Chương 22 : Tên Phản Bội , Giết !

Minh chủ võ lâm cũng tương đương với Võ lâm Hoàng đế , tuy mỗi năm năm lại tuyển chọn một lần , nhưng có thể đạt tới vị trí như vậy thì rõ ràng là một người đáng kính trọng . Cho nên người đến xem lễ cực nhiều !

Vào buổi tối , tuy rằng Vân Hiểu Nguyệt  vì Hồng Phi đáp ứng hỗ trợ mà tâm tình tốt hơn rất nhiều nhưng là vẫn ngủ không ngon , gần như thức trắng đêm !

Nàng hiện đang ở Bàn Vân lâu là chỗ cao nhất của đỉnh núi , hôm nay liền dậy ngắm bình minh .

” Rất đẹp phải không ? Mỗi sáng sớm ta đều đứng chỗ này đợi bình minh , Hiểu , có phải hay không có cảm giác nắm được trong tay tất cả mọi thứ ? ”

Đột nhiên giọng nói ôn hoà từ phía sau vang lên , là Hồng Phi .

Vân Hiểu Nguyệt  không quay đầu lại , chỉ là nhàn nhạt khẽ nhếch môi :

” Có lẽ ngươi có cảm giác này , nhưng đối với ta , nó chỉ là mặt trời đỏ mà thôi , ý nghĩa tồn tại của nó chính là cung cấp cho vạn vật ánh sáng cùng nóng , không hơn ! ”

” Thật không ? ”

Hồng Phi nghiêng đầu nhìn hai gò má Vân Hiểu Nguyệt tinh xảo tuyệt mỹ , nháy mắt thất thần , sau đó quay đầu nhìn về cảnh đẹp :

” Tư Đồ Viễn đối với ngươi quan trọng như vậy ? ”

” Ân , hắn là người ta thân nhất ”

Không chút chần chờ , Vân Hiểu Nguyệt  trả lời như đinh chém sắt . Hồng Phi không nói gì , lẳng lặng nhìn , mắt phức tạp khẽ chớp , thật lâu sau , nhẹ nhàng than thở :

” Hắn thật là người hạnh phúc ! ”

” Hạnh phúc sao ? ”

Rũ mi mắt , Vân Hiểu Nguyệt  trầm mặc , trong lòng tràn đầy áy náy cùng chua xót , thật lâu sau khẽ nói :

” Hồng Phi , hôm nay ngươi hẳn rất bận rộn , chúng ta đi ăn sáng ”

” Hảo , đi thôi ! ”

Hồng Phi nhìn Vân Hiểu Nguyệt  thật sâu rồi dẫn đường ra ngoài . Đi vào đại sảnh , Phong Tuyệt đã ở đây , thấy hai người cùng đi vào , thân thể cứng một chút , cười nói :

” Sớm a ? ”

” Sớm . ”

Đồ ăn thật phong phú , hương vị cũng tốt lắm , chẳng qua Vân Hiểu Nguyệt  không có khẩu vị , ăn không nhiều !

Sau khi ăn xong , Hồng Phi liền bận rộn , mà Phong Tuyệt bồi Vân Hiểu Nguyệt  ở thư phòng chơi cờ .

Bàn cờ như chiến trường , Vân Hiểu Nguyệt  lại là quân sư , nên kỳ nghệ cao hơn Phong Tuyệt một bậc , hai người hứng trí dạt dào , thời gian trôi qua rất nhanh , hôn lễ chuẩn bị bắt đầu .

Thị nữ giúp hai người họ tiến vào lễ đường ở ” Bàn Anh Điện “.

Nơi này ngày thường là nơi Hồng Phi tiếp nhân sĩ võ lâm , hôm nay không khí vui mừng vây quanh đại điện , nơi nơi đều là đen lồng đỏ cùng chữ hỷ , thảm đỏ mới tinh ở chính giữa , cây cột cũng được bao bởi tơ lụa đỏ thẫm , đều là đồ vui mừng uyên ương , có thể thấy Hồng Phi đối với nghĩa muội rất tốt .

Vân Hiểu Nguyệt  không thích phô trương quá mức như thế này , cho nên vừa vào , liền chọn một góc hẻo lánh mà ngồi thưởng trà . Phong Tuyệt tự nhiên cũng là đi theo .

Uống một ngụm trà , Vân Hiểu Nguyệt  ngẩng đầu nhìn chung quanh đại điện .

Đa số ghế đều đã có người ngồi , duy chỉ còn lại vị trí đầu não hai bên là không một bóng người , Vân Hiểu Nguyệt  biết đó là nơi nhân sĩ trọng yếu ngồi , không quá để ý .

Trong tầm mắt mọi người đều hiện lên ý cười , cực kỳ cao hứng , Vân Hiểu Nguyệt  tất nhiên phát hiện được vài nữ tử , rõ ràng trong các môn phái cũng có nữ phái .

Đột nhiên Vân Hiểu Nguyệt  cảm nhận được một dạo ánh mắt nóng cháy nhìn nàng , gắt gao tìm kiếm thì hơi sững sờ , đối diện với ánh mắt của nàng chính là yêu hồ nam tử , giơ cốc trà trong tay hướng nàng mỉm cười !

Nhàn nhạt hướng hắn cười nhạt , Vân Hiểu Nguyệt  nâng cốc trà trong tay , hướng hắn kính , khẽ uống một ngụm , thấy trong mắt hắn một tia kinh ngạc , Vân Hiểu Nguyệt  tâm tình tốt , dời tầm mắt , không thèm để ý đến hắn nữa !

” Minh chủ đến ! ”

Mọi người cùng nhau đứng lên , Vân Hiểu Nguyệt  tự nhiên cũng đứng lên , nhìn Hồng Phi một thân lục y , vẻ mặt vui vẻ nhanh chóng đi vào , bên cạnh có hai lão hoà thương cùng hai lão đạo sĩ , xem ra rất có lai lịch .

” Bọn họ là chưởng môn Thiếu Lâm cùng hai đại trưởng lão , bên kia là chưởng môn Vũ Đương Ngọc Hành phái cùng đại đệ tử,đều là những nhân vật có mặt mũi trong võ lâm ! ”

Thấy ánh mắt Vân Hiểu Nguyệt  , Phong Tuyệt liền giải thích .

” Mời mọi người ngồi , cảm tạ mọi người trong lúc bận rộn bớt chút thời gian tới tham gia tiệc mừng của lệnh muội , tại hạ vô cùng cảm kích , chờ tiệc chấm dứt , mời mọi người lưu lại mấy ngày ,cùng nhau tỷ thí và luận bàn , không biết ý mọi người thế nào ? ”

Sau khi bốn vị đầu não an vị , Hồng Phi hào sảng nói .

” Tốt , chúng ta cầu còn không được ! ”

” Đúng vậy đúng vậy !”

= = = = = = = = ta là dải phân cách bé nhỏ = = = = = = = =

Vân Hiểu Nguyệt  lẳng lặng nhìn Hồng Phi hăng hái , nhìn bộ dạng hiện tại của hắn hoàn toàn trái ngược so với lần hắn lãnh khốc bị thương .

Xem ra , Hồng Phi này không phải nhân vật đơn giản .

Vân Hiểu Nguyệt  mỉm cười .

Đang lúc mọi người náo nhiệt liền nghe được tiếng âm thanh bản nhạc , âm thanh khoan khoái vui mừng , xem ra hôn lễ bắt đầu rồi .

” Mọi người , mọi người trước xem lễ , tuỳ tiện não nhiệt đều được , chỉ là muội phu này của ta là nhân trung chi long , các người đừng quá chén hắn ! ”

Hồng Phi cười hề hề nói .

” Ha ha … ”

Mọi người cười vang , một người mặc hỷ phục , dẫn đầu đi vào , ngay sau đó một đôi đỏ thẫm mới tiến vào , Vân Hiểu Nguyệt  lạnh nhạt nhìn về phía cửa , nhìn chú rể liền choáng váng : ” mắt kia , mi kia , nụ cười ôn nhu kia , rõ ràng là Tư Đồ Viễn ” .

” Tư Đồ Viễn ? Sao lại thế này ? ”

Phong Tuyệt một bên trợn tròn mắt .

Mặc áo bào đỏ thẫm , Viễn thật sự là khí suất kinh người , chính là trong con ngươi kia chưa tất cả ôn nhu , nhưng là hắn hướng đến nữ tử kia , chính là nữ tử muốn cùng hắn bái đường !

Đau đớn bén nhọn đột nhiên đem Vân Hiểu Nguyệt  xé mở lòng dạ ác độc , máu đỏ tươi nhất thời bừng lên , đau đến trai tim nàng co lại thành đoạn , đem nàng gắt gao bao vây , một loại hít thở không thông đau nhức khiến Vân Hiểu Nguyệt  mặt cười đột nhiên trắng bệch như tờ , gắt gao nắm chặt vạt áo trước ngực , giống như cá rời nước , mở miệng thở dốc đứng lên

” Hiểu Nguyệt , nàng không sao chứ ?

Nàng đừng làm ta sợ , Hiểu Nguyệt ! ”

Phong Tuyệt sợ hãi , vội vàng ôm Vân Hiểu Nguyệt  yếu đuối , giúp nàng dựa vào mình .

” Vì sao ? Hắn tại sao lại muốn làm như vậy ? Vì sao … ”

Môi tái nhợt vô ý thức thì thầm , nước mắt muốn cũng không rơi được , ánh mắt chỉ chăm chăm nhìn Tư Đồ Viễn dẫn đầu đi trước , thâm tình nhìn nữ tử của hắn , Tư Đồ Viễn hướng mắt nhìn mọi người cung quanh , khuôn mặt tuấn tú quen thuộc kia , tràn đầy vui sướng cùng thoả mãn , từng là nụ cười mà nàng yêu nhất , không còn thuộc về nàng !

Bên tai tiếng nhạc cùng màu đỏ chính là đối với nàng châm chọc , kia là nam nhân từng luôn miệng nói yêu nàng , là nam nhân thà chết cũng muốn cứu nàng , là nam nhân thật vất vả đi vào trong lòng nàng , hôm nay hắn lại muốn kết hôn , đáng cười hơn tân nương không phải nàng , chỉ là khách đến sự mà thôi !

Đau , đau đầy trời !

Tâm nàng đau , đau đến mức Vân Hiểu Nguyệt  mất đi cảm giác , gắt gao cầm chén trà trong tay , càng nắm càng chặt ” Ba ” một tiếng vang nhỏ , chén trà bị cầm nát , nước chảy xuống bàn , cảm xúc lạnh như băng , đột nhiên tĩnh lại Vân Hiểu Nguyệt  dường như trống rỗng .

Thật đáng hận !

Quả nhiên nam nhân đều là kẻ bội bạc , Tư Đồ Viễn , ngươi không làm ta thất vọng !

Thời điểm ngươi cho ta cực kỳ bi thương , ngươi cho ta cuộc sống không an , ngươi cho ta ngày đêm tìm kiếm ngươi , ngươi lại đi yêu nữ nhân khác , bây giờ còn muốn cùng nàng kết hôn ?

Lời hứa của chúng ta đâu ?

Ta làm sao có thể dễ dàng buông tha ngươi ?

Nàng hít một hơi thật sâu , đem tất cả đau thương đè nén , Vân Hiểu Nguyệt  chậm rãi ngồi thẳng , rồi chậm rãi đứng lên,hàn khí lạnh như băng nháy mắt bao quanh thân nàng , lạnh lùng nhìn bà mai đem tân nương đến bên cạnh Tư Đồ Viễn , nàng chậm rãi mở miệng :

” Không có lệnh của ta , Tư Đồ Viễn , ngươi  thử dám cưới xem ? ”

Thanh âm thanh lãnh chưa nội lực nháy mắt truyền đến tai từng người , tiếng nhạc lập tức ngừng , mọi người ngạc nhiên nhìn Vân Hiểu Nguyệt  , đại điện nhất thời lặng yên như tờ .

” Hiểu Nguyệt , nàng … ”

Phong Tuyệt sốt ruột giữ chặt nàng , Vân Hiểu Nguyệt  tuỳ tay điểm chỉ , liền định hắn ngồi im một chỗ .

” Vân đại phu , thực xin lỗi , là lỗi của ta , ta nhất thời cao hứng quên mất , vốn là nên mời ngươi ngồi thượng vị , Tư Đồ Viễn là thị vệ của ngươi , không nên tức giận ! ”

Hồng Phi ngẩn người , vội vàng vỗ đầu óc nói xin lỗi .

” Hồng Phi , ngươi biết rõ ta tới tìm hắn , ngươi cư nhiên lại không nói cho ta , còn ở chỗ này giả nhân giả nghĩa ?

Câm miệng cho ta , bằng không đừng trách ta không khách khí . ”

Chậm rãi từ chỗ ngồi đi tới thảm đỏ , mỗi bước đi Vân Hiểu Nguyệt  liền đau thương thêm một phần ,ánh mắt càng thêm lạnh như băng ,hàn ý đến thấu xương nhìn Hồng Phi .

Rốt cuộc đi hết cái thảm thật dài , Vân Hiểu Nguyệt  đứng trước mặt Tư Đồ Viễn , lẳng lặng nhìn hắn , dung nhan của hắn , vẫn không thay đổi , cái thay đổi là ánh mắt , ánh mắt hắn nhìn nàng , là xa lạ cùng ngạc nhiên , không có chút nào tình ý , đúng vậy , một chút cũng không có !

” Ta thật tên gọi là Tư Đồ Viễn , nhưng ngươi là vị ấy ? Ngươi biết ta sao ?

Ta đã quên mất chuyện trước kia , cho nên thật xin lỗi , hôm nay là ngày vui của ta , chờ ta thành thân xong , chúng ta lại nói chuyên ?

Ngọc nhi thân thể không khoẻ , không thể đứng lâu , không biết huynh đài có thể hay không nhường đường ? ”

Tư Đồ Viễn mỉm cười nói , thanh âm ôn nhu , giống như thanh lợi kiếm đâm đến tâm của Vân Hiểu Nguyệt  , một ngụm máu tuôn vào trong miệng , nàng lại cố gắng nuốt xuống .

” Phải vậy không ?

Thật sự là cớ tốt , Tư Đồ Viễn , ngươi có biết ta là ai ?

Ta là chủ nhân của ngươi , mà ngươi là của ta , mạng của ngươi ,cũng là của ta .

Cho nên , ta lệnh cho ngươi , lập tức đi theo ta , đây là cơ hội duy nhất của ngươi , đi hay không đi ? ”

Bên môi Vân Hiểu Nguyệt  hiện lên ý cười lạnh như băng , tay liền nhích , kiếm trên tay thị vệ liền hướng tay nàng phóng tới , cổ tay trắng noãn vừa chuyển kiếm liền trên cổ Tư Đồ Viễn , nhất thời , phía dưới mọi người kinh hô .

” A di đà phật , vị thiếu hiệp kia , ngươi nói vị này là người của ngươi , ngươi có chứng cứ hay không ? ”

Đột nhiên thanh âm của Thiếu lâm chưởng môn vang lên .

” Ta có thể chứng minh Tư Đồ Viễn là hộ vệ của hắn ! ”

Đột nhiên , một đạo âm thanh vui mừng truyền đến , Vân Hiểu Nguyệt quay đầu , cư nhiên nhìn thấy người nhảy vào cửa chính là Tần Vũ !

” Nhược Điệp , thật là nàng , thật là nàng sao ?

Nàng không có chết !

Ta không phải nằm mơ chứ , ta thật cao hứng , Điệp nhi , Điệp nhi … ”

Vội vàng tới đây , Tần Vũ không nghĩ tới vừa vào cửa liền thấy được thân ảnh quen thuộc , kích động nhào tới .

” Cút ngay , ta không biết ngươi , chứng cớ sao ?

Cho ngươi , đọc cho mọi người cùng nghe đi ! ”

Vân Hiểu Nguyệt  không quan tâm đến Tần Vũ , một chưởng đánh hắn qua một bên , từ trong nhẫn lấy ra khế ước bán thân của Tư Đồ Viễn , Vân Hiểu Nguyệt  giơ tay lên bay đến trong tay hắn .

” Bản thân Tư Đồ Viễn , cả đời này chỉ thuộc về Vân Hiểu Nguyệt  một người , không được đón dâu , không được phản bội , bằng không giết không tha ! ”

Hắn liền rõ ràng đọc lên , đại điện liền vang lên tiếng mọi người nhỏ to lập tức bối rối .

Lạnh lùng nhận lấy khế ước bán thân , đưa đến trước mặt Tư Đồ Viễn vấn :

” Đây là ngươi ký tên ? ”

” Vâng . ”

Tư Đồ Viễn bình tĩnh nhìn liền thấy khó hiểu .

” Tư Đồ Viễn , ta còn một chứng cứ khác ! ”

Tay Vân Hiểu Nguyệt  vung lên , hỉ bào bị phá rơi xuống , lộ ra ngực hắn , nhìn vào ấn ký trăng non của mình trên ngực hắn , khiến Vân Hiểu Nguyệt  rất đau , vang lên thanh âm chất vấn :

” Tư Đồ Viễn , đây là ta cắn ngươi , ngươi có nhớ không ?

Đây là ta ở trên người của ngươi tạo nên ấn ký duy nhất thuộc về Vân Hiểu Nguyệt  , ngươi dám nói ngươi không biết ta ?

Những lời ngươi nói lúc rơi xuống sơn nhai , ngươi đều quên sao ? Cam kết của ngươi , ngươi đều quên sao ?

Thật sự là vớ vẩn , lại còn muốn lấy vợ ?

Ta cho ngươi biết , nếu ngươi dám lấy vợ , giết ” không ” tha ”

Vân Hiểu Nguyệt  từng chữ từng chữ nói ra  dày đặc sát khí khiến tất cả mọi người không nói nên lời .

” Vì sao không thể cưới ? ”

Tân nương sốc lên hỷ bạc , lộ ra mặt cười đẹp lộng người , mắt to phun ra nồng đậm lửa giận :

” Ta mặc kệ ngươi là ai , dù sao ta nhất định muốn Viễn , ta mang hài tử của chàng , đã một tháng , ngươi muốn giết chàng , ta cùng đứa nhỏ làm sao đây ?

Cho dù ngươi là chủ tử của chàng cũng không có quyền khiến hài tử của chàng không có phụ thân ! ”

” Hài tử ??? ”

Vân Hiểu Nguyệt  bị hai chữ này đâm vào người , đau đớn không nén được , chăm chú nhìn Tư Đồ Viễn .

” Hài tử của nàng ta , là của ngươi ? ”

” Ta … ”

Ánh mắt tuyệt vọng bi thống của Vân Hiểu Nguyệt  khiến Tư Đồ Viễn ánh mắt hoảng hốt không nói nên lời .

” Viễn … ”

Tân nương đứng bên cạnh không thấy Tư Đồ Viễn phản ứng , ánh mắt có chút bối rối , khẽ gọi .

” Hài tử của Ngọc nhi , là của ta ”

Nghe thấy tân nương gọi , Tư Đồ Viễn theo bản năng quay đầu nhìn nàng ta ánh mắt tràn đầy thâm tình kiên định nói .

” Tư Đồ Viễn , ta nói rồi , ngươi phản bội ta , giết không tha ”

Tâm sớm đã bị xé rách trào ra nhiều máu tươi , hận ý mãnh liệt khiến Vân Hiểu Nguyệt  không chút do dự vung tay lên , lợi kiếm đâm thật sâu vào lồng ngực của hắn , máu thoáng chốc trào ra , khoan tim đau đớn khiến Vân Hiểu Nguyệt  không thể nhịn xuống rốt cuộc phun ra một ngụm máu , phun lên người Tư Đồ Viễn .

Chính là không ai chú ý tới , máu của nàng chậm rãi thấm vào Tư Đồ Viễn cùng máu của hắn dung hợp một chỗ .

” Viễn … ”

Tân nương bi thiết một tiếng , vừa định nhào tới ôm Tư Đồ Viễn , Vân Hiểu Nguyệt  liền vung tay lên , đem nàng quăng đếm một bên thảm , lạnh như băng nhìn miêng vết thương , một mặt không thể tin mình phun máu vào hắn , lai đi máu trên khoé miệng , một chữ lại một chữ nói .

” Tư Đồ Viễn , một kiếm này la ngươi nợ ta , từ nay về sau , ta và ngươi giống như kiếm này , ân đoạn nghĩa tuyệt ! ”

Nói xong dùng sức đem bảo kiếm trong tay đánh gãy , đem tờ giấy bán thân kia vò nát , ném đến mặt Tư Đồ Viễn .

Sự tình phát sinh quá nhanh , chờ mọi người kịp phản ứng thì  Tư Đồ Viễn trên mặt đất đã hấp hối .

” Bắt lấy hắn , cư nhiên ban ngày ban mặt giết người , sẽ không dễ dãi như thế đâu ! ”

Mọi người cùng nhau xông tới , chỉ có Tần Vũ bước lên , chắn trước người của nàng :

” Các ngươi ai dám ? ”

Chương 23

Advertisements

4 comments on “Chương 22 : Tên Phản Bội , Giết !

  1. Pingback: Tuyệt Sắc Yêu Phi | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖

  2. Pingback: Chương 21 : Mưa Gió Sắp Tới | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖

  3. Pingback: Tuyệt Sắc Yêu Phi | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院 - Nuǎnyáng Xià Yuàn

  4. Pingback: Tuyệt Sắc Yêu Phi – Tuyết Thần Thiên Vũ Cung

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s