân Hiểu Nguyệt, từng chữ một nói.

“Câu Hồn…”

Vân Hiểu Nguyệt đầu càng đau:

‘Tiểu tử chết tiệt này, chắc là Tần Ngạo nói gì đó kích thích thần kinh của hắn, nếu không hắn sẽ không tức giận thành như vậy, cắt à, hai người kia, về sau thật đúng không thể một mình chạm mặt được!’

“Vũ đệ, dẫn ta đi!”

Mặt như giấy vàng Tần Ngạo khóe mắt trợt xuống hai hàng huyết lệ, từ từ nhắm hai mắt suy yếu thì thầm:

“Nguyện thua cuộc, ta là không tư cách ở lại chỗ này, nhưng Câu Hồn, ta sẽ không buông tay!”

Nói xong, Tần Ngạo ngẹo đầu, hôn mê bất tỉnh.

“Đợi một chút, Huyền Dạ, Phong Tuyệt, hai người các ngươi đi vào nâng một chiếc giường êm đưa ra, Câu Hồn, Chu Lân, chuyển cái ghế đến, lấy chút vải tơ xuất ra, nhanh đi!”

Vân Hiểu Nguyệt ánh mắt hơi hơi ôn nhu, trầm giọng phân phó.

Rất nhanh, này nọ được mang ra, Vân Hiểu Nguyệt ý bảo Tần Vũ đem Tần Ngạo đặt ở trên giường nệm, tay đặt tại trên đùi hắn vừa mới bị cắt đứt mà sờ, cau mày, tiếp nhận ghế dựa trong tay Câu Hồn, lấy ra chủy thủ, chỉ chốc lát sau, liền làm ra một bộ cặp bản, dùng vải tơ đưa chân bị thương của hắn chặt chẽ kẹp lấy cố định, nâng tay vì hắn chẩn mạch, phi thân vào thần điện ghi phương thuốc, đem ra.

“Tần Vũ, theo phương thuốc của ta phối dược cho đại ca ngươi, rất nhanh sẽ khỏe, về phần chân hắn, bởi vì gãy, cho nên cần tĩnh dưỡng ba tháng mới được, ngươi chiếu cố hắn thật tốt, ta sẽ phái người đưa thuốc tốt nhất qua, Phong Tuyệt, Huyền Dạ các ngươi cùng Tần Vũ đưa Tần Ngạo trở về ‘ Tinh Điện’, ta lại đó sau, được chứ?”

“Được!”

Tần Vũ khổ sở nhìn Vân Hiểu Nguyệt một cái, không nói gì, ôm Tần Ngạo hướng rừng cây đi đến, Phong Tuyệt cùng Huyền Dạ thở dài, theo đuôi rồi rời đi.

Vân Hiểu Nguyệt lướt qua Câu Hồn, đi vào thần điện, ngồi ở trên ghế, sương lạnh hiện đầy mặt cười, lẳng lặng nhìn chằm chằm vào Câu Hồn, Câu Hồn không nói gì, chính là ngồi xuống phía bên cạnh Vân Hiểu Nguyệt, rót một chén trà đặt vào trước mặt Vân Hiểu Nguyệt, áp lưng vào ghế dựa.

“Nguyệt Nhi, đả thương Tần Ngạo, ta tuyệt đối không hối hận, cho dù nàng vì hắn mà tự giận mình, lại không để ý ta, ta cũng không hối hận, bởi vì hắn đáng đánh đòn!”

Nhìn thẳng Vân Hiểu Nguyệt sau một lúc lâu, Câu Hồn nhẹ nhàng mà nói.

Vân Hiểu Nguyệt không có nói gì, chỉ là chau chau mày, ý bảo hắn nói tiếp, tay Câu Hồn nắm giữ tay Vân Hiểu Nguyệt, tình yêu từ trong mắt tràn đầy, ôn nhu nói hết:

“Ta yêu nàng, thật yêu thật yêu, cho nên ta ghen tị, ta thích ăn dấm chua, ta không thích người khác tới gần nàng, tên Tần Ngạo đó lúc trước đả thương nàng như thế, hiện tại lại mặt dày đi cầu nàng tha thứ, quấn quít làm phiền, thật sự là quá đáng.

Hôm nay hắn tỉnh, ta muốn hắn rời đi, hắn chết sống cũng không đi, ta nói này đó là ý của nàng, hắn còn không tin, nói ta gạt người, hừ, Câu Hồn ta mới khinh thường lừa hắn đó, sau đó chúng ta liền cãi nhau, hắn nói hắn là nam nhân đầu tiên của nàng, là phu quân danh chính ngôn thuận của nàng, lúc ấy ta liền giận điên lên, sau rồi cùng hắn đánh đố, tiếp theo liền đánh nhau, chuyện sau đó, nàng cũng biết!

Nguyệt Nhi, ta biết nàng không thích ta trong Hoàng cung đánh nhau, nhưng ta lại nhịn không được, thấy sắc mặt hắn đắc ý, lửa điên của ta liền xông ra, còn nói cái gì hắn yêu nàng, lúc trước cũng là bị bất đắc dĩ, chó má! Một nam nhân, không chỉ không bảo vệ được nữ nhân mình yêu thích, còn muốn đả thương nàng để đạt tới mục đích chính mình, loại yêu này, không cần cũng được!

Trong mắt của ta, cái gì cũng không quan trọng bằng Nguyệt Nhi, ban đầu là hắn đem giang sơn quan trọng hơn nàng, hiện tại nàng thành Nữ Hoàng không còn cách nào khác báo thù, cho nên ta đành phải xuất thủ, hiện tại đánh cũng đánh, người ta cũng làm bị thương, nàng nói nên thế nào phạt ta, ta đều nhận!”

Câu Hồn trong chốc lát nghiến răng nghiến lợi, trong chốc lát vẻ mặt ghen tuông, trong chốc lát tình thâm chân thành, trong chốc lát lại đáng thương… biểu tình đó, phong phú cực kỳ, nhìn hắn mà lửa giận trong lòng Vân Hiểu Nguyệt dần dần tan biến, tình yêu mạnh mẽ xuất hiện:

‘Câu Hồn của nàng, từ đầu đến cuối đều đặt nàng ở vị trí đầu tiên, nam tử như vậy, thế gian khó cầu, chuyện hôm nay cũng là vì nàng, hơn nữa, tên Câu Hồn này thích ăn dấm chua, tuy là đứng đầu một giáo chủ, nhưng con hồ ly này muốn cùng Hoàng Đế Tần Ngạo thách đấu nữa rõ ràng là có gì đó không bình thường ở đây, ý định khiêu khích này? Chỉ sợ không phải đơn giản như vậy, Tần Ngạo này, vì lưu lại, ngay cả khổ nhục kế đều sử dụng, chắc muốn giành được sự đồng tình hay sao? Chờ một lát, xem ta như thế nào vạch trần ngươi!’

“Câu Hồn, ta không giận chàng, bởi vì ta cũng thật yêu thật yêu chàng, chàng là nam nhân của ta, chàng làm chuyện gì đều bảo vệ ta, mà Tần Ngạo thân là Vua của một nước, ở Chu Tước chúng ta bị thương, thì mang đến rất nhiều phiền toái, chàng nha… . Quá xúc động, chân Tần Ngạo là dễ dàng đánh gãy như vậy sao? Được rồi ở chỗ này nghỉ ngơi một chút, lát nữa Viễn cùng Bằng Triển, Diệp trở về, các chàng cùng nhau đến ‘Tinh Điện’, được không?”

Đứng dậy ngồi vào trong lòng Câu Hồn, ôm cổ hắn hôn mang theo mãnh liệt, Vân Hiểu Nguyệt ôn nhu nói.

“Nguyệt Nhi… Ta yêu nàng chết mất, thực xin lỗi, ta về sau sẽ chú ý khống chế tính tình của mình, không cho nàng thêm phiền toái nữa!”

Câu Hồn mừng như điên ôm chặt Vân Hiểu Nguyệt, mắt đầy hạnh phúc, có chút áy náy nói.

“Biết thì tốt rồi, ta đi trước, chàng đổi bộ quần áo tắm rửa một cái, cả người thối lắm, nhanh đi!”

Xoa bóp khuôn mặt tươi cười của hắn, Vân Hiểu Nguyệt đứng dậy hướng ” Tinh Điện” mà đi.

Chương 8

Advertisements

3 comments on “Chương 007 đánh một trận tơi bời

  1. Pingback: Chương 006 không nghĩ yêu ngươi | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

  2. Pingback: Tuyệt Sắc Yêu Phi | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

  3. Pingback: Tuyệt Sắc Yêu Phi – Tuyết Thần Thiên Vũ Cung

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s