Chương 16 : Xuân Dược Phong Ba

Đêm nay đại sảnh nhốn nháo , thị nữ rất nhiều , tại bàn tròn đặt ở chính giữa , bày lên rất nhiều thức ăn tinh xảo , Phong Tú Nhi trang điểm đẹp động lòng người , sớm đi tới đại sảnh , tỉ mỉ kiểm tra các món ăn , rượu , đến mỗi chung rượu , bầu rượu cũng kiềm tra , khiến tát cả thị nữ đối với Phong Tú Nhi có chút kinh ngạc , nhưng là không ai dám dị nghị .

Đợi sắp xếp mọi thứ thật tốt Phong Tuyệt mới tới .

” Đại ca ”

Thấy Phong Tuyệt , Phong Tú Nhi có chút khẩn chương .

” Ân ”

Gật gật đầu , Phong Tuyệt mặt lạnh đi tới chủ vị .

” Tú nhi , bọn Vân Hiểu đâu ?”

” Tình nhi  sớm đi mời , chắc cũng sắp đến . ”

” Ân ”

Gật đầu , Phong Tuyệt k thèm nhắc lại , tiếp nhận chén trà thơm , thưởng thức bắt đầu lẳng lặng chờ .

Khoảng nữa chung trà , Vân Hiểu Nguyệt  dẫn Tình nhi , phía sau Tư Đồ Viễn ba người đi tới .

” Vân đại phu mời ngồi ”

Phong Tú Nhi vội vàng đứng lên , ân cần kéo chỗ bên cạnh mình , Vân Hiểu Nguyệt  dừng một chút , vuốt cằm ngồi xuống .

Khoé miệng Phong Tú Nhi cùng khuôn mặt tràn ra vẻ vui mừng , tựa vào Vân Hiểu Nguyệt  đang ngồi xuống , mà bên kia Tư Đồ Viễn buồn bực đành phải ngồi xuống bên kia .

Nhìn biểu tình của Phong Tú Nhi cùng Tình nhi , trong con ngươi đen của Phong Tuyệt lướt qua tia hứng thú lườm Vân Hiểu Nguyệt  một cái giơ chung rượu lên :

” Vân đại phu , cám ơn ngươi đã hỗ trợ Phong Vân Trại chúng ta , ta kính ngươi .”

” Chỉ là một cái nhấc tay , không đáng nhắc đến ! ”

Vân Hiểu Nguyệt  ngừa đầu uống cạn li rượu .

” Hảo , đủ hào sảng , cạn ! ”

Phong Tuyệt nhìn Vân Hiểu Nguyệt  tán thưởng một hơi cạn sạch .

” Vân đại phu , lần trước ngươi cứu giúp ta , còn chưa kịp nói lời cảm tạ , hôm nay để cho Tú nhi ta giúp ngươi rót rượu , cảm tạ ân tình của ngươi , được không ? ”

Đứng lên tiếp nhận bình rượu trong tay tỳ nữ , Phong Tú Nhi ngượng ngùng nói .

” Hả ? Chuyện này … Cám ơn ! ”

Vân Hiểu Nguyệt  ngẩn ra nhìn Phong Tú Nhi ánh mắt kỳ vọng , nghĩ lại mai rời đi nên gật đầu .

Phong Tú Nhi cao hứng cực kỳ , tay ngọc khẽ động , liền rót đây một ly .

” Phong trại chủ , quấy rầy nhiều ngày , hôm nay yến tiệc , coi như là tạ yến , cũng là tiễn biệt yến , bởi vì sáng mai chúng ta sẽ rời đi , tại hạ mang theo Viễn rời Phong Vân Trại , các vị , cảm tạ thịnh tình của mọi người trong những ngày gần đây ! ”

Vân Hiểu Nguyệt  nâng chén rượu tươi cười nói rồi lại một hơi uống sạch .

” Người rời đi ?

Vân ca ca , người không đi có được hay không ?

Nếu không ngươi mang ta đi theo , lần trước ngươi nói muốn ta học thuộc hết tên dược thảo cùng nhận biết , mấy ngày nay ta luôn ngây ngốc trong phòng , nhưng là nghĩ không ra .

Vân ca ca , cho ta theo ca đi , trên đường đi ta chắc chắn nghĩ ra , có được hay không ? ”

Nghe lời của Vân Hiểu Nguyệt  Tình nhi gấp tới độ nước mắt đều rơi xuống .

” Nha đầu ngốc này , Vân ca ca là đùa với ngươi , ngươi làm sao có thế đi cùng ca ca ?

Được rồi , không được tuỳ tiện , ngoan ngoãn ngốc ở trại , ca ca có thời gian sẽ trở lại thăm ngươi , được không ? ”

Vân Hiểu Nguyệt  trợn mắt an ủi .

” Không cần , Vân ca ca , ta chính là muốn theo người , hu hu … ! ”

Tình nhi lập tức khóc ầm lên .

” Ấy …

Tình nhi , ta là nam tử , mang theo một cô nương đi sẽ có nhiều bất tiện , ngoan nào ”

Vân Hiểu Nguyệt  bất đắc dĩ nói .

” Tình nhi đừng khóc , nếu không được , Vân đại phu , ta làm chủ đem Tình nhi hứa gả cho ngươi , đợi nàng đủ 16 tuổi liền thành thân , thế nào ? ”

Nhìn biểu hiện của Vân Hiểu Nguyệt  khiến Phong Tuyệt thấy thú vị liền mở miệng .

” Tuyệt ca ca… ”

Tình nhi lập tức đỏ mặt , bưng kín mặt cười .

” Ặc , cưới … cưới Tình nhi ? ”

Vân Hiểu Nguyệt  ngây ngẩn .

” Chuyện này … như vậy sao được ? ”

” Vì sao không được ?

Tình nhi thích ngươi như vậy , nếu ngươi trong nhà đã có chính thê , cho nó làm thiếp cũng không vẫn đề , chỉ cần ngươi đừng làm tổn thương nàng , ta nghĩ Tình nhi liền đồng ý , đúng không ? ”

” Nhưng là … nhưng là … ta … ”

Vân Hiểu Nguyệt  cứng họng nhìn Tư Đồ Viễn không biết nên làm thế nào cho phải .

” Đại ca , ta … ta cũng không để ý làm thiếp , ta cũng muốn gả cho Vân đại phu , được không ? ”

Phong Tú Nhi vân vân khăn gấp trong tay .

” Hả ? Tốt , Vân đại phu thật sự lợi hại , hai đoá hoa của Phong Vân Trại đều coi trọng ngươi , xem ra Vân đại phu không cần rời đi rồi , vẫn là ở lại Phong Vân Trại của chúng ta đi , Phong Vân Trại chúng ta thật đúng là đang thiếu một vị đại phu y thuật cao , như thế nào ? ”

Phong Tuyệt nhìn chằm chằm Vân Hiểu Nguyệt  cười nhạt nói .

Muốn lưu ta lại ? Vân Hiểu Nguyệt  híp mắt cười , dựa vào ghế , cười lạnh đáp :

” Phong trại chủ , Vân Hiểu ta chí không ở chỗ này , xin lỗi ”

” Oa … ”

Tình nhi vừa nghe lời Vân Hiểu Nguyệt  liền bụm mặt khóc chạy đi .

” Tình nhi … ”

Vân Hiểu Nguyệt  không đành lòng nhìn hai tiểu cô nương này thương tâm vội vàng kêu , Vân Hiểu Nguyệt  áy náy

” Thực xin lỗi . ”

” Hu hu … ”

Tình nhi khóc càng vang , chạy thẳng ra ngoài , Vân Hiểu Nguyệt  bất đắc dĩ thở dài , nhìn về đồng dạng Phong Tú Nhi .

” Phong cô nương , thật xin lỗi !”

” Thôi , ngươi không đồng ý , cũng là chuyện không còn cách nào khác , ta rót rượu cho ngươi ”

Lau đi nước mắt , Phong Tú Nhi cắn môi , rót rượu vào chén Vân Hiểu Nguyệt

” Vân đại phu , mời .”

” Phong cô nương … ”

Xúc động thở dài , Vân Hiểu Nguyệt  đem chung rượu kề môi , Phong Tú Nhi nhìn chằm chằm chung rượu bị mình thừa dịp mọi người chú ý Tình nhi rời đi mà bỏ thuốc vào , trong lòng hò reo “ Uống đi , uống vào đi ” .

” Phong cô nương … ngươi … không sao chứ ”

Nhìn mặt Phong Tú Nhi căng thẳng , Vân Hiểu Nguyệt  kinh ngạc hỏi .

” Không … không có gì , mời ngươi ! ”

Rũ mắt , che vẻ khẩn trương , Phong Tú Nhi nói .

” Chén này ta hướng cô nương tạ lỗi ! ”

Nói xong Vân Hiểu Nguyệt  hé miệng , vừa định uống toàn bộ xong đột nhiên cảm thấy vị kỳ quái khiến lòng nàng cả kinh , làm bộ ho khan vài tiếng đem rượu trong miệng phun ra nhẫn , buông nửa chén rượu còn thừa , từ trong nhẫn lấy ra ngọc bội mà Tần Vũ ra xem , nháy mắt liền biến thành màu hồng .

Cái gì ?

Hạ độc ta ?

Phong Tú Nhi , ta không có đắc tội ngươi , tại sao ngươi lại hạ độc ta ?

Mắt cười liền trầm xuống , Vân Hiểu Nguyệt tựa vào ghế , gắt gao nhìn Phong Tú Nhi lạnh lùng hỏi :

” Phong tiểu thư,ta cùng ngươi xưa nay không thù không oán ,ngươi tại sao lại hạ độc ta ?

Hay là Phong trại chủ bày kế , mục đích là muốn lưu lại ta ? ”

” Hạ độc ? ”

Tư Đồ Viễn cả kinh kêu lên , nháy mắt vọt đến bên cạnh Vân Hiểu Nguyệt  rút kiếm ra khỏi vỏ để lên gáy Phong Tú Nhi , mặt sát khí , chất vấn .

” Nói , Vì sao ?”

” Ta … ta … ”

Mặt Phong Tú Nhi lập tức trắng bệch , ấp a ấp úng , nói không ra hơi .

” Ta không có , ta lấy đầu ra đảm bảo , Tú nhi , rốt cuộc sao lại thế này ? Nói ! ”

Phong Tuyệt sửng sốt , đôi mắt lạnh như băng trầm giọng nói .

” Oa … ta không có hạ độc , đây là xuân dược , không có độc , ta chỉ muốn lưu ngươi lại , không có ý tứ gì khác .

Vân ca ca , ta thề , thật sự không có độc , huhu … ”

Phong Tú Nhi thấy mọi người đều nhìn mình , lo sợ tới mức khóc rống lên .

” Không có độc sao ? ”

Vân Hiểu Nguyệt cười lạnh một tiếng , cầm ngọc bội trong tay thả vào chung rượu , ngọc bội trong nháy mắt trở nên hồng đậm hơn .

” Đây là ngọc bội có khả năng đo lường bách độc , ngươi dám nói không có độc sao ?

Phong Tú Nhi , ngươi cũng biết , chết độc này nếu ta ăn vào , sẽ trở nên mất hét võ công , toàn thân vô lực , mặc cho ngươi lộng hành ?

Phong Tú Nhi , Vân Hiểu ta tự nhận là không thể dậy nổi ngươi , tâm địa của ngươi , thật đúng là ác độc a ! ”

Nói xong Vân Hiểu Nguyệt  lấy ngọc bội ra , đạm mạc nhìn Phong Tuyệt cùng Phong Tú Nhi , lạnh lùng nói :

” Cũng may là ta không có trúng độc , xem như mua được một bài học , lần sau không nên xen vào việc của người khác , tại hạ cáo từ ”

Nói xong , không quay đầu liền đi ra ngoài .

Lả lướt ngọc ?

Sau khi Vân Hiểu Nguyệt  xuất ra ngọc bội , Phong Tuyệt liền ngây dại

“ Đây là Thanh Long quốc trấn quốc Bảo Ngọc , cùng Hiên Viên ngọc là một đôi , tại sao ở trong tay của hắn ? Vân Hiểu , rốt cuộc ngươi là người phương nào ? ”

” Vân ca ca , thực xin lỗi , ta thực không biết kết quả là như thế này , huhu …

Vân ca ca , không đừng đi , ta sai lầm rồi , ta thực thích ngươi , ngươi đừng đi ! ”

Phong Tú Nhi thất thanh khóc rống lên đuổi theo .

Không thấy ai , trên cây đại thụ , một thân ảnh màu đen , nhìn Vân Hiểu Nguyệt  nổi giận đùng đùng bước ra , nháy mắt đè khí , hướng tiểu lâu đi tới .

” Cút ngay , nếu tiếp tục tiến lên phía trước dù một bước , ta liền làm thịt ngươi ”

Tư Đồ Viễn cầm kiếm lãnh khốc ngăn bước chân Phong Tú Nhi đang theo Vân Hiểu Nguyệt  đi xuống chân núi .

” Vân đại phu , Vân Hiểu , xin dừng bước ! ”

Cuối cùng kịp phản ứng , Phong Tuyệt vọt ra , vội vàng nói .

” Thực xin lỗi , là ta dạy dỗ không tốt , mong Vân đại phu thứ lỗi .”

Ngươc mắt nhìn ánh mắt Phong Tuyệt chân thành tha thiết , Vân Hiểu Nguyệt  nhàn nhạt nói ;

” Ta tin ngươi ! Bất quá , ta vốn là không muốn ở lại , đi sớm hay muộn cũng như nhau thôi , giúp ta chuyển lời tới Tư thẩm , bệnh của người đã hết , mai không cần thi châm cũng không sao , cáo từ . ”

” Vân Hiểu … ”

Phong Tuyệt vẻ mặt tiếc nuối thở dài một tiếng , đứng tại chỗ đưa mắt nhìn thân ảnh hai người Vân Hiểu Nguyệt  dần chìm vào bóng tối .

” Nguyệt nhi , ngọc bội của Hộ quốc Vương gia , sao lại cho nàng ? ”

Đi theo Vân Hiểu Nguyệt  xuống núi , sau một lúc do dự Tư Đồ Viễn hỏi .

” Lúc trước là hắn đưa cho bảo bảo , đáng tiếc bảo bảo bị hại chết , sau ta trả lại cho hắn , hắn không nhận , nên ta mang theo ra ngoài luôn , may mắn có nó , nếu không hôm nay , ta liền thảm , có đúng hay không ? ”

Vân Hiểu Nguyệt  cười nhẹ trả lời .

” Nhưng là … ”

Ánh mắt hơi loé , Tư Đồ Viễn chuyền đề tài , thâm tình nhìn Vân Hiểu Nguyệt  :

” Đúng vậy , nếu có cơ hội gặp lại , thật muốn hảo hảo cảm ơn hắn . ”

” Ha ha ..

Viễn , ta thế nào lại cảm thấy những lời này có chút không đúng vậy ?

Yên tâm đi , ta biết đây là lễ vật của Tần vương phi , bất quá bây giờ ta chết rồi , đúng không ?

Đi thôi , nơi này phong cảnh xinh đẹp như vậy , chúng ta từ từ đi xuống , hảo hảo thưởng thức cảnh đẹp nơi này ! ”

” Hảo ”

Tư Đồ Viễn cao hứng trở lại , khoái trá ôm Vân Hiểu Nguyệt  chậm rãi đi tới .

Hai người cười cười nói nói , tới gần mắtột con sông , ánh trăng rọi xuống , tạo nên ánh sáng trong vắt .

Xa xa lấm tấm ánh nên của Huyền Vũ thành , xinh đẹp dị thường .

” Viễn , chàng tới xem , đứng chỗ này cảm giác thật tốt ! ”

Vân Hiểu Nguyệt  cười nói .

” Ha ha …

Nhưng bản điện hạ lại thấy nơi này chỉ Vân Hiểu ngươi mới là cảnh đẹp nhất . ”

Tư Đồ Viễn vừa định chê cười đột nhiên âm thanh quen thuộc từ đâu truyền vào tai , sau một trận bước chân hỗn loạn , một đoàn huyền y nhân đem hai người bao vây mà Huyền Dạ từ trong rừng cây đi ra .

Chương 17

Advertisements

4 comments on “Chương 16 : Xuân Dược Phong Ba

  1. Pingback: Tuyệt Sắc Yêu Phi | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖

  2. Pingback: Chương 15 : Lãnh Khốc Soái Ca | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖

  3. Pingback: Tuyệt Sắc Yêu Phi | ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖ - 万里夏院 - Nuǎnyáng Xià Yuàn

  4. Pingback: Tuyệt Sắc Yêu Phi – Tuyết Thần Thiên Vũ Cung

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s