Chương 10: Vô cùng căng thẳng

Mộ Chỉ Ly nhìn áo bào màu tím của Mị Cơ dần dần bị nhuộm thành màu đỏ, đỏ tiên diễm, đỏ mỹ lệ, một loại mỹ cảm thê lương từ trên người nàng truyền ra, cũng là loại mị lực khó gặp, giống như tất cả những gì từ nàng hiện ra đều mỹ lệ.

Ngay cả Mộ Chỉ Ly cùng là nữ tử mà còn nhìn đến ngốc nghếch, nàng rung động trước thực lực của Mị Cơ, thán phục mị lực của Mị Cơ, thương tiếc chuyện xưa của Mi Cơ, thêm nữa càng hâm mộ tình cảm giữa Mị Cơ và Kiếm Vị Ương.

Mộ Chỉ Ly quên đi bản thân, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của Mị Cơ, cảm nhận thương tâm của nàng, chấp niệm của nàng cùng không cam lòng của nàng, tất cả đều không phải hư ảo, mà nàng thật sự nhìn thấy rõ ràng, như nó chính là thực vậy.

Nàng cũng biết Mị Cơ chính là chủ nhân lúc trước của Kiếm Vị Ương, tất cả những gì nàng chứng kiến đều do Kiếm Vị Ương nhớ lại, nó không quên chủ nhân lúc trước, cho dù trăm ngàn năm trôi qua, nó vẫn không hề quên.

Nàng nhìn thấy Mị Cơ giết người nàng ấy yêu mến rồi đem Kiếm Vị Ương để lại trên đỉnh núi, còn bản thân lại lựa chọn nhảy xuống vực.

Một khắc kia, trời chiều đẹp như thế.

Kiếm Vị Ương giống như bàn thạch đứng vững vàng ở đó không nhúc nhích, tựa như ngắm nhìn chủ nhân ở phía dưới.

Rất nhiều năm sau, Kiếm Vị Ương bị một người đem đi đặt ở đây, bởi vậy mới có một màn lúc này, mặc dù tất cả những thứ đó đều không phải của nàng, nhưng Mộ Chỉ Ly lại vô cùng cảm động.

Nàng cảm nhận được tình cảm của Kiếm Vị Ương đối với Mị Cơ, tình cảm mãnh liệt như vậy làm cho nàng xúc động, dĩ nhiên, trong phần tình cảm này cũng bao hàm một tia không cam lòng, giống như không rõ vì sao Mị Cơ không mang theo nó cùng rơi xuống, mà lại đem nó để trên đỉnh núi.

Mộ Chỉ Ly cũng hiểu, Mị Cơ làm như vậy bởi vì nàng yêu Kiếm Vị Ương. Nàng hy vọng Kiếm Vị Ương có thể một lần nữa tìm thấy chủ nhân tốt.

Trong nháy mắt, mười ngày đã trôi qua, Thiên Nhi lại ngẩng đầu lên nhìn Mộ Chỉ Ly, chỉ thấy nàng vẫn duy trì như trước, không chút thay đổi nào, xem ra vẫn còn đang thu phục đây.

Có điều trong đáy mắt Thiên Nhi lại hiện lên nụ cười nhợt nhạt, xem ra Kiếm Vị Ương này có khả năng sẽ bị Chỉ Ly thu phục, dù sao cho đến bây giờ nó cũng chưa có dấu hiệu muốn tự hủy, nếu trong thời gian mười ngày mà vẫn không thành công thì đã nên sớm bỏ qua, song Mộ Chỉ Ly bây giờ lại không như vậy.

Điều đó chứng tỏ, Mộ Chỉ Ly đang trong quá trình thu phục, cho nên kế tiếp cũng chỉ là vấn đề thời gian, nàng làm sao có thể không vui được?

Yêu linh trong bụng đã hấp thu non nửa, có điều vẫn dư lại hơn nửa, nàng cũng không gấp, Chỉ Ly chậm một chút cũng không sao, dù sao nàng còn phải hấp thu những yêu linh này, không phải chiến đấu gì, nhưng mỗi thời khắc nàng đều phải chống lại những thứ oán khí của yêu linh, dù sao oán khí cũng không thể khinh thường, nàng phải cẩn thận đối phó.

Mà trong di tích viễn cổ này nguy hiểm trập trùng, bất kể là nguy hiểm của chính di tích hay nguy hiểm do con người, đều rất khó đối phó, hiện tại chỗ này không ai tìm được nên có thể an tâm, song sau khi rời khỏi đây nếu không thể giúp Mộ Chỉ Ly thì nàng thật sự không an tâm chút nào.

Một tháng sau.

Trong quá trình Mộ Chỉ Ly chìm đắm vào nhận thức tình cảm của Kiếm Vị Ương, nàng một chút cũng không cảm nhận được thời gian trôi qua, nàng chỉ cảm thấy câu thông giữa nàng và Kiếm Vị Ương càng ngày càng tốt, bài xích của Kiếm Vị Ương đối với nàng đã dần dần tiêu trừ, nhất là khi Mộ Chỉ Ly nhìn thấy Mị Cơ rơi xuống vách núi, nhìn Kiếm Vị Ương đứng trên đỉnh núi, một giọt nước mắt từ khóe mắt nàng chảy xuống.

Có lẽ chính nàng cũng không biết, nhưng đây là giọt nước mắt tràn đầy tình cảm, thời điểm Mộ Chỉ Ly rơi giọt nước mắt này, Kiếm Vị Ương đột nhiên lóe sáng, một cột ánh sáng màu lam vây quanh Mộ Chỉ Ly, ánh sáng màu lam này rất nhanh liền biến thành một điểm sáng, dung hợp vào thân thể nàng.

Thiên Nhi cảm nhận được sự biến hóa này liền mở mắt. Cẩn thận nhìn một màn trước mặt.

Mộ Chỉ Ly vẫn nhắm chặt mắt như cũ, Kiếm Vị Ương trên tay nàng từng chút từng chút tiêu tán, hóa thành những điểm sáng màu lam sáp nhập vào trong cơ thể Mộ Chỉ Ly, quá trình này rất mỹ lệ, giống như ngàn ngàn ngôi sao trong dải ngân hà, Thiên Nhi nhìn mà trên mặt cũng lộ ra dáng vẻ say mê.

Kiếm Vị Ương không tầm thường, phương thức nhận chủ cũng không tầm thường a!

Thiên Nhi tất nhiên đã nhìn thấy Kiếm Vị Ương đón nhận Mộ Chỉ Ly, mắt rồng tràn đầy ý cười, Chỉ Ly bản lãnh thật lớn, quả nhiên không hổ là chủ nhân của Thiên Sát Cổ Giới, là chiến hữu của Thiên Nhi nàng , ha ha!

Đợi đến khi điểm sáng biến mất, Mộ Chỉ Ly mở mắt, thời gian dài không nhìn thấy ánh sáng làm cho nàng không khỏi nheo mắt lại, mà Kiếm Vị Ương trong tay đã hoàn toàn biến mất.

Nhìn thấy việc này, trên mặt Mộ Chỉ Ly lộ ra vẻ kinh ngạc:

“Sao không thấy Kiếm Vị Ương?”

“Ngươi cảm nhận một chút xem trong cơ thể ngươi có biến hóa gì hay không?”

Thiên Nhi nhắc nhở nói, linh bảo này không giống với binh khí bình thường, binh khí là vật chết, đặt đâu nằm đó, nhưng linh bảo sau khi tiếp nhận chủ nhân xong, thì chính là một phần trong thân thể chủ nhân.

Nghe vậy, Mộ Chỉ Ly lập tức dùng tâm cảm nhận tình huống trong cơ thể nàng, lại phát hiện bên cạnh đan điền xuất hiện một thanh kiếm nhỏ màu lam, vỏ kiếm màu trắng, đây không phải chính là Kiếm Vị Ương thu nhỏ hay sao?

“Đi ra ngoài”

Mộ Chỉ Ly thầm nghĩ trong lòng.

Lời vừa nghĩ, Kiếm Vị Ương liền xuất hiện trong tay Mộ Chỉ Ly, tốc độ cực nhanh giống như đã biết được tâm ý của nàng, hiện tại dáng vẻ của Kiếm Vị Ương so với lúc trước còn hoa lệ hơn mấy phần, quang mang trên thân kiếm sáng ngời, nếu nói lúc trước chỉ nhìn qua cũng có thể biết được kiếm này không phải vật bình thường, thì hiện tại chỉ cần cảm nhận hơi thở của nó đã có thể cảm thụ được.

Mộ Chỉ Ly vuốt vuốt Kiếm Vị Ương, cảm thấy giống như là do chính bản thân mình tạo ra, muốn gì được nấy, đây là cảm giác nàng chưa bao giờ có.

“Sau này, chúng ta chính là bằng hữu chí thân, vĩnh viễn không rời bỏ!”

Mộ Chỉ Ly nhìn Kiếm Vị Ương chậm rãi nói, trong mắt nàng tràn đầy nghiêm túc, đây là lời hứa của nàng.

Kiếm Vị Ương dường như cũng cảm nhận được tình cảm thật lòng của Mộ Chỉ Ly, âm thanh vù vù từ mũi kiếm truyền ra, trên mặt Mộ Chỉ Ly lộ ra nụ cười.

Đem Kiếm Vị Ương thu lại xong, Mộ Chỉ Ly liền đem ánh mắt chuyển đến Thiên Nhi, khí tức trên người Thiên Nhi có vẻ đã mạnh hơn vài phần, yêu linh cũng hấp thụ được không ít, thấy vậy, Mộ Chỉ Ly vô cùng vui vẻ, cao hứng nói:

“Thiên Nhi, cắn nuốt những yêu linh này xong thực lực của ngươi hẳn là tiến bộ không nhỏ đâu nhỉ ?”

Nghe vậy, Thiên Nhi cũng cao hứng gật đầu:

“Đó là tất nhiên, cũng không nhìn xem Thiên Nhi ta là ai!”

Nhìn bộ dạng ra vẻ tự đắc của Thiên Nhi, Mộ Chỉ Ly buồn cười, cái tính này dường như là bẩm sinh chăng.

“Những yêu linh kia quả là số lượng khổng lồ, cho dù ta hấp thu lâu như vậy, vẫn không hấp thu được hoàn toàn, sợ là phải cần một thời gian nữa, mà trong thời gian này, ta e không giúp được cho ngươi.”

Nghe được lời Thiên Nhi, Mộ Chỉ Ly cũng hiểu, dù sao nàng cũng có thể cảm thụ được khí tức của Thiên Nhi tăng lên, đồng thời thấy được trong mắt Thiên Nhi hiện lên một chút mệt mỏi, hiển nhiên hấp thu yêu linh đã tiêu tốn không ít sức lực của nàng .

“Chúng ta đã ngây người ở đây bao lâu rồi?”

Mộ Chỉ Ly mở miệng hỏi.

“Một tháng.”

“Cái gì? Một tháng, này sao có thể?”

Mộ Chỉ Ly hết hồn, vô tình thời gian đã trôi qua lâu như vậy, nhưng nàng lại chỉ cảm thấy như mới qua mấy canh giờ thôi, chênh lệch quả là lớn.

Thấy thế, Thiên Nhi cũng cười cười:

“Thật sự đã qua một tháng, ta đã nhiều lần nhìn ngươi nhưng không thấy ngươi có dấu hiệu tỉnh lại, ở chỗ này tốn thời gian cũng không ít, bây giờ nên đi ra ngoài, di tích to như thế, còn có thể ra ngoài xem chung quanh một chút.”

Mộ Chỉ Ly gật đầu, trên mặt lộ ra vẻ bất đắc dĩ:

“Chỉ có thể như vậy, ở chỗ này mất một tháng, sợ là bên ngoài cũng không còn thừa bảo bối gì.”

Nói xong, Mộ Chỉ Ly cũng nhớ ra nàng đã có Kiếm Vị Ương, vẻ bất đắc dĩ liền biến mất, cao hứng nói:

“Ta đã có được Kiếm Vị Ương, cũng đủ rồi, không nên tham lam.”

Nói xong những lời này, Mộ Chỉ Ly có thể cảm nhận được trên thân Kiếm Vị Ương tràn đầy vui sướng, loại cảm giác huyết nhục tương liên này làm cho nàng thấy vô cùng thân thiết.

Mật thất này lúc tiến vào khổ sở bao nhiêu, thì lúc đi ra lại dễ dàng bấy nhiêu.

Quả nhiên đúng như Mộ Chỉ Ly dự liệu, trên đường đi cũng không còn đồ gì, chẳng qua nàng cũng không có tâm lý nhất định phải tìm được cái gì, chỉ đi xem một chút, vừa xem vừa không bỏ sót đồ, nhưng đoạn đường này cũng không có cái gì đặc biệt.

Trong nháy mắt ba ngày đã trôi qua.

Mộ Chỉ Ly không khỏi cảm khái di tích này thật lớn, nàng đi hết ba ngày nhưng tuyệt không hề quay về chỗ cũ, không biết nơi này rốt cuộc rộng bao nhiêu.

Trong ba ngày qua, nàng cũng không phải không thu hoạch được gì, cũng tìm được một ít đồ vật, mặc dù so với Kiếm Vị Ương chênh lệch rất lớn, nhưng cũng có giá trị.

Cho dù lực hấp dẫn đối với Mộ Chỉ Ly không lớn, nhưng lại rất hấp dẫn với Mộ gia.

Dọc đường đi, nàng đụng phải không ít người, dù sao người tiến vào di tích không ít, mặc dù trên đường chết khá nhiều, nhưng cũng có không ít người có thể thông qua.
Những người độc lập tiến vào hầu như đều không qua được, song những người trong môn phái hay đệ tử thế gia phần lớn đều vào được, có điều lúc Mộ Chỉ Ly nhìn thấy họ đều có ý né tránh, dù sao đối phương người đông thế mạnh, đắc tội với họ là chuyện vô cùng không sáng suốt.

Mà những người đó dĩ nhiên cũng không chủ động tìm Mộ Chỉ Ly gây phiền toái, mục đích chủ yếu của bọn họ là di tích viễn cổ, đối với những chuyện khác đều không để ý lắm.

Mộ Chỉ Ly cũng nhìn thấy rất nhiều người vì tranh bảo bổi mà đánh nhau, không ít gian phòng hay trong điện đều để lại các thi thể, đối với chuyện này, tâm tình nàng cũng không có chút biến hóa nào, dù sao bản chất của con người vốn là tham lam.
Dù là thân nhân nhưng vào thời điểm có lợi ích cũng sẽ làm ra chuyện như vậy, huống chi mấy người không quen biết?

Mộ Chỉ Ly thừa nhận nàng cũng không phải người tốt, lúc gặp phải đồ vật nàng cần, nàng cũng đoạt lấy của người khác, đương nhiên là nhìn thực lực đối phương có thể giải quyết được thì nàng mới làm vậy, có điều cũng không đưa người ta vào chỗ chết.

Nhưng nếu gặp người đáng ghét thì nàng cũng không thèm để ý tới những thứ này, tất cả đều tùy ý mà làm, gặp người cường đại nàng tạm tránh, gặp người có thể ứng phó dĩ nhiên không cần để ý như vậy.

Đây chỉ sợ cũng là nội tâm chân thật nhất của nàng, muốn làm gì thì làm cái đó, nếu làm một người tốt, quả thật có quá nhiều trói buộc, sau khi xuyên qua, nàng nghĩ nhân sinh cả đời chỉ cần nàng thích là được, cần gì câu nệ những thứ nhỏ nhặt bên trong.

Khi làm một số chuyện, Mộ Chỉ Ly phát hiện Thiên Nhi còn hưng phấn hơn cả nàng, quả thực thấy người có bảo bối tốt liền muốn đoạt là chuyện thường tình, có điều ở Thiên Huyền Đại Lục này lại là một chuyện quan trọng. Chẳng qua Thiên Nhi oán giận không thể đi ra tham dự, điều này làm cho nàng ấy cảm thấy buồn bực.

Hôm nay, Mộ Chỉ Ly tiếp tục tìm kiếm trong di tích.

Bất chợt, nàng phát hiện ra lối đi này rất giống với lối đi đến phòng đặt Kiếm Vị Ương, quả thực giống nhau, trong đầu Mộ Chỉ Ly hiện lên một ý nghĩ: nàng xác định nàng không có quay trở lại chỗ cũ, vậy thì nói không chừng ở đây cũng cất giấu cái gì đó chăng?

Nếu thật sự như vậy có thể sẽ chưa bị người khác phát hiện, nghĩ tới đây, Mộ Chỉ Ly liền lập tức chạy qua.

Ở góc tường có một chỗ nhô ra, trên mặt nàng hiện lên một nụ cười, xem ra suy đoán của mình không sai!

“Ha ha, Chỉ Ly vận khí của ngươi quả nhiên rất tốt! Không nghĩ tới trong di tích này lại có mật thất cấu tạo giống nhau!”

Thiên Nhi cười ha ha nói, từ độ trân quý của Kiếm Vị Ương lúc trước có thể thấy được đồ trong gian mật thất này đương nhiên sẽ không bình thường.

Có điều lần này Thiên Nhi không cảm giác ra được là cái gì, mà Mộ Chỉ Ly lại có thể cảm nhận được, bởi vì nàng ngửi được mùi dược liệu vô cùng nhẹ, đổi lại người khác sẽ không ngửi ra được, song Mộ Chỉ Ly đối với mùi vị này vô cùng nhạy cảm.
Nhưng, một người một rồng đều không chú ý phía sau bọn họ có hai thân ảnh đang lén lút nhìn về phía họ!

“Đại ca, nử tử này không phải là nử tử lúc chúng ta đùa giỡn được Lăng Lạc Trần cứu sao?”

Nam tử mặc áo bào xám nhìn Mộ Chỉ Ly nói.

Nam tử áo xanh bên cạnh nghe được cũng gật đầu:

“Không sai, chính là nàng! Không nghĩ tới nàng cũng có thể đi vào, thật là oan gia ngõ hẹp.”

“Đại ca, hiện tại Lăng Lạc Trần cũng không ở đây, lúc trước chúng ta bị mất mặt trước bao nhiêu người như vậy, hôm nay không bằng giải quyết nàng coi như rửa nhục đi!”

Nam tử mặc áo bào xám chuẩn bị đi lên phía trước.

Đúng lúc này, nam tử áo xanh đưa tay cản lại, làm một động tác ý bảo đừng gây tiếng động, nhỏ giọng nói:

“Đừng vội, xem nàng ta rốt cuộc đang làm gì? Nơi này rõ ràng không có gian phòng nào, nhưng nàng ta vẫn không chịu rời đi, sợ là đã phát hiện ra chỗ kỳ lạ.”

“Đại ca, lúc trước ngươi nói thông đạo này có chỗ kỳ lạ, nhưng chúng ta tìm thật lâu cũng không phát hiện ra. Chỉ bằng nàng có thể tìm ra sao?”

Trên mặt nam tử mặc áo bào xám tỏ vẻ khinh thường, hiển nhiên không tin chuyện bọn họ không làm được mà Mộ Chỉ Ly lại có thể làm được.

Song vừa dứt lời, cửa đá trước mặt Mộ Chỉ Ly mở ra, nam tử mặc áo bào xám vẻ mặt cứng ngắc, như bị kẹt ở tảng đá kia nói không nên lời.

Nam tử áo xanh nhìn hắn một cái, trong mắt cũng thoáng hiện lên một tia khinh thường, có điều rất nhanh liền bị che dấu:

“Một gian mật thất bí mật như thế, bên trong tất có bảo bối, chúng ta cũng tới nhìn xem sao!”

Mộ Chỉ Ly đi vào mật thất xác định suy đoán của nàng quả nhiên chính xác, bên trong mật thất này toàn là đan dược, mùi thuốc nồng đậm tràn khắp cả gian phòng.

Nếu ở trong này, chỉ ngửi mùi hương thôi cũng đã có lợi ích rất lớn đối với thân thể. Mộ Chỉ Ly ngửi những mùi thuốc này xong cảm thấy hô hấp thông thuận hơn rất nhiều, tham lam hít sâu thêm vài hơi mới dừng lại.

Trong mật thất bày rất nhiều bình lọ, làm cho người ta cảm thấy hoa mắt, có điều những bình lọ này đều có dán tên đan dược cùng phẩm cấp, đơn giản mà dễ hiểu.

Thiên Nhi từ trong Thiên Sát Cổ Giới chạy ra ngoài, cầm lấy túi càn khôn nhanh chóng đi lên, mặc dù Mộ Chỉ Ly cũng luyện chế đan dược, nhưng hiện tại chỉ ở trình độ dược sư, mặc dù gần khoảng cách đột phá rồi, song nơi này có rất nhiều đan dược cao cấp a, đều nói đan dược là tính mạng thứ hai, nói không chừng có lúc cần dùng tới.

Huống chi những đan dược này giá tiền vô cùng cao, dù sao cũng có thể bán lấy tiền nha.

Thời điểm Thiên Nhi thu vô cùng thống khoái, tầm mắt Mộ Chỉ Ly lại không dừng ở chỗ các đan dược này, bởi vì nàng nhìn thấy trên đài cao có một chiếc hộp vuông để ngay ngắn trên đó, tách biệt khỏi các bình sứ khác.

Lấy trình độ của Mộ Chỉ Ly, thì đan dược trân quý nhất trong gian phòng này chính là trong chiếc hộp vuông đó, nàng thậm chí từ trong mùi thuốc nồng đậm của cả gian phòng có thể ngửi thấy mùi thuốc từ trong chiếc hộp này truyền ra, so với những đan dược khác thì nồng đậm hơn bao nhiêu.

Nàng biết đan dược này phẩm cấp tất nhiên bất phàm, nhưng cao đến bao nhiêu thì nàng cũng không biết.

Rốt cục, Mộ Chỉ Ly đi tới trước chiếc hộp, đem chiếc hộp cầm trong tay, chỉ thấy trên hộp viết: Thất phẩm tử tâm hồn chướng đan.

Chỉ hai chữ thất phẩm đã làm Mộ Chỉ Ly kinh hãi, thất phẩm mặc dù là phẩm cấp thấp nhất trong thánh phẩm, nhưng lại thuộc về thánh phẩm, lục phẩm dù chỉ cách thất phẩm một phẩm giai, nhưng một thuộc về tiên phẩm, một thuộc về thánh phẩm, ở giữa hai loại có khác biệt giống như hồng câu vậy 59 , đây cũng là đan dược thánh phẩm đầu tiên mà nàng nhìn thấy a.

Ở trên tên của đan dược còn viết rõ hiệu quả: Tử tâm hồn chướng đan, có thể gia tăng xác xuất đột phá bất kỳ cấp bậc nào, bất quá thực lực càng cao, tỷ lệ càng nhỏ.

Đây cũng đúng thôi, nhưng chỉ hai chữ bất kỳ đã thể hiện được điểm mạnh của viên thuốc này, đan dược có thể giúp người đột phá thì luôn có nhu cầu lớn nhất, trong các đan dược cùng phẩm cấp, đan dược có thể giúp người đột phá luôn có giá cao nhất, bởi vậy có thể thấy Tử tâm hồn chướng đan này trân quý đến cỡ nào.

Song đang lúc Mộ Chỉ Ly đánh giá Tử tâm hồn chướng đan, cửa đá lại mở ra, Mộ Chỉ Ly không khỏi quay đầu nhìn lại phía sau, hai thân ảnh xuất hiện ở trước mắt nàng.
Vừa nhìn nàng cũng không nhịn được mà kinh ngạc, còn có thể đúng dịp đến thế sao? Nàng ra khỏi thành cũng chỉ đắc tội với bốn người thôi, mà hết lần này tới lần khác ở trong di tích đều gặp được họ!

Hai vị lúc trước đã chết trong tay nàng, hiện tại lại xuất hiện hai người.

Nam tử áo xanh cùng nam tử áo xám đi tới đúng lúc nhìn thấy Mộ Chỉ Ly cầm chiếc hộp vuông trên tay, ánh mắt hai người, nhìn một cái liền nhận ra đây là bảo bối!

Vốn là các loại bình lọ đã bị Thiên Nhi thu thập hết vào túi càn khôn rồi, nàng cũng không lãng phí chút thời gian nào, càng không muốn đem nhưng đan dược bảo bối này để lại cho người khác.

Thời điểm hai người đi đến, Thiên Nhi đã tiến vào Thiên Sát Cổ Giới, mà túi càn khôn cũng đã bị nàng thuận tay đem vào theo, cho nên Tử tâm hồn chướng đan trên tay Mộ Chỉ Ly không có chỗ cất, chỉ có thể cầm trên tay.

“Hừ hừ, không nghĩ tới hôm nay ở trong di tích có thể gặp lại ngươi, không bị chết trong di tích coi như ngươi mạng lớn, có điều vận khí của ngươi cũng chỉ đến bây giờ mà thôi!”

Nam tử áo xám trên mặt lộ ra nụ cười dữ tợn, hắn từ khi bị Mộ Chỉ Ly đạp một cước đã sinh ra hận ý trong lòng, hôm nay cuối cùng đã có cơ hội trả thù.

Nam tử áo xanh lại đem lực chú ý đặt ở chiếc hộp trên tay Mộ Chỉ Ly, nói:

“Chỉ cần ngươi đem chiếc hộp trong tay giao cho chúng ta, chúng ta sẽ bỏ qua cho ngươi, thế nào? Ngươi cần phải biết, hiện tại chỉ có một mình ngươi, huống chi bất cứ người nào trong chúng ta cũng có thực lực mạnh hơn ngươi, một khi chúng ta xuất thủ, ngươi sẽ không còn bất cứ một cơ hội nào, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.”

Nghe vậy, trên mặt Mộ Chỉ Ly lộ ra nụ cười giễu cợt:

“Các ngươi cho ta là kẻ ngốc sao? Hôm nay dù thế nào giữa chúng ta đều không thể tránh khỏi đánh một trận, ta nói cho các ngươi biết, ta thà phá hủy nó chứ không đưa cho các ngươi.”

Loại chuyện này nàng thấy nhiều rồi, cũng không tin những lời nói dối này.

“Đại ca, không cần cùng nàng dài dòng như vậy, trực tiếp động thủ đoạt lấy tốt hơn!”

Nam tử áo xám lộ vẻ hưng phấn.

Nghe được lời này của hắn, nam tử áo xanh cũng gật đầu:

“Ngươi đã không biết tốt xấu như thế, cũng không thể trách chúng ta được.”

Không khí trong nháy mắt liền trở nên khẩn trương, chiến đấu hết sức căng thẳng.
Tâm thần vừa động, Thiên lực trong người Mộ Chỉ Ly nhanh chóng chuyển động, bởi vì tốc độ cực nhanh, trong cơ thể chấn động nổi lên âm thanh nước chảy, làm cho người ta kinh hãi, cùng lúc đó, một thanh bảo kiếm màu lam xuất hiện trong tay Mộ Chỉ Ly, giống như từ trong không khí hiện ra.

Hai người nhìn thanh kiếm trong tay Mộ Chỉ Ly, trong mắt lộ ra vẻ thèm thuồng, bọn họ đến từ đại thế gia, bảo bối nhìn thấy cũng không ít, càng có thể nhìn ra được kiếm trong tay Mộ Chỉ Ly là một trân phẩm khó cầu, không nghĩ tới thế nhưng lại là đồ của nàng.

Có điều như vậy cũng tốt, đợi bọn hắn giải quyết xong Mộ Chỉ Ly, những bảo bối này đều là của bọn hắn rồi! Nghĩ tới đây, Thiên lực trong cơ thể hai người cùng chuyển động.

Dù sao bây giờ chỉ có ba người bọn họ, không có người bên cạnh nhìn thấy, cũng không cần quan tâm đến cái gì ỷ đông hiếp yếu, dù sao thắng làm vua thua làm giặc, bọn họ giết Mộ Chỉ Ly, còn ai nhắc tới chuyện này đây?

“Động thủ!”

Nam tử áo xanh mở miệng nói.

Chương 11

Advertisements

2 comments on “Chương 10: Vô cùng căng thẳng

  1. Pingback: Y Thủ Che Thiên | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖

  2. Pingback: Chương 9: Kiếm Vị Ương | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s