Chương 45 : Cảnh Nhất Bích Gặp Chuyện

Editor : Gem

Beta : Ụt Ác Từ Pé

Quân Khanh Vũ nhẹ nhàng đặt tay trên bụng nàng, khoé môi lộ ra ý thỏa mãn, kỳ thực đứa nhỏ chẳng qua mới ba tháng nên chưa nhìn ra.

“Lên cân thật tốt.”

Hắn nhẹ giọng nói.

Được không?

A Cửu đảo cặp mắt trắng dã.

Chí ít thân hình gầy gò của nàng dễ vượt nóc băng tường, vậy coi như là ưu thế được nhất.

Nàng rất khó tưởng tượng, một người mập mạp, làm thế nào để thân nhẹ như yến.

“Nhỏ nhưng vừa là được rồi?”

Quân Khanh Vũ buông A Cửu, nhìn người hầu của tiệm may đứng bên bình phong.

“Bẩm công tử, còn cần phải chỉnh thắt lưng một chút”

“Vậy sao?”

Quân Khanh Vũ nhíu mày, đáy mắt có một tia giảo hoạt.

“Không cần chỉnh , sau này nàng không cần bó đai lưng. Vừa vừa thôi, tốt nhất nên gia tăng thêm một số.”

“Dạ.”

Người may kia lĩnh mệnh, lập tức lui ra ngoài.

Bên ngoài Thu Mặc và Hữu Danh cũng nghe được rõ ràng, nhịn không được cúi đầu cười lên.

Chỉ có sắc mặt A Cửu thay đổi biến hoá, lại cắn môi không nói gì.

Rõ ràng Quân Khanh Vũ không phải là đang cười nhạo nàng mập mạp thôi sao, đáng ghét lại còn có sau này khỏi bó đai lưng.

Nữ tử có gương mặt đồng tiền, mặc y phục xanh lục của mùa xuân, lộ ra cổ trắng nõn, bởi vì câu vừa nói làm cho nàng một phen đỏ mặt, làm cho A Cửu cũng nhìn thấy mình chính là một viên ngọc châu tròn trịa.

Vừa theo nha môn bên kia trở về, có lẽ trên đường đã đi được một đoạn, trên đầu Quân Khanh Vũ có một lớp mồ hôi mỏng.

A Cửu kéo hắn ngồi xuống.

“Dừng lại nghỉ ngơi một chút đi.”

“Ừ.”

Quân Khanh Vũ gật đầu.

“Có chút đói bụng. Muốn ăn cái gì? Hữu Danh, biết Chiêu Bài Thái có gì không?”

“Khi ty chức vừa trở về, đã sắp xếp xong xuôi.”

Mặc dù Quân Khanh Vũ ăn không nhiều, thế nhưng mấy ngày nay, tâm tình rõ ràng tốt hơn nhiều, hơn nữa có A Cửu dỗ, cho dù bao nhiêu hắn cũng có thể ăn thêm một ít.

Vừa đến thời gian dùng bữa, Hữu Danh liền không thể chờ đợi được đi sắp xếp xong xuôi mọi việc.

Đi múc một bát canh, đều là món đặc sắc của Chiêu Bài Thái ở Xuân thành.

Nhưng mà nhìn thời gian trôi qua, nhất thời A Cửu nhịn không được lắc đầu, cảm thấy  hoàn toàn không có khẩu vị gì, nhưng mà có Quân Khanh Vũ ở đây, nàng lại chỉ nhịn xuống, không dám biểu hiện ra ngoài.

“Phạn tiền muốn uống canh.”

Mấy ngày nay dỗ Quân Khanh Vũ thành thói quen , A Cửu đặt canh ở trước người hắn.

“Phu nhân ngươi không ăn?”

Ăn được mấy miếng, nhưng không nhìn thấy A Cửu ăn, Quân Khanh Vũ vội gắp thức ăn vào bát nàng, hơn nữa chỉ gắp thịt và cá.

A Cửu cầm chiếc đũa, cố nén ăn một ngụm, sau đó nói.

“Ta ăn no rồi.”

Nhưng vừa nói xong, A Cửu đột nhiên đứng lên, vọt ra khỏi phòng, chạy đến góc viện ngồi xổm xuống phun ra.

Cái loại cảm giác này là phiên giang đảo hải, cơ hồ là nước trong dạ dày đều phải nhổ ra.

“Tiểu thư.”

Thu Mặc vừa nhìn, vội đi tới đỡ.

Quân Khanh Vũ cũng cuống quít đi theo ra ngoài, lại bị A Cửu dùng một tay ngăn cản trở lại.

 ” Chàng đừng tới đây.”

Quân Khanh Vũ có khiết phích, nàng không muốn hắn nhìn thấy.

Nhịn toàn bộ đồ vừa ăn nuốt xuống đi, nhưng mới vừa rồi rõ ràng là thịt luộc kê ti thanh đạm, lúc nuốt vào lại dâng lên cảm giác buồn nôn buồn nôn.

“Hữu Danh, mau đến xem phu nhân.”

Quân Khanh Vũ nhất thời sợ đến thay đổi sắc mặt, bất chấp là cái gì, tiến lên đã nần A Cửu dậy, dùng khăn tay tinh tế lau dùm nàng.

“Rất dơ .”

A Cửu cau mày, đẩy tay hắn ra.

“Đi vào trước, ta sai Hữu Danh xem cho nàng một chút.”

Vừa mới đứng lên, ngửi thấy được mùi thức ăn, A Cửu lại nhịn không được nôn mửa liên hồi, lần này nôn ra còn dữ dội hơn mấy ngày trước, ngồi chồm hổm trên mặt đất, hai chân như nhũn ra.

Hữu Danh đi lên, nói thầm bên tai Quân Khanh Vũ cái gì, vốn thần sắc Quân Khanh Vũ là đang lo lắng lúc này lại lộ ra một tia hiểu rõ.

Ôm A Cửu đi vào, sau đó sai người tranh thủ đem đồ ăn rút lui xuống, cũng phân phó người đem nước ô mai tới.

Uống vài hớp canh, A Cửu mới cảm thấy thoải mái một ít, thế nhưng một trận vừa nôn kia đã làm toàn thân nàng không đứng lên được, tựa ở trên giường mà buồn ngủ.

Có thể bởi vì khí hậu, đến lúc xế chiều, đột nhiên thân thể A Cửu bắt đầu hơi phát nhiệt, cho tới lúc trời tối mới tỉnh lại.

Lúc tỉnh lại, A Cửu nhìn thấy Quân Khanh Vũ ngồi ở bên cạnh, tay phải cầm sách chăm chú nhìn.

Ánh trời đỏ hồng chiếu xuyên qua khung cửa sổ rồi chiếu qua đây, khiến trên mặt hắn ánh lên một tầng ánh sáng kim sắc nhu hòa, làm cho mặt của hắn tăng thêm mấy phần tinh mỹ.

Mà cái tay còn lại của nành thì vẫn nắm thật chặt hắn, tựa hồ vẫn không có buông ra.

“Tỉnh rồi sao?”

Nhìn nàng tỉnh lại, hắn cúi người, nhẹ nhàng hôn nhẹ lên trán nàng, sau đó nâng nàng dậy.

Làm Đế Vương luôn có người hầu hạ, động tác cẩn thận từng li từng tí, lại hết sức không được tự nhiên.

“Tỉnh rồi thì ăn một chút gì đi.”

Rất nhanh có người đưa tới canh gà hầm, nhưng mà, ngửi thấy được cái mùi kia, A Cửu vội nhíu mày, nhịn không được lại thêm một trận nôn mửa.

Mặc dù đói bụng đến mức khó chịu, nhưng này cái mùi vị này càng khó chịu hơn.

“Ta không ăn …”

“Ăn một miếng.”

Hắn nháy mắt cười cười, nhớ tới tình cảnh nàng dỗ hắn ăn.

“Ăn, ta kể cho nàng một câu truyện cười?”

“Phốc.”

A Cửu nhịn không được cười lên, hỏi lại.

“Chàng hiểu được truyện cười là gì không?  Chẳng lẽ muốn đem truyện cười ta mấy ngày nay nói cho chàng biết, sau đó kể lại cho ta nghe?”

“Nàng không ăn thì ta biết phải nói cái gì?”

A Cửu nghĩ nghĩ, chịu đựng uống một ngụm, canh cực kỳ ngon, thế nhưng, nàng chỉ cảm thấy đầy mỡ.

“Ăn thêm một miếng.”

“Không thể ăn.”

“Còn có một miệng…”

“Thật không muốn ăn .”

A Cửu không kiên nhẫn đẩy tay Quân Khanh Vũ ra, không hiểu tại sao lại cảm thấy bực bội bất an.

“Ta thực sự không muốn ăn, hơn nữa không đói…”

Canh suýt nữa rơi trên mặt đất, Quân Khanh Vũ hảo tỳ khí buông bát, đem A Cửu ôm vào trong ngực, nhẹ tay đặt ở bụng dưới nàng.

Vô cùng thân thiết cắn cắn lỗ tai của nàng, hắn si ngốc cười, nói.

“Phu nhân, nàng không đói, tiểu gia hỏa trong bụng cũng sẽ đói .”

= = = = = = = = ta là dải phân cách bé nhỏ = = = = = = = =

Ánh sáng trời chiều cuối cùng nơi chân trời chiếu qua cửa sổ, chiếu vào trên người bọn họ, bên cạnh màn che màu trắng nhẹ nhàng chập chờn, trên mặt đất phản chiếu bóng mờ nhu hoà.

Chớp mắt một cái, Quân Khanh Vũ thật sâu nhắm mắt lại, lớn mật đem lông mi bao trùm lấy khuôn mặt trắng nõn, che khuất cảm xúc nơi đáy mắt.

Thời gian cứ như vậy đứng yên được rồi, ở trên giường, ôm lấy nữ tử và đứa nhỏ mà mình yêu thương.

Cái gọi là quyền lợi, cái gọi là chiến tranh, cái gọi là ngươi lừa ta gạt đều để ở phía sau.

Nếu như, hắn không phải là Quân Khanh Vũ, nếu như hắn không sinh ra ở thế gia Đế Vương, thì thật tốt…

Xuân thành về đêm thật đẹp, ánh sáng chiều tà như họa sĩ hắt chu sa trong tay ra, nhuộm đỏ bừng cả màn đêm.

A Cửu dại ra tại chỗ, trong lúc nhất thời cảm thấy thời gian dường như ngưng lại.

Chỉ người đang ôm nàng phía sau, chỉ có câu nói kia của hắn, ngươi không đói nhưng vật nhỏ trong bụng sẽ đói.

Hắn nói nhẹ như vậy, nhưng lại rất nghiêm túc.

Làm cho nàng không dám có bất kỳ nghi vấn nào.

Nhưng mà… thời khắc yên tĩnh mỹ lệ như vậy, thế nhưng nàng lại cảm thấy sợ hãi, sợ có thể đây chỉ là một giấc mơ.

Yên lặng đặt tay trên bụng mình.

Nàng lại nhớ tới đứa nhỏ lúc ở Hải Đường cung, nàng nằm trên mặt đất, váy trắng của nàng nhiễm máu đỏ ấm áp.

Cái cảm giác tê tâm liệt phế này, cái cảm giác này…là tuyệt vọng.

Bụng dưới không có nổi lên, bên trong thật sự có một đứa trẻ sao?

“Quân Khanh Vũ.”

Nàng khó có thể tin hô tên của hắn, như trước dựa vào trong ngực hắn, tùy ý ôm lấy hắn.

“Ừ.”

Hắn nhu thuận đáp một tiếng, không có mở mắt ra, chỉ là tham lam ngửi mùi trên người nàng, giống như thuốc phiện làm cho người ta mê luyến.

“Ngươi vừa nói là sự thật sao?”

Xung quanh yên tĩnh như vậy, cơ hồ có thể nghe thấy tim của nàng đang nhảy.

Mà giọng của nàng, cũng theo tiếng tim đập hỗn loạn mà rung lên.

Hắn mỉm cười, chậm rãi mở mắt ra, nghiêm túc nhìn nàng.

“Nàng nói Bình An của chúng ta sao? Đứa nhỏ vẫn luôn ngoan ngoãn ở trong bụng.”

“Nó…”

A Cửu trở tay nắm lấy tay hắn, đột nhiên có chút kích động nói không ra lời.

Chỉ là nhìn Quân Khanh Vũ đến ngơ ngẩn, trong lòng chua chát không ngớt.

“Ta cho nó đặt tên là Bình An, nó tự nhiên sẽ ngoan ngoãn Bình An.”

“Chàng … Quân Khanh Vũ.”

Nàng nhịn không được nện một đấm lên bả vai hắn, A Cửu cắn môi, đột nhiên cảm thấy viền mắt hơi ẩm ướt, sau đó quay đầu, không cho hắn thấy.

“Nàng giận sao?”

“Không có.”

Nàng cắn môi, nhìn ánh chiều tà, thở phì phò.

Nàng là hài lòng.

Chính mình đã quá sơ sẩy, còn mang theo Bình An chạy lên chạy xuống, thế nhưng…

Lại cúi đầu nhìn bụng dưới, ở trong đó đang hoài đứa nhỏ, thế nhưng đứa nhỏ này thật ngoan cường.

“Vì sao lúc trước chàng muốn gạt ta?”

Còn khiến nàng cho rằng đứa nhỏ đã mất đi.

Hiện tại nghĩ đến mấy ngày ở quân doanh kia, chính nàng rơi xuống giữa dòng sông lạnh băng kia, nàng liền sợ hãi.

Làm mẫu thân, nàng càng cảm giác mình không có trách nhiệm với đứa nhỏ.

“Ta sợ.”

Hắn nắm tay nàng, không nhìn ánh mắt của nàng, mà tựa đầu vào bả vai nàng.

Hắn nhớ lúc nhìn thấy đáy mắt đầy tuyệt vọng của nàng, còn có bi thương.

“Ta sợ, lúc đó nàng thực sự không muốn có Bình An .”

Hắn càng sợ, nàng không yêu hắn.

Thanh âm hắn nhẹ, lại như một cây đao kim loại cắt trong lòng nàng.

Nàng nhớ tới khi đó, nàng không hề tín nhiệm hắn, nàng cho là hắn lấy đứa nhỏ che giấu, thậm chí, còn không muốn có đứa nhỏ.

“Xin lỗi.”

Nàng quay người ôm hắn, thấp giọng nói.

“Lúc trước ta cũng tùy hứng .”

“Vậy bây giờ nàng còn tùy hứng sao?”

Ngẩng đầu, hắn ngóng nhìn nàng.

“Không.”

“Vậy đứng lên ăn cái gì đi.”

Hắn nhếch miệng cười, sau đó đỡ nàng đứng dậy.

“Phu nhân, nàng bây giờ không chỉ phải ăn, hơn nữa phải ăn nhiều, bởi vì nàng là ăn cho hai người.”

A Cửu nhìn đầy bàn thức ăn kia, đột nhiên nhớ tới chuyện Tam hoàng tử nói nàng béo lên, không khỏi cười.

Thì ra nàng béo lên là do vậy.

“Ta hỏi Hữu Danh, hắn nói phản ứng nôn mửa này của nàng là bình thường, tình hình chung này sẽ không kéo dài… Chỉ là… Trước đây vì không cho nàng phát hiện ra, Hữu Danh cho nàng uống thuốc, có thuốc ức chế nôn mửa, thế nhưng vẫn là đối thân thể không tốt, mấy ngày nay liền ngừng lại.”

Hắn dừng một chút, nhìn sắc đen của bầu trời, lấy áo choàng mặc vào cho nàng, sau đó kéo nàng ngồi ở vị trí.

“Nàng vốn yếu, thân thể lại có hàn khí, sau khi dừng uống thuốc, sẽ phản ứng rất mãnh liệt, vì thế… Trong khoảng thời gian này, sợ rằng phải vất vả nàng .”

Hàn khí…

Hắn nắm tay nàng, đột nhiên nhớ tới một việc, có người nói cho hắn chuyện nàng rơi xuống nước.

“Không sợ vất vả.”

Việc này, cao hứng còn không kịp, còn có cái gì là vất vả .

Dù cho nàng không ăn, đứa nhỏ cũng phải ăn.

“Phu nhân…”

Nhìn bộ dáng nàng ăn, hắn không khỏi hô một tiếng, như là thở dài.

“Vì sao, ngươi không kêu ta là Mai Nhị?”

“Bởi vì nàng là phu nhân của ta.”

Quân Khanh Vũ ngẩn ra, ánh mắt lướt qua A Cửu, nhìn bên ngoài.

Hắn muốn nói, bởi vì ngươi không tên là Mai Nhị, ta không muốn gọi ngươi cái kia tên, bởi vì… Người tên kia, không thuộc về Quân Khanh Vũ.

Cái kia tên, lần đầu tiên xuất hiện là vì người tên Cảnh Nhất Bích.

Ăn cơm xong, nhìn thức ăn bị chính nàng càng quét, A Cửu không khỏi thán phục rõ ràng còn buồn nôn, mà ăn thật nhiều, sức ăn này thật doạ người.

“Cảnh đêm Xuân thành còn đẹp hơn đế đô, chúng ta cùng ra ngoài được không?”

Sợ nàng ngồi không nhiều quá, Hữu Danh nói hiện tại phu nhân đã ba tháng nên thai nhi cũng ổn định, sau khi ăn xong nên đi lại một chút.

A Cửu tự nhiên nguyện ý, chỉ là có đứa nhỏ trong bụng, lúc bước đi, vô ý thức đi chậm hơn, thậm chí cẩn thận từng li từng tí.

Đặc biệt đoàn người lâu ngày, nàng vô ý thức xoay người, mặt hướng Quân Khanh Vũ, dựa vào trong ngực hắn.

Xuân thành ban đêm còn phồn vinh hơn kinh thành, phía nam là Lâm Hải, phía tây dựa vào Sở quốc, Sở quốc lại một trong sáu nước có thương nghiệp phồn hoa nhất, bởi vậy Xuân thành là kinh đô thành thị.

Chỉ nói về thương nghiệp, thậm chí vượt qua kinh thành.

Có thể thấy rất nhiều kì trân dị bảo ngay cả kinh thành cũng không có.

Tỷ như san hô đỏ, thủy trân châu, còn có thật nhiều sò hến…

Bên này, nữ tử đẹp, hơn nữa rất nhiều kỹ viện mở ra, đi ở trên đường có thể nhìn thấy nữ tử ăn mặc xinh đẹp, ở trên lầu nhìn người thích hợp mà chào hỏi.

Cũng không phải là ngày lễ gì, thế nhưng đầu đường biểu diễn lại cực kì phong phú hơn.

Trong truyền thuyết đặt tảng đá lớn trên ngực, còn nuốt sống, còn có tạp kỹ, ma thuật đơn giản, làm cho người ta hoa cả mắt.

“Thích ở đây sao?”

Quân Khanh Vũ hỏi.

A Cửu gật đầu, tự nhiên thích ở đây, ở đây, làm cho nàng như hít thở bầu không khí khác.

Phía trước là miếu A Tổ, A Cửu đứng phía trước miếu A Tổ, nhớ lại sau mỗi lần nhiệm vụ, nàng sẽ cùng Thập Nhất hẹn nhau đi tới nơi này, thắp hương cầu phúc.

Kỳ thực, nàng biết đó vốn dĩ là chuộc tội cho nàng.

Nhìn hai tay của nàng, đã từng nhiễm quá nhiều máu tươi, mà ông trời rốt cuộc vẫn thương hại nàng, làm cho nàng may mắn gặp được người yêu, còn tìm người cho chính nàng.

Phía trước miếu A Tổ có một cây đại thụ, người hứa nguyện sẽ đem hầu bao đỏ đi tới, nghe nói có thể nhìn thấy thần.

Nhìn trong tay A Cửu dư ra một túi phúc, Quân Khanh Vũ cười hỏi.

“Vì sao tới hai cái?”

“Cái này là thay bằng hữu cầu phúc .”

Là vì cầu phúc cho Thập Nhất, hi vọng hiện tại Cảnh Nhất Bích sẽ hạnh phúc, giống như nàng.

“Bằng hữu? Là bằng hữu nào?”

Quân Khanh Vũ cười hỏi, chớp mắt một cái, ánh mắt nhìn chằm chằm vào A Cửu, giống như là muốn nhìn thấy đáy lòng nàng.

“Một bằng hữu quen biết ở Kinh thành.”

“Có quan trọng không?”

Nhìn nàng nỗ lực vứt chúng lên cao, hắn khẽ cười một tiếng, hỏi.

“Có phải quan trọng hơn cả sinh mệnh hay không?”

Động tác ném túi của A Cửu hơi chậm lại, ngẩng đầu nhìn túi đỏ phiêu diêu, nhớ lại trận hoả hoạ  kia, nhớ lại gương mặt đầy lửa đó.

Đúng vậy, còn quan trọng hơn cả sinh mệnh, hắn dùng mạng của hắn, mới có thể đổi được ta đến đây gặp được ngươi.

Thập Nhất… Hiện tại ngươi ở trên trời sao?

Có thể nhìn thấy ta hay không? Ta có hài tử, tên của nó là Bình An.

Cửu Nhi…

Túi phúc ở phía trên cao kia, Quân Khanh Vũ ngẩng đầu lên nhìn, giọng nhẹ nhàng bay tới.

“Kỳ thực cầu phúc có đôi khi cũng không linh nghiệm, mọi sự do người mà thôi.”

A Cửu cũng không có nghe rõ, hai người tiếp tục đi dạo một vòng trong Xuân thành, sau đó trở lại.

Quả nhiên như Quân Khanh Vũ nói, sau khi dừng thuốc, phản ứng của nàng càng ngày càng nghiêm trọng, ngày hôm sau ngửi thấy được bất cứ mùi khói đâu nào, thậm chí cường ăn gì đó, đều rất nhanh nôn ra.

Mà thể chất cũng đột nhiên suy yếu đi, đến ngày thứ năm, Quân Khanh Vũ nhịn không được sai Hữu Danh lại dùng một ít dược, hy vọng có thể giảm bớt tình trạng này.

Có lẽ là phải về cung, buổi chiều, Quân Khanh Vũ không có ở đây, A Cửu tựa mặt ở trên giường, hữu khí vô lực nhìn ra ngoài cửa sổ, sau đó lại vô lực nhắm mắt lại.

Đứa nhỏ ở trong bụng này, thật đúng là lăn qua lăn lại hại người…

Mấy ngày nay, Quân Khanh Vũ cũng mệt tới nỗi ốm đi rất nhiều, ngoại trừ có việc gấp, cơ hồ là không xa nàng dù một tấc.

“Ta nói Tam hoàng tử, không phải ngươi nói muốn quang minh chính đại tới bái phỏng sao? Thế nào lại lặng yên mà tới?”

“Hộ… Ngươi chết như vậy, cảm giác linh mẫn còn như thế.”

Mộ Dung Tự Tô từ phía sau bệ cửa sổ đi ra, sau đó đi tới trước mặt A Cửu, ánh mắt thật sâu thăm hỏi nàng.

“A Cửu, Quân Khanh Vũ giấu ngươi thật tốt “

“Tam hoàng tử sao phải nói ra lời ấy?”

A Cửu ngẩng đầu, giọng có vẻ hữu khí vô lực.

“Ngày ấy ta nói muốn tới bái phỏng, lúc đó lại bị Quân Khanh Vũ quyết đoán cự tuyệt, nói ngươi dưỡng thân. Kết quả bên ngoài thành có bao nhiêu thủ vệ, ta tiến vào cũng không dễ dàng, càng làm ta giận chính là… Quân Khanh Vũ lại nhắc tới chuyện của Cửu công chúa.”

A Cửu phì cười, tựa hồ trước đây không lâu, Quân Khanh Vũ có ý đồ đem Cửu công chúa gả cho Mộ Dung Tự Tô.

“Tam hoàng tử mạo hiểm lớn tiến vào nguy hiểm như vậy, xem ra là có chuyện quan trọng tìm ta.”

Lúc này, chỉ chốc lát sắc mặt Mộ Dung Tự Tô đột nhiên trầm, từ trong ngực lấy ra một thứ đưa cho A Cửu.

Đó là một túi thơm thêu phúc tử!

A Cửu cả kinh, vội cầm lấy, vừa mở ra nhìn, bên trong còn có một oa oa, mặt trên có khắc hai chữ Bình An.

Khi đó nàng cho rằng đứa nhỏ đã không còn, sau đó đem oa oa đặt bên trong túi phúc của Cảnh Nhất Bích, vẫn đem theo trên người, ngày ấy vì muốn lưu lại đầu mối, đem nó ném ở ven đường.

“Cám ơn.”

A Cửu cảm kích nói, cẩn thận từng li từng tí đem cất đi.

“Túi phúc này, ta nghĩ vì Bích công tử mà đưa cho ngươi?”

Mộ Dung Tự Tô thăm dò hỏi.

A Cửu không nói gì, vì chuyện này nếu để cho Quân Khanh Vũ biết, sợ rằng xảy ra một vài vấn đề. Mặc dù nàng biết rõ Tam hoàng tử sẽ không nói ra.

“Ta thấy trên người Cảnh Nhất Bích cũng có một cái như vậy .”

Hắn dừng một chút, ánh mắt đột nhiên nhìn về phía ngoài cửa sổ, giọng nói có một tia lo lắng.

“Tin tức từ kinh thành nói Cảnh Nhất Bích đã xảy ra chuyện.”

Chương 46

Advertisements

One comment on “Chương 45 : Cảnh Nhất Bích Gặp Chuyện

  1. Pingback: Hoàng Thượng Có Gan Một Mình Đấu Với Bản Cung | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s