Chương 38 : Tách nhau ra

Chờ Quân Khanh Vũ đi khỏi, A Cửu mới hoàn toàn thở dài một hơi, chỉ là cảm thấy toàn thân mệt mỏi.

Từ ngày ấy rơi xuống nước, mỗi lần ở riêng yên tĩnh là lại thấy lạnh lẽo, nếu không phải có Cảnh Nhất Bích, sợ rằng còn khó chịu hơn.

Vô lực tựa vào ghế, A Cửu nhìn Ngũ Nương bưng thứ gì đó đến.

“Cửu công tử, toàn thân ngươi đều ra mồ hôi, tắm nước nóng đi.”

Ngũ nương mở bình phong ra, sau đó bỏ cánh hoa vào bồn tắm, lại bỏ thêm ít muối ăn, tiện thể vừa thử nước ấm vừa thêm nước nóng.

“Ngũ nương, đã khuya rồi, ngươi cũng đi nghỉ sớm một chút, tự ta có thể làm được.”

“Cửu công tử, Bích công tử lệnh cho Ngũ Nương hầu hạ tốt cho ngươi, không dám chậm trễ.”

Ngũ nương cười cười, khuôn mặt xinh đẹp lộ ra tia cười khổ, ánh mắt lại không có rơi trên người A Cửu.

“Nhưng… Ngũ nương ngươi biết ta là nữ?”

A Cửu xấu hổ mở miệng.

“Ngũ nương biết. Nếu không, công tử cũng sẽ không để cho ta đến hầu hạ người.”

Tựa hồ cảm giác được A Cửu có chút câu nệ, Ngũ Nương thả tay xuống, chậm rãi đi tới làm bộ muốn đỡ A Cửu .

“Hơn nữa, sợ rằng sau này Ngũ Nương cũng không có cơ hội để hầu hạ công tử nữa. Huống hồ chúng ta cũng không phải là lần đầu tiên gặp mặt.”

Cũng không phải là lần đầu tiên gặp mặt?

A Cửu đầu tiên là sửng sốt, đích xác cũng không phải lần đầu tiên gặp mặt.

Ở Lạc Hoa Lâu, nếu không phải có Ngũ Nương giúp đỡ, A Cửu căn bản không có khả năng hoàn thành điều kiện của Tam hoàng tử Mộ Dung, bởi vì diện mạo của Ngũ Nương giống như sư tỷ của mình, A Cửu trong lòng cũng cảm kích.

“Ngũ nương muốn đi đâu sao?”

“Chuyện này…”

Ngũ Nương khó xử lắc đầu .

“Những lời này sợ rằng không tiện nói cho công tử biết. Bích công tử phân phó xuống, là không muốn công tử lo lắng.”

A Cửu cũng không tiếp tục gặng hỏi, nàng không có thói quen bức bách người ta nói ra bí mật.

Mà lúc này, trên cửa truyền đến một tiếng gõ rất nhỏ, mặc dù rất nhẹ, nhưng có chút gấp gáp, nghe như ám hiệu.

A Cửu ngẩng đầu liếc mắt nhìn Ngũ Nương, phát hiện trên mặt nàng lộ ra vẻ khó xử.

“Vào đi.”

A Cửu nhẹ nhàng gọi, nhìn thấy cửa bị đẩy ra, tiến vào là nha đầu tùy thân của Ngũ Nương.

Nha đầu mặc y phục màu đen, đầu đầy mồ hôi, xem bộ dáng là đã xảy ra chuyện.

Nhìn thấy A Cửu, nha đầu lễ phép khom mình hành lễ, sau đó chuyển hướng Ngũ Nương.

“Sao ngươi lại tới đây?”

Bên ngoài có người của Quân Khanh Vũ, Ngũ Nương cũng không dám đi ra, chỉ nhỏ giọng hỏi.

Nha đầu kia viền mắt đỏ lên, thanh âm nghẹn ngào .

“Tiểu Lục không ổn rồi…”

“Cái gì?”

Ngũ Nương cả kinh, cảnh giác nhìn A Cửu .

“Ở đâu?”

“Ngũ nương, nếu có chuyện thì đi ra ngoài đi. Ta sẽ giải thích với công tử.”

A Cửu biết, Cảnh Nhất Bích có lệnh phân phó, nàng không được tự ý rời đi.

“Ngũ nương, Tiểu Lục đang ở bên ngoài, công tử còn chưa biết.”

Nha đầu kia sờ lên mặt, có dính một vết máu. A Cửu cũng chú ý tới y phục màu đen của nha đầu kia.

Xem ra, chuyện này các nàng không muốn nói cho Cảnh Nhất Bích.

“Mang người đến đây ta xem.”

“Cửu công tử…”

Ngũ Nương ngạc nhiên nhìn A Cửu, sau đó cảm kích gật đầu, đối nha đầu kia phân phó mấy câu, rất nhanh, truyền tới tiếng đập cửa, thập phần yếu ớt.

Ngũ Nương đi tới phía sau giường, đẩy ra một cái then, lập tức một nha đầu tiến vào, mà nàng còn dìu thêm một người.

Mùi máu tươi xộc vào mũi, A Cửu nhíu mày, đi tới, chỉ nhìn thấy một nha đầu y phục đen toàn thân dính máu, nhắm chặt hai mắt vô lực nằm trên đất.

“Tiểu Lục?”

Giọng Ngũ Nương run lên, tiến lên cầm lấy tay Tiểu Lục, nhưng cô gái kia cũng không mở mắt ra.

A Cửu đi tới, cúi người nhìn vào mắt nha đầu kia, đã hoàn toàn rời rạc.

“Đã chết.”

Nàng thở dài một hơi, đưa tay đặt trên người nha đầu, cởi áo khoác ra.

“Ba mũi tên xuyên ngực, còn có một chưởng trí mạng.”

A Cửu quan sát phía sau hai nha đầu, chú ý tới lần trước gặp mặt vẫn chưa từng thấy qua, hơn nữa nhìn bộ dáng thì biết hai ngày này các nàng cũng không ở Kim Thủy.

“Ngũ nương, công phu của Mạc Dương rất lợi hại. Ngươi để chúng ta đi thăm dò, nhưng không ngờ hắn đã sớm cảnh giác, chúng ta chẳng những không làm gì được hắn mà ngược lại Tiểu Lục còn chết.”

“Thân phận bị bại lộ sao?”

“Không.”

Nha đầu kia lắc đầu, càng khóc lợi hại hơn, nhưng lại lo lắng bị phát hiện nên phải đè nén thanh âm.

“Còn những tin tức khác thì sao?”

“Lần trước, Mạc Dương công chiếm Trường Giang, nơi đó có… vài nữ tử bị đưa đến quân doanh, ngày mai sẽ xuất phát. Hơn nữa trong trại trưởng, còn có mấy nữ tử…”

“Cẩu tặc.”

Ngũ Nương cắn răng, ôm Tiểu Lục vào trong ngực, trong mắt xẹt qua hận ý.

“Các ngươi đi đại doanh của Mạc Dương?”

A Cửu nghe xong không khỏi cả kinh, không ngờ mấy nữ tử này to gan như vậy.

“Không dối gạt Cửu công tử, ngày mai chúng ta có nhiệm vụ tới trại trưởng, chuyến đi này chưa biết sống chết, vì thế sớm đi tham quan trước.”

“Nhiệm vụ gì? Ngũ Nương, ngươi không cần khách khí với ta, nói không chừng ta cũng có thể giúp đỡ.”

“Ám sát Mạc Dương, chém cái đầu chó của hắn.”

Giọng Ngũ Nương trầm xuống, vẻ kiên định không màng sống chết.

A Cửu ngẩn ra, có chút đờ đẫn nhìn Ngũ Nương.

Nữ tử xinh đẹp này a…

Một lần nữa nàng lại nhìn thấy trên người nàng có một vẻ trầm thống bi ai, thậm chí trong đáy mắt còn không cam lòng.

“Các ngươi đi?”

Thanh âm A Cửu run rẩy, ánh mắt rơi trên người cô gái đã chết kia.

Nhưng lúc này, hai bên khai chiến, đối phương binh lực cường đại, mà Quân Khanh Vũ sỹ khí khá cao, nếu đối chọi trực tiếp thì phần thắng của cả hai không lớn.

Gần đây mấy ngày liên tục mai phục cùng ám sát đều xác nhận, nếu trong lúc này lấy được thủ cấp tướng lĩnh đối phương thì mới là chiến thắng then chốt.

Mạc gia phái Tả Khuynh làm con bài chưa lật để hắn ám sát Quân Khanh Vũ cùng Cảnh Nhất Bích

Mà Cảnh Nhất Bích bên này, phái ra Ngũ Nương sao?

Mấy cô gái này mặc dù có công phu, thế nhưng dù sao cũng là nữ tử yếu đuối.

“Vì sao cho các ngươi đi?”

Ngũ Nương ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn A Cửu, cười cay đắng .

“Bởi vì, Mạc Dương cực kỳ háo sắc. Ngày mai lại có một nhóm nữ tử bị đưa đến quân doanh, chúng ta sẽ xen lẫn trong đám người kia, sau đó sẽ được chọn đưa tới chỗ Mạc Dương.”

“Điên rồi sao? Quân doanh là nơi như thế nào, mấy người các ngươi làm sao ứng phó được? Đây chẳng phải là đi chịu chết sao? Cảnh Nhất Bích đồng ý cho các ngươi đi?”

“Cửu công tử, mặc kệ ý của Bích công tử. Chuyện này là Ngũ Nương xung phong nhận, hơn nữa đây vốn là nhiệm vụ của chúng ta.”

“Ngũ Nương, chúng ta có thể nghĩ đến những biện pháp khác.”

“Cám ơn ý tốt của công tử, Ngũ Nương đã sớm chuẩn bị kỹ càng, cũng tin nếu ông trời thương hại, ta sẽ an toàn trở về.”

“Ngày mai các ngươi xuất phát lúc nào?”

“Buổi chiều ngày mai.”

“Được.”

A Cửu yên lặng gật đầu .

“Chuyện của Tiểu Lục, có cần nói cho Cảnh Nhất Bích không?”

“Sáng sớm mai, ta sẽ bẩm báo với hắn. Hiện tại quá muộn rồi, mấy ngày nay công tử nghỉ ngơi không tốt.”

Ngũ Nương cúi đầu, trên mặt có hơn một tia ôn nhu.

A Cửu nhìn nhìn, không nói gì, một nha đầu đi lên mang theo Tiểu Lục rời đi.

Trong phòng, vẫn còn nhàn nhạt mùi máu tươi.

A Cửu cùng Ngũ Nương ngồi nhìn nhau, không ai nói một câu.

Hồi lâu, thẳng đến đêm khuya, Ngũ Nương vội đứng lên, áy náy nhìn A Cửu nói .

“Công tử, hầu hạ không chu toàn, xin hãy tha thứ, nước đã lạnh, Ngũ Nương sẽ thay nước khác cho ngươi.”

“Ngũ Nương, không cần.”

A Cửu kéo tay nàng, cười cười .

“Không sao, ngươi rửa mặt đi ngủ đi, ngày mai còn phải xuất phát, đêm nay phải nghỉ ngơi.”

“Bích công tử có phân phó, Ngũ Nương không được ra khỏi phòng, muốn trắng đêm hầu hạ công tử.”

“Ta không có gì cần hầu hạ. Như vậy đi, ngươi ngủ luôn ở đây.”

A Cửu nhìn gian phòng, mới phát hiện bên trong chỉ có một cái giường, nhuyễn tháp là nơi làm việc, mặc dù trải đệm nhưng trời đang lạnh, cũng không thể ngủ ở đó.

“Ngươi cùng ta ngủ chung trên giường.”

Từ lần đầu tiên nhìn thấy Ngũ Nương, A Cửu đã rất có hào cảm với nàng.

Hình dáng cùng tính tình này luôn làm A Cửu nhớ tới sư tỷ.

Đối với sư tỷ, mấy tháng nay, A Cửu cảm thấy thẹn trong lòng.

Kỳ thực sư tỷ đối với nàng như tỉ muội, nhưng mà khi đó đều là sát thủ, ngoại trừ bảo hộ Thập Nhất, trong đáy lòng nàng và trong cuộc sống, nàng chưa từng nghĩ tới tiếp nhận người khác, thậm chí đối với mỗi người nhích lại gần mình đều mang theo cảnh giác cùng địch ý.

Cũng bởi vậy khi sư tỷ bị đuổi giết, mặc dù nàng được thông báo tin tức nhưng cũng không tự mình xuất thủ cứu giúp.

Bởi vì không muốn bại lộ mình và Thập Nhất.

Nếu như nàng xuất thủ… đã nhất định có thể cứu sư tỷ.

“Công tử…”

Ngũ nương thở dài một hơi, nhìn trong mắt A Cửu có một tia bi thương .

“Thân phận của Ngũ Nương sao có tư cách cùng công tử ngủ.”

“Ngũ Nương cảm thấy ta câu nệ thân phận của người khác sao? Lúc này chúng ta xem như là đồng minh, ngươi giúp chủ tử nhà ngươi, ta cũng giúp hắn, không cần khách khí.”

Nắm tay Ngũ Nương, A Cửu trong lòng khó chịu.

“…”

Ngũ nương cúi đầu nhìn tay A Cửu, trắng nõn thon dài, xinh đẹp như bạch ngọc, sau đó mỉm cười thấp giọng nói .

“Lúc này Ngũ Nương đột nhiên biết vì sao Bích công tử yêu mến ngươi như vậy. Nếu là ta gặp được ngươi, ta cũng yêu mến ngươi.”

Ngũ Nương hàm hồ nói xong những lời này, A Cửu cũng không nghe được, sau đó rửa mặt, bọc người trong chăn đi ngủ.

Chỉ là, sợ rằng không có người buồn ngủ đi…

Tắt đèn không lâu, cửa đột nhiên có thân ảnh lắc lư qua lại, A Cửu cảnh giác ngồi dậy, lập tức Ngũ Nương cũng giật mình tỉnh giấc.

Hai người liếc mắt nhìn nhau, cũng không lên tiếng, không phải là thích khách, nếu là thích khách chỉ sợ sớm đã phát hiện.

Mà người kia, đi tới đi lui vài vòng, nhiều lần đứng ở cửa.

Bộ dáng lén lút .

Ngũ nương khoác y phục đi xuống, thắp đèn, mở cửa ra, nhìn người tới, không khỏi thay đổi sắc mặt, vội quỳ xuống .

“Hoàng Thượng.”

Quân Khanh Vũ nhìn Ngũ Nương chỉ mặc áo chẽn, đầu óc nhất thời ầm ầm, cất bước đi vào, nhìn thấy bên cạnh giường sạch sẽ, mà A Cửu vẫn bọc trong chăn tựa ở đầu giường, dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn hắn.

Quay đầu lại nhìn Ngũ Nương.

Quân Khanh Vũ không khỏi cười lạnh hỏi .

“Vừa các ngươi ngủ chung?”

Cái này rất hiển nhiên, hai người đều mặc áo chẽn màu trắng, ở đây chỉ có một cái giường, nhuyễn tháp thì không thể dùng để ngủ.

“Ngươi thật đúng là…”

Giọng Quân Khanh Vũ khó tránh khỏi run run, nhưng trong lúc nhất thời lại không biết nói cái gì, chỉ trích A Cửu .

“Ngươi lúc nào mới cút cho Trẫm?”

A Cửu nháy nháy mắt, vẫn mờ mịt nhìn Quân Khanh Vũ.

Người này, tính tình thực sự là khó nắm bắt.

“Hoàng Thượng muốn thảo dân khi nào cút?”

“Buổi trưa ngày mai nếu Trẫm còn nhìn thấy ngươi thì đừng nói là Cảnh Nhất Bích, kể cả thần tiên cũng không bảo vệ được.”

Nói xong, A Cửu liền thấy Quân Khanh Vũ đá cửa, đi ra ngoài. Lập tức sát vách truyền đến thanh âm bùm bùm.

Sáng hôm sau, mới sớm tinh mơ Ngũ Nương đã đi tìm Cảnh Nhất Bích, đem chuyện tối hôm qua bẩm báo.

Đồng thời, Hữu Danh bên kia báo tin tức, Mạc lão tặc đã yên lặng trú đóng ở sườn núi.

Con của hắn, Mạc Dương dẫn đầu đại quân, phỏng chừng bốn ngày sau đến nơi, sẽ cùng nhau hội hợp.

Hiện tại bọn họ nhất định phải đuổi Mạc Dương đến Kim Thủy trước, bắt được Mạc lão tặc.

Mà khi đó, nếu có thể sớm chém đầu Mạc Dương thì trận chiến này sẽ toàn thắng.

Đêm qua, Quân Khanh Vũ đã bí mật truyền tin cho Hữu Danh, bảo hắn bắt lại người của Tả Khuynh, phong tỏa tất cả tin tức.

Buổi trưa, lúc Hữu Danh trở về, tin tức giống như Cảnh Nhất Bích dự liệu, đối phương không đem việc Quân Khanh Vũ tự mình xuất chiến để ở trong mắt, mặt khác, một nhóm nữ tử đã được đưa đi doanh trướng.

Nhìn thấy Hữu Danh trở về, Quân Khanh Vũ tới trưa mặt vẫn xanh đen, rốt cuộc khôi phục thần sắc, người thay việc hầu hạ Quân Khanh Vũ đến lúc này mới thở dài một hơi, đem gánh nặng quăng trả lại cho Hữu Danh.

Ngũ Nương đã mang người bí mật xuất phát, Cảnh Nhất Bích cùng Quân Khanh Vũ cũng bắt đầu chuẩn bị, đi suốt đêm tới sườn núi, sớm đánh khiến bọn họ trở tay không kịp.

Thời gian đã qua buổi trưa, Quân Khanh Vũ tối hôm qua không nghỉ ngơi tốt, trên mặt dần dần lộ ra vẻ mệt mỏi.

“Hoàng Thượng, có muốn nghỉ một chút hay không.”

Hữu Danh nhỏ giọng hỏi.

Buổi tối, dẫn binh chạy tới sườn núi, bởi vì tuyết đọng nên ban ngày đi không dễ dàng, bọn lính rất dễ bị chứng quáng tuyết. Nếu lúc này không nghỉ ngơi, buổi tối gấp rút lên đường sẽ không chịu  nổi.

Nhìn thấy Quân Khanh Vũ sắc mặt mệt mỏi, Cảnh Nhất Bích cũng đứng dậy tính toán xin cáo lui.

“Cảnh Nhất Bích, lưu lại dùng cơm trưa.”

Quân Khanh Vũ gọi Cảnh Nhất Bích lại, ngăn cản hắn rời phòng..

Từ giờ đến trưa, Cảnh Nhất Bích phải ở đây, vừa vặn ngăn trở hắn đi tới chỗ A Cửu.

Muốn gặp mặt. Sao có thể?

Quân Khanh Vũ cúi đầu hít một ngụm khí .

“Mấy ngày nay ngươi vất vả rồi, xem ra cũng không ăn được ngủ được, buổi tối sẽ đi tới sườn núi, khi đó hoàn cảnh gian khổ, chẳng thà lúc này người bồi Trẫm uống vài chén.”

Cảnh Nhất Bích gật đầu, lại nhịn không được nhìn tới hướng phòng của A Cửu.

Sáng sớm lúc Ngũ Nương tỉnh, A Cửu còn đang ngủ say, vì vậy không đánh thức nàng.

Ai biết, đến trưa vẫn còn thương nghị chiến sự, căn bản không rảnh bận tâm nàng thế nào, cũng không biết nàng có dùng bữa sáng không.

Hiện tại còn tới trưa rồi.

“Hoàng Thượng, Cửu công tử cũng chưa dùng cơm trưa, không bằng kêu hắn cùng qua đây.”

“Cảnh Nhất Bích hình như rất lo cho Cửu công tử.”

“Lần này nếu không có Cửu công tử giúp đỡ, sự tình cũng sẽ không thuận lợi như thế.”

“Vậy sao?”

Quân Khanh Vũ nhấp một miếng trà, mi tâm nhíu chặt.

Tối hôm qua hắn đã lệnh cho người kia xéo đi, nếu còn không đi, nhất định hắn sẽ chết không có chỗ chôn.

Trừ phi hắn thật sự to gan lớn mật, nếu không đã sớm sợ đến tè ra quần. Bất quá đến bây giờ cũng không có người ra vào phòng của hắn.

“Đã như vậy, Hữu Danh.”

Quân Khanh Vũ đối Hữu Danh phân phó nói .

“Ngươi đi thỉnh Cửu công tử qua đây dùng cơm đi.”

Vừa trở về liền cảm thấy bầu không khí có cái gì không đúng, hai người vừa mới buông chiến sự, liền vây quanh chủ đề Cửu công tử, Hữu Danh trong lòng lộp bộp không ổn.

Cũng chỉ có thể xoay người đi ra ngoài, tới gõ cửa phòng A Cửu.

Hai gian phòng cách rất gần, hơn nữa Quân Khanh Vũ còn mở rộng cửa sổ, vì thế có thể nghe rõ ràng tiếng gõ cửa.

Nhưng tới nửa ngày, trong phòng vẫn không có bất kỳ phản ứng nào, cũng không có người trả lời.

Cảnh Nhất Bích thần sắc hơi lo lắng, cùng Quân Khanh Vũ đều vô ý thức buông chén trà, dựng tai nghe động tĩnh bên trong.

“Cửu công tử, rời giường chưa?”

Cửu công tử ở sát vách, cửa ra vào có thị vệ coi chừng, sau khi Ngũ Nương rời khỏi đây cũng không thấy có người nào ra vào.

Chắc hẳn còn đang ngủ?

“Cửu công tử?”

Nhưng mà, Hữu Danh không nghĩ vậy.

Dù sao cũng là người học võ, hai tai đều linh mẫn hơn bình thường, không có khả năng gõ cửa nửa ngày cũng không có ai trả lời, cuối cùng vẫn phải đẩy cửa đi vào.

Rất nhanh, Hữu Danh vội vã trở về .

“Hồi Hoàng Thượng, trong phòng không có người.”

“Không có người?”

Cảnh Nhất Bích sắc mặt trắng nhợt, bất chấp Quân Khanh Vũ, vội vã vọt vào phòng A Cửu.

Bên trong có mùi hương nhàn nhạt, mỗi một nơi đều sạch sẽ gọn gang, thậm chí chăn đệm cũng được xếp như không có người ngủ qua, mà A Cửu đã không thấy bóng dáng.

Cảnh Nhất Bích lo lắng nhìn xung quanh, sau đó đẩy cửa sổ, nhìn thấy trên đường cái, tuyết bay đầy trời cùng song dài kết bang.

Người kia đã biến mất không dấu vết.

A Cửu…

Yết hầu của Cảnh Nhất Bích căng thẳng, toàn bộ suy nghĩ đột nhiên bị quét sạch sẽ.

Lúc quay đầu lại, nhìn thấy Quân Khanh Vũ đứng ở cửa, con ngươi cũng đảo qua trong phòng tìm kiếm, sắc mặt hết sức khó coi.

“Người đâu!”

Thấp giọng gọi ám vệ tới .

“Từ sáng sớm đến bây giờ, có thấy người nào ra vào gian phòng này không?”

“Hồi Hoàng Thượng, không có.”

“Không có thì sao người có thể biến mất.”

Quân Khanh Vũ sắc mặt đen xì .

“Đi tìm cho Trẫm, lật ba tấc đất cũng phải tìm ra hắn. Nếu không tìm được người, các ngươi đừng ai trở về.”

Quân Khanh Vũ nhìn chằm chằm trên giường, đáy mắt đột nhiên hiện lên một tia hận ý.

Hắn dám đi thật! Không để lại thư, giống như lúc trước, tới vô ảnh, đi vô tung.

Trong lòng giống như bị người ta lấy đi thứ gì đó, cảm giác cũng giống như không nhìn thấy Mai Nhị.

Quân Khanh Vũ liếc mắt nhìn Cảnh Nhất Bích, xoay người đi xuống lầu, tung người lên ngựa.

Nhưng quả thật lật toàn bộ Kim Thủy lên vẫn không nhìn thấy thân ảnh cùng bản mặt đáng ghét nhưng không quên được kia.

Thậm chí ngay cả thủ vệ coi chừng cũng ngoại trừ nhìn thấy Ngũ Nương dẫn người ly khai, cũng không thấy người kia ra vào.

Hắn biến mất, đột nhiên bốc hơi như là không khí…

Tuyết trắng, bạch quang làm gai mắt, Quân Khanh Vũ cưỡi trên lưng ngựa vô thức nhắm mắt lại.

Trong đầu hiện lên cặp mắt đen trắng rõ ràng, trong suốt.

Còn có nụ cười chết tiệt, ngữ điệu đáng ghét…

Trong đầu lặp lại nhiều lần hình ảnh chuyện xảy ra mấy ngày nay, Quân Khanh Vũ cảm thấy ngực tê rần, tới gần hơi thở của hắn, trên người mang theo mùi vị nữ tử.

Thậm chí nụ hôn, làm cho hắn không khỏi nhớ tới cô gái ở trong Hoàng Cung xa xôi.

“Mai Nhị!”

Mai Nhị, đúng vậy, lúc đối mặt với người kia, ngoại trừ đối với hắn chán ghét cùng thống hận, lại có thể tìm được cảm giác như khi ở bên Mai Nhị.

Thậm chí, lúc say rượu, lại chốc lát xem đối phương là Mai Nhị.

“Mai Nhị…”

Hoa tuyết bay đầy trời, đôi mắt cảm thấy đau đớn, Quân Khanh Vũ ôm ngực .

“Vì sao nàng còn chưa hồi đáp thư của ta?”

Nàng có biết, ta ở nơi này, sắp điên rồi.

Mai Nhị, nàng có biết, có một loại tưởng niệm, như một loại độc gặm cắn lý trí con người.

Mà hắn ở đây đã bị trúng, đã sớm bị cắn nuốt tất cả lý trí.

Thậm chí, nhìn thấy một tên nam nhân, cũng không khống chế được.

“Khụ khụ khụ…”

Một trận ho kịch liệt truyền đến, một ngụm máu dọc theo kẽ bàn tay tràn ra.

Trong đầu hiện lên hình ảnh A Cửu mặc y phục màu trắng, đứng trên tường thành nhìn hắn đi xa.

Nàng đứng giữa một đám nữ tử, mặc y phục màu trắng giản dị, nhưng toàn bộ Hoàng Cung lộng lẫy cũng nữ tử xinh đẹp kia đều bị nụ cười của nàng hóa thành hư ảo.

Trong một khắc ấy, tròng mắt cảm thấy đau nhói, tựa như thiên hạ chỉ còn nữ nhân này.

Nếu một Hoàng Đế bù nhìn như hắn chết đi, thì Phu Nhân của hắn, Vinh Hoa Phu Nhân duy nhất của Quân quốc sẽ trở thành Thái hậu.

Còn Bình An, sẽ lại trở thành một quân vương bù nhìn nữa…

Nếu như vậy thì hắn làm sao cam tâm chết đi, đem gánh nặng của Quân quốc đặt trên vai cô nhi quả phụ, còn lưu lại một cục diện rối rắm.

Hắn sao bỏ được nàng ở hậu cung chịu đau đớn.

Vì thế, một trận này, hắn nhất định phải toàn thắng.

Hắn nhất định trước khi chết, phải loại bỏ người có thể uy hiếp tới nàng cùng đứa nhỏ.

Hắn phải loại bỏ tất cả chướng ngại vì bọn họ.

Vì nàng lưu lại một thời đại huy hoàng, để nàng khỏi bị khi dễ.

Cũng bởi vậy, lúc đó, hắn hận không để mang nàng cùng ra chiến trường, thế nhưng vẫn phải nhịn xuống.

Nhưng tưởng niệm như vậy được gì, mỗi ngày đều chờ vô vọng, khiến cho hắn có chút không chịu được.

“Mai Nhị…”

“Nếu nàng còn không hồi thư, ta sẽ thật lo lắng ở nơi này đem một kẻ khác trở thành nàng.”

“Hoàng Thượng.”

Cảnh Nhất Bích cầm ô đi tới.

“Thế nào? Đã tìm thấy chưa?”

“Không có, Ngũ Nương cũng không thấy A Cửu.”

Cảnh Nhất Bích thở dài một hơi, hai tròng mắt lam nhạt chăm chú, mịt mờ nhìn tuyết vực, cũng không biết rốt cuộc nàng muốn làm cái gì?

Quen biết lâu như vậy, cũng cùng nhau vào sinh ra tử, nhưng hắn vĩnh viễn cũng không hiểu nữ tử này rốt cuộc đến từ phương nào, rốt cuộc muốn làm cái gì? Kế tiếp muốn làm thế nào?

Ánh mắt rơi xuống trên người Quân Khanh Vũ, Cảnh Nhất Bích khép ô lại.

Sợ rằng, Quân Khanh Vũ cũng có chung phiền não như vậy đi.

Mai Tư Noãn… trên đời này, căn bản cũng không có một nữ tử tên là Mai Tư Noãn.

Nửa năm trước, Quân Khanh Vũ đem Quân quốc Đệ nhất tài nữ tiến cung, nhưng mà ở trên đường, cô gái kia sẽ chết, thay thế vào là một người có bộ dáng giống nàng như đúc, sau khi vào cung, sẽ trở thành công cụ phá vỡ Quân quốc.

Nhưng không hiểu sao, hắn và Quân Khanh Vũ lại nhìn thấy một nữ tử kỳ lạ…

Nàng không chỉ tự xưng là Mai Nhị, mà còn làm ra một loạt sự tình không thể tưởng tượng nổi.

Lúc này, nàng lại biến mất, hắn chỉ có thể đi Đế đô nhìn nàng bình yên quay lại phủ.

“Hoàng Thượng, chúng ta phải đi thôi.”

Màn đêm rất nhanh sẽ buông xuống, không thể bở lỡ chỉ chốc lát.

“Cũng được, người kia hẳn sẽ biết tự chiếu cố mình.”

Một sát thủ, có thể làm một đế vương như hắn cũng không có biện pháp thì thiên hạ này còn có thể làm gì được hắn.

Quân Khanh Vũ quay đầu ngựa, trở về Kim Thủy.

Gió lạnh hiu quạnh, A Cửu quấn khăn quàng cổ thật dày, chỉ lộ ra đôi mắt, chậm rãi đi tới một đám người.

Hôm nay nàng rời Kim Thủy không báo với Quân Khanh Vũ, cũng không báo với Thập Nhất, càng không nói cho Minh Phong.

Mà lúc này, đám người kia muốn chạy tới quân doanh của Mạc Dương, rất xa, nàng nhìn thấy Ngũ Nương cùng một đám nữ nhân tập tễnh đi tới.

Từng bước một trên con đường đi vào chỗ chết, biết rõ phía trước là địa ngục, nhưng không thể làm gì khác , như con thiêu thân lao đầu vào lửa, A Cửu trong lòng cảm thấy đau xót.

Nàng không thể để cho bọn Ngũ Nương cứ như vậy chết đi, lúc này, nàng muốn tận lực giúp đỡ.

Vừa vặn biết được tin tức, ngọc bội của Quân Khanh Vũ ở trong tay Mạc Dương.

Vung roi thúc ngựa, A Cửu kẹp chặt bụng ngựa, hướng phía trước chạy đi.

Lúc này, tuyết đã ngừng lại, căn cứ vào đường đi của bọn họ thì buổi tối nhất định phải dừng tại trấn nhỏ phía trước, nhưng mà nàng sẽ không dừng lại, ít nhất phải tới quân doanh trước, tìm hiểu rõ ràng tình hình ở đó.

Lúc đó nha đầu kia nói, Mạc Dương công phu rất cao, đối phó vô cùng khó khăn.

Vì thế nàng cũng muốn biết công phu của hắn rốt cuộc cao như thế nào.

Lúc này, nếu có thế lấy lại ngọc bội, bảo vệ Ngũ Nương, chém đầu Mạc Dương, là hoàn mỹ nhất.

Tới trấn, A Cửu thay đổi mặt nạ da người, đổi xe ngựa, suốt đêm đi về hướng Lạc Thủy.

Dọc đường đi rất thuận lợi, ra roi thúc ngựa, đến sáng ngày thứ hai, A Cửu đã tới Lạc Thủy, đồng thời rất nhanh tìm được nơi Mạc Dương đóng quân.

CHương 39

Advertisements

2 comments on “Chương 38 : Tách nhau ra

  1. Pingback: Chương 37 : Có gian tình ? | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖

  2. Pingback: Hoàng Thượng Có Gan Một Mình Đấu Với Bản Cung | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s