Chương 117: Chấm dứt

Thời gian hai người đối mặt không dài, nhưng tâm tư tinh tế tỉ mỉ của mọi người vẫn chú ý tới. Lăng Lạc Trần nhìn chằm chằm vào một người chỉ là điểm này cũng làm cho người ta hoài nghi.

Tư Đồ Diêu chỉ cảm giác hắn càng ngày càng nhìn không thấu Chỉ Ly rồi, ánh mắt của nàng, hắn nhìn không tới, nhưng ánh mắt của Lăng Lạc Trần hắn lại nhìn thấy thực rõ ràng. Đây không phải là ánh mắt của người mới gặp gỡ lần đầu, lúc trước bọn họ biết nhau ? Hơn nữa lọai ánh mắt này dường như cũng không phải là ánh mắt bằng hữu.

Xem ra Mộ Chỉ Ly và Lăng Lạc Trần có lẽ cũng có một câu chuyện, Lăng Lạc Trần nổi danh không có thất tình lục đục vậy mà lại động tâm, điều này thật sự làm cho người khác khó có thể tin, bất quá hết lần này tới lần khác đã xảy ra.

Hắn biết rõ, Mộ Chỉ Ly chỉ là một nữ tử bình thường đến từ tiểu vương quốc, cũng không có bối cảnh to lớn, nhưng lúc trước xuất hiện Hàn Như Liệt, hiện tại lại xuất hiện Lăng Lạc Trần, đây cũng không phải là người bình thường có thể làm được a. Chuyện tất nhiên không phải đơn giản như vậy.


Chẳng lẽ hắn lại có thêm một tình địch?

Tư Đồ Diêu nghĩ đến đầu tiên chính là điểm này, bất quá rất nhanh cũng bình thường trở lại. Dù sao cũng đã có một tình địch rồi, xuất hiện thêm một người thì như thế nào?

Lúc Tư Đồ Diêu phát hiện điểm này, Đinh Thục Nghi cũng thấy sự tình không tầm thường. Vẫn nghe bộ dáng Lăng Lạc Trần không giống phàm nhân, hôm nay vừa thấy quả thực như thế, nhưng vì sao hắn lại dùng ánh mắt như vậy nhìn Mộ Chỉ Ly?
So với việc trên đài yên tĩnh, dưới đài náo nhiệt hơn rất nhiều.

Lúc trước Lăng Lạc Trần chỉ ngồi cũng đã có rất nhiều người chú ý tới hắn, bất quá mọi người không rõ hắn là người nơi nào, mà bây giờ lại biết hắn là đại biểu của Thần Quyết cung – một trong ba môn phái đứng đầu, thân phận và địa vị này quả thực không tầm thường.

Điên cuồng nhất chính là mấy nữ tử trẻ tuổi, mấy vị đứng trên đài cao đều là lão giả tuổi trên năm mươi, tất nhiên một nam tử anh tuấn tiêu sái sẽ là đối tượng được bọn họ chú ý, huống chi hắn thực sự quá ưu tú!

“Thật không nghĩ tới vị công tử kia lại là đại biểu của Thần Quyết cung, bộ dáng thật sự quá anh tuấn rồi!”

“Đúng vậy a, ta lớn chừng này chứ bao giờ thấy qua nam tử anh tuấn như thế, giống như tiên nhân vậy, thế gian đúng là có nam tử như vậy?”

“Nếu có thể gả cho nam tử như vậy, quả thực quá hạnh phúc rồi!”

Trên mặt nữ tử tràn ngập ái mộ.

Muốn biết, trên thế giới này nam tử có tướng mạo tốt không ít, nam tử thực lực cao cường cũng không ít, nhưng vừa có tướng mạo tốt lại vừa có thực lực thì thiếu đi, huống chi là cấp độ cực phẩm như vậy?

“Ngươi muốn nghĩ cũng không được, ta chỉ cầu vào được Thần Quyết cung, thường xuyên được nhìn thấy hắn đã đủ hài lòng!”

Hàn Như Liệt nhìn thấy Lăng Lạc Trần cùng Mộ Chỉ Ly đối mặt, trong lòng cũng trầm xuống, thầm nghĩ đã lâu như vậy Lăng Lạc Trần đối với Ly Nhi vẫn không hết hi vọng a!

Hiện tại lại xuất hiện thêm một tên Tư Đồ Diêu, hơn nữa nhìn bộ dạng kia dường còn nguyện nhất định phải có.

Hắn đang suy nghĩ hắn có phải nên đem Ly Nhi trói lại bên cạnh, bằng không thỉnh thoảng lại xuất hiện thêm một tên tình địch, quả thực kích thích trái tim của hắn. Trong lòng biết rõ Ly Nhi đối với hắn tuyệt không hai lòng thế nhưng có người ở một bên nhìn nàng chằm chằm khiến hắn thấy áp lực a.

“Hàn công tử ngươi cũng nên cẩn thận. Người ưa thích Chỉ Ly thế nhưng không ít, nếu như sau này còn xuất hiện người như Đinh Thục Nghi, kết quả kia đã có thể không bảo vệ được rồi. Lúc trước Đinh Thục Nghi ra tay với Chỉ Ly, chính là Tư Đồ công tử cứu nàng đấy.”

Thiên Nhi ám chỉ trong lời nói.

Quả nhiên, Hàn Như Liệt nghe xong lời này, sắc mặt cũng khẽ biến, xem ra tỷ muội tốt của Ly Nhi có thành kiến không nhỏ đối với hắn, chuyện này không thể được:

“Chuyện này đúng là do ta sơ sẩy, ta cam đoan về sau tuyệt đối sẽ không phát sinh lần nữa. Chỉ là… Tư Đồ Diêu cứu Ly Nhi?”

“Chuyện mà phát sinh lần nữa, ta thấy cho dù Chỉ Ly mạng lớn cũng không gặp lại được ngươi. Ả Đinh Thục Nghi kia ra tay cực kỳ tàn nhẫn, vốn là Chỉ Ly có thể rời đi, nhưng là vì ngươi mà nàng ấy lại lựa chọn nghênh chiến. Thực lực Cực Thành Cảnh trung cấp đối mặt với Sự Phân Cực cảnh của Đinh Thục Nghi, cũng chỉ có nàng mới lựa chọn nghênh chiến.

Cuối cùng hai người đánh ngang tay, Chỉ Ly hôn mê, mà người bên cạnh Đinh Thục Nghi thì truy kích nàng, nếu Tư Đồ Diêu không xuất hiện, kết quả kia…”

Thiên Nhi nói một chút liền ngừng lại, còn lại hắn cõ lẽ đều rõ ràng.

Hàn Như Liệt không giải quyết tốt việc với Đinh Thục Nghi nên khiến Chỉ Ly gặp nguy hiểm, chuyện này vốn không nên xảy ra. Chuyện bây giờ đã qua, nhưng để nhắc nhở cũng không tệ, ít nhất cho Hàn Như Liệt gia tăng một chút cảm giác nguy cơ.

Nghe vậy, Hàn Như Liệt cũng cả kinh, Ly Nhi mới ở Cực Thành Cảnh trung cấp vậy mà có thể cùng Đinh Thục Nghi đánh ngang tay? Kết quả này thực sự khó có thể tưởng tượng.

Chỉ là quá trình quá mạo hiểm, như thế nếu không có Tư Đồ Diêu hắn chẳng phải đã không thể nhìn thấy Chỉ Ly rồi? Nghĩ vậy trong lòng hắn cũng cảm thấy may mắn. Đồng thời cũng hạ quyết tâm, tương lai nhất định không thể để chuyện như vậy phát sinh.

Trưởng lão trên đài cao không chú ý tới ánh mắt trao đổi của Lăng Lạc Trần đối với Mộ Chỉ Ly, giới thiệu xong tất cả mọi người hắn cũng lên tiếng nói:

“Tin tưởng trong lòng các ngươi đã có đáp án, ta cũng không cần hỏi từng người, nghĩ muốn gia nhập môn phái nào liền đứng ở phía trước môn phái đó a.”

Loại phương thức này không thể nghi ngờ rất nhanh mà lại đơn giản, âm thanh vừa dứt, Mộ Chỉ Ly có chút do dự mới mở ra bước chân. Mọi người đều hướng về phía trưởng lão của môn phái bản thân ngưỡng mộ đi đến.

Lăng Lạc Trần nhìn Mộ Chỉ Ly cất bước, trong lòng khẩn trương bay lên, không biết nàng chọn môn phái nào.

Nhìn thấy Mộ Chỉ Ly hướng bên cạnh hắn càng ngày càng gần, Lăng Lạc Trần mừng rỡ đồng thời cũng lo lắng bước chân Mộ Chỉ Ly đột nhiên dừng lại.

Mới bắt đầu, Tư Đồ Diêu chú ý phương hướng Mộ Chỉ Ly đi ngược lại với hắn, lúc nàng cự tuyệt Dược Tông hắn đã biết rõ, cho nên hắn cũng không hướng nàng đưa ra lời mời. Chỉ là nàng sẽ chọn môn phái nào?

Ánh mắt Hàn Như Liệt chưa từng rời khỏi người Mộ Chỉ Ly, bất luận Chỉ Ly lựa chọn môn phái nào hắn đều sẽ ủng hộ nàng, bất quá ánh mắt hắn như có như không nhìn về phía Lăng Lạc Trần..

Rốt cục, Mộ Chỉ Ly cũng dừng lại bước chân. Trước mặt nàng đúng là Lăng Lạc Trần.

“Chỉ Ly, ngươi…”

Lăng Lạc Trần không khỏi mở miệng nói, chỉ là không biết nên nói cái gì cho phải.

Mộ Chỉ Ly mỉm cười:

“Thế nào? Không chào đón ta sao?”

Nguyên nhân lựa chọ Thần Quyết cung có rất nhiều, một mặt là nàng cùng Thiên Nhi cảm thấy Thần Quyết Cung rất thích hợp, mặt khác có lẽ chính vì ý nghĩ ban đầu, tiến vào môn phái của hắn, coi như là đối với trước kia có một cái công đạo.

Nghe được lời nói của Mộ Chỉ Ly, Lăng Lạc Trần cảm giác tâm tình trong nháy mắt bình tĩnh lại, nàng không có làm mối quan hệ của bọn họ xấu đi, nàng vẫn như cũ coi hắn là bằng hữu.

“Nàng có thể tới, đương nhiên ta rất hoan nghênh.”

Giọng nói trong trẻo như tiếng suối róc rách khiến cho người nghe chỉ cảm thấy có thể bình tĩnh trở lại.

Đứng sau lưng Mộ Chỉ Ly còn có hai người một nam một nữ, nghe được cuộc nói chuyện của Lăng Lạc Trần cùng Mộ Chỉ Ly, trong lòng cũng có vài phần kinh ngạc, không nghĩ tới bọn họ quen biết hơn nữa quan hệ cũng không tệ a.

Nhất là nàng kia, trong lòng không khỏi nhiều thêm một tia hâm mộ cùng ghen ghét, nàng ta vậy mà cùng hắn quen biết, còn có thể cùng hắn nói chuyện. Bất quá nữ tử rất nhanh triển khai nét mặt tươi cười, nàng có thể tiến vào Thần Quyết cung, tương lai nhất định sẽ có nhiều cơ hội.

Tư Đồ Diêu nhìn Mộ Chỉ Ly chọn Thần Quyết cung, trong lòng cũng phát ra cảm khái:

“Hàn Như Liệt đã là người trong lòng Chỉ Ly, mà Lăng Lạc Trần lại ở cùng một môn phái với nàng, bởi vì cái gọi là làm quan hưởng lộc vua, ở chùa ăn lộc Phật. Tuy Lăng Lạc Trần thoạt nhìn cả người vô hại, thế nhưng ai biết rõ được?

Như thế tính ra, dường như chỉ có mình ở vào hoàn cảnh xấu thôi, không ổn. Thực sự là rất không ổn.”

Đối với việc Chỉ Ly lựa chọn Thần Quyết cung, kỳ thực trong lòng Hàn Như Liệt đã sớm có tính toán, với tính tình của Chỉ Ly, thực là có cùng khuynh hướng với phương thức tu luyện của Thần Quyết cung, chỉ vì có Lăng Lạc Trần nên trong lòng của hăn cũng nhiều lên một chút nguy cơ.

Việc chọn môn phái sau khi trải qua ba năm trong Chiến trường Thiên Huyền đã xong. Trừ bọn họ ở trong top 10, trong top 100 tên Lăng Lạc Trần cũng chọn mười hai người, cùng một chỗ mười lăm người.

“Hôm nay các ngươi trước theo ta đi xem môn phái, an chí nơi ở cho các ngươi, đợi mọi việc dàn xếp tốt các ngươi có một tháng nghỉ ngơi, một tháng này các ngươi có thể trở về thăm người nhà, giải quyết những việc cần thiết, một tháng sau đúng hẹn trở lại Thần Quyết cung.”

Lăng Lạc Trần lời ít ý nhiều đem sự việc nói qua một lần.

Nghe vậy mọi người nhao nhao gật đầu.

Có thể tiến vào môn phái tu luyện tự nhiên rất cao hứng, nhưng có thời gian về nhà lại càng làm cho bọn hắn vui vẻ hơn.

Sở dĩ tất cả các môn phái đều làm như vậy, sẽ cho đệ tử mới vào thời gian một tháng để cho bọn hắn về quê cũ, kỳ thực nói là vấn an thân nhân, ngoài ra còn một nguyên nhân rất lớn khác chính là trở về hưởng thụ vinh quang của bọn hắn. Hao tốn thời gian ba năm, đã trải qua không biết bao nhiêu trận chiến đấu lớn nhỏ, ở bên bờ sinh tử thế nên bọn họ nên có được tất cả.

Bởi cho bọn hắn nếm ngon ngọt sau sẽ càng thêm cố gắng tu luyện cho nên một tháng nghỉ ngơi này rất đáng có.

Mộ Chỉ Ly đi tới trước mặt Hàn Như Liệt, đang định nói chuyện thì Hàn Như Liệt đã mở lời trước:

“Nàng đi đến Thần Quyết cung trước, ba này sau ta tới đón nàng, cùng nàng về Thiên Thăng quốc.”

Nhưng chuyện này của môn phái hắn biết rõ, huống chi hắn phải hồi gia tộc cũng có chuyện cần xử lý.

Thấy Hàn Như Liệt đã biết rõ ý nàng, Mộ Chỉ Ly cũng gật đầu nói:

“ Được , ba ngày sau ta chờ chàng.”

Nàng đã rời Mộ gia ba năm dài, cũng không biết hiện tại Mộ gia như thế nào.

Có lẽ Mộ gia cũng sẽ không có vấn đề gì, có lẽ sẽ càng ngày càng tốt mới đúng. Dù sao nàng tiến vào chiến trường Thiên Huyền còn chưa biết kết quả quốc gia trước đó nhất định sẽ đối đãi tốt với Mộ gia, nếu không vạn nhất nàng thành công bọn hắn không phải sẽ lâm vào nguy hiểm?

Bọn người Hiên Viên Dật cũng cười nói:

“Đến lúc đó có nhiều thêm mấy người chúng ta làm bóng đèn, hi vọng bỏ qua cho a.”

Lăng Lạc Trần dường như cố ý để cho đám người Hiên Viên Dật cũng tiến vào Thần Quyết cung, tương lai bọn họ có thể trở thành sư huynh muội rồi.

Đám người Hiên Viên Dật biết rõ, nhờ có liên quan lớn tới Mộ Chỉ Ly nên bọn hắn mới có thể tiến vào Thần Quyết cung, bất quá tâm tình của bọn hắn vô cùng tốt. Dù sao có thể tiến vào môn phái, con đường tu luyện của bọn hắn có thể tiến xa hơn, đồng thời khi về nhà có thể nở mày nở mặt.

Trong lòng cũng cực kỳ cảm kích Mộ Chỉ Ly, về sau bọn hắn nhất định sẽ cố gắng tu luyện, không làm Chỉ Ly mất mặt! Ai dám khi dễ Chỉ Ly, bọn hắn sẽ cùng kẻ đó dốc sức liều mạng. Đây cũng không phải là lời khách sáo, mà là lời trong lòng của bọn hắn.

“Hiên Viên đại ca, huynh lại nói đùa ta.”

Mộ Chỉ Ly liếc hắn nói, đúng là lại giễu cợt nàng.

“Được được được, Chỉ Ly đã lên tiếng, ta nào dám nói a.”

“Ha ha.”

Bọn người Cao Chính Thanh cũng nhao nhao cười ha hả.

Lúc mọi người nói chuyện, Tư Đồ Diêu cũng đi tới. Khuôn mặt kiên nghị mang theo một chút tươi cười ôn nhu yếu ớt:

“Chỉ Ly, Dược Tông chúng ta sắp xuất phát. Không cùng một môn phái nhưng nàng không thể quên người bằng hữu này nha. Hi vọng tương lai có thể gặp lại.”

Trong lòng Tư Đồ Diêu thì nghĩ đến chúng ta nhất định sẽ gặp lại, nhất định sẽ như vậy.

Trong tất cả các môn phái, quan hệ giữa Dược Tông với Thần Quyết cũng cực kỳ tốt, hai bên trao đổi không ít cho nên cơ hội tương lai gặp mặt sẽ không thiếu.

“Đây là đương nhiên, lần sau chúng ta sẽ cùng nhau thương thảo y thuật a. Nếu có phát hiện gì mới cũng đừng quên nói cho ta biết.”

Có thể nói phương hướng nghiên cứu y thuật của nàng không giống với Tư Đồ Diêu cho nên rất nhiều tri thức của đối phương đều không biết rõ, trao đổi có thể giúp bọn họ bao quát được càng rộng.

“Được, nếu có ta nhất định sẽ nói cho nàng biết! Tạm biệt!”

“Tạm biệt.”

( Ụt : Diêu ca cũng thương tỷ rồi nên để ” ta – nàng ” như Trần ca luôn cho nó tình 😀 )

Đợi Tư Đồ Diêu đi, Lăng Lạc Trần nhìn mọi người lên tiếng nói:

“Chúng ta lên đường đi.”

Nhìn mọi người đều gặt đầu, Lăng Lạc Trần dẫn theo mọi người hướng phía bên ngoài chiến trường Thiên Huyền đi đến, Hàn Như Liệt cũng rời đi.

Lúc mọi người chưa phát giác,Thiên Nhi và A Vũ đều đi vào bên trong Thiên Sát cổ giới.

Trong không khí vui sướng, ít ai đi chú ý những thứ khác, cho nên bị chú ý khả năng không lớn.

Bên trong Thiên sát cổ giới.

Thiên Nhi nhìn vẻ mặt khẩn trương của A Vũ, trên mặt cũng lộ ra bộ dáng tươi cười:

“A Vũ, ngươi không cần khẩn trương như vậy, nhất định sẽ không có vấn đề gì.”

“ Vậy cũng không nhất định. Qua nhiều năm như vậy, ta đã thử nhiều phương pháp đều không thành công, vạn nhất ta và ngươi đều không ra được thì làm thế nào cho phải? Lúc trước ngươi là yêu linh nhưng bây giờ đã là người bình thường a.”

Nếu là trong quá khứ, A Vũ cũng sẽ không để ý như vậy, nhưng là lần này gặp Thiên Lang Vương, hắn không muốn mất cơ hội này.

So với A Vũ khẩn trương, Thiên Nhi lại vô cùng lạnh nhạt. Lúc trước nàng đi vào chiến trường Thiên Huyền sau đó có thể thuận lợi rời đi, lúc trước có thể, đương nhiên hiện tại cũng có thể!

“Chúng ta đây nhìn là được rồi, nhất định sẽ không có vấn đề.”

Thiên Nhi nhún vai, hẳn là A Vũ đã thất bại nhiều năm nên mới lo sợ như vậy.

Lúc trải qua bình chướng của chiến trường Thiên Huyền, A Vũ thậm chí đã chuẩn bị tốt tinh thần bị bắt trở về, qua nhiều năm hắn đều chịu kết quả như vậy, nhưng đợi nửa ngày thế nhưng cảm giác trong dự liệu lại chưa từng truyền đến, không khỏi nghi hoặc mở to hai mắt ra, đã thấy Thiên Nhi vui vẻ nhìn hắn.

“Ta đã nói mà, đã thành công đi ra.”

Mặc dù nàng không biết Thiên Sát cổ giới đến tột cùng là dạng bảo bối gì, từ những việc rất cường đại nó thể hiện, vấn đề này thực sự là đồ chơi con nít.

Một khắc đi ra khỏi chiến trường Thiên Huyền, trong mắt Mộ Chỉ Ly cũng hiện lên mỉm cười, nhìn chiếc nhẫn tinh mĩ trong tay nàng, tất cả đều như dự liệu của nàng, quả nhiên đã đem A Vũ đi ra thành công .

Mộ Chỉ Ly cùng mọi người theo sau Lăng Lạc Trần đi tới, ước chừng một nén nhang thì gặp được truyền tống trận. Ở đây tổng cộng có mười cái truyền tống trận, phân biệt đối ứng với mười đại môn phái. Bọn hắn nhìn thấy truyền tống trận đã không có gì ngạc nhiên nữa, dù sao dây cũng không phải lần đầu tiên.

Ở Thiên Thăng quốc, bọn họ đã dung qua hai lần truyền tống trận, về mặt các trung đẳng vương quốc thì khỏi phải nói rồi. Đứng ở trong truyền tống trận, hào quang quen thuộc bao phủ bọn hắn, khi bọn hắn lần nữa mở mắt, đã đứng trong rừng rậm.

Nhìn thấy cây cối tươi tốt thanh thúy cùng đường nhỏ tĩnh mịch nhìn không thấy ngọn nguồn, trên mặt mọi người không khỏi hiện lên một ít nghi hoặc. Chẳng lẽ Thần Quyết cung nằm trong rừng rậm này? Dưới chân bọn họ là khu rừng rộng lớn cổ kính và u ám.

Đương nhiên Lăng Lạc Trần biết rõ nghi hoặc của mọi người, liền giải thích:

“Đây là chướng nhãn pháp của môn phái, không phải người trong môn phái, không có cách nào đi qua. Muốn đi vào hoặc rời đi đều phải có ấn thạch.”

Nghe được lời nói của Lăng Lạc Trần, mọi người mới chợt hiểu ra.

Có lẽ đúng như thế, một môn phái lớn như vậy có thể tùy tùy tiện tiện đi vào đi ra hay sao? Nếu như môn phái ở ngay chỗ này, như vậy thông qua truyền tống trận không phải có thể trực tiếp tiến vào?

Vừa nói xong, trong tay Lăng Lạc Trần xuất hiện một con dấu lớn bằng đá trong suốt, thoạt nhìn có chút quái dị. Chỉ thấy Lăng Lạc Trần đem thiên lực rót vào trong ấn thạch, ấn trên đá tản ra một cỗ chấn động kỳ dị.

Sau đó mọi người kinh ngạc phát hiện, không khí bốn phía đều bị biến đổi, bọn họ trực tiếp bị một quả cầu vây xung quanh, trên thành hiện lên gợn nước khiến bọn họ cảm giác như đặt ở trong nước, đứng ở bên trong hoàn cảnh lại nhanh chóng biến đổi.

Chấn động ngày càng nhỏ, hoàn cảnh trước mắt bọn người Mộ Chỉ Ly cũng biến đổi lớn, thời điểm chấn động biến mất hoàn toàn, cảnh tượng đã hoàn toàn bất đồng.

Lúc này trước mặt bọn họ là một ngọn núi nguy nga rộng lớn, mà ở trên đó bọn hắn thấy một tòa cung điện khổng lồ. Cung điện màu trắng tản ra một cỗ chính khí uy nghiêm, giống như một con cự long đang nằm khiến cho người ta không dám khinh thường.

Nhìn thấy cảnh này, trong mắt mọi người đều hiện lên vẻ kích động, đây cũng là chỗ bọn họ sinh hoạt và tu luyện trong tương lai sao? Quả nhiên không hổ là môn phái có bài danh top 3, chỉ nhìn thôi cũng thấy rung động nhân tâm.

Mộ Chỉ Ly nhìn cung điện này, trong mắt cũng lộ ra sợ hãi cùng thán phục. Lúc trước nàng cũng tưởng tượng qua bộ dạng của nó nhưng hôm nay chứng kiến cung điện này so với tưởng tượng của nàng đồ sộ hơn nhiều.

“Đây là môn phái của chúng ta, về sau các ngươi sẽ sống ở đây. Hiện tại liền cùng nhau lên núi.”

Lăng Lạc Trần lên tiếng nói, ngày bình thường hắn rất ít cùng người khác nói chuyện, bất quá hôm nay dẫn theo đệ tử mới nên không tránh khỏi phải giải thích một phen, hôm nay tâm tình của hắn dường như vô cùng tốt, bình thường gương mặt không mang theo gợn sóng bây giờ cũng hiện lên một chút vui vẻ như có như không, thoạt nhìn khiến cho hắn bình dị gần gũi hơn rất nhiều.

Thời điểm bọn người Lăng Lạc Trần, trên núi cũng xuất hiện hai đạo thân ảnh, sau khi nhìn thấy Lăng Lạc Trần đều chắp tay nói:

“Lăng sư huynh, huynh trở về rồi.”

Đây là hai người giữ núi, bất quá dựa theo Mộ Chỉ Ly đoán, người giữ núi không chỉ có hai người bọn họ, người đi tuần của một đại môn phái há lại sẽ đơn giản như vậy? Chỉ là những người kia thực lực cường đại hơn khiến bọn hắn không phát hiện ra mà thôi.

Chỉ là hai người giữ núi đã có thực lực Sự Phân Cực cảnh, có thể biết bên trong đại môn phái có bao nhiêu hung hãn rồi.

Lăng Lạc Trần gật đầu:

“Chiến trường Thiên Huyền đã kết thúc, ta mang các sư đệ và các sư muội trở về. Các ngươi trông coi cẩn thận, cực khổ .”

Nghe được lời nói của Lăng Lạc Trần, hai người sững sờ, thụ sủng nhược kinh chợt đáp:

“Đa tạ Lăng sư huynh quan tâm, nhất định chúng ta sẽ trông coi cẩn thận.”

“Được.”

Sau đó, Lăng Lạc Trần mang theo bọn người Mộ Chỉ Ly lên núi, lưu lại hai người gác núi nghi hoặc nhìn theo bóng lưng của hắn.

“Ta không phải đang nằm mơ đi? Ngày bình thường Lăng sư huynh không nói chuyện với chúng ta, vậy mà còn quan tâm chúng ta sao?”

Cũng không phải nói Lăng Lạc Trần không gần người khác, chỉ là ngày thường số lần hắn nói chuyện cực ít, quá khứ lúc nhìn thấy bọn hắn cũng chỉ gật đầu ra hiệu, như hôm nay là lần đầu tiên thấy được.

( Ụt : vì tỷ cùng về với đội của ca nên ca bị bấn loạn trong lòng thành ra hành động khác thường đây mà , Trần ca đáng yêu thật 😀 )

“Đừng hỏi ta, ta cũng không biết. Bất quá được Lăng sư huynh quan tâm cũng không phải cơ hội người bình thường có được a. Nhìn gần, Lăng sư huynh tựa hồ càng thêm phi phàm a…”

“ Sau khi trở về đem chuyện này nói cho các sư huynh đệ khác, sợ là cũng làm bọn hắn kinh ngạc a.”

Trong Thần Quyết cung, bất luận là nam tử hay là nữ tử đối với Lăng Lạc Trần đều cực kỳ kính ngưỡng 107 .

Ngọn núi này tương đối cao, nhưng bọn họ đều là người tu luyện, đối với người bình thường khó có thể leo được nhưng đối với bọn họ lại cực kỳ đơn giản. Rất nhanh mọi người đã đi đến cửa đại điện .

Lăng Lạc Trần đưa mọi người đi vào, sau khi đi vào vài vị trưởng lão cũng đã ở bên trong chờ bọn họ rồi.

“Lạc Trần, đây là đệ tử mới chọn ở chiến trường Thiên Huyền sao?”

Lăng Lạc Trần chắp tay nói:

“Vâng, kế tiếp liền giao cho chư vị trưởng lão rồi, đệ tử đi trước hướng cung chủ phụng mệnh.”

Đối với các trưởng lão, thái độ của Lăng Lạc Trần rất khách khí. Hắn từ nhỏ đã lớn lên trong nội cung, các trưởng lão đối với hắn vô cùng tốt.

Nghe vậy, các trưởng lão cũng cười gật đầu, bọn họ đối với Lăng Lạc Trần vẫn luôn vô cùng hài lòng, đứa nhỏ này từ bé đã thông minh dị thường, hơn nữa lại tôn sư trọng đạo. Hiện tại trưởng thành vẫn như thế khiến bọn họ rất vui mừng.

Có thể nói danh vọng của Lăng Lạc Trần tại Thần Quyết cung cao như thế ngoài việc hắn có thực lực ra còn có thêm sự ủng hộ của những trưởng lão này.

Khi Lăng Lạc Trần đến tìm Lăng Phong, Lăng Phong đã đứng ngoài cửa chờ hắn rồi.

“Sư phụ.”

Lăng Phong gật đầu:

“Con trở về rồi, nhiệm vụ lần này con hoàn thành thế nào?”

Từ lúc truyền tống trận chấn động, lão cũng biết bọn họ trở về rồi. Theo tính tình Lạc Trần nhất định sẽ hướng lão báo cáo, cho nên lão quyết định đứng chỗ này chờ hắn.

“Con đều đưa về rồi, tổng cộng con chiêu mộ được mười lăm người, trong đó có ba người nằm trong top 10, tám người trong top 100.”

“Còn bốn người kia thì sao?”

Lăng Phong không khỏi nhíu mày.

“Bọn hắn cũng vào chiến trường Thiên Huyền chỉ là không nằm trong top 100 tên.”

Lăng Lạc Trần thành thật trả lời, dựa theo quy củ những năm qua, bọn hắn chỉ chiêu mộ người nằm trong danh sách 100 tên đầu, những người khác không chiêu mộ, nhưng vì Mộ Chỉ Ly hắn lựa chọn phá lệ.

“Nói cho ta biết nguyên nhân.”

Lăng Phong không có tức giận, đối với Lăng Lạc Trần, lão vẫn luôn tin tưởng, hắn làm như vậy nhất định có nguyên nhân của hắn.

Thấy Lăng Phong bình tĩnh hỏi hắn nguyên nhân, trong lòng Lăng Lạc Trần cũng hiện lên một tia cảm kích, sư phụ đối với hắn từ nhỏ tới lớn đều luôn như vậy:

“Bởi vì chiến trường Thiên Huyền lần này, Mộ Chỉ Ly đạt quán quân, bọn hắn cùng đến từ một vương quốc.”

Chỉ nói đến đây, Lăng Phong đã hiểu rõ nguyên nhân:

“Ta đã biết, con làm rất tốt.”

Lúc trước lão có tâm muốn chiêu mộ Mộ Chỉ Ly, không nghĩ tới danh hiệu quán quân của chiến trường Thiên Huyên nàng cũng đạt được. Chỉ cần một mình Mộ Chỉ Ly cũng đáng giá lần phá lệ này rồi.

Trong Thần Quyết cung, người có thực lực mạnh hơn so với Mộ Chỉ Ly tuyệt đối không ít, có lẽ rất nhiều đệ tử sẽ cảm thấy không đáng, nhưng bọn hắn không thấy thế, bọn hắn coi trọng tiềm lực của Mộ Chỉ Ly, đồng thời cũng là thực lực so đấu của tất cả môn phái.

Sâu trong lòng Lăng Lạc Trần, hắn biết rõ nguyên nhân không phải như thế, hắn chỉ hy vọng Chỉ Ly được vui vẻ mà thôi, mà thân phận lần này của nàng vừa vặn cho hắn một lý do hợp lý, hắn nói như vậy cũng bởi như thế có thể giảm không ít phiền toái.

Trong điện.

Mấy vị trưởng lão nhìn mười lăm người trước mặt, trên mặt đều mỉm cười:

“Trong các ngươi, ai nằm trong top 10 tên?”

Thực lực vĩnh viễn xếp đầu tiên, trong môn phái càng phải như vậy.

Mộ Chỉ Ly và hai người khác đồng thời đứng dậy, nhìn thấy có ba người, tươi cười trên mặt họ càng đậm:

“Nói cho chúng ta biết, theo thứ tự các ngươi đứng thứ mấy?”

Không nghĩ tới trong top 10 tên của chiến trường Thiên Huyền bọn họ có được ba tên, tỷ lệ này không thấp.

Dù sao đi đến cũng có mười môn phái, nói như vậy có hai môn phái không có được người nào.

Nàng kia dẫn đầu nói ra trước:

“Tên ta xếp thứ chín.”

Trên mặt mang theo một tia tự hào, dù ở cuối trong mười tên nhưng có thể tiến vào top 10 tên cũng rất giỏi, ít nhất trong mười lăm người đứng đây nàng cũng xếp top 3.

Thấy nữ tử trả lời, nam tử kia cũng cười nói:

“Tại hạ tên thứ năm.”

So với việc nữ tử tự hào, nam tử hiển nhiên bình thản hơn một chút.

Đợi hai người nói xong, ánh mắt các trưởng lão cũng rơi trên người Mộ Chỉ Ly:

“Ngươi thì sao?”

Trong mười lăm người ở đây, bọn hắn đối với Mộ Chỉ Ly có hứng thú lớn nhất. Tuy bọn hắn không biết Mộ Chỉ Ly là người phương nào, nhưng nhìn bộ dạng thản nhiên của nàng khiến người khác có chút hiếu kỳ.

“May mắn đệ nhất.”

Mộ Chỉ Ly chắp tay, chậm rãi nói, đối với mấy vị trưởng lão lộ ra vô cùng tôn kính, nhưng thái độ của nàng lại không kiêu không nóng, trên mặt cũng không có chút mừng rỡ hoặc kích động, phảng phất đối với người lần này cũng không phải là rất để ý.

Loại biểu hiện này cũng khiến cho các trưởng lão một hồi kinh ngạc, xem ra danh tự đứng đầu quả nhiên khác với người thường, không riêng gì thực lực cao, tâm tính cũng không phải người bình thường có thể so sánh được.

“Ngươi tên là gì?”

Mấy vị trưởng lão lộ ra rất hiền lành, từ trên người nữ tử này bọn hắn thấy được bóng dáng của Lăng Lạc Trần, thái độ của hai người thực sự giống nhau a.

“Tại hạ Mộ Chỉ Ly.”

Ba chữ Mộ Chỉ Ly vừa ra, mấy vị trưởng lão cũng sững sờ.

Đây chẳng phải là Mộ Chỉ Ly – người có thuật luyện đan có thể cùng Tư Đồ Diêu của Dược Tông so sánh được mọi người chú ý sao?

Chương 118

Advertisements

2 comments on “Chương 117: Chấm dứt

  1. Pingback: Chương 116: Lựa chọn | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

  2. Pingback: Y Thủ Che Thiên | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s