♍ 037 Tàng thư các ở Hoàng cung!

Một lát sau , nước trà đã bình yên đặt lên trên bàn, hắn ngay cả dừng lại cũng không có, xoay người đi ra ngoài , nếu hắn còn lưu lại nữa chỉ sợ hắn sẽ bị lửa giận cháy mà chết!

Mộ Thiên Viêm không nhanh không chậm nâng trà lên miệng nhẹ hớp, mày giữa hơi giãn ra ra, bộ dáng rất thích ý.

Đợi một lát, thẳng đến Mộ Thiên Viêm phẩm hoàn xong , ba người vẫn là không nghe thấy câu trả lời của hắn.

Thượng Quan Mộc nóng nảy, hỏi vội:

“Rốt cuộc tu vi Tứ Vương Gia đạt tới loại trình độ nào a?”

Thực sự là nghẹn chết hắn , hắn ta lại có thể quá mức như thế , nói chuyện tuyệt không sảng khoái, không phải chỉ là nói ra tu vi của hắn ta thôi sao , cũng không phải bắt hắn đi chịu chết!

Đáng ghét! Đáng ghét! Đáng ghét!

” Cái này ?”

Mộ Thiên Viêm nhíu mày, trêu tức nhìn mấy người, vuổt nhẹ miệng ly trà một lát mới trả lời:

“Tu vi của ta so với người bình thường cũng chỉ hơn mười bậc mà thôi .”

Bép .

Thân thể Thượng Quan Mộc chấn động , ngốc đến cằm muốn rụng xuống .

Đáng chết, hắn đợi lâu như vậy, lại cho hắn một đáp án không minh bạch như thế?

Hắn tuyệt đối sẽ không buông tha hắn ta !

Thượng Quan Mộc phẫn nộ cắn răng, chợt đứng lên, phất tay áo , một đạo ánh sáng xanh hướng phía Mộ Thiên Viêm bay tới .

Tròng mắt Mộ Thiên Viêm nhíu lại, ánh sáng lạnh đột nhiên phóng ra , hắn giơ tay lên hướng không trung , một tấm chắn vô hình lập tức đem đạo kia ánh sáng xanh cản trở lại.

Thượng Quan Mộc kinh ngạc há to mồm, mắt lăng lăng nhìn chằm chằm chiêu bị Mộ Thiên Viêm đơn giản chặn hồi , hắn căn bản không có ý nghĩ muốn né tránh, mắt thấy đạo ánh sáng xanh bắn về phía tim hắn a…

Trong nháy mắt kia , Lãnh Dực Hàn ngồi ở bên cạnh Thượng Quan Mộc thân hình chợt lóe, cầm lấy cánh tay Thượng Quan Mộc kéo hắn nghiêng về một phía .

Phịch một tiếng, bên trong phòng khách bụi bay tứ phía , ghế hai người vừa mới ngồi giờ đã bị phân thành hai nửa , còn hai người thê lương té trên mặt đất.

Thượng Quan Mộc một trận hết hồn, một lát không phục hồi lại tinh thần.

Vì, vì sao hắn khinh địch đến mức phải nhận lại đòn công kích của chính hắn như vậy? Vì sao hắn lại cả kinh đến trốn cũng không trốn?

Vừa rồi nếu không phải Lãnh Dực Hàn xuất thủ, hiện tại bị ‘Phân thây’ cũng không phải là ghế ngồi kia, mà là hắn .

“Tu vi của ngươi. . . Rốt cuộc là cấp bậc gì? Lục linh? Hoàng linh? Không, chẳng lẽ là chanh linh?”

Không thể nào là xích linh chứ , theo như hắn biết, toàn bộ Thiên Linh Đại lục, người có thể tu luyện đạt được xích linh thì chỉ đếm được trên đầu ngón tay, bất quá những người đó đều là lão già tuổi tác trăm tuổi trở lên, không thể nào là người còn trẻ như hắn được .

Mộ Thiên Viêm cười nhưng không đáp, độ sâu bên miệng uốn lượn hơn một chút, giữa con ngươi đen sâu thẳm di chuyển chút gì đó mà người ta xem không thể hiểu được .

Không được hắn ta trả lời, Thượng Quan Mộc nhấp môi dưới, ý thức được tu vi của hắn ta có thể so với chính hắn muốn đáng sợ hơn, hắn ta đến tột cùng là tu luyện thế nào? Thế nhưng chỉ mới hai mươi mấy năm lại đạt được tu vi cao thâm như vậy, hắn có còn là người sao?

Lúc này nói hắn ta là trích tiên hạ phàm, hắn tuyệt đối tin, bởi vì, không có một người bình thường nào có thể so với hắn ta !

Ý nghĩ Lãnh Dực Hàn lúc này cùng Thượng Quan Mộc là giống nhau, tu vi của vị Tứ Vương Gia trước mặt này, không phải là bọn hắn có thể tưởng tượng được .

Vốn cho là hắn cùng với Thượng Quan Mộc mới hơn hai mươi tuổi đã đạt được thanh linh cao kỳ, đã rất lợi hại , không ngờ thế nhưng nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên .

Trong phòng khách rất trầm mặc, Lãnh Dực Hàn cùng Thượng Quan Mộc đều ở kinh ngạc với tu vi Mộ Thiên Viêm, Mộ Thiên Viêm thì tĩnh tĩnh uống nước trà, còn lại Nhược Á Phỉ chỉ có thể mạc danh kì diệu nhìn ba người, bọn họ đang chơi cái trò gì bí hiểm, nàng xem không hiểu, duy nhất biết đến là, Mộ Thiên Viêm tu vi hẳn là rất cao.

Bất ngờ, Nhược Á Phỉ đứng lên, con ngươi thanh lãnh quét mấy người, trầm giọng nói:

“Vương Gia, ngươi chậm rãi chiêu đãi hai vị khách quý đi, Nhu nhi không quấy rầy các ngươi.”

Dứt lời, nàng nhấc chân, bước liên tục hướng ngoài phòng khách mà đi , hiện tại khách cũng thấy, chuyện nên hiếu kỳ đã hiếu kỳ xong, hiện tại nàng nên làm chuyện muốn làm.

Nhược Á Phỉ vốn muốn lúc đó thoát khỏi Mộ Thiên Viêm, vậy mà, Mộ Thiên Viêm căn bản không để ý hai vị ‘ khách quý ‘ .

Thấy nàng rời đi, hắn không chút do dự đứng dậy, ưu nhã đi theo phía sau Nhược Á Phỉ.

Khóe miệng co rút , Nhược Á Phỉ xoay người lại, trừng mắt thanh lãnh nhìn gương mặt tuấn mỹ , quát:

“Tứ Vương Gia, ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì?”

“Bản Vương không yên lòng nàng.”

Nàng thân thể chưa hảo, trên người lại hoàn toàn không có linh lực, nếu là xảy ra chuyện gì, căn bản không có năng lực chống lại.

“Có cái gì không yên lòng ? Chẳng lẽ bên ngoài có sài lang hổ báo, có thể ăn ta hay sao?”

Nhược Á Phỉ cắn răng, táo bạo rống to lên tiếng.

Mắt mang ánh sáng nhu hòa nhìn nàng, thanh âm nhẹ đạm hỏi ngược lại:

“Nàng cảm thấy không có sao?”

” Cái . . .”

Nhược Á Phỉ nhíu mày, chợt nhớ tới người mà nàng đắc tội qua , thật đúng là không ít, nếu như không có Mộ Thiên Viêm che chở nàng, nàng sợ rằng chết cũng không biết chết như thế nào.

“Thế nhưng, ngươi theo ta, được không?”

Nàng dùng ánh mắt hỏi , hai vị khách nhân kia làm sao bây giờ?

Mộ Thiên Viêm lóe mày, ánh mắt âm lãnh quét về phía hai người, vừa muốn mở miệng nói chuyện, Thượng Quan Mộc đột nhiên nhấc áo bào, bước nhanh đi tới trước mặt hai người, lặng lẽ cười nói:

“Không biết cô nương muốn đi đâu ? Có thể cho hai người chúng ta cùng đi hay không ?”

Dù sao bọn họ hiện tại cũng không có việc gì.

“Các ngươi cũng muốn đi theo ta?”

Nhược Á Phỉ mày lóe ánh sáng lạnh, sắc mặt chậm rãi chìm xuống.

Thượng Quan Mộc liếc mắt nhìn Mộ Thiên Viêm, phát hiện hắn vô biểu tình, lập tức quay đầu, u thán ngữ khí hướng Nhược Á Phỉ nói:

“Chẳng lẽ không thể mang theo chúng ta sao? Nếu đã như vậy . . .”

Ngữ khí vô cùng thở dài, trên mặt cũng lộ ra biểu tình u buồn.

Nhược Á Phỉ nhìn hắn, trong đầu linh quang chợt lóe, khi lời nói của hắn ra tới miệng thì nàng đột nhiên cướp đường:

“Các ngươi đã muốn , liền theo đi.”

“Phải không? Thật tốt quá.”

Thượng Quan Mộc vui mừng lên tiếng trả lời, con ngươi xẹt qua một tia giảo hoạt.

Thế là, bốn người liền ra Vương phủ như vậy, mục đích của Nhược Á Phỉ là kiếm thư điếm , nàng muốn từ những thứ trong hiệu sách tìm ra tư liệu có lợi đối với nàng.

Bất quá, mục đích của nàng mới nói ra , Thượng Quan Mộc lập tức trợn to mắt, dùng biểu tình bất khả tư nghị nhìn nàng, nói:

“Ngươi đã muốn tìm sách, vì sao không đi Hoàng cung a? Tàng thư các ở Hoàng cung đúng ra sách tuyệt đối so với thư điếm phải nhiều hơn chứ, hơn nữa đầy đủ hết.”

Mà trọng yếu hơn là, nàng muốn đến tàng thư các cũng không khó lắm a , chỉ cần nói cùng Tứ Vương Gia một tiếng là được.

“Tàng thư các?”

Nhược Á Phỉ nói thầm ba chữ này, trong mắt ánh ra tinh quang.

Đúng vậy, nàng thế nào không nghĩ tới , trong Hoàng cung tuyệt đối so với thư điếm bình thường hẳn phải tốt hơn , nói không chừng trong tàng thư các có công pháp thích hợp nàng muốn tìm để tu luyện cũng không nhất định, cho dù không có, tàng thư các cũng nhất định có không ít tư liệu không truyền ra ngoài, có chút mật sử hoặc là chuyện kỳ dị, dân gian căn bản tìm không được.

Hạ quyết tâm, Nhược Á Phỉ đem tầm mắt chuyển qua trên người Mộ Thiên Viêm, đảo qua lông mày rậm tuấn dật, rơi vào con ngươi đen u trầm lại có vẻ hữu thần kia .

“Tứ Vương Gia, có thể mang ta đi tàng thư các sao?”

Lông mi hơi rung rung , cặp con ngươi đen sắc bén trừng Thượng Quan Mộc một cái . Hắn ta liền hoảng sợ, lộ ra vẻ mặt vô tội nhìn Mộ Thiên Viêm, hắn thực sự không phải cố ý, hơn nữa, hắn cũng không biết mình làm sai chuyện gì a .

♍ 038

Advertisements

2 comments on “♍ 037 Tàng thư các ở Hoàng cung!

  1. Pingback: ☆, 36 Trích Tiên Nghe Đồn | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖

  2. Pingback: Long Bảo Bảo – Mẫu Thân Quá Bữu Hãn | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s