Chương 111 nói hết chân tình

Ở thư phòng cùng Bạch Bằng Triển, đám người Tư Đồ Viễn tỉ mỉ thương nghị một phen, đem tất cả khả năng đều tính đến.

Sau khi an bài xong, Vân Hiểu Nguyệt trở lại phòng ngủ nhưng vận mệnh lại trốn không thoát bị một sắc hồ ly nào đấy đói khát đã lâu rồi mà đem ăn sạch vào bụng, cũng may Tư Đồ Viễn cùng Bạch Bằng Triển săn sóc, không có gia nhập chiến đoàn, nếu không, Vân Hiểu Nguyệt phỏng chừng bản thân một buổi tối đều không cách nào ngủ!

Sáng sớm tỉnh lại, đã nhìn thấy một đôi mắt hồ ly sáng lấp lánh, gương mặt thỏa mãn, một chớp cũng không chớp đang nhìn nàng, hồi tưởng tối hôm qua hồ ly cuồng dã cùng quấn quýt si mê, Vân Hiểu Nguyệt nhịn không được đỏ ửng đầy mặt, kiều thái tuyệt mỹ kia, làm cho Câu Hồn trong nháy mắt ánh mắt lửa nóng lại lên, lập tức lại một cách thức tiêu chuẩn hôn sâu nóng bừng, nhanh chóng đốt nóng không khí trong phòng.

Nếu Tư Đồ Viễn không đập cửa, kém chút lại một lần nữa châm lên nồng đậm tình lửa, hazz,  con sắc hồ ly này, vĩnh viễn đều là tinh lực tràn đầy như vậy, muốn tìm bất mãn, dường như thế nào đều muốn không đủ, còn chuyên môn thích để loại như trái dâu tây ở  trên cổ trắng nõn của nàng, mắc cở chết người!

Mặc chiến bào, nhìn trên cổ chi chít ma mật vết hôn, Vân Hiểu Nguyệt quả thực vừa muốn đem hắn đi làm thịt!

” Chàng cái người này, biết rõ ta hôm nay đưa Tần Vũ đi qua, chàng còn làm như vậy, ý định muốn ta xấu mặt có phải hay không?”

Tức giận thưởng một quyền đắm đuối cho hồ ly, Vân Hiểu Nguyệt thở phì phò chất vấn.

“Hì hì, ta chính là muốn làm cho tên Hoàng đế ngu ngốc kia biết, hắn lỡ mất trân bảo, hiện tại đã là người của chúng ta, hoàn toàn chặt đứt ý tưởng của hắn”.

Không được cho Câu Hồn một chút phật lòng, Vân Hiểu Nguyệt sờ sờ mặt lại bị hồ ly đẩy ra, thâm tình chân thành lại ẩn chứa ghen tuông nói.

“Trời ạ, Câu Hồn, chàng thật đúng chuyện gì cũng có thể ghen, chàng thế nào ai cũng ăn dấm chua vậy?”

Bất đắc dĩ hướng lên trời liếc mắt một cái, Vân Hiểu Nguyệt vừa mang lên một chiếc khăn màu bạc, vừa trả lời.

“Hừ hừ, ai bảo hắn là người đàn ông đầu tiên của nàng chi, ta đương nhiên phải ăn dấm vì nàng! Đợi lát nữa ta muốn cùng đi với nàng, ta lo lắng cho nàng, được không?”

Từ phía sau lưng ôm eo Vân Hiểu Nguyệt, quyến luyến hôn nhẹ vành tai khéo léo xinh đẹp của nàng, Câu Hồn tình ý triền miên khẽ nói.

Người đàn ông đầu tiên?

Dừng, đó là Điệp Nhi đi, không đúng, ta chiếm cứ thân thể Điệp Nhi, liền tính là vậy. Nhưng, vậy thì thế nào, Câu Hồn này, thật là một bình dấm lớn siêu cấp, ha ha!

“Được rồi, chàng cùng bọn Viễn cùng đi, thành thị vệ của ta đi, chúng ta cùng đi!”

Ở cổ trên nụ hôn thắt một cái nơ con bướm hoàn mỹ, Vân Hiểu Nguyệt xoay người nâng mặt hắn thật chặt, ôn nhu nở nụ cười.

“Ăn bữa sáng đi, đại quân đã chuẩn bị xong, Tần Vũ cũng tỉnh, ta đã đưa hắn lên xe ngựa, hai người các nàng cũng không cần ở chỗ này triền triền miên miên, động tác mau chút đi, biết chưa?”

Bưng đồ ăn sáng lên Bạch Bằng Triển cùng Tư Đồ Viễn đi vào cửa, trêu ghẹo nói.

“Không được giễu cợt ta, Diệp đâu, hôm nay thư đã tới chưa?”

Mặt đỏ lên, lôi kéo Câu Hồn cười đến ngây ngốc đến ngồi trên ghế dựa, Vân Hiểu Nguyệt hỏi.

“Diệp biết được hết thảy phát sinh nơi này, đã dùng roi thúc ngựa từ Hoàng thành chạy tới,  chúng ta mọi sự phải cẩn thận, Nguyệt Nhi, chúng ta vẫn thật lo lắng, nàng vẫn là không nên đi, chúng ta đi, được không?”

Bạch Bằng Triển tự tay đưa lên cháo trắng, lo lắng nói.

“Khó mà làm được, các chàng đi, ta cũng sẽ lo lắng, còn không bằng cùng đi luôn, nhanh ăn đi, đừng làm cho Tần Vũ sốt ruột chờ!”

Cười nhẹ, Vân Hiểu Nguyệt cấp tốc ăn, ba người nhìn nhau bất đắc dĩ cười khổ một tiếng, không lại nói chuyện.

Rất nhanh, bữa sáng dùng xong, Vân Hiểu Nguyệt mang theo Tư Đồ Viễn, Câu Hồn cùng Phong Tuyệt, theo Bạch Bằng Triển, đi tới trước đội ngũ xuất phát đang chờ, xe ngựa chất lượng hào hoa to, lẳng lặng đứng ở đầu, về phần Bảo Bảo thì bị Vân Hiểu Nguyệt giao cho hắc y cùng bạch y chiếu cố.

Xốc lên xe ngựa, Vân Hiểu Nguyệt nhìn thấy dựa vào ở trên nệm êm là Tần Vũ, tái nhợt mà suy yếu, thấy Vân Hiểu Nguyệt đi vào ngồi, con ngươi đen sáng ngời, một tia nhẹ nhàng nhợt nhạt ý cười, theo bên môi tràn ra.

“Nàng tới rồi…”

Nhẹ nhàng thở dài, Tần Vũ thâm tình mà tham lam nhớ thương đang nhìn kiều nhan quen thuộc, đáy mắt, nổi lên ẩm ý nhè nhẹ.

“Cảm giác sao rồi?”

 Nghiêng thân tiến lên, ngồi xuống bên cạnh hắn, Vân Hiểu Nguyệt nâng tay sờ lên trán của hắn.

“Còn có chút nóng, vết thương trên người ngươi bôi thuốc chưa?”

Nhăn nhíu mi, Vân Hiểu Nguyệt thân thiết hỏi, tay kéo đai lưng ngoại bào trên người hắn ra.

“Đừng, Nguyệt Nhi, ta tốt hơn nhiều, không có chuyện gì!”

Mặt đỏ lên, Tần Vũ tính phản xạ nắm giữ tay Vân Hiểu Nguyệt, lầm bầm trả lời.

“Ha, ngươi một đại nam nhân, có cái gì xấu hổ à?”

Vân Hiểu Nguyệt bật cười, nhịn không được trêu nói:

“Ngươi toàn thân cao thấp, ta đêm qua đều xem vài lần, ta là đại phu, ngươi không làm cho ta xem, ta thế nào mà chữa đây?”

Kiên định đẩy tay hắn ra, cởi bỏ quần áo của hắn, quả nhiên, toàn thân đều là thuốc, có vẻ so với thuốc Hoàng cung còn tốt hơn, sưng đỏ đỡ rất nhiều, chẳng qua xanh tím tụ huyết đáng sợ này cần phải một khoảng thời gian mới có thể hoàn toàn biến mất, nhưng tổng thể mà nói đã tốt hơn nhiều!

“Nguyệt Nhi… Ta rất nhớ nàng nha!”

Đỏ mặt, mặc cho bàn tay mềm của Vân Hiểu Nguyệt ở trên người của hắn chậm rãi thoa thuốc mỡ, Tần Vũ cắn cắn môi, thật lâu sau, thâm tình kể ra.

“Ngươi nha, còn phải là võ lâm cao thủ không, lần sau không cần lại uống rượu, biết chưa?”

Tay hơi hơi cứng đờ, Vân Hiểu Nguyệt đạm cười nói.

“Thực xin lỗi, ta biết lần này là lỗi của ta, làm khó cho nàng, ta không phải người đủ tư cách làm ám vệ, còn mang cho nàng thêm phiền toái, Nguyệt Nhi, ta cam đoan về sau không bao giờ uống rượu nữa, nàng không cần chán ghét ta, được không?”

Tần Vũ ánh mắt buồn bã, có chút khẩn trương thì thầm.

“Tần Vũ, không nên như vậy!”

Dưới đáy lòng thở dài một tiếng, Vân Hiểu Nguyệt nhẹ nhàng mà giúp hắn mặc quần áo, con ngươi đen dõi theo hắn, chân thành tha thiết nói:

“Ngươi là Vương gia, ngươi có nhân sinh của chính mình, làm gì để bản thân ủy khuất đi theo bên cạnh ta đây? Ngươi biết rõ ta không thương ngươi, lần này sau khi trở về,  dưỡng thương cho tốt, hãy quên ta đi, được chứ?”

Biết rõ là tàn nhẫn , nhưng vì muốn hắn tuyệt vọng, Vân Hiểu Nguyệt không thể không quyết tâm nói như vậy.

“Không cần! ! !”

Con ngươi đen nháy mắt trở nên u ám, Tần Vũ bi thương nhìn Vân Hiểu Nguyệt, đau đớn hỏi:

“Vì sao? Rõ ràng ta biết nàng trước, thời gian Tư Đồ Viễn, Câu Hồn bọn họ biết nàng còn trễ hơn ta, nàng vì sao không thể nhận ta?

Nguyệt Nhi, nàng nói cho ta biết, ta rốt cuộc chỗ nào không tốt, ta sẽ sửa, còn không được sao? Không cần đẩy ta ra, Nguyệt Nhi, nàng tại sao có thể tàn nhẫn như vậy, nàng có biết hay không, ta yêu đối với nàng, đã xâm nhập đến trong máu ta, ta tại sao có thể quên được nàng, ta làm như thế nào để quên nàng?

Biết không, muốn ta quên nàng, trừ phi ta chết.

Nguyệt Nhi, lúc ta đang bị những người đó tra tấn, quất ngày ngày đêm đêm, thủy chung ta chịu đựng với một tín niệm, phải là nhìn thấy nàng, làm  ám vệ của nàng, cho nên vài lần ở kề cận cái chết, ta đều rất nhanh tỉnh lại, bởi vì ta không cam lòng.

Nguyệt Nhi, nói cho ta, vì sao, vì sao nàng không đồng ý nhận ta, là bởi vì ta là đệ đệ Tần Ngạo sao? Nguyệt Nhi, cầu nàng, nói đi?”

Nước mắt dọc theo khóe mắt chậm rãi chảy xuống, Tần Vũ yên lặng nhìn Vân Hiểu Nguyệt, tan nát cõi lòng thì thầm, đáy mắt nồng nhiệt tuyệt vọng, làm cho lòng Vân Hiểu Nguyệt chấn động hoảng loạn, trong khoảng thời gian ngắn, không biết nên trả lời như thế nào mới tốt!

Tại sao vậy chứ?

Vấn đề này, bản thân Vân Hiểu Nguyệt cũng không biết, thời điểm biết Tần Vũ, hắn là sặc sỡ loá mắt như vậy, tiêu sái tự tin, một thiếu niên dưới ánh trăng nhẹ nhàng, nụ cười ôn hòa giống như ánh trăng sáng tỏ, từng làm cho nàng vì người này mà tinh thần hoảng, luận dung mạo, hắn càng tốt hơn, hơn nữa từ đầu đến cuối, hắn đều chiếu cố nàng như vậy, còn đem ngọc bội giải độc độc nhất vô nhị tại đại lục không chút do dự cho nàng.

Phần ý ân tình này, nàng đã sớm biết , nhưng mà vì sao, đối với hắn, nàng thủy chung không có cảm giác động tâm nha? Hay là thật theo như lời hắn nói, bởi vì hận Tần Ngạo, tiềm thức làm cho tâm nàng đưa hắn bài xích, từ đầu đến cuối, đều tận lực xem nhẹ, bài xích tình cảm của hắn vậy?

“Nguyệt Nhi, từ đầu đến cuối, ta cũng chưa từng buông tha cho qua, ta luôn luôn tin tưởng vững chắc, chỉ có ta kiên trì không ngừng, một ngày nào đó, sẽ đả động đến lòng của nàng, xem ra, là ta rất đề cao bản thân!

Đúng vậy, chung quanh nàng, người nào mà không tuấn kiệt, ta chẳng qua là một Vương gia nho nhỏ mà thôi, nhưng Nguyệt Nhi, vì sao, nàng làm cho ta nhìn nàng từ xa xa là tâm nguyện của ta, nàng cũng không thể thành toàn sao?

Ta không cần quay về Thanh Long Quốc, ta muốn cùng nàng ở chung. Ta muốn cùng Phong Tuyệt cùng nhau làm ám vệ của nàng, Nguyệt Nhi, ta van nàng, được không ?”

Đột nhiên ngồi dậy, Tần Vũ cắn chặt răng, trên trán mồ hôi cuồn cuộn mà rơi, nghiêm mặt trắng run run thỉnh cầu.

“Đáng chết, ngươi điên rồi!”

Vội vàng đỡ lấy hắn, Vân Hiểu Nguyệt quát nhẹ, tâm, lập tức có chút đau nhanh:

‘Vân Hiểu Nguyệt à Vân Hiểu Nguyệt, nếu huấn luyện viên biết ngươi sống lại đến dị thế ngươi sẽ trở nên không có sát khí như vậy, tâm địa càng ngày càng mềm, chắc sẽ bị làm giận chết đây, hazz…’

“Tần Vũ, hết thảy, chờ thương tổn dưỡng tốt rồi nói sau, chẳng qua, làm ám vệ của ta, nhất định phải giúp ta làm một chuyện, giống như Phong Tuyệt, như thế nào?”

Trong mắt lóe lên một tia cảm xúc phức tạp, Vân Hiểu Nguyệt nhàn nhạt nói.

“Được, chỉ cần có thể bồi ở bên cạnh nàng, ta cái gì đều nguyện ý làm!”

Trong mắt nứt ra thần thái vui sướng, Tần Vũ kích động thề.

“Thật không?”

Mỉm cười, Vân Hiểu Nguyệt thật sâu nhìn hắn một cái:

“Cho dù muốn ngươi giết Tần Ngạo, ngươi cũng khẳng định làm sao?”

“Nguyệt Nhi, đừng như vậy, Hoàng huynh hắn thực sự biết sai lầm rồi, đừng giết hắn, cái khác, ta đều đáp ứng nàng!”

Tần Vũ sắc mặt trắng nhợt, trong mắt lóe lên hoảng loạn cùng sợ hãi, vội vàng lôi kéo tay Vân Hiểu Nguyệt, cầu khẩn nói.

“Các ngươi quả nhiên là huynh đệ tình thâm nha!”

Châm chọc cười, Vân Hiểu Nguyệt lạnh lùng khẽ nói:

“Được, ta đáp ứng không giết hắn, như vậy bất cứ chuyện gì khác, ngươi sẽ đáp ứng, thật không?”

“Ừ!”

Tần Vũ kiên định trả lời.

“Được rồi, ngươi phải nhớ kỹ lời hôm nay ngươi nói, ta chỉ muốn ngươi giúp ta làm một chuyện là được rồi, đến lúc đó ta sẽ nói cho ngươi biết!”

Sâu xa khó hiểu nhìn hắn, giữa đôi mắt đẹp của Vân Hiểu Nguyệt một mảnh thanh lãnh, cầm lấy khăn gấm chậm rãi giúp hắn lau mồ hôi, còn có vết nước mắt đọng lại.

Tần Vũ si ngốc nhìn dung nhan Vân Hiểu Nguyệt gần trong gang tấc, trong lúc nhất thời, bên trong xe ngựa một mảnh yên tĩnh, chỉ nghe thấy thanh bánh xe chuyển động lăn đều.

Thật lâu sau, thật lâu sau…

“Đứng lại, Vương gia chúng ta đâu, ở đâu?”

Đột nhiên, một tiếng gào to, xe ngựa ngừng lại, ngắt suy nghĩ Vân Hiểu Nguyệt, nhăn nhíu mi, hướng Tần Vũ đang xem ngây người mà mỉm cười, Vân Hiểu Nguyệt vén rèm xe lên, lạnh lùng nhìn binh lính Thanh Long chi chít ma mật057 trước xe ngựa cùng tướng quân cưỡi ngựa ngăn đường đi lại trước mặt, thanh âm lạnh lẽo nhanh chóng tràn ra:

“Hắn ở chỗ này!”

“Vương gia! ! !”

 Nam tử xoay người xuống xe ngựa, vẻ mặt vô cùng lo lắng vọt tới:

“Vương gia, người không có sao chứ, bọn họ đối với người làm cái gì vậy?”

“Ngô Long, ta không sao, Hoàng huynh đâu?”

Tần Vũ ôn hòa cười, cảm động hỏi.

“Hoàng Thượng hắn… Ngươi hỏi nàng đi, hừ!”

Mắt đầy phẫn hận trừng mắt nhìn Vân Hiểu Nguyệt một cái, trong mắt Ngô Long, đều muốn nhanh phun ra lửa!

“Ta bắn tên, hắn hoàn toàn có thể né tránh, là chính hắn muốn đụng vào, cùng ta có quan hệ gì đâu? Ngô Tướng quân, tất cả mọi người đều thấy chuyện này là thực, thỉnh không nên tùy tiện vu oan uổng ta?”

Lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn, Vân Hiểu Nguyệt nhàn nhạt nói.

“Ngươi… Ngươi…”

Mặt Ngô Long , lập tức sung huyết đỏ bừng, cứng họng, đáp không được .

“Hoàng huynh bị thương có nghiêm trọng không? Mau mang ta đi nhìn xem, đi thôi!”

Cả người chấn động, Tần Vũ vô cùng lo lắng quát.

“Nhưng mà…”

“Nhưng cái gì?”

Vân Hiểu Nguyệt thật không vui nhìn Ngô long:

“Dựa vào đầu óc của hắn, tất nhiên biết ta hôm nay sẽ đến, hắn phái ngươi đến nơi này, là tới đón tiếp chúng ta đi, phải hay không? Ngươi còn không dẫn đường, lời đâu mà nhiều đến mức nói nhảm như vậy, hử?”

“Ngươi… Ta… Điệp Hậu, Vương gia, mời!”

Ngô Long tức giận đến xanh mặt, nghiến răng nghiến lợi cung kính thi lễ, tự nhảy lên ngựa, hét lớn một tiếng:

“Giá…”

Dẫn đầu hướng quân doanh phía trước mà đi.

“Bằng Triển, làm cho mười vạn đại quân đứng bên ngoài biên canh chừng, không được cùng binh lính Thanh Long gây xung đột, bằng không, giết không tha! Liền mấy người chúng ta đi vào vậy là đủ rồi, được không?”

 Chau chau mày, Vân Hiểu Nguyệt dặn dò.

“Được, đi!”

Bạch Bằng Triển gật gật đầu, nhanh chóng phân phó đi xuống, sau đó xe ngựa chậm rãi hướng phương hướng quân doanh Thanh Long Quốc mà đi.

Bởi vì khoảng cách không xa, cho nên rất nhanh đã đến, rèm xe vén lên, Vân Hiểu Nguyệt phát hiện khoảng cách đại môn quân doanh khoảng cách bắt đầu xa trăm mét, liền đứng đầy binh lính cầm trong tay  trường kiếm sắc bén, sau vào quân doanh, càng là chi chít ma mật057, rất có khí thế “Hồng Môn Yến”064 nha!

Cười nhẹ, Vân Hiểu Nguyệt căn bản không đem tiểu binh nào đó để vào mắt, chỉ cần đem Tần Vũ đến, thuận tiện làm cho Tần Ngạo lui binh, nhiệm vụ của nàng liền hoàn thành, về phần cái gì Điệp Hậu, cùng Vân Hiểu Nguyệt nàng không quan hệ, nàng mới sẽ không vờ ngớ ngẩn đâu!

“Nguyệt Nhi, đến!”

Đang lúc trầm tư, xe ngựa lại ngừng lại, giọng Bạch Bằng Triển ôn hòa truyền lọt vào trong tai, Vân Hiểu Nguyệt lạnh lùng cười, rèm xe vén lên, nhảy xuống.

Vẫn là lều lớn đã tới tối hôm qua, chẳng qua, đêm qua quân coi giữ, hôm nay lại nhiều hơn rất nhiều, đem lều lớn đỉnh màu vàng này bao vây lại nghiêm nghiêm thực thực. Tất cả binh lính  ánh mắt nhìn nàng đều là tức giận.

Vân Hiểu Nguyệt nhún nhún vai, nàng biết, bởi vì mũi tên của Tần Ngạo mà nàng bắn kia, hận nàng cũng là bình thường, bất quá, nàng tuyệt không áy náy, đây là người kia tự chuốc phiền, mà thủ đoạn trả thù Vân Hiểu Nguyệt nàng mới vừa bắt đầu thôi!

057 : đông không thể tả

064 : Hồng Môn Yến là một điển tích có nguồn gốc từ thời chiến quốc.

Hồng Môn Yến là bữa tiệc được tổ chức vào năm 206 trước CN ở Hồng Môn (ngoại thành Hàm Dương, kinh đô của nước Tần thời bấy giờ). Người tham dự có : Lưu Bang, Hạng Vũ là những người có vai trò lãnh đạo chống quân Tần, bữa tiệc này có ảnh hưởng sâu sắc tới khởi nghĩa nông dân cuối thời Tần và cuộc chiến Hán – Sở, nó được xem là gián tiếp thúc đẩy sự diệt vong của Hạng Vũ và sự thành công của Lưu Bang lập ra nhà Hán.

Điển tích Hồng Môn Yến nói về việc Hạng Vũ tổ chức tiệc mừng công với ý muốn giết Lưu Bang.

Lưu Bang dù trải qua nhiều phen nguy hiểm nhưng cuối cùng đã an toàn thoát hiểm.

Hồng Môn Yến ám chỉ bữa tiệc mở ra để mượn cớ hại người!

Chương 112

Advertisements

3 comments on “Chương 111 nói hết chân tình

  1. Pingback: Chương 110 phiền toái không ngừng | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

  2. Pingback: Tuyệt Sắc Yêu Phi | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

  3. Pingback: Tuyệt Sắc Yêu Phi – Tuyết Thần Thiên Vũ Cung

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s