♓ 01 : Bắt Đầu Cuộc Sống Mới

Kim Ngọc Hoàng triều.

Vào lúc sáng sớm, trời vừa tờ mờ sáng, hành lang trước Hoàng cung đứng đầy người, từng trận mùi hoa phiêu tán trong không trung, trừ bỏ quân đội đứng đầu ra, phía sau là trong ba tầng, ngoài ba tầng tất cả đều là quân đoàn nữ tử đặc biệt dậy sớm.

Mặc kệ là thiếu nữ vừa cập kê hay là nữ tử qua thành thân, liền ngay cả nhóm thiếu phụ đã kết hôn đều giống nhau, trang phục trang điểm cầm trong tay một lẵng hoa, bên trong đựng các loại hoa thơm, đứng ở sau binh lính nghểnh cổ một mặt chờ đợi nhìn đường.

Các đại thần lục tục vào triều thấy trận trận như vậy, ào ào ra roi thúc ngựa không dám lưu lại. Đã đem một vài lão quan nhân gần thiên mệnh chi năm003 nhìn đám người chật chội bên đường, không nhịn được lắc lắc đầu.

“Ai, vật đổi sao dời a!”

Loáng thoáng xa xa bắt đầu xuất hiện xôn xao, một chiếc xe ngựa chậm rì rì chuyển động lại đây, bốn phía tám binh lính cao lớn cưỡi tuấn mã dáng người khôi ngô, liền ngay cả xa phu thoạt nhìn cũng không giống người thường, xuyên qua lụa mỏng của màn xe mơ hồ nhìn thấy thân ảnh bên trong xe ngựa là một nam tử tuấn gầy.

Gió nhẹ nhẹ nhàng phất động sa mỏng, rõ ràng lộ ra diện mạo nam tử ngồi ở trong xe ngựa, khuôn mặt trắng nõn, ngũ quan tinh xảo tuấn mỹ, tóc dài đen thùi cẩn thận búi lên, dây cột tóc xanh ngọc cột nhẹ cố định, con ngươi đen thâm thúy lại mang sương mờ, khóe miệng tiếu tựa phi tiếu004, cho dù chính là lộ ra dung nhan kinh hồng thoáng qua như vậy cũng đủ khiến cho quân đoàn nữ tử hai bên đường phát ra thét chói tai cùng tiếng reo hò liên tiếp, cùng theo mà đến là đầy trời mưa cánh hoa, hoa rụng rực rỡ xem ra đẹp không sao tả xiết.

“Ngọc Vương gia! Ngọc Vương gia!”

“Thiên a! Ngọc Vương gia hôm nay vẫn là ngọc thụ lâm phong như vậy, ta sắp hôn mê!”

Quân đoàn nữ tử phía sau thực kích động, binh lính phụ trách làm tường người phía trước cũng không chịu nổi, không chỉ muốn liều mình ngăn trở đám người càng ngày càng kích động, còn phải cẩn thận không thể làm đả thương người, dù sao quân đoàn nữ tử điên cuồng này có khả năng có nữ nhi của vị nào quan lớn phú thương nào đó.

Trước đây từng có một lần bởi vì đám đông quá mức mãnh liệt, một binh lính nào đó không cẩn thận đẩy ngã một thiếu nữ dáng người có chút gần yếu, ai biết hòa ra đó là cháu gái của Đài ngự sử, ngày hôm sau, binh lính kia liền xui xẻo, không chỉ trước mặt mọi người xin lỗi, từ đó cũng đừng hòng thăng quan tiến chức.

Ngay tại giữa một mảnh hỗn loạn, xe ngựa cấp tốc từ trong đám người xuyên qua mà đi, dẫm lên hoa thơm, còn có tiếng nữ tử thỏa mãn thở dài.

Xe ngựa sau khi thuận lợi vào cửa cung, quân đoàn nữ tử không bao lâu cũng tản ra, bọn lính cực kì lão luyện cầm lấy dụng cụ quét dọn chuẩn bị tốt từ trước, dọn tàn hoa trên đất.

“Ai – mỗi lần Ngọc Vương gia vào triều luôn một đoàn hỗn loạn, thật không biết các cô nương này đó thế nào người người đều có thể dậy sớm như vậy, hái hoa vung lên cho Ngọc Vương gia?”

Một tên binh lính tuổi còn nhỏ vừa quét rác vừa than thở.

Một binh lính khác cho hắn một ánh mắt xem thường, tức giận nói:

“Đây là hâm mộ hay là ghen tị a? Chờ ngày nào đó ngươi có thể giống Ngọc Vương gia đầu thai tốt, từ nhỏ làm Vương gia, có năng lực cùng đầu óc tốt lại không màng danh lợi xem, ngươi cũng không cần sầu liền sẽ có cô nương dậy sớm đến giúp ngươi vung hoa, cho dù ngươi yêu cầu vung bạc cũng có thể vung chết ngươi!”

Binh lính nhỏ tuổi sờ sờ mặt, tự giễu cười cười.

“Còn vung bạc sao! Đời này ta thấy ta chỉ có mệnh ở đây dọn hoa.”

Đối thoại của hai người khiến cho binh lính xung quanh một trận cười phụ họa thật to, cũng đưa tới chú ý của trưởng quan.

“Bên kia! Ở đó mà bậy bạ nói bừa cái gì, còn không mau dọn dẹp lại sạch sẽ!”

Ra lệnh một tiếng, vài người nói chuyện phiếm vội vàng cúi đầu tán đi, gia tăng động tác quét dọn, ngẫu nhiên ngẩng đầu nhìn cửa cung, thở dài thở ngắn vài tiếng.

‘Ai – thường thường đều là nam nhân, tại sao lại khác xa nhau như vậy?’

= = = = = = = = = = ta là dải phân cách bé nhỏ = = = = = = = = =

Sau giữa trưa ánh mặt trời nhẹ nhàng rơi ở trong rừng cây, buồn bực mà quấn quanh cổ thụ. Trên đất kỳ hoa dị thảo thi nhau mà đâm chồi nẩy lộc, thỉnh thoảng có một vài tiểu thú nhảy lên chui xuống.

Nhưng kỳ quái là, mặc kệ hoa cỏ cùng dã thú đều tự động cách một khối hình tròn một khoảng, làm cho gian nhà gỗ kia thoạt nhìn càng thêm quái dị mà đơn độc.

Nhà gỗ thực đơn sơ, đơn giản gồm ba phòng một sảnh cộng thêm một cái hậu viện. Mà trong nhà gỗ một cánh cửa sổ luôn lóng lánh ánh sáng kỳ quái, thậm chí còn màu sắc bất thường từ bên trong thoát ra, làm cho nơi thâm sơn cùng cốc vốn cũng đã rất ít nhân tiếp cận, càng làm cho người ta sợ hãi.

Lại nói kỳ cảnh như vậy là từ hai tháng trước bắt đầu, do một nữ nhân nào đó nói là muốn ẩn cư trong núi mà tạo thành.

Liễu Bình Lục cùng hai cái tỷ muội từ Thiên Quang thành tách ra xong, lập tức mướn chiếc xe ngựa ra khỏi cửa thành hướng phía nam mà đi, chỉ tùy ý phân phó xa phu một câu hướng nơi nào hẻo lánh chạy đi, đi đến không lộ mới thôi.

Vì thế, cuối cùng đi tới một chỗ giao giới Kim Ngọc Hoàng triều cùng Phi Phượng vương triều tên là chân núi “Thương Hoa Sơn”.

Dựa theo xa phu cùng với tin tức hỏi thăm từ khách điếm dưới chân núi biêt được, ngọn núi này không cao, nhiều lắm ba trăm trượng005 cao, nhưng là trong núi chướng khí tràn ngập, có nhiều mãnh thú, cho nên cho tới bây giờ cũng chưa người nào dám lên núi, giống như bình chướng tốt nhất giữa hai quốc gia.

Lúc chưởng quầy khách điếm nghe nói nàng một nữ tử thoạt nhìn nũng nịu…… À không, phải nói âm trầm u ám muốn lên núi, còn không ngừng nhắc nhở nàng trên núi này rất nguy hiểm, cực lực muốn ngăn cản.

Chẳng qua Liễu Bình Lục vừa nghe hắn nói như vậy lại càng vui vẻ đây! Ngược lại đóng gói rất nhiều đồ ăn, chuẩn bị cho nàng cùng với thị vệ Hằng Tinh ăn vào một viên thuốc, ngựa không dừng vó lên núi.

Nói đến sự tồn tại của thị vệ này, cũng chỉ có một câu “Mèo mù đụng phải chuột chết” liền có thể hình dung.

Nhớ ngày đó nàng cùng Sơ Bạch, Tình Đan từ hải vực chạy ra, liền đến một nơi xem như là bến để cập bờ.

Vốn tưởng rằng nàng là đến trên đảo không người nào đó, không nghĩ tới lên bờ không bao lâu, liền gặp được hai hắc y nhân đánh nhau, các nàng vốn chính là yên lặng xem xét, nào biết hai hắc y nhân bị đâm trúng một kiếm sau, lưỡng bại câu thương trọng thương ngã xuống đất.

Chuyện này vốn cũng không liên quan các nàng, nhưng là Sơ Bạch cùng Tình Đan cứng rắn muốn nàng tiến lên giúp hai hắc y nhân trị liệu, các nàng hai người nhặt được trên mặt đất hai mặt kim bài. Không nghĩ tới, lần vừa nhặt vừa cứu này nhưng lại thay bọn họ tìm được rồi bảo tiêu tùy thân miễn phí.

Hóa ra hai hắc y nhân kia là phó khôi một tổ chức tên là Tam Sắc Lâu, lần này so đấu đó là tranh đoạt lệnh bài tiền nhiệm lâu chủ lưu lại, hai mặt kim bài hợp nhau mới là một lệnh bài hoàn chỉnh, mà ai có được, ai chính là lâu chủ Tam Sắc Lâu.

Cái gọi là Tam Sắc Lâu là một tổ chức tình báo, thế lực không tầm thường, bên dưới cũng có hơn vạn thám tử.

Lúc này các nàng mới biết rõ ràng, ba người hóa ra xuyên không đến thời không không biết tên, hơn nữa thời không này cũng không phải triều đại các nàng biết rõ, lịch sử nơi này ước chừng ngang với đời Đường hay Tống.

Đối với các nàng mà nói, kỳ thực chính là “Cổ đại”không hơn không kém.

Ân tình các nàng nghĩa hiệp “Cứu trị”, cùng hai hắc y nhân định ra ước định, để cho các nàng lên làm lâu chủ Tam Sắc Lâu một năm, là muốn bằng lực lượng Tam Sắc Lâu, tìm kiếm phương pháp trở lại hiện đại.

Bất quá một năm này muốn trôi qua thế nào đây? Đoàn người cảm thấy thoải mái là tốt rồi.

Mà nàng, Liễu Bình Lục, chỉ cầu có thể im lặng vượt qua một năm này, làm cho nàng tận tình làm thí nghiệm cùng cơ quan của nàng.

Nàng cùng Hằng Tinh hai người lên núi xong, nhìn thấy nhà gỗ này đột ngột tọa lạc tại một vùng đất bằng, cũng không chờ Hằng Tinh đi trước xem xét, nàng trái lại tiêu sái006 đi vào.

Hằng Tinh nhìn kỹ, mồ hôi lạnh liên tiếp rơi.

Bởi vì bên ngoài nhà gỗ nhưng lại bày một bát quái sinh tử trận cực kỳ hiểm yếu, người bình thường nếu không biết giải, tám, chín phần mười tuyệt đối đi không được, mà chủ tử của nàng thế nhưng dùng thái độ tùy ý dạo phố liền đi dạo qua như vậy.

Mà này chính là điều bắt đầu nàng giật mình, chuyện kế tiếp đã xảy ra lại là làm cho nàng kinh ngạc ngay cả miệng rớt tìm không thấy hàm dưới.

Căn cứ tin tức tình báo phỏng đoán thì nhà gỗ này vô cùng có khả năng là nơi ẩn cư của ‘ thần y quái thủ ’. Trước không cần nhắc tới cái gì là bát quái sinh tử trận, trong phòng lại có rất nhiều chai chai lọ lọ đều là thần đan thần dược, càng không cần nói vô số bản chép tay của rất nhiều cơ quan trận pháp. Chỉ cần một thứ xuất hiện trên giang hồ thôi cũng nhất định là chí bảo khiến người ta điên cuồng mà đoạt lấy.

“Tiểu…… Tiểu thư…… Này……”

Hằng Tinh lắp bắp nhìn Liễu Bình Lục, liên tiếp kinh hỉ làm cho nàng thật sự không thể bảo trì bình tĩnh.

Nhưng biểu cảm Liễu Bình Lục không có gì biến hóa, nàng cẩn thận nhìn trong nhà gỗ.

Có hảo vật gì hay không nàng còn muốn lọc một chút, dù sao cái gọi là kỳ trân dị bảo nàng xem cũng không ít.

Mơ hồ dạo quanh một vòng, nhưng thật ra ngoài dự kiến nàng phát hiện rất nhiều vật phẩm nàng có thể dùng làm thí nghiệm, được thông qua dùng hẳn là có thể xem như miễn cưỡng, còn có một ít vị thuốc cũng không kém, mặc kệ là dù là ít người hay tập thể thì độc này cũng có tác dụng, phi thường tốt!

Gật gật đầu, nàng vừa lòng lộ ra nụ cười nhợt nhạt, làm cho Hằng Tinh thiếu chút nhìn mắt choáng váng.

‘ Chủ tử trên người luôn bao phủ một tầng bụi thế nhưng nở nụ cười?’

“Chủ…… Chủ tử?”

Liễu Bình Lục đối với phản ứng của nàng là lơ đễnh, vừa lòng gật đầu nói:

“Được rồi, về sau đây là nơi ở của chúng ta, đi thu thập một chút, xuống núi lần nữa mua một ít đồ dùng hàng ngày đi!”

Nàng nói rõ thật sự tùy ý cũng thực thổ phỉ, làm cho Hằng Tinh nghe lập tức mặt khổ.

“Chủ tử…… Đây chính là chỗ ở của thần y quái thủ a……”

“Vậy thì thế nào?”

“Ở lại trong ngà người ta không phải là quá……”

Hằng Tinh dè dặt cẩn trọng nói.

“Thời điểm vừa rồi chúng ta vào ngươi cũng thấy thôi, trong phòng cùng xung quanh tro bụi đều thật dày một mảnh, đại biểu nơi này đã thật lâu không có người ở. Huống chi, y theo tình báo Tam Sắc Lâu thu được, ngươi hẳn là biết vị đại danh đỉnh đỉnh thần y quái thủ này hiện tại ở nơi nào đi?”

Thật vất vả tìm được nơi nhất vừa lòng, Liễu Bình Lục mới không tính dễ dàng buông tha cho.

“Ách…… nghe nói tựa hồ thời điểm lão tiền bối ở một chỗ sơn cốc hái thuốc phát sinh ra ngoài ý muốn, sau đó ở nơi đó ‘Định cư’.”

Bị thương định cư là cách nói khách khí, nói trắng ra là vị tiền bối kia đi tong ngoài ý muốn, nói không chính xác đã ở đỉnh núi nào đó mà vùi cốt.

Vừa nghe nàng nói như vậy, Liễu Bình Lục càng thêm đương nhiên nói:

“Cho nên, đã là vị lão tiền bối kia sẽ không về đến, chúng ta lại cần một gian phòng ở, này không phải vừa vặn sao?”

Nói không lại nàng, Hằng Tinh đành phải bất đắc dĩ thỏa hiệp, bắt đầu thu thập phòng ở.

Lúc nàng xuống núi đi mua đồ, không nhịn được trong lòng lẩm bẩm, nàng rốt cuộc là tới làm thị vệ hay là làm nha hoàn a?

Đem phòng ở quét dọn, Liễu Bình Lục ngồi ở ghế tựa ngoài nhà gỗ nghỉ ngơi, nhìn núi cao xanh biếc, gió lạnh nhẹ thổi qua, rất thích ý, nàng thỏa mãn thở dài, thần sắc u ám trên mặt cũng biến mất.

Sinh sống tại tân thế giới này sẽ như vậy bắt đầu…

Giữa cây cối, một nam tử sắc mặt tái nhợt cao gầy chạy bước chân hoảng loạn, trên mặt xinh đẹp như hoa đào phiếm bạc, trên má hiện lên đỏ ửng mất tự nhiên.

Hắn là người được mọi người ở Kim Ngọc Hoàng triều gọi là Ngọc Vương gia, cũng bị gọi là Đào hoa Vương gia Ngọc Tương Nho.

Hắn vài lần dường như muốn chống đỡ không được mà ngừng lại, nhưng là vừa nghĩ đến truy binh phía sau có thể đuổi tới khiến cho hắn không thể không cắn răng tiếp tục đi về phía trước.

Trên đầu vai cắm một mũi tên, tên cắm vào vạt áo trắng làm loan lổ vết máu.

Ý thức của hắn bắt đầu mơ hồ, chỉ bằng chút chí lực cuối cùng tiếp tục đi về phía trước.

Hắn không biết rốt cuộc là ai, lại là vì cái gì muốn đẩy hắn vào chỗ chết, nhưng hiện tại không phải thời điểm suy nghĩ chuyện này, hắn trước phải tìm được một nơi an toàn.

Hắn cũng hoàn toàn không biết phương hướng, chính là luôn luôn đi phía trước – bỗng dưng, chân dẫm vào khoảng không, cả người không khống chế được hướng đường dốc bên cạnh, hai tay hắn vô lực, căn bản không thể ngăn cản việc bị đổ xuống, liền như vậy rơi vào trong sơn cốc.

Hắn nhắm chặt hai mắt, chau mày, trong đầu suy nghĩ cuối cùng là – hắn không cam lòng, không cam lòng cứ chết đi như vậy……

Vừa điều phối đan dược tài liệu, vừa ghi lại kết quả thí nghiệm xong, Liễu Bình Lục duỗi thân mình, dự tính ra ngoài dạo dạo.

Lúc này vì nghiên cứu vị dược phẩm này, nàng ngốc ở trong nhà gỗ ngay cả mấy ngày chưa từng ra cửa, nếu không còn có Hằng Tinh chuẩn bị những thứ cần cho cuộc sống của nàng, nàng sợ là đã sớm chết đói.

Đi ra tiểu sảnh, nàng nhìn đến một tấm giấy dán trên tường, là Hằng Tinh trước khi xuống núi mua đồ lưu lại. Nàng tiếp theo đi đến bên cạnh bàn, cầm cốc nước, hướng hậu viện đi đến.

Đi đến cổ đại sau không thể không nói, hoàn cảnh sinh hoạt phẩm chất thực sự tốt hơn rất nhiều, ít nhất nước uống ngọt lành ngay tại suối phía sau nhà nàng, tiện không nói, so với hệ thống cấp nước còn sạch sẽ hơn.

Đi đến hậu viện chuẩn bị múc nước, lại phát giác hôm nay nước lại có điểm đỏ kỳ dị?

Nàng thoáng nhíu nhíu mày, nhấc chân hướng ngoài trận đi đến, nguồn nước suối này ở ngoài trận, không phải là bị cái gì gây ô nhiễm chứ?

003 : đến tuổi gần đất xa trời ớ mà 😀

004 : cười mà như không

005 : nó nằm trong các đơn vị đo độ dài cổ theo hệ thập phân dựa trên một cây thước cơ bản. Một trượng = 10 thước = 4,7 mét . Ở đây là 1410 mét.

006 : phóng khoáng, phiêu dật, thanh cao thoát tục, thảnh thơi không vướng bận.

Chương 02

Advertisements

2 comments on “♓ 01 : Bắt Đầu Cuộc Sống Mới

  1. Pingback: Ngự Vương Gia | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

  2. Pingback: Tiết Tử | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s