Chương 007: Chuyện cũ

Trên mặt Hàn Thành Hạo lộ ra một tia hồi ức, hồi tưởng lại:

“Lúc trước Hàn gia ta và Quân gia quan hệ thân thiết, thành lập quan hệ liên minh. Bởi vì Hàn gia trước Quân gia bất luận như thế nào cũng là không đủ cường đại, ở trước mặt gia tộc khác từ đầu đến cuối vẫn đều là tình thế không thuận lợi, mà sau khi chúng ta thành lập quan hệ liên minh, điểm này cũng có cải thiện. Vì khiến cho quan hệ hai nhà càng vững chắc, hai nhà chọn phương thức thông gia, lúc ấy tỷ tỷ của ta là Hàn Thành Tĩnh gả cho đương gia đang nổi bật trong Quân gia, tuấn tú lịch sự Quân Chính Hạo.”

Hàn Như Liệt lẳng lặng ngồi một bên nghe Hàn Thành Hạo nói, tuy rằng trước mắt hết thảy đều không có nói đến Đinh Thục Nghi, nhưng hắn lại biết điều này cùng Đinh Thục Nghi có can hệ lớn lao. Quân gia, khi hắn chưa ra đời liền đã biến mất trên thế giới, chưa từng nghĩ Quân gia cùng Hàn gia thế nhưng từng có quan hệ như vậy.

“Vốn tưởng rằng Thành Tĩnh sẽ đạt được hạnh phúc, cũng không từng nghĩ rằng gia tộc đem phương pháp như vậy đẩy nàng vào hố lửa. Điểm này sau này chúng ta mới biết được, Quân Chính Hạo thật là một nam tử vĩ đại, nhưng mà ngay lúc đó hắn đã có ý với người khác, mà một chuyện đám hỏi này đối với hắn mà nói không khác gì đả uyên ương, chính là bởi vì trong gia tộc tạo áp lực mà bị bắt thú Thành Tĩnh.

Nếu trước đó chúng ta biết, chúng ta nhất định sẽ không để cho Thành Tĩnh gả cho hắn. Thành Tĩnh cho đến nay đều thật nghe lời, đối với phu quân chưa từng gặp mặt trong lòng cũng như nữ tữ hoài xuân, ở Quân gia chịu khổ chưa từng chưa bao giờ nói cho chúng ta biết. Thẳng đến ngày đó, ta không có thông báo trước cho Quân gia, chuẩn bị ở xa lặng lẽ nhìn nàng, cho nàng một lần kinh hỷ cũng không từng nghĩ sẽ thấy được một màn như vậy……”

Nói đến đây, nắm tay Hàn Thành Hạo cũng không tự giác mà nắm lại thật chặt, trên mặt tràn ngập nồng đậm tức giận.

“Thành Tĩnh tại đấy làm chuyện hạ nhân, một nữ tử khác tên là Đinh Bội Văn cùng Quân Chính Hạo ngồi trên ghế thượng lời ngon tiếng ngọt. Ngày thường Thành Tĩnh luôn ăn mặc ngăn nắp mỹ lệ nay lại mặc đúng là loại áo tang vải thô, trên tay nàng lại mang theo máu tươi. Ta sững sờ ở sân đến khi cảnh ấy kết thúc, mà lại nghe đến nàng ta đối với Thành Tĩnh quát lớn, Thành Tĩnh lại một bộ dạng sớm đã thành thói quen. Hiển nhiên loại tình huống này đã thật lâu, mà chúng ta lại hậu tri hậu giác (không nghe không biết) vốn định Thanh Tĩnh là người Hàn gia, Quân gia tuyệt đối sẽ không bạc đãi nàng, không nghĩ đến chúng ta đều đã sai lầm rồi.

Lúc ấy người Quân gia đối với Hàn gia chúng ta có ý đồ. Cho nên Quân gia liền cho rằng Hàn gia dựa vào Quân gia hắn mới có đủ sức đứng vững, cho nên đối với Hàn gia chúng ta không cần phải để ý như vậy. Bọn họ cho rằng dù Hàn gia ta biết, cũng không dám đối với bọn họ có ý kiến gì, dù sao loại quan hệ này một khi vỡ tan thì hai mặt đối địch là Hàn gia chúng ta, mà bọn họ cũng dựa vào chuyện này mà hạ mã uy của chúng ta, ý đồ làm cho Hàn gia ta phụ thuộc vào Quân gia bọn hắn.”

Nghe đến mấy cái này, trên mặt Hàn Như Liệt cũng lộ ra tức giận, không nghĩ đến lúc trước thế nhưng phát sinh loại chuyện như thế này, bất quá hơn hai mươi năm nay địa vị Hàn gia hiện tại so với trước kia cao hơn nhiều lắm, như thế nào có thể phát triển nhanh như vậy? Xem ra cùng Quân gia khó thoát khỏi có can hệ. Còn có Quân Chính Hạo và nữ tữ họ Đinh, Hàn Như Liệt bật người liền nghĩ đến sữ tình nào đó có thể:

“Thục Nghi là hài tử của Đinh Bội Văn và Quân Chính Hạo?”

Hàn Thành Hạo gật đầu:

“Không sai.”

Chuyện này, Hàn Như Liệt chẳng những không thể hiểu được mà còn thêm nghi hoặc hơn:

“Đinh Thục Nghi đó chính là địch nhân của chúng ta! Như vậy vì cái gì còn muốn đem nàng cứu trở về, đối với nàng tốt như vậy?”

Thân là người Hàn gia, đối với thái độ Hàn gia đối nhân xử thế vẫn là thực hiểu biết, đối với địch nhân bọn họ tuyệt đối không có thiệ tâm như vậy!

Thấy Hàn Như Liệt đoán ra, Hàn Thành Hạo gật đầu:

“Không sai. Đinh Thục Nghi chính là hài tử của hai người bọn họ. Chúng ta chẳng đối với nàng tốt, mà là vì lợi dụng nàng.”

“Lợi dụng?”

Nghi hoặc của Hàn Như Liệt mới phai nhạt mới chút, không nghĩ đến gia tộc đối tốt với Đinh Thục Nghi sau lưng lại còn nhiều lý do như vậy, nói như thế là, mọi người hâm mộ Đinh Thục Nghi cũng thật đáng buồn.

Hàn Như Liệt đối với Đinh Thục Nghi không có chút thương hại, bất luận là lúc trước phụ mẫu ả ta đối với cô cô hắn làm hết thảy, hay là hiện giờ Đinh Thục Nghi đối với Ly nhi làm hết thảy, đều làm cho hắn không có lý do thương hại.

“Lúc sau ta trở về liền đem chuyên này nói cho trong nhà nghe, khi đó Hàn gia bắt đầu kế hoạch chuẩn bị đối phó Quân gia. Chính là hết thảy đều không có thực hiện, ở mặt ngoài giống như hết thảy đều không có phát sinh, rất bình thường, về Quân gia đối với Hàn gia có chút ức hiếp, tất cả mọi người yên lặng nhường nhịn, vì kế hoạch cuối cùng.

Khi chúng ta đem tai họa ngầm của gia tộc xử lý xong, cũng là ngày Hàn gia bộc phát. Quân gia vẫn luôn ức hiếp Hàn gia ta, chưa từng nghĩ đến chúng ta sẽ đột nhiên công kích bọn họ. Trong một khoảng thời gian ngắn, Quân gia loạn thành một đoàn. Đại chiến giằng co bảy ngày bảy đêm, Quân gia bị chúng ta tiêu diệt sạch sẽ. Quân gia hết thảy đều bị Hàn gia chúng ta nắm giữ, cũng là nguyên nhân khiến ngắn ngủi hơn hai mươi năm qua Hàn gia có thể biến hóa lớn như vậy.”

Trên mặt Hàn Như Liệt lộ ra vẻ khiếp sợ, chưa từng nghĩ tình hình sẽ là như thế. Hàn Thành Hạo tuy rằng nói ngắn gọn đơn giản, nhưng hắn lại biết ngay lúc đó cảnh tượng lại vô cùng thê thảm, ức hiếp của Quân gia đối với Hàn gia tuyệt đối không đơn giản. Trong lòng đối với Hàn gia lại càng thêm bội phục, đây là gia tộc của hắn, có thể ẩn nhẫn lâu như vậy chính là vì kế hoạch của bọn họ, chỉ vì điểm này liền đáng cho hắn bội phục.

Hiện giờ Hàn gia đã muốn trở thành gia tộc bên trong nhóm gia tộc thượng lưu, không còn có gia tộc muốn đắc tội với bọn họ.

“Vậy, Thành Tĩnh cô như thế nào?”

Hàn Như Liệt không khỏi ra tiếng hỏi, tuy rằng trong lòng đã đoán ra đại khái. Từ khi hắn có trí nhớ đến nay liền chưa từng nhìn thấy qua vị cô cô này, mới trước đây từ trong miệng người khác biết vị cô cô này đã từ thế.

Nghe vậy, Hàn Thành Hạo cũng lộ ra một tia thống khổ, trong mắt còn phiếm hồng:

” Trong lúc hai gia tộc chiến tranh được một lúc sau, ta liền tiến đến đón Tĩnh cô cô con, chưa từng nghĩ đã là chậm, đó cũng là nuối tiếc của cả đời ta. Vì không cho Quân gia phát giác, chuyện này ta không có nói cho Thành Tĩnh, thế cho nên nàng đã không kịp rời đi, đã bị Quân Chính Hạo giết, thời điểm ta đuổi tới liền nhìn thấy nàng ngã trong vũng máu, nhìn thấy ta đến, nàng nở nụ cười…… Ta không rõ, tại thời điểm loạn như vậy vì cái gì nàng có thể cười được, cười thoải mái đến vậy.”

Giọng nói của Hàn Thành Hạo khàn khan đi. Nhìn đến bộ dạng này của Hàn Thành Hạo, Hàn Như Liệt cũng biết tình cảm tỷ đệ bọn họ lúc đó tất nhiên là vô cùng tốt, nhiều năm qua như vậy chưa bao giờ nhìn thấy Hàn Thành Hạo lộ ra biểu tình như thế, thế cho nên hắn vẫn đều cho rằng Hàn Thành Hạo là lãnh huyết, chưa từng nghĩ còn có một mặt như vậy.

“Ta giết Quân Chính Hạo và Đinh Bội Văn, lúc ấy trong tay Đinh Bội Văn còn ôm một hài tử, thời điểm ta chuẩn bị giết nàng lại bị người trong tộc ngăn cản. Lý do là Quân gia tuy rằng nhiều tài nguyên đều ở nhà trong tộc, nhưng ở phía sau lưng núi bọn họ còn có giấu một bảo tàng, mà bảo tàng này chỉ có huyết mạch Quân gia mới có thể mở ra được, hơn nữa chỉ có thể để đối phương tự nguyện mở ra, bức bách cũng không dùng được.”

Lúc này Hàn Thành Hạo mới nói lí do chân chính.

“Cho nên người đem lưu Đinh Thục Nghi đến bây giờ chính là vì lý do này? Chính là người vì sao lại để cho con cưới nàng? Chỉ là để cho nàng cam tâm tình nguyện mở ra cũng đâu cẩn bồi dưỡng năng lực của nàng như vậy?”

Cho dù thế, tựa hồ cũng đâu cần hắn thú nàng ta chứ.

“Bởi vì thực lực của nàng càng mạnh càng có khả năng mở càng lớn. Nếu dưỡng nàng nhiều năm như vậy, đương nhiên không hy vọng bởi vì thực lực nàng không đủ mạnh để mở không ra. Nếu như sở liệu của chúng ta, bảo tang giấu trong chỗ kia nhất định có thần khí. Nhiều năm qua như vậy chúng ta đã thử qua nhiều phương pháp, nhưng chính là không được. Hiển nhiên đối với bảo tàng được giấu của Quân gia là tìm mất rất nhiều công phu, hết thảy đều phải có Đinh Thục Nghi. Về phần cho con cưới Đinh Thục Nghi bất quá là một cách ngụy trang, như vậy nàng mới chân chính cam tâm tình nguyện cũng sẽ không có nghi hoặc bất cứ cái gì, nhưng là Thục Nghi từ nhỏ liền chung tình với con. Biết được điểm này sau ta cảm thấy được như vậy cũng không tệ, con là con ta càng thêm đáng tín nhiệm. Chỉ cần Thục Nghi đem bảo khố giấu trong thất mở ra, thì cũng là thời điểm mệnh của nàng kết thúc.”

Nghe xong hết thảy lời của Hàn Thành Hạo, sau lưng Hàn Như Liệt cũng toát hết mồ hôi, đây là một cái âm mưu dài hơn hai mươi năm! Đồng thời cũng cảm thấy đáng buồn thay cho Đinh Thục Nghi, hắn phát hiện ra hắn cũng cảm thấy đáng buồn.

“Phụ thân, vậy người có từng nghĩ nếu ta thích Đinh Thục Nghi, vậy phải làm sao bây giờ?”

Chẳng lẽ hắn trong lòng của người chỉ là một quân cờ?Sắc mặt Hàn Thành Hạo lạnh lùng:

“Nếu như vậy, ta sẽ không đem kế hoạch nói cho con, như vậy ở trong mắt con thì Đinh Thục Nghi chết là do bị bệnh nan y. Liệt nhi, thân là Thiếu chủ gia tộc, lúc nào cũng phải thời thời khắc khắc suy nghĩ vì gia tộc. Hiện giờ con còn chưa đủ hiểu trách nhiệm của một gia chủ, muốn bảo vệ những người khác tiên quyết con phải có đủ thực lực, mà gia tộc cũng là một phần thực lực của con. Trong gia tộc người mơ ước vị trí Thiếu chủ không phải ít, người trong gia tộc cũng là người thân của con, nếu gia tộc không cường đại, ngay cả người con yêu thương cũng không bảo hộ được.

Ta biết con thích Mộ cô nương, hiện tại ta cũng không phản đối các con bên nhau. Nhưng là người phải rõ ràng một chút, nếu thế lực của con không đủ cường, con làm sao có thể ngăn cản thế lực của nam tử khác được sao?”

Trong lời nói cảnh báo bình thường của Hàn Thành Hạo giống như là đem Hàn Như Liệt thức tỉnh, đích xác, nếu hắn không phải là Hàn gia Thiếu chủ, như vậy làm thế nào giúp Chỉ Ly đối phó Lôi gia và Bạch gia? Hắn vậy mà suy nghĩ có chút thật là đơn giản.

Nhìn thấy biểu tình Hàn Như Liệt, Hàn Thành Hạo biết hắn ta đem lời hắn nói mà nghe lọt, tiện đà nói:

“Hiện tại con phải nghĩ xem làm như thế nào để mở ra bảo khố giấu trong thất ở Tây Vân Sơn, nếu con làm được, những âm thanh khác trong gia tộc cũng sẽ tiêu thất.”

Hàn Như Liệt cũng lâm vào suy nghĩ trong lòng, thật lâu cũng không nói chuyện.……

Mộ gia.

Từ sau khi Mộ Chỉ Ly rời khỏi, Hiên Viên Long không dám chậm trễ Mộ gia, tất cả gia tộc trong nước, không thể phủ nhận thế lực của Mộ gia là yếu nhất, mà trong năm người thì tiềm năng của Mộ Chỉ Ly là tốt nhất. Hắn không biết khi nào thì Mộ Chỉ Ly sẽ trở về, hiện tại là giúp Mộ gia nuôi dưỡng thế lực. Đợi thời điểm Mộ Chỉ Ly trở về, tất nhiên sẽ cực kỳ vừa lòng.

Thiên Thăng quốc đại gia tộc không ít, giúp Mộ gia nuôi dưỡng thế lực lớn lên cùng lắm cũng không có gì, như vậy có thể lấy được cảm tình tốt với Mộ Chỉ Ly, khoản mua bán này chính là cực kỳ lời a.

Lúc này, Mộ gia là một mảnh cảnh tượng bận rộn, tất cả mọi người đem đồ vật này nọ sắp xếp lên xe. Gia tộc Mộ gia bọn họ cũng không khăng khăng với Thành Thiên La nho nhỏ, bọn họ phải mang cả gia tộc đến Hoàng Thành! Chính chuyện này làm cho Mộ gia vui sướng một khoảng thời gian, bọn họ ai cũng không từng nghĩ đến bọn họ có thể trong lúc sinh thời mà đem gia tộc chuyển đến Hoàng Thành. Phải biết rằng gia tộc có thể đứng ở Hoàng Thành không có chỗ nào mà không phải gia tộc có thế lực mạnh mẽ, so sánh với bọn họ mà nói thì thực lực của gia tộc Mộ gia yếu kém hơn nhiều, bất quá cũng có thể đoán được một chút đó là Mộ gia bọn họ cũng sẽ trong một thời gian ngắn ngủi bên trong sẽ cường đại hơn nhiều.

Thời điểm lần này Mộ Chỉ Ly trở về vì gia tộc mang đến nhiều tài nguyên đủ để bọn họ bồi dưỡng ra không ít đệ tử tốt. Tất cả mọi người đều biết bọn họ có thể đến Hoàng Thành nguyên nhân là Mộ Chỉ Ly, nếu không đời này Mộ gia bọn họ sợ là đều không có hy vọng.

Tuy rằng không biết đến tột cũng môn phái kia có bao nhiêu cường đại, nhưng là từ thái độ của Hoàng thất bọn họ liền có thể nhìn ra được. Hiện tại Mộ Chỉ Ly tiến gần môn phái đó là có thể được chiếu sáng đến vậy, nếu tương lai Mộ Chỉ Ly ở trong môn phái có thể lấy được thành tích tốt, kết quả kia tất nhiên là lại càng không phải nói.

Mộ gia gia chủ cùng các trưởng lão thường xuyên nói với nhóm đệ tử về chuyện tình của Mộ Chỉ Ly, hiện giờ Chỉ Ly là nhân tài kiệt xuất nhất gia tộc bọn họ, hơn nữa cũng là người vì gia tộc cống hiến nhiều nhất. Nếu không phải có lời của nàng, hiện giờ hết thảy đều là lời nói suông. Bọn họ vẫn sẽ là một gia tộc nho nhỏ ở Thành Thiên La thôi.

Đệ tử Mộ gia đều đem tên Mộ Chỉ Ly ghi nhớ trong đầu, tuổi lớn hơn một chút đều nhớ rõ hết thảy về Mộ Chỉ Ly, nhất là đối với chí khí của Mộ Chỉ Ly càng thêm bội phục, mà tuổi nhỏ hơn gấp bội thì thường xuyên nhắc đến muốn hướng đến Mộ Chỉ Ly học hỏi, tương lai trở thành người giống như Mộ Chỉ Ly, làm gia tộc vẻ vang. Mộ Chỉ Ly tuy là li khai Mộ gia, nhưng là cơ hồ mỗi ngày đều xuất hiện trong miệng mọi người. Đúng vây, hết thảy cảm ơn Mộ Chỉ Ly, người Mộ gia cũng cảm ơn Mộ Chỉ Ly đã làm cho bọn họ hết thảy.

Hoàng thất tất nhiên không cần phải nói, Nguyễn gia và Mộc gia đều tiến hành trợ giúp Mộ gia. Mộ gia cũng không biết bốn người bọn họ là bởi vì Mộ Chỉ Ly mới có đủ khả năng tiến vào Thần Quyết Cung, mà Mộc gia và Nguyễn gia cũng biết, cho nên đối với Mộ gia bọn họ cũng phải giúp. Nếu không phải là bọn họ, gia tộc bọn họ cũng không thể càng thêm cường thịnh. Sau một phen tiếp xúc, hai gia tộc cũng biết Mộ gia không biết chuyện lần này, đối với sự trợ giúp của bọn họ thì có vẻ vô cùng ngạc nhiên, sau một phen tìm hiểu cũng biết là bọn họ căn bản không biết gì hết, nếu không hiện tại cũng không có thái độ cảm kích như vậy.

Biết được điểm này, Nguyễn gia và Mộc gia đối với Mộ Chỉ Ly càng cảm kích hơn. Bọn họ đều là gia tộc có mặt mũi, tất cả mọi người đều cho rằng Nguyễn Ngọc Hành và Mộc Thiên Nam là dựa vào thực lực của chính mình mà đi vào, mà bọn họ dù muốn giải thích cũng không mở miệng được, nếu là Mộ Chỉ Ly đem chuyện này, truyền ra tin tức, cục diện của bọn họ sẽ có chút xấu hổ. Hiện tại biết nàng căn bản cũng không nói gì ra, không thể nghi ngờ là vì bọn họ mà lo lắng. Có thể làm được điểm này, bọn họ lại đối với Mộ Chỉ Ly không cảm kích?

Mộ gia lại còn cho rằng hai gia tộc là bởi vì hai đứa nhỏ cùng một chỗ tu luyện, quan hệ rất tốt, cho nên mới giúp đỡ bọn họ, trong lúc nhất thời đối với bọn họ vô cùng cảm kích.

Thần Quyết Cung.

Mộ Chỉ Ly đối với biến hóa của gia tộc một chút cũng không biết, hiện tại nàng đang cùng Thiên Nhi, A Vũ cùng với Bụi Thái Lan đi đến Điện Chu Tước. Nếu Bụi Thái Lang đã đột phá thành công, bọn họ liền có thể xuất phát, dù sao cứ ở mãi nơi này cũng không tốt, thương thế của nàng cũng đã muốn khỏi hẳn.

Ở Thần Quyết Cung hơn hai tháng, tuy rằng biết bộ dạng của bốn chủ điện nhưng chưa từng đi vào, trong lòng cũng có chút tò mò. Tất cả mọi người đều hy vọng có thể vào chủ điện tu luyện, chính là không biết chủ điện cùng phân điện có gì khác nhau.

Lúc trước, thái độ của Thiên Nhi và A Vũ biểu lộ là nhất định phải cũng Mộ Chỉ Ly tu luyện ở một chỗ, thực hiển nhiên Mộ Chỉ Ly tuyệt đối không cùng bọn họ phân ra mỗi người tiến vào một điện tu luyện, cho nên Điện chủ điện Chu Tước Phong Hàn cũng trực tiếp để cho bọn họ cùng tiến vào chủ điện tu luyện. Cũng là cho Mộ Chỉ Ly nhân tình, vì biểu hiện của A Vũ và Thiên Nhi cũng không sai biệt lắm, nhất là Thiên Nhi, tiến vào chủ điện cũng thực là bình thường!

“Ngu lang, thấy được đi, những người khác đã sớm đi điện Chu Tước đưa tin, bởi vì người liền kéo dài đến hiện tại.”

Thiên Nhi nhìn thấy, ở bên cạnh Bụi Thái Lang đắc ý lên tiếng nói. Một đường đi tới, không ít người đều đem tầm mắt dừng trên người Bụi Thái Lang, một con sói màu vàng như vậy nghĩ muốn cho người ta không chú ý cũng khó, huống chi trên người còn tản mát ra một hơi thở khiến cho không ít người đều có thể cảm nhận, yêu thú đạt tới loại thực lực này cũng không đơn giản.

Bụi Thái Lang đang rất đắc ý nghe thấy lời nói của Thiên Nhi, tươi cười cũng thu liễm lại:

“Không như vậy như thế nào lại biểu lộ rõ đặc thù của chúng ta, ngươi ngốc long này như thế nào một chút sách lược cũng đều không hiểu?”

“Sách lược? Da mặt ngươi cũng thật đủ dày, như vậy mà ngươi cũng có thể nói ra được?”

“Ta nói chính là sự thật, đương nhiên xuất khẩu nói ra. Ngươi đừng nói ta, chính ngươi cũng không phải đang đắc ý sao? Ta nói cho ngươi, bộ dạng ngươi không xinh đẹp như chủ nhân, có cái gì tốt mà đắc ý.”

“Nhưng so với ngươi một cái đầu thú đều tốt hơn!”

Thiên Nhi khó chịu, Bụi Thái Lang thế nhưng nói nàng không đẹp!

Nghe vậy, Bụi Thái Lang cũng ngầm bực:

“Rất nhanh sẽ không đúng rồi, ngươi chờ coi!”

Nó nhất định phải cố gắng tu luyện, sớm một chút đột phá Thiên Huyền Cảnh. Không cho ngốc long này thấy diện mạo anh tuấn sẽ không bỏ qua nàng!

“Nhanh đến, các ngươi cũng đừng cãi.”

Mộ Chỉ Ly nhìn thấy điện Chu Tước phía trước nói, lúc càng đến gần Chu Tước điện, nhìn thấy càng nhiều người. Hiển nhiên mọi người đều nhận biết được Mộ Chỉ Ly, thời điểm So Quý chấm dứt so với bây giờ bất quá cũng chỉ mới có bảy ngày, thoạt nhìn Mộ Chỉ Ly tựa hồ như không có cái gì không bình thường? Lúc trước bọn họ thấy rõ ràng thương thế mà Mộ Chỉ Ly chịu cũng không nhẹ, đã có thể xem như là ngoại thương nghiêm trọng cũng không phải bảy ngày là có thể khỏi hẳn a.

Tất cả mọi người có chút nghi hoặc, tốc độ khôi phục như thế này khiến cho người ta cảm thấy kinh hãi. Hơn nữa bọn họ nghe nói về sau cũng không có dược sư tiến đến giúp Mộ Chỉ Ly chữa trị, hiển nhiên hết thảy đều là do Mộ Chỉ Ly tự nàng chữa trị, chuyện này cũng không phải là cường hãn bình thường a.

“Uyển Vận kia hiên tại còn nằm trên giường đấy, Mộ Chỉ Ly này thế nhưng một chút đều không có việc gì, chênh lệch không khỏi có chút quá.”

“Cho dù nàng bị thương so với Uyển Vận nhẹ hơn cũng không có đạo lý trong thời gian nhanh như vậy thì tốt rồi, ngươi xem khuôn mặt hồng nhuận của nàng làm sao nhìn ra được là một người bị thương nặng?”

“Vậy ngươi nói y thuật của nàng đạt đến trình độ nào? Thực nhìn không ra nàng cũng là một dược sư!”

“Ngươi nhìn kìa, ngươi xem kim lang ở phía sau Mộ Chỉ Ly, chúng ta chưa bao giờ nhìn thấy qua a……”

Chương 008

Advertisements

2 comments on “Chương 007: Chuyện cũ

  1. Pingback: Chương 006: Lựa chọn | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

  2. Pingback: Y Thủ Che Thiên | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s