Chương 122: Nói chuyện

Nghị sự đường.

Mộ Chỉ Ly cùng chư vị trưởng lão cùng ngồi xuống, cùng thường ngày bất đồng chính là chỗ ngồi Mộ Chỉ Ly gần với gia chủ Mộ Kình Lệ.

Đối với điểm này, mọi người cũng đều là cam chịu đấy. Lấy thành tựu Mộ Chỉ Ly hiện tại, coi như là ngồi ở chủ vị bọn hắn đều không có ý kiến gì.

Chỉ là Mộ Chỉ Ly từ chối, mà lựa chọn ngồi ở chỗ này. Lại để cho bọn hắn đối với Mộ Chỉ Ly ấn tượng càng thêm thì tốt hơn. Không kiêu không nóng nảy, điểm này ở trên người Mộ Chỉ Ly tất cả đều phát huy vô cùng tinh tế.


Coi như là bọn hắn đối với tính tình Mộ Chỉ Ly sớm đã hiểu rõ, nhưng ở hiện tại nhìn thấy nàng vẫn như trước lại có thêm một tia kinh ngạc. Bình thường đạt được thành tựu lớn như vậy phần lớn người đều là tâm cao khí ngạo, cho dù biểu hiện không rõ ràng, thực chất bên trong cũng là như thế.

Bọn hắn sống nhiều năm như vậy, đối với những điều này là phi thường hiểu rõ, lúc trước chính là chuẩn bị kỹ càng. Huống chi Mộ Chỉ Ly hiện tại biểu hiện ra hết thảy đã đủ để đạt được tôn trọng của bọn hắn.

Thế nhưng mà lại để cho bọn hắn không có dự liệu được chính là nàng đối với bọn hắn vẫn hữu lễ như trước, cùng lúc trước không có gì khác nhau. Cái này lại để cho bọn hắn dị thường thoả mãn, với tính tình này của Chỉ Ly nếu đi tới trong môn phái cũng là để cho người ưa thích đấy.

“Chỉ Ly, lần này trên chiến trường Thiên Huyền cháu là đệ nhất danh?”

Mộ Kình Lệ dẫn đầu lên tiếng nói, tuy từ Hoàng thất đã truyền đến tin tức, nhưng là vẫn muốn nghe chính miệng Chỉ Ly thừa nhận.

Dù sao cái kết quả này lại để cho bọn hắn có một loại cảm giác mãnh liệt không chân thật, không có cảm giác thấy nàng gật đầu thừa nhận, cảm thấy có chút không nỡ.

Nghe vậy, Mộ Chỉ Ly gật đầu:

“Nói đúng ra là cháu cùng Tư Đồ Diêu cùng liệt vào đệ nhất.”

Có lẽ bọn hắn đối với cái này kết quả biết đến cũng không rõ ràng lắm.

“Đặt song song đệ nhất?”

Kết quả này bọn hắn ngược lại là chưa từng nghĩ đến.

“Đúng vậy, chiến công của cháu cùng hắn giá trị đồng dạng, cho nên là đặt song song đệ nhất.”

Nàng tuy là thứ nhất, nhưng đệ nhất cũng không phải một mình nàng, nàng cũng cần làm sáng tỏ một chút. Có lẽ trong môn phái phát tới tin tức là không thể nào đem tình huống của nàng nói cụ thể như vậy đấy.

Bất quá điểm này đối với bọn hắn mà nói cũng không phải rất để ý, dù sao bọn hắn biết rõ Chỉ Ly đích thật là đệ nhất danh là được rồi.

Mọi người lần lượt hỏi không ít vấn đề, đối với chiến trường Thiên Huyền bọn hắn rất hiếu kỳ, hôm nay có vấn đề tự nhiên là hỏi cho hết rồi. Lúc trước bọn hắn căn bản không rõ sự kiện chiến trường Thiên Huyền, đến khi Chỉ Ly thành công đạt được đệ nhất danh, Hoàng gia mới nói cho bọn hắn một phần.

Đối với chuyện này, Mộ Chỉ Ly cũng không có giấu diếm, dù sao tất cả mọi người là người một nhà. Mộ Chỉ Ly nói rất đơn giản, nhưng là tất cả mọi người có thể cảm giác được độ khó ở trong đó, nhiều người như vậy hội tụ cùng một chỗ, độ khó hắn có thể nghĩ.

Mộ Kình Lệ nhìn Mộ Chỉ Ly sau nửa ngày, hắn hiện tại căn bản là nhìn không thấu tu vi Mộ Chỉ Ly, không khỏi lên tiếng hỏi:

“Chỉ Ly, bây giờ tu vi của cháu đạt đến cảnh giới gì?”

Lời này vừa nói ra, các trưởng lão khác cũng đều tò mò nhìn Mộ Chỉ Ly.

Lần này trở về, Mộ Chỉ Ly cùng trước kia có biến hóa không nhỏ, ở trước mặt bọn họ lộ ra vẻ bí hiểm. Có thể ở trước nhiều người trổ hết tài năng, thực lực này tuyệt đối không đơn giản.

Mộ Chỉ Ly nhìn bộ dáng hiếu kỳ của chư vị trưởng lão, lên tiếng nói:

“Thiên Huyền nhất cảnh ”

Bốn chữ thanh âm tuy không lớn, nhưng các vị trưởng lão lại cảm thấy bốn chữ này không ngừng ở trong nội đường nghị sự vang vọng, giống như ở trong đầu của bọn hắn quanh quẩn.

Thiên Huyền nhất cảnh!

Bọn hắn nghĩ cũng không dám nghĩ tới ah!

Bọn hắn hôm nay mạnh nhất bất quá đạt đến Cực Thành Cảnh, Sự Phân Cực cảnh , chuyện này thật sự là khó có thể tưởng tượng!

“Ừng ực.”

Mộ Kình Lệ nuốt nước miếng một cái, tuy trong lòng của ông sớm có chuẩn bị, nhưng kết quả so với ông tưởng tượng vẫn là cao hơn nhiều!

Các trưởng lão khác há to miệng, trên mặt tràn ngập rung động!

Này, toàn bộ Thiên Thăng quốc cũng không có người nào thực lực đạt tới loại cảnh giới này ah! Hôm nay Chỉ Ly mới bao nhiêu tuổi? Vậy mà đạt đến cảnh giới bọn hắn nghĩ cũng không dám nghĩ.

Để cho mọi người rung động nhất chính là bất quá mới có ba năm thời gian mà tiến bộ của nàng không khỏi quá kinh khủng một ít a?

Cảnh giới này người khác phấn đấu cả đời đều không thể đạt tới mà nàng dùng thời gian ba năm ngắn ngủn là đạt đến! Đây tột cùng là làm thế nào tu luyện ? Mọi người trong lòng đều là tràn đầy nghi hoặc.

Người với người trong đó quả nhiên là không thể so đấy, bọn hắn tu luyện nhiều năm như vậy còn không bằng người ta tu luyện một năm.

Bất quá kinh ngạc thì kinh ngạc, trong lòng của bọn hắn càng nhiều hơn là vui sướng, Chỉ Ly là cho bọn hắn và toàn gia tộc vinh quang!

“Cháu tổng cộng có thời gian là khoảng một tháng, một tháng sau cháu phải về Thần Quyết Cung rồi, đến lúc đó khả năng phải rất lâu mới trở về một lần, mọi người nếu có chuyện gì cũng có thể phái người đi cho cháu biết.”

Mộ Chỉ Ly lên tiếng nói .

Nàng ở Thần Quyết Cung thời gian tu luyện tất nhiên không ngừng, đến cảnh giới này của bọn hắn, một khi bế quan đừng nói là một hai tháng, một hai năm cũng có thể. Khẳng định là không thể nào thường xuyên trở về đấy.

Nghe vậy, chúng trưởng lão cũng gật đầu, bọn hắn đều hiểu rõ. Hiện tại Chỉ Ly thật giống như tìm được bầu trời của nàng, sẽ không câu nệ ở tầm Tiểu thế giới.

Hàn huyên một phen xong, Mộ Chỉ Ly về tới viện Thanh Phù.

Mộ Kình Lệ có ý là để cho nàng đổi sang viện khác ở, dùng thân phận nàng hiện tại ở tại Thanh Phù viện rất không tương xứng rồi, chỉ là Mộ Chỉ Ly nhã nhặn từ chối .

Nàng đối với điều kiện ăn ở cũng không thèm để ý, nàng ở tại viện Thanh Phù không ít thời gian cũng đã thành thói quen, huống chi nàng tại Mộ gia ở không bao nhiêu thời gian, lại càng không có tất yếu đi thay đổi.

Lúc trước nàng cùng các trưởng lão cùng một chỗ chính là chú ý tới Mộ Hàn Mặc, chẳng qua là lúc ấy tình huống cũng không thích hợp để hai người bọn họ nói chuyện với nhau, cho nên đối với Mộ Hàn Mặc chính là ra hiệu hắn ở viện Thanh Phù đợi nàng.

Ở Mộ gia, nàng nhớ thương nhất vẫn là Mộ Hàn Mặc.

Thời điểm thành công, bên người sẽ luôn xuất hiện rất nhiều người, nhưng chỉ có ở lúc nàng chán nản làm bạn ở bên cạnh nàng, mới thật sự là người đối với nàng tốt.

Điểm này, Mộ Chỉ Ly vô cùng là tinh tường.

Từ ngày đó, thời điểm Mộ Hàn Mặc cầm bánh bao tìm đến nàng, nàng đã xác định nàng nhất định sẽ đối tốt với Mộ Hàn Mặc, đây là đệ đệ nàng quan tâm nhất.

Mộ Chỉ Ly vừa đến gần Thanh Phù viện, Mộ Hàn Mặc cùng San nhi liền là xuất hiện ở trước mặt của nàng, mang trên mặt vẻ dịu dàng vui vẻ, lộ ra cực kỳ vui mừng.

Ba năm không thấy, Mộ Hàn Mặc so trước kia càng tăng thêm vẻ thành thục, người cũng cao lớn không ít, ước chừng có 1m8 rồi. Đứng ở trước mặt Mộ Chỉ Ly so với nàng cao hơn phân nửa đoạn.

Thấy thế, Mộ Chỉ Ly cười nói:

“Vài năm không thấy, đệ lớn lên cũng cao lớn như vậy a!”

Hàn Mặc hiện tại cũng là một nam tử nhẹ nhàng, cao lớn anh tuấn, sợ là mê đảo không ít nữ tử thành La Thiên.

Sự thật cũng đúng là như thế, Mộ Hàn Mặc tiếp theo Mộ Khải Siêu trở thành đệ tử ưu tú nhất Mộ gia, ở thành La Thiên thanh danh là không nhỏ, cộng thêm hắn cùng với Mộ Chỉ Ly quan hệ vô cùng tốt, trong gia tộc đám đệ tử đối với hắn cũng đặc biệt tôn trọng.

Nghe được lời Mộ Chỉ Ly nói, Mộ Hàn Mặc cũng gật đầu nói:

“Ba năm này, tỷ sống tốt chứ?”

Ba năm trôi qua, Chỉ Ly so trước kia thành thục hơn một chút, bất quá đều giống nhau mỹ, so với trước kia tựa hồ càng thêm xinh đẹp rồi.

Chỉ là hai người bọn họ chênh lệch tựa hồ càng lúc càng lớn, lúc trước mục tiêu của hắn là muốn bảo hộ nàng hiện tại đã không cách nào đạt thành.

“Ta rất tốt, đệ cũng sống tốt a?”

Mộ Chỉ Ly chậm rãi nói, hôm nay hồi tưởng lại thời gian trước cũng nhiều thêm vài phần cảm khái, bất quá để cho người vui mừng chính là cảm tình bọn hắn so với lúc trước cũng không có thay đổi.

“Rất tốt, chúc mừng tỷ gia nhập môn phái ah! Thời điểm biết kết quả này chúng ta đều chấn động, nhưng thật sự để cho người rất vui vẻ.”

Mộ Hàn Mặc cười nói, hắn ngày trôi qua rất khá, chỉ là lo lắng an nguy của Chỉ Ly, hôm nay nhìn thấy nàng bình yên vô sự hắn cũng đã yên lòng rồi.

“Tiểu thư, ngươi xem như trở về rồi, Hàn Mặc thiếu gia mỗi ngày trông mong ngươi, trông mong đến cổ đều dài rồi!”

San nhi cười đùa nói, từ sau khi tiểu thư rời đi, Hàn Mặc thiếu gia chính là thường xuyên đến nơi đây, có lẽ là nhớ tiểu thư mới như thế.

Nghe vậy, Mộ Chỉ Ly gõ cái ót San nhi một cái:

“Ngươi không ngóng trông ta trở về à?”

San nhi một bên vuốt cái ót nàng, nói:

“Đương nhiên, ta mỗi ngày đều ngóng trông tiểu thư ngươi trở về đây này!”

“Ta không tin.”

Tâm tình thật tốt Mộ Chỉ Ly cũng vui đùa, đã lâu cũng không có thoải mái như vậy rồi, thời gian ở chiến trường Thiên Huyền mỗi ngày đều là căng thẳng thần kinh, có thể nói chuyện cũng chỉ có Thiên Nhi cùng Bụi Thái Lang, phần lớn thời giờ đều dùng để tu luyện. Nói chuyện phiếm giống như bây giờ ngược lại là cực nhỏ.

Nghe được Mộ Chỉ Ly nói, San nhi cũng vui vẻ, vội vàng chạy đến bên cạnh Mộ Chỉ Ly giải thích:

“Tiểu thư, ta nói là sự thật! Ngươi phải tin tưởng ta nha!”

Bộ dáng vội vàng kia thực không giống như giả vờ.

“ Được rồi được rồi , trêu chọc ngươi chút thôi .”

Hoàng cung.

Hiên Viên Dật sau khi trở về chính là không ngừng nhận được âm thanh chúc mừng vây quanh, thẳng đến tối mới rảnh rỗi, lại bị Hiên Viên Long kêu đi.

Hiên Viên Long nhìn nhi tử trước mặt càng phát ra tuấn tú phiêu dật, trong mắt cũng tràn đầy an ủi.

Ba năm không thấy, Hiên Viên Dật so với trước kia càng nhiều hơn một ít cứng cỏi, thoạt nhìn càng thêm vẻ thâm trầm có nội hàm. Điều này là cần gian nan vất vả mới có thể có được đấy, xem ra ba năm này hắn trải qua không ít tôi luyện.

“Phụ hoàng.”

Hiên Viên Dật lên tiếng nói .

“Ngồi trước a, ngồi xuống rồi nói sau.”

Hiên Viên Long vốn là đối với Lục Hoàng tử là vừa ý nhất, mà bây giờ Lục Hoàng tử biểu hiện cũng là tốt nhất, để cho hắn cảm thấy rất vui mừng.

Đối với chuyện lần này, hắn có không ít nghi vấn, bởi vì sự tình thật sự là quá khác thường rồi. Dựa theo ý nghĩ của bọn hắn, có thể tiến vào một người cũng đã là rất tốt rồi, mà lần này mọi người thực lực cùng lần trước so với cũng không có gì chênh lệch, nhưng lần trước chỉ có một người tiến vào môn phái, mà lần này lại toàn bộ đều tiến nhập môn phái, đây không phải thật kỳ quái sao?

Hắn cũng không ngây thơ cho rằng đợt này trên chiến trường Thiên Huyền nhân tài thực lực cũng không đủ cao, kỳ quái nhất chính là bọn hắn tiến vào cùng một môn phái, hắn cảm thấy kỳ quặc vô cùng.

Đợi Hiên Viên Dật ngồi xuống xong, Hiên Viên Long mới mở miệng nói:

“Con nên biết ta muốn hỏi điều gì.”

Hiên Viên Dật gật đầu:

“Phụ hoàng là muốn hỏi vì sao năm người chúng con đều có thể tiến vào Thần Quyết Cung đúng không?”

Phụ hoàng là một người vô cùng thông minh, chắc hẳn ở thời điểm biết được tin tức này đã nhìn thấy chỗ kỳ quái ở trong đó.

“Đúng vậy, chuyện này thực sự quá kỳ quái, ta muốn biết nguyên nhân.”

Nghe vậy, Hiên Viên Dật trên mặt cũng nhiều hơn một tia cảm khái:

“Nguyên bản là phụ hoàng không hỏi, con cũng ý định đến tìm người đấy. Kỳ thật hết thảy nguyên nhân đều là vì Mộ Chỉ Ly.”

“Mộ Chỉ Ly là đệ nhất danh”

Hiên Viên Long nhíu mày:

“Chẳng lẽ nàng giúp các con?”

“Ở chiến trường Thiên Huyền ba năm này, Mộ Chỉ Ly một mực cũng giúp bọn con, nếu không nhờ nàng…, chúng con đã vĩnh viễn chôn ở chiến trường Thiên Huyền rồi.”

Hiên Viên Dật thở dài một hơi:

“Ngoại trừ Mộ Chỉ Ly ra, bốn người chúng con vốn đều không có tư cách tiến vào Thần Quyết Cung đấy, nhưng là vì Mộ Chỉ Ly, chúng con được đặc biệt tiến nhập.”

Hiên Viên Dật giải thích rất đơn giản, bất quá cái này đối với Hiên Viên Long rung động lại rất lớn:

“Cho dù Mộ Chỉ Ly là đệ nhất danh, có lẽ cũng không có quyền lợi như vậy mới đúng.”

Môn phái nhận người cánh cửa vô cùng cao, làm sao có thể bởi vì một người Mộ Chỉ Ly mà cho thêm bốn cái danh sách.

“Nếu là đệ nhất danh bình thường mà nói, hoàn toàn chính xác không sẽ như thế, nhưng Mộ Chỉ Ly lại không phải đệ nhất danh bình thường.”

Nói đến đây, ánh mắt Hiên Viên Dật cũng biến thành sáng ngời thêm vài phần, Mộ Chỉ Ly thể hiện ra hết thảy lại để cho hắn bội phục không thôi:

“Nàng không riêng gì giá trị công huân đệ nhất danh chiến trường Thiên Huyền, nàng ở thuật luyện đan cũng là đệ nhất danh. Hơn nữa nàng cùng người Thần Quyết Cung biết nhau .”

Ba cái lý do khiến cho Hiên Viên Long nói không ra lời, Mộ Chỉ Ly thuật luyện đan đúng là cường hãn vậy sao?

Thật sự khó có thể tưởng tượng còn trẻ như vậy mà nàng như thế nào tinh thông nhiều như vậy! Trong lòng không khỏi nhiều hơn một tia may mắn, may mắn có Mộ Chỉ Ly, may mắn lại để cho nàng gia nhập chiến trường Thiên Huyền, nếu không hiện tại chẳng phải là toàn quân bị diệt.

“Dật nhi, con đi Thần Quyết Cung về sau phải tu luyện cho tốt. Mộ Chỉ Ly đối với con có ân, con cần phải có ơn tất báo.”

“Phụ hoàng, con nhất định sẽ.”

Hiên Viên Dật gật đầu, không cần Hiên Viên Long nói hắn cũng sớm liền quyết định rồi, đời này theo Mộ Chỉ Ly !

Mộ Chỉ Ly không biết, trong lúc vô tình, bên cạnh của nàng đã dần dần tạo thành một ít người, mà những người này chính là thế lực hậu thuẫn kiên cường của nàng .

Mộ Chỉ Ly từ khi trở lại Mộ gia, Mộ gia cũng trở nên đặc biệt náo nhiệt, nhất là viện Thanh Phù, bọn tiểu bối Mộ gia thường xuyên xuất hiện ở chỗ này, để cho Mộ Chỉ Ly giúp bọn hắn chỉ điểm vũ kỹ.

Trong mắt tràn ngập vẻ sùng bái nồng đậm, nhìn thấy bộ dáng kia của bọn hắn , Mộ Chỉ Ly cảm thấy bọn hắn thật đáng yêu.

Những đệ đệ muội muội này để cho nàng cảm thấy rất là thân cận, ngày bình thường ngoại trừ tu luyện còn có thể cùng nàng trò chuyện một ít tâm sự, càng nhiều nữa thì là lời thề son sắt nói với nàng bọn hắn tương lai nhất định sẽ cố gắng tu luyện, trở thành người như Tam tỷ vậy.

Đối với chuyện này, Mộ Chỉ Ly đều là cười gật đầu. Tâm tính bất đồng, cho nên cảm giác cũng bất đồng rồi.

Ban đêm.

Mộ Chỉ Ly cùng Hàn Như Liệt cùng nhau ngồi ở bờ sông, nhìn ánh sáng bạc nhàn nhạt kia , chỉ cảm thấy vô cùng yên tĩnh.

Ban đêm thành La Thiên rất yên tĩnh, bờ sông ngoại trừ tốp năm tốp ba tình lữ ra thì không có những người khác.

Hàn Như Liệt nắm tay Mộ Chỉ Ly, để cho hắn có loại cảm giác nắm tay nhau tới già :

“Trăm năm về sau, chúng ta có thể lại tới nơi này ngắm ánh trăng thì tốt rồi.”

Nghe vậy, Mộ Chỉ Ly đem ánh mắt chuyển đến trên mặt Hàn Như Liệt:

“Chỉ cần nghĩ đến là có thể ah.”

Bọn hắn thực lực hôm nay đều không kém, sống trăm năm là tuyệt đối không có vấn đề, nếu là ở hiện tại mà nói, có thể sống lâu như vậy đã thành lão yêu quái rồi, ở chỗ này nhưng lại rất bình thường.

Hàn Như Liệt nắm thật chặt nắm tay:

“Nếu là ta nghĩ đến, nàng sẽ theo ta sao?”

Từ khi Lăng Lạc Trần cùng Tư Đồ Diêu xuất hiện, trong lòng của hắn cũng có lo lắng, chỉ là chưa từng biểu lộ ra mà thôi, thật sự bọn họ là uy hiếp tiềm ẩn của hắn .

Huống chi thời gian về sau Chỉ Ly ở Thần Quyết Cung tương đối dài, thật đúng là khó nói. Hắn khẳng định là không có khả năng ngăn cản Chỉ Ly, nàng còn có rất nhiều chuyện muốn đi hoàn thành, mà hắn phải làm là ủng hộ nàng, cho dù bọn họ hai người không thể thường xuyên bên nhau.

Nghe được Hàn Như Liệt nói, lông mày Mộ Chỉ Ly không khỏi nhíu lại.

” Đương nhiên ta sẽ cùng chàng rồi. Liệt, chàng làm sao vậy? Có phải là có tâm sự gì hay không?”

Nàng có thể cảm giác được Hàn Như Liệt trạng thái có chút không đúng, nếu không như thế nào sẽ nói ra lời như vậy.

Nghĩ vậy, Mộ Chỉ Ly cũng nghĩ lại tình huống nàng gần đây, chợt đoán ra được loại khả năng nào đó:

“Liệt, chàng cảm thấy ta tiến vào Thần Quyết Cung…”

Không đợi Mộ Chỉ Ly nói xong, Hàn Như Liệt đã lên tiếng nói:

“Không phải, ta chỉ là…”

Nói đến đây, Hàn Như Liệt đột nhiên phát hiện hắn không biết nên nói cái gì cho phải, hắn chỉ là cái gì?

Thấy thế, Mộ Chỉ Ly cũng xác định điểm này:

“Liệt, ta và Lăng Lạc Trần trong đó chỉ là bằng hữu, ở trong lòng của ta chỉ có một người là chàng.”

Tâm Mộ Chỉ Ly nàng không lớn, chỉ có thể đủ chứa một người mà thôi.

Hàn Như Liệt là nam tử đáng giá để cho nàng vĩnh viễn quý trọng như vậy , nàng tưởng tượng đến tương lai , liền đem mọi việc ở đây hết thảy đều hoàn thành, về sau cùng Hàn Như Liệt lưu lạc thiên nhai, trải qua cuộc sống tùy ý, làm những việc bọn họ muốn làm.

Nhất sinh nhất thế nhất song lưu 109 , đó là viễn cảnh nàng thích nhất.

Nghe được lời Mộ Chỉ Ly nói, nhìn Mộ Chỉ Ly trong mắt chỉ có chân thành, Hàn Như Liệt nở nụ cười:

“Là ta suy nghĩ nhiều rồi, xin lỗi nàng . Ta cũng không phải hoài nghi nàng, chỉ là nàng quá ưu tú, mà ở bên cạnh nàng, nam tử cũng đều rất ưu tú, ta sợ chính mình không tốt.”

“Liệt, chàng suy nghĩ nhiều rồi.”

Mộ Chỉ Ly nhìn trên mặt Hàn Như Liệt lộ ra lo lắng, đột nhiên cảm thấy rất đau lòng:

“Ở trong lòng của ta, chàng vĩnh viễn là ưu tú nhất đấy. Huống chi, ta muốn cũng không phải là ưu tú nhất, mà là người yêu ta nhất ah, chẳng lẽ chàng không yêu ta nhiều sao?”

“Đương nhiên không phải!”

Hàn Như Liệt vội hỏi:

“Ta sơ sẩy thật không ngờ Thục Nghi lại đối phó nàng, để cho nàng lâm vào hiểm cảnh, ta làm thật sự là không đúng rồi, nếu như nàng thật sự đã xảy ra chuyện gì…, ta…”

Đối với chuyện này, trong lòng của hắn tràn đầy áy náy cùng hối hận. Hắn thậm chí tự giễu nghĩ, trước kia hắn luôn nghĩ đến phải bảo vệ Ly nhi, tự tin cho rằng có hắn ở bên cạnh nàng tuyệt đối sẽ không để cho Ly nhi bị thương, thế nhưng mà không nghĩ tới mang đến nguy hiểm cho Ly nhi lại là bản thân hắn.

“Liệt, chàng cũng không phải muốn vậy.”

Từ đầu đến cuối nàng đều không có trách Hàn Như Liệt, nàng biết rõ đó cũng không phải là hắn muốn vậy, chỉ là chuyện vượt qua khống chế của hắn mà thôi.

“Ly nhi, nàng thật sự không trách ta sao?”

Lúc ấy nghe được Thiên Nhi mà nói, hắn đã hiểu rõ tính nghiêm trọng của chuyện này, càng lo lắng Ly nhi sẽ…

Mộ Chỉ Ly lắc đầu:

“Ta cho tới bây giờ đều không có trách chàng, kỳ thật nguy hiểm cũng là kỳ ngộ không phải sao? Nếu không phải như vậy mà nói, ta cũng sẽ không có tiến bộ như vậy.”

“Thế nhưng mà ta không cách nào tha thứ chính mình…”

Mộ Chỉ Ly nhìn Hàn Như Liệt, bốn mắt nhìn nhau:

“Liệt, nếu là chàng cảm thấy thấy thẹn đối với ta, tương lai đối với ta thật tốt là được. Đừng một mực ôm thái độ như vậy, nếu không chàng sẽ không vui vẻ. Ta muốn chính là chúng ta vui vẻ bên nhau, vì đối phương suy nghĩ, nếu một mực câu nệ những điều này, có thể chứng minh tình cảm của chúng ta không đủ sâu.”

Chương 123

Advertisements

One comment on “Chương 122: Nói chuyện

  1. Pingback: Y Thủ Che Thiên | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s